Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 24 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 24] Mộc Nhi. Mong Vân đại nhân hãy chú ý lời nói và hành động của mình, ngài nên gọi ta là Long phu nhân mới đúng.
Vân đại nhân cười cái gì? Hình như cô vẫn chưa cho Long Dược biết là cô sẽ đi đâu. Chúng ta chỉ nói chuyện bình thường vì tình tiết vụ án thôi, có cần phải nhắc đến không? Cô đừng nghĩ nhiều, Ta chỉ sợ Long Nhị gia hiểu lầm
Rồi ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, vậy thì sẽ không tốt. Vân đại nhân không cần lo chuyện này. Hôm nay ta đến vì Nhã Lê Lệ. Có những chuyện qua rồi thì cứ để nó qua đi, mong Vân đại nhân hãy tự trọng. Đừng tốn công vô ích nữa.
Nếu các người không đồng ý với điều kiện của ta thì ta sẽ không ký tên đồng ý. Cô ấy có điều kiện gì? Cô ấy muốn xem cây đàn của Sư Bá Âm một lần nữa. Không ngờ cô ấy lại si tình như vậy.
Ta có thể đồng ý với điều kiện của cô. [Âm Ti phủ] Quan phủ là nơi quan trọng dùng để xử án, không ai được tự ý vào trong. Mở to mắt chó của ngươi ra nhìn cho rõ đi. Không biết bọn ta sao? Thôi đi, San Nhi, đừng làm khó người ta,
Chúng ta lên xe ngồi đợi đi. Vân đại nhân, nếu Nhã Lê Lệ khai đúng sự thật thì cô ấy có thể rời khỏi kinh thành an toàn không? Ta không muốn giấu diếm gì cô. Tuy chuyện này có người đứng đằng sau xúi giục, [Đại Âm Hi Thanh] nhưng
Cô ta cũng khó lòng thoát chết. Sao có thể như vậy được? Chẳng phải Nhị gia nói cô ấy bị người ta ép buộc, hung thủ thật sự là người khác sao? Sao có thể nghiêm trọng đến mức nguy hiểm đến tính mạng? Chắc là hắn sợ cô lo lắng
Rồi dính vào chuyện này nên mới cố tình gạt cô như vậy. Với địa vị của huynh đệ bọn họ trong kinh thành, sao Long Nhị gia lại không biết mối quan hệ thiệt hơn trong chuyện này được? Trước mắt chỉ có cách buộc tội Thư Bác
Mới có một tia hi vọng sống sót. Chỉ là xưa nay Thư Bác luôn hành động xảo quyệt, lại có quyền cao chức trọng trong triều. Hiện tại chỉ dựa vào lời khai của Nhã Lê Lệ thôi thì vẫn chưa đủ. Chẳng hay Long phu nhân có thể nhớ lại xem
Trước khi Lệ phi bị hại, còn có manh mối nào khác trong cung không? Không sao, chuyện này cũng không thể nóng vội. Đúng rồi, chẳng hay Long phu nhân ở trong cung nhiều ngày, có từng biết đến Vương ngự y không? Vương ngự y? Không biết.
Ngài ấy có liên quan đến vụ án này sao? Không có. Ta chỉ nghe nói người này rất giỏi y thuật, lúc trước định mời ngài ấy đến trị mắt cho cô, sau đó thì Nhị gia đã ra tay nên ta mới không quan tâm nữa. Chỉ là mấy ngày trước,
Người này đột nhiên từ quan rời đi, rồi không còn tin tức gì nữa. Ta chỉ hỏi đại thôi. Vương ngự y? Hình như có ấn tượng là có một người như vậy, nhưng sao ta lại không nhớ được đã xuất hiện lúc nào?
Tỷ tỷ, với tính cách của tỷ thì sớm muộn gì cũng phải chịu thiệt. Tỷ tỷ trả lại nguyên vẹn câu này cho muội. Cư Mộc Nhi đúng là một hồ ly tinh. Tỷ tỷ, tỷ phải trông chừng tỷ phu kĩ một chút. Vân lang không phải người như vậy.
Cẩn thận bậc thềm. Đúng là hai người ở cùng nhau. Cư Mộc Nhi, cô đúng là bám dai như đỉa. Có phải cô muốn tất cả nam nhân trong thiên hạ đều vây quanh cô không? Nhị tiểu thư là thiên kim của Thái sư phủ
Sao lại nói chuyện vô giáo dục như vậy? Giáo dục? Phải xem là nói chuyện với ai. Tỷ phu nói với cha là muốn nhờ Cư Mộc Nhi cô giúp đỡ điều tra vụ án này. Cha đã nói là nên tránh hiềm nghi,
Nhưng huynh ấy vẫn u mê không chịu tỉnh ngộ. Giờ thì hay rồi, bắt được quả tang rồi nhé. San Nhi. Muội muội nói chuyện thẳng thắn, dù không xuôi tai nhưng câu nào cũng có lý. Đây là nơi quan trọng dùng để xử án,
Người không có chức vụ không thể tùy tiện ra vào. Tướng công không quan tâm đến lời nhắc nhở của cha, cứ khăng khăng đưa cô ấy vào, nếu truyền ra ngoài thì còn đâu sự uy nghiêm của cha nữa? Phu nhân đem chuyện bé xé ra to rồi.
Ta đưa Cư cô nương đến chỉ để hỏi chuyện đàng hoàng thôi. Ta thấy là lấy việc công làm việc tư thì có. Có người đã là phu nhân của người khác thì nên giữ chuẩn mực đạo đức của người làm vợ, nên có tự trọng. Ta nói rõ lại lần nữa,
Việc này là để phá án. Nếu có gì không phục thì muội có thể báo với Đinh đại nhân. Đã muốn đổ tội cho người khác thì không sợ không tìm được tội danh. Nếu tình cảm giữa Vân phu nhân và Vân đại nhân sâu đậm
Thì sao phải sợ có người khác chen chân vào? Mộc Nhi trong sạch thì dù không thanh minh vẫn trong sạch. Nếu Vân phu nhân cứ tiếp tục vướng mắc như vậy thì chứng tỏ cô không hề tin tưởng Vân đại nhân đúng không?
Mộc Nhi đã nói hết những gì mình biết về tình tiết vụ án. Nếu không còn chuyện gì khác, thì Mộc Nhi xin phép cáo từ. Con nhóc chết tiệt này, lúc trước dụ dỗ Nhị gia ta không nói, bây giờ lại đến dây dưa tỷ phu của ta.
Tỷ tỷ ta nhịn được nhưng Đinh Nghiên San ta không nhịn được. Cô đứng lại cho ta. Chẳng hay nhị tiểu thư còn có chuyện gì nữa? Xem ra cô vẫn không biết hối cải. Cô công khai dụ dỗ tỷ phu của ta, có xem Đinh gia ra cái gì không?
Trong lòng cô có Nhị gia không? Đinh nhị tiểu thư không quan tâm hình tượng mà gào to như vậy, ta còn tưởng là chuyện lớn gì chứ? Nhị gia, phu nhân Long gia dụ dỗ nam nhân khác ở bên ngoài, huynh lại không tức giận?
Chuyện phu nhân ta trao đổi về vụ án với Vân đại nhân đã báo cho ta biết từ trước rồi, có vấn đề gì sao? Ngược lại, Đinh nhị tiểu thư nói năng vô cớ, tùy tiện bịa đặt, muốn làm khó dễ Long mỗ ta sao?
Nhị gia, trong mắt, trong lòng của San Nhi chỉ có mình Nhị gia. Là cô ta. Cô ta chỉ toàn nói dối bịa đặt, xưa nay trong lòng cô ta không hề có Nhị gia. Đây là chuyện của nhà Long mỗ, không phiền Đinh nhị tiểu thư nhọc lòng. Huynh… Nhưng
Nếu có ai tùy tiện bịa đặt về phu nhân của Long mỗ thì Long mỗ sẽ không chịu để yên. Huynh… Các người… Nhị gia, Mộc Nhi đã nói trước với huynh chuyện ta phải trao đổi về vụ án với Vân đại nhân lúc nào? Ta phải âm thầm chịu đựng,
Muội không cảm kích ta thì thôi, còn về nhà mẹ đẻ. Ta tốt với muội quá nên mới bị muội dắt mũi. Chẳng phải ta cũng vì muốn tốt cho Nhị gia huynh thôi sao? Về nhà phu quân thôi, đi. [Cư] Uổng công ta nói tốt cho tướng công
Trước mặt cha mấy lần, vì muốn tướng công lập được công nhờ vụ án này. Nhưng không ngờ chàng lại lấy việc công làm việc tư, ngang nhiên gặp riêng cô ta. Chẳng lẽ ta đã nhìn nhầm phu quân? Chàng với Cư Mộc Nhi…
Không ngờ người luôn cư xử khéo léo đúng mực như phu nhân khi ghen tuông cũng rất đáng yêu. Hương Nhi không có tâm trạng để nói đùa với tướng công. Đồ ngốc! San Nhi cố tình gây sự mà sao nàng cũng tin vậy?
Không có lời nào diễn tả được tấm lòng của ta với phu nhân. Hôm nay đến gặp Cư Mộc Nhi chỉ vì muốn cô ấy thuyết phục Nhã Lê Lệ sớm ngày đồng ý, hoàn toàn là vì công việc. Ta định xong chuyện sẽ nói với cha,
Cho ông ấy một niềm vui bất ngờ và chứng minh năng lực của ta, nên mới cố tình không báo. Nhưng không ngờ lại khiến phu nhân hiểu lầm. Thật sao? Nàng có thể hiểu lầm chuyện ta đi gặp Cư Mộc Nhi,
Nhưng sao lại mất lòng tin với bản thân mình vậy? Trước mặt phu nhân, mọi người đều bị lu mờ. Sao trong lòng ta có thể có người khác chứ? Cười rồi thì tốt. Sau này, đừng làm chuyện vớ vẩn với San Nhi nữa. Đúng rồi, Thư Bác vừa vào tù,
Dạo này cha có dự định gì không? Đang bày mưu tính kế nhân cơ hội này để diệt sạch phe cánh của Thư Bác, quét sạch những thứ dơ bẩn. Ta nghĩ đây là thời khắc cha luôn trông đợi. Nhạc phụ đại nhân đúng là anh minh quyết đoán.
Nào, uống ngụm nước. [Âm Ti phủ] [Các cô biết được bao nhiêu] về những chuyện chủ nhân của các cô đã làm? Chủ nhân chưa bao giờ giấu diếm kế hoạch với bọn ta. Ta có thể dùng tính mạng để đảm bảo rằng cô ấy không có lý do để giết Lệ phi.
Tự tiện xông vào hoàng cung chỉ để tìm lại đàn của Sư Bá Âm. Tất cả những chuyện xảy ra sau đó đều là bị Thư Bác ép buộc. Phiền các cô đưa cây đàn này cho chủ nhân của các cô, đồng thời giúp ta chuyển lời cho cô ấy
Rằng ta đã giữ lời hứa, hi vọng ngày mai khi ta đến lấy đàn, cô ấy cũng sẽ giữ lời hứa. Nhị tẩu, bọn ta về rồi. Cuối cùng hai người cũng về. Nhị tẩu, ta còn chưa đến gặp nhị ca thì đã đến gặp tẩu.
Nghe nói tẩu đã dọn khỏi Long phủ. Chắc chắn là do nhị ca cứng đầu của ta làm tẩu tức giận đúng không? Ta thấy huynh ấy vẫn chưa mở mang đầu óc nhưng lại một lòng si mê tẩu, chuyện này thì không cần phải nghi ngờ.
Mộc Nhi, muội được Long gia cưới hỏi đàng hoàng, ngồi kiệu lớn tám người khiêng vào cổng. Muội chạy về nhà mẹ ở như vậy thì muội vứt thể diện của Nhị gia ở đâu? Dùng một hình phạt nhỏ để huynh ấy biết lỗi là được. Hai người hiểu lầm rồi,
Ta với Nhị gia chẳng có chuyện gì là không vui cả. Hai người đến thăm ta, ta rất vui. Ta dọn khỏi Long phủ vì vụ án của Lệ phi, ta không muốn liên lụy đến Long gia. Nếu cô nương có việc thì bọn ta xin cáo từ.
Bọn ta nhất định sẽ chuyển lời của cô nương. Cáo từ. Sao vậy, có gì không hợp lý sao? Ta chỉ đang xem có phải bọn họ là hai thị nữ của Lục Nghệ phường lúc trước không. Đúng vậy, chủ nhân của bọn họ
Là Nhã Lê Lệ, đặc sứ nước Tây Mân. Ta chợt nhớ ra trong bang của ta có việc, ta đi trước, hai người cứ nói chuyện đi. Tỷ tỷ, tỷ và Tam gia ra ngoài cũng nhiều ngày, đã xảy ra chuyện gì vậy? Nếu có thì cứ nói ra cho thoải mái,
Muội có thể chia sẻ cùng tỷ. Yên tâm, bọn ta không có gì. Còn muội trong lòng muội và Nhị gia đều nhớ đến nhau, vẫn nên dọn về sớm thì sẽ tốt hơn. Đứng lại! Chúng ta đã trả lời Cư Mộc Nhi rồi, tại sao ngươi còn đi theo bọn ta?
Các cô biết Phượng Vũ? Không biết. Không biết? Vậy tại sao lúc nãy lại ngạc nhiên khi gặp cô ấy như vậy? Vị gia này, ta không hiểu ngài đang nói gì. Lúc nãy ta chỉ nhận nhầm người thôi. Bọn ta đến từ nước Tây Mân,
Sao có thể biết nữ nhân Trung Nguyên được? Nhận nhầm người? Vậy thì nhận nhầm ai? Đương nhiên là người quen của bọn ta ở nước Tây Mân, sao phải nói cho ngài biết? Rốt cuộc ngài có ý đồ gì? Ta muốn các cô nói thật. Cút! Đi thôi. Tam gia,
Huynh không sao chứ? Phượng Nhi, từ khi ra ngoài đến nay ta cứ thấy có chuyện không hợp lý. Rốt cuộc muội có chuyện gì giấu ta? Chúng ta quay về đi, Tiểu Bảo đang đợi chúng ta đó. [Chiêu Dục cung] Từ khi cha vào tù đến nay,
Ta cầu kiến cô mẫu bao nhiêu lần đều phải ra về tay không. Cuối cùng hôm nay cũng được cô mẫu triệu kiến. Cô mẫu đang ở đâu? Sao lại không thấy? Nương nương có chỉ, Thư tiểu thư đến thì ngồi đợi ở đây một mình. Tiểu thư,
Cô nói xem có phải nương nương muốn thử thách cô không? Tô Tình, các ngươi lui xuống đi, ta ở đây một mình được rồi. Cô mẫu. Hoàng thượng. Thần nữ không biết đó là hoàng thượng, xin… xin hoàng thượng tha tội. Có tội gì?
Thần nữ không biết chừng mực, đã mạo phạm phải hoàng thượng, thần nữ tội đáng muôn chết. Ở đâu ra mà nhiều tội đáng muôn chết như vậy? Nào, mau đứng lên, trẫm tha cho cô vô tội. Trẫm nhớ cô tên là Thư Nhược Thần. Vâng, hoàng thượng. Tiểu Bảo,
Cha con về rồi. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo. Huynh còn bị thương, cẩn thận một chút. Nô tì xin cáo lui. Ta không sao, vết thương nhỏ thôi. Nhưng nói ra cũng kì lạ, rõ ràng là bị thương khi đánh nhau với Hải Quý sao khi tỉnh lại thì lại ở nơi khác?
Tiểu Bảo. Tiểu Bảo. Từ từ thôi. Minh chủ. Không ai trong các ngươi được phép truyền chuyện hôm nay ra ngoài, đặc biệt là minh chủ của các ngươi. Nếu các ngươi dám tiết lộ một chữ, thì tự gánh lấy hậu quả. Hai thị nữ ở Âm Ti phủ lúc nãy
Chắc chắn là có vấn đề, tại sao không cho ta hỏi rõ ràng? Có thể chỉ là thấy quen mà thôi, Tam gia nghĩ nhiều như vậy từ bao giờ thế? Cha, mẹ. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo. Nào, cho cha xem có cao lên không nào. Không cao lên nhưng mập lên rồi. Con,
Đi, vào phòng đi, cha đã mua rất nhiều đồ cho con. Được. Đi thôi. [Tam gia,] [xin lỗi.] Tiểu Bảo, những món đồ này đều là đồ chơi mới cha con thấy trên đường đi, có thích không? Đây là cái gì? Cái này à? Cái này gọi là khóa Khổng Minh.
Nghe nói chỉ cần tháo một miếng gỗ thì nó sẽ rời ra, muốn ráp lại không phải là chuyện dễ, suốt đường đi cha con không dám tháo ra. Làm thế nào đây? Cũng đâu có khó như cha nói đâu. Chắc chắn là con thông minh giống cha.
Ta biết là Tiểu Bảo sẽ thích mà. Không ai hiểu con như cha. Tháng sau là sinh nhật tám tuổi của Tiểu Bảo, cảm ơn cha đã chuẩn bị nhiều quà cho Tiểu Bảo như vậy. Tiểu Bảo ngoan quá. Một, hai, ba, bốn,… ở đâu ra tám chứ? Không đúng.
Con chỉ có bảy tuổi thôi. Không đúng. Cha không nhớ cả sinh nhật của Tiểu Bảo, rõ ràng là tám tuổi. Không đúng, ta nhớ chẳng phải con… Không sai, không sai, không sai. Tiểu Bảo và cha đều nói đúng. Tuổi mà Tiểu Bảo nói là tuổi mụ,
Tuổi cha nói là tuổi thật. Dù thế nào đi nữa, thì Tiểu Bảo của chúng ta cũng lớn thêm một tuổi rồi. Đi thôi, mẹ đưa con đi ăn đồ ăn ngon. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám. Không đúng. Mẹ, người đưa Tiểu Bảo đến đây làm gì?
Tiểu Bảo phải nhớ là sau này dù ai hỏi tuổi của con, con cũng không được nói với họ sinh nhật thật của con, kể cả cha con. Năm nay Tiểu Bảo bảy tuổi, nhớ chưa? Nhưng rõ ràng là Tiểu Bảo tám tuổi, tại sao phải lừa mọi người?
Có phải mẹ có nỗi khổ tâm gì không? Cha và bá phụ đều là người tốt, bọn họ nhất định sẽ hiểu. Mẹ hứa với con, sau này sẽ nói tất cả cho con biết. Nhưng bây giờ Tiểu Bảo cũng phải hứa với mẹ rằng không được nói cho bất kỳ ai,
Đây là bí mật của con và mẹ, được không? Mẹ yên tâm, mẹ không cho thì con sẽ không nói. [Cư tửu phòng] Cái gì? Tiểu thư nhà muội muốn vào cung? Tiểu thư đã quyết định vào cung sớm để cứu lão gia, đã chọn được ngày tháng. Không đúng, vậy…
Bên phía Long gia không có tin tức gì sao? Nhị gia, huynh muốn đi đâu? Muội đến thật đúng lúc, ta muốn đi tìm đại ca. Muội nói chuyện tình cảm có sức thuyết phục hơn ta, muội khuyên đại ca giúp ta với, mau làm huynh ấy hết hi vọng đi.
Nhị gia không đi khuyên đại ca tranh giành mà khuyên huynh ấy từ bỏ à? Chẳng lẽ huynh không biết là Thư tiểu thư sắp vào cung sao? Ta biết, nên ta mới khuyên đại ca từ bỏ. Muội cũng hiểu tính cách của đại ca, huynh ấy là kiểu
Rõ ràng trong lòng rất thích một người nhưng lại không nói ra. Cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cũng bị bệnh thôi. Giờ thì tốt rồi, Thư tiểu thư sắp vào cung, đại ca cũng không phải canh cánh trong lòng nữa.
Không phải là mọi người cùng vui sao? Nhị gia, huynh bớt nói lời châm chọc đi. Bây giờ chúng ta nên nghĩ cách giúp huynh ấy mới đúng. Ta nói này, muội cũng hồ đồ rồi phải không? Thư Nhược Thần vào cung vì cha của cô ấy,
Đây là chuyện không thể thay đổi được nữa. Nếu đợi cô ấy vào cung mà đại ca vẫn chưa từ bỏ thì không còn đơn giản là chuyện tình cảm nữa. Muội mau đi khuyên huynh ấy với ta. Không được, ta phải đi tìm Thư tiểu thư trước mới được.
Được, vậy ta đi tìm đại ca. [Trấn Phủ ti] Đại ca, Thư tiểu thư chắc chắn phải vào cung rồi, nếu huynh cứ tiếp tục vướng mắc thì cũng không có kết quả. Như bây giờ lại tốt với tất cả mọi người. Phía sau là những người ta đã chọn lựa kĩ lưỡng
Mới chọn ra được. Đại ca cũng đã đến tuổi nên thành thân rồi. Đệ rảnh quá không có gì làm nên cố tình khiến ta buồn thêm phải không? [Đại nhân.] Đại nhân, Nhị gia. Có người gửi một bức thư mật cho Trấn Phủ ti, chỉ đích danh ngài mở ra.
[Thư Nhược Thần gặp nạn] Ai gửi cái này đến? Người này cưỡi ngựa rất nhanh, thoáng một cái đã biến mất, không có ai nhìn rõ được dáng vẻ. Đại ca, càng là lúc này càng phải bình tĩnh. Lỡ đây là một cái bẫy thì sao? Ta không lo nhiều như vậy,
Có chậm trễ nữa thì cô ấy cũng phải vào cung, dù thật hay giả thì ta cũng phải đi. Đại ca, Thư Nhược Thần, cô ấy là quý nhân do hoàng thượng chọn, cô ấy không thể có chuyện gì được. Hơn nữa nếu cô ấy thật sự gặp nguy hiểm
Thì chắc chắn sẽ có đội quân chuyên bảo vệ. Hơn nữa cũng có thể tìm người chủ quản. Bức thư này đến một cách quá kì lạ. Sao hắn lại biết Thư Nhược Thần sẽ gặp nguy hiểm trên đường vào cung chứ? Hơn nữa tại sao hắn không nói cho người khác
Mà lại chạy đến Trấn Phủ ti để nói cho huynh? Người này chắc chắn biết mối quan hệ giữa đại ca và Thư Nhược Thần. Đây chắc chắn là một cái bẫy. Nhưng ta không thể đánh cược. Dù biết đó là bẫy ta cũng phải đi, ta không muốn hối hận cả đời.
– Đại ca. – Đại nhân. Huynh hãy tin ta, Thư Nhược Thần không thể có chuyện gì được. Đại nhân, ta cũng phải khuyên ngài. Nhị gia nói có lý, chuyện này chắc chắn có chỗ kì lạ. Hay là ngài cân nhắc một chút đi. Người đâu! Đại nhân.
Trông chừng hai người họ cẩn thận cho ta. Không có lệnh của ta thì không ai được rời khỏi đây một bước. Vâng. Đại ca. Đại nhân. Cô nghĩ kĩ rồi sao? Nếu chuyến đi lần này thật sự có thể giữ được tính mạng của cha thì đó là cách tốt nhất.
Quyết định này xem như là trả lại công ơn nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay cho cha ta. Nhưng một khi đã vào cung thì sẽ không còn đường quay lại nữa. Quyết định sớm sẽ tốt cho cả hai. Có thể đây là kết cục tốt nhất.
Nếu đây không phải là suy nghĩ trong lòng cô thì không phải là kết cục tốt nhất. Trong chuyện tình cảm, quan trọng nhất là tấm lòng của hai người ở bên nhau. Chỉ cần hai người kiên định thì không có gì có thể làm hai người dao động.
Còn chuyện của cha cô có thể nghĩ cách khác. Là huynh ấy bảo cô đến tìm ta sao? Nếu cô có gì muốn nói thì ta nhất định sẽ giúp cô chuyển lời. Sao Long đại nhân lại đến đây? Chẳng lẽ cũng đến để tạm biệt Thư quý nhân?
Ta được biết trong đội đưa vào cung hôm nay có giấu kẻ tình nghi, chuyến đi lần này của Thư tiểu thư rất nguy hiểm nên đến để bảo vệ. Ta toàn quyền phụ trách lần hộ tống này, đội quân hộ tống cũng do chính tay ta chọn,
Long đại nhân đang chỉ trích bổn quan làm việc không tốt sao? Cũng không biết Long đại nhân biết được tin tức từ đâu mà cứ nói có người muốn hại Thư quý nhân. Ô Kim vệ có cách của Ô Kim vệ. Nếu Thư tiểu thư có gì bất trắc
Chúng ta đều không gánh nổi. Chi bằng tạo điều kiện để hộ tống cùng nhau vào cung bằng con đường khác. Ta đã nghe nói mối quan hệ của Long đại nhân và Thư tiểu thư rất đặc biệt từ lâu, [hôm nay mới được nhìn thấy, đúng là bái phục.]
Ta khuyên Vân đại nhân nên cẩn thận lời nói và hành động. Không cần quan tâm, chúng ta lên đường. Nếu có ai dám cản trở thì bắt lại hết. Ngươi… [Có thích khách.] Giết cho ta. Lần này, ta sẽ không buông tay. Mau đưa cô ấy đi. Đi!
Mau đuổi theo! Mau lên! Đứng lại, đứng lại! Các ngươi nghe theo lệnh của ai? Tại sao phải dồn bọn ta vào chỗ chết? Người này là Ô Kim vệ, mục tiêu của chúng ta là nữ nhân kia. Nếu làm hắn bị thương thì có rước thêm phiền phức không?
Người chết không thể nói chuyện. Giết! Đừng cử động! Nhược Thần. Nhược Thần. Sao ngài không giữ tội phạm lại? Giữ lại con rối giết người để làm gì? Chuyện này đã rất rõ ràng rồi. Long Đằng và Thư quý nhân đã có tư tình từ trước.
Hôm nay Long Đằng đưa người đến để cướp Thư quý nhân đi. Thì ra ngài đã sắp xếp mọi việc từ trước. Ngài dụ Long Đằng vào bẫy vì muốn hại Long gia. Mộc Nhi đúng là người hiểu ta nhất trên đời. Tại sao ngài phải làm như vậy?
Nếu Long Đằng thật sự không làm gì sai thì dù ta có đặt bao nhiêu bẫy hắn cũng sẽ không nhảy vào. Chuyện tình cảm làm gì có đúng sai? Nói đi, phải làm thế nào ngài mới tha cho Long gia? Mộc Nhi, ta nhọc lòng làm nhiều chuyện như vậy,
Tất cả những gì ta làm đều là vì muội. Muội cũng nói rồi, chuyện tình cảm không có gì sai, vậy thì ta có gì sai? Thứ mà ngài gọi là tình cảm được tạo nên bằng cách giẫm đạp lên hạnh phúc của người khác sao? Ngài đúng là mất trí rồi,
Mất trí rồi. Đừng nói nữa. Rốt cuộc là phải thế nào mới tha cho Long gia? Rời xa Long Dược. Thời gian để muội suy nghĩ không còn nhiều, muội phải suy nghĩ cho kĩ, sự sống chết của Long gia đều do ta quyết định. Chỉ mong ngài nói được làm được.
[Thích khách đã bị bắn chết.] May mà Long đại nhân đến kịp. Thư quý nhân bị sợ hãi nên đã được Long đại nhân hộ tống đi trước. Ta sẽ đích thân bẩm báo chi tiết chuyện này với hoàng thượng. Nhị gia, đã phái hết những người có thể phái đi rồi.
Tất cả các đội quân đều đang đi tìm tung tích của Đại thiếu gia. Chỉ là Thư cô nương đã được sắc phong, chuyện cô ấy mất tích chắc là không thể giấu được lâu. Chuyện này chỉ có thể âm thầm tìm kiếm, không được rêu rao. Vâng.
Bây giờ Mộc Nhi đang ở đâu? Nhị bá mẫu, đau không? Không đau, chỉ là vết thương nhỏ thôi. Phu nhân vẫn biết quay về sao? Ta đến để đợi tin tức của đại ca và Thư tiểu thư, đang chuẩn bị đi đây. Nhị bá, nói chuyện thì được,
Nhưng không được bắt nạt nhị bá mẫu. Đi. Vân Thanh Hiền đã đồng ý giấu chuyện của đại ca và Thư tiểu thư, tạm thời sẽ không bẩm báo với thánh thượng. Nếu có người hỏi đến Thư tiểu thư thì nói cô ấy bị sợ hãi nên tạm thời cần được nghỉ ngơi,
Hôm khác sẽ vào cung. Chuyện quan trọng nhất trước mắt là tìm hai người họ trước để tránh gặp điều không may. Dù sao cũng không giấu được hoàng thượng lâu. Ngoài những chuyện này ra, muội còn chuyện gì muốn nói với ta không? Ta chỉ muốn nói những chuyện này thôi,
Ngoài ra không còn gì khác. Ta còn có chuyện khác, cáo từ. Đứng lại. Thư Nhược Thần vào cung là chuyện lớn thế nào, sao có thể lừa hạt bằng mấy câu của Vân Thanh Hiền được? Còn nữa, hắn có thể liều lĩnh chịu tội lừa gạt vua
Để giấu giúp Long gia sao? Chuyện này không đơn giản như vậy đâu. Rốt cuộc thì muội đang giấu điều gì? Còn nữa, muội đã giao dịch gì với hắn? Có phải Nhị gia nghi ngờ ta sẽ gây bất lợi cho Long gia không? Ta sợ muội bị hãm hại,
Sợ muội bị thương. Hiện giờ đại ca sống hay chết còn chưa rõ, ta không muốn để muội lại gặp phải điều không may gì nữa. Cư Mộc Nhi, rốt cuộc Vân Thanh Hiền đã ép muội cái gì? Chỉ cần muội nói một câu, dù phải dùng cách nào
Thì ta cũng sẽ bảo vệ muội an toàn. Không có. Long Dược, huynh là người kiêu ngạo, xưa nay chưa từng nghĩ đến cảm giác của người khác, ta chịu đựng đủ rồi. Vân đại ca không uy hiếp gì ta, ngài ấy rất thương yêu ta, rất tốt với ta.
Tất cả những gì ngài ấy làm đều là vì ta. Huynh vốn không bằng ngài ấy. Những lời muội nói đều là thật lòng sao? Muội lúc nào cũng quan tâm đến Long gia, rõ ràng là muội để ý đến ta. Không thể nào. Không có.
Những lời ta nói đều xuất phát từ đáy lòng, vậy nên mong Nhị gia hãy sớm ngày rủ lòng thương, cho ta tự do. Buông tay ra! Gia, ngự y đến rồi. Vết thương của phu nhân cần được xử lý. Người đến hôm nay là Quách ngự y,
Vương ngự y trong cung đã cáo bệnh về quê. Vương ngự y đã cống hiến không ít cho triều đình, còn từng phục vụ cho Lệ phi. Về quê lúc này cũng không phải chuyện xấu. Đúng vậy. [Vương ngự y đi cẩn thận.] Là ngài ấy? Sao vậy?
Ta từng gặp Vương ngự y, ông ấy có vấn đề. Không. Phải bắt đầu điều tra từ Lệ phi, thi thể của cô ấy chắc chắn có manh mối chúng ta chưa phát hiện ra. Lúc trước ta vô tình nhìn thấy Lệ phi và Vương ngự y,
Hai người họ cư xử khá lúng túng, rất đáng nghi. Hơn nữa Lệ phi từng có việc cầu xin Vương ngự y, nhưng tại sao cô ấy lại làm như vậy? Còn nữa, Vương ngự y cũng tự tay khám nghiệm thi thể của cô ấy,
[chi tiết trong báo cáo cũng là lời nói từ một phía của ngài ấy.] [Sau khi xong chuyện, ngài ấy liền từ quan về quê,] [không để lại bất kỳ tin tức nào.] [Có rất nhiều điểm đáng nghi trong chuyện này,] [không thể không điều tra.] Khởi bẩm đại nhân,
Vương ngự y đúng là người khám nghiệm thi thể cho Lệ phi sau khi cô ấy bị hại. Ghi chép bệnh án của Lệ phi khi còn sống cũng là do Vương ngự y tự tay ghi, cũng không có gì khác thường. Nhưng…
Chuyện mở quan tài để khám nghiệm thi thể hôm nay là phụng lệnh thánh chỉ, bất kỳ manh mối nào cũng phải tâu lên đúng sự thật. Còn không mau nói thẳng ra rốt cuộc kết quả như thế nào? Mau lên! Mau lên! Bẩm đại nhân, tất cả triệu chứng
Đều không khác với ghi chép của Vương ngự y. Chỉ có một điều không được ghi trong bệnh án, đó là trước khi Lệ phi nương nương chết, đã có thai ba tháng.