Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 6 Chủ tịch Lưu. Đến rồi à? Phòng làm việc của bố tôi ở tầng trên. Tôi không tới tìm bố cậu. Tôi tới tìm cậu. Tiểu Mẫn à. Gần đây, bận lắm à? Đúng rồi.
Có phải lại dỗi hờn gì với Na Na không? Lưu Chí Cương tôi trời không sợ, đất không sợ. Chỉ sợ con gái cưng của tôi giận dỗi. Tiểu Mẫn. Bố cậu nói với tôi rồi. Cậu lên làm tổng giám đốc, thật ra có khá nhiều người phản đối. Nếu
Hạng mục với tập đoàn BK lần này không hợp tác thành công, thì đến lúc đó tôi nghĩ lão Trương cũng không giữ được cái ghế của cậu đâu. Chủ tịch Lưu. Ý của chú cháu hiểu. Với tư cách là bậc trưởng bối, tôi khuyên cậu yên bề gia thất rồi lập nghiệp.
Như nhau cả mà. Gia đình và sự nghiệp có thể không để lỡ cả hai mà. Đúng rồi. Tôi còn có hẹn bàn công việc. Không làm mất thời gian của cậu nữa. Xin lỗi nhé. Ghế cậu ngồi dễ chịu thật. Tôi ngồi lâu quá. Làm phiền nhé. Nói chuyện cẩn thận
Với Na Na đi. Chủ tịch Lưu, đi thong thả. Được. Đào Luân. Mau qua giúp em. Đến đây. Nào, đưa anh. Cẩn thận. Anh nói xem, kinh doanh chán thế này, chúng ta phải làm sao? Cũng phải nghĩ cách gì chứ. Anh có tra trên mạng rồi. Những nơi nổi bây giờ kiểu
Homestay nổi tiếng, khách sạn nổi tiếng v.v. Bọn họ đều có gì đó rất đặc biệt. Em xem lại homestay của nhà mình đi. Thật sự là không có gì đặc sắc hết. Cho nên anh có một ý tưởng. Chúng mình có thể mua vài chiếc kính thiên văn,
Xây một đài quan sát. Rồi dựng thêm vài cái lều ở bên ngoài. Như thế không những có thêm phòng cho khách ở. Mà những khi thời tiết đẹp, khách hàng có thể chọn lựa ở bên ngoài dã ngoại hay là ở trong nhà. Em nói xem, không tồi chứ?
Ý tưởng thì hay. Nhưng… Kính thiên văn hay lều thì cũng phải có tiền chứ. Bây giờ việc kinh doanh tệ thế. Chúng mình nói sau đi. Cũng đúng. Vậy hay là, chúng mình cứ để thế này rồi quay một clip, để quảng cáo trên mạng đi.
Có thể thu hút khách hàng mới. Cái này hay. Em đồng ý. Xin chào, homestay Hựu An xin nghe. Tập đoàn Tứ Hải? Sao thế? Anh xem người này có bị điên không vậy? Em đã nói là không làm ở đó nữa. Anh ta còn gọi điện cho em.
Em phải đi nói rõ ràng với anh ta. Em thật sự từ chối anh ta sao? Hôm nay em phải vĩnh biệt anh ta. Nhưng sao anh cứ cảm thấy, em đang mượn cớ để đến gặp anh ta thế. Đào Luân. Bệnh điên có lây nhiễm không thế?
Xin chào, tôi tìm tổng giám đốc Trương Mẫn. Chào chị, xin hỏi chị có hẹn trước không ạ? Cô nói với anh ta, tôi là La Khê. Anh ta biết tôi. Hóa ra chị là chị La Khê. Bên này. Xin mời đi theo tôi. Anh Tiểu Mẫn.
Nghe nói sáng nay bố em đến làm phiền anh. Em đến xin lỗi. Sao thế? Em vào đây trước đã. Anh với bố em, chỉ nói chuyện công việc thôi. Không có gì đâu. Thật sao? Xin chào, tôi là La Khê. Tôi đến tìm tổng giám đốc Trương. Phòng làm việc ở đó.
Cảm ơn. Anh Tiểu Mẫn. Anh có thích em thật không? Na Na. Em biết con người anh chả có gì thú vị. Cũng chẳng có bạn bè. Từ bé đến lớn, anh không ghét em. Anh Tiểu Mẫn. Thật sao? Văn Na, đây là phòng làm việc.
Giờ anh biết đây là phòng làm việc rồi à? Thế anh vừa làm gì? Em biết mà. Không chủ động. Không cự tuyệt. Nhưng là trách nhiệm. Đúng không? Na Na. Em đừng tùy hứng thế được không? Được rồi. Người khác nhìn thấy không hay đâu. Anh không biết sao em lại khóc?
Em cũng có khóc trước mặt ai đâu. Em là quan tâm anh, mới khóc trước mặt anh đó. Nếu mà em ghét anh, em sẽ không bao giờ nhỏ một giọt nước mắt trước mặt anh đâu. Sau này đang trong giờ làm, tốt nhất đừng đến tìm anh. Được không?
Được, em biết rồi. Vậy sau này tan làm em sẽ đến tìm anh. Nhưng mà anh Tiểu Mẫn. Anh không giận bố em đúng không? Vậy em yên tâm rồi. Em đi đây, anh Tiểu Mẫn. Nhớ gọi cho em. Nhớ em nhiều vào đấy. Bye bye. Sammy. Tiễn tiểu thư Lưu. Cảm ơn.
Vâng ạ. Tổng giám đốc Trương, vừa nãy chị La Khê có đến. Cái gì? Gì thế này? Ai để chúng mày cùng một chỗ vậy? Chuyển nhà cho chúng mày nha. Chuyển nhà. Ở đây. Chào chị. Thật ngại quá. Đây là cây cối của khu du lịch. Không được tùy tiện di chuyển.
Tôi đâu di chuyển gì. Chỉ là hoa này cần ánh mặt trời. Nên tôi dịch nó ra chỗ này. Cái này… Ở đây chúng tôi sắp xếp mọi thứ theo quy tắc. Không được tùy tiện di chuyển. Cho hỏi chị là khách phòng nào ạ? Chị giày vò nó thế.
Tôi sẽ bị đuổi việc mất. Tôi không phải khách. Tôi chỉ đi ngang qua thôi. Thật sự không để thế được. Nên mới giúp một tay. Không phải khách hàng, thì chị làm loạn cái gì? Tôi ở bộ phận chăm sóc vườn lâu thế.
Chả lẽ không biết cây cần ánh mặt trời sao? Nhưng hoa đỗ quyên và tulip không thể đặt cùng nhau. Anh không biết sao? Đặt chúng cạnh nhau, chúng sẽ không vui. Loài hoa cao quý như đỗ quyên không thể để cùng được. À đúng rồi. Anh dùng phân bón gì vậy? Cô
Rốt cuộc là ai? Không phải cô đến tập đoàn Tứ Hải xin việc chứ? Xin việc? Sao có thể? Tôi… Tôi đến để từ chối được nhận vào đấy. Tôi không cần cái công việc nhàm chán đó. Thế đừng có mà ở đây táy máy nữa. Cô mà còn làm loạn nữa.
Tôi gọi bảo vệ đấy. Đi đi, nhanh lên. Nhưng anh để thế thật sự không được đâu. Hay là anh cho tôi số điện thoại đi. Tôi sẽ gửi cho anh cách chăm sóc. Đi nhanh lên. Anh làm theo là được. Anh làm thế không được đâu. Cô phiền quá, đi nhanh lên.
Được rồi, xuống đi. Đưa anh, đưa anh. Em xem cả ngày em không giúp được gì đã đành. Còn ở đây ăn không uống không. Em để nó xuống không phải là lấy được à. Hôm qua có 5 fan hâm mộ đến. Còn tặng em 20 tệ.
Sau này mỗi ngày anh cho em 20 tệ được chưa? Em là một người chính trực. Nếu 20 tệ có tác dụng, thì anh thực muốn cho em tí trí thông minh. Vậy không đủ. Thế 50 tệ. Anh hai này. Anh có từng nghĩ sẽ học âm nhạc một cách hệ thống không?
Không chừng sẽ lên được sân khấu lớn hơn. Hồi học ở Mỹ, em có một người bạn. Cậu ấy tốt nghiệp ở một đại học âm nhạc trong nước. Thầy cậu ấy rất nổi tiếng. Nên nếu anh muốn, em có thể giới thiệu để mọi người làm quen.
Không chừng có ích cho anh. Anh không đi. 5 fan hâm mộ của anh và Lâm Lâm đều cần anh. Mẹ à. Bố với mẹ khỏe không? Con khỏe lắm. Hôm nay à? Không phiền, không phiền. Tối mẹ muốn ăn gì? Con dẫn mẹ đi. Vâng, tối gặp. Bye bye. Đào Luân.
Không phải hai người lần trước đóng giả bố mẹ em à? Em vẫn còn liên lạc à? Bọn họ không đóng giả đâu. Lúc đó bọn họ thật sự tưởng em là đứa con trai thất lạc của họ. Mà bây giờ, họ vẫn chưa tìm được con trai của mình.
Họ rất đáng thương. Lúc xảy ra chuyện đó, vốn không nên liên lạc nữa rồi. Gọi em lặn lội từ Mỹ về. Hay lắm, quà em mua người ta nhận hết. Đến lúc phát hiện không phải con trai ruột. Đến nói mỗi câu xin lỗi, chúng tôi nhầm rồi.
Loại duyên phận này nên cắt đứt đi. Dù thế nào vẫn là cái duyên. Mà em cũng về nước rồi. Gặp nhau có một lần thì vẫn thăm hỏi được mà. Bọn anh chỉ sợ lòng tốt của em bị lợi dụng thôi. Thật sao? Anh tối nay đừng nấu cơm cho em nhé.
Đó, công cốc. Vẫn đi. [Tập đoàn Tứ Hải –Tư liệu khái quát về công ty Sembcorp] Tổng giám đốc Trương. Tài liệu anh cần về tập đoàn Sembcorp ở đây hết. Anh xem đi. Nếu không còn việc gì tôi ra ngoài nhé. Đợi đã. La Khê đến đây à? Đến rồi.
Anh không gặp cô ấy à? Không sao. Cậu tan làm đi. Vâng. Vậy anh làm việc nhé. Gọi điện thoại lấy thuốc đau đầu cho tôi. [Đang gọi điện cho đưa thuốc đau đầu] Đang gọi điện thoại lấy thuốc đau đầu. [Thuốc đau đầu, đang gọi] Anh. Về rồi à? Vừa đúng lúc.
Bê canh ra bàn đi. Vâng. Màn Thầu đâu rồi? Đến nhà bạn rồi. Đào Luân. Đào Luân, ăn cơm thôi. Đào Luân không ở nhà. Đi đâu rồi ? Đi đâu à ? Em có nhớ lần trước bố mẹ nuôi mà lần trước cậu ấy tìm nhầm không? Đến đó đấy.
Ăn cơm đi. Các anh không nghĩ đến việc tìm bố mẹ ruột của mình sao? Ai không muốn tìm chứ? Không phải không tìm được à? Anh hai thì sao? Anh không tìm. Tại sao? Bởi vì anh có nguyên tắc. Có lúc em thấy mình thật hạnh phúc.
Ít nhất còn biết bố mẹ mình ở đâu. Lúc rảnh rỗi còn có thể đến thăm mộ họ. Anh nói xem Đào Luân yêu quý bố mẹ nuôi mình như thế. Có phải vì cậu ấy rất nhớ bố mẹ ruột mình không? Tiểu Khê.
Em thực sự ủng hộ Đào Luân tìm bố mẹ ruột à? Hồi nhỏ, em có nghe cô ở viện phúc lợi nhắc qua. Cậu ấy được người tốt vớt từ sông lên. Không biết trước đây cậu ấy gặp phải chuyện gì nữa. Có trời biết, cậu ấy tìm bố mẹ
Là chuyện tốt hay xấu? Để anh nói. Các fan hâm mộ của anh đâu rồi? Anh đừng làm trò thế được không? Lâm Lâm. Đến cửa nhà rồi à? Lâm Lâm. Lâm Lâm đâu rồi ? Lâm Lâm, anh cả đến đây. Lâm Lâm đâu rồi ? Lâm Lâm. Lâm Lâm.
Em sao thế này? Ai bắt nạt em? Để đòi lại số tiền kia, em với mấy bạn cũng bị lừa cùng nhau đến công ty quản lý tài vụ kia đòi nợ. Kết quả bị bảo vệ đuổi ra. Bọn em tức quá. Nên đánh nhau với họ. Nhưng cuối cùng
Vẫn không đòi được tiền. Đến khi em về nhà, lại vì thiếu một tháng tiền nhà, mà bị chủ nhà đuổi đi. Anh. Em phải làm sao? Không sao, không sao. Anh ở đây, anh ở đây mà. Có anh ở đây mà. Ngoài trời lạnh lắm, mình vào nhà đi.
Vào nhà thôi, Châu Mạt. Em nắm thêm một chút. Nắm cái gì mà nắm, đi. Vào nhà đi. Vào nhà nào. Đi. La Khê có nhà không? Tớ có đây. Sao thế ? Tớ cũng hết cách rồi. Ngoài hai anh cậu, tớ chả biết nhờ ai nữa. Cậu thôi đi.
Không phải cậu cậy hai anh tớ thích cậu à? La Khê. Dù gì chúng ta cũng là bạn học mà. Tớ tuyệt đối không vì được người khác thích mà đi làm bất cứ việc gì. Giờ tớ phải nói rõ với cậu. Anh đi đâu đấy ?
Anh nói chuyện với em ấy một chút. Lâm Lâm, nào. Thời gian gấp quá. Anh cả chỉ góp được thế thôi. Không được thì em ở đây trước đi. Chỗ còn lại anh nghĩ cách tiếp. Cầm đi. Đây là tiền anh tích góp cả đời. 3721 tệ 8 hào rưỡi.
Đây không phải tiền của Tiểu Màn Thầu à? Bọn anh cùng góp. Tiền của các anh, em nhận. Nhưng tấm lòng của các anh, em không thể nhận. Em cảm ơn. Anh cả. Anh còn gì để nói không? Vậy Lâm Lâm ở đây đi. Được. Gọi Đào Luân về, cả nhà họp. Anh.
Tình trạng hostel giờ thế nào, các anh không biết à? Có tiền không mang ra trả nợ. Còn đem đi cho gái. La Khê. Cậu đừng trách hai anh. Đều là lỗi của tớ. Cậu muốn đánh thì đánh tớ đi. Tớ đương nhiên trách cậu, nhưng tớ làm sao quản được cậu.
Nên tớ chỉ có thể trách hai ông anh ngốc thôi. Nhưng nếu nhất định phải đánh thì cũng không phải không thể. Tiểu Khê. Bớt nóng bớt nóng. Tiểu Khê. Không phải họp à? Đúng, họp chứ. Lâm Lâm, họp nào họp nào. Nào. Đúng, họp thôi. Được. Anh đến rồi.
Từ hôm nay, nhà chúng ta không ai được ăn không ngồi rồi. Ai cũng phải bỏ sức lao động của mình ra, cho đến khi trả hết nợ. Còn cậu, không phải cậu không có chỗ ở sao? Cậu ở đây đi. Tiếp tân, rồi việc dọn dẹp giao hết cho cậu. Không được.
Lâm Lâm không làm việc này được. Em xem tay em ấy nhỏ nhắn mềm mại thế. Để anh làm. Anh làm là được. Anh làm xong hết việc của mình chưa? Còn anh hai nữa. Ước mơ âm nhạc của anh trong thời gian nợ nần này tạm hoãn đi.
Không phải vẫn có fan hâm mộ sao? Chỉ có anh có ước mơ sao? Em cũng có mà. Ngày mai em đi phỏng vấn. Trước khi tìm được công việc chính thức, em sẽ đi làm thêm để mua đồ trong nhà. Cuối cùng vẫn đi tập đoàn Tứ Hải lảm việc à? Được.
Hay lắm. Lâm Lâm. Nghe anh nói này. Ngày tháng cực khổ của chúng ta sắp hết rồi. Tiểu Khê nhà chúng ta, với cậu Trương Mẫn – tổng giám đốc Trương tập đoàn Tứ Hải là bạn rất tốt. Biết không? Mà cậu tổng giám đốc Trương này,
Còn đặc biệt xem trọng Tiểu Khê nhà chúng ta. Mấy hôm trước còn đến đây, đích thân mời Tiểu Khê đến tập đoàn Tứ Hải làm việc. Sau này nhà chúng ta không ai được nhắc đến Trương Mẫn nữa. Anh, em về lâu thế rồi.
Mà sao trong nhà một người khách cũng không có? Chúng ta phải làm sao đây? Em hét cái gì chứ? Nhưng mà anh hứa với em. Từ ngày mai, anh sẽ quảng cáo trên mạng, khai trương lại từ đầu. Anh cả. La Khê. Cậu làm gì thế ? Cậu thừa biết,
Chữ trương hai anh cậu nói với chữ trương cậu nói không phải cùng một ý mà. [Đến công ty sao không đến tìm tôi] [Gọi lại!] Vừa nãy em phân việc cho mọi người, còn chưa nói anh phải làm gì. Anh ấy à, thì nên về Mỹ
Cùng thầy hướng dẫn đi khảo sát Nam Cực. Bọn em thật sự không nên phiền anh. Tiền nợ anh cũng phải trả anh sớm nhất có thể. Em lại nhắc đến tiền rồi. Người một nhà cả, tiền nong gì chứ! Mà mọi người ở trong hostel này,
Đều không nên ăn không ngồi rồi. Em để anh làm gì đó, anh cũng yên tâm hơn. Anh từ nhỏ đã có cái tính này. Rõ ràng là người khác nợ anh. Mà cứ làm như mình chiếm ưu thế ấy. Thật ra anh có thể sống ở đây cùng em và mọi người,
Anh đã rất vui rồi. Bệnh này của anh đúng là hết thuốc chữa rồi. Nhưng mà, chỗ này của anh dễ chịu thật. Còn có thể ngắm sao. Có thể cởi giày ra không? Giày em không bẩn. Tay em bẩn. Phu nhân ngủ rồi à? Còn có chuyện gì?
Vấn đề của công trình Dibai, con nghĩ… Không phải tôi đã nói rồi sao? Làm tốt chuyện của cậu đi. Chỉ cần Tứ Hải và BK hợp tác, vấn đề vốn tự nhiên được giải quyết. Tầm quan trọng của việc này, tôi không nhắc lại nữa. Nên làm thế nào,
Trong lòng cậu tự rõ. Con có cách khác có thể giải quyết vấn đề của Dubai. Chuyện làm thông gia với nhà Lưu chủ tịch có thể suy nghĩ lại không ạ? Bao năm nay tôi dạy cậu bằng không à? Cậu tưởng cậu dựa vào năng lực của mình
Mà lên được chức tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải à? Việc giải quyết vấn đề của Dibai không dựa vào chuyện thông gia với nhà Lưu dựa vào năng lực của cậu được sao? Nhân lúc Văn Na còn chưa ghét cậu, thì mau tận dụng thời gian mà kết hôn đi.
Nếu để nhà Lưu biết thân phận thật sự của cậu, sau này cậu có muốn cũng muộn rồi. Vậy giờ cậu còn muốn nói gì không? Không ạ. Thím Trần. Cậu chủ. Cậu lại làm việc đến muộn à? Tôi đi làm đồ ăn đêm cho cậu. Không cần đâu.
Mẹ tôi đỡ hơn chưa? Vẫn đang ở trên tầng à? Cậu chủ. Cậu không có việc gì thì về nhà đi. Như vậy, phu nhân cũng vui hơn, mới không nghĩ ngợi lung tung. Được. Thím Trần. Thím làm việc đi. Mẹ. Mẹ. Tiểu Mẫn. Mẹ không sao chứ? Không sao.
Mẹ đứng dậy đi. Gần đây mẹ không khỏe. Không thể quỳ lâu như thế đâu. Sức khỏe mẹ không chịu được. Không sao, mẹ mới đến một lúc thôi. Cả ngày nằm trên giường rồi. May quá. Hôm nay cuối cùng cũng đợi được con về. Mẹ. Gần đây cuối năm,
Công ty hơi nhiều việc. Không sao mà. Nếu mẹ nhớ con, có thể gọi cho con bất cứ lúc nào. Mẹ biết. Biết rồi. À đúng rồi. Bố con nói, Na Na tổ chức một bữa tiệc cho con ở công ty. Chắc vui lắm hả? Con vui không? Vậy…
Con có từng nghĩ đến việc bao giờ thì kết hôn với Na Na không? Mẹ biết. Vì chuyện này bố con nhất định gây áp lực rất nhiều với con. Cho nên trong lòng con nghĩ gì, nhất định phải nói với mẹ. Con nghĩ gì, nhất định sẽ nói với mẹ. Muộn rồi.
Con dìu mẹ về phòng nghỉ. Tiểu Mẫn. Thật ra, cho dù cho con kết hôn với ai, mẹ biết ngày con kết hôn, em trai con sẽ về nhà. Biết chưa? Con biết. Dương Lâm. Dương Lâm. Sao? Có thể cho tớ mượn giày cao gót không? Cậu không có giày cao gót sao?
Cậu có phải phụ nữ không thế? Hôm nay mình phải đi phỏng vấn. Cho nên mới mượn cậu. Thế tớ cho cậu vay tiền được chưa? Cậu làm gì có việc làm, mà có tiền cho mượn chứ? Miễn một ngày làm việc nhà. 1 tuần. 2 ngày. 3 ngày. Chốt kèo. Cầm đi.
Cảm ơn. Nào. Uống chút sữa đi. Anh. Đó là trà hoa em pha cho anh, nhớ uống. Lát anh uống. Cảm ơn anh cả. À đúng rồi. Lát em đi phỏng vấn, đừng quên đồ của em đấy. Chứng minh thư. Còn có bản photo. Còn có giấy thông báo phỏng vấn.
Mang đủ chưa? Đừng lo cho em nữa. Hai anh ở nhà làm việc cẩn thận đi nhé. Đào Luân đâu? Đào Luân à? Hình như tối qua bận gì đó. Nói chung là rất muộn, không biết nữa. Tiểu Khê nhà mình lớn rồi. Có thể một mình đảm đương hết.
Người làm anh như anh thật yên tâm. Em gái anh… Anh. Em đã lớn rồi. Hai người bao giờ mới trưởng thành đây? Ấu trĩ chết đi được. Em đi phỏng vấn đây. Đi thong thả. À đúng rồi. Lúc em không ở nhà, không được bị Dương Lâm mê hoặc,
Không được đưa tiền cho cậu ấy, không được giúp cậu ấy làm việc. Nghe chưa? La Khê, mới sáng ngày ra, tớ chọc gì cậu à? Cậu đang đi giày tớ cho cậu mượn đó. Vong ân bội nghĩa thế à? Nhìn thấy chưa? Đây chính là nữ thần của các anh đấy.
Em đi đây. Các anh chưa thấy gì hết. Những gì các anh thấy đều là ảo giác. Tiểu Khê. Chân em sao thế? Em không có giày cao gót nên mượn của Dương Lâm. Hình như không vừa chân lắm. Sao em không nói sớm? Anh đi mua cho em một đôi là được.
Dù gì cũng đi có một lần. Lãng phí quá. Hơn nữa, lần trước mượn anh nhiều tiền thế. Sao bảo anh được chứ? Em đấy. Đúng thật là. Băng cá nhân à? Để anh giúp em.