Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 34 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 34] Tối nay sẽ xảy ra chuyện quan trọng ở đây, ở lại đây chỉ có mất mạng vô ích thôi. Ta đã nói với Tiểu Lục rồi,
Hắn sẽ tiếp ứng ở bên ngoài. Không thể chậm trễ được, huynh mau đi đi. Không, ta không thể đi. Huynh… Ai vậy? Đi thôi. Quả nhiên đúng như ngươi dự đoán. Đệ tử Khôn điện đã bao vây hết mấy nơi này rồi. Thái hậu đã nhìn rõ
Mọi hành động của Thư Bác chưa? Ta đã sắp xếp ổn thỏa theo kế hoạch của ngươi rồi. Sau khi xe ngựa rời khỏi nhà của Long Phi, ta lập tức phái người bắt bọn ám vệ đó. Bọn họ đã nhận tội, nói rõ ràng trước mặt thái hậu rằng Thư Bác nói
Phải giết Tiểu Bảo bằng mọi giá. Bây giờ nương nương chắc đã biết tại sao không thểđể Tiểu Bảo nhập cung rồi. Tối nay đáng lẽ ra tay cho Long Đằng uống thuốc độc, nhưng không ngờ bị đứa con gái bại gia phá hỏng chuyện. Đại nhân,
Nếu tiểu thư còn can thiệp nữa thì e rằng sẽ cản trở đến kế hoạch của chúng ta. Nếu Thần Nhi một mực giúp đỡ Long Đằng chống lại ta, thì cũng không thể giữ con bé nữa. Lúc cần thiết cứ ra tay. Dạ. Còn một kế hoạch
Cần thế tử phối hợp. Tuy lúc trước ngươi tính kế ta, nhưng ta cũng biết chuyện gì nên làm và chuyện gì không nên làm. Chuyện này liên quan đến hoàng thất, ta chắc chắn sẽ dốc hết sức phối hợp. Chỉ là ngươi đã đưa Tiểu Bảo đi trước đó một ngày,
Rốt cuộc giấu thằng bé ở đâu vậy? Càng ít người biết chuyện này thì Tiểu Bảo càng an toàn. Thế tử yên tâm, Tiểu Bảo sẽ về cung nhanh thôi. Xem ra ngươi vẫn đề phòng bản thế tử. Thế tử nghĩ nhiều rồi. Ta chỉ không muốn quá nhiều người biết chuyện này,
Tránh để lộ tin tức. Hơn nữa không lâu nữa ám vệ sẽ phát hiện xe ngựa là giả. Mắc câu rồi. Chúng ta đã sắp xếp người ở các đường quan trọng rồi, một khi phát hiện xe ngựa ra vào thì kiểm tra và giết hết. [Long phủ]
Cư cô nương xin dừng bước, không có sự cho phép của Nhị gia thì cô không được vào. Ta là nhị thiếu phu nhân của Long phủ, tại sao ta không được vào? Ngươi vào thông báo giúp ta một tiếng đi,
Ta thật sự có chuyện quan trọng muốn gặp Nhị gia. [Long phủ] Không cho Cư cô nương vào phủ là mệnh lệnh của Nhị gia. Nhị gia còn nói cô không còn là người của Long gia nữa, sau này cô không còn liên quan đến Long gia. Mong cô về cho.
Quan hệ của ta và Nhị gia không phải một mình huynh ấy nói cắt đứt là cắt đứt. Ta muốn gặp huynh ấy hỏi rõ ràng. Cư cô nương. Nếu Cư cô nương xông vào thì đang làm khó tôi tớ bọn ta.
Chuyện đến nước này đừng tự chuốc họa vào thân nữa, mong cô nương về cho. Vậy còn người chủ quản nào trong phủ? Cư cô nương đừng gây sự nữa, cô mau đi đi. Vậy có thể nói ta biết bây giờ Nhị gia đang ở đâu chứ? Nhị gia không nói,
Thì tôi tớ bọn ta đương nhiên cũng không biết. Nhị gia. Nhị gia, ta là Mộc Nhi. – Cư cô nương. – Ta có chuyện gấp muốn bàn với huynh. Cư cô nương. Nhị gia. – Cư cô nương đừng làm khó bọn ta nữa. – Nhị gia. Nhị đệ, đệ như vậy…
Đại ca. Thư tiểu thư. Lần này may có Thư tiểu thư dốc sức giúp đỡ nên mới cứu được đại ca ở trong ngục ra trước. Trên đường đi luôn có ám vệ của Khôn điện đuổi theo, xem ra Thư Bác và Vân Thanh Hiền
Sẽ không tha cho Long gia chúng ta. E rằng tình hình lần này không dễ như chúng ta tưởng. Bọn ta vì để lão tam và Phượng Vũ thuận lợi qua ải này nên ta và Thư tiểu thư mới sắp xếp cướp ngục lúc này,
Như vậy có thể tổn thất nhiều người bên Vân Thanh Hiền. Chuyện này rốt cuộc sao vậy? Vân Thanh Hiền vì bắt Tiểu Bảo mà hạ lệnh giết lão tam và Phượng Vũ, nên lúc này giữ Tiểu Bảo bên cạnh không hề an toàn.
Bọn ta đã đưa Tiểu Bảo ra nơi khác trước đó rồi, xe ngựa của lão tam và Phượng Vũ chỉ là xe ngựa trống của thái hậu mà thôi. Vậy bây giờ Tiểu Bảo có an toàn không?
Chỉ có thể để đích thân đại ca hộ tống Tiểu Bảo vào cung thôi. Tiểu Bảo đâu? Thái hậu nương nương yên tâm, bây giờ Tiểu Bảo không sao cả. Chỉ là qua chuyện này, người cũng thấy rồi, Thư Bác ám sát Tiểu Bảo bằng mọi giá,
Nên dù Tiểu Bảo ở trong cung với người, cũng chưa chắc đã an toàn. Ngươi lo Thư Bác sẽ không từ thủ đoạn mưu hại Tiểu Bảo? Đúng vậy. Vì Tiểu Bảo là con ruột của thánh thượng nên Thư Bác mới truy sát bằng mọi giá như vậy. Chung quy trong hậu cung
Cũng chỉ có Thư quý phi là có hoàng tử nhỏ, những nương nương khác không có gì cả. Xem ra Tiểu Bảo đã cản cuộc chiến tranh giành kế vị của ai đó rồi. Ai gia hiểu rồi. Ngươi muốn nhân lúc trước khi Tiểu Bảo vào cung thì bắt hết
Những thế lực uy hiếp thằng bé, ai gia nói đúng chứ? Nếu không phải ngươi cố ý để lộ tin tức chuyện ám sát hôm nay thì Thư Bác sao lại biết tung tích của Tiểu Bảo? Nhưng Long gia làm vậy là vì trung thành, không hề có tư lợi.
Mong thái hậu minh giám. Tên gian thương ngươi đúng là suy nghĩ thấu đáo hơn người khác. Long Dược nào dám giở trò trước mặt thái hậu chứ? Chỉ là mong thái hậu ra mặt vào bước cuối cùng mới có thể không sai sót. [Thượng Dương môn] Họ đến rồi.
Tham kiến thái hậu nương nương. Tiểu Bảo tham kiến thái hậu nương nương. Ngoan. Sau khi vào cung phải đổi cách xưng hô rồi. Lần này Tiểu Bảo bình an về cung nhờ nhiều người liều chết bảo vệ, Tiểu Bảo xin thái hậu nương nương cũng bảo vệ bọn họ bình an.
Long Đằng vượt ngục, nay mang tội trong người nên Long Đằng không dám cầu mong hoàng thượng và thái hậu nương nương tha thứ. Long gia có công hộ tống hoàng tử, còn về chuyện vượt ngục, đợi sau khi điều tra rõ vụ án hoàng thượng sẽ quyết định.
Long đại nhân, mời đứng dậy đi. Long Đằng, ai gia lệnh ngươi lập công chuộc tội, hộ tống bọn ta nhập cung. Dạ. Khởi bẩm thái hậu, lần này Long Đằng vượt ngục cũng nằm trong kế hoạch của Long Dược. Hơn nữa vụ bạo động tối qua
Đã làm tổn thất rất nhiều người của Thư Bác. Ở đây có phụ vương và Long Đằng giúp đỡ, thần muốn đi trước một bước giúp bọn Long Phi bắt Vân Thanh Hiền. Lần này bổn vương đích thân hộ tống, ta muốn xem xem ai dám xúc phạm bề trên.
Long Dược tham kiến thái hậu. Ngươi đang bị thương, không cần đa lễ đâu. Dạ. Chuyện trong cung phải nhờ vào người, chuyện ngoài cung Long gia chắc chắn sẽ sắp xếp ổn thỏa. Nhị gia có lệnh Cư cô nương không được vào Long phủ nửa bước, nay cô lén vào Long phủ
Thì khoanh tay chịu trói đi. Nhị gia các ngươi thật sự vô tình như vậy sao? Bắt lại. Xem ra hôm nay Cư cô nương thật sự đến để trộm đồ. Vậy thì đừng trách bọn ta nhé. Đưa cô ấy đến quan phủ. – Đi thôi. – Dừng tay lại.
Xảy ra chuyện gì vậy? Nhị gia. Trước khi phát hiện Cư cô nương xông vào phủ thì bị tôi tớ chặn lại, nhưng không ngờ cô ấy lại lén vào phủ trộm đồ trong phòng của ngài. Hạ nhân chỉ nghe theo căn dặn của ngài,
Đang chuẩn bị bắt cô ấy đến quan phủ. Muội có biết mình đang làm gì không? Ta đương nhiên biết rồi. Nếu không phải không còn đường đi thì ta cũng không ra hạ sách này. Mang đồ đến chưa? Ta đã mang đến thứ ngài muốn rồi, mau thả cha ta ra.
Dẫn người lên. Dẫn lên. Đi. Nhanh lên. Mộc Nhi. Cha. Mộc Nhi, đừng để bọn họ uy hiếp, cha lớn tuổi rồi nên chết không đáng tiếc. Con… con mau đi đi. Cha, con gái sẽ không để cha có chuyện gì đâu. Cha. Vân Thanh Hiền,
Ta đã mang đồ ngài muốn đến như đã hẹn rồi, ngài nói sẽ thả cha ta mà. Nếu hôm nay ngài dám làm bậy bạ thì cùng lắm chúng ta cùng chết. Cô căng thẳng gì chứ? Chỉ cần có được ngọc bội thì cha cô chẳng có ích gì với ta cả,
Ta cũng đâu nói là không thả? Yên tâm, ta nói là sẽ làm. Chỉ cần đưa ngọc bội cho ta thì cô có thể dắt cha cô đi. Mộc Nhi. Đại nhân. Cha cô nằm trong tay ta mà còn dám giở trò với ta à? Ta biết ngay
Cô sẽ không mang ngọc bội đến mà. Long gia sẽ không đưa ngọc bội cho người phụ nữ bị phu quân ruồng bỏ đâu. Vân Thanh Hiền, ngươi cũng xem thường Long Dược ta quá rồi. Ngươi? Ngươi tàn tật vậy rồi mà cũng dám trổ tài anh hùng với ta à?
Mau đưa ngọc bội ra đây, nếu không, hôm nay không có ai có thể sống sót rời khỏi đây cả. Bao vây chỗ này lại, hôm nay tuyệt đối không thể để hung thủ có cơ hội trốn thoát. Dạ. Bây giờ chúng ta sẽ bắt hết bọn chúng lại.
Hôm nay nhờ có thế tử giúp đỡ vây kín chỗ này lại, dù Vân Thanh Hiền giỏi đến mấy thì cũng khó mà thoát. Nhị gia, hắn quỷ kế đa đoan, đừng mắc câu của hắn. Con rể, mau dẫn Mộc Nhi đi đi, đừng lo cho cha.
Tuyệt đối không thể để kẻ gian này đắc ý được. Nếu con đưa đồ cho hắn thì chúng ta đều không sống được. Mau đi đi. Đúng là ngoan cố. Vân Thanh Hiền, không phải ngươi muốn ngọc bội của ngươi sao? – Ra tay. – Dạ. Cha. Cha, cha không sao chứ?
Không sao. Thì ra các ngươi đã lên kế hoạch xong cả rồi. Đáng lẽ ta bày mưu tính kế Thư Bác, không ngờ để ngươi giành trước rồi. Ta liên thủ với Nhị gia, đương nhiên không thể để ngươi ung dung ngoài vòng pháp luật rồi. Nào, mau để ta xem thử.
Sao họ ra tay nặng vậy? Thiệt thòi cho muội rồi. Vết thương nhỏ này có là gì đâu, Nhị gia không cần tự trách. Đợi qua chuyện này, ta chắc chắn sẽ để mọi người biết muội là nhị thiếu phu nhân của Long gia ta, mãi mãi chỉ một mình muội.
Mộc Nhi hiểu tấm lòng của Nhị gia. Chỉ là bây giờ khắp nơi đều là tai mắt của Vân Thanh Hiền, chúng ta phải cẩn thận hơn. Bên thái hậu có Đức vương bảo vệ cùng đón Tiểu Bảo vào cung, nên chuyện chúng ta phải làm tiếp theo là
Bắt được Vân Thanh Hiền. Dù sao mấu chốt kế hoạch của Thư Bác là Vân Thanh Hiền. Chỉ là chuyện này liên lụy tới cha, chắc phải để cha thiệt thòi rồi. Vụ án này phải để Vân Thanh Hiền đối chất với Thư Bác, phải bắt sống. Còn cha ta,
Ông ấy có thể thông cảm mà. Muội yên tâm đi, ta đã kêu lão tam điều tra tung tích của cha rồi, bây giờ cha không sao cả. Ta tin huynh. Mau bao vây lại. Bắt họ lại cho ta. Dạ. [Thư phủ] Hay là ta vào với muội nhé?
Nếu xảy ra chuyện gì thì ta còn đỡ cho muội được. Không cần đâu, ta và ông ấy là cha con mà. Cho dù ông ấy muốn giết ta, nhưng ta không thể bỏ người cha này được. Vậy ta đợi ở đây, nếu xảy ra chuyện gì thì muội cứ kêu ta.
Con còn có mặt mũi về à? Nếu không phải vì con thì Thư gia sao có thể thua đến mức này chứ? Cha. Đừng gọi ta là cha nữa, ta không có con gái ăn cháo đá bát như con. Cho dù cha hận con, con cũng không hối hận những gì mình làm.
Long Đằng ở bên ngoài, huynh ấy đến để dẫn cha vào cung gặp thánh thượng. Nếu hắn đến cùng với con thì tại sao không vào? Hắn không sợ ta giận cá chém thớt lên con, làm hại con nữa ư? Nếu cha giết con mới có thể hả giận,
Thì Nhược Thần chấp nhận chịu đựng. Ban đầu, cha nhận nuôi Nhược Thần, mạng của con là cha cho. Con sống sung sướng bao năm nay, không bao giờ dám quên cội nguồn. Không dám quên cội nguồn? Đích thân con hủy đi Thư gia,
Mà con còn nói không dám quên cội nguồn sao? Trong lòng con, cha mãi mãi là cha của con, điều này sẽ không thay đổi vì bất cứ chuyện gì. Những gì Nhược Thần làm mới thật sự tốt cho Thư gia, những gì con tin chỉ có một chữ lý,
Hy vọng cha có thể hiểu. Qua cả rồi. Bây giờ truy cứu những chuyện này cũng chẳng làm được gì. Ta không mong con làm gì cho Thư gia, nhưng ta chỉ xin con chuyện cuối cùng. Dù sau này Thư gia có như thế nào,
Con cũng phải bảo vệ mạng của cô mẫu con. Dạ, Nhược Thần chắc chắn sẽ dốc hết sức bảo vệ mỗi người trong Thư gia. Được, ta theo hai người vào cung. Ta tính tới tính lui, không ngờ lại bại dưới tay Long gia. Ngài thua là thua bản thân ngài.
Quyền thế Thư gia to lớn, trong triều hầu như không ai có thể đối đầu. Thư đại nhân vốn có thể bo bo giữ mình, nếu không phải ngài vượt quá khuôn phép, sao có thể rơi vào bước đường này chứ? Là ta gieo gió gặt bão.
Nha đầu này từ nhỏ không có chủ kiến gì cả, nhưng từ khi gặp được ngươi thì giống như hoàn toàn biến thành một người khác. Chung quy ta không thể quản được con bé. Ngươi là người con bé tự chọn, sau này, ta sẽ không quản nữa,
Cũng không thể quản được. Đa tạ ngài chăm sóc muội ấy bao năm nay. Con bé đối đầu với Thư gia bọn ta nên ta từng muốn giết con bé, nhưng nha đầu này vẫn nhớ đến ta là cha con bé. Nếu đã vậy, ta có lời muốn nói với hai vị.
Sau hôm nay, Thư Nhược Thần không còn là người của Thư gia. Từ nay về sau, người duy nhất có thể bảo vệ con bé là Long Đằng ngươi. Dù xảy ra bất cứ chuyện gì, thì ngươi là đường lui duy nhất của con bé, hiểu chứ? Cha.
Chỉ về nhà mấy ngày thôi mà, sao muội dọn hết đồ đi vậy? Đâu phải muội không về đây đâu, muội làm vậy ta buồn lắm đó. Giấy ly hôn của Nhị gia là đích thân xin từ chỗ thái hậu mà, nếu ta không làm vậy chẳng phải kháng chỉ không nghe sao?
Không phải chúng ta đã nói là diễn kịch sao? Đúng vậy, đúng là hai ta diễn kịch. Nhưng cha ta không biết gì cả, ông ấy chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu. Chuyện này quả thật do ta suy nghĩ không chu đáo. Đợi sau này
Ta sẽ đến nhà xin lỗi cha, cũng xin phu nhân rộng lòng tha thứ. Tính cách cha ta rất sĩ diện, hai ta ly hôn đúng là diễn kịch, nhưng chuyện này cũng là sự thật mà. Nhị gia muốn để ta về Long phủ, e rằng phải dồn hết tâm trí
Để cha ta thành tâm gật đầu mới được. Còn nữa, ta dọn hành lý chỉ muốn về nhà ở mấy ngày chăm sóc cha ta mà thôi. Không hề có ý khác đâu, Nhị gia không cần lo. Được rồi, đợi chuyện này kết thúc, ta sẽ đích thân đến nhà
Nịnh nọt cha vợ. Nếu ông ấy không tha thứ cho ta thì ta ngồi ở cửa Cư gia không đi. Nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là chuyện Vân Thanh Hiền. Không được, ta phải mau đi quan sát, không thể để xảy ra chuyện gì nữa. Nhị gia không sao chứ?
Được rồi, bây giờ nên theo ta nhập cung rồi. Con trai, con có biết trong hoàng thành có gì không? Đương nhiên là vua một nước, là hoàng thượng mà chúng ta trung thành. Vua một nước chỉ có một, nhưng biển trời mênh mông, sẽ có khoảng trời riêng cho chúng ta,
Không cần liều mạng lao vào hoàng thành này. Phụ vương dạy rất đúng, con biết sai rồi. Trong mắt phụ vương, con vẫn luôn là một đứa trẻ. Lúc trước chưa từng phát hiện con có dã tâm này. May trước khi gây ra tội lớn đã kịp thời cản con lại.
Lần này là con nhất thời xúc động, bị quyền lực che mờ tâm trí. Tưởng chỉ cần có quyền lực này thì sẽ có được thiên hạ. Chuyện lần này của Tiểu Bảo làm con hiểu ra, có vài chuyện khi đạt được sẽ càng mất nhiều hơn.
Con có thể hiểu đạo lý bên trong là tốt. Chúng ta thân là thần tử, cũng có trách nhiệm mình phải gánh vác. Người chúng ta trung thành không chỉ là hoàng thượng, mà là bách tính thiên hạ. Chỉ có khiến bách tính hạnh phúc mới có thể xứng với chức vụ này.
Con trai, con hãy nhớ là chúng ta phải khiến thiên hạ bình yên bằng cả đời mình. Phụ vương nói rất đúng, chỉ cần bách tính ổn định thì chúng ta mới an nhàn. Sau này con phải học hỏi phụ vương nhiều hơn. Đi ngã rẽ một lần là đủ rồi.
Không phải lần nào cũng may mắn thoát thân vậy đâu, nếu sơ suất sẽ liên luỵ cả vương phủ. Con biết sai rồi. Nếu đã biết sai thì chúng ta sẽ bắt hết những người gây nguy hiểm cho an nguy hoàng thất. Chuyện này sẽ giải quyết thuận lợi chứ?
Yên tâm đi. Chứng cứ rành rành, ta tin họ sẽ không sao đâu. Nhưng che giấu hoàng tử không phải trò đùa. Nếu thái hậu đã gọi chúng ta đến nghe, thì đã tin tưởng rồi. Ta tin mọi người chắc chắn sẽ không sao đâu. Khởi bẩm hoàng thượng,
Ngọc bội Tử Mẫu ở đây, xin hoàng thượng minh giám. Người đâu? Kiểm tra kĩ vào. Dạ. Hoàng thượng, Sử đại nhân Sử Trạch Xuân khi còn sống luôn mang theo ngọc bội Tử Mẫu, đây là ngọc bội được thợ ngọc trong cung dùng kỹ thuật đặc biệt chế tạo năm đó,
Điều tra sẽ biết thật giả. Mối quan hệ của Sử đại nhân và Vân Thanh Hiền không cần điều tra cũng biết. Khởi bẩm hoàng thượng, đây quả thật là ngọc bội thợ ngọc năm đó chế tạo, không có gì đáng ngờ cả. Khởi bẩm hoàng thượng, thần rất rõ
Mối quan hệ của Sử đại nhân và Vân Thanh Hiền. Năm đó Vân Thanh Hiền vào kinh thành thần từng giúp đỡ hắn. Năm đó có thể gọi là hoài bão dốc sức phục vụ quốc gia, nhưng nay lại khác xa. Lý tưởng hoài bão gì chứ?
Nó đã bị Sử Trạch Xuân dập tắt từ lâu rồi. Ông ta là kẻ đạo đức giả ra vẻ đạo mạo. Mẹ ngươi kêu ngươi đến à? Con không còn một đồng nên chỉ chôn cất mẹ qua loa. Khi lâm chung mẹ mới nói thân thế của con,
Nên con đến kinh thành nhờ vả cha. Lúc ngươi đến Sử phủ, có ai khác thấy ngươi không? Cha, con… Đừng gọi ta là cha, ta gánh không nổi đâu. Cầm tiền rồi mau đi đi, lúc đi đừng để người khác thấy ngươi. Ta đã không có bất kì quan hệ nào
Với mẹ ngươi, ta cũng chưa từng biết sự tồn tại của ngươi. Hy vọng sau này chúng ta đừng làm phiền nhau, ngươi đi đi. Bao nhiêu năm nay cha không dòm ngó mẹ con con, mẹ con lại nhớ nhung cha cả đời mà cha lại vô tình như vậy,
Cha yên lòng được sao? Ngươi nhìn cho rõ đi. Đây là Sử phủ, còn ngươi họ Vân. Nếu ai cũng đến nhà nói hắn là con cháu Sử gia thì chỗ ta thành viện cứu tế à? Nhưng con là con ruột của cha mà. Nếu cha không tin,
Có thể gọi cậu đến làm chứng. Không cần đâu. Từ ngày ngươi sinh ra thì mẹ ngươi đã không định cho ngươi nhận ta, nên mới để ngươi họ Vân. Còn trong phủ này, mỗi người thân của ta đều mang họ Sử, ngươi không nằm trong số đó. Mong sau này ngươi
Tự lo cho mình đi. Ngài tốt nhất hãy nhớ kĩ từng câu hôm nay ngài nói. Sẽ có một ngày ta sẽ để ngài biết ngài sẽ trả giá lớn thế nào vì lựa chọn ngày hôm nay. [Thần lưu lạc đầu đường] [may mà gặp được thế tử,]
[nên thần không đến mức chết đói bên đường.] [Cũng vì sự giúp đỡ của thế tử,] [thần mới có cơ hội tham gia thi cử.] [Nhưng dù như vậy] [thì ở trên quan trường,] [thần và Sử Trạch Xuân] [vẫn là người xa lạ.] Nên là ngươi căm thù
Sử đại nhân không nhận con trai là ngươi, nên mượn tay Thư Bác giết cả nhà Sử gia sao? Khôn điện truy sát Long Bảo bị các ngươi bắt, ta không còn gì để nói, nhưng vụ án Sử gia đã có chứng cứ rành rành,
Sao lại vu oan lên người Thư mỗ ta? Thư đại nhân khoan gấp đã, chúng ta nói từng vụ án một. Long Dược, có gì thì có thể nói thẳng. Khởi bẩm hoàng thượng, năm đó kinh thành đồn rằng Sư Bá Âm nhập ma vì đàn mà rời khỏi kinh thành,
Dẫn đến Thư quý phi sẩy thai, không biết hoàng thượng và thái hậu có còn nhớ không? Ngọn nguồn chuyện này e rằng phải mời đích thân Kỷ Diễm kể chi tiết cho hoàng thượng. Người đâu? Truyền Kỷ Diễm. Nô tỳ tham kiến hoàng thượng. Tham kiến thái hậu.
Năm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Kỷ Diễm, ngươi cứ kể đúng sự thật đi. Dạ. Trong bữa tiệc tối đó, Sư Bá Âm được mời vào cung diễn tấu, vào lúc tan tiệc, Kỷ Diễm đã nhân cơ hội giao hai đứa trẻ cho Sư Bá Âm,
Đồng thời nhờ huynh ấy đưa hai đứa trẻ ra khỏi cung. Nhưng ai ngờ… Mau đi theo ta. Trong cung đột nhiên có nhiều người của Khôn điện, chắc Thư Bác đã nhận ra rồi. Nếu bây giờ xông vào, chỉ sợ hai ta và hai đứa bé này khó mà giữ mạng.
Lúc hai ta quyết định chen vào chuyện này, đã chuẩn bị sẵn tâm lý phải chết, nên dù thế nào cũng phải bảo vệ hai huyết thống này. Thủ đoạn của Thư Bác tàn nhẫn, nếu hai đứa trẻ này rơi vào tay Thư gia, chắc chắn sẽ chết mà không ai biết.
Theo kế hoạch ban đầu thì bây giờ trong ngoài cung đã sắp xếp sẵn người, xe ngựa cũng chuẩn bị xong, đã hối lộ thủ vệ cửa hông rồi, nên bây giờ huynh mau chóng đưa hai đứa trẻ rời khỏi đây. Ngoài ra, hai đứa trẻ ở chung quá nguy hiểm,
Xin Sử đại nhân hãy sắp xếp một đứa ở trong phủ, đứa còn lại ta tự có sắp xếp. Không được. Tối nay dù khó khăn đến mấy, ta chắc chắn sẽ không để Thư Bác đạt được ý đồ, chỉ cần qua được tối nay, chúng ta sẽ tính sau.
Vậy huynh thì sao? Hai chúng ta đi chung càng khó thoát hơn. Ta đi dụ người của Khôn điện, huynh mau mang hai đứa trẻ rời đi đi. Sư Bá Âm, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Hoàng thượng, Sư Bá Âm đang đàn Phục Hy phổ. Người đời đều biết
Phục Hy phổ có tác dụng mê hoặc lòng người. Hoàng thượng, người xem đi. – Nương nương. – Nương nương. Ái phi. Ái phi không sao chứ? – Hoàng thượng. – Ái phi, nàng sao vậy? Con. Con của ta. Người đâu? Người đâu? Ái phi. – Ái phi. – Hoàng thượng.
Sư Bá Âm chắc chắn là điên rồi. – Bắt lại cho ta. – Dạ. Sao rồi? Bụng nàng sao rồi? – Bụng của ta đau quá. – Mau truyền ngự y. – Nương nương. Giết. Giết. Năm đó Sư Bá Âm lệnh dân nữ tiếp ứng ở ngoài cung,
Thế là dân nữ giả làm hoa khôi, âm thầm sắp xếp đường trốn thoát cho họ. Hoàng thượng. Vương ngự y đã chẩn đoán ra Thư quý phi mang thai chết từ lâu rồi. Thư gia chỉ là mượn chuyện Sư Bá Âm bị điên, làm lớn chuyện lên
Để tiếp tục truy bắt Sư Bá Âm, mục đích là muốn giết hoàng tử nhổ cỏ tận gốc. Vân đại nhân, Kỷ Diễm từng nói Sử đại nhân vì bảo vệ tiểu hoàng tử, thà hy sinh tính mạng cả nhà. Ông ấy ngay thẳng như vậy
Tại sao lại từ chối ngài ở ngoài cửa chứ? Người khác có thể không nghĩ ra, chẳng lẽ Vân đại nhân cũng không nghĩ ra sao? Sử đại nhân không chịu nhận con trai là ngài, ông ấy không muốn ngài vào hộ tịch là để bảo vệ ngài cả đời chu toàn.
Nếu Sử đại nhân thật sự không muốn nhận con trai là ngươi, thì tại sao ông ấy lại giữ ngọc bội này? Nói đến đây làm trẫm nhớ lại một chuyện. Sau khi Vân Thanh Hiền thi cử, Sử ái khanh đã tiến cử hắn trước mặt trẫm,
Muốn giúp con đường làm quan của hắn. Vân Thanh Hiền, chuyện đến nước này, Sử gia diệt môn, tiểu hoàng tử chết thảm. Sử đại nhân trung nghĩa, thân làm con, chẳng lẽ ngươi không nên làm sáng tỏ giúp ông ấy sao? Những năm nay Sử đại nhân
Luôn lặng lẽ giúp ngươi ở phía sau. Năm đó thế tử tìm được ngươi cũng được Sử đại nhân nhờ vả, chỉ e rằng ngươi không biết mà thôi. Không. Không đâu. Năm đó trẫm cũng từng hỏi Sử ái khanh tại sao lại dìu dắt Vân Thanh Hiền như vậy?
Hai người chẳng lẽ có quan hệ gì à? Ông ta chắc chắn hổ thẹn với lòng nên mới như vậy. Sử ái khanh nói với trẫm rằng ông ấy thích tài hoa của ngươi, nói sau này ngươi chắc chắn sẽ dốc hết sức cho triều đình.
Nhưng ngươi cô độc lẻ loi, khó mà đứng vững trong triều đình, nếu có người giúp đỡ thì sẽ có cơ hội thực hiện hoài bão. Năm đó, Vương ngự y biết được chuyện Thư quý phi mang thai chết, đáng bị diệt khẩu từ lâu. Thân thể Thư quý phi yếu ớt
Nên không thể mang thai nữa. Thư quý phi lo lắng không giữ được địa vị của mình trong hậu cung, thế là ép Vương ngự y hãm hại những phi tử mang thai trong hậu cung. Đến nay, hậu cung mới mãi không có con cháu. Thư Bác, ngươi to gan thật!
Dám giết hại huyết mạch hoàng thất! Những chuyện này do một mình thần làm, Thư Bác nhận tội. Ngươi có từng nghĩ những gì ngươi làm sẽ tổn hại địa vị của Thư quý phi hơn không? Thần không nghĩ được nhiều như vậy,
Thần chỉ muốn bảo vệ quyền lực của thần mà thôi. Năm đó Kỷ Diễm sinh đôi, chẳng lẽ đứa trẻ ở Sử gia thật sự chết dưới tay ngươi? Thái hậu. Năm đó Sư Bá Âm đi vội vã, huynh ấy dẫn theo một đứa trẻ, cuối cùng
Đưa cho Phượng Vũ nuôi dưỡng. Một đứa con khác của nô tỳ quanh năm sống trong căn phòng bí mật của Sử gia, không hề thấy ánh mặt trời, cuối cùng… Cuối cùng chết thảm dưới tay Thư Bác. Sử gia che giấu hoàng tử, đương nhiên phải diệt môn.
Chỉ là không ngờ Sư Bá Âm đó vì nghĩ cho một hoàng tử khác mà cả mạng cũng không cần, đến chết cũng không chịu kêu oan. Đúng là nực cười thật. Ta dày công sắp đặt, tự hỏi không hề có sai sót, sai sót duy nhất là không ngờ
Còn một hoàng tử khác. Ngươi… Ngươi đúng là điên rồi! Hoàng thượng, thái hậu nương nương. Sư Bá Âm thà chết cũng bảo vệ Tiểu Bảo, có công chứ không có lỗi. Mong hoàng thượng và thái hậu nương nương bảo vệ Tiểu Bảo, trả trong sạch cho Sư Bá Âm. Long Đằng.
Có thần. Truyền ý chỉ trẫm. Điều tra lại vụ án Sử gia diệt môn, chuyện mưu hại hoàng tử và Lệ phi, không được để bất kì ai lọt lưới. Người có liên quan đến vụ án này nghiêm trị không tha. Thần lĩnh chỉ.