Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 23 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 23] Cẩn thận một chút đấy. Người ngồi bên trong là tân nương ngày mai sẽ gả đi, cẩn thận một chút nhé. Nào nào nào, bên này.

    Được rồi, hạ kiệu, hạ kiệu. Hôm nay trời đã tối, chúng ta nghỉ ngơi ở đây được không? Vâng. Ta nói này tân nương, ngày mai đã gả cho người ta làm vợ rồi, có gì mà ngại ngùng chứ? Nào, xuống kiệu. Cẩn thận. Tân nương phải cẩn thận đấy,

    Ngày mai còn phải gả cho người ta, nếu ngã sưng mặt thì không đẹp đâu. Tuy nơi này hơi đơn sơ, nhưng để kịp lên đường, tân nương của chúng ta chỉ có thể chịu tủi thân, chịu đựng một chút nhé. Nào. Ta đã dọn dẹp xong giường rồi,

    Cô nghỉ ngơi sớm đi, ta đi xuống trước đây. Lần này minh chủ phu nhân không tiếc nguy hiểm dùng chính mình làm mồi nhử, các ngươi phải canh chừng cẩn thận cho ta, tuyệt đối không được để có sai sót gì. Nhưng lần này minh chủ phu nhân làm mồi nhử,

    Còn Long minh chủ đi đâu mất rồi? Đúng đó, sao lại không thấy bóng dáng Long minh chủ đâu? Không ổn, phu nhân, phu nhân, phu nhân! Đây… người đâu rồi? Chúng ta đã canh chừng không rời một bước, sáu con mắt cùng trông chừng, sao vẫn bị bắt mất chứ?

    Lần này thì xong đời, minh chủ phu nhân bị bắt, việc này phải làm sao mới được đây? Chẳng phải nói minh chủ đang ở nơi bí mật, sẽ đánh cho hắn trở tay không kịp sao? Minh chủ đâu? – Mọi người đừng hoảng. – Đây…

    Mọi việc đều nằm trong tầm khống chế. Minh chủ phu nhân. Tốt quá. Phu nhân, cô không bị hồ tiên bắt đi? Vậy người bị hồ tiên bắt đi là? Minh chủ của các ngươi. Cứu với. Có ai không? Cứu với. Hồ tiên cũng như người bình thường à?

    Cũng biết đi cướp bóc. Đã bị thương? Tại sao trên đời lại có nữ nhân xấu như thế này! Thì ra là hồ ly giả. Ta muốn xem xem tên hồ tiên giả thần giả quỷ nhà ngươi là ai giả dạng. [Tam gia!] [Minh chủ, chúng ta đến đây, minh chủ.]

    Cẩn thận, là khói mê. Tất cả đừng cử động, không thì ta sẽ giết cô ta. Buông muội ấy ra. – Mau buông ra. – Buông minh chủ phủ nhân ra. Đuổi theo! Đuổi. Đừng giả vờ nữa, ngươi chẳng phải hồ tiên gì cả, ngươi chỉ là một tên ác đồ,

    Làm xằng làm bậy, gây họa cho dân. [Hải Quý?] [Đúng là hắn chưa chết.] Ngươi không phải là thôn dân của thôn này. Rốt cuộc thì ngươi là ai? Tại sao lại nhiều chuyện? Ngươi giả thần giả quỷ, dùng thủ đoạn chẳng hay ho gì để gây hại một phương,

    Còn không cho người khác trừ gian diệt ác? Lo chuyện bao đồng. Đây là do cô tự dâng đến cửa, tự rước lấy. Bề ngoài lại có vài phần sắc đẹp đấy, đại tiên ta không nỡ phung phí của trời. Ngươi đừng đến đây. Đừng giãy dụa vô ích nữa,

    Cô không thoát khỏi lòng bàn tay của ta được đâu. Minh chủ, thật sự không được nữa. Thật sự là không còn sức, không được nữa. Bọn họ đi về phía này, hơn nữa mang theo Phượng Vũ, không thể đi xa được. Ta phải tìm được Phượng Vũ,

    Không thì muội ấy sẽ gặp nguy hiểm. Minh chủ à, ban nãy chúng ta đã hít khả nhiều khói độc, không thể vận công được. Dù có tìm được hang ổ hồ ly, nhưng với thân thủ của mấy người chúng ta lúc này

    Thì cũng không phải là đối thủ của tên đó. Nếu ngài cưỡng chế vận công, thì hơi không cẩn thận thôi là khí độc sẽ nghịch chuyển ra toàn thân, rất dễ đứt kinh mạch. Ta không muốn để muội ấy rơi vào cảnh nguy hiểm. Vì muội ấy là

    Nữ nhân của ta. Buông ta ra! Phượng Nhi! Phượng Nhi. Phượng Nhi, là ta đến trễ. Tên ngông cuồng to gan, ông đây giết ngươi! Tam gia, không thể giết. Hắn là Hải Quý. Hải Quý? Hoàng thượng khai ân tha mạng cho ngươi, mà ngươi lại không biết sửa đổi.

    Hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo, đưa ngươi về quy án. Tam gia! Tam gia. Tam gia, sao huynh lại ngốc như vậy chứ? Tam gia, Tam gia. Tam gia, Tam gia. Huynh tỉnh lại đi. Tam gia. – Minh chủ. – Minh chủ. Minh chủ.

    Ta đã nói là không thể làm việc như vậy mà. Minh chủ vội vàng muốn cứu phu nhân, sao có thể nghe ngươi khuyên chứ? Cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì? Vì cứu phu nhân, nên minh chủ cưỡng chế vận công ép độc, dẫn đến kinh mạch bị tổn thương,

    Lại thêm phi tiêu độc này, e rằng lành ít dữ nhiều. Tam gia. Ta có cách. [Báo Ân tự] Sư phụ, tình hình cấp bách, Mộc Nhi muốn mượn đàn cổ của người để dùng, mong rằng người có thể tha thứ. Muội cứ yên tâm,

    Muội đang giương cao ngọn cờ chính nghĩa cho người đã chết, sư phụ muội sẽ hiểu thôi. Nhưng Nhã Lê Lệ võ công cao cường, tâm tư khó lường. Buổi tiệc lần này, ta vẫn nên đi cùng muội thì hơn. Không được.

    Nhị gia còn chuyện quan trọng hơn cần phải làm, không thể lỡ chuyện lớn vì chuyện nhỏ. Lần này có thể tìm được bằng chứng mấu chốt, điều tra ra hung thủ hay không phải trông chờ vào Nhị gia cả, ta chỉ là mồi nhử thôi. Sư phụ Mộc Nhi,

    Lần này chắc chắn ta sẽ bảo vệ Mộc Nhi chu đáo. Từ nay về sau, sẽ không làm muội ấy bị thương nữa. Đã là lúc mấu chốt thế này rồi, Đinh Thịnh lại hẹn muội đến thì chắc chắn không phải chuyện gì tốt, có khi là Hồng Môn yến.

    [Hồng Môn yến: chỉ một bữa tiệc với mục đích không tốt.] Hay là chúng ta tìm một lý do để từ chối đi. Đinh Thịnh đích thân gửi thiệp mời, lần này nếu ta từ chối thì chắc chắn là chưa đánh đã khai, sao ta phải tránh né chứ? Huống chi

    Tuy bây giờ bọn họ đang nghi ngờ ta, nhưng lại không có bằng chứng xác thực, chỉ dựa vào một mình Cư Mộc Nhi, ta lại muốn xem lí do của cô ta làm sao khiến người khác tin tưởng. Nếu muội đã nói như vậy thì dù là núi đao biển lửa,

    Ta cũng sẽ cùng muội đến buổi tiệc. Mời. Hôm nay đa tạ Đinh đại nhân đã tiếp đãi. Có thể mời đặc sứ đại nhân đến trước khi sứ đoàn của nước Tây Mân rời kinh là niềm vinh hạnh của bổn quan. Bổn quan luôn nghe nói rằng

    Nước Tây Mân có sở trưởng là đánh đàn. Sau khi đặc sứ đại nhân vào kinh, bổn quan chưa từng được nghe âm luật của đặc sứ đại nhân. Thậm chí đã bỏ lỡ tài đánh đán siêu việt của nước Tây Mân. Thật sự là hơi tiếc nuối. Đại nhân,

    Đặc sứ bị bệnh nặng mới khỏi, không tiện lao lực quá mức. Nếu Đinh đại nhân muốn nghe cầm khúc thì tại hạ nguyện làm thay đặc sứ, góp vui cho Đinh đại nhân. Âm Ti đại nhân khách sáo rồi. Tài đánh đàn của ngài đã được thái hậu nương nương công nhận,

    Có ai lại không biết chứ? Bổn quan nghe nói từ sau khi đặc sứ đại nhân vào kinh thì mắc bệnh nhẹ, vẫn luôn nghỉ ngơi ở Âm Ti phủ. Gần đây, trong kinh thành xuất hiện rất nhiều nơi thú vị, nhất là hàng hóa ngoài chợ, có rất nhiều kiểu dáng mới.

    Còn cả Lục Nghệ phường kia, nghe nói có rất nhiều văn nhân nhã sĩ ra vào. Không biết đặc sứ đại nhân có đi dạo xung quanh không? Kinh thành ở dưới chân thiên tử, đương nhiên là không giống những nơi khác. Nhờ có Hoa đại nhân chăm sóc

    Nên ta đã nhận biết được khá nhiều. Có điều sắp đến ngày về, ta không thể chậm trễ. Không biết văn điệp của quý quốc bao giờ mới có thể đưa xuống, ta có thể khởi hành xuất quan không? Đặc sứ đại nhân yên tâm, đã lo xong chuyện xét duyệt,

    Không có vấn đề gì cả. Hôm nay chỉ là buổi chân cá nhân của bổn quan để tiễn chân đặc sứ đại nhân thôi. Nhưng bổn quan có một yêu cầu hơi quá đáng. Đinh đại nhân, mời nói. Bổn quan có một cầm sư ngưỡng mộ đặc sứ đại nhân đã lâu,

    Vậy nên mong đặc sứ đại nhân không tiếc công chỉ dạy. Đây chẳng phải là Nhị thiếu phu nhân của Long phủ ư? Nào dám làm phiền? Nghe nói đặc sứ nước Tây Mân ở đây, dân phụ bạo gan, không biết có thể mời đặc sứ

    Mãi giũa tài đánh đàn với dân phụ? Nghe nói quán trọ Kim Long là sản nghiệp của Long gia, không biết lúc này Long Nhị gia đang ở đâu, sao lại để phu nhân đến đây một mình mà không cùng đến buổi tiệc? Phu quân không hiểu cầm âm,

    Nên bèn để dân phụ thay phu quân đến chào đón đặc sứ. Ô Kim vệ xử án, ai dám ngăn cản thì xử lý hết theo việc công. Tập trung tất cả mọi người ở Âm Ti phủ lại đây để hỏi chung. Vâng. Đại ca, chính là bọn họ! Tiểu Lục.

    Dân nữ bêu xấu rồi, mong đặc sứ đại nhân chỉ bảo đôi chút. Đặc sứ đại nhân. Không ngờ trong kinh thành cũng là ngoạ hổ tàng long. Tài nghệ đánh đàn của Long phu nhân là không thể bắt bẻ, có điều… Mời đặc sứ đại nhân nói thẳng.

    Tài nghệ đánh đàn của Long phu nhân hết sức cao siêu, có điều có lẽ là không am hiểu khúc nhạc này nên có song đàn sai lệch, hiện rõ vẻ miễn cưỡng. Thật ra dù đàn có tốt hơn nữa mà không thể vì quen nên khéo thì cũng chỉ uổng phí.

    Mời. Phu nhân có ý gì? Dân phụ thật sự ngu muội, mong đặc sứ đại nhân có thể đích thân biểu diễn chỉ bảo. Vốn đã nói là mài giũa đôi chút, nếu đặc sứ đại nhân thật sự không tình nguyện chỉ bảo thì cũng không cần miễn cưỡng.

    Thấy phu nhân cũng là người si mê đàn. Nếu là như vậy thì đàn một bản cũng không sao cả. Đây… Dây đàn này chắc là cô cũng không xa lạ gì. Dây đàn Khôn Nguyệt, chính là hung khí cô dùng để giết Lệ phi. Phu nhân đang diễn vở nào đấy?

    Lời này không thể nói lung tung đâu. Ban nãy, nếu ta cố tình để lộ sơ hở thì sao có thể nghe được âm song đàn hoàn hảo đến vậy chứ? Con người không ai giống ai, nét chữ của mỗi người là khác nhau, âm đàn đánh ra

    Đương nhiên cũng sẽ có điểm hơi khác biệt. Buổi tối trong ngày vụ án của Lệ phi, người biểu diễn trong cung có lẽ chính là đặc sứ đại nhân. Còn nữa, cô chạm vào ngũ huyền là có thể nhận ra sự khác biệt của nó,

    Điều này chứng tỏ cô hiểu rất rõ về dây đàn Khôn Nguyệt, mà thứ giết Lệ phi chính là dây đàn Khôn Nguyệt. Vậy nên, cô chính là Lâm Duyệt Dao. To gan! Chỉ là một dân phụ mà lại dám ăn nói lung tung

    Trước mặt bổn quan và Đinh đại nhân. Cô có biết vu khống đặc sứ đại nhân là tội như thế nào không? Xin hỏi Hoa đại nhân, giết hại phi tần và tự ý xông vào hoàng cung là tội như thế nào? Cô… Ăn nói lung tung. Đinh đại nhân!

    Có vẻ không thể ở lại đây nữa. Đặc sứ đại nhân, hạ quan tiễn cô đi khỏi đây. Khoan đã. Hoa đại nhân, đặc sứ còn chưa nói lời nào, tại sao Hoa đại nhân lại sốt ruột như vậy? Không biết hai người còn nhớ

    Trong cung từng vang lên quỷ âm Phục Hy khúc? Chuyện này đúng là có thật. Âm song đàn này cũng không có gì đặc biệt, âm này cũng từng xuất hiện trong rất nhiều khúc nhạc. Có điều như ta vừa nói, thói quen đánh đàn của mỗi người sẽ khác nhau,

    Âm đánh ra đương nhiên cũng sẽ hơi có khác biệt. Bình thường cô quen dùng đàn Khôn Nguyệt, lực của ngón tay chỉ cần nặng hơn một chút, âm song đàn và âm nhu cũng sẽ gọn gàng và rõ ràng hơn người khác. Hơn nữa những âm này

    Lại vừa khéo phát ra từ tay cùng một người, người đã đánh quỷ âm Phục Hy khúc trong cung. Đây chính là sơ hở cô đã để lộ. Hết sức vô lý. Chỉ âm nghe được bằng đôi tai của cô mà lại một mực xác định ta là hung thủ,

    Chẳng lẽ không nực cười? Chẳng lẽ Đinh đại nhân cũng tin là thật? Nói chuyện không có căn cứ, thử hỏi bằng chứng đang ở đâu? [Người làm chứng ở đây.] Quỳ xuống. Đã lâu không gặp, bà chủ Lâm. Còn không khai thật? Đặc sứ và tì nữ của cô ấy

    Vào Âm Ti phủ từ bao giờ? Là… Là ngày hôm sau khi Lệ phi nương nương bị hại. Người đâu, đưa phạm nhân xuống. Vâng. Khoan đã. Ai dám có hành động thiếu suy nghĩ với đặc sứ nước Tây Mân? Ta có thể giải thích chuyện này. Hoa đại nhân,

    Chuyện đã đến nước này rồi, không cần giải thích nữa. Ta đúng là đã nhìn nhầm ngài. Chuyện đã đến nước này, cũng không cần giấu diếm nữa. Đúng vậy, ta chính là Lâm Duyệt Dao các ngươi muốn tìm. Nhưng ta không phải hung thủ,

    Chuyện Lệ phi bị hại không liên quan đến ta. Ta có thể thừa nhận Long phu nhân nói không sai. Hôm đó, ngươi đánh đàn trong cung đúng là ta. Nhưng chuyện ta không làm thì các ngươi đừng hòng vu oan cho ta. Ngụy biện. Đừng hòng thoát tội cho chính mình.

    Đinh đại nhân, nghe cô ấy giải thích cũng không sao cả. Chẳng phải cô luôn muốn biết tại sao ta lại phí hết tâm tư để lẻn vào cung sao? Ban đầu, ta đi là để tìm cây đàn này. Không ngờ đàn này

    Lại ở trong Âm Ti phủ của Hoa Nhất Bạch huynh. Ta trù tính rất lâu, chọn ra tay vào ngày thọ yến của thái hậu là để tránh lính canh. Không ngờ… Chẳng lẽ tin tức có sai sót, đàn của Sư Bá Âm không ở trong cung? Nhã Lê Lệ,

    Đặc sự nước Tây Mân. Đã lâu không gặp. Thư đại nhân, ta và ngươi không có ân oán, ngươi ra tay với ta là muốn làm gì? Đặc sứ xông vào cấm cung giữa đêm khi chưa có sự đồng ý. Muốn làm gì phải là bổn quan hỏi mới đúng.

    Nếu đại nhân muốn truy cứu chuyện ta một mình xông vào thì có thể đưa thủ vệ Khôn điện cùng đến bắt ta đi. Tình huống như thế này, không biết rốt cuộc thì đại nhân có ý đồ gì? Tiếng đàn trong cung đêm đó đúng là do ta đánh,

    Nhưng ta là bị Thư Bác đe dọa. Không ngờ một khúc đàn lại dính dáng đến rối loạn nơi hậu cung, Lệ phi bỏ mạng. Vậy nên muội luôn giấu diếm ta là vì chuyện này? Chuyện không liên quan đến huynh, ta không cho huynh biết

    Cũng vì không muốn huynh bị liên lụy. Đinh đại nhân, mỗi câu ta nói đều là sự thật, mong đại nhân tra rõ mọi việc. Vụ án này được Đinh đại nhân toàn quyền xử lý, mọi việc sẽ nghe theo lời Đinh đại nhân. Người đâu? Có.

    Bắt giữ đặc sứ nước Tây Mân Nhã Lê Lệ và Âm Ti Hoa Nhất Bạch. Vâng. Đại nhân, ta đã nói rất rõ ràng rồi, chuyện này không liên quan đến Hoa Nhất Bạch. Chuyện có liên quan đến hắn hay không thì sẽ rõ ràng sau khi điều tra. Áp giải xuống.

    Đi. Đứng dậy. Cô rất tốt, không hổ là đệ tử được Bá Âm dạy dỗ. Nhờ có Long đại nhân và Nhị gia hết sức giúp đỡ, nên mới có thể thuận lợi phá được vụ án này. Ta sẽ bẩm báo lại theo đúng sự thật,

    Xin thánh thượng khen thưởng theo chuyện này. Đinh đại nhân khách sáo quá. Giúp đỡ quan phủ tra án là trách nhiệm của mọi người. Long đại nhân, chuyện này không thể chậm trễ, hãy cùng bổn quan đi bắt Thư Bác về quy án. Long đại nhân. Đại ca,

    Ở đây có ta rồi, cứ yên tâm làm chuyện chính đi. Mời Đinh đại nhân. Mời. Cha, cha ăn một ít đi, nữ nhi tin cha. Cha tung hoành quan trường đã mấy chục năm, không ngờ lại để lộ sơ hở, giờ đây lại trở thành trò cười cho cả kinh thành.

    Cuối cùng thì cha xử án sai, bắt sai người hay là có sai lầm ở quan phủ? Đúng hay sai cũng không quan trọng, quan trọng là người điều tra vụ án muốn phán án như thế nào. Nếu có ý khác thì cho dù trong sạch, ta cũng khó lòng chối cãi. Cha,

    Cha không cần lo lắng. Long đại nhân đã đồng ý cầu xin hoàng thượng thay cha. Con tin rằng cha bắt nhầm Kỷ Diễm chắc chắn là sai lầm không mong muốn. Cô mẫu của con có hành động gì không? Cô mẫu rất lo lắng cho người,

    Ngày nào cũng cầu xin hoàng thượng và thái hậu. Có điều mọi chuyện phải đợi đến ngày điều tra rõ sự thật. Tội phạm Thư Bác cố tình phạm pháp. Người đâu, tước bỏ đai ngọc mão quan. Ta là đề đốc Khôn điện, phụng lệnh trực tiếp từ hoàng thượng,

    Ai dám ra tay? Đinh đại nhân, ngươi to gan thật đấy. Không có thánh chỉ ai cho phép ngươi làm như vậy? Người đâu, bắt lấy người làm chuyện phi pháp này, áp giải vào tử lao. Không muốn sống cả rồi phải không? Long đại nhân, cuối cùng thì đây là chuyện gì?

    Lưới trời lồng lộng, thưa nhưng khó thoát, cuối cùng thì sự thật cũng được phơi bày. Bổn quan đã điều tra rõ ràng. Ngươi là chủ mưu hãm hại Lệ phi. Đổ tội cho người khác. Chắc chắn là có kẻ gian muốn vu oan giá hoạ.

    Ta muốn đích thân gặp thánh thượng để làm rõ ràng. Ta thấy ngươi là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Còn không giơ tay chịu trói cho ta? – Cha! – Đừng qua đó. Cha! Cha, cẩn thận! Long đại nhân, đừng! Thư tiểu thư còn ở đây,

    Ta không muốn để ngài phải khó xử, mong đại nhân tự tính toán rõ ràng. Đưa xuống. Chưa được cho phép thì không ai được đến thăm. Đi. Cha. Cha! Thư cô nương. Cha! Huynh gạt ta. Huynh đã đồng ý sẽ cứu cha ta mà. Huynh gạt ta, huynh gạt ta!

    Muội bình tĩnh lại đi. Thư cô nương, ta cũng không ngờ rằng sự thật lại là như vậy. Ta không cần biết, ta muốn đi cứu cha ta. Ta muốn đi cứu cha ta. Cha! Thư tiểu thư, cô đang làm gì vậy? Tô Tình, đứng dậy. Hai người mau đứng dậy đi.

    Ta tin cha ta. Mong rằng Cư cô nương có thể tiếp tục điều tra rõ ràng vụ án này. Còn về việc kết quả như thế nào thì cứ giao cho quan phủ quyết định. Nhưng cha ta trước nay không hề có vướng mắc với Lệ phi,

    Ta tuyệt đối không tin người là hung thủ. Chuyện này có ẩn tình khác. Thư tiểu thư, ta có thể hiểu tâm trạng của cô. Ta cũng biết lòng hiếu thảo của cô, nhưng đã có đủ cả người và vật chứng. Chuyện này thật sự… ta… Mộc Nhi tỷ tỷ,

    Tiểu thư nhà ta không phải là người không nói lý, cô ấy chỉ muốn biết sự thật trong chuyện này, không thì vụ án này khó lòng làm người khác tin phục. Dù là chết thì cũng phải chết cho rõ ràng. Thư tiểu thư, nếu ta tiếp tục điều tra,

    Tìm được chứng cứ xác thực thì có lẽ cha cô sẽ bị phán tội chết, cô có hối hận không? Ta sẽ không hối hận. Nếu chuyện này thật sự là cha ta làm thì ta không còn gì để nói. Được, ta đồng ý với cô. Nào. Dù có thế nào

    Thì ta cũng sẽ cho cô một câu trả lời. Có điều về kết quả thì phải xem vận may của chính cha cô thôi. Có lời này của Cư cô nương thì ta yên tâm rồi. Lần này ngươi cứ đó ở đây đi. Ngươi cứ nhìn, đợi khi gia đến gần Mộc Nhi

    Thì ngươi tung hoa ra, hơn nữa phải tung sao cho có tình cảm. Không phải, gia này, ngài không thấy hành động bây giờ của chúng ta rất giống mấy tên lưu manh ngoài chợ à? Sao ngài còn chơi trò tập kích vậy? Ngươi thì hiểu gì chứ? Ta làm thế này

    Là vì Long gia cả. Thích thì ngài cứ nói là thích, còn lấy Long gia ra làm cớ nữa chứ. Nói gì đó? Gia, chi phí mấy ngày nay của ngài bằng chi phí nửa năm ngoái luôn đấy. Vậy nên ngươi là một tên đầu như gỗ rỗng. Làm người đã khó,

    Làm chồng người khác còn khó hơn nữa. Đi lên trên từ từ suy nghĩ đi. Nhị gia. Mộc Nhi. Long nhị gia, trùng hợp thật, ngươi cũng ở đây à? Mộc Nhi. Mộc Nhi ở đâu thì đương nhiên ta sẽ ở đó. Bình thường Vân đại nhân bận rộn nhiều việc,

    Sao hôm nay lại rảnh rỗi thế này? Thật không khéo, ta và Mộc Nhi đã có hẹn từ trước, lần này đến là để đón riêng Mộc Nhi. Vân đại nhân luôn miệng nói Mộc Nhi, vậy thì để Đinh đại nhân và Vân phu nhân đi đâu rồi?

    Lại để Long Nhị gia ta đi đâu vậy? Hôm nay đến gặp Mộc Nhi là vì vụ án của Lệ phi. Chắc hẳn Long Nhị gia hiểu đại cục sẽ không ngang ngược ngăn cản. Đương nhiên là như vậy. Mộc Nhi, ta chưa từng để ý

    Những người không liên quan nói như thế nào. Thứ ta để ý là muội nói thế nào. Muội nói thì ta sẽ tin. Đúng vậy, ta và Vân đại nhân đúng là có chuyện quan trọng cần bàn, lát nữa ta sẽ về. Long phu nhân, mời. Lát nữa sẽ về.

    Người ngoài vụ án không tiện tham gia vào. Những người không liên quan xin mời về cho.