Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 02 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 2 Đang bận chuyện triển lãm tốt nghiệp sao? Đừng nhắc tới triển lãm tốt nghiệp nữa. Đầu em sắp to ra luôn rồi này. Đừng nghĩ nữa. Dù sao anh cũng ở đây mà.
Vậy…chuyện trường anh làm thế nào? Giáo sư cho anh nghỉ 2 tuần. Vậy nên anh có thể ở lại đây với em một thời gian. Thật sao? Chuyện triển lãm tốt nghiệp quan trọng như vậy, chắc chắn anh phải có mặt rồi. Vâng. Tuy sân là của cô,
Nhưng nhà này là của tôi. Tùy tiện dẫn bạn trai cô tới, đã hỏi ý của chủ nhân ngôi nhà là tôi chưa? Ở đây tôi không có phòng thừa cho bạn trai cô ở. Suýt nữa quên mất. Hai người có thể ở chung một phòng. Liên quan gì tới anh. Với lại,
Đây là địa bàn của tôi, tôi muốn để ai đứng đây thì đứng. Địa bàn của cô ở vườn nho. Chào anh. Khu vực này… Tôi tên Đào Luân. Tôi đến cùng Tiểu Khê hoàn thành triển lãm tốt nghiệp. Xin hỏi các anh là? Anh ta là ai không quan trọng.
Xem ra thứ cần quét dọn trong sân này ngày càng nhiều rồi. Em nói anh nghe, nhờ phúc của ai đó mà triển lãm tốt nghiệp của em sắp bị hủy đến nơi rồi. Tại sao chứ? Em đến trường rồi nói với anh sau. Không được phép đi.
Chuyện di sản vẫn chưa giải quyết. Đó là lời thoại của tôi. Vậy anh nói đi. Chuyện di sản vẫn chưa giải quyết. Không được phép đi đâu hết. Tôi cứ đi đấy. Tiểu Khê, anh vẫn chưa lấy hành lý. Về rồi lấy. Tổng giám đốc Trương,
Vừa nãy chủ tịch gọi điện tới nói, chúng ta nhanh chóng giải quyết xong chuyện này, rồi về nước. Bên phía Dubai hình như xảy ra chút vấn đề. Lịch trình hiện giờ của chúng ta đã trì hoãn. Giỏi thật đấy. Đây là ngôi sao khó gấp nhất em từng thấy.
Anh gấp chậm thôi, để em học với. Lúc nào rảnh anh sẽ dạy em. Được. Nói chuyện triển lãm tốt nghiệp đi. Rốt cuộc là sao? Em thấy người này chính là một tên hoang tưởng ảo giác. Sao lại nói vậy? Em nghĩ thế nào cũng không tưởng tượng ra nổi,
Anh ta chính là Thông Thông mà ông Ngô nhắc tới. Người này khắp mặt đều viết nhân cách khiếm khuyết, người lạ chớ lại gần. Thế thì có phải mặt cô viết quấy nhiễu, tính cách cố chấp không? Sao anh lại tới đây? Nước Pháp là một đất nước lãng mạn, tự do.
Tôi muốn đi đâu thì đi. Các bạn có khỏe không? Xin chào. Bạn của cô có muốn gọi thêm gì không? Anh ta gọi đủ rồi. Giống cô ấy. Ok. Rốt cuộc anh định đi theo tôi tới khi nào? Không ai dạy cô lúc ăn cơm không được nói chuyện sao?
Vậy có ai dạy anh lúc người khác ăn cơm đừng có tới quấy rầy không? Tiểu Khê, em nhìn bên kia đi. Nhìn gì? Em nhìn người đàn ông đầu trọc mặc áo da đi. Không phải trên mặt anh ta có nốt ruồi sao. Tiếc là thiếu mất một nốt.
Nếu nhiều thêm một nốt là thành chòm sao Thiên Hậu rồi. Anh lại nữa rồi. Nhìn đi, anh xếp cho em xem. Chòm sao Thiên Hậu trông thế này này. Anh xếp ở đây thì được. Nhưng tuyệt đối đừng giống như hồi nhỏ, vẽ nốt ruồi lên mặt người khác.
Anh có nhớ hồi còn nhỏ ở viện phúc lợi, anh cầm bút vẽ chòm sao lên mặt viện trưởng không? Còn bị phạt nữa. Nhưng đó là chuyện từ xưa xửa xừa xưa rồi. Khi đó còn nhỏ, không hiểu chuyện mà. Bây giờ khả năng tự kiềm chế tốt hơn trước nhiều rồi.
Tốt nhất là vậy. Thế anh đừng nhìn nữa, mau ăn cơm đi. Anh xem anh lại làm rớt lên người rồi. Mau đi rửa đi. Mau lên, mau lên. Vậy… Hai người? Anh đi đi, yên tâm. Em coi anh ta là không khí. Thì ra hai người
Từ nhỏ cùng lớn lên trong viện phúc lợi à. Giờ biết bọn tôi là cô nhi rồi, lúc cướp vườn nho của tôi, không nhân từ nương tay chút sao? Biến thành vườn nho của cô từ khi nào vậy? Đó là ông Ngô để lại cho tôi. Hai người không thân không thích,
Sao ông ấy lại để lại cho cô? Còn tốt hơn là cho loại người như anh. Đừng nói chuyện với tôi. Tôi là không khí. Không khí ở nước Pháp trong lành thật. Chiếc khóa này của cô rốt cuộc có tác dụng gì vậy? Ngày nào cô cũng đeo trên cổ,
Coi nó như bảo bối. Nói cho tôi biết. Ông Ngô từng nói cái này chỉ anh mới mở được. Anh còn không nhớ, sao tôi biết được. Không khí. Tiểu Khê, Tiểu Khê, ăn no chưa? Vẫn chưa. Đi thôi, không còn thời gian nữa. Mau lên, mau lên. Không phải chứ. Anh lại…
Đào Luân! Bạn mày ở đâu? Bên này, bên này. Đào Luân! Mày thấy tao nói chuyện với mày quá khách khí đúng không? Nếu mày không gọi bạn mày ra đây, tao sẽ cho mày biết mặt. Đi mau. Tất cả đuổi theo. Kéo tôi chạy làm gì?
Tôi đâu phải cùng một giuộc với hai người. Giờ là lúc tranh cãi đấy hả. Hai người còn không giống một giuộc à. Cãi sau. Mau qua bên này. Đứng lại. Đi mau. Đứng lại. Đợi đã, đợi đã. Chạy bên này. Mau. Đừng gây thêm rắc rối cho tôi nữa được không?
Chẳng phải tôi lo lắng cho anh sao. Không có lương tâm. Đào Luân! Tiểu Khê! Sao em lại ở đây? Anh tìm em rất lâu. Tự em chạy đi mất. Đi tìm anh ta. Hai người… Anh đi đâu thế? Đứng lại. Chạy mau, chạy mau. Lên xe, lên xe.
Giờ thì mày làm gì được tao. Bye bye. Hẹn gặp lại. Cậu có nhìn thấy biểu cảm của tên đó không? Em sắp buồn cười chết mất. Nhưng sau này anh phải quản chặt cái tay của anh vào. Suốt ngày xảy ra chuyện. Quản chặt tay của anh á.
Ai quản? Em quản à? Em có biết quản thế nào không? Em thế này, cầm chặt như thế này, là anh không chạy nữa. Anh nhạt nhẽo thật. Sao suốt ngày nghiêm mặt thế? Không thấy buồn cười lắm sao? Nhìn thấy cô, tôi không cười nổi. Anh nhìn người kia kìa.
Sao anh ta không động đậy nhỉ? Không có tiền. Bỏ tiền vào là cử động. Phải bỏ tiền vào đúng không? Anh có tiền lẻ không? Không có. Không phải anh có 100 sao? Đây là 100 Euro đấy. Thế thì sao? Cả cái nông trang rượu đều là của anh.
Đừng nhỏ mọn thế chứ. Anh ta cử động rồi. Lại bất động rồi. Chỉ thế thôi à. Đi thôi. Đi thôi. 100 Euro. Kẻ ngốc tiền nhiều, chắc là nói người như mình. Đẹp quá. Đáng yêu thật. Anh xem nào. Rất hợp với em. Thật à? Đáng yêu lắm.
Chúng ta có thể tranh thủ một chút được không? Lãng phí nhiều thời gian lắm rồi. Thôi vậy. Đi thôi. Em có thích không? Cũng được. Nếu thích thì anh mua cho em. Bỏ đi. Chẳng phải anh ta có việc sao. Em chắc chứ? Ừ. Tổng giám đốc Trương,
Anh đã đi đâu thế? Gọi điện cho anh cũng tắt máy. Phải uống thuốc rồi đấy, anh biết không? Còn không phải vì dẫn theo hai tên quỷ gây chuyện sao. Hôm nay, xin lỗi mọi người nhé, thêm phiền phức cho mọi người rồi. Tiểu Khê, cũng không còn sớm nữa,
Em nghỉ ngơi sớm đi. Anh đi tìm khách sạn. Anh tìm khách sạn gì chứ. Đã đến đây rồi, ở đây đi. Cô giữ anh ta ở lại có hỏi ý kiến của tôi không? Tôi đồng ý chưa? Không phải anh nói,
Trước khi tôi đưa ra quyết định sẽ đi theo tôi suốt sao? Nếu Đào Luân ra ngoài ở, tôi sẽ đi cùng anh ấy. Vậy có phải anh cũng đi theo tôi không? Nào, nào, tổng giám đốc Trương, tổng giám đốc Trương, uống thuốc đã. Quá mấy tiếng rồi. Không sao.
Không sao đâu, tôi ở ngoài cũng được mà. Không được. Cứ ở đây đi. Xe đỗ trong thành phố. Rảnh thì đi lái về. Vườn nho của cô rộng thế này. Chi bằng vậy đi, hai người dựng cái lều ở trong sân. Hai người cùng ngủ ở ngoài sân, thế nào?
Dựa vào đâu mà để bạn tôi ngủ ngoài sân? Nếu như anh nói, cả cái sân này là của tôi. Nếu muốn quay về thành lũy yêu quý của anh, thì anh bay về đi. Anh bay về đi. Đi theo tôi làm gì? Tôi về phòng. Đây là nhà của tôi.
Tôi về phòng. Không khí ở Pháp trong lành thật. Mặt trời cũng ló rồi. Chả trách cả ngày không uống thuốc mà cũng không đau đầu. Tôi tên Đào Luân. Chào anh, chào anh. Chào cậu. Tôi là chủ tịch tập đoàn Tứ Hải, Tiêu Chính Nam. Chào anh, chào anh, chào anh. Vậy…
Vậy… Mời vào, mời vào. Cảm ơn chủ tịch. Đây là ông Ngô của chúng ta. Cứ có cảm giác dường như ông ấy là người mà anh quen từ rất lâu. Có một cảm giác thân quen không thể nói nổi. Vậy sao? Có lẽ là vì em thường xuyên nhắc tới ông ấy.
Có lẽ vậy. Thực ra anh luôn rất cảm kích ông ấy, đã luôn chăm sóc cho em. Có điều bây giờ cũng không muộn. Đúng rồi, ngày mai em đi thăm ông Ngô. Anh có muốn đi cùng không? Được. Thật à? Anh vốn cũng nghĩ như vậy.
Ông Ngô nhất định sẽ rất vui. Gì thế? Anh cũng muốn đi cùng à? Nhàm chán. Anh đến dũng khí đích thân nói với ông Ngô rằng anh đã làm trái tâm nguyện của ông ấy cũng không có sao? Không thèm để ý tới anh ta. Phóng viên gì?
Xem chừng là tin bên công ty kiến trúc truyền ra ngoài. Phóng viên hỏi, nếu công trình bên phía Dubai đình công, công ty chi nhánh nước ngoài của tập đoàn Tứ Hải sẽ không tiến hành cắt giảm nhân sự. Cậu trả lời thế nào?
Tôi khẳng định nói đây là tin đồn vô căn cứ rồi. Không phải, tổng giám đốc Trương. Bên phía phóng viên còn dễ nói. Chỉ là bây giờ chúng ta kéo dài chuyện kế thừa di sản quá lâu. Chủ tịch rất không hài lòng.
Bên phía chủ tịch, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết. Bây giờ quan trọng nhất là, tin tức thiếu hụt vốn đầu tư hạng mục Dubai của chúng ta không thể tiếp tục để lộ ra ngoài. Hơn nữa phải tiếp tục thi công. Thế này đi. Cậu tiết lộ với phóng viên đó
Tin tức tập đoàn BK sắp tham gia dự án Dubai của chúng ta. Cứ nói với anh ta, đây là tin tức độc quyền. Anh ta nhất định sẽ cảm ơn cậu. Được. Còn nữa, ngày mai anh không đến thăm ông Ngô thật sao? Tôi thấy cô La nói rất có lý.
Anh nên mặt đối mặt giải thích rõ với ông Ngô, tại sao anh lại làm trái di nguyện của ông ấy. Tôi tin ông Ngô trên trời có linh, nhất định sẽ hiểu cho anh. Anh sao thế? Lại đau đầu à? Anh thấy chưa, tôi đã bảo mà.
Cả một ngày anh không uống thuốc, chắc chắn không ổn. Anh xem, giờ đau đầu rồi chứ gì. Cậu đừng làm phiền tôi nữa là tôi không đau đầu. Được, được, được. Vậy tôi không làm phiền anh nữa. Anh nghỉ ngơi đi. Tôi ra ngoài làm việc đây. Rất cảm ơn
Ông đã để nông trang rượu lại cho cháu. Tiếc là cháu bất đắc dĩ phải bán nó đi. Nếu có trừng phạt, cháu tình nguyện chấp nhận. Ông ơi, bọn cháu đến thăm ông đây. Ông Ngô, khi ông còn sống không thể đến thăm ông, cháu thấy rất đáng tiếc,
Cũng rất xin lỗi. Có điều, cảm ơn ông trong thời gian qua luôn chăm sóc cho Tiểu Khê của chúng cháu, để bọn cháu có cơ hội gặp lại nhau. Anh có thể đến thăm ông, là ông đã vui lắm rồi. Tôi muốn nói chuyện riêng với ông Ngô. Ông Ngô,
Cháu đến thăm ông đây. Cháu không biết chuyện bây giờ cháu làm có được ông tha thứ hay không. Cháu rất cảm ơn ông đã để nông trang rượu lại cho cháu. Tiếc là cháu bất đắc dĩ phải bán nó đi. Nếu có trừng phạt, cháu tình nguyện chấp nhận. Ông yên tâm.
Cháu sẽ nhờ chủ nhân mới chăm sóc tốt cho nông trang rượu, chăm sóc tốt cho Thông Thông. Thông Thông, nếu anh có thể đồng ý một điều kiện của tôi, tôi sẽ từ bỏ quyền thừa kế. Điều kiện gì? Trong vòng một năm không được bán nơi này.
Hy vọng anh có thể để tôi chữa khỏi cho Thông Thông. Được. Tôi đồng ý với cô. Vậy anh hẹn luật sư Mark ký hợp đồng đi. Sao đột nhiên lại đổi ý vậy? Mặc dù em cũng không biết trước đó anh ta đã gặp chuyện gì. Nhưng em tin
Nội tâm anh ta vẫn là một đứa trẻ. Thông Thông. Đi thôi. Vất vả rồi Đào Luân. Cảm ơn anh. Phân bón em nghĩ chắc đủ rồi. Chất khử trùng có thể mua thêm một thùng. Thông Thông cũng không dùng đến nhiều như vậy. Này. Cảm ơn. Không biết tại sao
Anh cứ cảm thấy mọi thứ ở đây đều rất quen thuộc. Vậy sao? Chắc chắn là do em gửi quá nhiều ảnh cho anh rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Lần đầu tiên em gửi cho anh, anh đã nó rất quen thuộc rồi. Đúng không? Hình như vậy.
Nếu con đã là người thừa kế di sản, vậy thì con có quyền quyết định sử dụng mảnh đất này ra sao. Con chỉ có một yêu cầu. Một năm sau mới giao dịch nơi này. Nếu bố không đồng ý, chỉ đành phiền bố
Đích thân bay một chuyến tới Pháp giải quyết chuyện này. Giải quyết xong rồi? Chuyện di sản cuối cùng cũng giải quyết xong. Tổng giám đốc Trương, vậy tối nay chúng ta thu dọn đồ đạc, sáng sớm mai bay đến Dubai. Tôi nói anh nghe, lịch trình này
Tôi đều lên kế hoạch hết rồi. Mỗi ngày ăn gì… Làm phiền rồi. Nghe nói ngày mai ký hợp đồng xong anh sẽ về nước. Alex với Betty chuẩn bị cho anh một bữa tiệc tiễn biệt nho nhỏ. Anh có muốn tham gia không? Cô La,
Tổng giám đốc Trương của chúng tôi gần đây công việc vô cùng bận rộn, thực sự không có thời gian. Có điều rất cảm ơn lời mời của cô. Thôi được. Tùy các anh. Cảm ơn nhé. Thư ký Tiêu, tôi thật sự cảm thấy rất vui.
Cậu lúc nào cũng ở trước mặt ông chủ của mình… Nên làm mà. Quyết định thay ông chủ. Nên làm mà. Nên làm mà. Vậy thế này đi. Bữa tối của tôi giao cho cậu. Nếu Thông Thông không muốn tham gia, thư ký Tiêu, anh đến đi.
Chúng tôi có nhiều đồ ăn ngon lắm. Được, được. Thế nên cậu thật sự vẽ một chòm sao Thiên Hậu lên mặt người ta sao? Đúng là nên sửa thói quen này đi. Bằng không một ngày nào đó, thật sự sẽ nguy hiểm tới tính mạng.
Anh cũng biết nguy hiểm tới tính mạng à. Tôi nói anh nghe. Nếu thời gian cho phép, anh ấy có thể vẽ cả hệ ngân hà lên mặt anh đấy. Mặt tôi có to thế không, vẽ được cả hệ ngân hà lên cơ. Trái Đất còn không vẽ nổi. Nào, nào, nào.
Cạn ly. Món này ngon tuyệt vời. Xuống rồi, thì cùng ăn chút đi. Nếu không còn phải phiền thư ký Tiêu mang về cho anh. Tôi không đói. Được, tùy anh. Nào, ăn nhiều một chút, ăn nhiều một chút. Vẫn còn đây. Trước đó đồng ý với cô. Trả lại cho cô.
Cảm ơn nhé. Cảm giác mất đi rồi lại có được thật tốt. Cũng đã đến rồi, cùng ăn đi. Tiểu Trương, tôi nói cậu nghe, cậu đến là phải nhấc người dậy. Anh đây rót rượu cho cậu. Nào, thư ký Trương. Thường ngày tống giám đốc Tiêu không bạc đãi cậu.
Thường ngày tổng giám đốc Tiêu đối xử với cậu, đúng là quá tốt rồi. Thư ký Tiêu, uống nhiều rồi đấy. Một chút chút. Về chỗ ngồi đi. Về… Về chỗ. Ngồi. Thế nào? Có ngon không? Rượu này chúng tôi làm theo phương pháp từ xưa, dùng chân giẫm, ép ra đấy.
Thật hay giả vậy? Em giẫm tê cả chân rồi. Trương thiếu gia, cậu định bán nông trang rượu thật sao? Chú với Betty đi theo ông Ngô nhiều năm. Cho dù tôi có bán nơi này đi, hai người vẫn có thể ở đây làm việc. Chú yên tâm.
Tập đoàn nhất định sẽ sắp xếp thỏa đáng nhất. Vậy thì tốt. Cảm ơn cậu. Nào. Nào, nào, nào. Nâng ly, nâng ly. Nào. Cảm ơn, cảm ơn. Cạn ly. Tôi đi nghe điện thoại. Nào, nào, nào. Được. Anh uống ít thôi. Chào cậu, dạo này cậu sống thế nào?
Thời gian đi Nam Cực đã định rồi, ngày 24 tháng này. Thật sao? Có lẽ cậu sẽ cùng thành viên đoàn quan sát mùa Đông đợt đầu tiên đến đó, làm quen trước với khí hậu ở đó. Không phải cậu luôn rất hứng thú với trữ lượng sông băng sao?
Được, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ. Đúng rồi, bên Bordeaux thế nào rồi? Cậu cũng biết chúng ta đi một chuyến là 5 năm. Người cậu nhất định phải gặp, những lời nhất định phải nói, nhân lúc có rượu ngon hãy nói đi. Xin lỗi nhé, lát nữa tôi gọi lại cho cậu.
Tiểu Khê! Anh đi vận động à. Ừ, chạy bộ. Thông Thông sao rồi? Anh ấy trong phòng sách đợi luật sư. Anh nói là, Thông Thông này. Nó rất khỏe. Có em ở đây, không khỏe sao được. Phải xem xem em là ai chứ. Cũng phải.
Nhưng mà nó kiên cường hơn em tưởng tượng nhiều. Như vậy, một năm sau, cho dù em có rời khỏi đây, em cũng có thể yên tâm rồi. Anh tin em. La tiểu thư, luật sư đến rồi. Tổng giám đốc Trương mời cô vào trong. Được. Tiểu Khê này,
Em chắc chắn đây là kết quả mà em muốn chứ? Đi đi. Anh dọn giúp em. Được, vậy em vào trong nhé. Bye bye. [Bản tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế, người tuyên bố: La Khê] Trước khi chúng ta chính thức làm thủ tục thừa kế di sản,
Tôi vẫn còn một điểm hoài nghi. Tôi vừa nhận được một bưu kiện, nghi ngờ thân phận của anh Trương Mẫn. Anh có ý gì? Bức thư này nói, có tin đồn rằng anh Trương Mẫn không phải cốt nhục ruột thịt của ông Trương Kính Trung và bà Ngô Thiên Hoa,
Mà là con nuôi. Nếu tin đồn này là thật, anh Trương Mẫn sẽ mất quyền thừa kế. Lời đồn này hoàn toàn là chuyện vô căn cứ. Những tài liệu mà pháp luật yêu cầu và chứng minh thân phận, tập đoàn sớm đã cung cấp cho anh,
Anh còn muốn xác nhận gì nữa? Ông Ngô từng nhắc tới, hồi nhỏ anh Trương Mẫn không cẩn thận bị bỏng, sau lưng có một vết sẹo. Anh có tiện để tôi kiểm tra vết thương một chút không? Chỉ là để đề phòng. Ý của anh là tôi là đồ giả sao?
Tôi muốn uống chút gì đó. Các anh muốn uống gì? Tôi rất xin lỗi, nhưng mong anh có thể hiểu cho tôi. Anh bắt buộc phải phối hợp với công việc của tôi. Tôi đi vệ sinh, cậu cũng đi theo đi. Tôi… Bụng tôi đúng là cũng hơi khó chịu.
Tôi chỉ là một thư ký mà thôi. Một nghi thức ký kết nho nhỏ thôi mà, có cần lâu vậy không. Sao mà rắc rối quá vậy. Xong rồi à? Vẫn chưa ạ. Xảy ra chuyện gì sao? Họ đang kiểm tra vết sẹo của anh ấy. À, tôi nhớ ra rồi.
Hồi cậu ấy còn nhỏ, lúc tôi rót trà làm bỏng cậu ấy. Bên trái sao? Sao mình nhớ là bên phải nhỉ? Có vấn đề gì sao? Không ạ. Xác nhận xong chưa? Rất xin lỗi, đây là công việc của tôi. Anh Trương, mong anh có thể hiểu cho tôi. Tốt. Rất tốt.
Đi tiếp tục hoàn thành công việc của anh đi. [Quyền đại diện bên A: Trương Mẫn] Anh nhất định sẽ tuân thủ giao ước chứ. Trong vòng một năm, bất luận thế nào cũng không được bán vườn nho đi. [Quyền đại diện bên A: Trương Mẫn, Quyền đại diện bên B: La Khê]
Không, anh này, các anh không thể vào trong. Chúng tôi là người của tập đoàn Tứ Hải. Đây là nơi riêng tư. Chúng tôi là người của tập đoàn Tứ Hải. Alex, hãy lại đây. Được. Lại đây. Tôi nghe. Chúng tôi là người của tập đoàn Tứ Hải.
Chủ tịch phái chúng tôi đến giao nhận với tổng giám đốc Trương. Bà đi làm việc trước đi. Được. Chủ tịch phái các anh tới, sao tôi không biết? Tổng giám đốc Trương, tập đoàn quyết định phát triển dự án bất động sản. Chúng tôi đến theo ý của chủ tịch.
Gọi điện thoại cho chủ tịch, xác nhận xem. Cậu làm việc không tận lực, tôi đương nhiên phải cử người đi giải quyết vấn đề này rồi. Trước đó không phải đã nói rồi sao? Đó là ý kiến đơn phương của cậu. Tôi chưa từng đồng ý.