Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 25 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 25] Long Đằng… Long Đằng… Long Đằng… Huynh không thể gặp chuyện được, Long Đằng… Huynh không được chết, Long Đằng… Long Đằng… Long Đằng… Chừng nào huynh mới tỉnh lại chứ?
Long Đằng, nếu huynh có thể tỉnh lại cho dù hoàng thượng bằm thây ta ta cũng muốn ở bên cạnh huynh. [Nực cười!] Chuyện lớn như thế sao lại sơ xuất không báo chứ? Hoàng thượng bớt giận, xin giữ gìn long thể.
Chuyện này là do Vương ngự y cố tình giấu giếm không báo. Khởi bẩm hoàng thượng, thần đã sai người dốc hết sức điều tra Vương ngự y. Một khi bắt được sẽ giao cho hoàng thượng đích thân thẩm vấn ngay.
Dưới chân thiên tử lại dám làm xằng làm bậy, đúng là lòng muông dạ thú, gan to bằng trời. Truyền ý chỉ của trẫm, kẻ nào có dính líu tới vụ án này không được sống sót. Hoàng thượng, kẻ hành hung chết không hết tội
Nhưng… Nhã Lê Lệ là đặc sứ của Tây Mân quốc… Hoàng thượng bớt giận. Vi thần lĩnh chỉ, chắc chắn sẽ điều tra nghiêm ngặt. Im miệng. [Âm Ti phủ] Mau đi theo ta, không còn kịp nữa rồi. Không được nhúc nhích. Lục soát cho ta.
Đại nhân, trong phòng không có ai. Đại nhân, phát hiện tung tích của Nhã Lê Lệ trong thành. Tránh đường! Tránh đường! Đuổi theo! Đi. Hoàng thượng có chỉ, bắt khâm phạm triều đình, không được sai sót. Vâng! Đừng nhúc nhích! Đừng nhúc nhích! – Đừng nhúc nhích! – Làm gì thế?
Mấy người làm gì vậy? Giữa ban ngày ban mặt mà dám ngang nhiên làm bậy à? Các người biết ta là ai không? Con rể ta là hoàng thương Long Nhị gia của kinh thành đấy. Khởi bẩm đại nhân tội phạm đã trốn chạy cùng Cư Mộc Nhi đến đây.
Không thấy tung tích. Lục soát! Vâng! Làm gì thế? Gan to bằng trời, không có vương pháp! Tránh ra! Làm gì thế hả? – Sao vậy? – Có chuyện gì vậy? Thiết chưởng quỹ. Nhị gia. Ông xem bên ngoài đang có vụ gì thế? Vâng. Khỏi đi nữa.
Đinh tiểu thư đến rồi à? Cả kinh thành đang bắt đào phạm nên lòng người hoảng hốt đấy. Thế cô qua đây làm gì? Nhị gia mở cửa làm ăn sao San Nhi không thể tới chứ? Chỉ là… đã đến lúc này rồi
Thế mà Nhị gia còn có lòng ngồi đây nhàn nhã. Cô nói thế là sao? Rốt cuộc muốn giở trò gì vậy? Sao San Nhi dám giở trò trước mặt Nhị gia chứ? Biết tin Long gia gặp chuyện lớn nên San Nhi đến giúp đỡ đấy. Chuyện gì?
Chẳng lẽ Nhị gia vẫn chưa biết à? Hôm nay khâm phạm triều đình Nhã Lê Lệ chạy thoát, cha ta đã sai người đi điều tra lục soát, nghe bảo đang trốn ở trong quán rượu Cư gia đó. Chỉ cần bắt ngay tại trận
Thì chắc là kẻ chứa chấp cũng khó mà thoát tội. Đây có được xem là chuyện lớn của Long gia không? Thả ta ra! Đừng nhúc nhích! Xin hỏi Đinh đại nhân tại sao lại vô cớ bắt người phá quán?
Có người thấy tội phạm trốn vào quán rượu Cư gia, bây giờ bổn quan nghi ngờ cô tự ý dẫn khâm phạm triều đình đi. Mau tránh ra! Nếu không thì sẽ xem như là mưu phản và bắt hết để quy án. Ta nghĩ tội danh này dù là Long gia
Cũng chẳng thể gánh nổi đâu. Đừng có đổ oan cho con gái ta. Mang xuống đi. Đi. Đừng đổ oan cho con gái ta! Đinh đại nhân, ngài bảo lục soát thì lục soát, thế cũng hơi ngang ngược rồi đấy. Nếu hôm nay không tìm được
Tội phạm trong quán rượu ta thì sao? Với cả triều đình sẽ bồi thường những thứ bị hư hỏng trong quán rượu nhà ta chứ? Cô còn ngăn cản quan phủ xử án nữa thì chính là không có vương pháp. Là thứ điêu dân không có đạo đức.
Nếu không phải nể mặt Long gia thì bổn quan đã ra tay từ lâu rồi. Mau tránh ra! Không thì đừng trách bổn quan không nể mặt. Đinh đại nhân còn muốn xem mạng người như cỏ rác à? Bắt lấy! Vâng. Dừng tay! Cha.
Con đến đây làm gì hả? Làm càn quá. Con đến xem cô ta bị xấu mặt. Trong đây có khâm phạm không? Thế thì ta tin muội. Đinh đại nhân, ta lấy Long gia ra thay mặt phu nhân đảm bảo trong đây không có khâm phạm mà Đinh đại nhân muốn tìm.
Đinh đại nhân nên đến chỗ khác tìm đi. Đỡ cho khâm phạm giương đông kích tây rồi chạy mất. Nhị gia… Không sao đâu. Nếu đã như vậy thì lục soát một chút cũng đâu có sao. Được thôi. Nếu Đinh đại nhân cố chấp muốn tra
Thì Long mỗ sẽ mở cửa giúp Đinh đại nhân. Nhưng nếu trong đây không có khâm phạm mong Đinh đại nhân nói rõ với Cư gia. Tin ta đi. Sao tỷ phu lại ở đây? Phải, tại sao ngươi lại ở trong phòng muội ấy?
Nơi này không có người mà các vị muốn tìm. Người mà Mộc Nhi muốn giấu chính là ta. Muội còn muốn giải thích gì không? Những gì các vị thấy là sự thật. [Đinh phủ] Dừng tay lại! Xin cha hãy nhẹ tay, phu quân biết sai rồi. Không biết liêm sỉ,
Đồi phong bại tục. Không hề để bố vợ ta đây vào mắt. Hôm nay dùng gia pháp với ngươi là để ngươi biết con gái của Đinh Thịnh ta không phải là người mà ai cũng ức hiếp được. Con yên tâm đi, cha sẽ chống cho con, mặc kệ nó. Cha!
Thật ra con đã biết chuyện phu quân đến chỗ Cư Mộc Nhi từ lâu rồi. Trước kia chúng con đã bàn chuyện nạp thiếp. Cái gì? Chỉ là con gái thấy cha bận rộn việc triều chính, nên chưa thể bẩm báo kịp thời. Không thể trách tội phu quân được. Ngu xuẩn!
Biết trước như thế ta đã không cho các ngươi thành hôn. Là lỗi của con, là con phụ Hương Nhi. Nhạc phụ đại nhân phạt đúng lắm. Con nhận! Đừng nói nữa! Chàng ngại chuyện chưa đủ loạn sao? Cha, nam nhi tam thê tứ thiếp vốn là chuyện bình thường.
Huống hồ gì sau này tiền đồ của phu quân là vô hạn, nếu nhiều người bên cạnh con gái san sẻ giúp con gái có thể hỗ trợ phu quân thì con gái cam tâm tình nguyện. Xin cha đừng truy cứu nữa. Hãy đồng ý việc này đi. Con…
Sao con phải khổ thế? Vân Thanh Hiền, ta nói cho ngươi biết sau này nếu ngươi dám phụ con gái ta thì ta sẽ bằm thây ngươi ra. Con rể xin nhớ kĩ. Hương Nhi, là ta có lỗi với nàng. Có chuyện gì thì chúng ta về rồi nói.
Ta chỉ mong chàng yên lành mà thôi. Ta không bận tâm tới những chuyện khác. [Vân phủ] Ta đi mời đại phu. Hương Nhi, nàng ngồi xuống đi. Ta không sao cả, vốn là lỗi của ta. Phụ thân dạy bảo đúng lắm, ta nên tránh hiềm nghi. Sao chàng phải để ý
Đến lời đồn bên ngoài chứ? Chàng đừng trách phụ thân nữa. Sao ta lại trách phu thân chứ? Là vì từ bé ta không được phụ thân dạy dỗ mới như thế này. Trước kia chưa từng nghe chàng nhắc đến người nhà. Chỉ có mẫu thân và ta nương tựa lẫn nhau.
Sau khi bà mất chỉ còn lại mình ta. Chàng còn ta mà. Đây là ngọc bội của nhà ta, nàng hãy nhận lấy đi, sau này sẽ truyền lại từng đời. Thân là người đã có chồng đáng lý phải tuân thủ nữ tắc, hôm nay trước bàn dân thiên hạ
Vân Thanh Hiền bước ra từ phòng của muội, nếu không phải ta có ở đó thì muội sẽ bị xử phạt ngay tại chỗ. Muội còn lời biện minh nào không? Không cần biện minh, Mộc Nhi không còn gì để hối hận cả. Nếu đã như vậy thì xử lý theo gia pháp.
Phạt 20 trượng. Tội ta nặng nề, không cầu xin Long gia tha thứ, bằng lòng chịu phạt. Các vị liệt tổ liệt tông trên trời, là con cháu bất hiếu, không quản thúc được, hôm nay trừng phạt phu nhân phạm lỗi xin liệt tổ liệt tông chứng kiến. Lý Kha. Ra tay.
Nhị ca, phải chấp hành gia pháp thật sao? Ra tay. Vâng. Nhị gia? Đừng mà! Là ta lơ là việc quản thúc, đáng phải chịu phạt. Không liên quan gì đến huynh cả. Nhị ca đã nói từ đường hôm nay được dựng cho huynh ấy. Từ nay trở đi Cư Mộc Nhi muội
Khôi phục tự do, không còn liên quan gì đến Long gia nữa. Là ta sai, cho dù phải đi cũng phải có đầu có đuôi. Không đến phiên Nhị gia chịu phạt thay ta. Lý Kha. Ra tay. Ra tay! Đừng mà! Nhị tẩu. Đừng mà! Đừng mà! Đừng mà! Đừng mà! [Hưu thê]
[Hưu thê] Cái tên Lý Kha này bình thường xem hắn như huynh đệ, thế mà lại ra tay ác như vậy. Làm cho có thôi không được à? Chờ ta khỏi rồi thì sẽ tìm hắn tính sổ. Lão tam, lúc bôi thuốc cho ta nhớ nhẹ tay một chút đấy.
Nếu không làm được thì để Dư ma ma làm. Lão tam, không phải ta nói là nhẹ chút à? Đệ đang trả thù ta phải không? Lão tam… đệ nói xem, những lời ta nói trên từ đường vào hôm nay có nặng quá không? Cơ mà chịu vài roi cho muội ấy
Chắc là chuyện cuối cùng ta có thể làm vì muội ấy. Sau này ta không biết phải dùng thân phận gì để ở bên muội ấy nữa. Lão tam à đổi lại là đệ thì đệ sẽ làm thế nào? [Không đúng…] [sao tay của Lão tam] [lại mềm mại như thế được?]
Mộc Nhi! Cư Mộc Nhi! Muội đang ở đâu? Nếu muội cảm thấy áy náy thì ra đây giải thích rõ ràng cho ta! Cư Mộc Nhi! Nhị gia? Nhị gia, sao huynh lại chạy ra đây? Muội có nhìn thấy Mộc Nhi không? Ta đi từ sảnh trước qua đây,
Chưa thấy ai hết cả. Nhị gia, huynh sao thế? Ta ngốc thật, thế mà lại đơn phương tưởng rằng muội ấy sẽ về nhận lỗi. Thế mà ta vẫn còn giữ một chút hi vọng. Muội ấy sẽ không về đây, [cũng chẳng muốn về đây.] [Nhị gia…] [huynh hãy giữ gìn sức khỏe,]
Không chừng Mộc Nhi có nỗi khổ riêng đấy. Trông kìa, muội rõ ràng rất để ý huynh ấy, nếu đã đến rồi thì sao không giải thích rõ ràng? Mặc kệ xảy ra chuyện gì chỉ cần muội chịu giải thích thì Nhị gia chắc chắn sẽ tin muội.
Ta đến phủ chỉ là vì muốn thăm xem vết thương của huynh ấy thế nào. Bây giờ trông thấy huynh ấy không sao thì ta yên lòng rồi. Cảm ơn hôm nay tỷ tỷ đã giấu giúp ta. Mộc Nhi, muội không phải là người vô tình như thế. Huống hồ gì
Muội chẳng thể che giấu tình cảm của muội đối với Nhị gia. Rốt cuộc Vân Thanh Hiền đã làm gì mà muội không thể nói? Tiễn đến đây thôi. Quãng đường còn dài, cuối cùng cũng phải từ biệt. Tiền bối, sau khi đi khỏi thì đừng bao giờ trở lại nữa.
Ta sẽ không bao giờ quên mọi việc cô đã làm cho ta. Cảm ơn cô. Không cần cảm ơn đâu, nếu sau này còn có cơ hội chúng ta hãy ngồi xuống và so tài đàn nhé. Một lời đã định. Cáo từ. Ta đã thực hiện lời hứa của mình,
Chắc chắn cô ấy sẽ về đến Tây Mân an toàn. Muội yên tâm đi. Hai ta làm gì có lời hứa? Chẳng qua chỉ là một giao dịch mà thôi. Vân đại nhân không cần làm bộ làm tịch. Người đời không biết bộ mặt thật của Vân đại nhân
Nhưng ta thì đã thấy rõ ràng rồi. Muội có hiểu con tim ta thật không? Không quan trọng. Bây giờ ta với Long gia chẳng còn quan hệ gì nữa, nếu Vân đại nhân đã thực hiện giao hẹn thì chúng ta cũng chẳng còn quan hệ chi nữa.
Nhưng người ta thật sự muốn có được là muội! Ngài đừng quên thả Nhã Lê Lệ đi toàn bộ là công lao của ngài, ngài mới là chủ mưu. Nếu ngài vẫn không hiểu hai chữ tôn trọng mà ép buộc ta thì cùng lắm sẽ mất cả chì lẫn chài mà thôi.
Mộc Nhi, có thể cho ta thêm một cơ hội, ít nhất để ta chứng minh tấm lòng của ta là thật. Ta nói lại lần cuối cùng ta rời khỏi Long Dược chỉ là vì muốn cứu Nhã Lê Lệ. Còn ta với ngài chưa từng có hy vọng xa vời gì cả.
Bây giờ ta với huynh ấy cũng không còn khả năng gì nữa rồi. Ngài đã đạt được mục đích của mình, từ nay về sau cứ xem như hai ta chưa từng quen nhau. Mất cả chì lẫn chài cũng được, ít nhất chứng tỏ rằng hai ta
Cũng không phải không có quan hệ gì. Cha, người muốn đánh muốn mắng thì con gái sẽ không đánh trả, không cãi lời. Con… Bỏ thì cũng bỏ rồi, sau này con gái chỉ có thể trông cậy vào cha thôi. Ta không tin!
Con gái của Cư Thắng ta không phải là hạng phụ nữ ấy! Con gái à, có phải còn có điều bí ẩn gì khác không? Con nói ra đi, cha sẽ phân xử cho con. Không có. Con gái không phải chịu ấm ức gì cả. Đều là con tự làm tự chịu.
Điều này liên quan đến danh dự của người con gái, sao con lại hồ đồ như thế? Cha… Mộc Nhi tỷ tỷ. Tô Tình? Sao muội lại ở đây? Có tung tích của Thư tiểu thư rồi à? Long đại nhân với tiểu thư đến giờ vẫn chưa trở về,
Mất tung mất tích. Ta lo cho an nguy của hai người họ mới muốn đến tìm tỷ tỷ để nghĩ cách. Muội khoan hẵng sốt ruột, bây giờ không có tin tức chính là tin tức tốt nhất. Có điều cũng không thể ngồi không chờ chết được.
Đi thôi, ta với muội cùng đi tìm. Long… Xin lỗi, ta chỉ xuất phát từ tình cảm… chứ không phải cố ý mạo phạm. Nếu muội thấy tiến triển như vậy nhanh quá thì ta… Huynh gì mà huynh? Huynh tưởng huynh là ai chứ? Dựa vào đâu mà muốn đến thì đến
Muốn đi thì đi hả? Dựa vào đâu… – Dựa vào đâu mà… – Nhược Thần… Ta không lo được nhiều thứ như thế, khi ta biết muội bị phong làm quý nhân thì đầu óc ta chỉ có một suy nghĩ chính là không thể để muội vào cung. Vậy… chúng ta nghĩ xem
Sau khi ra ngoài thì phải làm sao? Thư đại nhân đừng căng thẳng, ta sẽ không thừa nước đục thả câu. Nên xin Thư đại nhân hãy yên tâm. Nếu ta có ý muốn hại Thư đại nhân thì cớ gì phải tự ra tay chứ? Càng sẽ không chờ tới lúc này.
Hôm nay ta tới đây là vì có một tin xấu cùng một tin tốt cần nói cho Thư đại nhân biết. Không biết Thư đại nhân muốn nghe tin nào trước? Tin tốt là ta đã sắp xếp cho Nhã Lê Lệ bí mật rời khỏi kinh thành. Từ nay
Không ai có thể làm chứng cho Thư đại nhân, nếu không thành lập tội danh được thì thánh thượng sẽ xử lý nhẹ thôi. Còn tin xấu thì có liên quan đến con gái ông. Mấy hôm trước Đinh Thịnh sai người đánh lén con gái ông trên đường vào cung,
Muốn ám sát Thư Nhược Thần. Con gái ông đã thừa cơ hỗn loạn mà chạy trốn. Đến nay không rõ sống chết. Đinh Thịnh… ngươi làm như thế thì đừng hòng ta nể mặt! Đại nhân yên tâm, ta đã sai người đi tìm. Một khi có tin
Ta sẽ báo cho đại nhân biết ngay. Đêm hôm khuya khoắt mà ngươi đến đây chắc không phải chỉ là để nói cho ta biết những chuyện này chứ? Quả nhiên Thư đại nhân không bỏ sót thứ gì, quả thật còn một chuyện. Là ngươi… Lần này ta đến đây
Đã mang theo lòng thành của mình, mong Thư đại nhân hãy mang tấm lòng thành giống như thế. Vân đại nhân dã tâm cũng lớn nhỉ. Mỗi người có một mục đích riêng mà thôi. Dù sao thì chuyện này chỉ có lợi, không có hại với ngài. Trong tay Thư quý phi
Có chứng cứ để lật đổ Đinh Thịnh, ta sẽ viết một bức thư chắc chắn muội ấy sẽ ra tay trợ giúp. Đại nhân. Trước đây ta giả chết đã bị người Long gia phát hiện. Lần này mạo hiểm về kinh có khi nào sẽ gặp vấn đề gì không? Nếu không thì
Ta rời ải trước, tránh mặt một thời gian rồi bàn sau. Ngươi không cần đi đâu cả, không ai sẽ tin một khâm phạm triều đình lại trở ngược lại và trốn ngay dưới mắt của quan phủ. Nơi này an toàn hơn bất cứ nơi nào khác.
Vẫn là Vân đại nhân nhìn xa trông rộng. Ta may mắn thoát chết, lý do kéo dài cái mạng này là vì để trở về và chỉ ra Đinh Thịnh. Từ nay về sau Vân đại nhân cứ mặc sức sai bảo Hải Quý mọi chuyện.
Ngươi đừng giả vờ trước mặt ta nữa, nếu không phải ngươi tham tiền và mê sắc đẹp cũng sẽ không bị bại lộ thân phận trong thôn. Đại nhân minh giám, là ta nhất thời lú lẫn, từ nay về sau sẽ không dám nữa. Đứng dậy đi. Ngươi yên tâm
Ta không phải Đinh Thịnh, ta sẽ không bán đứng ngươi. Chỉ có điều bây giờ ta cần ngươi làm một việc. Đại nhân cứ bảo. Dẫn người tìm được Long Đằng và Thư Nhược Thần rồi giết chết. Làm vậy
Không phải là sẽ đắc tội với Thư phủ và Long gia sao? Ngươi chắc chắn ở gần đây chứ? Gia, theo như ngài suy đoán nếu đại thiếu gia và Thư gia tiểu thư không thoát thân được thì khả năng lớn nhất là rơi xuống vực.
Ta đã men theo con sông này mà tìm khắp nơi rồi, chẳng có phát hiện gì cả. Đây là chỗ cuối cùng. Gia, vết thương của ngài còn đau à? Vẫn chưa hồi phục hoàn toàn thì không thể đi qua đi lại như vậy đâu. Nếu để nhị thiếu phu nhân biết…
Không sao, chúng ta vốn là thành hôn theo giao ước, bây giờ vụ án đã kết thúc tất nhiên sẽ phải chia hai con đường. Đi thôi. Sao cái nơi hoang vu này lại có tiếng đàn chứ? Phải đấy. Đi xem thử. Đại thúc,
Xin hỏi tiếng đàn này phát ra từ đâu vậy? Gần đây có thôn làng à? Có chứ, nhưng trong làng chúng ta không có được bao nhiêu hộ cả. Mấy hôm trước có một cô nương tốt bụng thường dạy mấy đứa trẻ trong làng đọc sách biết chữ.
Lúc rảnh rỗi còn dạy bọn nhỏ đánh đàn nữa. Mấy hộ nhà nông quanh đây đều biết. Vâng, cảm ơn đại thúc nhé. Đi thôi, xem thử. Được rồi, mọi người về nhà chỉ cần luyện tập nhiều lần theo cách đánh của tỷ tỷ thì sẽ tiến bộ thôi. Vâng thưa tỷ tỷ.
Mấy hôm trước tỷ tỷ có nhờ mọi người nghe ngóng một chuyện, giờ có tin tức gì chưa? Làng của chúng ta không lớn nên đã nghe ngóng cả các làng xung quanh luôn rồi. Ngoài hai tỷ tỷ thì dạo này chưa có người ngoài nào ghé đến cả.
Được rồi, cảm ơn mọi người đã giúp nhé. Nếu sau này mọi người trông thấy vị đại ca ca và đại tỷ tỷ mà tỷ tỷ nói thì nhớ phải nói cho hai chúng ta biết đấy. Lớp học hôm nay đến đây thôi,
Ngày mai tỷ tỷ sẽ dạy mọi người luyện chữ, được không? Được! Thế mau về đi, chú ý an toàn nhé. Vâng. Về nhà thôi. Tỷ tỷ, có khi nào chúng ta tìm nhầm chỗ rồi không? Hay là hai người tiểu thư vốn không còn ở kinh thành nữa? Không đâu,
Hôm ấy bị đánh lén thì tình hình rất cấp bách, sau đó ta suy nghĩ kỹ càng thì chỗ mà họ có khả năng ẩn nấp nhất chính là dưới vách núi. Ta đoán chắc chắn là họ đã bị thương nặng nếu không thì với tính cách của Long đại ca,
Cho dù phải đi cũng sẽ để lại tin tức cho Long gia. Mấy hôm nay vì để tìm tung tích của tiểu thư mà hại tỷ tỷ phải cực nhọc ngày đêm. Tô Tình ăn nói vụng về, không biết phải cảm ơn tỷ tỷ như thế nào. Chúng ta quen biết từ bé,
Nói như vậy là xa lạ quá. Hơn nữa Thư tiểu thư cũng là bạn ta, lúc cô ấy và Long đại ca gặp chuyện ta cũng có ở đó thì sao có thể ngồi yên mặc kệ chứ? Muội đừng lo quá, chắc chắn chúng ta sẽ tìm được họ thôi.
Dạo này ta nghe nói tỷ tỷ đã dọn ra khỏi Long phủ rồi. Tại sao thế ạ? Ta… vốn cũng không thuộc về Long phủ, đừng nhắc đến mấy chuyện trước kia nữa. Bây giờ điều quan trọng nhất là chúng ta phải nhanh chóng tìm ra bọn họ. Tỷ tỷ,
Ta biết tỷ có tâm sự, tỷ không giấu được ta đâu.