Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 30 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 30] Sau này Tiểu Bảo sẽ giao hết cho Phượng Vũ chăm sóc. Đây là con của công chúa? Công chúa sinh được một cặp song sinh. Để đảm bảo an toàn,
Ta quyết định tách bọn nhỏ ra để nuôi dưỡng. Mong Phượng Vũ giữ kín bí mật này. Đến một ngày, nếu Bá Âm gặp điều gì không may thì Phượng Vũ chớ nên truy cứu, phải đặt an toàn của Tiểu Bảo lên hàng đầu. Yên tâm, Nếu đã là việc công chúa nhờ
Thì Phượng Vũ chắc chắn sẽ xem như là con của mình, không để thằng bé chịu một chút tổn thương. [Lúc này, bí mật của Tiểu Bảo] [e là không thể giấu diếm nữa.] [Ta không muốn chuyện này liên luy đến Long gia,]
[nhưng nếu thả Nhị gia và Mộc Nhi ra] [thì ắt sẽ dấy nên sóng gió không ngừng.] [Chỉ có thể đưa ra hạ sách này.] Sư Bá Âm, nêu ngài trên trời có linh thiêng thì có thể chỉ ra một con đường sáng tỏ cho Tiểu Bảo không?
Rốt cuộc thì ta nên làm thế nào? Muội có cảm thấy nơi này giống Thiên Tinh cung trong truyền thuyết không? Huynh có cảm thấy bóng lưng của cung chủ kia rất quen thuộc không? Tuy cô ấy cứu chúng ta nhưng lại mãi không chịu lộ mặt. Ta cứ cảm thấy
Cô ấy đang giấu diếm gì đó. Cung… Người đâu! Ta muốn gặp cung chủ! Nếu cung chủ của các ngươi mãi không chịu lộ mặt, vậy xin hỏi rốt cuộc thì đến bao giờ mới thả chúng ta đi? Các ngươi đừng ồn nữa.
Bao giờ cung chủ gặp các ngươi thì người tự có chừng mực. Nhị bá, nhị bá mẫu! – Con nghe thấy giọng của hai người rồi! – Tiểu Bảo. Là Long Bảo. Mẹ, tại sao lại nhốt bọn họ lại? Phượng Vũ và Tiểu Bảo sao lại ở Thiên Tinh cung?
Con không đi, con không đi! Ban nãy là giọng của nhị bá và nhị bá mẫu. Mẹ gạt người ta. Từ sau khi về Tây Mân, mẹ hạn chế Tiểu Bảo mọi chỗ, Tiểu Bảo chẳng được đi đâu, chẳng được gặp ai, đến mẹ cũng sẽ mấy ngày liền không gặp Tiểu Bảo.
Khó khăn lắm nhị bá và nhị bá mẫu mới đến đây, tại sao mẹ không cho con gặp họ? Tiểu Bảo nghe lời. Chỉ có làm như vậy thì nhóm nhị bá phụ mới được an toàn. Mẹ làm như vậy là có nỗi khổ. Tiểu Bảo nhớ cha.
Bao giờ chúng ta mới được về Long gia? Long gia là nhà chúng ta, Tây Mân cũng vậy. Mẹ đồng ý với con, xử lý xong chuyện ở đây thì sẽ đưa Tiểu Bảo về gặp mặt cha, được không? Con phải tin mẹ, làm như vậy là tốt cho con.
Nhưng các tỷ tỷ trong cung ai cũng nói con không phải con của mẹ. Bọn họ nói mẹ là cung chủ của Thiên Tinh cung, không thể có con. Là bọn họ nói lung tung đấy. Mẹ và cha gặp nhau ở kinh thành, sao bọn họ biết được. Tiểu Bảo,
Con chỉ cần nhớ một chuyện, Sau này, không cần biết người khác nói như thế nào, chuyện mẹ là mẹ của con không bao giờ thay đổi. Tin của các ngươi có đáng tin không? Minh chủ yên tâm, ta đã cho người nghe ngóng,
Long Nhị gia đang ở trong Thiên Tinh cung. Có điều tung tích của phu nhân và lệnh công tử vẫn không có tin tức gì. Bọn họ không thể đi đâu, chắc chắn đã về Tây Mân quốc. Cử thêm người đi thăm dò đi. Vâng. Đưa về giao cho thế tử.
Tỷ tỷ, ta và… Tiểu Bảo. Hai tỷ tỷ, cứu ta! Các ngươi là ai, có ý đồ gì? Tiểu Bảo! Cha! Tiểu Bảo! Cha, hai người bên kia muốn bắt Tiểu Bảo. Bọn họ là người xấu. Bắt họn họ lại! – Vâng. – Vâng. Thiên Tinh cung? Tiểu Bảo,
Con và mẹ có liên quan gì đến Thiên Tinh cung? Thật ra… Các ngươi còn không nhanh chóng báo cho Phượng Vũ đi. Ta là cha của Tiểu Bảo, sẽ không để thằng bé gặp chuyện gì. Đi. Tiểu Bảo, tìm một nơi trốn đi. Đi mau.
Không thấy Tiểu Bảo từ bao giờ? Buổi sáng vẫn thấy, nhưng hiện tại chúng ta đã tìm khắp trong cung nhưng vẫn chưa thấy. Chẳng phải đã nói các ngươi trông chừng cẩn thận à? Sao lại không thấy đâu? Buổi trưa có hai đệ tử
Nói muốn đưa Tiểu Bảo đi chơi, nhưng bây giờ vẫn chưa thấy đâu. Ta đã cho người đi tìm. Cung chủ, cung chủ, cung chủ! Long Bảo ở gần Thiên Tinh cung. Thiên Tinh cung có gian tế lẻn vào, có ý đồ bắt Long Bảo đi. May mà có một người tự xưng
Là cha của Tiểu Bảo ra tay giúp đỡ. Bây giờ ta sẽ đi tìm thằng bé, các ngươi canh chừng ở trong cung đi. Vâng. – Cha! – Tiểu Bảo! Cha. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo, con không sao chứ? Không sao. Con yên tâm, có cha và mẹ đây,
Con sẽ không sao đâu. Cha! Tam gia! – Cha. – Tam gia! Cha. Đây là tiếng đàn của Sư Bá Âm. Cha, cha! Lần này may mà Phượng Vũ cô nương ra tay giúp đỡ kịp thời, không thì tính mạng của lão tam phải kết thúc ở đây.
Không ngờ giọng chúng ta nghe được lúc trước trong phòng thật sự là Phượng Vũ và Tiểu Bảo. Tuy không biết thân phận bây giờ của tỷ ấy nhưng ta có thể cảm nhận được tình cảm chân thật của tỷ ấy với Tam gia. May mà lần này
Lão tam không bị thương gân cốt, hết sốt thì sẽ không sao nữa. Bình thường tính tình của nó thẳng thắn thoải mái, cũng khá lỗ mãng, bề ngoài nhìn có vẻ như không để ý gì nhưng thật ra nội tâm lại rất nhiệt tình. Có thể nhận ra.
Trước đây ta đã biết Phượng Vũ chắc chắn đang giấu diếm một vài chuyện. Nhưng ta cho rằng là hai người bọn họ có mâu thuẫn. Sau này nghĩ kỹ lại thì đúng là có rất nhiều điểm đáng ngờ. Nếu kết nối thư của sư phụ ta và chuyện này lại,
Năm ấy sư phụ tách hai hoàng tử ra để nuôi dưỡng, một người để lại kinh thành, một người còn lại rất có thể đã giao cho Phượng Vũ. Vậy thì đứa bé này chính là… Đừng vội. Trước khi có bằng chứng xác thực thì không được ra kết luận bừa bãi.
Hơn nữa chuyện này rất phức tạp. Sư phụ muội đã bị xử tử, sao có thể sống lại được chứ. Chuyện này chắc chắn có ẩn tình khác. Ta cũng thấy chuyện này kỳ lạ. Ban đầu, Nhã Lê Lệ cũng vì gặp được sư phụ ta,
Cho rằng người chưa chết nên mời về kinh. Bây giờ, Tam gia và Phượng Vũ cũng nghe thấy tiếng đàn của sư phụ. Rốt cuộc là chuyện gì? Là Phượng Vũ. Nếu đã lo lắng thì tại sao không vào thăm? Là ta gạt huynh ấy, cũng gạt mọi người.
Ta không có mặt mũi xin được tha thứ. Dọc đường đi, dù Tam gia có đến đâu, tỷ cũng đi theo không hề oán giận. Hai người cùng sống cùng chết, đây là điều mọi người đều thấy được. Ta tin rằng dù đổi thành ai
Cũng không cảm thấy tỷ có ý hại người. Dù tỷ có nỗi khổ gì, chỉ cần tỷ chịu nói thì ta tin rằng Long gia chắc chắn sẽ giúp đỡ hết sức mình. Đây là thuốc trị thương tốt nhất của Thiên Tinh cung,
Mong muội và Nhị gia chăm sóc huynh ấy thật tốt. Tỷ vẫn không chịu nói. Chuyện của Long Bảo, tỷ còn định giấu diếm chúng ta đến bao giờ? Ta không hiểu muội đang nói gì. Long Bảo không phải được tỷ sinh ra,
Mà là sư phụ ta đưa đến từ Trung Nguyên, đúng chứ? Muội có biết muội đang nói gì không? Ta đã đọc được di thư của sư phụ. Sư phụ muội cố gắng che đậy sự thật mà muội lại muốn công khai cho người đời biết. Thư gia quyền thế ngập trời,
Dù muội có cho thiên hạ biết thân phận của Tiểu Bảo thì cũng chỉ mang đến tai họa chết chóc cho thằng bé. Ta từng đồng ý với sư phụ muội sẽ bảo vệ bí mật này đến chết, sẽ không để bất cứ ai phá hoại. Huống chi
Lúc này vẫn chưa biết sống chết của Sư Bá Âm. Chuyện của Tiểu Bảo, xin muội hãy mãi mãi giấu kín trong lòng. Muội vẫn cho rằng bí mật muội đang bảo vệ chỉ có chúng ta biết sao? Mấy người Vân Thanh Hiền cũng biết. Muội cho rằng muội và Tiểu Bảo
Vẫn còn đường sống ư? Tam gia. Xin lỗi. Phượng Vũ không cố ý giấu diếm, là mọi thứ xảy ra quá bất ngờ. Phượng Vũ bất đắc dĩ, chỉ có thể làm như vậy. Tam gia. Huynh vẫn ổn chứ? Huynh buông ra. Dù muội có thân phận gì, quá khứ như thế nào,
Trong mắt ta muội chính là Phượng Vũ, mẹ của con ta, Tam phu nhân của Long gia. Ta mãi mãi là cha của Tiểu Bảo. Ta sẽ không cho hai người đi. Tam gia. Huynh dưỡng thương đi đã, đợi vết thương khỏi hẳn thì chắc chắn ta sẽ cho huynh biết hết.
Lần này muội sẽ không gạt ta nữa chứ? Muội gật đầu là có hay không vậy? Không. Tiểu thư, hay là để ta làm giúp cô đi. Không cần, không cần. Ngươi làm và ta làm sao có thể giống nhau được. Từ nay về sau,
Tất cả quần áo của Long đại ca cứ giao cho ta làm. Ta làm không tốt chỗ nào thì ngươi chỉ ta là được. Mấy người Thư Mộc Nhi tỷ tỷ mà về, thì trong phủ chắc chắn sẽ náo nhiệt. Long đại nhân về rồi. Huynh về rồi.
Đây là đồ ta làm cho huynh đấy, huynh xem có hợp không? Tay muội làm sao vậy? Không sao. Chẳng phải là tiểu thư muốn chính tay nấu canh, may áo cho cô gia à? – Những vết thương này là bị trong mấy ngày nay đấy. – Tô Tình.
Ngươi đi, đi đi. Đi. Đưa cho ta. Ta đưa muội về Long phủ là muốn để muội nghỉ ngơi thật tốt, sao muội cả ngày cứ làm này làm kia, khiến cho bị thương khắp tay thế này? Huynh bận rộn công việc, khắp Long phủ cũng chẳng có ai,
Đương nhiên ta phải giúp huynh giữ vững gia đình này, để huynh không có nỗi lo về sau. Sao thế, huynh vừa về mà đã mặt ủ mày chau, đã xảy ra chuyện gì sao? Thật ra cũng không phải là chuyện của Long phủ. Đinh Nghiên Hương?
Khi lão nhị đi từng dặn ta để ý tình hình của phu nhân Vân phủ, Đinh Nghiên Hương. Gần đây, sau mấy lần điều tra, ta phát hiện ra có vẻ cô ấy đã có thai nhưng Vân Thanh Hiền lại không chăm sóc cô ấy nhiều,
Mà lại nhốt cô ấy trong phủ. Ta nghĩ trong chuyện này có vẻ có điều bí ẩn gì đó. Hiện tại, ngoài muội muội Đinh Nghiên San của cô ấy ra, e là cũng chẳng còn ai có thể tin tưởng nữa. Đúng là như vậy. Ta đang định cho lão nhị biết,
Để Đinh nhị tiểu thư về phủ. Cũng không biết cô ấy có thể ra tay giúp đỡ không. Huynh đang lo về tình cảnh của Đinh Nghiên Hương ở Vân phủ? Chi bằng chuyện này cứ giao cho ta, để ta đi âm thầm điều tra,
Có khi còn có thể gặp Đinh Nghiên Hương đấy. Nếu chuyện này có uẩn khúc gì thì chúng ta lại tính toán. Không được, như vậy quá mạo hiểm, ta không thể để muội bị cuốn vào trong. Yên tâm, ta có võ nghệ phòng thân,
Chuyện nhỏ này không làm khó được ta đâu. Muội còn kém lắm. Không tin? Chúng ta thử hai chiêu xem. Thôi bỏ đi. Sau này nếu có cơ hội thì ta phải chạy cho muội để tránh ra ngoài bị người ức hiếp. Long Nhị gia đang ở đâu?
Nhóm Long Nhị gia đang ở trong phòng phía trước. Ba vị mời đi bên này. Mời. Gia! Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì? ta và Nhị tiểu thư vốn đang đợi các vị đến tập hợp nhưng không ngờ lại bị tập kích. Đối phương có quá nhiều người,
Ta không thể bảo vệ cô ấy, may mà đệ tử Thiên tinh cung đang tìm kiếm nên mới đưa chúng ta về đây. Có biết là người nào làm không? Vân Thanh Hiền. Hắn đuổi giết suốt dọc đường, muốn dồn nhị tiểu thư của chúng ta vào chỗ chết.
Tên Vân Thanh Hiền này. Chúng ta đã vào nội cảnh của Tây Mân quốc mà hắn vẫn không chịu dừng tay. Có vẻ là muốn đấu với chúng ta đến cùng. Hôm qua, chúng ta nhận được thư của đại ca, được biết tình hình của Đinh Nghiên Hương không lạc quan lắm.
Không ngờ Vân Thanh Hiền lại ra tay nhanh như vậy. Tỷ tỷ ta làm sao? Cô ấy… Tình hình cụ thể thì ta không rõ lắm, chỉ biết là Vân Thanh Hiền đã giam cô ấy trong phòng. Đồ chó Vân Thanh Hiền vong ân phụ nghĩa.
Hắn thật sự muốn tiêu diệt toàn bộ Đinh gia chúng ta sao? Vân Thanh Hiền thủ đoạn độc ác. Lần này nếu không có Lý Kha và hai đệ tử Thiên Tinh cung thì e là ta và nhị tiểu thư đã thành hai hồn ma dưới đao bọn chúng.
Chuyện này không được kéo dài nữa. Lúc nào Đinh đại tiểu thư cũng có thể gặp nguy hiểm, e là các người phải về kinh thành một chuyến. Ta không thể để tỷ tỷ gặp chuyện gì, bây giờ ta sẽ lập túc về kinh. Không được. Cô đang bị thương! Ta…
Ta đi cùng cô. Ta cũng đi. Nhị gia, chuyện sư phụ chết đi sống lại quá mức kỳ lạ. Nhiều điểm kỳ lạ ở đây cần huynh giải quyết theo kế hoạch. Vậy muội phải cẩn thận. Mấy ngày nay ở Thiên Tinh cung chắc huynh biết cả rồi.
Ta là cung chủ Thiên Tinh cung, lập lời thề thủ tiết, vậy nên đêm đó thật ra không xảy ra chuyện gì cả, huynh không cần chịu trách nhiệm với ta. Ta biết. Nhưng dù đêm đó không xảy ra chuyện gì thì những ngày qua chúng ta sớm chiều ở bên nhau,
Từng chút một đó lại hết sức chân thật. Chẳng lẽ mọi thứ không quan trọng bằng kết quả ư? Trước kia, ta chỉ là nhận lời nhờ vả của Sư Bá Âm, muốn mượn thế lực của Long gia để có thể bảo vệ Tiểu Bảo được an toàn. Còn những chuyện khác, ta…
Trước đây. muội phải gánh vác mọi thứ, nhưng bây giờ muội đã có ta. Nếu Thiên Tinh cung thật sự là lồng giam của muội thì ta sẽ đưa muội trốn khỏi nơi này. Ta không cần biết những quy tắc nát kia, cũng không cần biết người khác nói thế nào.
Chỉ cần ta nhận định là muội và Tiểu Bảo thì không ai có thể ngăn cản. Nếu muội lo lắng tùy tiện quay về sẽ gặp nguy hiểm thì ta sẽ tìm nơi khác. Thiên hạ lớn như vậy, ta không tin là không có nơi nào
Để một nhà ba người chúng ta sống tiếp yên ổn. Mọi thứ e rằng đều là ảo tưởng của Tam gia thôi. Được ở bên muội vốn đã là ảo tưởng của ta. Nhưng chì cần làm thì mọi thứ sẽ trở thành sự thật.
Nhị bá, Tiểu Bảo có còn là con cháu Long gia không? Hôm đó cha thấy con bị người xấu bắt, người đã xả thân để cứu Tiểu Bảo, không ngại chính mình bị thương nặng. Chắc chắn người rất yêu Tiểu Bảo. Tiểu Bảo, con mãi mãi là người nhà của chúng ta,
Tất cả chúng ta đều yêu con. Có điều lúc này bên ngoài có người xấu muốn bắt Tiểu Bảo, thế nên, để bảo đảm an toàn cho Tiểu Bảo, chúng ta sẽ đưa Tiểu Bảo đến nơi nguy hiểm nhất trước. Làm như vậy là có thể bảo vệ
Tất cả mọi người được an toàn sao? Tiểu Bảo, con có tin nhị bá không? Nhị bá cũng như cha con, thà rằng chính mình bị thương cũng không muốn để Tiểu Bảo bị thương chút nào. Chỉ là trước mắt, để dụ hung thủ đứng sau ra
Thì chỉ có thể để Tiểu Bảo ra mặt trước. Nếu có thể dụ hung thủ ra thì có phải là chúng ta có thể cùng về Long phủ không? Vậy thì được. Ta không đồng ý. Dùng Tiểu Bảo làm mồi để dụ đối phương ra
Chắc chắn là đang đẩy Tiểu Bảo vào hố lửa. Chuyện này quá mức nguy hiểm. Nếu phải đặt cược bằng sự an toàn của Tiểu Bảo thì ta là người đầu tiên phản đối. Có điều đã lâu như vậy, ta luôn dẫn theo Tiểu Bảo lẩn trốn khắp nơi,
Chỉ e là đã bị lộ hành tung, mọi chuyện đã trở nên càng lúc càng bị động. Lần này, đối phương lại dám sắp xếp người vào Thiên tinh cung, có thể thấy là sắp xếp đã lâu. Nếu ta không làm những gì đó
Thì e rằng sau này chỉ có thể mặc người hãm hại. Chuyện này đã không còn đường quay lại nữa, chỉ có thể diệt trọn đối phương, nếu không thì sau này sẽ không có ngày tháng yên ổn. Ta có một kế.
Chẳng phải bọn họ không muốn cho Tiểu Bảo về kinh thành sao? Vậy thì chúng ta cứ tương kế tựu kế. Yên tâm đi, lần này dù phải hi sinh toàn bộ Long gia cũng sẽ không để Tiểu Bảo gặp chuyện gì. Vân Thanh Hiền đã ra khỏi phủ,
Bây giờ chính là lúc. Mộc Nhi, mong rằng cô có thể thuận lợi đưa được tỷ tỷ ta ra ngoài. Yên tâm đi, lát nữa chúng ta gặp lại ở nơi đã hẹn. Lần này là vào hang cọp, cũng không biết Cư cô nương có thể rút lui toàn thân không. Đứng lại.
Làm gì vậy? Đến ta mà các ngươi cũng không nhận ra sao? Khắp kinh thành này e rằng không ai là không biết tình cảm của ta và Vân đại nhân. Đến ta mà các ngươi cũng dám ngăn cản? Đúng là nhìn hơi quen thật. Long phu nhân. Sao ngài lại ở đây?
Được mời nên đến. Không biết Vân đại nhân có ở trong phủ không? Thật không đúng lúc, Vân đại nhân ra ngoài mất rồi, đến tối mới về, mời Long phu nhân vào trong sảnh ngồi chờ. Để ta đi pha trà cho phu nhân. Được. Nhanh, mời vào.
Phu nhân, Long phu nhân đã đến. Mau mời. Phu nhân. Cư Mộc Nhi, sao cô lại đến đây? Phu nhân, ta đến đây để cứu cô. Gần đây ta luôn ở cùng lệnh muội, đã xảy ra rất nhiều chuyện, không thể nói rõ ràng ngay được. Dạo này San Nhi có khỏe không?
Xin phu nhân yên tâm, lệnh muội rất an toàn. Vân Thanh Hiền mặt người dạ thú, hắn thông đồng cùng thế tử, không có lợi với triều đình. Vậy là vì phu nhân biết bí mật của hắn nên hắn mới nhốt cô ở đây. Là ta có mắt không tròng,
Đến hôm nay ta mới nhìn thấy bộ mặt thật của hắn. Cha ta cũng là bị hắn hại. Đinh gia lụi bại tất cả là vì hắn. Phu nhân đừng lo. Lưới trời lồng lộng, ta tin rằng người bị oan uổng chắc chắn sẽ có ngày được rửa tội. Đúng rồi.
Ngọc bội này là được cha của Vân Thanh Hiền để lại, cô hãy mang đi. Nếu ta có gặp chuyện gì thì đây chính là bằng chứng. Cha hắn? Thật ra ta chưa từng nghe hắn nhắc đến người nhà của hắn. Nhưng tình cờ có một lần ta vô tình nghe thấy
Ngọc bội này dường như có quan hệ bí mật không thể tách rời với Sử Trạch Xuân đại nhân. Ta không biết chuyện này có liên quan đến mọi thứ hắn đang làm hay không, nhưng ít ra là một manh mối, Cư cô nương có thể điều tra. Vân đại nhân.
Vân đại nhân, Long phu nhân đã đến. Không ổn. Ai cho các ngươi để cô ấy vào? [Đám vô dụng này.] [Đại nhân tha tội, tiểu nhân đáng chết.] Việc này… Phu nhân đã bị bắt đi. Đuổi theo cho ta! Vâng. Nhanh. Nhanh. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ, tỷ cố gắng lên,
Chúng ta chắc chắn có thể thoát khỏi nơi này. Vân phu nhân. Đúng là cô đã có thai. Vân Thanh Hiền có biết không? Nếu không phải vì có đứa bé này thì e là ta đã không có duyên gặp được mọi người nữa. Tỷ tỷ, tỷ đừng ngốc nữa.
Đến cha mà hắn cũng không bỏ qua thì sao lại đối xử tử tế với tỷ? Đi theo chúng ta đi. Tỷ tỷ, trên đời này San Nhi chỉ còn tỷ là người thân thôi. Ta không thể không có tỷ. Ta không chạy được xa, hiện tại
Ta đang mang con của hắn trong bụng. Hổ dữ không ăn thịt con, dù hắn vô tình đến mức nào thì cũng sẽ không làm khó cốt nhục của chính mình. Mọi người mau đi đi. Ngọc bội đó là thứ duy nhất có thể chứng minh thân phận của hắn.
Nếu rơi vào trong tay hắn thì bộ mặt thật của hắn sẽ mãi mãi không thể được người đời biết đến. Đinh gia ta tan tành trong chốc lát cũng nhờ hắn ban cho. Cư cô nương, mối thù này ta chỉ có thể nhờ cô thôi. Mong rằng mọi người
Có thể chăm sóc muội muội ta. Mau đi đi. Không. Đi thôi, – còn không đi thì sẽ không kịp đâu. – Tỷ tỷ. – Bảo trọng. – Tỷ tỷ. Chúng tôi sẽ nghĩ cách cứu cô. – Tỷ tỷ. – Đi. Nhanh. – Nhanh lên. – Tỷ tỷ. – Nhanh. – Tỷ tỷ.
Cư Mộc Nhi đâu? Cô ấy đi đâu rồi? Nàng có biết nàng đang làm gì không? Nàng đã nói gì với cô ấy hả? Vân lang, dừng lại đi, đừng đã sai lại sai thêm nữa. Nàng biết gì chứ? Nàng làm như vậy chỉ sẽ hại ta,
Hại con của chúng ta, nàng biết không hả? Con… Phu nhân. Con của ta… Phu nhân. – Con của ta… – Phu nhân! Đại phu, tình hình của phu nhân ta thế nào rồi? Cái thai trong bụng cô ấy… Đại nhân, phu nhân đã không để cứu được nữa.
Ta nói nàng ở trong phủ dưỡng thai, tại sao lại không nghe lời ta? Là Cư Mộc Nhi. Là cô ta hại con của chúng ta. Ta sẽ không tha cho cô ta. Ta muốn tìm cô ta tính sổ. Đừng trầm mê không tỉnh nữa. Mọi thứ chàng làm
Đều là những chuyện tàn nhẫn. Là chàng giết con của chúng ta. Là chính tay chàng giết nó. Không phải ta. Không phải, không phải ta. – Không phải ta. – Mong rằng chúng ta đời đời kiếp kiếp mãi mãi không gặp lại. Hương Nhi. Tiểu Bảo, nhanh.
Cuối cùng thì ngươi là ai? Ngươi đã phản lại lời nhờ vả của Sư Bá Âm, đương nhiên chúng ta phải đưa Tiểu Bảo về, giao cho Sư Bá Âm. Đương nhiên ta sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo. Nếu Sư Bá Âm chưa chết
Thì tại sao ngài ấy mãi không xuất hiện mà còn muốn cố ra vẻ bí ẩn? Sứ mệnh của cô đã hoàn thành, giao Long Bảo lại cho ta, chuyện sau này sẽ không liên quan đến cô nữa. Tại sao ngươi lại biết hành tung của chúng ta? Chuyện của Tiểu Bảo
Ta chỉ từng cho một người trong cung biết. Tại sao ngươi lại biết? Bớt nói nhảm đi, giao đứa bé cho ta. Tiểu Bảo, mau trốn đi. Mánh khóe của các ngươi đã bị nhận ra từ lâu rồi. Lần nào Sư Bá Âm xuất hiện cũng có bột phấn,
Là dùng để mê hoặc lòng người nhỉ? Nhị ca, đã bắt được kẻ phản bội Thiên Tinh cung. Chiêu này của huynh đúng là một mũi tên trúng hai con chim. Các ngươi dùng bột phấn mê hoặc lòng người, nhưng có làm thế nào
Thì tiếng đàn cũng kém xa Sư Bá Âm. Nhã Lê Lệ vì làm việc theo tình cảm nên mới bị che mờ hai mắt. Mà trước khi chúng ta đến đã dùng thuốc giải. Các ngươi hết lần này đến lần khác muốn đưa Tiểu Bảo đi.
Nói đi, cuối cùng thì ai phái các ngươi đến? Các ngươi sẽ không thể bảo vệ nó mãi. Chết rồi. Vân Thanh Hiền có thể bố trí đến mức này có lẽ phía sau có thế lực lớn hơn nữa. Nhưng may mà chúng ta đã phát hiện ra bí mật trong đó.
Nếu Tiểu Bảo rơi vào tay chúng thì hạu quả sẽ không thể tưởng được. Vậy nhị ca, tiếp theo sẽ là kế hoạch như thế nào? Chúng ta phải nghĩ cách đưa Tiểu Bảo về Long phủ. Phải để bọn họ biết khó mà lui, không thì sau này
Phượng Vũ và Tiểu Bảo sẽ không có ngày yên ổn. Cha. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo, đừng sợ. Chỉ cần có cha thì cha chắc chắn sẽ tiêu hết những người muốn hại con. Nhưng không biết Tiểu Bảo có đồng ý về cùng cha không? mẹ cũng phải về cùng.
Cha, cha nhận lỗi đi. Không phải… Ta sai ở đâu chứ? Ngốc quá. Dù là có sai hay không thì nhận sai trước cũng là không sai. Được rồi, Tiểu Bảo, để nhị bá đưa con đi ăn ngon nhé. Chúng ta không chơi với hai người nữa. Vâng. Nhị ca. Phượng Vũ,
Dù thế nào đi nữa thì mọi thứ cũng là lỗi của ta, ta biết sai rồi. Nhưng nếu muội và Tiểu Bảo đồng ý cho ta một cơ hội thì chắc chắn ta sẽ đối xử tốt với hai người. Muội có thể tha thứ cho ta không?
Nàng vốn có thể mẹ quý nhờ con, bảo đảm tính mạng. Nhưng tại sao các người ai cũng muốn đối đầu với ta, cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế? Hương Nhi, nàng có từng hối hận? Có khách đến. Không ngờ cô còn dám đặt chân vào Long phủ của ta.
Ta chẳng làm sai chuyện gì, cớ sao lại không dám? Hôm nay ta chỉ đến để thắp nhang cho Vân phu nhân thôi. Còn về ân oán giữa ta và Vân đại nhân thì ta đương nhiên sẽ không chịu để yên. Ta tự hỏi rằng mình rất thật lòng với cô
Mà cô lại phụ lòng. Người sai là cô chứ không phải Vân Thanh Hiền ta. Vân đại nhân, xác của Vân phu nhân còn chưa lạnh, vậy mà Vân đại nhân lại có thể nói những lời vô liêm sỉ như vậy trước mặt người vợ đã mất của mình,
Còn nói gì mà đúng sai. Rốt cuộc là ai mới là hung thủ thật sự, mọi người đều tự hiểu, không cần nói nhiều.