Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 12 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 12 Tiểu Khê. Nếu đúng như những gì em nói, em không thích anh ta, thì dừng lại đi. Đào Luân. Rốt cuộc anh có ý gì? Anh không muốn thấy em đau khổ.

    Anh dựa vào đâu mà nói em đau khổ? Hơn nữa, kể cả em có đau khổ, thì liên quan gì đến anh? Thế em tưởng cứ bên anh ta như thế, thì sẽ có kết quả tốt sao? La Khê, anh không muốn em

    Thành trò tiêu khiển của những kẻ có tiền trước khi kết hôn. Anh ta không xứng đáng. [Cây bạc hà có thể chữa bệnh đau đầu, hi vọng nó có thể thay em chữa bệnh cho anh.] Sao cô lại tới đây? Ở đây. Đây là Hostel của các anh sao?

    Chả có ai hết. Kém xa so với tập đoàn Tứ Hải. Đèn còn chẳng bật. Anh tưởng đây là nhà ma sao, dọa chết người ta mất. Anh định làm gì? Triệu chứng này, nếu không phải mắt có vấn đề, thì chính là đầu óc có vấn đề.

    Đầu óc ai có vấn đề chứ? Anh mới có vấn đề ấy. Không thì sao lại đi thích La Khê. Chúng ta không có gì để nói đâu. Đừng đến đây làm phiền bọn anh nữa. Đừng… đừng giận mà. Em đến để bàn chuyện mà. Bỏ xuống đi. Anh nghỉ ngơi chút đi.

    Đáng nhẽ chúng mình phải cùng một phe chứ. Anh thích La Khê. Tôi thích anh Tiểu Mẫn. Chú Ngô nói, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn. Cho nên chúng ta có cùng mục tiêu. Chính là tách họ ra, không để họ quá thân mật, đúng không?

    Bình thường cô rảnh lắm hả? Đúng vậy, thì sao? Cô có thời gian ở đây tìm cách đối phó người khác, chi bằng tu dưỡng bản thân đi. Thế này nhé. Hai người nếu muốn xây dựng một mái ấm, thì phải xử lý tốt chuyện trong nhà.

    Như vậy gia đình mới hòa thuận, mới yên ổn được. Đúng không? Cho nên, dù không có La Khê, thì cô và anh Trương Mẫn cưới nhau. Cô nói xem. Cô có thể cống hiến gì cho gia đình? Tôi… Tôi có thể cống hiến cho anh Tiểu Mẫn

    Nhan sắc và tình yêu của tôi nè. Được… vậy anh nói đi. Tôi phải tu dưỡng bản thân thế nào? Tôi phải thay đổi thế nào? Giống như người bình thường, tìm một công việc đi. Nhưng người ta làm việc để kiếm tiền. Tôi có thiếu tiền đâu, sao tôi phải làm việc?

    Thế thôi, xin lỗi cô Lưu. Người bình thường chúng tôi phải làm việc rồi. Nếu có vấn đề gì, cô nên về tìm chồng chưa cưới của cô mà bàn bạc đi. Đừng đến đây nữa. Tôi biết rồi. Anh ngại đồng ý với tôi chứ gì. Không sao, tôi cho anh thời gian.

    Cứ nghĩ cho kỹ đi. [Tin nóng: thiên kim BK và công tử Tứ Hải tuyên bố đính hôn.] Chủ tịch có thể giải thích chuyện này là sao không? Tại sao tôi lại là người cuối cùng biết chuyện này? Không phải chuyện này đã thương lượng ổn thỏa rồi sao?

    Chỉ là hôm nay tuyên bố cụ thể thôi. Cậu lại định trì hoãn gì? Dù cậu có ý kiến gì với những chuyện như này, thì cũng nên giấu cho kỹ vào. Cậu cứ nhất quyết để cô ta vào công ty. Để công ty biết được, để chủ tịch Lưu biết được,

    Cậu nghĩ hôn sự của cậu và Na Na có thành được nữa không? Mẹ nhập viện rồi. Chủ tịch cũng đi thăm rồi. Mẹ cậu chỉ là kiểm tra định kỳ thôi. Không phải phát bệnh gì hết. Ý tôi không phải là Ngô Thiên Hoa. Ý tôi là mẹ ruột của tôi,

    Thẩm Tú Chi, người phụ nữ bị ông ruồng rẫy vì tập đoàn Tứ Hải. Từ nhỏ tôi đã quyết tâm, dù sau này có trở thành người thế nào, chỉ cần không trở thành người như chủ tịch là được. Nhưng không ngờ, tôi vẫn mang huyết thống của ông.

    Giờ tôi cũng muốn như ông, trong nhà có một người, bên ngoài có một người. Tôi cưới Lưu Văn Na, rồi hợp tác với tập đoàn BK. Tôi cũng muốn sinh hai đứa. Lỡ một đứa có chuyện gì, thì vẫn còn đứa còn lại. Có phải không? Được. Tốt lắm.

    Nếu cậu đã muốn làm như thế, đơn giản thôi, từ bỏ Tứ Hải, từ bỏ BK đi. Cậu có thể ở với người phụ nữ đó bất cứ lúc nào. Không ai cản cậu đâu. Cậu làm như cậu luôn bị người khác lấy hôn nhân ra ép buộc. Nhưng trong lòng cậu,

    Chưa bao giờ từ bỏ quyền thừa kế. Tiểu Trì. Tôi thấy cậu so với người làm bố như tôi còn tham lam hơn. Công tử tập đoàn Tứ Hải sắp đính hôn với thiên kim tập đoàn BK rồi. Thật không? Cậu xem đi. Đẹp trai thế.

    Quả nhiên, bạch mã hoàng tử thì vẫn phải lấy công chúa thôi. Đúng vậy. Này. Các anh em. Đoán xem. Đây là cái gì? Ý anh là sao? Đoán đi. Đây là tiền đó. Em trai! Đúng vậy. Em coi tiền cũng như phân thôi. Em mau cắt cà rốt đi. Chào buổi sáng.

    – Chào buổi sáng. – Chào buổi sáng. Chào Lâm Lâm. Chào anh. Tiểu Khê chưa dậy à? Tiểu Khê nói cậu ấy không khỏe, không muốn đi làm. Không đi làm sao? Lễ hội ẩm thực mà cũng không đi. Thế chắc là ốm nặng đấy. Em đi xem em ấy thế nào.

    [Tin nóng: thiên kim BK và công tử Tứ Hải tuyên bố đính hôn.] [Trương Mẫn: Đi làm thì đến phòng làm việc của anh.] Tiểu Khê. Lâm Lâm nói em bị ốm. Em sao thế? Em… Sốt rồi. Anh vào xem em thế nào nhé. Em chóng mặt quá. Nào, để anh xem.

    Ốm nặng đấy. Anh phải gọi các anh đưa em đi viện ngay. Nguy hiểm đến tính mạng đấy. Anh cả. Anh hai. Nguy hiểm đến tính mạng… Anh phát hiện ra rồi đúng không? Anh biết rồi sao không nói sớm? Làm em mất công diễn. Sao không đi làm?

    Không phải trước đây em nói em chỉ là thương xót anh ta sao? Giờ anh ta đã có người bên cạnh rồi, em phải vui mới đúng chứ. Tự nhiên em khỏe rồi. Thật đấy. Hết chóng mặt luôn. Hay là anh xuống nhà đi. Em thay quần áo. Anh đợi em.

    À đúng rồi. Chuyện lần trước, anh xin lỗi. Không sao đâu. Qua rồi mà. Làm lành nhé? Vậy anh đợi em ở dưới. Anh rể. Anh tìm em có chuyện gì? Chuyện của Tiểu Mẫn và cô gái đó, cậu nói với Lưu Chí Cương đúng không?

    Em là loại người đi rêu rao thế sao? Chuyện ghen tuông tranh giành của bọn trẻ, anh muốn giấu cũng không giấu được. Không giấu được? Cũng chẳng cần cho người đi điều tra, còn đích thân đem chứng cứ dâng đến tay Lưu Chí Cương. Anh rể.

    Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thật ra cũng là do Tiểu Mẫn nhà chúng ta sai mà. Mình đuối lý mà. Nếu không thì sao xảy ra chuyện như thế? Tôi cũng gặp Văn Na nói chuyện rồi. Con bé tuyệt đối tin tưởng con người Tiểu Mẫn.

    Hiểu nhầm trước kia không nhắc nữa. Sau này cậu làm việc gì cũng phải suy nghĩ cẩn thận. Người khác không biết còn tưởng cậu làm cậu nó nhưng không muốn cháu mình liên hôn với nhà Lưu. Sao có thể? Chúng nó lấy được nhau người vui nhất là em mà.

    Vậy thì tốt. Chuyện quan trọng nhất của Tứ Hải bây giờ chính là hôn sự của Tiểu Mẫn và Văn Na. Không được để bất cứ ai, bất cứ chuyện gì cản trở. Rõ chưa? Giao hết cho em đi. Em xem bình thường một mình em làm sao làm được. Đau đau đau.

    Đau sao? Đau mới là đúng. Không đau sao mà khỏi được? Anh cả biết một huyệt. Cực tốt luôn. Em cảm nhận xem. Là ở đây. Thế nào? Dễ chịu quá. Dễ chịu đúng không? Đúng đúng đúng. Dễ chịu là đúng rồi. Dừng. Em không đồng ý.

    Em còn coi anh là anh thì mau bỏ tay ra. Dính chặt rồi. Dính cái gì mà dính, bỏ ra mau. Lâm Lâm em xem nó kìa. Không nhận. Bỏ tay ra ngay. Các người làm cái gì thế hả? Anh… Anh đang mát-xa cho Lâm Lâm.

    Việc của lễ hội ẩm thực làm xong chưa? Anh rảnh rỗi thế sao? Rảnh thế cơ à? Nhanh lên, hôm nay chúng ta nhất định không được đến muộn. Được rồi, giờ anh chuyển. Anh hai, nhanh lên. Cô ơi. Sao con? Đính hôn của anh Trương Mẫn là thật sao? Là thật.

    Chàng sinh lúc ta chưa sinh. Hận không thể gặp chàng lúc chàng chưa lấy vợ. Cô ơi. Để anh Trương Mẫn đợi con lớn thật không công bằng mà. Anh. Đừng để Màn Thầu đọc tiểu thuyết trên mạng nữa được không? Bây giờ nó đã thành thế nào rồi chứ? Màn Thầu.

    Sau này không được đọc trộm tiểu thuyết của cô nữa. Con không thèm đọc nhé. Thật sự… không sao chứ? Vốn dĩ là chuyện đã sắp đặt sẵn. Chuyện đã sắp đặt rồi thì nên theo kế hoạch của nó thôi. Em có thể có chuyện gì chứ? Làm việc thôi.

    Tầm 5 phút sau thì trả lời tôi. Xin chào. Các bạn đang ăn gì vậy? Mực viên chiên. Mực viên chiên sao? Có ngon không? Ngon lắm. Rất phong phú. Vậy hôm nay mọi người ăn nhiều vào nhé. Chuyện giảm cân gì, để mai rồi tính. Được. Chúng ta chào khán giả nào.

    Xin chào. Nào, đi theo tôi. Đi xem gian tiếp theo có gì? Đây chính là mực viên chiên sao? Đúng vậy. Có thể cho tôi thử một miếng không? Được chứ. Vô cùng vô cùng ngon luôn. Không hề dầu mỡ đâu nè. Các bạn nữ ăn nhiều chút cũng không sao đâu.

    Bên đó có hàng đồ uống. Ở đây có nước hoa quả. Cái này đáng yêu quá. Trời, đây là vị gì vậy? Đây là vị quả đắng. Vị quả đắng sao? Là quả mà các bạn nữ dùng để làm đẹp sao? Đúng vậy. Vậy các bạn nữ nhớ uống nhiều nhé!

    Bên này còn có nhiều vị quá. Anh cả. Thế nào rồi? Rất tốt. Tiểu Khê à. Em thật sự lớn rồi. Có thể đi làm ở nơi lớn thế này. Anh cả yên tâm rồi. Anh còn nói nữa. Nếu không nhờ hai anh, em cũng đâu có cơ hội làm ở đây.

    Bỏ đi, không nói cái này nữa. Anh. Không phải anh luôn mong được chứng minh mình là đầu bếp giỏi sao? Vậy lễ hội ẩm thực lần này chúng ta nhất định phải cố gắng hết mình. Đương nhiên. Nếu mà thu hút được thêm thực khách đến Hostel nhà mình thì càng tốt.

    Vậy em có thể trả hết nợ sớm hơn. Rồi từ chức sớm hơn. Từ chức? Từ chức gì chứ? Em đừng có đùa nhé! Anh cả. Lòng tự trọng và ước mơ của chúng ta thì sao? Không sao. Không sao mà. Anh nói em nghe, em mau đi làm việc đi.

    Vừa nãy anh thấy chủ nhiệm các em đi qua. Thật không? Thật. Mau đi đi. Thế em đi làm việc đây. Buổi trưa em đến thăm anh. Cố lên. Cô không phải cô phục vụ lần trước vào phòng tôi sao? Chị Lisa. Cô và tổng giám đốc Trương có quan hệ gì?

    Cậu ấy đã đính hôn rồi. Tôi và tổng giám đốc là cấp trên và cấp dưới. Anh ấy đính hôn hay không không liên quan gì đến tôi. Nghe nói công tử tập đoàn Tứ Hải nổi tiếng khó ở. Chỉ cần ảnh hưởng đến lợi ích,

    Sẽ bị cậu ta bỏ rơi không thương tiếc. Người như vậy, mà lại để ý đến một cô phục vụ nhỏ như cô. Đó chỉ là mọi người đồn đại thế. Tôi tin chị Lisa hiểu người trong lời đồn và sự thật khác nhau thế nào hơn tôi chứ? La Khê.

    Gọi cho cô mà không ai nghe. Tôi không mang điện thoại. Tổng giám đốc Trương gọi cô đến phòng làm việc. Đi theo tôi. Tổng giám đốc tìm tôi có chuyện gì? Hai người nói chuyện đi. Tôi ra ngoài trước. Sao lại không nghe máy của anh?

    Tôi biết anh tìm tôi có chuyện gì. Tôi nghĩ không cần thiết nói trực tiếp, mà tôi cũng không muốn nghe. Em biết gì rồi? Tôi biết hẹn ước của tôi và tổng giám đốc đã kết thúc từ ngày anh đính hôn. Sau này tôi cũng sẽ không làm phiền anh nữa.

    Trả hết tiền cho anh xong, tôi sẽ chủ động từ chức. Không có chuyện gì nữa, tôi đi trước đây. La Khê. Anh làm gì thế? Anh giải quyết chuyện của anh. Em cũng giải quyết chuyện của em, được không? Tôi có chuyện gì chưa giải quyết chứ.

    Cây bạc hà em tặng anh, anh không biết chăm. Thư ký Tiêu cũng rất bận. Cho nên nó cần em. Đây là việc của phòng kĩ thuật nông nghiệp, tôi ở phòng tiêu thụ cơ mà. Nếu anh có gì không hài lòng về phòng tiêu thụ thì hẵng tìm tôi.

    Em tặng anh, em phải có trách nhiệm. Được. Vậy tôi mang đi. Rốt cuộc anh muốn gì? Tổng giám đốc Trương… Ai bảo cậu vào? Không phải anh nói nếu cô Lưu đến thì báo với anh sao? Bây giờ công ty đang có người điều tra La Khê,

    Rồi báo cáo với BK và chủ tịch. Nếu trong công ty có ai gây khó dễ cho cô ấy, cứ nói với tôi. La Khê cũng phải chú ý, Lưu Văn Na cũng thế. Tôi bận chết mất thôi. Anh… Anh đi không thèm nhìn đường à? Lần sau chú ý vào.

    Không cần cảm ơn. Lễ trao giải chuẩn bị xong hết rồi chứ? Trương tổng cứ yên tâm. Chúng tôi sẽ thu phiếu bầu của từng khách dựa theo vị trí các gian hàng, để quyết định giải của lễ hội ẩm thực lần này. Tuyệt đối công bằng. Trừ những việc tôi vừa nói,

    Kết quả điều tra trắc nghiệm của khách hàng, cô cũng nhớ thu lại. Ý kiến phản hồi của khách hàng là vô cùng quan trọng. Kết thúc của hoạt động lần này cũng chính là khởi đầu của hoạt động lần sau. Anh Tiểu Mẫn. Ba ngày sau,

    Tôi phải thấy kế hoạch trong ba tháng tiếp theo. Mấy hôm nay chúng tôi đều bận chuẩn bị lễ hội ẩm thực. Liệu có gấp quá không? Là trưởng bộ phận kế hoạch, chuyện này chẳng phải nên chuẩn bị xong từ một tháng trước sao? Vâng, tổng giám đốc Trương, tôi biết rồi.

    Hôm nay anh ấy bực bội gì sao? Mình không đáng yêu à? Anh Tiểu Mẫn. Anh giận chuyện đính hôn à? Không có. Anh biết đây là chuyện giữa hai tập đoàn, chắc em cũng không được thông báo trước. Đâu có. Trước khi công bố, bố em có hỏi em rồi.

    Em nói em đồng ý. Anh đã hi sinh quá nhiều cho gia tộc và tập đoàn Tứ Hải. Anh không muốn đến cả hôn sự của mình cũng phải vì lợi ích tập đoàn. Em cũng không muốn mà. Cho nên chúng ta mới đều là vì tình yêu đó. Anh Tiểu Mẫn.

    Em biết hôm nay anh rất bận. Nhưng anh không quên chứ? Tối nay hai nhà chúng ta sẽ là lần đầu tiên ăn cơm cùng nhau. Anh không đến muộn chứ? Na Na. Bây giờ anh còn phải xử lý rất nhiều việc của lễ hội ẩm thực. Hay là thế này đi.

    Em cứ về nhà trước. Nếu anh xong sớm, thì anh sẽ đến. Người đàn ông chăm chỉ là đẹp trai nhất. Nhất định là vì anh biết điều này, nên ngày nào cũng để em thấy anh làm việc, đúng không? Cho nên, em sẽ không bỏ cuộc đâu. Anh Tiểu Mẫn.

    Tối gặp nhé. Bye bye. Tiền của quà cho Lâm Lâm, chúng ta chia 7:3 được không? Đào Luân. Sao cũng được. Chỉ cần tốt cho Lâm Lâm là được. Anh xem đi. Lượt truy cập vào video quảng cáo lần trước cũng không ổn lắm. Cứ thế này chắc chắn lại lỗ vốn rồi.

    Mấy hôm nay anh cũng nghĩ đến chuyện này. Nếu chúng ta đem lợi nhuận kiếm được từ lễ hội ẩm thực đi đầu tư một chiếc xe second hand, thì sao? Được. Chúng ta có thể thêm dịch vụ đưa đón hành khách từ sân bay. Hơn nữa vào những dịp vắng khách,

    Có thể đi giao hàng nữa. Không phải rất tốt sao? Được. Đúng vậy. Hồi em làm việc ở Hostel ở Bordeaux, cũng có rất nhiều khách sạn có xe buýt riêng đưa đón hàng khách. Anh. Chúng ta cũng có thể cung cấp thêm các chương trình du lịch đặc biệt.

    Các anh ai đi thi bằng hướng dẫn viên du lịch? Quan trọng là anh chỉ biết đọc thực đơn thôi. Anh không biết những cái khác đâu. Đào Luân, cậu không bỏ ra chút tiền mua đồ trang điểm được sao? Đúng. Em còn phải xem nên mua loại dưỡng da nào. Đào Luân.

    Mọi người đừng nhìn tôi chứ? Tôi không có dự định này đâu. Chính là anh. Anh là học bá. Nhất định anh có thể thi được ngay. Em sẽ đăng ký cho anh. Cố lên. Cố lên. Cố lên. Con muốn ăn gì, cô gắp cho con.

    Hai đứa nó đúng là trai tài gái sắc. Thật xứng đôi vừa lứa. Con cảm ơn cô ạ. Xin hỏi cô là… Tú Chi là bạn học cũ của cô và chú. Nhưng chúng ta mất liên lạc nhiều năm. Mấy hôm trước có gặp nhau ở bệnh viện.

    Hôm nay còn hẹn đi kiểm tra sức khỏe cùng nhau. Gần đây chị không khỏe sao? Không có. Thì cũng lớn tuổi rồi mà. Người chỗ nào chả đau, chị cũng quen rồi. Lớn tuổi gì chứ? Cô nói thế là cháu không vui đâu. Bố còn nói theo nữa.

    Sao lại nói là lớn tuổi chứ? Mấy hôm trước con đăng ảnh con và cô lên, có bạn học còn hỏi cô trước đây có phải người nổi tiếng hay nghệ sĩ không cơ mà. Đó. Na Na thật biết nói chuyện. Na Na nói thật đấy. Đúng vậy.

    Con thấy anh Tiểu Mẫn đẹp trai như thế, chắc hẳn là nhờ gene tốt của cô. Nào, nâng ly đi. Cạn ly. Nịnh sai chỗ rồi. Tiểu Mẫn đâu có giống chị tôi chút nào. Nó giống anh rể chứ. Chị nói xem. Thím Trần. Tôi bị đau dạ dày.

    Cho tôi một bát cháo. Anh Tiểu Mẫn, anh bị đau dạ dày à? Con đau dạ dày thì đừng uống rượu nữa. Đúng không? Đúng đúng đúng. Đau dạ dày, thì không được uống rượu. Chị Trần. Phu nhân. Dọn rượu của Tiểu Mẫn đi. Nào nào. Sao tự nhiên có chút…

    Ngượng ngùng vậy? Không biết phép tắc gì hết. Chị. Tính khí Na Na em nghĩ, chỉ cần có chị ở đây nhà Trương sẽ không có chuyện gì đâu. Nào nào. Ăn đi ăn đi. Được. Na Na ăn nhiều chút đi. Ăn nhiều lên. Được được. Cô bị điên à?

    Đây là nơi nào mà cô dám đến chứ? Tôi cũng muốn gặp nhà thông gia tương lai. Cũng muốn con dâu mình gọi mình một tiếng mẹ. Sao? Làm phiền đến anh rồi. Năm đó tôi nể mặt Tiểu Mẫn tha cho cô. Cô đã hứa với tôi.

    Tuyệt đối không bao giờ dính líu đến cuộc sống của nó. Tôi cảnh cáo cô. Nếu Thiên Hoa vì cô mà bị tổn hại gì, thì đến lúc đó có trời cũng không cứu được cô đâu. Thế nào? Thỏa mãn tính hiếu kỳ rồi chứ? Thỏa mãn rồi, thì cút ngay cho tôi.

    Cút đi. Đừng để tôi thấy cô ở đây nữa. Con đi lấy thuốc cho mẹ. Mẹ không sao rồi. Nào. Tiểu Trì. Chỉ cần con có thể thuận lợi kết hôn với Văn Na, thì mẹ yên tâm rồi. Sau này, cho dù mẹ có xảy ra chuyện gì,

    Mẹ cũng sẽ không hối hận. Nhìn thấy con cưới người mình không yêu, mẹ vẫn muốn con lựa chọn thế sao? Tiểu Trì. Mẹ biết con cũng không dễ gì, con cũng rất tủi thân. Nhưng nếu bây giờ con đi sai một bước, thì cả con đường con đã đi,

    Những khổ cực con phải chịu sẽ thành công cốc mất. Kể cả nếu có một ngày, con trở nên ích kỷ như bố, bất hạnh như mẹ, mẹ vẫn muốn con tiếp tục sao? Con sẽ không như thế. Chỉ cần con có được tập đoàn Tứ Hải, con sẽ không bất hạnh đâu.

    Tiểu Trì. Con nhất định phải hứa với mẹ. Con sẽ cưới Văn Na. Đúng không? Được. Con hứa với mẹ. Con sẽ cưới Văn Na. Những chuyện khác mẹ đừng lo nữa. Mẹ chỉ cần chăm sóc bản thân tốt, được không? [Trương Mẫn.]

    [Trương Mẫn: Anh đang ở trước cửa nhà em, ra ngoài đi.] Tối rồi. Cậu còn định diễn cái gì? Đúng. Sao mình phải căng thẳng chứ? Tớ cũng có làm gì thẹn với lòng đâu. Tớ cũng đâu có làm gì thẹn với lòng. Có chuyện gì? Hồi nhỏ,

    Anh luôn mong mình lớn nhanh lên. Muốn lớn nhanh, để không phải làm con rối của người khác, để có thể tự quyết định cuộc đời của mình. Nhưng không ngờ, đến khi lớn rồi anh mới phát hiện ra lựa chọn chỉ là tương đối. Anh có thể chọn người mình yêu,

    Nhưng không thể chọn tình yêu. Tổng giám đốc không nên nói với tôi những lời này chứ. Sao em cứ tránh anh vậy? Rốt cuộc em sợ gì chứ? Tôi sợ tôi làm chuyện không nên làm. Tôi sợ vợ chưa cưới của anh không vui. Nếu có ngày ông trời

    Cho em một cơ hội để lựa chọn… Cơ hội gì? Cơ hội để em lựa chọn không phải sợ hãi nữa. Cơ hội để em yêu người mình yêu. Tiểu Khê. Anh làm ông chủ rảnh rỗi nhỉ? Đêm hôm rồi đến nhà nhân viên nữ, hợp tình hợp lý không?