Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 33 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 33] Đưa hắn đi. Đi, đi. Lần này đúng là ngươi không làm ta thất vọng. Đinh Thịnh muốn gặp Long Đằng, thì ta dùng một hòn đá bắn hai con chim,
Kéo Long Đằng xuống nước trước, lúc này Thư đại nhân nên ra tay diệt trừ thế lực của Long gia luôn. Tiểu Bảo. Mẹ. Tiểu Bảo còn là con trai của mẹ không? Tiểu Bảo mãi mãi là con trai của mẹ. Mẹ và cha
Mãi mãi là người thân của Tiểu Bảo, được chứ? [Phượng Vũ tỷ tỷ.] Mau đi thôi, đừng làm muộn thời gian nữa, Nhị gia đã chuẩn bị xong đường hầm rồi, chúng ta rời đi bằng đường hầm. Được. Tránh ra. Chuyện gì vậy? Tránh ra. Chắc hẳn bây giờ thế tử đã biết
Ai mới là kẻ địch thật sự rồi nhỉ? Thư Bác, bản thế tử đang ở đây mà ngươi lại dám ngang nhiên dẫn binh xông vào Long phủ, có còn vương pháp không hả? Tham kiến thế tử. Không biết thế tử đang ở đây, đúng là đã xúc phạm.
Hạ quan phụng lệnh bắt người, mong thế tử đi trước cho. Nếu tội của Long phủ liên lụy đến thế tử thì không tốt đâu. Người đâu. Thư Bác ngang nhiên tạo phản, dẫn xuống cho ta! Thế tử đừng phí sức nữa,
Người của ngài đã bị thuộc hạ của ta khống chế rồi. Hạ quan phụng lệnh bắt người, không ai được cản trở. Người đâu, mời thế tử đi trước. – Thế tử, mời. – Mời. Xin hỏi Thư đại nhân, Long gia đã phạm tội gì
Mà để Thư đại nhân hành động lớn như thế này? Long Dược cấu kết với Đinh Thịnh, liên quan đến tội mua quan bán chức. Hành động này đã làm rối loạn triều đình, nghi ngờ kết thành bè đảng để mưu cầu lợi riêng. Trưởng tử của Long gia, Long Đằng
Thân là chỉ huy sứ Ô Kim vệ trộm đồ mình bảo vệ, bao che cho đệ đệ, vào nhà giam giết người diệt khẩu, tội chứng rõ ràng. Toàn lời vớ vẩn. Có phải là lời vớ vẩn hay không sẽ do hoàng thượng đích thân quyết định. Người đâu,
Bắt cho ta! Khởi bẩm đại nhân, trong phủ không còn người Long gia nào khác ngoài Long Dược. Dẫn thêm vài người theo, phải đuổi bắt được người về, nếu chống lại thì giết không tha. Vâng. Mau. Rút, mau rút. Cha. Tiểu Bảo. Mọi người không sao chứ? Đi.
– Tiểu Bảo, đi. – Đi. Đi. Mau. Quỳ xuống. Quỳ xuống. Đại nhân, khi chúng ta đuổi đến, Lý Kha đang yểm hộ cho người của Long gia chạy trốn, chúng ta đã bắt hết về. Long Dược, ta muốn xem xem
Ngươi làm thế nào để cứu được nhiều người như vậy. Gia, Lý Kha vô dụng. Thư Bác, chính ngươi cũng nói rằng Long gia chỉ bị nghi ngờ. Vậy thì làm theo quy định, bây giờ mà tịch biên thì rốt cuộc là đạo lý gì? Quy định ngày hôm nay
Sẽ do ta quyết định. Toàn bộ Long gia kháng chỉ không tuân lệnh, chỉ có chết dưới đao kiếm. Có gì thì cứ nhằm vào ta đây. Chuyện của Long gia sẽ do một mình ta chịu. Thư đại nhân có đồng ý trao đổi không? Nếu trong vòng trăm chiêu
Mà ta may mắn không chết thì mong Thư đại nhân tha mạng cho người trong Long phủ. Ngươi vẫn tự tìm đường chết như vậy. Có Long Nhị gia, sống chết có gì phải sợ? Được, ta sẽ giúp ngươi đạt được mục đích. Long gia đúng là làm trẫm thất vọng.
Trẫm tin tưởng huynh đệ Long gia họ như vậy mà bọn chúng lại lòng dạ khó lường, lấy oán trả ơn. Hoàng thượng đã điều tra cẩn thận chưa? Long gia ba đời trung thành bảo vệ chủ nhân, ai gia thật sự không hiểu tại sao bọn họ lại muốn làm như vậy.
Thái hậu nương nương, Cư Mộc Nhi cầu kiến. Cô ấy nói có việc rất quan trọng, liên quan đến huyết mạch của hoàng thất. Người đâu! Cư Mộc Nhi là người của Long gia, coi như đồng phạm, lôi xuống lập tức đánh chết. Khoan đã. Cho cô ấy vào. Vâng.
Dân phụ tham kiến hoàng thượng, thái hậu nương nương, quý phi nương nương. Ngươi nói có chuyện có chuyện quan trọng liên quan đến huyết mạch của hoàng thất muốn báo rõ với ai gia? Đúng vậy. Rốt cuộc thì ngươi có gì muốn nói? Nếu có nửa lời dối trá
Thì ai gia cũng không thể bảo vệ được ngươi. Bẩm báo hoàng thượng, thái hậu nương nương, hoàng thất không phải là không có người nối dõi. Năm ấy, cung nữ Kỷ Diễm được hoàng thượng lâm hạnh, từng sinh được hai hoàng tử. Mà Tiểu Bảo của Long gia
Chính là cốt nhục duy nhất còn lại của hoàng thượng. – Ngươi nói gì? – Cái gì? Ăn nói lung tung! Nếu hoàng tử được sinh ra trong cung thì tại sao hoàng thượng lại không biết? Người đâu! Để cô ta nói tiếp. Hoàng thượng, thái hậu. Những năm qua,
Phi tử hậu cung không ít người có thai nhưng đều chết trong bụng, thế nên hậu cung mới không có người thừa tự. Nô tì thật sự là vì bảo vệ tính mạng của hoàng nhi nên mới giấu diếm chuyện này. Nhưng đến cuối cùng
Lại chỉ có thể bảo vệ được mình Tiểu Bảo. Nhị gia, Nhị gia, Nhị gia! Đừng cử động. Còn 20 chiêu nữa. Nếu bây giờ ngươi quỳ xuống xin tha thì ta có thể tha mạng cho ngươi. Gia! Đừng cử động. Dù có chết thì ta cũng muốn chết trước mặt mọi người.
Nhị gia có tình cảm như người nhà với những hạ nhân này, cảm động lòng người, đúng là làm Thư mỗ phải nhìn với cặp mắt khác. Nhưng hi sinh lớn đến mức này vì những người không liên quan có đáng không? Người máu lạnh vô tình như ngươi
Đương nhiên sẽ không hiểu. Bớt nói nhảm, ra tay đi. Buông ra. Nhị gia! – Nhị gia, Nhị gia! – Gia! Còn mười chiêu nữa. Không tự lượng sức. Gia! – Đừng cử động. – Thư Bác! Ta đánh với ngươi! Gia! Ta còn nghĩ là Long gia Nhị gia
Có năng lực đến thế nào chứ. Không ngờ đường đường là chỉ huy sứ Ô Kim vệ lại có người huynh đệ vô dụng như thế. Chúng ta đã nói trước rồi, nếu ngươi tiếp được trăm chiêu của ta thì ta mới thả người. Lúc này… Buông ra. Gia!
Thư Bác, ta đánh với ngươi! Buông ra. Gia! Nhị gia, Nhị gia, Nhị gia! Nhị gia! Nhị gia! Ra tay đi. Nhị gia, Nhị gia! Nhị gia, Nhị gia, Nhị gia! Nhị gia, Nhị gia! Nhị gia, Nhị gia, Nhị gia! [Ngưng Tường Tụ Thụy] – Là ai? – Đứng lại. [Thánh chỉ]
Đây… chuyện gì vậy? Nhị gia, đã quá trăm chiêu, ngươi nhận mệnh đi. Đại ca đang ở trong lao của ngươi luôn lo lắng cho ngươi, ta sẽ chặt đầu của ngươi xuống để hắn không cần nhung nhớ nữa. Nhị ca! Nhị gia! Là người làm đại ca ta
Không thể bảo vệ tốt mọi người. Long Đằng hổ thẹn với tổ tiên Long gia. Đại ca, huynh không cần tự trách, tất cả là do Thư Bác gây chuyện. Cái chết của Đinh đại nhân cũng là bọn chúng cố tình vu oan.
Hiện nay thánh thượng muốn điều tra rõ ràng vụ án này, tin rằng sẽ nhanh chóng lộ rõ chân tướng. Nhưng món nợ này của Long gia, ta muốn hắn đích thân trả lại. Lão tam, bây giờ đang trong giai đoạn mấu chốt, không được manh động. Ta đã phái Tiểu Lục
Đi điều tra rõ nguyên nhân cái chết của Định Thịnh, chắc là sẽ nhanh chóng có manh mối. Hiện nay, Đại Lý tự đã bắt tay điều tra xác nhận thân phận của Long Bảo. Đệ và Phượng Vũ phải bảo vệ mọi người của Long gia,
Nhất là sự an toàn của Tiểu Bảo. Đại ca, ta không tin Thư gia vẫn có thể gây nên sóng gió. Nhưng món nợ này của Long gia, ta chắc chắn sẽ đích thân trả thù. Long Đằng! Long Đằng! Long Đằng, huynh có sao không? Bọn họ có làm khó huynh không?
Cô đến đây làm gì? Ta đã chán ngấy thủ đoạn của Thư gia các cô rồi, không cần cô đến làm bộ làm tịch. Xin lỗi, ta cũng không biết mọi chuyện sẽ trở thành thế này. Long Đằng, huynh cũng trách ta sao? Chuyện này đúng là lỗi của Thư gia,
Nhưng ta không hề biết kế hoạch của cha ta. Ta có thể đến đây gặp huynh chứng tỏ ta không thẹn với lòng. Long Đằng, huynh có biết rằng trên đời này người không muốn xảy ra chuyện này nhất là ta không? Long Đằng,
Huynh thật sự muốn chúng ta để lỡ nhau vì chuyện này sao? Ta không muốn xem vào chuyện của hai người. Ta không muốn ở cùng một phòng với người của Thư gia. Đại ca, ta đi trước đây. Long Đằng, ta không cần biết người khác nói thế nào,
Ta chỉ muốn biết đáp án của mình huynh thôi. Đời này e rằng Long Đằng phải phụ lòng muội rồi. Được. Ta hiểu rồi. Nhược Thần sẽ không đến làm phiền nữa. Huynh hãy bảo trọng. [Xin lỗi.] [Long phủ] Tình hình hiện nay của Nhị gia thế nào?
Huynh ấy bị thương nặng như vậy mà lại kiên quyết không muốn mọi người chăm sóc, không biết có khá hơn không. Đại phu nói may mà giữ được mạng. Nếu không nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thì có thể sẽ mắc bệnh về lâu về dài. Hiện giờ,
Nhị gia chỉ không thể lập tức chấp nhận nên mới từ chối ý tốt của mọi người. Đại phu có cách tốt nào không? Bệnh thương gân cốt thì không vội được, chỉ có thể từ từ điều dưỡng. Có điều Nhị gia kiêu ngạo như vậy,
Bây giờ gặp phải kích thích như thế, khó tránh khỏi hao mòn ý chí, cần muội khuyên giải thêm mới được. Chuyện lần này, Nhị gia cố ý kéo thế tử vào, hiện tại thế tử đang bị giam lỏng ở nhà, e rằng tình hình của Long phủ sau này
Cũng không lạc quan. Nhị gia cố ý làm như vậy là để thế tử biết rõ hiện trạng mà sửa sai. Như vậy thì Vân Thanh Hiền mới mất đi một bên ủng hộ, chúng ta đấu với hắn mới có một chút hi vọng. Chỉ là vì chuyện này,
Cái giá Nhị gia phải trả là quá lớn. Mong rằng mọi chuyện sẽ có kết quả tốt. Từ xa như vậy đã nghe thấy hai người đang nói xấu ta. Yên tâm đi, chân của ta sẽ nhanh chóng khôi phục, không cần lo lắng. Chẳng phải à?
Thương hộ số một kinh thành không phải nói đùa đâu. Nhưng sao không tĩnh dưỡng trong phòng mà lại ra đây? Ta ở trong lâu quá nên muốn ra ngoài hoat động. Đúng đó, phải ra ngoài nhiều để đi lại, hít thở không khí tươi mới,
Có lợi cho bình phục vết thương. Nhị gia yên tâm, sau này dù là chuyện trong nhà hay là chuyện ở cửa hàng, huynh cứ dặn dò, giao cho ta và Tam gia là được. Phiền tỷ tỷ rồi. [Thư phủ] Rốt cuộc thì ngươi muốn gì? Thứ ta muốn rất đơn giản.
Chỉ là một cơ hội để trả thù Long gia thôi. Thư đại nhân, thế này là có ý gì? Chuyện của Long Bảo, hoàng thượng chắc chắn sẽ điều tra cẩn thận. Lúc này đã đề phòng Thư gia, mấy ngày nay đang cho người âm thầm theo dõi. Mỗi hành động của ta
Đều nằm trong mắt hoàng thượng. Ám vệ Khôn điện được một tay ta dạy dỗ, toàn là tâm phúc. Chỉ cần có lệnh bài này thì chắc chắn bọn chúng sẽ thề chết trung thành. Từ nay về sau sẽ do Vân đại nhân đích thân điều động. Vân đại nhân,
Đừng để quý phi nương nương và Thư mỗ thất vọng. Lần này Long gia gặp nạn, đúng là làm khó Thư tiểu thư. Ta tin rằng Thư tiểu thư có tình cảm sâu đậm với đại ca, chắc chắn bọn họ có thể qua được kiếp nạn. Mong rằng là vậy.
Hiện tại tuy Tiểu Bảo đã được thu xếp ổn thỏa, nhưng không phải là kế lâu dài. Thứ này là bằng chứng quan trọng nhất để tố cáo Vân Thanh Hiền, Nhị gia nhất định phải giữ thật kỹ, phải giao nó cho thánh thượng. Muội cứ yên tâm.
Đại Lý tự đã đưa công văn đến, ba ngày nữa sẽ công khai xét xử vụ án này ở Kim điện trước mặt hoàng thượng. Có hoàng thượng giám sát, chuyện này chắc chắc chắn sẽ không có sơ hở. Sư phụ và những người phải chết oan khác
Cũng coi như đã được an ủi. Mộc Nhi, dù sau này xảy ra chuyện như thế nào thì ta mong rằng muội có thể hiểu ta. Nhị gia đang lo lắng cho kết quả của vụ án này? Chuyện đến đến nước này, ta tin rằng chắc chắn thánh thượng
Sẽ có quyết đoán công bằng. Còn về chúng ta, Mộc Nhi và Nhị gia chắc chắn sẽ cùng sống cùng chết. [Bài vị tiên tỉ Đinh Nghiên Hương] [Bài vị tiên phụ Đinh Công húy Thịnh phủ quân] Cha, tỷ tỷ. San Nhi bất hiếu, bình thường
Không thể hiếu thuận với hai người. Đến lúc này, hai người chết oan uổng, nhưng hiện tại Thư gia đã thất thế, San Nhi xin đảm bảo với hai người rằng sẽ không bỏ qua cho hai con chó đê tiện Thư Bác và Vân Thanh Hiền.
San Nhi chắc chắn sẽ làm bọn chúng đền mạng. Là ai? [Là ta, A Thắng.] San Nhi, nén bi thương. Mấy ngày nay không có tin tức của cô, ta rất lo lắng, bèn bảo A Thắng đưa ta đến thăm cô. Đúng rồi, ta nghe nói A Thắng nghe ngóng được một tin.
Ta vừa về từ nha môn. Sau nhiều lần tìm hiểu thì được biết ngày cha muội qua đời, Long đại nhân đi thăm, trong đó có một ngục tốt. Kỳ lạ là khi ấy chỉ có mình hắn trực ban, mà hôm đó không nên đến lượt hắn trực.
Sau đó ta tìm hiểu thêm thì không còn tin tức gì nữa. Hiện tại, nha môn đang điều tra khắp nơi. Người này rất đáng nghi. Dù sau lưng người này có là ai thì chỉ cần bắt được người này là sẽ có thể làm rõ sự thật. Mộc Nhi,
Cô yên tâm. Cái chết của cha ta, ta chưa từng nghi ngờ Long gia. Ta hiểu rất rõ cách làm người của ba huynh đệ họ. Thế nên chuyện này vẫn phải phiền cô thay ta chuyển lời cho bọn họ, không cần lo lắng. Ta biết chuyện này
Chắc chắn là hai người Thư Bác và Vân Thanh Hiền làm. Bọn chúng muốn đổ tội cho Long đại ca để xóa sạch trở ngại cho Thư gia. San Nhi, cô yên tâm, vụ án này được thánh thượng đích thân giám sát, chắc chắn sẽ không cho những kẻ xấu
Như Vân Thanh Hiền và Thư Bác nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Tiểu Bảo, cha con đâu? Mới sáng sớm cha đã đi tuần tra khắp nơi, người sợ làm phiền mẹ nghỉ ngơi nên không báo. Còn chẳng ăn lấy một miếng cơm. Vậy chúng ta ra ngoài cửa thăm hỏi
Rồi gọi cha con về ăn cơm nhé? Có được không? Chúng ta có thể ra ngoài à? Yên tâm, cha và mẹ cộng lại thì chắc chắn có thể bảo vệ con thật tốt. Tốt quá rồi! Đi. Vậy chúng ta đi tìm cha. Hai người muốn đi đâu vậy?
Bên ngoài nguy hiểm lắm, mau vào trong. Cha đi tuần khắp nơi, chẳng nghỉ ngơi chút nào, đêm qua cũng cả đêm không ngủ. Cha, mau ăn gì đó đi, đừng để đói quá. Tiểu Bảo ngoan. Chỉ cần có thể bảo vệ cho sự an toàn của con
Thì cha không vất vả chút nào. Phân đà này đã bí ẩn lắm rồi, huống chi huynh còn gọi nhiều huynh đệ như thế tuần tra xung quanh, chắc là không sao đâu, huynh nghỉ ngơi một chút cho tốt, ăn gì đó đi. Đừng để sau này Tiểu Bảo không sao
Mà huynh lại gục vì mệt. Nhưng ta không yên tâm được. Tên Vân Thanh Hiền này rất gian xảo, ta phải cẩn thận một chút. Nếu huynh thật sự không yên tâm thì ta sẽ thay phiên tuần tra với huynh. Huynh ngủ một giấc đi đã, tỉnh lại rồi đến thay với ta.
– Phượng… – Cha, mẹ, hai người đừng cãi nhau nữa. Con muốn hai người cùng ở với Tiểu Bảo. E là sau này người một nhà chúng ta muốn ở bên nhau cũng khó. Được, cha không đi đâu cả, chỉ ở với Tiểu Bảo thôi. Mau ăn đi. Mau ăn đi.
[Gia Ý cung] Thôi, ngươi đang bị thương, không cần câu nệ lễ tiết. Đa tạ thái hậu. Trước khi xét xử công khai, tất cả những người liên quan đến vụ án, ai gia vốn không nên gặp. Nhưng ai gia tin cách làm người của ngươi, thế nên tạm nghe xem
Rốt cuộc thì ngươi muốn nói những gì. Lần này Long mỗ đến là vì một người. Ngươi có chuyện gì thì cứ nói thẳng. Ta muốn xin một chỉ ý. Phu nhân. Tại sao Nhị gia lại hẹn ta đến đây? Mộc Nhi, sau này, những ngày không có ta
Thì muội phải chăm sóc bản thân thật tốt. Huynh đang nói lung tung gì vậy? Ta đã cho Lý Kha thu xếp hết rồi, hắn sẽ đưa muội về chỗ ở của Lão Cư. Sau này muội không cần phải về nữa. Tại sao? Mộc Nhi đã là người của Nhị gia,
Huynh không để ta về bên cạnh huynh, huynh muốn ta đi đâu? Từ sau khi Long gia gặp chuyện, điều mỗi ngày ta lo lắng nhất là sự an toàn của muội. Mỗi lần nghĩ đến chuyện Long gia bị tịch biên là ta lại rất lo lắng. Thế nên lần này
Ta cũng không muốn muội dính vào, không thì chính ta cũng sẽ không tha thứ cho mình. Long Dược, huynh không thể ích kỷ như vậy. Huynh có từng hỏi ta về quyết định của huynh không? Phu thê với nhau, chẳng lẽ không phải có họa cùng chia à?
Ta không đồng ý. Muội đồng ý hay không đã không còn quan trọng nữa. Ta đã xin chỉ của thái hậu, thái hậu đã hạ chỉ để chúng ta ly hôn. Huynh nói gì? Nhị gia, dù có xảy ra chuyện gì thì chúng ta không thể cùng giải quyết sao?
Chúng ta đã cùng trải qua như vậy đấy. Tại sao lần này huynh lại tàn nhẫn như vậy? Nhị gia. Chuyện này không thể được một mình huynh quyết định. Lý Kha. Có. Tiễn phu nhân. Phu nhân, mời. Phu nhân, mời. Phu nhân, thuộc hạ xin mạo phạm. Phu nhân, phu nhân.
Phu nhân đi với Lý Kha đi. Phu nhân, phu nhân, nghe Nhị gia nói đi. Phu… phu nhân. Lý Kha, trước khi mặt trời lặn phải đưa phu nhân đến nơi. Xin lỗi Mộc Nhi. Đợi chuyện này qua đi, nếu Long gia có thể thuận lợi thoát thân
Thì chắc chắn ta sẽ đích thân đến đón muội về phủ. Nhị tẩu đã dốc hết sức vì nhà ta, nhị ca lại vô tình như vậy. Huynh đối xử với tẩu ấy như vậy, nhị tẩu sẽ rất buồn đấy. Nhị ca, ta thật sự không hiểu
Tại sao huynh lại làm như vậy. Huynh bớt nói mấy câu đi. Tấm lòng của Nhị gia, ta tin rằng chắc chắn Mộc Nhi sẽ thông cảm. Ta còn không thể thông cảm thì sao nhị tẩu thông cảm được chứ? Huynh hiểu nhầm Nhị gia rồi.
Nhị gia làm như vậy là vì Mộc Nhi. Người ta nói gần vua như gần cọp, một khi thân phận của Tiểu Bảo được xác nhận thì Long gia sẽ càng gặp nguy hiểm. Tại sao? Tiểu Bảo nhận tổ quy tông, Long gia lập công lớn, ở đâu ra mà gặp nguy hiểm?
Huynh quên rồi à? Trước khi vào cung, Long Bảo đã gọi ta và huynh là gì? Đương nhiên là cha mẹ. Vậy gọi Nhị gia và đại ca là gì? Đó… Đó chẳng phải là nhị bá phụ và đại bá phụ à? Thử hỏi xem, đương kim thánh thượng
Sao có thể để quân chủ tương lai có quan hệ thân thiết như vậy với người nhà của thần tử? Ta làm như vậy đúng là hơi ích kỷ, nhưng cũng chỉ có như vậy mời có thể bảo đảm rằng Mộc Nhi không sao.
Hiện nay, Long gia đã tổn hại khắp nơi, ta không thể để Mộc Nhi xảy ra chuyện nữa. Huynh không cần nhìn ta như vậy. Tiểu Bảo là ta đưa đến, ta sẽ không rời khỏi thằng bé, cũng sẽ không rời khỏi các huynh. Mọi chuyện ngày mai sẽ rõ ràng.
Thái hậu lo lắng Tiểu Bảo vào cung sẽ gặp nguy hiểm, muốn đích thân xuất xung để đón, nhưng ta thấy đường đi cũng sẽ không yên ổn, phải cẩn thận mới được. [Phu nhân bảo trọng.] Lý Kha ra tay nặng quá. Long Dược,
Huynh làm như vậy là xem ta như người ngoài. Trong mắt huynh, ta không thể chia ngọt sẻ bùi như vậy à? Lần này ta chắc chắn sẽ không tha thứ cho huynh. Cha, con… Mộc Nhi, cuối cùng cô cũng đã về, ta đợi cô lâu lắm rồi đấy.
Tại sao ngươi lại ở đây? Cha ta đâu? Trải qua nhiều chuyện như vậy mà cô vẫn chẳng thay đổi gì cả. Kết cục của việc cậy tài, cô vẫn chưa nếm đủ sao? Ta hỏi ngươi, rốt cuộc thì cha ta đang ở đâu? Cô yên tâm,
Hiện giờ cha cô rất an toàn. Nhưng ngày mai cha cô có bình yên hay không thì ta không biết được. Ngươi thật sự cho rằng ngươi có thể một tay che trời sao? Ta cho ngươi biết, nếu cha ta có chuyện gì thì dù ta có chết
Cũng sẽ kéo ngươi cùng xuống địa ngục. Cô thật sự hận ta như vậy à? Sự sống chết của cha cô quyết định ở cô đấy. Chẳng phải cô tự cho rằng thanh cao à? Vậy thì để xem mạng của cha cô có đáng để cô thỏa hiệp không. Nói đi,
Ngươi có điều kiện gì? Trả về chủ cũ. Với tính cách của ngươi, ta trả ngọc bội lại cho ngươi thì cha ta mới thật sự bị cắt đứt đường sống. Ta chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về ta mà thôi. Nếu cha cô có sơ sót gì
Thì tất cả là do cô ban tặng. Ngươi dám đụng đến cha ta xem! Cô hãy nhớ, đây là cơ hội cuối cùng của cô. Nếu trước khi gặp mặt thánh thượng vào ngày mai mà ta không lấy được thứ ta muốn thì đừng trách ta ra tay độc ác. Cha,
Người yên tâm, nữ nhi sẽ không để người gặp chuyện gì đâu. Đã đến. Thứ nên đến thì vẫn sẽ đến. Muội đi trước đi, ta và các huynh đệ bọc hậu. Đã hiểu chưa? Xem cô cả đấy. [Tiểu thư.] Sao muội lại đến đây? Xảy ra chuyện gì vậy? Tối nay
Sẽ xảy ra chuyện quan trọng ở đây. Ở lại đây thì chỉ có bỏ mạng mà không được gì. Ta đã nói với Tiểu Lục rồi, hắn sẽ ở ngoài tiếp ứng. Chuyện không thể chậm trễ, huynh phải đi mau đi. Không. Ta không thể đi. Huynh…