Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 26 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 26] Ta bảo này, sao ngươi lại kỳ lạ thế? Ngươi không vào, sao còn chặn đường người khác? Ngươi không thấy dáng vẻ hùng hổ vừa rồi
Của Nhị gia nhà các ngươi sao? Lát nữa mà tỷ tỷ nhà ta bị uất ức thì ngươi chịu trách nhiệm hả? Đừng có y như khúc gỗ thế, mau tránh ra! Gia của chúng ta có lệnh không ai được phép tới làm phiền, càng không được phép nghe lén.
Sao ta lại không nghe thấy gia của các ngươi ra lệnh? Ra lệnh từ lúc nào vậy? Mệnh lệnh của gia nhà chúng ta chỉ có ta hiểu. Giờ gặp mặt nhau, một lời cũng không chịu nói sao? Nếu Nhị gia còn dây dưa tiếp
Thì đúng là không cần nói gì nữa. Hôm đó, người bôi thuốc trong phòng ta là muội đúng không? Đã có tình cảm, cớ sao phải dày vò nhau? Ngài đừng tự mình đa tình nữa, ta không hề bôi thuốc cho ngài. Ta đã nói hết những gì cần nói,
Nhị gia cũng đã làm hết những gì cần làm rồi. Hai chúng ta không cần phải dây dưa thêm nữa. Nơi này cách quán rượu Cư gia khá xa, sao muội lại tới đây? Ta đi đâu không liên quan đến người khác. Đường đi nơi này quanh co, đường núi gập ghềnh,
Ta biết tại sao muội lại tới đây. Chuyện của Long gia, muội không có quyền hỏi tới, càng không có quyền can thiệp. Xem ra Nhị gia nghĩ nhiều rồi. Do được người khác nhờ nên ta tới đây để tìm Thư tiểu thư, không liên quan đến Long gia. Là ai nhờ?
Nếu ta đã không có quyền hỏi tới chuyện Long gia thì chuyện ai nhờ ta cũng không liên quan đến Nhị gia. Nhị gia không cần hỏi thêm nữa. Là người trong lòng muội, Vân Thanh Hiền nhờ đúng không? Đúng vậy thì sao chứ?
Ta đến đây vì ai, vì nguyên nhân gì đều là chuyện riêng của ta. Nếu Nhị gia có điều gì không hài lòng thì có thể nói rõ luôn một thể, để tránh sau này mỗi lần gặp phải đều khó giải thích phân bua. Kể từ ngày quen muội,
Ta cứ ngỡ ta đã gặp được một người ngang tài ngang sức với mình cả đời. Chúng ta chắc chắn sẽ khó giải thích phân bua cả đời. Nếu hôm nay ta không nói rõ với muội, chẳng lẽ sau này ta phải dây dưa với muội ư?
Ta mặc kệ muội rời khỏi Long gia là vì điều gì, nhưng ta muốn cho muội biết ta đến đây là vì điều gì. Ngài buông ta ra trước đã. Thật sự không còn lựa chọn nào khác sao? Đừng lo lắng, ta nhất định sẽ quay lại đón muội. Chỉ là
Chúng ta mất tích đã lâu ngày, có một số chuyện nhất định phải xử lý trước. Nhưng nếu hoàng thượng biết được chuyện này, vẫn để ta vào cung theo ý chỉ thì sao? Yên tâm, có ta mà. Cấp trên có lệnh, giết không tha! Lên! Lên! Bắt hết lại!
– Lên! – Giết! Không được động đậy! Hải Quý? Nói, là ai lệnh cho ngươi đến giết ta? Là Đinh Thịnh, Đinh đại nhân. [Chiêu Dục cung] Cô mẫu, Nhược Thần đến thăm người đây. Con lại đây. Nhược Thần đến thỉnh an cô mẫu. Nhược Thần đã đến muộn,
Liên luỵ cô mẫu phải chịu khổ, bị giam lỏng ở đây. Con cũng biết con đã đến muộn ư? Con có biết việc con đến muộn có ý nghĩa gì với tất cả mọi chuyện không? Nhược Thần biết sai rồi. Nhược Thần đã phụ lòng mong đợi của cô mẫu và cha,
Là con bất hiếu. Lần này Nhược Thần đến là muốn xin cô mẫu cho biết chính xác rằng cái chết của Lệ phi có phải thật sự liên quan đến cha không? Có phải cha thực sự vì Lệ phi nương nương mang long thai nên mới ra tay độc ác?
Đồ sao chổi nhà ngươi. Là ngươi phá huỷ Thư gia, phá huỷ mọi thứ bản cung vất vả gây dựng nên. Nếu không phải hoàng thượng nể tình xưa thì Thư gia chúng ta đã bị chém đầu cả rồi. Ngươi còn dám nhắc đến Lệ phi với ta? Ta cho ngươi biết,
Tội cô ta đáng bị như thế, cô ta chết không đáng tiếc! Còn Kỷ Diễm kia nữa, bây giờ chắc chắn đang trốn ở nơi nào đó cười nhạo bản cung. Những tiện nhân này… Những tiện nhân nguyền rủa bản cung, giở trò sau lưng bản cung đều phải chết hết!
Nhược Thần, muội sao vậy? Là Thư quý phi? Không sao, không sao. Chuyện này không trách cô mẫu được, người đã đáng thương lắm rồi. Đừng sợ. Hậu cung vốn là chốn thị phi, may mà muội thoát được một kiếp nạn. Ta vừa đi gặp hoàng thượng, hoàng thượng đã hạ chỉ
Huỷ bỏ ý chỉ sắc phong muội làm quý nhân. Muội không cần phải vào cung nữa. Thật sao? Trước mắt, chuyện này dính dáng tới Đinh Thịnh, tình hình phức tạp. Hiện giờ, hoàng thượng quan tâm đến chân tướng sau cái chết của Lệ phi hơn.
Ta cũng sợ chuyện của Thư gia sẽ liên luỵ đến muội, nên đã tấu với hoàng thượng. Vậy cha ta thì sao? Ông ấy có chuyện gì không? Đừng lo. Trước mắt, cha muội không cần lo đến tính mạng. Manh mối vụ án này đã rõ ràng.
Đợi tìm ra tung tích của Vương ngự y để chứng minh chuyện này là kết quả sẽ rõ thôi. Hiện giờ, sự an toàn của muội là việc quan trọng nhất trong tất cả mọi việc của ta. Để tránh kẻ xấu lại âm thầm ra tay, muội không thể về Thư gia nữa.
Vậy ta phải đi đâu? Thư quý phi. Ngươi to gan thật đấy, dám tự ý xông vào tẩm cung của bản cung. Nương nương, giờ đã không còn như xưa nữa. Bên ngoài đã không có người thông báo thì đương nhiên sẽ không có chuyện có ai tự ý xông vào.
Hôm nay, hạ quan tới đây là để thông báo một tin tốt cho nương nương. Chẳng lẽ ngươi tới đây không phải để cười nhạo bản cung sao? Hạ quan không dám. Có lẽ nương nương sẽ nhanh chóng thấy Đinh Thịnh bị hoàng thượng tạm thời cách chức, cấm túc.
Từ đây, Thư đại nhân cũng không cần lo lắng nữa. Ngươi lại không nhận ra sao? Vụ án này cho dù để ai thẩm tra thì kết quả cuối cùng cũng như nhau cả thôi. Lời này của nương nương sai rồi. Nếu như chúng ta đập tan
Thế lực trong triều của Đinh Thịnh trong một lần, hạ quan đương nhiên sẽ có cách xoay chuyển càn khôn. Lúc đó, Thư gia sẽ có thể thuận lợi thoát thân. Nương nương cũng sẽ được ngủ yên giấc, không cần lo lắng. Sao ngươi phải giúp ta?
Đinh Thịnh là nhạc phụ của ngươi, Thư gia thất thế, ngươi phải mừng mới đúng chứ? Đinh Thịnh quá đỗi cổ hủ. Ta có ý định thay thế vị trí của ông ta. Ngươi dám đặt hết vốn cược cho Thư gia ta? Nương nương là phận thiên kim,
Rất được hoàng thượng sủng ái. Nếu có thần giúp thì chắc chắn có thể đánh bại Đinh Thịnh ngay. Chẳng lẽ nương nương cam lòng để những thứ gây dựng cả đời bị huỷ trong phút chốc như vậy ư? Ngươi có kế hoạch gì? Hạ quan biết
Nương nương có chứng cứ phạm tội của Đinh Thịnh. Lúc này chính là thời cơ tốt. Lúc này không dùng thì chờ đến khi nào? [Thư quý phi gửi] Xem ra bản cung đã đánh giá thấp đại nhân. Đại nhân đúng là bậc nhân tài có thể bồi dưỡng.
Lần này có thể thoát chết đều là nhờ nhị đệ giúp đỡ. Đại ca không phải là người hay chơi bài tình cảm thế này. Có điều, lần này là Thư Nhược Thần cứu mạng của huynh, ta không dám nhận công. Lão nhị, chuyện đệ hưu thê* [Hưu thê: bỏ vợ.]
Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì? Ta nghe lão tam nói, có rất nhiều điều trùng hợp, còn có những điều không hợp lý, chắc chắn là có bí ẩn gì đó. Lão nhị, sao đệ không tra rõ mà đã ra quyết định như vậy? Cho dù là nguyên nhân gì
Thì chuyện này cũng đã qua rồi. Hơn nữa, ta và cô ấy vốn là thành thân giả, hiện giờ chỉ là trả lại tự do cho cô ấy mà thôi. Lão nhị, hai đứa… Đại ca, chuyện của ta, huynh đừng lo lắng nữa. Ta không sao. Mộc Nhi, đây là sao thế?
Vân phu nhân có lời gì thì cứ nói thẳng đi. Ta biết lần này muội muội đã bị ấm ức. Tướng công cũng không phải là người vô tình vô nghĩa. Muội muội yên tâm, Vân phủ chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm cho việc này. Hôm nay, ta đến đây
Để gửi sính lễ cho muội muội thay phu quân. Đi đi đi, ra ngoài, ra ngoài, ra ngoài! – Có ai làm ăn như ông không? – Thứ lỗi không thể tiếp. – Nói năng lung tung. – Đi đi, đi! Cũng không xem xem đây là đâu.
Đi cho xa vào. – Nhị gia. – Nhị gia. Nhị gia. Xảy ra chuyện gì thế? Không… không có chuyện gì cả. Thiết chưởng quỹ. Là Cư gia. Hiện giờ mọi người đều đang đồn Cư cô nương sắp gả vào Vân phủ làm thiếp rồi. [Long Dược,]
[là chính tay ngươi viết hưu thư*,] [Hưu thư: giấy bỏ vợ.] [nay ngươi có tư cách gì đặt chân tới đây chứ?] [Cô ấy nên duyên với ai thì có liên quan gì đến ngươi?] [Cư tửu phòng] Cư gia xảy ra chuyện gì vậy, sao lại dọn nhiều đồ thế?
Chúng ta đang giúp Lão Cư chuyển nhà. Nghe nói con gái của Lão Cư mấy hôm nữa lại xuất giá. Ngươi xem sính lễ xếp đầy phòng thế kia, chắc chắn là nhà cao cửa rộng, hàng xóm láng giềng đều biết cả. Đi thôi, đi thôi. Đi thôi, bác ơi.
Đã ở lâu như vậy rồi, giờ phải đi đúng là hơi không nỡ. Cha, chỉ cần cha con ta ở cùng nhau thì đâu cũng là nhà mà. Huống chi, tay nghề ủ rượu của cha là không ai sánh được. Chúng ta cũng chỉ là đến nơi khác sống thôi mà.
Long Nhị gia. Nhị gia. Nhị gia, dạo này thế nào? Chúc mừng muội, cuối cùng cũng tìm được lang quân như ý, không cần phải miễn cưỡng sống qua ngày như chúng ta khi trước nữa. Đa tạ Nhị gia quan tâm. Mộc Nhi nhất định sẽ nhớ kỹ. Mộc Nhi,
Sao con phải làm vậy? Con và Nhị gia có hiểu lầm gì thì giải thích là được, con cần gì phải gạt nó? Dù sao chúng ta cũng sắp rời đi rồi mà, cũng không có gì cần giải thích. Thế này cũng tốt, huynh ấy có thể hết hy vọng rồi. Tỷ tỷ,
Sao tỷ lại có thể hồ đồ vậy được? Tỷ đã không trách móc tỷ phu thì thôi, lại còn đích thân chạy đến Cư gia cầu hôn. Tỷ làm vậy thì thể diện của cha để ở đâu? Muội không hiểu. Chỉ có làm như vậy
Mới có thể tránh khỏi bị lời ra tiếng vào. Nhưng lỡ như Cư Mộc Nhi đó thật sự gả vào đây thì tỷ phải làm sao? Cô ta từ chối rồi. Nữ nhân này khó đối phó hơn ta tưởng nhiều. Tỷ tỷ, nam nhân này thực sự xứng đáng
Để tỷ hy sinh nhiều như vậy ư? Muội còn chưa thành thân đương nhiên có rất nhiều chuyện muội không hiểu. Phu thê ở bên nhau, điều quan trọng nhất là thoả hiệp và bao dung. Ta đích thân ra mặt là vì muốn giữ cho mình
Thể diện của người vợ cả. Còn hơn là ngày nào đó cô ta vào cửa rồi mà ta vẫn không biết. Tỷ tỷ, đây chắc chắn không phải là yêu. Vân Thanh Hiền đối xử với tỷ như vậy, hắn chắc chắn không thật lòng với tỷ. Tỷ tỷ, tỷ đừng ngốc nữa.
Tỷ cũng nên tính toán cho bản thân mình rồi. Ta tính toán sao đây? Tất cả những gì ta làm đều là vì chàng. Ta đã không giữ cho mình điều gì từ lâu rồi. Chỉ cần chàng vừa lòng, cho dù là cưới Cư Mộc Nhi về thì cũng có sao? Tỷ tỷ,
Tỷ dễ bị bắt nạt, nhưng muốn ta đồng ý thì không dễ đâu. Cư Mộc Nhi này đúng là ức hiếp người quá đáng. Ta nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta. [Tịnh Thủy tự] Lần này Cư cô nương có thể tới thăm, ta đúng là rất vui.
Suốt ngày bị nhốt trong chùa, ta sắp chịu không nổi nữa, nhân cơ hội này ra ngoài đi dạo một chút. Lần này may mà Long đại nhân tìm được một nơi yên tĩnh thế này, tiểu thư mới có thể yên tâm nghỉ ngơi tại đây, tránh những lời đồn nhảm ngoài kia.
Tiểu thư, cô phải biết hài lòng đi. Thực ra, hôm nay ta đến là để tạm biệt hai người. Ta phải rời khỏi kinh thành rồi. Sao lại như thế? Tỷ tỷ và Lão Cư sống trong kinh thành lâu như vậy, sao lại đột ngột rời đi? Có phải
Có liên quan đến chuyện Long Nhị gia? Ta tuyệt đối không tin Cư cô nương là người sẽ có tư tình với người khác. Có điều nếu bản thân cô không nói thì người khác sẽ không giúp gì được cô. Thực ra, có sự tin tưởng của mọi người là đủ rồi.
Tô Tình, sau này phải chăm sóc bản thân cho tốt, cũng phải chăm sóc Thư tiểu thư cho tốt. Còn nữa, sau này nhất định phải cẩn thận với Vân Thanh Hiền, kẻ này tuyệt đối không tầm thường. Đa tạ Cư cô nương nhắc nhở. Chỉ là vẫn còn một chuyện
Không biết có nên hỏi hay không. Thư tiểu thư có thắc mắc gì thì cứ nói thẳng. Không biết Cư cô nương có biết Kỷ Diễm không? Tại sao Thư tiểu thư lại hỏi như vậy? Không sao. Không biết thì thôi vậy. Đinh Nghiên San? Cô làm gì vậy? Cư Mộc Nhi,
Cuối cùng cũng rơi vào tay ta. Trước kia ta không làm gì được cô, hôm nay ta sẽ đòi lại công bằng cho tỷ tỷ ta. Ta không có thù oán gì với cô, cớ sao cô cứ tìm đủ mọi cách làm khó ta, luôn nhằm vào ta?
Ta với cô không chỉ có một mối thù đâu. Tỷ tỷ ta hiền lành lương thiện, không tính toán với cô, nhưng ta không ưa đấy. Hôm nay, chấm dứt luôn thù mới hận cũ giữa ta và cô đi. Ta đã từ chối sính lễ của Vân phu nhân rồi,
Ta cũng trả lại cả hôn thư của Vân phủ, cô còn muốn ta thế nào nữa? Cô muốn bất bình thay tỷ tỷ cô thì được, nhưng ít nhất cũng phải hợp tình hợp lý chứ? Cô bớt nhắc đến tỷ tỷ ta đi. Nếu không phải cô cố ý quyến rũ,
Sao tỷ tỷ ta phải ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt? Không làm nên việc thì phải tự hỏi bản thân. Ta tự thấy không thẹn với lòng. Nếu cô muốn truy cứu thì đi mà tìm tỷ phu của cô, chứ không phải ở đây cắt câu lấy nghĩa*.
[Ý chỉ lấy một câu trong lời nói của người khác rồi giải thích theo ý mình.] Nguỵ biện. Cô… cô… Ta vốn vẫn muốn cho cô thêm một cơ hội, không ngờ cô vẫn không phân rõ thị phi như vậy. Cô bỉ ổi.
Ta tự thấy không sánh được với thủ đoạn của cô. Người khác không làm gì ta, ta sẽ không làm gì người khác. Chuyện hôm nay, chi bằng coi như không có gì, ta có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng
Nếu cô còn tiếp tục dây dưa thế này thì ta chỉ có thể tiếp cô đến cùng. Cô… Đinh Nghiên San. Đinh Nghiên San, cô mau đứng lại! Cô đừng lại đây! Đứng lại! Phía trước nguy hiểm, đừng chạy nữa! Món nợ chuyện cô năm lần bảy lượt đánh lén, muốn hại ta
Thì phải thanh toán hết thế nào? Ta chính là không ưa vẻ giả vờ thanh cao này của cô. Cô rõ ràng biết văn hiểu võ, không hề thua kém người khác, thế mà cứ thích giả vờ yếu đuối trước mặt người khác. Nhị gia và Vân Thanh Hiền
Bị chính dáng vẻ này của cô lừa. Ta cảm ơn lời khen của cô. Cô… Ta chỉ hối hận khi xưa không để cô biến mất hoàn toàn, như vậy thì tỷ tỷ ta sẽ không buồn như vậy nữa. Cho nên cô thừa nhận
Lúc đó là cô phóng hoả đốt quán rượu rồi, đúng không? Đúng, chính là ta. Bây giờ ta chỉ hối hận không để cô biến mất luôn. Cẩn thận! Cô không sao chứ? Cư Mộc Nhi, cô không sao chứ? Cư Mộc Nhi, cô tỉnh lại đi. Gia, ta đi báo quan. Đứng lại!
Chuyện này không thể truyền ra ngoài. Nhị gia làm vậy là có ý gì? Chẳng lẽ lời ta nói vẫn chưa đủ rõ ràng ư? Cư cô nương đã gặp chuyện. Buổi chiều hôm nay, Cư cô nương tới để tạm biệt ta. Sau khi cô ấy đi,
Ta đã phát hiện ra dấu vết đánh nhau ở sau núi, còn có cả vòng tay của Cư cô nương. Gia, sao ngài lại không để ta báo quan? Bởi vì chuyện này không phải là chuyện nhỏ. [Tiểu thư.] Ta đã tới Cư gia xem, tỷ tỷ chưa từng quay về đó.
Càng chờ lâu, Cư cô nương lại càng gặp nguy hiểm. Sớm biết Nhị gia là người vô tình như vậy thì ta đã không bất chấp nguy hiểm tới báo tin. Đi, đi tìm Long Đằng. Đứng lại. Trước mắt không có manh mối gì,
Các cô không ai được phép rời khỏi đây. Cho dù không có manh mối, chúng ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được. Nhị gia đã viết hưu thư, đuổi tỷ tỷ ra khỏi Long phủ, chẳng lẽ vẫn còn chưa vơi nỗi hận trong lòng ư?
Nay lại thấy chết không cứu. Các cô bình tĩnh một chút. Nếu là bắt cóc vì tiền thì lúc này đã phải đến tìm Long gia đòi tiền. Hơn nữa, ngôi chùa này rất vắng vẻ, người lạ xuất hiện ở đó sẽ rất dễ gây chú ý. Nếu mục tiêu của họ
Thực sự là Mộc Nhi thì họ hoàn toàn có thể ra tay trên đường, tại sao phải ra tay ở đó chứ? Trừ phi họ bắt nhầm người. Mục tiêu của họ chắc hẳn là Thư tiểu thư. Không thể nào. Nơi tiểu thư lẩn trốn là do Long đại nhân đích thân chọn,
Người ngoài sao có thể biết được? Thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió cả. Nhưng ngay cả nhị thiếu phu nhân còn tìm ra được tung tích của Thư tiểu thư, thì người khác đương nhiên sẽ có cách. Nếu như bọn bắt cóc phát hiện bắt nhầm người
Thì chẳng phải Cư cô nương càng nguy hiểm hơn sao? Vậy rốt cuộc là ai muốn bắt cô đi? Chẳng lẽ là đám thích khách tiểu thư gặp phải hôm vào cung? Lần trước họ không thành công, cho nên lần này vẫn bám theo không dứt?
Không đúng, không phải đám người đó. Sao lại không phải? Hôm vào cung, mục đích của bọn bắt cóc rất rõ ràng, đó là lấy mạng của Thư tiểu thư, nhưng lần này thì khác. Họ không giết người luôn mà lại bắt người đi. Hơn nữa ta cảm thấy đám người này
Hoàn toàn không biết tướng mạo của Thư tiểu thư, cho nên mới bắt nhầm nhị thiếu phu nhân. Không biết Nhị gia có kế sách gì hay không? Lý Kha. Có. Ngươi đi tìm lão tam nghe ngóng trước đã. Tam gia và Phượng Vũ cô nương không ở trong thành,
Họ đã đi tìm Vương ngự y. Vậy thì thế này. Ngươi đến Thiên Hạ hội tìm Triệu gia, nói lần này Long mỗ nợ ân tình của ông ta. Đi mau đi! Gia, Thiên Hạ hội là nơi của thủ lĩnh hắc đạo, không thể nợ ân tình của họ được.
Ngài đừng quên lời dạy của tổ tiên Long gia, tuyệt đối không được làm bạn với phường gian ác. Thôi vậy, tự ta đi tìm ông ta. Gia. Gia. Thả ta ra! – Cứu mạng! – Thành thật một chút.
– Có ai không? – Còn kêu? Đừng kêu nữa! Mau lên! Đi mau! Đại ca. Sao lại bắt hai người về? Hai người họ đánh nhau, ta cũng không biết ai mới là Thư Nhược Thần, dù sao trông cũng đều có vẻ cao quý, bèn bắt luôn cả hai. Ngu ngốc!
Mau phân rõ cho ta, ai mới là Thư Nhược Thần. Ta không phải Thư Nhược Thần, các ngươi bắt nhầm người rồi! Ta khuyên các ngươi, các ngươi có biết ta có thân phận gì không? Cô không phải là Thư Nhược Thần? Vậy thì là cô rồi. Xin hỏi vị đại ca này,
Sao các ngươi lại muốn bắt Thư Nhược Thần? Là muốn đòi tiền hay là muốn trả thù? Có gì khác nhau đâu? Nếu là muốn đòi tiền thì dễ nói rồi. Còn nếu muốn trả thù thì hai chúng ta ai là Thư Nhược Thần cũng không quan trọng mà.
Dù sao cũng chỉ có nước chết thôi. Bây giờ phải làm sao? Rốt cuộc họ muốn làm gì? Cho dù thế nào thì cô cũng phải nhớ rằng nếu muốn sống thì tuyệt đối không được để họ biết thân phận của chúng ta. Đều tại cô,
Đang yên đang lành đi chùa làm gì chứ, hại ta cũng gặp nạn theo cô. Lần nào gặp cô cũng đen đủi. Bây giờ không phải lúc hành động theo cảm tính. Tình hình nghiêm trọng, nếu họ phát hiện cả hai chúng ta đều không phải Thư Nhược Thần,
Hơn nữa chúng ta đều đã nghe thấy lời họ nói thì rất có thể sẽ giết chúng ta để diệt khẩu. Không đâu. Nếu họ biết thân phận của ta thì chắc chắn sẽ không dám làm bừa. Thế nên, nhị tiểu thư, cô định lấy tính mạng của mình
Để thăm dò lá gan của họ ư? Cô đừng quên, họ đều là thổ phỉ. Vậy… Vậy… vậy phải làm sao? Lát nữa họ chắc chắn sẽ hỏi riêng hai người chúng ta, ép hỏi thân phận của chúng ta. Nhớ lấy, trước khi biết rõ mục đích của họ
Thì nhất định không thể tiết lộ thân phận của chúng ta, nếu không sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Nhất định phải làm rõ ai mới là mục tiêu của chúng ta. Đại ca, ta đã nói từ lâu rồi, chúng ta không thể nhận những vụ giao dịch không rõ này,
Hơn nữa còn là kiểu… – kiểu… – Ngươi hiểu cái gì chứ? Vụ giao dịch này đáng giá rất nhiều bạc. Có được số bạc này, nửa đời sau của huynh đệ chúng ta không phải lo chuyện ăn uống nữa. Nếu không thì ta phải phí sức làm vậy sao?
Vậy thì tách họ ra thẩm vấn trước. Mấy người các ngươi nhốt họ riêng ra trước. Nghe rõ chưa? Nhớ lấy. Sau thời gian một nén hương, nếu họ còn không thành thật khai ra thì chỉ có đường chết. Tuyệt đối đừng nói. [Hôm nay nghỉ làm] [Khách Tựa Tuyết Lai]
Nhị gia rốt cuộc đang nói gì bên trong? Sao đã lâu như vậy mà vẫn chưa có tin tức gì? [Khách Tựa Tuyết Lai] Danh tiếng của Triệu gia như sấm đánh bên tai, hôm nay Long mỗ được gặp đúng là phúc ba đời. Long Nhị gia khách sáo rồi.
Có chuyện gì cứ nói thẳng. Người hiểu chuyện không nói lập lờ. Ta tìm Triệu gia là muốn mua một tin tức. Tin tức mà Long Nhị gia muốn mua e là không đơn giản nhỉ? Long mỗ chưa từng mua bán lỗ vốn. Chỉ có ngày hôm nay,
Triệu gia có yêu cầu gì thì cứ nói. Sao lâu vậy rồi mà Nhị gia vẫn chưa ra? Có khi nào xảy ra chuyện gì không? Hay là chúng ta vào trong xem đi. Đứng lại. Hôm nay đa tạ Nhị gia chiêu đãi, sau này chúng ta phải thường lui tới.
Làm ăn với Long gia đúng là thoải mái. Triệu gia đi từ từ. Đi. – Có tin tức chưa? – Gia, có phải ngài đã đồng ý với điều kiện gì của ông ta không? Giờ không phải lúc tính toán những điều này. Lý Kha,
Ngươi mau phái người đến Bát Đầu trại tìm kiếm. Bát Đầu trại? Đó là sào huyệt thổ phỉ hung ác nổi danh. Chẳng lẽ nhị thiếu phu nhân… Nếu Mộc Nhi có mệnh hệ gì thì ta chắc chắn sẽ khiến họ trả giá gấp mười lần. [Bát Đầu trại]
Ngươi muốn làm gì? Đừng lại đây! Đừng! Đừng! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Đúng là gan to bằng trời, ngươi có biết cha ta là ai không? Nếu như cha ta biết thì chắc chắn sẽ không tha cho ngươi. Được thôi, vậy thì cô nói xem cha cô là ai?
Xem cô nói ra rồi ta có sợ muốn chết không. Rốt cuộc ngươi bắt cóc ta vì mục đích gì? Nếu là vì tiền thì ngươi có thể nói thẳng ra. Chỉ cần ngươi thả chúng ta ra, nói số tiền ngươi muốn, ta nhất định sẽ cho người đưa tới đầy đủ,
Không thiếu đồng nào. Nói vậy thì cô chính là đại tiểu thư Thư gia? Đương nhiên không phải. Vậy thì là người còn lại rồi. Sao… sao lại không nói rõ được với ngươi nhỉ? Tóm lại ta sẽ không nói cho ngươi điều gì đâu.
Cả hai chúng ta đều phải an toàn quay về. Thế này đi. Cô nói thật với ta, chưa biết chừng ta có thể giữ mạng cho hai cô. Tại sao ta phải tin ngươi? Ở mười dặm tám thôn quanh đây, ai cũng biết A Thắng ta là người đã nói là làm.
Lời ta đã nói, ta có thể đảm bảo bằng tính mạng. Ta đã nghe ngóng nhiều nơi, biết được Thư Nhược Thần ở ngay trong ngôi miếu trên núi đó của các cô, chiều nào cũng sẽ ra ngoài đi dạo. Hai cô, một người là tiểu thư, một người là nha hoàn.
Trông cô ăn mặc thế này có vẻ giống một nha hoàn. Trông người còn lại thân phận cao quý hơn. Nếu ngươi đã chắc chắn như vậy thì tại sao còn không ra tay? Sắp chết đến nơi rồi mà vẫn dám mạnh miệng? Vậy thì ta sẽ cho cô được như ý.
Ta phải xem xem miệng cô cứng hơn hay là xương cô cứng hơn. Người đâu, chặt một tay của cô ta! Vâng. [Đại ca!] Đại ca, có chuyện rồi. Đưa người theo cho ta. Rút. Đi. [Người phía sau đi theo.] Đưa tay cô cho ta. [Phía sau nhanh lên đi.] Đại ca,
Xảy ra chuyện gì vậy? Chúng ta ở Bát Đầu trại tốt lắm mà, sao đột nhiên lại bỏ doanh trại vội vã lên đường chứ? Phía Triệu gia truyền tin tới, nói có người tìm đến, không chạy mà được à? Là Thư gia tìm tới sao?
Bây giờ chúng ta đã đâm lao thì phải theo lao, nếu như bất đắc dĩ thì ta sẽ không giữ họ nữa. Đợi đến lúc bất đắc dĩ rồi nói. Mau chóng rời khỏi đây đã. Họ muốn đưa chúng ta đi đâu? Không phải là muốn giết người diệt khẩu
Rồi giấu thi thể chúng ta ở nơi hoang dã chứ? Cô đừng sợ. Còn chưa kịp thu dọn hành trang đã vội vã đi, điều này cho thấy có lẽ là cứu binh của chúng ta tới rồi. Thật ư? Vậy nhất định là cha ta tới rồi.
Ông ấy dẫn người đến cứu chúng ta rồi. Chúng ta hình như đã bắt đầu vào đường núi. Khi đã vào đường núi thì cho dù cha cô dẫn binh lính tìm kiếm, e là cũng phải mất hơn nửa tháng. Lúc đó chúng ta đã thành cá trên thớt từ lâu rồi.
Vậy… vậy phải làm sao? Ta còn trẻ thế này, ta còn chưa muốn chết. Chúng ta phải nghĩ cách để lại chút manh mối cho họ, chỉ đường cho họ. Gia. Gia, đã tìm khắp nơi rồi, không có bóng dáng ai hết.
– Đúng vậy, không có đâu Nhị gia. – Không tìm được gì cả. Họ chắc là vừa mới đi không lâu. Có phải tên họ Triệu đó để lộ tin tức không? Lý Kha, ngươi phái người trông chừng phía Thiên Hạ hội, chuyện này không đơn giản như vậy đâu.