Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 21 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 21] [Hình bộ] Hai vị quan gia, không biết chủ thẩm của vụ án này là vị đại nhân nào, tại sao chỉ gọi một mình ta tới hỏi chuyện?

    Sao mà nói nhảm nhiều quá vậy? Vào trong gặp đại nhân là biết ngay thôi. Đi mau. [Hạo Nhiên Chính Khí] Đại nhân, đã dẫn Cư Mộc Nhi tới. Lui xuống đi. Vâng. Dân nữ tham kiến Vân đại nhân. Hôm nay gọi cô tới đây chỉ là để tra hỏi theo phép,

    Cô không cần căng thẳng. Ở đây không có người ngoài, với quan hệ giữa ta và cô, đâu cần phải khách sáo như vậy? Như lời Vân đại nhân, chúng ta chỉ là bạn đàn mà thôi, không có quan hệ gì cả.

    Không biết, rốt cuộc thì đại nhân cho gọi ta tới là vì chuyện gì? Ở hiện trường xảy ra vụ án của Lệ phi có dấu vết đánh nhau, hoàng thượng cho rằng đây là một vụ mưu sát, bèn ra lệnh tra rõ. Dân nữ chắc chắn sẽ nói hết

    Những gì mình biết. Vậy cô theo ta qua đây. Mộc Nhi, ngồi đi. Vụ án này xảy ra trong chốn thâm cung, không phải chuyện nhỏ, vốn phải để Ô Kim vệ phụ trách. Nhưng vì cô đã là người Long gia nên mới để ta làm thay, nhằm tránh hiềm nghi.

    Vân đại nhân, ta đã biết. Đây là trà mới vừa hái năm nay. Cô nếm thử đi. Mộc Nhi, ta nhớ trước kia cô thích uống loại trà này nhất. Đa tạ Vân đại nhân. Chỉ là chuyện thế gian biến hoá không ngừng,

    Đại nhân không cần phải nhắc tới chuyện trước kia nữa. Mộc Nhi. Vân đại nhân, xin hãy nói chuyện chính. Nếu đại nhân có bất kỳ điều gì muốn biết về vụ án Lệ phi thì dân nữ nhất định sẽ nói rõ ràng, cung cấp manh mối cho đại nhân. Lại thất bại.

    Đại ca, trọng lượng của thi thể giả này còn không bằng một nửa Lệ phi mà những dây đàn này đã không chịu nổi. Tiểu Lục. Có. Mang dây đàn của tiệm đàn tiếp theo tới. Đại nhân, chúng ta đã mang hết dây đàn ở tất cả tiệm đàn trong kinh tới thử,

    Không có sợi nào giống hung khí cả. Thực ra, trước đó chúng ta đã mang hung khí tới các tiệm đàn để nhận dạng, nhưng cũng không có ông chủ nào có thể nhận ra được lai lịch của hung khí này. Để phòng sơ sót, chúng ta mới quyết định

    Mang hết các loại dây đàn tới so sánh. Ai ngờ, vẫn là công cốc, không thu hoạch được gì. Trước đó ta có tìm hiểu về việc này. Để phòng dây đàn bị đứt, dây đàn đều được làm từ Thiên Tàm ti*.

    [Một loại tơ tằm mềm, đẹp và bền hơn tơ tằm bình thường.] Nhưng dù là tơ tằm thượng hạng, cũng không thể chịu được trọng lượng của một thi thể. Nhị gia nói rất đúng. Lần này, chúng ta sàng lọc như vậy đúng là mò kim đáy bể. Hơn nữa,

    Hung thủ có chuẩn bị mới đến. Kẻ đó có thể để manh mối này lại, cho thấy như vậy cũng sẽ không để lộ sơ hở. Thế nên, cho dù có tiếp tục lần theo manh mối này thì cũng chỉ là tốn công vô ích. Lệ phi chết

    Do bị dây đàn cắt cổ rồi treo thi thể lên xà nhà. Hung thủ có thủ đoạn tàn nhẫn, tâm địa độc ác, người bình thường chắc chắn không thể làm được. Nếu tra xét từ dây đàn cũng không có thu hoạch gì thì đúng là không hề có manh mối.

    Hôm nay đã phiền Vương ngự y hỗ trợ. Ta đã biết rõ các manh mối liên quan, nếu cần thì ta sẽ đến thỉnh giáo sau. Long đại nhân không cần khách sáo, hạ quan xin cáo từ. Đại ca, rốt cuộc là Mộc Nhi bị ai dẫn đi vậy?

    Ba người chúng ta đều là nhân chứng, nhưng tại sao chỉ dẫn cô ấy đi? Chẳng lẽ, Mộc Nhi bị coi là hung thủ ư? Ta phải đi làm chứng giúp cô ấy. Đệ bình tĩnh, đừng vội. Sao ta có thể bình tĩnh được? Chuyện này vốn phải để

    Ô Kim vệ toàn quyền điều tra xử lý, sao chủ thẩm lại thành người khác? Cư Mộc Nhi là thê tử của đệ, là người Long gia, ta đương nhiên phải tránh hiềm nghi. Huống chi, người chủ thẩm cô ấy chắc là sẽ không làm khó cô ấy, đệ yên tâm đi.

    Sao huynh lại biết? Là hắn à? Thế thì còn chẳng bằng là người khác. Mộc Nhi ở trong tay Vân Thanh Hiền, ta lại càng không yên tâm. Trong mắt ta, tên Vân Thanh Hiền này còn không bằng Thư Bác của Khôn điện. Nhị gia,

    Chúng ta nói nhỏ thôi, đây là hoàng cung mà. Hoàng cung thì sao chứ? Lời chúng ta nói đều là sự thật. Hai người họ, một người là nguỵ quân tử, một tên là tiểu nhân chân chính. Huynh xem, ta và Mộc Nhi sao cứ rơi vào tay loại người…

    Không biết Thư đại nhân đến hiện trường vụ án là có việc gì? Nghe nói Long đại nhân không có manh mối gì về vụ án này. Lần này ta tới là để giúp Long đại nhân xử lý vụ án này. Chỉ là không ngờ Long Nhị gia cũng ở đây.

    Thư đại nhân hôm qua có công hộ giá, bận rộn cả đêm, vậy mà vẫn có thể đến hiện trường vụ án, đúng là rường cột của triều đình. Chỉ là vụ án này do Ô Kim vệ thẩm tra, sao Thư đại nhân ở Khôn điện cũng tới đây vậy?

    Thu chứng cứ lại. Vâng. Thư đại nhân làm vậy là có ý gì? Đắc tội rồi, Long đại nhân. Ta chỉ chấp hành việc công theo phép mà thôi. Về vụ án này, ta có một tin tốt muốn nói với ngài. Hung thủ giết hại Lệ phi

    Đã bị Khôn điện ta bắt về quy án. Lúc này ta tới đây là để thu thập chứng cứ hiện trường. [Hình bộ] Tối qua, ta theo lệnh ở trong phòng để trông hộp đàn Lệ phi nương nương dùng để biểu diễn, chưa từng rời khỏi một bước. Trước khi ta rời khỏi,

    Không có ai từng bước vào căn phòng đó ngoài Lệ phi nương nương. Cho nên ta nghi ngờ, hung thủ chắc chắn đã biết rõ hành tung của Lệ phi nương nương, nhân lúc ta rời đi rồi lẻn vào hành hung. Những lời dân nữ vừa nói chính là toàn bộ quá trình

    Trước và sau khi Lệ phi nương nương bị hại tối qua. Chỉ là… Cô có nghi ngờ gì? Lúc gõ cửa, trạng thái cảm xúc của Lệ phi nương nương rất căng thẳng, lời nói mập mờ, như thể bị sợ hãi, một mạch trốn từ tẩm cung đến phòng của thị nữ.

    Nếu hung thủ thực sự có ý muốn giết người thì tại sao lại không ra tay ngay trong tẩm cung, mà lại phí công phí sức vòng tới phòng của thị nữ mới ra tay giết người chứ? Không biết lời dân nữ nói có gì không ổn không,

    Tại sao đại nhân mãi không tỏ thái độ gì? Không dám giấu gì, sáng nay, Hình bộ đã nhận được văn thư của Khôn điện, chỉ thẳng ra rằng hung thủ là người trong cung. Đã xác nhận được thân phận kẻ này, chứng cứ rõ ràng. Hung thủ là ai?

    Sao lại là cô ấy được? Thư đại nhân, tại hạ có một chuyện chưa hiểu rõ. Khôn điện nói rằng hung thủ đã bị bắt, vậy rốt cuộc thì làm thế nào để xác định một cung nữ nhỏ bé lại là hung thủ? Thư đại nhân có chứng cứ không?

    Thực ra vụ án này không khó phá. Sau khi vụ án xảy ra, ta đã đến hậu cung để điều tra danh sách trực ban mấy ngày gần đây. Lúc xảy ra vụ án, Kỷ Diễm là người trực ban, chìa khoá cửa cung đương nhiên sẽ nằm trong tay cô ta.

    Theo lời kể của lính canh, tối qua là thọ yến của thái hậu, để bảo vệ an nguy của mọi người, đến gần lúc mở tiệc thì hầu hết các cửa cung đều được đóng lại. Thành luỹ hoàng cung nghiêm ngặt như vậy,

    Ngay cả một con chim cũng khó lòng chắp cánh bay khỏi, chỉ có cô ta có thể tự do ra vào. Khôn điện chỉ đích danh Kỷ Diễm là hung thủ, vậy chứng cứ ở đâu? Làm sao chứng minh được Lệ phi nương nương bị chính tay cô ấy giết?

    Thư đại nhân vẫn chưa gửi chứng từ cụ thể tới, chỉ nói là chứng cứ rành rành. Hoang đường. Sao có thể chỉ dựa vào một câu nói chứng cứ rành rành của ông ta là có thể dễ dàng định tội người khác chứ? Cô đừng vội vàng.

    Ta cũng đang cảm thấy vụ án này được xử lý quá vội vàng, vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ chưa được giải thích, nên mới gọi cô đến hỏi chuyện, để xem còn thiếu sót gì không. Vậy Kỷ Diễm đâu? Bây giờ cô ấy đang ở đâu? Đã bị Khôn điện bắt giam.

    Cho dù có đúng như suy đoán này của Thư đại nhân, thì cũng không thể trực tiếp chứng minh Kỷ Diễm là hung thủ. Hơn nữa, động cơ giết người của cô ta là gì? Chờ sau khi Khôn điện ta thẩm vấn thì sẽ có đáp án thôi.

    Thư đại nhân đúng là quan sát mọi việc rất rõ ràng. Chỉ là Long mỗ còn có một chuyện chưa hiểu rõ. Tối hôm Thư quý phi bị sợ hãi và ngất đi, những người ở đó đều nhìn thấy ma quỷ xuất hiện, chuyện này phải giải thích thế nào?

    Ngươi dám nghi ngờ năng lực làm việc của Khôn điện? Chẳng lẽ Khôn điện sẽ hãm hại một cung nữ nhỏ bé ư? Lời này của Thư đại nhân sai rồi, đây chỉ là… Nếu vụ án này còn nhiều điểm đáng ngờ như vậy mà Thư đại nhân đã bắt đầu

    Thẩm vấn kẻ tình nghi, thì chi bằng để Ô Kim vệ trợ giúp, cũng tiện làm chứng cho Khôn điện. Dù sao cái chết của Lệ phi cũng liên quan nội viện của hoàng cung, không phải chuyện nhỏ, mong Thư đại nhân lấy đại cục làm trọng.

    Ta sẽ theo Thư đại nhân đến Khôn điện ngay. Cứ tự nhiên. Nói dễ nghe thì là thẩm vấn, thực tế thì lại là đánh đập bắt nhận tội. Cô và Kỷ Diễm quen biết như thế nào? Nếu vẫn có điều khó xử thì có thể bộc bạch với ta,

    Ta chắc chắn sẽ giúp đỡ hết mình. Nếu Vân đại nhân cảm thấy vụ án này còn có điểm đáng ngờ thì tại sao không giải thích luôn? Từ khi xảy ra chuyện tới nay, Ô Kim vệ phong toả hiện trường cũng không tìm được dấu vết gì, ta không có manh mối

    Thì làm sao giải thích thẳng thắn được? Vậy tại sao Vân đại nhân lại giúp ta? Thì ra Cư cô nương vẫn còn hiểu lầm tại hạ. Lúc lên làm quan, ta từng nói làm quan trong triều là vì giang sơn xã tắc và lê dân bách tính.

    Lời này tuyệt đối không giả dối. Tuy ta là triều thần, có nhiều điều bất đắc dĩ, nhưng sao có thể ngó lơ việc oan ức, bưng bít chân tướng chứ? [Rốt cuộc thì ngài là Vân đại nhân,] [hay là Vân đại ca?] Phu quân. Không biết phu quân có khách tới,

    Hương Nhi không phải cố ý làm phiền. Sao phu nhân lại tới đây? Ta lo phu quân bận việc công, quên dùng bữa, bèn làm mấy món mang tới cho phu quân. Vân đại nhân, dân nữ đã nói hết những gì mình biết,

    Nếu không có chuyện gì khác thì dân nữ xin cáo lui trước. Khoan đã. Ta… ta sai người đưa cô về. Không cần làm phiền Vân đại nhân nữa, đa tạ. Cư cô nương, đi đường cẩn thận. Đa tạ Vân phu nhân. Đã là người được phu quân mời tới hỏi chuyện

    Thì theo lý phải hộ tống Cư cô nương về phủ an toàn mới đúng. Chỉ là nhân chứng bình thường mà thôi, không cần phu nhân phải quan tâm. Nào. Gia, gia! Cuối cùng ngài cũng về rồi! Nhị thiếu phu nhân chờ ở trong đó lâu lắm rồi. Về rồi thì tốt.

    Ta còn tưởng cô ấy sẽ về quán rượu Cư gia chứ. Chuyện là… Không tốt lắm… Gia, ta thấy sắc mặt phu nhân không tốt, ngài cẩn thận một chút. Nhị gia, chuyện Kỷ Diễm bị bắt chắc chắn có gì bí ẩn. Sao muội lại biết?

    Là Vân Thanh Hiền nói với muội à? Ta nghĩ đi nghĩ lại, cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Mộc Nhi, muội hãy nhớ, chuyện này không liên quan đến muội. Nhưng lúc ta vào cung, Kỷ Diễm đã nhiều lần giúp đỡ ta, cô ấy chăm sóc ta rất nhiều.

    Lúc này cô ấy phải chịu oan vào ngục, sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn? Huynh nghĩ xem, cô ấy làm việc trong cung của thái hậu, không có quan hệ gì với Lệ phi, cô ấy hoàn toàn không có động cơ giết người.

    Hơn nữa, cô ấy còn là người quen cũ của sư phụ ta. Lúc dụ ta vào cung, cô ấy nói chuyện như thể có điều bí mật gì đó muốn nói ra. Đúng lúc này thì cô ấy lại bị bắt, có phải trùng hợp quá không? Cho dù là như vậy

    Thì muội cũng không tiện tham dự vào nữa. Nhưng ta là nhân chứng mấu chốt của vụ án này, sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Đúng rồi, hôm nay Nhị gia đến hiện trường vụ án có tìm thấy manh mối không? Không có thu hoạch gì. Có điều,

    Đại ca đã đến Khôn điện. Huynh ấy chắc chắn sẽ không để Thư Bác đánh người ép nhận tội. Người của Khôn điện chắc chắn sẽ bắt cô ấy chịu nhiều đau khổ. Nếu tối qua ta thận trọng hơn, không ra ngoài cầu cứu, có lẽ…

    Có lẽ Lệ phi sẽ không bị hại, cũng sẽ không đến mức liên luỵ đến cô ấy. Cư Mộc Nhi, muội nghe ta nói này. Muội không có liên quan gì tới chuyện này hết. Nếu không phải muội kịp thời ra ngoài cầu cứu,

    Thì có lẽ sẽ không chỉ có Lệ phi bị mất mạng. Là vì muội mạng lớn nên mới may mắn thoát nạn. Tên hung thủ này có chuẩn bị mới tới, hắn muốn giết hại Lệ phi vào ngày mừng thọ. Cho nên muội không cần phải tự trách mình. Được rồi.

    Có ta ở đây mà, sẽ không có chuyện gì đâu. [Trạng thái mất máu quá nhiều…] Đệ phát hiện vật này ở đâu? Ta phát hiện vật này ở hiện trường vụ án. Trong cung phòng bị nghiêm ngặt, rất nhiều quy tắc, sáng và tối đều có người chuyên quét dọn.

    Theo lý, trong cung Lệ phi không nên có thứ này. Đệ ngửi thử cái này xem. Mùi này hoàn toàn giống mùi đó. Đêm trước thọ yến, trong cung từng có chuyện lạ. Theo lời người ở hiện trường thì cũng là nhìn thấy thứ ô uế.

    Hơn nữa, ta phát hiện ra vết tro tàn giống hệt như vậy ở góc tường. Nhưng rốt cuộc là vật gì bị cháy mới có tro thế này? Vẫn chưa rõ. Có điều, theo phán đoán ban đầu, có lẽ là một loại hương liệu đặc biệt. Vậy xem ra,

    Hai chuyện này đều do cùng một người làm. Lần trước doạ Thư quý phi có lẽ chỉ là muốn thăm dò địa hình trong cung, chuẩn bị cho việc hành hung thật sự. Khả năng lớn là vậy. Nếu là như vậy thật

    Thì Kỷ Diễm lại càng không phù hợp với đặc điểm của hung thủ. Cô ta quen thuộc địa hình trong cung tới mức nào, vốn không cần phải làm việc thừa thãi này. Hơn nữa, cô ta vào cung đã nhiều năm, nếu muốn hại Lệ phi thật

    Thì có thể ra tay từ lâu rồi, cần gì phải chờ tới nay? Hung thủ chắc chắn là người khác. Đại ca, trước mắt chứng cứ không đủ, còn nhiều điểm đáng ngờ, nhưng Khôn điện lại vội vã khép án, còn đổ hết tội danh lên đầu Kỷ Diễm,

    Rốt cuộc là có âm mưu gì? E là chỉ khi tìm được hung thủ thật sự mới có thể giải đáp vấn đề này. Đại ca, Kỷ Diễm sao rồi? Hôm nay, ta tới Khôn điện nghe thẩm vấn, toàn là dùng những thủ đoạn đánh đập bắt nhận tội.

    Kỷ Diễm đã bị thương khắp người, nhưng đến nay cô ấy vẫn kiên quyết nói bản thân bị oan. Vậy có khả năng thẩm tra lại không? Khó. Hậu cung không có ai làm chứng cho cô ấy. Lúc thọ yến cũng không có ai ở cạnh cô ấy,

    Chỉ có một mình cô ấy trực đêm. Nếu Khôn điện kiên quyết không tha, thì e là không thể cứu vãn nữa. Đại ca, chuyện này tạm thời đừng để Mộc Nhi biết, cả manh mối tro tàn kia nữa. Đại ca hiểu nỗi lòng của đệ.

    Yên tâm đi, ta sẽ không nhắc chữ nào. Tiểu thư, ta nghe tiểu ca thị vệ nói lúc thọ yến tối qua, Lệ phi nương nương bị giết, trạng thái chết còn rất đáng sợ. Cô nói xem, trong cung có phải có ma thật không?

    Trước đó tiểu thư cũng đã gặp phải chuyện này, rất nhiều cung nữ, thị vệ đều tận mắt… Chuyện này tuyệt đối không được nói lung tung, biết chưa? Nhất là lúc gặp cô mẫu, tuyệt đối không được nói, biết chưa? Vâng, Tô Tình nhớ kỹ.

    Không biết hôm nay Mộc Nhi tỷ tỷ hẹn gặp mặt cô có phải là liên quan đến chuyện này không? Thực ra hôm nay ta có một chuyện muốn nhờ. Trước mắt, e là chỉ có Thư tiểu thư mới giúp được Mộc Nhi. Cư cô nương không cần khách sáo, cứ nói đi.

    Vậy thì xin đa tạ Thư tiểu thư trước. Thực ra, ta đến đây vì vụ án của Lệ phi. Tuy trước mắt Khôn điện nói rằng đã tra rõ chân tướng, Kỷ Diễm bị bắt, nhưng vụ án này vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ chưa được giải thích. Cho nên

    Ta muốn nhờ Thư tiểu thư dẫn ta vào cung, đến hiện trường vụ án tra xét manh mối. Cô muốn đích thân vào cung điều tra vụ án này? Đúng vậy. Không được. Tỷ tỷ, hậu cung có ma, theo lý nên tránh xa ra. Cư cô nương,

    Cô là nhân chứng tại hiện trường, chỉ cần cung cấp lời khai là được, sao lại phải mạo hiểm đích thân vào cung? Thực ra, ta không muốn có người bị oan uổng và để hung thủ thực sự nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Vốn ta nên nhờ phu quân đưa ta đi,

    Nhưng huynh ấy không muốn ta bị liên luỵ, lại giấu diếm ta về vụ án này. Cho nên, thời gian không chờ người, nếu không điều tra được hung thủ thực sự thì ta sợ Kỷ Diễm sẽ không chịu đựng được. Ý của cô là cha ta phán án sai, bắt sai người?

    Tiểu thư, tỷ tỷ không có ý này đâu. Lời Thư tiểu thư nói đúng là ý của Mộc Nhi. Ta nghi ngờ, lệnh tôn có lẽ đã phán án sai. Được. Ta sẽ dẫn cô vào cung, nhưng mục đích của ta không phải là để cô đi điều tra vụ án,

    Mà là để cô biết cha ta trước nay tra án như thần. Đây chính là hiện trường vụ án ư? Đây chính là nơi Lệ phi bị treo lên lúc đó. Nam mô a di đà Phật. Nam mô a di đà Phật. Mọi thứ đều ngăn nắp như mới,

    Xem ra đã bị dọn dẹp. Cô muốn tra từ đâu? Không ngờ lại là đàn Khôn Nguyệt! Tỷ tỷ, làm sao khẳng định được hung khí chính là đàn Khôn Nguyệt? Trên thế gian này, con người biết nói dối, sự thật cũng có thể được tạo nên,

    Nhưng âm thanh thì không biết nói dối. Bất kỳ vật nào đều phát ra âm thanh khi va đập với nhau. Nhưng chỉ có tiếng đàn thì ta chắc chắn sẽ không nghe nhầm. Lúc dây đàn rạch qua da, siết ra máu tươi, thì sẽ phát ra [một tiếng rung.]

    Sao cô nghe được âm thanh nhỏ như vậy? Trước kia ta từng bị mù nên rất nhạy cảm với âm thanh. Ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng, vừa rồi ngẫm nghĩ kỹ mới hiểu. Tiếng nhỏ như vậy không giống tiếng của dây đàn bình thường,

    Mà giống như một loại dây đàn đặc chế. Đàn này tên là đàn Khôn Nguyệt, chỉ nước Tây Mân mới có, cho nên dù có điều tra thế nào cũng không thể tra được manh mối. Chỉ dựa vào tiếng vang mà người thường khó phát hiện ra được

    Mà cô có thể chắc chắn hung khí là dây đàn của đàn Khôn Nguyệt? Ta dám chắc, chính là đàn Khôn Nguyệt. đàn Khôn Nguyệt thân ngắn, dây đàn cực mỏng, người thường có lẽ sẽ nhìn nhầm, nhưng ta theo sư phụ học đàn, từng may mắn được thấy,

    Cho nên ta dám chắc chính là đàn Khôn Nguyệt. Nếu Thư tiểu thư không tin thì có thể đi so sánh với hung khí, vừa xem là biết. Gì thế? Đừng sợ, ta bảo vệ các ngươi. Thư tiểu thư cẩn thận. Nhị gia? Hiểu lầm, hiểu lầm. [Long phủ] Mộc Nhi,

    Muội phải cho ta một cơ hội giải thích chứ! Ta… Lúc đó ta vào cung chỉ là vì có một số manh mối không thể lý giải, nên ta chỉ có thể vào cung tra xét. Ta vừa vào được một lát thì đã có người vào,

    Ta chỉ có thể trốn vào tủ quần áo. Nhưng ta không ngờ người bước vào lại là muội. Vậy ngoài chuyện này ra, Nhị gia còn giấu ta chuyện gì khác không? Ta… Không cần giả vờ nữa, ta đã biết từ lâu rồi. Tất cả manh mối quan trọng

    Liên quan đến vụ án của Lệ phi, Nhị gia đã biết từ lâu, chỉ là không cho ta biết. Muội đừng chỉ nói ta. Việc này… Vậy sao muội lại xuất hiện ở hiện trường vụ án? Chẳng phải muội đã hứa với ta là sẽ không điều tra nữa sao?

    Sao muội lại tự mình đi điều tra? Hơn nữa ta làm như vậy – chẳng phải đều là vì… – Là vì muốn tốt cho ta. Không muốn ta tham gia vào chuyện này, ta biết. Cho nên ta mới phải tìm Thư tiểu thư giúp đỡ.

    Chúng ta hoà nhau, cùng tha thứ cho nhau nhé. Sao cái gì muội cũng biết thế? Bởi vì thế gian này không có bức tường nào không lọt gió cả. Được rồi, ta biết muội đang giận. Phu nhân biết đi đôi với làm, phu nhân đường hoàng lỗi lạc, là ta hổ thẹn.

    Vậy Nhị gia đã thấy hổ thẹn thì chi bằng thề một câu với Mộc Nhi? Sau này, dù gặp phải bất kỳ chuyện gì đều phải bàn bạc với ta, đừng tự mình gánh vác, được không? Được, ta hứa với muội. Thật sự là mọi chuyện đều phải bàn bạc hả?

    Nhị gia muốn nói chuyện gì? Chuyện chúng ta. Gia! Gia! Ngươi chạy lung tung ở đó làm gì? Ta… ta có việc muốn bẩm báo. [Chiêu Dục cung] Cha, con gái không biết cha ở đây, để cha chờ lâu rồi. Thần Nhi, hôm nay con đi đâu đấy?

    Có phải có chuyện gì giấu cha không? Tô Tình! Vâng, lão gia. Trước kia ngươi đều ở bên cạnh tiểu thư, chắc chắn là ngươi ăn nói không đúng mực, làm hư tiểu thư, đúng là càng ngày càng không biết quy củ. Lão gia tha mạng, Tô Tình không dám.

    Cha, con gái biết sai rồi, cha tha cho Tô Tình đi! Sai ở đâu? Con… Con sai ở chỗ không nên tự ý đưa người vào cung. Cha, con gái biết sai thật rồi! Tô Tình trước nay luôn chăm sóc con gái rất nhiều, cha tha cho Tô Tình đi!

    Thả cô ta ra! Thần Nhi, đừng trách cha tàn nhẫn. Cha là vì tốt cho con. Con tính tình đơn thuần, dễ bị lừa gạt, thực sự không nên dễ dàng tin tưởng lời người khác. Nhưng con gái cảm thấy Cư Mộc Nhi trông không giống người xấu.

    Hơn nữa, cô ấy còn phát hiện một số manh mối quan trọng liên quan đến vụ án trong phòng của thị nữ. Hung thủ thực sự của vụ án Lệ phi đã bị bắt về quy án. Hơn nữa, chứng cứ ở hiện trường đều bị Khôn điện mang đi,

    Cô ta có thể tìm được manh mối gì chứ? Dường như cô ấy có thể nghe thấy một số âm thanh người thường khó lòng nghe được. Hình như có liên quan đến hung khí. Cha, có khi nào cha thật sự phán án sai, lầm coi Kỷ Diễm

    Là hung thủ giết hại Lệ phi nương nương không? Vớ vẩn! Ngay cả con cũng không tin cha? Con… Ta sẽ phái người đi tra rõ chuyện Cư Mộc Nhi nói. Nhưng chuyện vụ án không phải là việc con cần lo lắng. Con nên ở lại trong cung,

    Ở bên cô mẫu con nhiều hơn. Những chuyện khác, cha sẽ tự xử lý. Cha nói đúng. Con gái biết rồi. Chỉ là Tô Tình… Đi đi. Cảm ơn cha. Đi. Các ngươi lui hết đi. Vâng, vâng. Xem ra lại có người muốn nhiều chuyện. Chỉ là một nữ tử ở quán rượu,

    Không đáng sợ. Nương nương yên tâm, lần này ta đã chuẩn bị sẵn kế sách vẹn toàn, chắc chắn sẽ không để cô ta làm lỡ việc chính. Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Cư Mộc Nhi kia trước đây từng ở bên cạnh Lệ phi một thời gian,

    Khó tránh biết được một vài chuyện không nên biết. Gia, ta vừa tới Lục Nghệ phường thu tiền thuê, hai nha đầu của Lâm Duyệt Dao không những không đưa tiền mà còn ra tay với ta. Họ nói thoả thuận lúc trước của chúng ta không có tác dụng.

    Hơn nữa, ta còn nghe nói, kể từ hôm nay, Lục Nghệ phường dừng chiêu mộ học viên mới, ngừng dạy từ ngày mai. Vì sao lại thế? Không biết. Nhị bá, Lý thúc thúc. – Về rồi hả? – Thiếu gia. Gia, vậy thuộc hạ xin lui trước.

    Lý thúc thúc, áo thúc bị bẩn này. Tiểu thiếu gia, bị sặc rồi à? Thuộc hạ thất lễ. Ngươi bị dính vào thứ này lúc nào? Lúc nãy đánh nhau với hai nha đầu kia, đánh đổ lò hương của họ. Chẳng lẽ là cô ta?

    Đây chính là manh mối Nhị gia tìm được? Nhị gia đừng quên những lời vừa thề, vừa nói khi nãy. Ta nhớ mùi này. Chuyện hậu cung hai lần xuất hiện chuyện ma quỷ, cả hai lần, ta và đại ca đều phát hiện ra tro của loại hương liệu này

    Sau khi đốt ở trong cung. Xin Nhị gia nghĩ cho thật kỹ, bà chủ Lâm của Lục Nghệ phường là người ở đâu? Còn cả loại đàn Lục Nghệ phường sử dụng để giảng dạy có điểm gì đặc biệt không? Lâm Duyệt Dao không phải người Trung Nguyên.

    Trước kia ta từng cho người thăm dò tin tức về cô ta, nhưng đều không có kết quả. Còn đàn của cô ta, lúc đó ta không chú ý tới. Vậy thì đúng rồi. Xem ra chúng ta cần phải đến thăm phường chủ của Lục Nghệ phường này rồi. [Lục Nghệ phường] Đi.

    Chúng ta làm trộm mà, sao muội lại trắng trợn thế? Đi. Đây… Huynh nhìn gì? Không có gì. Chỉ là lại nhớ đến cảnh tượng ở Sử gia. Mỗi lần gặp phải huynh đều không có chuyện gì tốt. Huynh còn có lòng dạ để cười? Nhẹ thôi. Huynh… Ai? Đi thôi.

    May mà không đuổi tới. Đã bảo không để muội nhìn, muội cứ đòi nhìn. Dựa vào đâu mà huynh nhìn được, ta lại không nhìn được? Ta là một cô nương. Hơn nữa, huynh nhìn lén người khác tắm, huynh vô liêm sỉ. Ta là vì tốt cho muội. Vì tốt cho ta?

    Ta sợ muội tự ti. Long Dược! Nhưng muội đừng quên, chúng ta đến đây vì cái gì. Chứng cứ. Là đàn Khôn Nguyệt. Chính là loại dây đàn này đã giết Lệ phi. Mộc Nhi, muội nhìn những thứ này đi. Hương liệu này không có gì đặc biệt mà,

    Cũng khá giống với hương liệu của quán trọ Kim Long ta. Những hương liệu này không có gì đáng ngờ. Trộn lẫn những hương liệu này với nhau là có thể chế tạo mê hương, mà chỉ cần sử dụng quá lượng là có thể khiến người khác sinh ảo giác.

    Xem ra chuyện này chắc là có liên quan tới Lâm Duyệt Dao này. Chúng ta đừng rút dây động rừng, mang vật chứng đi trước. Đi. Chủ nhân, đã xảy ra chuyện gì vậy? Lập tức rời khỏi đây. Chỉ e là, chúng ta đã bị lộ. [Quán Trú Phiến] Chờ đã. Nhị gia,

    Lâm Duyệt Dao đó đúng là dùng đàn Khôn Nguyệt, chắc chắn là cô ta, không sai được. Vậy chúng ta phải mau chóng nói với đại ca. Lên. Ai? Mau, rút lui. Tại hạ đến muộn, Cư cô nương không sao chứ? Không sao. May mà Vân đại nhân đến kịp.

    Đã muộn vậy rồi, sao Vân đại nhân lại ở đây? Ta chỉ vừa khéo đi ngang qua thôi. Còn Nhị gia và phu nhân sao lại ở đây, còn bị thích khách đuổi giết? Họ rốt cuộc là ai? Không hay. Nhị gia, chúng ta phải trở lại Lục Nghệ phường ngay.

    Đi theo ta. Vâng. [Lục Nghệ phường] Khởi bẩm đại nhân, Lục Nghệ phường đã vườn không nhà trống.