Full HD | Trương Nhược Nam, Vương Dĩ Luân | Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 04 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ai Cũng Khao Khát Được Gặp Em Tập 4 Nhanh như vậy đã hòa giải rồi à? Hòa giải cái gì? Anh nói hai người chúng tôi? Hai chúng tôi đâu có cãi nhau đâu.
Đều tại tôi không chăm sóc tốt cho cô ấy khi uống say để ai đó đục nước béo cò. Đục nước béo cò? Cho dù cô ấy say ở đâu đều là say ở trong nông trang rượu của tôi trong thành lũy của tôi. Còn hai người
Nhất định phải bám vào mà sống ở đó. Tiểu Khê cơ bản không phải là loại con gái tùy tiện. Anh biết cô ấy một ngày làm ba bốn công việc làm thêm vẫn luôn cố gắng dựa vào bản thân mà sống. Đây mới là La Khê.
Trong đó có cả công việc bầu bạn tới cuối đời à? Luật sư của tôi nói ông nội tôi từng nói với anh ấy bầu bạn tới cuối đời của cô La khiến ông ấy cảm thấy thoải mái. Ý của anh là gì? Không phải là tôi nói. Là anh ta nói.
Vì thế ông nội tôi mới giữ lại vườn nho của nông trang rượu cho cô ấy. Không có vườn nho nông trang rượu còn gọi là nông trang rượu không? Nếu như không phải vậy làm phiền anh chuyển lời cho cô La
Bảo cô ấy hãy dùng hành động thực tế để chứng minh cô ấy không phải là loại người bầu bạn cuối đời để mưu đoạt lợi ích. Vậy thì tôi nói cho anh biết Tiểu Khê nhất định sẽ vô điều kiện chuyển nhượng vườn nho cho anh.
Bởi vì cô ấy không phải là loại người trong tưởng tượng của anh. Những lời này tôi muốn nghe cô ấy nói cho tôi. Đi. Chuẩn bị xong chưa? Chuẩn bị xong rồi. Tổng giám đốc Trương. Cô La không phải là nói muốn chuyển nhượng vô điều kiện sao?
Vậy chúng ta chuẩn bị tiền làm gì? Có phòng bị để tránh tai họa. Những thứ miễn phí mới là thứ đáng giá nhất. Tiền có thể giải quyết đó sẽ không được gọi là vấn đề nữa. Đúng. Anh nói đều đúng. Tổng giám đốc Trương. Còn có chuyện này nữa.
Sau khi anh tới Pháp sao anh không uống thuốc? Khỏi đau đầu rồi à? Giáo sư. Tôi sẽ quay lại ngay. Có phải là không khí của Pháp tốt không? Sao lại là hai người? Sao cứ bám mãi không buông vậy? Không phải đã ký thỏa thuận xong rồi sao?
Tôi muốn khi có mặt người thứ ba thì sẽ ký một bản thỏa thuận chính thức. Như vậy sẽ tốt hơn. Vậy bản lần trước là không chính thức à? Chính bởi vì viết tay? Thật phiền phức. Nào, đưa tôi đi, viết thêm một bản. Đợi đã. Anh. Cái gì?
Tiền bồi thường là bao nhiêu? Cái kia… Anh có thể cho tôi mượn 500 nghìn tệ không? Cô La. Cô nhất định là từng học diễn xuất ở trường điện ảnh. Nghĩa là sao? Chút nữa tôi còn tưởng là thật nữa. Còn cậu? Đúng. Phải.
Bây giờ mở miệng đòi 500 nghìn từ tôi rồi. Sau này có phải là sẽ đòi nhiều hơn không? Cô chính là như vậy. Muốn ông nội Ngô giúp cô làm bảo lãnh du học chứ gì? Tôi đâu có. Vậy chuyện tôi không biết chắc là còn nhiều lắm.
Ông nội Ngô vô duyên vô cớ để lại vườn nho cho cô sau đó cô lại chuyển nhượng vườn nho bán cho một người có quyền thừa kế di sản là tôi. Bầu bạn cuối đời của cô thực sự là rất đáng tiền đó. Chẳng trách ông nội Ngô lại nói
Khiến ông cảm thấy rất thoải mái. Sao anh có thể nói như vậy? Anh có thể nhục mạ tôi. Nhưng mà xin anh đừng bôi nhọ ông Ngô. Đợi đã. Không phải cô cần tiền sao? Thư ký Tiêu. Đưa cho cô ấy. Anh thật là vô liêm sỉ.
Không phải, tổng giám đốc Trương. Chuyện này. Vốn dĩ chính là đưa cô ấy mà. Anh trực tiếp đưa cho cô ấy là xong mà. Nhất định phải để tôi bị cái tát này. Khuôn mặt của tôi. Chuyện tiền có thể giải quyết đều không giải quyết được.
Cậu bị một cái tát là giải quyết được rồi. Vậy cũng đáng đó. Tiểu Khê. Em làm sao thế? Có phải là bị cái tên Trương Mẫn kia ức hiếp không? Em phải về nước rồi. Về nước? Vậy buổi triển lãm tốt nghiệp của em thì làm thế nào?
Còn gốc Thông Thông thì sao? Tiểu Khê. Vì sao lần nào xảy ra chuyện em cũng tự gánh thế? Em nói cho anh, anh có thể chia sẻ với em mà. Đào Luân. Anh có thể cho em mượn 500 nghìn không? 500 nghìn? Em cần 500 nghìn làm gì? Là anh cả.
Anh ấy nợ tiền người khác bây giờ vẫn ở trong cục công an. Nếu như không nộp tiền lên anh ấy sẽ phải ngồi tù. Hostel của bọn em sẽ không giữ được. Anh ấy vừa điện thoại tới nói nói anh ấy không sợ ngồi tù
Vừa nhắc đến hostel thì khóc còn tệ hơn cả em. Anh Châu Vũ? Thế này đi. Anh có thể lấy cho em trước 100 nghìn trước. Bởi vì bây giờ anh vẫn chưa có công việc vì thế đây là tất cả tiền tiết kiệm của anh. Nhưng mà chuyện quan trọng nhất
Là phải bảo lãnh cho anh cả ra ngoài trước đã. Nhưng mà đối với em mà nói chuyện quan trọng nhất phải là buổi triển lãm tốt nghiệp mới đúng. Không quan tâm được những cái đó nữa. Em phải quay về một chuyến. Em lo lắng anh cả và hostel.
Nếu em thực sự không yên tâm anh sẽ về cùng em. Nhưng mà em phải đồng ý với anh một chuyện. Nhất định phải quay lại trước khi tốt nghiệp. Được không? Để nói sau đi. Đúng rồi, vậy số tiền kia từ đâu mà có.
Anh tuyệt đối đừng vay lãi nặng như anh cả nhé. Anh biết. Em tin anh không? Chắc chắn là em tin anh rồi. Thông Thông. Tôi phải đi đây. Những ngày ở bên cậu tôi thực sự rất vui. Cảm ơn cậu đã kiên cường như vậy. Có nhiều lúc khi an ủi cậu
Tôi cảm giác bản thân cũng đang được an ủi. Những gì có thể làm cho cậu tôi cũng làm rồi. Trong những ngày sau này phải dựa vào bản thân cậu thôi. Tôi không ở đây cậu phải càng dũng cảm hơn. Đừng sợ sâu mọt cũng đừng sợ mục nát
Bởi vì đây chính là chuyện mà khi cậu sống sẽ phải trải qua. Tôi nghĩ cuộc đời cũng là như vậy thôi. Hai ngày này sẽ phải xuất phát rồi. Nếu không sẽ không kịp nữa. Giáo sư, lần này em phải từ bỏ cơ hôi lần này rồi.
Đây là mơ ước từ trước đến giờ của em. Em đợi lâu như vậy mới có thể thực hiện được. Nếu như bây giờ từ bỏ lần sau không biết là đến khi nào? Em chắc chắn em sẽ không hối hận chứ? Chỉ cần em không từ bỏ mơ ước của mình
Rồi em cũng sẽ có cơ hội, đúng không thầy? Nếu như lần này em không giữ được cô ấy có thể em sẽ hối hận cả đời. Là cô gái mà em vẫn luôn tìm đó sao? Con người sống trên đời, nếu như bỏ lỡ cơ hội thì sẽ không còn nữa.
Vì thế tình yêu mới được coi trọng. Đi thôi. Đuổi theo cô ấy. Cảm ơn! Thực sự ngại quá! Bởi vì đột nhiên có chuyện phải về nước vì thế không thể tiếp tục chăm sóc Thông Thông rồi. Làm phiền mọi người rồi. Tôi nói là Thông Thông ở bên ngoài.
Cô La Khê, cứ yên tâm đi. Đừng quên sau khi về nước thì báo bình an cho chúng tôi nhé. Được. Đào Luân. Anh xong chưa? Tới đây. Xin lỗi, vừa rồi có điện thoại. Anh xong rồi. Chúng ta có thể xuất phát rồi. Được. Được. Tạm biệt! Đi đường bình an nhé.
Vâng. Cảm ơn! Đi đường bình an nhé. Vâng. Cảm ơn! – Cảm ơn! – Cảm ơn! Tạm biệt! Tạm biệt! Về sau thường xuyên về nhé. Đi đường thuận lợi bình an. Tạm biệt! Tạm biệt! Tạm biệt! Tổng giám đốc Trương. Điều tra rõ ràng rồi. Là hai người anh cùng lớn lên
Với cô La ở cô nhi viện ở trong nước có mở một hostel. Nhưng mà hình như vì kinh doanh không tốt vì thế đã vay một khoản tiền kết quả những người đòi nợ liền đòi đến tận cửa rồi sau đó xảy ra xung đột bị cảnh sát dẫn đi rồi.
Vì thế cô La bây giờ cần gấp một khoản tiền bảo lãnh. Alex. Cậu chủ, xảy ra chuyện gì vậy? La Khê đâu? Cô La trong nhà cô ấy có chuyện nên đã đặt vé máy bay gấp về nước rồi. Cái gì? Khi nào cô ấy quay lại?
Không phải là cô ấy vẫn chưa tốt nghiệp sao? Còn có gốc nho ở trong vườn thì ai chăm sóc đây? Thông Thông. Cô La chăm sóc đã tốt hơn rất nhiều rồi. Chuyện tốt nghiệp của cô ấy tôi cũng không rõ. Vậy khi cô ấy đi
Cũng phải thông báo với tôi một tiếng chứ? Vậy chú có phương thức liên lạc trong nước của cô La không? Cô La ra nước ngoài đã lâu như vậy rồi sau khi về nước sẽ liên lạc với chúng ta. Đến lúc đó có tin tức tôi sẽ nói cho cậu. Được chứ?
Tổng giám đốc Trương. Tổng giám đốc Trương. Không phải, anh lại bỏ tôi lại rồi. Xe của anh vẫn chưa đổ xăng đâu. Cái xe nát này. Rất hợp với em. Thật à? Rất đáng yêu. Em xem nào. Anh thực sự là muốn về cùng em à?
Vậy giấc mơ Nam Cực của anh thì làm thế nào? Nam Cực đi lúc nào chẳng được. Anh cảm thấy cũng lâu lắm không gặp mặt anh cả rồi. Vẫn là người nhà quan trọng hơn. Biết ngay anh vì chuyện của anh trai mà.
Sớm biết như vậy đã không nói với anh rồi. Hại anh phải cùng em gánh vác. Đã nói là người nhà rồi. Hà tất phải chia anh em chứ? Vậy anh phải đồng ý với em sau khi chuyện này kết thúc anh phải lập tức quay lại. Được.
[Tuần báo Thương Nghiệp Thời Đại, Nhà sáng lập mới: Trương Mẫn] [Tuần báo Thương Nghiệp Thời Đại, Nhà sáng lập mới: Trương Mẫn] Có muốn để Alex và Betty chuyển lời tới anh ta tin tức của em không? Không cần đâu. Dù sao cũng là người sẽ mãi mãi không gặp nữa. Được.
Không chuyển lời. [Thông Thông và ông nội năm 1999] Đầu ngón tay anh bị thương rồi. Lười nói chuyện với anh, đưa tôi. Anh xem. Ở đây. Không ngờ chứ? Ở đây còn có một cái. Nhưng mà tôi tuyệt đối sẽ không dùng sự kiên trì
Để đi làm tổn thương người khác đâu. Đây là khác biệt về bản chất của chúng ta. Sự kiên trì của cô làm tổn thương đến tôi vì sao cô vẫn phải kiên trì? Anh thật là vô liêm sỉ đó. Tổng giám đốc Trương. Chủ tịch vừa gọi điện tới
Thông báo chúng ta phải nhanh chóng về nước. Còn nói bên chỗ Hội đồng quản trị phải do cậu tự giải quyết rồi. Mau đặt vé đi. Được. [Khách sạn Hựu An] Cảm ơn! Cuối cùng cũng về đến nhà rồi. Tiểu Khê. Đừng nghĩ nhiều như vậy. Ít nhất cửa vẫn còn đây.
Đi thôi. Được. [Khách sạn Hựu An] Nhưng mà ở nhà vẫn là thoải mái nhất. Đúng vậy. Cẩn thận đó. Được. Cô, chú ba, mọi người về rồi. Bánh bao. Còn nhớ chú không? Vẫn còn nhớ. Bố cháu đâu? Bố cháu… Tiểu Khê. Anh cả.
Em xem em về cũng không nói với bọn anh để anh tới sân bay đón hai đứa. Anh cứ lo cho anh đi. Càng ngày càng giống em rồi. Bánh bao, lại đây. Cháu biết không? Người này con phải gọi là chú ba. Bố, con biết từ lâu rồi. Biết…biết rồi à?
Được rồi. Em đi xem anh đã biến nhà thành cái gì rồi? Ngũ Lục Nhật. Vào đây cho em. Vậy em không đi nữa à? Nói xem đã bao lâu rồi không về nhà? Từ lần trước đến bây giờ cũng phải 5 năm rồi. Rất lâu rồi. Cũng phải.
Khi bắt đầu tìm thấy bố mẹ ruột của em… Vì thế nói 6 tháng nay đều là bị lỗ? Hơn nữa còn vay tiền bọn vay nặng lãi. Là tình hình như thế đúng không? Phải. Bọn anh vốn dĩ cho rằng mùa vắng khách chống cự một chút là qua đi rồi.
Nhưng mà vẫn không chống cự được chỉ có thể đi vay tiền thôi. Nên đã thành ra như thế này. Là anh cả anh xin lỗi các em. Tiểu Khê. Không thể trở thành hậu thuẫn và trụ cột của em ngược lại còn gây thêm gánh nặng cho em
Anh cả xin lỗi em. Đợi đã! Kinh doanh không phải rất tốt sao? Mấy ngày trước vẫn đông khách mà. Hai người ai nói trước đây? Rốt cuộc là vì kinh doanh không tốt nên vay tiền hay là còn nguyên nhân khác? Các anh có nói không? Có nói không?
Là họa không thể tránh được. Tiểu Khê. Anh nói. Nhưng mà anh nói rồi em đừng tức giận nhé. Em còn nhớ Dương Lâm không? Bạn học cấp ba của các em đó. Hoa khôi của trường các em đó. Ồ. Lúc trước cô ấy cũng là vì muốn tốt cho bọn anh
Bảo bọn anh đã cùng mua một sản phẩm quản lý tài sản. Khi vừa bắt đầu thì thực sự là có lãi hơn nữa còn rất cao nữa. Ai biết được nhóm người đó chạy mất rồi. Anh. Các anh vẫn xem tin tức mà.
Công ty quản lý tài sản P2P gì đó đều là lừa đảo mạng. Nói như vậy các anh là dùng tiền mà quán trọ kiếm được mang đi đầu tư vào sản phẩm quản lý tài sản hết đúng không? Nhưng mà như vậy cũng thôi đi. Anh lại còn vay nặng lãi nữa.
Bọn anh cũng không có cách nào cả. Anh cũng phải lo cho tiền thuê nhà tháng sau chứ. Tiền thuê nhà không đợi người. Anh chỉ có thể đi vay nặng lãi thôi. Số tiền này không thể trả được
Bọn họ liền bắt bọn anh lấy giấy phép kinh doanh của quán trọ ra để thế chấp. Nếu không chúng ta ăn cơm trước đã. Sau đó vừa ăn vừa nói chuyện. Đúng. Đúng. Đào Luân nói đúng, ăn cơm trước đã. Vậy cái gì? Anh cả nấu mấy món sở trường. Được.
Tiểu Khê. Anh biết em tức giận. Đều tại anh cả. Nhưng mà em cũng không thể đổ oan cho Dương Lâm được. Em biết cô ấy tự trách thế nào không? Buồn thế nào không? Tự trách? Buồn? Đúng vậy. Được rồi, Tiểu Khê, đừng như vậy. [Khách sạn Hựu An]
Anh nhìn anh xem. Anh cũng xứng ở đây à? Qua đó. Anh xem hai người các anh trông như thế nào? Còn xứng ở đây sao? Mọi người đều là người một nhà gặp phải khó khăn thì chúng ta cùng nghĩ cách giải quyết. Đúng không? Đúng. [Khách sạn Hựu An]
Anh nói hai người các anh mãi mãi không trưởng thành được. Người khác đều là đi một ngày đàng học một sàng khôn. Hai các anh đã ra đời lâu như vậy rồi cũng vẫn không trưởng thành lên được. Em mặc kệ. Tiền của Dương Lâm nếu như không đòi lại được
Hai người các anh cũng đừng về nữa. Không phải là thích cô ấy như vậy sao? Đi ở với cô ta đi. Đừng mà. Vậy bọn anh đều không ở đây em có nỡ không? Em xem em ra nước ngoài lâu như vậy mới về em ở bên đó sống có tốt không?
Đừng có giở chiêu này với em. Tiểu Khê chúng ta vẫn là quay về trước đi. Bên hostel giờ loạn thế này cũng cần người thu dọn chứ. Huống hồ em vứt bỏ anh cả và anh hai ở bên ngoài vậy bánh bao nhỏ làm thế nào? Đúng. Đúng đúng.
[Khách sạn Hựu An] Anh cảm thấy cậu ấy nói rất đúng. Bánh bao nhỏ thì làm thế nào? [Khách sạn Hựu An] Anh về giúp đỡ dọn dẹp. Được rồi, đừng tức giận nữa. [Khách sạn Hựu An] Chạy tiếp đi, chạy nhanh lên. Thực ra lần này em về
Là quyết định không đi nữa. Đúng không? Tiểu Khê. Em không tốt nghiệp như vậy không sao chứ? Học vốn dĩ không phải chỉ là vì tấm bằng thôi sao? Chỉ là học thôi thực ra ở đâu cũng giống nhau. Ban đầu em ra nước ngoài du học
Cũng là vì muốn có cơ hội tốt hơn tìm được công việc tốt hơn để chăm sóc người nhà. Nhưng mà bây giờ em vì học mà từ bỏ người nhà. Anh nói tấm bằng tốt nghiệp này có ý nghĩa gì chứ? Bây giờ còn liên lụy cả anh
Cũng không đi được Nam Cực. Nói cái gì ngốc vậy? Nói đến liên lụy anh còn cảm thấy năm đó là anh liên lụy người nhà đó. Nếu như lúc đó không có anh, người được nhận nuôi có thể là anh cả cũng có thể là anh hai.
Nếu như thực sự là như vậy cuộc sống bây giờ của họ chắc là sẽ khác rồi. Những năm này anh sống rất tốt. Bọn em đều rất vui vì anh. Năm đó anh được bố mẹ nuôi nhận nuôi cũng là duyên phận giữa mọi người.
Tuy rằng anh trai không tìm thấy gia đình nhận nuôi mình nhưng mà các anh ấy cũng có hạnh phúc thuộc về các anh ấy. Còn về hôm nay, bọn họ đi tới nước này cũng là vấn đề của bản thân họ.
Vì thế, anh tuyệt đối đừng vì trách nhiệm của bọn họ mà tự trách bản thân. Biết chưa? Nghe lời bác sỹ. Biết rồi. Thực ra lần này anh về cũng có ý đồ riêng. Em xem. Bây giờ kỹ thuật phát triển như vậy có một thứ gọi là tìm người bằng DNA.
Cái này cơ hội tìm thấy sẽ lớn hơn trước rất nhiều. Vì thế lần này anh nhất định sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Anh nhất định sẽ tìm thấy bố mẹ ruột của mình. Vậy là đúng rồi. Mãi mãi không từ bỏ. Mãi mãi không từ bỏ. Đi thôi.
Lạnh chết được. Đây là lịch trình hôm nay. 9 giờ cuộc họp hành chính bộ phận nhân sự. 11 giờ lãnh đạo của Cục du lịch sẽ tới thị sát. Cuộc họp này anh có thể sẽ phải tham gia. Bởi vì nó liên quan đến hạng sao của khách sạn. 12 giờ
Sẽ ăn cơm trưa với thư ký Tiêu. 2 giờ chiều cuộc họp thường lệ của bộ phận kinh doanh. Công việc quan trọng nhất trong lịch trình hôm nay chính là ăn cơm cùng với thư ký Tiêu vào lúc 12 giờ. Còn chuyện gì khác nữa không? Không còn công việc gì khác.
Chính là bữa cơm lúc 12 giờ trưa nay rất quan trọng. Tôi đi tắm cậu cũng phải đi theo sao? Vậy tôi sẽ đợi an ở đây. Tôi cũng có thể cùng vào mà. Xin chào cô La Khê. Xin chào! Cô La Khê, cô xem
Những mầm non bên này đã mọc ra rồi. Những cái lá bên kia cũng mọc lên rất tốt. Tất cả đều hồi phục theo kế hoạch. Quá tốt rồi, tôi biết nó làm được mà. Cô La Khê. Khi cậu chủ Trương Mẫn đi còn hỏi cô đó. Cậu ấy rất quan tâm cô.
Không ngờ rằng Thông Thông lại quật cường như vậy. Lâm Lâm. Buổi tối em muốn ăn gì? Ruột già xào hành. Không vấn đề. Được. Bánh bao nhỏ. Cô, ở đây. Sao vậy? Đây là cái gì? Tiền à? Nhiều tiền như vậy à? Từ đâu mà cháu có vậy?
Tổng cộng có 3721.8 đồng. Đây là tiền tiết kiệm cả đời của cháu. Coi như là cháu cho cô mượn trước. Xem bố cháu, và chú hai cần cái gì thì mua cho bọn họ chút đi ạ. Bánh bao nhỏ của chúng ta từ khi nào lại có quỹ đen vậy?
Đây đều là tiền của hồi môn mà cháu chuẩn bị cho cháu đó. Đến lúc đó cô đi làm kiếm tiền rồi là phải trả cháu cả gốc lẫn lãi đó. Được, cô đồng ý cháu. Bánh bao của chúng ta trưởng thành rồi. Không có cách nào.
Hai người họ không trưởng thành nổi. Cô cũng cảm thấy thế. Chúng ta cất đi đã. Bánh bao à. Cô hỏi cháu khi cô không có ở nhà bố cháu có nhắc tới cô Dương Lâm không? Một trăm đồng một tin. Con bé này, những cái hay thì không học.
Cộng thêm với số tiền vừa rồi tổng cộng cô nợ cháu 3821.8 đồng. Được, cô đồng ý. Vậy bây giờ cháu nói với cô đi. Được. Dương Lâm. Cậu chạy cái gì? Cậu chạy cái gì? Làm chuyện gì hổ thẹn với lương tâm à? Ai làm chuyện hổ thẹn với lương tâm chứ?
Tôi là sợ đến muộn giờ làm nên mới chạy đó. Cậu giống như là thần kinh vậy. Hét lớn đuổi theo. Tôi không chạy, tôi đợi cậu bắt đó. Cứ như nợ tiền cậu không vậy. Nói đúng rồi. Trả tiền. Tôi cũng không có tiền nên mới phải đi làm thêm đây.
Cũng chính là vì muốn trả tiền cho nhà cậu đó. Cậu yên tâm. Ân tình của anh trai tôi tuyệt đối sẽ không quên đâu. Nợ tiền nhà cậu… Dừng lại. Tôi không phải là anh trai tôi. Hơn nữa ba năm cấp ba tôi còn không biết cậu sao?
Tiền tôi nợ cậu hồi cấp ba tôi sẽ cùng trả. Nếu như cậu không tin vậy thì cậu đi cùng tôi đi. Hai người còn tranh được hai phần tiền lương đó. Đến lúc đó tôi không cần xu nào. Cậu lấy hết đi đi. Muộn rồi. Mau đi thôi.
Cậu đi đâu vậy hả? Tập đoàn Tứ Hải. Mau lên, La Khê. Mau lên. Con nhà ai đây? Là Tổng biên Hoàng của tòa báo. Vào ở khi nào? Thứ tứ tuần trước. Căn nhà phía Đông đã nộp tiền đặt cọc của hai tuần rồi.
Tổng biên Hoàng trước mắt đang công tác ở Thượng Hải phu nhân Hoàng vì mời bạn bè mở tiệc vì thế người của bộ phận phòng khách đều rất bận không ai chú ý đến bọn trẻ cả. Mũ, mũ. Đội lên.