Điền Canh Kỷ Tập 02 | Phim Hài Cổ Trang Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Điền Canh Kỷ] [Tập 2] Thẩm Nặc. – Man Nhi. – Cuối cùng huynh cũng đến rồi. Muội thế này là… Tại huynh chứ tại ai. Đã hẹn rõ thời gian rồi mà sao giờ mới tới? Muội nhìn đi.

    Ta mang cả con chúng ta tới rồi này. Nào. Con chúng ta? Chúng ta? Con của chúng ta. Đứa bé đáng thương của chúng ta. Mẹ không thể nhìn con lớn lên thành người. Mẹ có lỗi với con. Man Nhi, thế này… Man Nhi, ta đã nghe muội nói từ lâu rằng

    Mọi người trong nhà họ Liên nhà muội đều là những người vô cùng thấu tình đạt lý. Chuyện này quả thực là chúng ta có lỗi trước. Nhưng ta tin rằng chỉ cần chúng ta nói rõ ràng, người lớn của nhà họ Liên chắc chắn sẽ không làm khó chúng ta đâu.

    Xin Liên lão gia tác thành. Liên tú tài. Đã nói là gái son, sao lại có cả con rồi thế này? Ông bảo ta phải ăn nói thế nào với Tôn lão gia đây? Không, không, không. Tuyệt đối không có chuyện này. Đừng có tin chúng nói linh tinh.

    Man Nhi à, cháu cũng thật là. Đối với một cô gái sự trong trắng và danh dự là quan trọng nhất. Cho dù cháu không muốn lấy chồng đến mấy cũng không thể dùng cái cách ngu ngốc này. Vô duyên vô cớ làm hỏng thanh danh của mình thế à? Muội muội,

    Ta thấy đứa trẻ này có vẻ là mới sinh chưa được bao lâu. Hồi tiết Thanh Minh ta theo cha mẹ về thắp hương tổ tiên, ta có thấy muội bầu bì gì đâu nhỉ? Thế thì sao đứa bé này là con muội được? Hoa Nhi tỷ hiểu biết như vậy, chẳng lẽ

    Tỷ cũng từng sinh con rồi ư? Man Nhi, mày có biết xấu hổ không hả? Bại hoại thanh danh của nhà họ Liên, Tú Nhi nhà ta làm sao gả đi được? Hôm nay tao mà không đánh chết mày, để mày làm loạn thế này, thì Tú Nhi nhà ta

    Làm sao mà lấy chồng được hả? Mẹ, mẹ, mẹ. Hôm nay tao phải đánh chết mày. Mẹ. Đừng đánh nữa. Huynh cũng liều mạng đấy. Đa tạ. Bà muốn đánh thì đánh cháu đi, đừng có làm tổn hại đến Man Nhi nữa. Thôi để ta nói thật cho bà nghe.

    Tất cả bọn họ đều biết chuyện của ta và Thẩm Nặc. Họ sợ ta làm hỏng thanh danh nên mới nóng vội muốn gả ta vào nhà họ Tôn. Nhà họ Tôn đã đưa bao nhiêu tiền sính lễ, để bọn ta trả lại hết là được. Không có chuyện đó đâu.

    Con bé nói láo đấy. Làm gì có con gái nhà ai lại đem sự trong sạch của mình ra mà nói đùa? Ta thấy bà vẫn nên trả lại số tiền 500 lượng bạc đó đi. Ta sẽ coi chuyện này như không, phí công tốn sức một phen vậy.

    Năm trăm lượng bạc gì cơ? Nhiều tiền thế cơ à? Đại bá, thế mà bá còn bảo không bán con đi tuẫn táng. Dưới quê mà muốn cưới vợ, sính lễ 20 lạng là đã cao lắm rồi. Thủ Nhân, vừa nãy bà Vương nói 500 lượng là thế nào? Cha, chuyện này…

    Đúng là nhà họ Tôn đã đưa 500 lượng bạc. Nhưng nhà họ Tôn là gia đình quý tộc vô cùng có tiếng tăm ở huyện Thanh Phong. Người ta bỏ ra 500 lượng cũng không phải chuyện gì to tát. Con… con để Man Nhi gả vào nhà người ta

    Đã là trèo cao rồi. Con không có ý đồ gì khác mà. Mọi chuyện đều là tốt cho Man Nhi cả thôi. Nhà họ Tôn ở huyện Thanh Phong? Trả tiền lại cho người ta đi. Tiễn bà mối Vương về. Nói với nhà họ Tôn rằng Man Nhi không gả nữa.

    Vốn dĩ cháu gái ông đã không thể gả đi rồi, tưởng mình quý báu lắm đấy à? Liên tú tài, ta nói cho ông biết, mau trả lại tiền cho ta. Nếu không các người đừng mong được yên. Đứa trẻ này là cháu mượn từ tay người phụ nữ này.

    Người ta vất vả đến đây một chuyến, về lý mà nói nên đưa 50 văn tiền để cảm ơn. Nhưng hiện tại nhà cháu gặp lũ lụt, không còn đồng nào trong người. Mong bà bỏ tiền ra giúp ạ. Cái thằng ranh này, cậu dám lừa chúng ta. Nếu như

    Để cô ta ở lại đây lâu khó tránh khỏi việc cô ấy sẽ nghe thấy chuyện gì đó. Đưa tiền cho cô ta đi đi. Thằng ranh kia, cậu đã phá hỏng một cuộc hôn nhân tốt đẹp của Man Nhi nhà ta. Ta còn chưa tính sổ với cậu ta đâu đấy

    Ông già. Cậu thì giỏi rồi, lại còn lừa chúng ta, còn mở miệng đòi chúng ta năm mươi văn tiền. Ta đã bảo là đưa tiền cho cô ta đi mà. Tránh ra. Thằng ranh con. Mày ngu lắm cơ. Lão gia, tuy đứa bé là giả

    Nhưng tình cảm của cháu và Man Nhi đúng là thật. Sau cơn lũ lụt, cả nhà cháu chỉ còn lại mình cháu sống lay lắt qua ngày. Cầu xin lão gia cho cháu được ở lại bên Man Nhi. Cậu muốn ở trong nhà họ Liên chúng ta ư? Ông nội,

    Ông cứ để cho huynh ấy ở lại đi ạ. Ông mà không cho huynh ấy ở lại, thì ngày nào huynh ấy cũng đứng ì ngoài cổng. Người trong thôn đi qua nhìn thấy… Im ngay. Để ta nghĩ cái đã. Cút. Đóng cửa lại đi. Cha. Ở đây không có ai khác.

    Con nói thật cho cha biết, chuyện 500 lượng bạc này rốt cuộc là sao? Đây là số tiền mà một gia đình bình thường có kiếm cả đời cũng không kiếm được đâu. Con định bán Man Nhi cho nhà họ tuẫn táng thật à? Không, không. Cha, oan cho con quá.

    Nhà họ Tôn nhìn thấy bát tự của Man Nhi mới đồng ý bỏ 500 lượng bạc đó. Nhà họ Tôn có sản nghiệp to lớn, đồng ý bỏ một số sính lễ lớn như vậy, con cũng không thể trả lại người ta số tiền đó được. Không phải thì tốt. Chỉ có điều

    Số tiền 500 lượng bạc này con thật sự không nên giấu chúng ta. Cha, con làm vậy cũng là vì muốn tốt cho nhà họ Liên chúng ta thôi. Nhà họ Tôn có mối quan hệ rất tốt với thứ sử Vân Châu. Nhà ta mà thành thông gia với nhà họ

    Thì kiểu gì cũng xin được một chức quan. Đến lúc đó chúng ta đổi… Được rồi, được rồi. Man Nhi lén lút yêu đương với người khác, chuyện cưới hỏi con đừng ầm ĩ lên nữa. Tiểu Thất. Tiểu Thất. Nó đâu rồi? Tỷ. Thằng nhóc này,

    Vừa nãy bên ngoài ồn ào như vậy mà đệ không ra ngoài xem. Mẹ không cho. Đùa đệ thôi. Thẩm Nặc ca ca. Đây là đệ đệ của ta, Tiểu Thất. Thẩm Nặc. Thẩm Nặc. Sao lại ngất nữa rồi? Ta tìm đâu ra đại phu cho huynh bây giờ?

    Tỷ, tìm Ấu Hằng ca. Ấu Hằng ca? Đây mà là Ấu Hằng ca ư? Đây là Ấu Hằng thúc thì có. [Con trai trưởng nhà họ Vương Vương Ấu Hằng] Cha! Thế này còn tạm được. Chúng ta làm nghề cho vay nặng lãi thì quan trọng nhất là gì? Con không biết.

    Là phải ác. Không ác thì đòi nợ thế nào được? Nào. Con làm cái mặt hung ác cho cha xem nào. Nào. Khí thế, khí thế. Hung ác vào. Định quỵt nợ à? Có biết hậu quả của việc không giữ lời hứa không? Chặt một ngón tay của hắn đi. Nào.

    Định quỵt nợ à? Được. Được gì mà được? Ơ hay. Con nói vậy là đồng ý à? Con làm vậy đâu phải đi đòi nợ. Con phải hung dữ vào. Rung chân đi, rung đi. Phải hung ác vào. Rung chân thế này. Nào, rung đi. Nhìn hắn. Chỉ vào mặt hắn.

    Cầm cây mía mà chỉ. Nhai hai miếng, nhổ vào mặt hắn. Con nhổ đi đâu thế hả? Nhổ lên mặt cha này. Cha, làm vậy không được đâu. Nhổ lên mặt ta này. Ai đó? Chị, chạy mau. Đứng lại cho ta, đứng lại. Đứng yên. Man Nhi à?

    Cháu đứng đây làm gì thế? Cháu tìm Hằng ca ạ. Thế cháu vào nhà đi, cháu… Cháu trèo tường làm gì? Đi mau. Ơ mà, hôm nay là ngày cháu được gả đến nhà họ Tôn ở huyện Thanh Phong cơ mà. Sao cháu vẫn chưa đi? Cháu từ hôn rồi.

    Cháu không lấy hắn đâu. Từ… Từ hôn rồi à? Từ hôn cũng tốt. Không được gả. Cháu xem, muốn cưới Man Nhi của chúng ta mà nhà họ Tôn còn chẳng có kiệu hoa tám người khiêng, chỉ sai một bà mối đến đây đón người thôi à?

    Thế là đến hỏi vợ kiểu gì? – Nếu Ấu Hằng nhà ta mà cưới… – Man Nhi. Sao muội lại đến đây? Ta đi đòi nợ đã. Từ hôn rồi. Được rồi, hai đứa nói chuyện đi. Chặt một ngón tay của hắn đã, rồi nói sau. Cha huynh thế này bao lâu rồi?

    Vì sao Thẩm công tử lại bị trúng độc? Gặp sơn phỉ trên đường đi, liều chết phản kháng, chúng ra tay khiến ta bị thương. Hóa ra là vậy. Thế ta sẽ châm cứu giúp huynh thải độc đã. Lâu lắm rồi chưa châm cứu cho người thật. Thẩm Nặc,

    May mà huynh đưa con của chúng ta đến đây. Thẩm huynh lượng thứ. Hay là đổi một đại phu có kinh nghiệm đi. Vừa nãy ta sơ suất nhất thời thôi, không có lần thứ hai đâu. Có người châm cứu cho là tốt rồi. Tiếp tục đi. Từ từ thôi.

    Có đứa bé đó là bà mối tin ngay. Chuyện 500 lượng bạc sẽ bị lộ rất nhanh thôi. May mà có Thẩm công tử, vài chiêu mà đã giải quyết được mối nguy hiểm của ta. Lần này giúp đỡ nhau rất thành công, chắc chắn ông nội ta không muốn

    Ngày nào huynh cũng đợi ở cửa để người ta nói ra nói vào đâu. Huynh có thể ở lại. Thẩm huynh muốn ở lại đây ư? Chúng ta đã bàn với nhau rồi, đôi bên cùng có lợi. Thẩm huynh, huynh cứ nghỉ ngơi đi. Man Nhi, chúng ta ra ngoài trước đi.

    Đừng làm phiền Thẩm công tử nghỉ ngơi. Vậy ta về trước đây. Chết cũng chết rồi, vậy mà còn bắt người khác phải chết theo. Trương thẩm. Vừa nãy ta nghe nói cậu ngất đi, cậu đã đỡ hơn chưa? Không sao đâu ạ. Man Nhi từng nói với ta về chuyện của cậu.

    Ta biết nhà công tử bị lũ lụt, trên đường chạy nạn thì gặp Man Nhi. Bây giờ cậu định ở nhờ nhà họ Liên vài hôm. Xung quanh đây không có ai. Huynh muốn nói gì thì nói ở đây đi. Theo ta được biết

    Thì đúng là thôn Thẩm Gia ở huyện Thanh Sơn bị lũ lụt hồi đầu năm nay. Nhưng ở đó toàn là nông dân tá điền, Thẩm Nặc lại không giống người làm ruộng. Vết chai trên lòng bàn tay không phải là do cầm cuốc mà giống với việc quen dùng đao kiếm hơn.

    Vừa nãy huynh ấy nói bị sơn phỉ hạ độc nên mới hôn mê trên núi. Sơn phỉ thường dùng Mông Hãn Dược, nhưng loại độc còn trong cơ thể huynh ấy rõ ràng là độc Khiên Cơ mà bổ khoái hay dùng. Liệu có phải huynh ấy mới là sơn phỉ trên núi không?

    Có khi nào huynh ấy là con nhà giàu có trong thôn đó không? Các công tử thường hay luyện kiếm, chơi với chim, cũng không phải làm ruộng thế nên tay không bị chai. Man Nhi, dù gì thì người này lai lịch không rõ ràng. Giữ huynh ấy lại trong nhà

    Nhỡ đâu lại dẫn sói vào nhà thì sao? Ông cụ nhà ta đã đồng ý cho cậu ở lại rồi. Hơn nữa còn muốn cậu ở rể nhà ta. Không biết công tử có đồng ý không? Hay là từ hôm nay ta sẽ là cháu họ ngoại xa của Trương thẩm được không?

    Ta sẽ không mang tội tư thông với Liên Man Nhi nữa. Sự việc ồn ào khi nãy cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi. Trương thẩm thấy sao? Ta sẽ nói rõ ràng với nhà mẹ đẻ ta và cha mẹ chồng. Chỉ có điều nếu mẹ chồng ta biết

    Cậu chỉ là cháu trai của ta, không biết bà có chấp nhận cậu không. Man Nhi. Ta biết thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Chỉ là việc này vừa mới xử lý ổn thỏa mà đã vội đuổi người ta đi thì không hay lắm. Hơn nữa hôm nay Thẩm Nặc

    Đã chọc cho bà nội của ta tức điên lên, còn khiến bà mất không mấy chục văn tiền. Huynh yên tâm đi. Cho dù ta không ra tay thì bà nội của ta cũng nhất định sẽ đuổi huynh ấy đi. Cháu ăn từ từ thôi.

    Bà có thể dùng cây sâm dại làm bột, gia vị quýt đường, điểm vị sơn trà. Hôm nay cháu được ăn món điểm tâm do bà Liên làm đúng là vô cùng vinh hạnh. Cháu tin là đồ ăn trong cung cũng không bằng được những món ngon đồng quê mà bà làm đâu.

    Ta đã làm món thịt ba chỉ hầm cho cháu, lát nữa là xong thôi, cho cháu ăn nhé. Bà Liên ơi, tuy cháu mới đến nhà họ Liên chưa được bao lâu nhưng cũng nhìn ra được vài điều. Nhà họ Liên đông người như vậy, tất cả mọi việc

    Chỉ có một mình bà lo liệu, quả là không dễ dàng gì. Đúng vậy đó. Bọn nó đâu biết chăm lo gia đình vất vả thế nào. Đồ ăn thức uống trong nhà, bao gồm cả những thứ này đều là do một tay ta lo liệu hết đấy.

    Bọn nó cứ chê ta nói chuyện khó nghe, nói ta nóng tính, bảo ta là người không biết lý lẽ. Nói chuyện dễ nghe thì có quản nổi bọn nó không? Mấy đứa chúng nó có phải dạng hiền lành gì đâu. Chuyện gì bà cũng chu đáo cẩn thận như vậy,

    Chắc là hồi còn làm con dâu bà đã phải chịu nhiều vất vả lắm rồi. Ta làm dâu nhà này 40 năm, chịu khổ chịu nhục hơn bọn nó rất nhiều. Thật đấy. Con bé này, chỉ biết ăn thôi. Đi quét sân đi. Đi quét sân đi. Man Nhi muội muội,

    Còn không mau đi quét sân đi. Huynh… Nào, ăn cái này đi. Vâng, để cháu ăn thử. Ngọt, ngọt quá. Ngon không? Đây mới là chó thật này. Ngon lắm, ngon lắm. Mấy trò vặt của hắn chỉ có thể lừa những người phụ nữ

    Ít tiếp xúc, ít va chạm như bà nội thôi. Chắc chắn là ông nội sẽ không bị hắn lừa đâu. Nghe nói năm đó lão gia xuất thân nghèo khó, thế mà ông có thể trở thành chưởng quầy, cháu thật sự vô cùng khâm phục. Đâu có, đâu có.

    Tuy nói là sĩ, nông, công, thương, nhưng hộ nhà nông dân có bản lĩnh chen chân vào quán rượu, còn kiếm được bạc thì trong vạn dặm quanh đây cũng khó tìm được ai. Chuyện cỏn con ấy mà, không phải nhắc đến đâu. Thời của ta ấy à, khắp cả con phố

    Nhắc đến Liên chưởng quầy thì không ai là không biết. Dữ dội vậy cơ ạ? Toàn chuyện ngày xưa cả rồi. Bây giờ thì không được nữa. [Con trai trưởng nhà họ Trương Trương Thừa Tài] [Con trai thứ ba nhà họ Triệu – Triệu Lương] Toàn cái gì thế này.

    [Con trai thứ nhà họ Trần – Trần Tễ] Con xem cái gì thế? Hoa Nhi đem về cho con đấy. Tuy toàn là các công tử trong thành, gia cảnh cũng khá ổn, nhưng mẹ nhìn ngoại hình này, còn chẳng khôi ngô bằng Thẩm Nặc.

    Mẹ chỉ có một đứa con gái là con, chắc chắn sẽ kiếm cho con một nhà chồng tốt. Nhưng mẹ à, năm nay Hoa Nhi cũng sắp phải gả vào nhà họ Tống rồi. Khi nào thì con mới được gả chồng thế?

    Nói về tuổi tác thì con còn nhỏ hơn nó một tuổi. Mình không vội. Thế hay là ngày mai mình lại ra miếu nhờ thầy xem bói cho đi. Được, nghe con hết. Đây là của hồi môn của tam tẩu mà. Ngày thường tẩu ấy còn chẳng nỡ lấy ra,

    Sao lại ở trong tay mẹ? Thì nó xin mẹ cưu mang Thẩm Nặc, cháu ngoại nó, không đem của hồi môn ra thì còn lâu mẹ mới đồng ý. Mẹ con hay quá. Con gái mẹ đeo gì cũng đẹp. Lão gia, hay là gả Liên Diệp Nhi qua đó đi. Vớ vẩn!

    Làm gì có chuyện nhà họ Tôn ngó ngàng đến Liên Diệp Nhi. Với cả bát tự cũng không hợp, ông cụ mà biết cũng chưa chắc đã đồng ý. Vậy ông nói xem phải làm sao đây? Cha! Cha, cha, mẹ! Chúng ta bị người ta lừa rồi. Cái gì?

    Thì… thì là cái tên đàn ông kia ấy, hắn không phải tình lang của Liên Man Nhi đâu. Hắn là cháu ngoại xa của nhà tam thẩm. Tam thẩm lôi hắn đến đây để ngăn cản hôn sự của Liên Man Nhi đấy. Thật hả? Chính miệng tam thẩm nói với bà thế mà.

    Trả bạc? Nhà họ Tôn không thiếu bạc. Liên Thủ Nhân vẫn còn một đứa con gái tên Liên Hoa Nhi mà nhỉ? Liên Man Nhi mà không gả được thì thay bằng Liên Hoa Nhi. Liên Hoa Nhi là con gái ruột Liên Thủ Nhân. Ông ta nỡ

    Để con gái ruột đi chết chắc. Một tú tài nhỏ bé không đến lượt hắn quyết. Nếu đã dám nhận bạc thì phải giao một người ra đây. Nếu không chịu thì có trói cũng phải trói Liên Hoa Nhi về. Tôn quản gia bớt giận. Chủ nhà thất hứa đến rồi kìa.

    Tôn quản gia không biết đấy thôi. Liên Man Nhi không hề lén lút qua lại với ai cả, cũng chưa có con cái. Tất cả chỉ là một vở kịch do con nhỏ đó nhờ người diễn thôi. Liên Man Nhi vẫn còn là xử nữ. Nếu Tôn quản gia không tin vậy thì

    Sai một bà mụ đến kiểm tra cơ thể là được mà. Chỉ có điều… Chỉ có điều dạo gần đây con nhỏ này rất oái oăm, lắm mánh khóe. Khả năng cao là vẫn không chịu gả chồng. Đã vậy thì bà cứ nịnh nọt nhà họ Liên đi.

    Ta tự có cách dẫn người về. Đứng lại! Đi đâu đấy? Đi đâu ấy hả? Đây có phải nơi cho người ở không? Lại còn mắng người cơ à? Ta từng ở rồi đó. Mặc dù huynh thuyết phục được cả nhà họ Liên, nhưng quả thực điều kiện

    Của nhà họ Liên có hạn, huynh cũng không thể ở phòng ta mãi được. Vì vậy, huynh dọn đến đây ở đi. Ta có thể tính rẻ cho huynh thôi. Một ngày một trăm văn tiền. Cái chỗ dột nát này mà cũng đòi lấy bạc của ta à?

    Tất nhiên là phải lấy chứ. Huynh ăn của nhà ta, ở trong nhà ta. Di mẫu nhà huynh muốn để huynh được ở lại còn phải bỏ ra một cây trâm của hồi môn. Tất cả đều mất tiền hết. Hiện giờ huynh không có đồng nào trong người, vậy thì ghi nợ.

    Cô đúng là cô gái đầu tiên ta từng thấy tham tiền mà chẳng thèm kiêng kỵ gì. Đa tạ. Không sợ ta quỵt sao? Quỵt thì quỵt. Coi như mắt ta mù. Dù sao thì ta cũng chẳng phát tài nhờ vài đồng của huynh. [Tá túc: Một] [Một cây trâm: Hai lượng]

    Cứ thế mà đi à? Bà nội cô đã dặn dò cô dọn phòng cho ta rồi đấy. Đàn ông đàn ang như huynh có tay có chân, sao nào? Chỉ biết khua môi múa mép lấy lòng bà cụ, không tự biết làm lụng à? Ta bị thương nặng chưa khỏi,

    Lại bị bà nội cô lấy chổi đánh một cái, bây giờ còn chẳng bưng nổi một cái bát. Tưởng không bưng nổi chén cơ mà. Vừa nghỉ một lát, gom được chút sức. Cô uống nước không? Huynh… [Quét bụi] Tiểu Thất. [Quét bụi: Một lượng] [Mở khóa địa điểm] [Huyện Cẩm Dương]

    Mau đến xem này. Rau củ quả tươi lắm. Bà con ơi! Có tiền thì xin ủng hộ tiền. Kẹo hồ lô đây. Xem đi! Hoành thánh tươi ngon. Hạt dẻ rang đường. Thời cổ đại nhiều đồ ăn ngon quá. Hay là kiếm tiền từ chuyện ăn uống này nhỉ? Giỏi quá, giỏi quá!

    Có tiền thì xin ủng hộ tiền. Không có tiền thì ủng hộ người. Hay! Mười cuốn truyện làm ruộng, chín cuốn nội tạng lợn. Đây là bí quyết làm giàu trong truyện làm ruộng. Ông chủ, có thể cho ta nội tạng lợn không? Được chứ. Đưa tiền.

    Không phải mọi người không ăn cái này sao? Ai… ai bảo bọn ta không ăn? Cô nhìn đi! Khách quan, canh dạ dày lợn vừa ra lò, gọi một suất đi. Sắp ra lò. Cật lợn, dạ dày lợn xào. Có cật đây. Ra lò rồi đây. Mời khách quan thưởng thức.

    Dài thật đấy. Canh dạ dày lợn vừa ra lò. Hóa ra tiểu thuyết toàn là dối trá. Tiểu Thất, đệ có biết y quán của Ấu Hằng ca ở đâu không? Người nhiễm phong hàn khiến người ta sởn gai ốc, phong hàn đánh vào phổi cần kê đơn… Ba đồng tam xoa khổ,

    Ba đồng cửu lý hương, một đồng cương mai, một đồng kim trản ngân bàn. Có thuốc của nhà ta chưa? Cậu bị thận hư không dung nạp, cần bồi bổ thận nạp khí. Kê đơn… Một đồng thố ngũ vị tử, hai đồng sơn chu du, một đồng phục linh,

    Một đồng mẫu đơn bì. Nào. Tim ứ máu, cần lưu thông máu, làm ấm tâm dương. Có thể dùng Huyết Phủ Trục Ứ Thang loại bỏ ứ máu, đẩy khí, tiêu đờm, khử khí lạnh là được. Học trò tính sổ sách của ngài mà cũng hiểu về y thuật,

    Quả không hổ là đệ nhất y quán ở trấn chúng ta. [Chữa Bệnh Cứu Đời] Ấu Hằng ca ca. Tiểu Thất, sao đệ lại đến đây? Hằng ca. Ấu Hằng ca. Man Nhi. Huynh còn kiêm cả tính toán sổ sách ở y quán à? Cha ta không cho ta học y,

    Ta đành phải lừa ông ấy làm học trò tính sổ sách ở y quán. Gần đây ta đang nghiên cứu một vài đơn thuốc cố định cho bệnh thường gặp. Như vậy có thể tiết kiệm chút tiền chữa bệnh cho rất nhiều người dân nghèo khổ. Chuẩn bị sẵn ít thuốc trong nhà

    Là được thôi. Muội xem, đây chính là thuốc Bắc sắc sẵn. Ta phát hiện thang thuốc này hiệu quả trong việc chữa phong hàn thông thường. Chỉ chưa biết nên gọi là gì. Ba đồng tam xoa khổ, ba đồng cửu lý hương. Tam cửu. Cảm Phong Linh. Thế nào? Nó có nghĩa gì?

    Ta nghĩ bừa thôi. Hai người đến tìm ta có việc gì sao? Ta muốn hỏi huynh xem ở gần đây có thảo dược gì có thể đào để bán cho y quán không? Dạo này y quán thu mua táo gai trên núi quanh năm, mỗi tội là giá không cao,

    Nửa cân chỉ bán được năm văn tiền thôi. Méo mó có hơn không. Ta lên núi ngay đây. Ta cũng đi. Tiểu Thất thì thôi đừng đi. Dạo này hay nghe nói núi sau có xuất hiện sơn tặc. Để ta đi cùng tỷ tỷ của đệ. Huynh thận trọng quá đấy.

    Làm gì xui xẻo tới nỗi gặp phải sơn tặc. Đúng là xui xẻo thật. Các ngươi chặn nhầm người rồi. Hai bọn ta không có tiền. Không nhầm đâu. Người ta muốn bắt chính là cô. Ông là người của nhà họ Tôn à? Man Nhi cô nương quả là thông minh.

    Thảo nào đám bà Vương đều bị cô lừa hết. Ta khuyên cô hãy ngoan ngoãn chịu trói đi, tránh cho đao kiếm không có mắt, làm cho cô và tiểu ca bên cạnh cô bị thương đấy. Đừng động tới dao kiếm mà. Có gì từ từ nói. Cùng lắm thì

    Bọn ta không phản kháng. Man Nhi. Không phản kháng. Nghe lời ta. Man Nhi cô nương thức thời đấy. Chỉ cần cô đi theo bọn ta thì ta bảo đảm với cô sẽ không động đến một cọng tóc của tiểu ca này. Cổ tay ta đau. Ông… ông trói nhẹ thôi.

    Tôn quản gia! – Mắt ta! – Ngài không sao chứ? Mau đuổi theo cho ta! Đứng lại, cấm chạy! Đứng lại! Đứng lại! Đi đâu mất rồi? Hai người các ngươi có thấy đâu không? Gãi ngứa cũng lây truyền sao? Nhìn họ gãi mà trên người ta cũng ngứa.

    Khoảnh dây leo vừa đi qua mọc đầy gai, sau khi dính vào sẽ làm người ta cực kỳ ngứa, không quá một khắc sẽ nổi mẩn đỏ khắp người. Không nói sớm. Huynh cố tình. Ta sẽ không để muội gặp chuyện đâu. Đây là cái gì vậy? Thuốc giải. Được.

    Hái lúc nào thế? Vạn vật trên đời tương sinh tương khắc. Hễ tìm thuốc giải thì phải tìm ở chỗ mọc ra độc. Lúc nãy khi đi qua dây leo ta tiện tay hái luôn. Ta cứ tưởng thuốc giải toàn mọc ở vách núi cơ. Hằng ca quá giỏi!

    Ta thấy ở đây không ổn lắm. Hay là chúng ta về đi. Đi! Nhà họ Tôn này, để hóa vàng con dâu cho cho con trai mà liều mạng thật đấy. Hóa vàng người giấy không được hay sao? Lại còn rẻ nữa. Sao lại phải làm thế với người sống?

    Trông điệu bộ này chắc hẳn là họ sẽ không dễ bỏ cuộc đâu. Thẩm Nặc đi khỏi nhà họ Liên rồi à? Đừng nhắc đến nữa. Không biết là cái tên đó dùng cách gì nịnh cho bà nội của ta mặt mày rạng rỡ. Bây giờ địa vị của ta ở trong nhà

    Còn chẳng bằng hắn. Cũng không biết ta và hắn ai sẽ đi trước. Hắn còn thỏa thuận với mẹ của ta, từ nay về sau sẽ không còn là người lén lút qua lại với ta nữa mà muốn sống ở đây với danh nghĩa là cháu ngoại của mẹ ta.

    Tên Thẩm Nặc này ở lì nhà ta không chịu đi, chắc chắn là có mục đích gì đó. Cho hắn ở lại cũng được. Để xem rốt cuộc hắn muốn làm gì. Đừng có ngẩn ra đó. Tập tiếp đi! [Thập Tam] Mặt trời sắp xuống núi rồi

    Mà sao Liên Man Nhi vẫn chưa về? Hôm nay còn là Liên Diệp Nhi lùa vịt về đấy. Không biết con nhỏ này lại đi đâu làm biếng rồi. Chắc là đi buôn chuyện ở nhà người khác giống như nhị thẩm rồi. Bổ dưa rồi đây ạ. Sao lần này lại chậm thế?

    Cháu vào phòng mẹ ta lấy một que nhang ngải cứu ra đốt đi. Đi mau lên! Liên Man Nhi? Đang ăn dưa à, Hoa Nhi tỷ? Sao nhìn thấy ta mà như thể không dám tin vậy? Có phải đang chờ người của nhà họ Tôn nói với tỷ rằng,

    “Đa tạ cô đã cung cấp manh mối, bọn ta đã bắt được Liên Man Nhi rồi. Năm trăm lượng bạc không cần cô trả nữa.” không? Ta không hiểu muội đang nói cái gì. Hoa Nhi nhà ta trong sáng, tốt bụng. Sao cháu lại nói nó như thế?

    Mau đưa dưa đây cho ta. Tỷ ấy trong sáng, tốt bụng á? Đúng. Hay cho một đóa hoa sen trong sáng nhất trần đời. Cháu biết thì tốt. Tính cách của Hoa Nhi nhà ta giống như đóa hoa sen vậy. Cháu cười cái gì? Cháu cười tiểu cô đó,

    Bị người ta lợi dụng mà không biết gì. Hoa Nhi tỷ, tỷ không đi diễn kịch đáng tiếc thật đấy. Cháu dám nói Hoa Nhi nhà ta giống như đào kép à? Ta… Man Nhi muội muội, nếu ta có chỗ nào làm không thỏa đáng thì muội có thể nói cho ta biết,

    Việc gì muội phải sỉ nhục ta như thế. Mau đưa dưa đây cho ta! Cháu… Cháu… Liên Man Nhi, cháu đừng ăn. Mẹ ơi, mẹ nhìn nó kìa. Mau đưa cho ta! Cháu đưa đây cho ta! Cháu đưa đây, mẹ ơi, mẹ qua đây đi! – Trả tiểu cô này! – Ta…

    Liên Man Nhi Ăn cơm xong là đi ngủ. Không có điện thoại, cũng không có mạng, đến quạt điện cũng không có. Nhớ lắm, nhớ lắm, nhớ điện thoại của mình lắm. Muốn xem phim truyền hình lắm rồi. Đêm dài dằng dặc biết vượt qua thế nào đây? [Hỉ]

    Ta không đi, ta không đi. Thả ta ra, thả ta ra! Giết người là phạm pháp. Các người có biết không hả? Đừng hét nữa. [Cha của Tôn Ly – Tôn Trường Sinh] Không ai phát hiện ra nơi này đâu. Ta vốn định để cô xuống đó với con trai ta rồi

    Sẽ nói với nhà họ Liên là sau khi thành thân cô lạ nước lạ cái nhiễm bệnh qua đời. Bây giờ xem ra cũng chẳng cần nữa. Tôn lão gia đúng là lao tâm khổ tứ vì con trai, nhưng ông có bao giờ nghĩ rằng đây chỉ toàn là mê tín dị đoan,

    Lừa đảo, không tin đáng tin, chẳng có ích lợi gì cho con trai ông hết mà chỉ tạo thêm nghiệp thôi. Vậy nên chúng ta đừng làm những việc tốn công tốn sức lại phạm pháp này nữa. Tôn lão gia, quay đầu là bờ. Đa tạ cô nương nhắc nhở.

    Lát nữa sau khi cô nương đi ta sẽ ăn chay niệm Phật để phù hộ cho con trai ta. Ta không có ý đó. Ta, ta… Không, ông hiểu sai rồi. Ta không có ý đó. Lão gia, đến giờ rồi. Thôi vậy. Tôn lão gia, trước khi xuống đó

    Ta còn có một tâm nguyện. Cô nương nói đi. Ta muốn mang theo ít bạc xuống đó để tiện chăm sóc cho con trai ông. Cho cô ấy đi. Đa tạ. Họ châm lửa rồi này, mau tới đi chứ! [Nhiệm vụ: 1000 lượng vàng] [Thu: Tuẫn táng, lừa Tôn lão gia 100 lượng]

    [Chi: 0]