Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 01 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 1 [Chủ tịch] [Chủ tịch] Ba ngày nữa khách hàng sẽ tới. Tôi cho cậu thời gian ba ngày. Hãy giải quyết ổn thỏa mọi thủ tục. Làm xong liên lạc lại với tôi. Vâng. [Thư ký Tiêu]
Thật sự xin lỗi. Anh không sao chứ? Xin chào. Có phải công ty cho thuê xe không? Xe tôi đang đi giữa đường thì chết máy. Tôi cũng không biết tại sao. Các anh có thể cho người đến đây sửa, hoặc đổi cho tôi một chiếc khác được không? Cảm ơn.
Tôi ở gần đây thôi. Anh có cần tôi giúp không? Không cần cô lo. Anh là người Trung Quốc? Tôi không cố ý đâu. Anh không sao chứ? Cô tránh xa tôi ra một chút được không? Thư ký Tiêu. Xe tôi bị hỏng ở bên đường. Đã tìm thấy hành lý chưa?
Mau đến đây đón tôi đi. Mấy ngày này thời gian khá là gấp. Nhanh lên. Lúc nãy tôi không cố ý dừng xe giữa đường như vậy đâu. Tôi bị rơi đồ. Cô cứ tránh xa tôi ra là được, được không? Dù sao cũng phải chờ. Chúng ta nói chuyện chút đi.
Anh là người ở đâu thế? Thượng Hải? Hay là Bắc Kinh? Anh đến đây nghỉ mát sao? Nhưng nơi này cách trung tâm thành phố Bordeaux và thị trấn Saint-Emilion rất xa mà. Anh bị lạc đường phải không? Hay là, anh đến tham quan nông trang rượu?
Nếu anh đến tham quan nông trang rượu, thì anh gặp đúng người rồi đấy. Nông trang rượu nhà chúng tôi tuyệt lắm. Anh yên tâm. Tôi nhất định sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm. Cô yên lặng một chút được không? Đầu ngón tay anh bị thương rồi kìa. Tổng giám đốc Trương.
Tổng giám đốc Trương, anh… Sao cậu lâu như thế hả? Tôi bị tắc đường. Chẳng phải cô nói cô sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm sao? Được. Vậy cô ở lại đây, chờ người của công ty cho thuê xe đến. Tại sao chứ? Anh làm gì thế? Cái này là của tôi mà.
Bức tranh này, tạm thời tôi sẽ giữ nó giúp cô. Chờ khi nào cô đến trả lại xe cho tôi, tôi sẽ trả nó lại cho cô. Nhưng tôi có quen anh đâu. Đây là đồ của tôi mà. Chính cô nói mà, chịu hoàn toàn trách nhiệm. Nói lời phải giữ lời chứ.
Tôi có lòng tốt muốn đền bù cho anh. Vậy mà anh lại làm thế sao? Mau trả lại bản vẽ cho tôi. Sao anh lại như vậy chứ? Lấy oán trả ơn sao? Anh làm vậy là sao hả? Thông Thông. Thật vui khi gặp lại cháu, lâu lắm rồi đó. Xin lỗi.
Tôi không biết tiếng Pháp. Cậu quên rồi sao? Đây là vợ của tôi, Betty. Hồi nhỏ cậu vẫn hay gọi bà ấy là thím Betty mà. Tôi là thím Betty của cậu đây mà. Cậu không nhớ tôi sao? Tôi rất mệt. Tôi muốn nghỉ ngơi. Được. Được.
Cậu ấy có phải Thông Thông không vậy? Phải mà, chắc là thằng bé hơi mệt. Nào, để tôi giúp cậu. Cậu ấy có phải Thông Thông không vậy? Hình như tổng giám đốc Trương hơi đau bụng, nên muốn lên đi vệ sinh. Chú cầm giúp cháu cái này.
Đây là bản vẽ tốt nghiệp của cô La Khê mà. Sao lại ở đây chứ? Vậy sao? Cháu cũng không rõ. Thôi kệ đi. Cậu chủ. Cho phép tôi mạo muội hỏi câu này. Sao cậu lại không về kịp để nhìn ông Ngô lần cuối chứ?
Ông ấy luôn tin rằng cậu sẽ về thăm ông ấy. Xin lỗi. Những chuyện hồi nhỏ, tôi đều không nhớ rõ nữa rồi. Phòng của tôi ở đâu? Cậu ấy nói gì vậy? Cậu ấy hỏi phòng của cậu ấy ở đâu. Vẫn là phòng trước đây. Theo tôi. Cảm ơn. Không có gì.
Đây rồi. Cảm ơn. Đây là phòng của cậu hồi nhỏ. Tôi đã đặc biệt chuẩn bị nó cho cậu đấy. Nhưng chắc cậu không còn nhớ nữa rồi. Cậu bị ốm sao? Cậu chủ. Hành lý của cậu đây ạ. Cảm ơn. Khi nào luật sư đến?
Tôi muốn nhanh chóng kí nhận giấy tờ thừa kế. Tôi phải về nước ngay. Cậu phải đi gấp vậy sao? Được. Khi nào cậu ấy đến, tôi sẽ báo với cậu ngay. Cảm ơn. Tôi đã có giấy tờ và tài liệu cần thiết rồi. Hãy giải quyết chuyện này trong hôm nay đi.
Xin lỗi cậu, mọi người vẫn chưa tới đủ. Sao? Vẫn còn ai nữa sao? Cậu Trương Mẫn. Cậu không phải người thừa kế duy nhất của ông Ngô. Còn một cô gái nữa. Cô gái này từng được ông Ngô chăm sóc. Ông Ngô cũng để lại một số tài sản cho cô ấy.
Rất xin lỗi. Trước khi cô ấy đến, tôi không thể tiết lộ gì thêm. Sao trước khi tôi tới Pháp, anh không nói gì với tôi? Cô gái đó là ai? Cô ấy là bác sĩ điều trị thực vật của ông Ngô. Cô ấy đến từ Trung Quốc.
Trước khi ông Ngô qua đời, cô ấy luôn ở bên chăm sóc ông ấy. Tức chết đi được. Dám lấy oán báo ơn. Thật không ngờ lại có loại người như vậy. Là anh. Sao anh lại ở đây? Ồ, có vẻ hai người đã biết nhau rồi. Cậu Trương Mẫn.
Đây là cô La Khê. Cô La Khê. Đây là chủ nhân của vườn nho. Cậu ấy là Thông Thông. Cái gì? Không thể nào. Theo di chúc của ông Ngô, biệt thự trong nông trang rượu và mọi thứ bên trong biệt thự sẽ thuộc về cậu Trương Mẫn.
Nhưng vườn nho trong nông trang rượu sẽ được tặng cho cô La Khê. Ông Ngô hy vọng cô ấy có thể tiếp tục nuôi dưỡng và chữa trị cho gốc nho đó. Không có vườn nho thì nơi này có khác nào tòa nhà hoang ở quê đâu?
Còn gọi gì là nông trang rượu nữa? Cháu chăm sóc Thông Thông giúp ông Ngô, hoàn toàn không phải là vì tài sản của ông ấy. Ơn huệ và sự quan tâm ông ấy dành cho cháu đã nhiều lắm rồi. Ý cô là, cô từ bỏ quyền thừa kế vườn nho? Đúng vậy.
Bây giờ Thông Thông đã khá hơn rất nhiều rồi. Chưa đầy mấy tháng nữa thôi là nó sẽ hồi phục hoàn toàn. Có điều, nếu anh cần, tôi vẫn có thể ở lại đây chăm sóc nó, đến khi nào nó hồi phục hẳn. Thư ký Tiêu.
Cậu liên lạc với luật sư của tập đoàn, xem lại hợp đồng mua bán đi. Mấy ngày nữa khách hàng sẽ tới. Vâng. Khách hàng? Mua gì thế? Ý anh là sao? Anh định bán nơi này đi sao? Anh có biết ông Ngô để lại nơi này cho anh
Với tâm trạng thế nào không? Đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay, ông ấy vẫn đau đáu nghĩ về gốc nho tên Thông Thông mà ông ấy đã cùng anh trồng 20 năm trước. Anh thật là… Lúc ông ấy cần anh nhất, anh không có mặt thì cũng thôi.
Bây giờ anh lại còn định bán nó. Anh xấu xa quá đấy. Rốt cuộc Thông Thông là gì mà nhắc đến nó cô lại căm phẫn tôi đến vậy hả? Tôi hiểu rồi. Đây là cái cớ để cô ra giá cao hơn chứ gì? Nói đi. Cô muốn bao nhiêu tiền?
Tôi sẽ không từ bỏ vườn nho của tôi đâu. Tôi sẽ không bao giờ để lại cây nho của tôi cho loại người như anh. Thật quá quắt! Thông Thông. Em có biết người năm xưa trồng nên em bây giờ thay đổi thế nào không? Nhưng không sao cả.
Vẫn còn có chị ở đây. Chị sẽ luôn ở bên cạnh em. Em hãy lớn lên thật khỏe mạnh nhé. Cô La. Vẫn chưa kịp giới thiệu với cô. Tôi là thư ký của tổng giám đốc tập đoàn Tứ Hải. Tôi tên Tiêu Chính Nam.
Tổng giám đốc Trương bảo tôi đến hỏi cô… Ừm… cô… Phải làm sao thì cô mới đồng ý chuyển nhượng lại vườn nho cho anh ấy? Trước đây ông Ngô có kể với tôi, cháu trai của ông ấy rất thân thiện hòa đồng, cũng rất ngoan ngoãn.
Sao anh ta lại khác một trời một vực thế? Cô La, cô hãy ra giá đi. Nếu không tôi chẳng biết ăn nói sao với tổng giám đốc Trương cả. Phải không? Anh có cho tôi bao nhiêu tiền tôi cũng không bán nó đâu. Nơi này thật sự
Rất có ý nghĩa với ông Ngô. Vả lại, ông Ngô cũng chưa từng nói với tôi rằng, sẽ có người đến đây để bán nơi này đi. Này… Tổng giám đốc Trương. Cô ta ra giá chưa? Hình như cô La thật sự không muốn bán. Cậu không giải quyết được chuyện này,
Tôi sẽ chôn cậu ở đây. Không phải chứ, tổng giám đốc. Anh có chôn tôi ở đây, cũng đâu có tác dụng gì. Có giỏi anh tự đi giải quyết đi. Thư ký Tiêu. Mảnh đất đó được đấy. Thích không? Tổng giám đốc. Tôi chỉ làm việc cho anh thôi, không bán thân.
[Thông Thông và ông nội] – Xin chào. – Cảm ơn. Tổng giám đốc Trương. Anh xem, cô La làm việc chăm chỉ thế kia cơ mà. Chắc không phải lừa đảo gì ông Ngô đâu. Cậu làm việc có chăm chỉ không? Tôi… Làm gì có ai làm việc
Chăm chỉ hơn tôi được chứ? Thế sao cậu suốt ngày lừa tôi? Tôi sao? Tôi đâu có? Chắc là có thư ký Tiêu khác lừa anh đấy. Vậy mời thư ký Tiêu khác hãy lừa vườn nho về đây cho tôi đi. Được.
Bây giờ tôi sẽ gọi điện ngay cho thư ký Tiêu kia. Cô La. Mời dùng. Cô La. Coi như tôi xin cô đấy được không? Cô ra điều kiện đi. Để tôi về còn biết ăn nói với tổng giám đốc Trương nữa. Cô nói phải không? Mời dùng.
Cô La, mười mấy tiếng đồng hồ tôi chưa được ngủ rồi. Coi như cô thương xót tôi đi. Tôi đang làm việc. Anh đừng cản trở tôi được không? Tôi… Tôi sẽ bao trọn hết cả quán này của cô. Bây giờ cô có thời gian nói chuyện với tôi rồi chứ?
Anh chắc chứ? Chắc chắn. Được. Steven. Anh này sẽ bao trọn cả quán. Bao hết sao? Mời dùng. Anh hào phóng thật đấy. Mời dùng. Mời anh thanh toán. La Khê. La Khê. Cậu chủ. Alex. Cô La về chưa? Cô La Khê sao?
Cô ấy ra ngoài rồi, tôi vẫn chưa thấy cô ấy về. Được rồi. Chú cứ làm việc đi. Vâng. Làm mình hết hồn. Chìa khóa đâu rồi? Ở đâu nhỉ? Cô đang tìm cái này sao? Sao anh lại có nó? Đây chắc là chìa khóa mở cửa biệt thự.
Biệt thự này bây giờ là của tôi. Vậy nên chìa khóa này, đương nhiên cũng là của tôi rồi. Phiền chết đi được. Đưa cho tôi. Cô cần bao nhiêu tiền thì mới kí hợp đồng đó? Tôi không thèm nói chuyện với anh. Chỉ cần cô kí bản hợp đồng đó,
Tôi sẽ trả chìa khóa cho cô. Bản vẽ tốt nghiệp của cô tôi cũng sẽ trả lại. Tôi không muốn nhiều lời với anh. Đưa trả tôi. Đừng trách tôi. Không phải tại tôi đâu nhé. La Khê. Cậu chủ, tôi không thấy cô ấy thật mà. Vậy người tôi gặp là ma sao?
Ma trong biệt thự cổ à? Còn nữa, chiếc chìa khóa này để làm gì? Chiếc chìa khóa này là ông Ngô đích thân giao cho cô La Khê. Còn nó có tác dụng gì, thì tôi cũng không biết. Cậu chủ, để tôi lấy khăn lau cho cậu nhé. Không cần, không cần.
Thư ký Tiêu. Cậu tìm ở tầng 1 cho tôi. Tôi sẽ tìm ở tầng 2. Vâng. La Khê. Mau ra đây nhanh lên. La Khê ở đâu? Tôi cũng không biết. La Khê. Tôi cũng không biết nữa. Chắc là ở dưới tầng hoặc là…
Tôi cũng không biết, ở đây chỉ có mình tôi thôi. La Khê. Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Hồi nhỏ cậu ấy không như vậy đâu. Bây giờ cứ như là điên mất rồi, không không không. La Khê. La Khê. Mày có thấy La Khê đâu không? Không có.
La Khê. Cô ra đây đi. Tìm thấy không? Không thấy. Xin lỗi cậu, hệ thống camera bị hỏng rồi. Nói gì thế? Thím ấy nói, tôi làm việc vất vả quá. Anh tăng lương cho tôi đi. Nói hẳn hoi. Tôi cũng có hiểu gì đâu.
Nếu cần thiết, chúng ta có thể báo cảnh sát, báo cảnh sát. Cảnh sát? Cảnh sát. Cảnh sát? Đúng vậy, báo cảnh sát. Tôi có đóng đồng thuế nào cho chính phủ Pháp đâu. Báo cảnh sát cái gì chứ? Ừm, cũng phải.
Tổng giám đốc, anh mặc áo ướt dễ bị cảm lắm đó. Mau đi thay đi. Để tôi đi tìm giúp anh. Mau lên nhé. Đừng trốn nữa. Mau ra đây đi. Nơi này cũng chỉ có thế này. Cô trốn trong cái phòng bé tí này, cô mà để tôi tìm thấy,
Thì không hay đâu nhé. Trông thế này, chắc là cũng coi đây là nhà mình thật rồi. Lại còn bày đặt muốn giúp ông nội tôi hoàn thành di nguyện, chăm sóc cho gốc nho. Tôi thấy, có mà cô muốn hoàn thành nốt mấy tác phẩm tốt nghiệp của mình,
Nên mới viện cớ vậy thôi. Phụ nữ bây giờ lắm mưu nhiều kế thật đấy. Giải quyết thế nào rồi? Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn. Con không phải người thừa kế duy nhất của nông trang rượu. Có thể báo với khách hàng
Thư thả thêm vài ngày rồi hãy kí hợp đồng được không? Có chút việc mà cũng không làm được. Có cần tôi nhắc lại cho cậu biết tầm quan trọng của việc này không? Khó khăn lắm mới hẹn được khách hàng lần này. Người ta cũng vì việc này
Mà từ Trung Quốc bay đến Pháp đấy. Không thể nói thư thả là thư thả được. Con cũng đi đường xá xa xôi đến Pháp mà. Bố cũng nên hỏi thăm con xem, con có đến nơi bình an không chứ? Cậu gọi điện thoại được cho tôi,
Chẳng phải đã chứng minh cậu bình an rồi sao? Từ lúc nào cậu trở nên lắm lời thế hả? Tôi không nhớ là tôi đã dạy con trai tôi như vậy đâu. Vâng. Chủ tịch. Không phải chứ? Hi, xin chào. Cháu muốn đến chỗ này, chú có biết chỗ này không ạ?
Tôi biết, tôi biết. Chú biết sao? Đúng vậy. Lên xe đi. Cháu sẽ ngồi phía sau. Được. Cảm ơn. Nếu không nể tình ông Ngô, mình sẽ không nhịn đến giờ đâu. Tên đáng ghét! Ngủ rồi mà còn cãi nhau với người ta sao? Đồ hung dữ!
Con cũng đi đường xá xa xôi đến Pháp mà. Bố cũng nên hỏi thăm con xem, con có đến nơi bình an không chứ? Được rồi. Ổn rồi. Không sao, không sao. Bắt được cô rồi nhé. Anh còn biết giả vờ ngủ hả? Bỏ tay ra.
Để tôi xem cô trốn đi đâu được. Nếu cô không kí hợp đồng chuyển nhượng, ngày mai cô sẽ không còn thấy gốc nho đó nữa đâu. Anh bị mất trí rồi sao? Hay là, anh vốn dĩ không phải cậu bé Thông Thông đó. Đúng không?
Bị tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì? Anh đi đâu thế hả? Đó là gốc nho do đích thân ông Ngô và anh trồng đó. Anh không có lương tâm hả? Cho dù đó chỉ là một người già xa lạ cho anh thừa kế tài sản, anh cũng không được như vậy.
Anh không cần trả lời tôi ngay. Nhưng tôi mong anh có thể cân nhắc sau này… Bây giờ tôi phải đi tắm. Phiền cô ra ngoài cho. Tôi cởi đồ để đi tắm đây. Mời cô tránh đi cho. Hợp đồng, hoặc gốc nho đó, hãy chọn một trong hai đi.
Sao tôi phải chọn chứ? Tôi không ký hợp đồng chuyển nhượng. Thông Thông vẫn còn ở trong vườn của tôi. Sao tôi phải chọn chứ? Đó chỉ là một gốc nho thôi mà. Cho dù tôi chặt nó đi, cô có gọi cảnh sát đến đây,
Cùng lắm tôi chỉ phải bồi thường là xong. Cậu bé Thông Thông mà ông Ngô luôn nhớ mong, chính là loại người như anh sao? Đối với anh chuyện gì cũng là chuyện làm ăn kinh doanh, cũng có thể giải quyết bằng tiền sao? Chỉ những kẻ trắng tay
Mới sống dựa vào kỉ niệm thôi. Tôi khuyên cô. Tốt nhất cô nên bán vườn nho đi ngay đi. Có lẽ có thể bán được giá tốt đó. Người sống mà không có kỉ niệm mới đáng thương đấy. Tôi không bán. Được. Tôi hiểu rồi. Định ngoan cố không chịu đi
Để đòi tăng giá sao? Nói đi. Bao nhiêu tiền thì cô mới chịu bán? Mười triệu? Tăng giá ngay tại chỗ sao? Hai chữ thôi. Tôi không bán. Ba chữ mà? Tóm lại là tôi không bán. Không bán thì cô có thể đi được rồi.
Cô còn không đi là tôi cởi quần đó. Từ nhỏ tôi đã sống cùng các anh của tôi. Họ ra đồng làm việc toàn mặc vậy thôi. Tôi nhìn nhiều rồi. Cảm ơn chú. Tức chết đi được. Tức chết mất thôi. Đồ xấu xa! Đào Luân. Sao anh lại đến đây?
Em nhớ anh lắm đấy. Tổng giám đốc Trương. Tổng giám đốc Trương. Này này này, lại đây, lại đây. Mau lên, mau lên. Anh gặp người này bao giờ chưa? Sao tôi lại gặp được chứ? Tôi biết rồi. Bạn trai của La Khê. Trông kìa. Ai bảo anh bắt nạt người ta?
Người ta gọi bạn trai đến xử lý anh kia kìa. Có cần tôi tìm cả bạn trai cho cậu không? Tôi thèm vào. Cô gái La Khê này rốt cuộc là sao? Tôi nghe Alex và Betty nói, hồi ông Ngô còn sống, ông ấy đã mời
Rất nhiều chuyên gia đến cứu gốc nho đó. Nhưng chẳng có tác dụng gì. Sau đó, nghe nói cô La đã cứu được rất nhiều cây cối, ông ấy liền mời cô ấy đến. Ấy vậy mà thật sự cứu được đó. Ông Ngô muốn cảm ơn cô ấy,
Nên đã đích thân làm thủ tục du học cho cô ấy. Đúng rồi. Tay của tôi đây này, tối qua chuyển hành lý tôi bị rách một mảng da sâu lắm. Vậy mà cô La chữa cho tôi xong hôm nay nó lành luôn này. Anh thấy thần kì không?
Em đang làm bài vẽ cho triển lãm tốt nghiệp phải không? Đừng nhắc đến nó nữa. Đầu em loạn hết cả lên đây. Đừng nghĩ nữa. Dù sao cũng có anh ở đây mà. Vậy… Chuyện ở trường anh thì sao? Giáo sư cho anh nghỉ hai tuần.
Vậy nên anh có thể ở đây với em vài ngày. Thật sao? Triển lãm tốt nghiệp quan trọng như vậy, anh đương nhiên phải có mặt rồi. Vâng. Mặc dù khuôn viên này là của cô, nhưng căn nhà này thì là của tôi. Cô tự ý đưa bạn trai cô tới đây.
Cô đã hỏi ý kiến của chủ nhà chưa vậy? Nhà tôi không còn phòng trống cho bạn trai cô ở đâu.