Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 22 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 22] [Âm Ti phủ] Lệ phi nương nương đang độ xuân thì, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy trong chốn hoàng cung được bảo vệ tầng tầng lớp lớp.
Đều tại ta, nếu có thể phát hiện manh mối sớm hơn nữa thì có lẽ… sẽ không để Lâm Duyệt Dao có cơ hội trốn thoát. Cư cô nương đừng tự trách, nhiều người trong cung như thế còn chẳng phát hiện được manh mối, huống hồ chuyện này
Đã được giao cho Hình bộ thẩm tra, đâu phải là trách nhiệm của một mình cô. May mà sau khi Lâm Duyệt Dao bị vạch trần thì Vân đại nhân đã sai người phong tỏa toàn thành. Bây giờ Ô Kim vệ đang tra xét từng nhà. Ta tin rằng
Hung thủ sẽ sa lưới nhanh thôi. Như vậy thì tốt. Cư cô nương, trước kia là tại hạ mời Cư cô nương vào cung dạy đàn. Hôm nay tại hạ sẽ sai người đưa Cư cô nương về phủ. Mời. Ra đây đi, cô ấy đi rồi. Lần này lẩn trốn ở đây,
Chắc chắn sẽ không chịu ơn của Hoa đại nhân mà không trả. Ta giúp muội là vì một tấm lòng son. Nhưng tại sao muội cứ phải nói những lời xa lạ như vậy chứ? Bây giờ tất cả mọi người đều xem muội là hung thủ giết Lệ phi.
Ta lựa chọn tin tưởng muội, nhưng tại sao muội thà chịu oan ức cũng không chịu nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Muội muốn rửa sạch nỗi oan của Sư Bá Âm, nhưng bây giờ ngay cả muội cũng không thể xoá bỏ hiềm nghi của mình.
Là do ta sơ ý, ta tuyệt đối sẽ không làm liên lụy huynh đâu. Muội biết ta không có ý đó mà. Chẳng lẽ trong lòng muội ta không có vị trí nào sao? Đúng thế, trong lòng ta chỉ có một mình Sư Bá Âm mà thôi.
Cho dù huynh ấy chưa từng có tình cảm với ta, thì đến chết ta cũng sẽ không thay đổi. Huynh đi thật sao? Kinh thành nguy hiểm tứ phía, một mình huynh đi thì nguy hiểm lắm. – Ta có thể… – Không cần đâu. Nhiều năm như vậy,
Nhưng tình cảm của ta dành cho huynh chưa bao giờ thay đổi. Tại sao huynh lại cứ không chịu chấp nhận? Tình cảm đơn phương sẽ không có hạnh phúc. Cớ sao huynh phải như thế? Tại sao ta lại như thế, muội hẳn là người có cảm nhận sâu sắc.
Nói ta như thế, chẳng phải muội cũng vậy sao? Chuyện đã đến nước này, Hình bộ có tra đến Âm Ti phủ không cũng chẳng biết nữa. Tóm lại ta tin muội không hề giết người, ta nhất định sẽ hộ tống muội về nước Tây Mẫn. Không cần đâu,
Phiền phức do ta gây ra sao có thể liên lụy đến Âm Ti phủ? May mà trong kinh thành này chưa ai nhìn thấy khuôn mặt thật của ta. Ta tự có cách. Muội muốn rời khỏi thành bằng tên thật? Đồ vô dụng!
Nhiều người như thế mà chẳng bắt được hung thủ. Vụ án này tiến triển đến đâu rồi? Bẩm hoàng thượng, theo như điều tra thì hai lần hiện tượng ma quỷ xảy ra trong cung đều do huân hương của Lục Nghệ phường gây ra. Được biết
Phương pháp tạo nên huân hương này rất phức tạp, nếu dùng một lượng thích hợp thì huân hương này quả thật có công dụng an thần, nhưng nếu điều chỉnh tỷ lệ nguyên liệu bất cẩn một chút thôi thì sẽ gây ra ảo giác. Thần kết luận rằng
Hung thủ đã dùng thủ đoạn này để tạo ra hiện tượng giả rằng có vật ô uế giết người trong cung. Nực cười! Thế mà dám dùng thủ đoạn đê tiện như vậy ở trong cung. Phải bắt giữ kẻ đó về quy án! Trẫm muốn đích thân xét xử để răn đe.
Hoàng thượng bớt giận. Vi thần đã điều tra, hung thủ là phường chủ Lục Nghệ phường, Lâm Duyệt Dao. Hình bộ đã sai người phong tỏa các lối ra vào kinh thành. Cho dù hung thủ có ba đầu sáu tay cũng khó mà thoát được.
Lâm Duyệt Dao này chỉ là một nữ nhân, chỉ dựa vào một mình ả thì sao có thể đột nhập vào cung giết người? Ả ta có thân phận như thế nào? Ả tốn bao công sức để làm hại Lệ phi là vì sao chứ?
Động cơ giết người của hung thủ chưa được tra rõ, chúng thần sẽ dốc hết sức điều tra để sớm ngày kết án. Có điều, Khôn điện trước kia làm to chuyện, nhận lầm cung nữ trong cung thái hậu là hung thủ, còn bịa đặt tội để tra tấn cực hình.
Những hành vi này chính là xem mạng người như cỏ rác, làm vụ án rẽ sai hướng. Thật sự là tội không thể tha. Nhưng Khôn điện được hoàng thượng phong tước, thế nên phải xử lý thế nào, xin hoàng thượng nói rõ.
Hoàng thượng, Thư quý phi sai người mang đến. [Quyết định thật nhanh, việc công giải quyết chung.] Như ái khanh nói, Thư Bác biết pháp lại phạm pháp, không thể bỏ qua. Nhưng vụ án này vẫn chưa được điều tra rõ ràng, không được xử phạt luôn.
Truyền ý chỉ của trẫm, cấm túc Thư Bác trong nhà, canh chừng nghiêm ngặt, tạm thời cách chức chờ điều tra. Sau khi vụ án này kết thúc thì sẽ xử lý sau. Thần lĩnh chỉ. Thế tử dự thính đã lâu, có nhận xét gì không? Hoàng thượng thông minh sáng suốt,
Xử lý như vậy là ổn thỏa nhất. Chỉ là… Thế tử có suy nghĩ gì cứ nói. Chỉ là, tuy vụ án này nay có vài manh mối, nhưng hung thủ lại một mình hành hung trước ánh mắt của mọi người. Thật không thể xem thường. Thần cho rằng
Vân đại nhân còn trẻ, vẫn còn thiếu kinh nghiệm điều tra vụ án. E rằng sẽ làm lỡ thời cơ. Thế tử có kiến nghị chi? Vụ án này rất khó phá, thần cho rằng nên để một đại thần thành thục chín chắn toàn quyền phụ trách. Có sự lựa chọn nào không?
Khởi bẩm hoàng thượng, thần xin san sẻ cho hoàng thượng. Đinh đại nhân quả thật là sự lựa chọn thích hợp nhất. Thần tin rằng với kinh nghiệm điều tra vụ án lâu năm của Đinh đại nhân thì chắc chắn sẽ nhanh chóng điều tra vụ án này rõ ràng.
Được, vậy Đinh ái khanh sẽ toàn quyền phụ trách vụ án Lệ phi. Phải nhanh chóng bắt sống phạm nhân về quy án. Vi thần lĩnh chỉ. [Chiêu Dục cung] Thần Nhi đến thỉnh an cô mẫu. Thần Nhi cả gan cầu xin một chuyện. Mong cô mẫu hãy mở cửa gặp ta.
Cô mẫu, cha ta đã bị hoàng thượng cách chức giam giữ, mong cô mẫu nghĩ cách cứu cha ta. Nương nương, có cần nô tỳ đuổi cô ta đi không? Không cần đâu, mặc kệ nó. Hét mệt rồi thì tự khắc đi thôi. [Truy nã] Đứng lại! Đi đi. Người tiếp theo.
Đại ca, huynh nhìn thấy khuôn mặt thật sự của Lâm Duyệt Dao bao giờ chưa? Vẫn chưa. Sao thế? Chưa từng thấy cô ấy trông thế nào thì chẳng phải là mò kim đáy bể à? Đây là kế hoạch bắt giữ do chính tay
Định đại nhân có kinh nghiệm tra án phong phú vạch ra đấy. Đinh đại nhân bảo đây là kế che mắt. Chỉ có vậy mới có thể ép hung thủ hiện nguyên hình. Ta đã nói mà, Đinh đại nhân là dốt nát, còn không bằng Vân Thanh Hiền kia nữa.
Bình thường người đối chọi với Vân đại nhân là đệ, sao bây giờ lại nói tốt cho hắn thế? Em dâu quản thúc tốt thật đấy. Ta thế này là đánh giá chuyện chứ không đánh giá người. Vân Thanh Hiền quả thật trông có hơi đáng ghét nhưng
Năng lực tra án của hắn rất mạnh. Ta cảm thấy không nên để Đinh Thịnh phụ trách vụ án này. Phải để Vân Thanh Hiền phụ trách mới đúng. Đại ca. Thư đại tiểu thư đến rồi. Long đại nhân, ta muốn bàn với huynh một chuyện quan trọng.
Có thể qua chỗ khác nói chuyện không? Nhị đệ ta không phải người ngoài, Thư tiểu thư cứ việc nói thẳng. Long đại nhân, ta đến đây vì chuyện của phụ thân mình. Ta biết nói vậy là rất mạo muội, nhưng
Ta mong Long đại nhân có thể xin tha tội cho cha ta không? Nếu Long đại nhân không tiện, thì có thể dẫn ta đến gặp hoàng thượng để ta tự nói cũng được. Cô cũng biết quan hệ của Ô Kim Vệ với Khôn điện luôn bất hòa, huống hồ,
Hoàng thượng có phải là người cô muốn gặp là gặp được đâu? Ta không thể giúp cô chuyện này. Long đại nhân, ta biết cha ta xử sai án, bắt nhầm Kỷ Diễm. Nhưng vụ án này chưa kết thúc, cha ta đã bị nhốt ở trong nhà,
Một ngày ba bữa chẳng ai chăm sóc. Thân là con gái, ta chỉ muốn gặp ông ấy một lần. Chẳng lẽ chỉ cầu xin như vậy cũng không thể được cho phép sao? Cô yên tâm đi, ta sẽ sắp xếp cho cô về Thư phủ để chăm sóc cha mình.
Ta bảo đảm với cô đấy. Ta sẽ ra mặt điều tra vụ án này kỹ càng. Tỷ tỷ, ta đã nói rồi mà, Vân Thanh Hiền này không có triển vọng như tỷ nghĩ đâu. Giây phút quan trọng, vẫn phải dựa vào cha để giữ lại mũ quan.
Muội nhỏ giọng lại đi, phu quân sắp về phủ rồi. Về phủ thì về phủ, phải để hắn nghe được mấy lời này. Tỷ tỷ không biết đấy thôi, sau khi xảy ra án mạng tại hoàng cung thì hai người này hỏi han ân cần, ôn chuyện thật lâu trong phòng.
Nói cho hay là tra án, chứ ma mới biết là có rắp tâm gì. Im miệng. Sao có thể nói lung tung về chuyện này? Tỷ phu của muội bận việc gì mỗi ngày thì ta là người rõ ràng nhất. Mấy cái tin đồn nhảm đó sao có thể nói bậy?
Nếu truyền đến tai cha thì không chuyện cũng thành có chuyện. Truyền thì truyền đi, Vân Thanh Hiền hắn không xứng với Đinh gia chúng ta. Phu quân về rồi. Quấy rầy hai tỷ muội ôn chuyện. Cha. Cha, sao người cũng đến đây? Con gái thỉnh an cha.
Không biết cha sẽ đến, con sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị vài món ăn cho cha. Không cần đâu. Vừa nãy ta và nhạc phụ đại nhân cùng nhau hạ triều, ông ấy cất công đến thăm đấy, không có chuyện gì khác đâu.
Bệnh vào từ miệng, còn họa từ miệng mà ra. San Nhi, những chuyện nên nói và không nên nói, ta cũng đã nói hết rồi, anh rể của con là người thông minh hẳn là biết được, hắn sẽ tự giải quyết cho tốt. Con cũng chơi đùa đủ rồi,
Về phủ với cha. Cha. Cha, hiếm khi người đến đây, cùng nhau ăn bữa cơm rồi về. Không cần đâu. Phu quân, những lời lúc nãy San Nhi nói chỉ là tin đồn nhảm mà thôi. Chàng đừng để bụng. Mặc kệ cha nói nặng điều gì
Cũng đều là vì muốn tốt cho chúng ta. Chàng đừng để ý nhé. Dù sao thì đều là người một nhà, vụ án trong cung cứ giao cho phụ thân xử lý, cũng không xem như làm mất mặt phu quân. Truyền đi nhanh thật đấy. Ngay cả phu nhân cũng biết rồi.
Có điều phải cảm ơn sự thông cảm của phu nhân. Ta biết phụ thân đại nhân thương cho roi cho vọt, ta biết ơn còn không kịp nữa là. Sao lại trách người được chứ? Mấy ngày này phu quân ra ngoài tra án, ta thường hay lo lắng. Sau này
Phải về sớm một chút đấy. Muốn bổn thế tử tiến cử Đinh Thịnh tra án Lệ phi thay ngươi? Đây chính là kế hoạch châm ngòi quan hệ của Đinh Thịnh và Thư Bác mà ngươi nói với ta? Thế tử quả nhiên thông minh. Đây chỉ là bước đầu tiên mà thôi.
Không cần khen bổn thế tử, mưu kế của ngươi mới đáng để nhắc đến. Ngay cả bổn thái tử cũng không rõ điều ảo diệu sau lưng ngươi. Chẳng lẽ vụ án Lệ phi có ẩn tình gì khác? Ta biết được một bí mật,
Không biết thế tử có hứng thú không? Nói mau. Là hắn? Được, cứ theo kế hoạch của ngươi. Hôm nay hiếm khi được rảnh rỗi, ta sẽ dùng bữa với phu nhân. Ta sẽ sai hạ nhân chuẩn bị. Đi thong thả nhé. Cha, con về rồi đây. Cha, còn lười biếng nữa à?
Ban ngày mà còn uống rượu, có còn muốn làm ăn không? Cha! Uống rượu không không tốt cho sức khỏe. Mau lại nếm thử bánh ngọt con gái người mang đến nè. Cha. Đã lâu không thấy Mộc Nhi cười như vậy. Tốt thật đấy. Sao Vân đại nhân lại ở đây một mình?
Cha ta đâu? Dạo này cuối cùng cũng rảnh rỗi rồi, không có việc gì làm mà cũng chẳng biết nên đi đâu. Vốn muốn đi uống rượu mua say, vừa khéo gặp Lão Cư có việc phải ra ngoài một chuyến, không ai trông quán. Nên ta đã xung phong nhận việc,
Ở lại đây trông quán rượu giúp ông ấy. Vân đại nhân có phải vì chuyện bắt giữ Lâm Duyệt Dao mà bị thánh thượng trách phạt nên mới… Chuyện này có gì đâu, hôm ấy có thể cứu được cô thì ta đã mãn nguyện rồi.
Thân phận của hung thủ đã bị bại lộ, quy án là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Vân đại nhân có thể nghĩ như thế thì tốt. Một khi uống rượu quá mức thì sẽ mất đi ý nghĩa của việc uống rượu.
Vẫn nên uống ít thôi, sức khỏe là quan trọng nhất. Không biết tại hạ có vinh hạnh được mời Long phu nhân uống vài chén không? Không biết Mộc Nhi ở Long phủ có vui không? Sao Vân đại nhân lại hỏi thế? Trước kia ở bên Mộc Nhi
Luôn có những chủ đề nói mãi không hết và những khúc đàn đàn mãi không ngừng. Cách nhau mấy tháng ngắn ngủi, bây giờ cùng ngồi chung bàn thế mà ta không biết phải nói gì mới được. Chỉ có thể hỏi câu này.
Thế vừa lúc ta muốn hỏi thăm Vân đại nhân một việc. Tuy bảo vụ án Lệ phi được nghi ngờ là do Lâm Duyệt Dao gây ra, nhưng động cơ của cô ta là gì? Vân đại nhân có manh mối không? Vụ án này đã
Giao cho Đinh đại nhân toàn quyền phụ trách. Tất nhiên là ta chẳng biết gì rồi. Đã bảo uống vài chén, chúng ta tạm thời đừng nói đến chuyện vụ án nữa. Nào. Vân đại nhân rảnh rỗi đến mức ngồi đây uống rượu à? Sao thế? Quan trường không như ý,
Không đóng cửa tự ngẫm nghĩ, chạy tới đây quyến rũ con gái người ta, mất hết thể diện. Nhị gia, huynh hiểu nhầm rồi. Vân đại nhân, Vân phủ không có ai uống rượu mua vui với Vân đại nhân à? Cứ phải ra ngoài uống rượu,
Còn phải chạy đến quán rượu Cư gia uống rượu với phu nhân của Long mỗ nữa? Thế thì còn ra thể thống gì? Nhị gia, huynh hiểu lầm thật rồi. Ta còn chưa nói đến muội đấy, tự ý về nhà mẹ đẻ, còn ngồi đây uống rượu với nam nhân
Giữa ban ngày ban mặt. Không tuân theo nữ tắc. Hôm nay là ta không mời mà đến, không liên quan gì đến Long phu nhân, ngươi không cần nói năng khó nghe. Huống hồ, cửa lớn của quán rượu rộng mở, hàng xóm qua lại đều có thể làm chứng,
Ta với Long phu nhân cực kỳ trong sạch. Ngươi không cần phải nhảy dựng lên như thế, mất phong độ quân tử lắm. Vả lại, cô ấy là phu nhân ngươi, ngươi có thể không phân biết phải trái mà chỉ trích người khác, nhưng
Ngươi không thể thốt ra lời tổn thương Mộc Nhi. Đây là chuyện giữa ta và phu nhân của mình, không cần Vân đại nhân quan tâm. Ngược lại là ngươi, hãy lo chuyện của mình đi, đừng lại làm mất mũ quan của mình đấy. Mộc Nhi và ngươi
Là quan hệ không thể ngồi xuống uống vài chén. Mong Vân đại nhân tự trọng. Mộc Nhi, về phủ với ta. Vân đại nhân, ngài đừng để bụng lời huynh ấy nói nhé, ta thay huynh ấy xin lỗi ngài. Nhị bá mẫu, có thể ăn cơm chưa?
Mình không phải là chủ gia đình à? Hôm nay món ăn phong phú thật, nhiều đồ ăn thế này, toàn là nhị bá mẫu nấu đấy. Cái này là nhị bá mẫu cất công nấu cho nhị bá đó. Nhị bá đúng là lấy được một người vợ tốt.
Mẹ con cái gì cũng tốt, chỉ không biết nấu cơm thôi. Có điều, hình như hôm nay nhị bá làm sai gì đấy, chọc cho nhị bá mẫu không vui đến thế. Ăn cơm không nói chuyện, mau ăn đi. Con chưa bắt đầu ăn mà. Tiểu Bảo, ăn đi nào.
Phu nhân đang làm gì thế? Mấy món này là ta cất công nấu cho Tiểu Bảo. Không phải Nhị gia uống giấm là được rồi sao? Còn cần ăn cơm à? Chúng ta đừng nhắc tới chuyện này nữa được không? Sao có thể không nhắc chứ?
Ta không tuân theo nữ tắc như vậy mà. Hôm nay, quả thật là ta có hơi kích động, vì ta thấy hai người vui vẻ nên ta không vui. Huống hồ, Tiểu Bảo còn đang ở đây, giữ lại mặt mũi cho ta nhé. Nào, ăn nhiều tí. Nào nào.
Ăn nhiều vào phu nhân. Uống chút canh nhé. Cảm ơn Nhị gia, canh gà dễ nóng, ta sợ uống nhiều sẽ đổ thêm dầu vào lửa. Tiểu Bảo, nào, uống chút canh gà giải nhiệt. Mộc Nhi, chuyện này… chúng ta đừng vì Vân Thanh Hiền mà tổn thương tình cảm nhé. Ta…
Ta chỉ muốn nhắc muội, hắn… động cơ của hắn không trong sáng. Hắn có ý đồ xấu. E là Nhị gia uống giấm (ghen) nhiều quá rồi nhỉ? Nhị bá sao thế? Nhị bá sắp bị cô ấy làm tức chết rồi. Nữ nhân này chẳng nói lý lẽ gì cả.
Rõ ràng là nhị bá cố tình gây sự mà. Con thì hiểu gì chứ? Nhị bá làm thế thì gọi là quan tâm. Nhưng quan tâm quá sẽ loạn đấy. Ăn đi, ăn cơm. Hương vị thế nào? Ngon mà. Đâu chỉ ngon, đây là rượu gia vị
Mà nhị bá mẫu cất công về quán rượu để lấy mới nấu được món cá ngon lành như vậy cho nhị bá đó. Sao con không nói sớm? Người có hỏi đâu. Sao con giống hệt cha mình vậy hả? Ăn, ăn cơm đi. [Khi xảy ra vụ án Lệ phi]
[thì Lâm Duyệt Dao đang đàn] [Phục Hy khúc.] [Có liên quan đến sư phụ.] [Trước kia Kỷ Diễm có để lộ qua lời nói] [rằng cũng có liên quan đến sư phụ.] [Sau khi xảy ra vụ án] [thì Kỷ Diễm bị oan tống vào ngục.] [Hai người này]
[có liên quan gì đến vụ án của sư phụ không?] [Giữa họ có mối liên hệ thế nào?] [Rốt cuộc Lâm Duyệt Dao sao lại phải giết Lệ phi?] Rốt cuộc đã có sai sót ở đâu? Phu nhân! Phu nhân! Ta biết phu nhân
Trước đó chỉ là về lấy rượu gia vị nấu cá cho ta. Là do ta không tốt, đã tổn thương tấm lòng của phu nhân. Còn nói năng không lễ độ, hiểu lầm phu nhân rồi. Đều là lỗi của ta. Thế… phu nhân nể mặt con cá này
Mà ăn một miếng nhỏ nhé? [Nếu mọi chuyện] [đều liên quan đến vụ án của sư phụ,] [vậy tiếp tục điều tra,] [không biết sẽ là tình thế như thế nào?] [Đến lúc đó Long gia sẽ bị liên lụy,] [thì huynh ấy phải làm sao đây?] Cá nguội rồi
Nên hương vị khác đi rồi sao? Nhị gia, huynh có thể đồng ý một chuyện với ta không? Tại sao phu nhân lại nghiêm túc đến thế? Sau này Nhị gia có thể đừng chen chân vào chuyện trong cung được chứ?
Vụ án của Lệ phi vốn chẳng liên quan gì đến huynh cả, huynh không cần phải dây vào nó. Nếu muội không chen chân vào thì ta cũng chẳng muốn dây vào vũng nước đục này. Nhưng bây giờ đại ca làm quan trong cung,
Nếu thật sự xảy ra chuyện cũng chẳng trốn được. Thế còn không bằng đối mặt cùng nhau. Phải rồi phu nhân, dạo này thời tiết hơi lạnh, nên ta có lấy thêm chăn cho muội. Sau này nếu cần thì hãy dặn người hầu đốt lò sưởi trước cho muội.
Muội bị giằn vặt mấy bận, sức khỏe đã yếu rồi, nhất định phải chú ý đấy. Có chuyện này ta đã suy nghĩ rất lâu rồi. Nhị gia cứ nói đi. Có thể xem chuyện thành thân giả của chúng ta chưa từng xảy ra được không? Nhị gia hối hận rồi à?
Muốn đuổi Mộc Nhi đi sao? Không! Ta muốn biến giả thành thật. Ta… ta còn tưởng chúng ta đã vừa lòng nhau… Ta đùa thôi. Nếu ta thật sự muốn như thế thì ta sẽ dùng ý chỉ của thánh thượng để ép muội.
Ta sẽ không cho muội cơ hội chần chừ đâu. Thế… muội nghỉ ngơi đi nhé. [Khi đấy là tình thế bắt buộc,] [bất đắc dĩ với phải] [ký giao ước thành thân giả với Nhị gia.] [Bây giờ vụ án của sư phụ đã có manh mối,]
[sao ta có thể dễ dàng từ bỏ chứ?] [Nhưng nếu tiếp tục ở lại Long phủ,] [chỉ e sau này] [sẽ càng luyến tiếc hơn nữa.] Nhị gia, xin lỗi. Ta không tin gia chân thành cỡ này mà không làm muội rung động. Mộc Nhi, phu nhân, ăn cơm thôi.
Đây là câu trả lời của muội à? Còn chẳng thèm để lại lá thư nữa. Lý Kha! Lý Kha! Tới ngay đây gia! Gia, tới rồi đây. Sao thế gia? Ngươi đến Cư gia nói cho nhị phu nhân biết
Ta đã điều tra được quá trình hành hung trong vụ án Lệ phi. Bảo muội ấy đến hiện trường vụ án. [Phòng xác] Mời hai người vào trong. Hải Quý đâu? Hai người đừng vội, Hải Quý ở đây. Đây… đây chính là Hải Quý mà hai người muốn tìm.
Nói cho đúng, là ba người Hải Quý và người quan sai áp giải hắn. Kẻ nào to gan như thế? Dám tự ý hỏa táng? Đại nhân minh xét, ba người Hải Quý không may gặp sạt lở, thật sự là thiên tai bất ngờ.
Họ bị chôn vùi trong đất đá lở mấy ngày, lúc đào ra đã không còn mặt mũi, chẳng thể nhận ra được nữa. Chỉ để lại vài vật dụng để chứng minh thân phận. Mau. Mời hai người nhìn. [Hình bộ] Thế chẳng phải càng nên giữ gìn thi thể
Để tiện cho việc điều tra sau này sao? Sao lại qua loa thiêu thành một nắm tro thế này? Làm như vậy thì sao xác nhận người này là Hải Quý được? Đại nhân minh xét! Đại nhân minh xét! Tiểu nhân cũng vì bất đắc dĩ mà thôi,
Khí hậu địa phương ẩm nóng, thi thể được đào ra rồi để chẳng được mấy ngày đã bắt đầu thối rữa. Nếu không xử lý kịp thời e rằng sẽ tạo nên bệnh dịch. Bất đắc dĩ, chỉ đành thiêu hủy thôi. Phải. Chúng ta chỉ là nha dịch trong làng,
Sao dám tự ý định đoạt chứ? Đều… đều là nghe lệnh làm việc. Phải đấy. Mong hai vị đại nhân giơ cao đánh khẽ, nói vài lời hay với bên trên. Phải đấy đại nhân. [Thượng Dương môn] Gia, phu nhân đến rồi. Mời phu nhân. Nhị gia có ý gì hả?
Không rõ sao? Phải rồi, có phải Lý đại ca nói Nhị gia có manh mối mới nào không? Không biết là manh mối gì, Nhị gia cứ nói thẳng. Ta đã đặt du thuyền ngoài ngoại ô thành Đông. Chúng ta có thể vừa dạo hồ vừa ăn cơm, ngắm cảnh ven hồ.
Dạo này muội căng thẳng quá, cần phải thư giãn một chốc. Nhị gia phí tiền như vậy làm gì? Khi đấy muội không từ mà biệt, nếu không bỏ chút vốn lỡ như muội truyền việc thành thân giả của chúng ta ra ngoài thì chẳng phải ta sẽ mất hết mặt mũi sao?
Ta nói cho muội biết, ta biết ngay không nhắc đến vụ án thì muội sẽ không ra đây. Ta mặc kệ, xem ra trong lòng muội chẳng hề có ta. Được rồi, nếu Nhị gia đã sắp xếp thỏa đáng như vậy thì xin nghe theo Nhị gia. Đi thôi. Là Lâm Duyệt Dao.
Đứng lại! Hỗn xược ! Dám vô lễ với sứ giả nước Tây Mân? Sứ giả nước Tây Mân? Thê tử không biết lễ nghĩa, quấy rầy sứ giả, mong ngài thứ lỗi. Không biết sứ giả đến kinh thành ở lại quán trọ nào? Vì để bày tỏ lòng xin lỗi,
Long mỗ sẽ làm tròn phận chủ nhà. Hiểu lầm thôi. Đây là đặc sứ nước Tây Mân, Nhã Lê Lệ. Lần này vào cung là để gặp thái hậu. Nếu Nhị gia không còn chuyện gì thì chúng ta xin đi trước. Dù sao nếu làm lỡ thời giờ của thái hậu
Thì chúng ta cũng không biết ăn nói thế nào. Đặc sứ đại nhân, đi thôi. Vâng. Nhị gia, ta sẽ không nghe nhầm đâu, cô ta chính là Lâm Duyệt Dao. Quà mừng của sứ đoàn Tây Mân lúc trước, ai gia đã nhận được rồi. Không biết tại sao đặc sứ đến giờ
Mới vào cung gặp mặt? Bẩm thái hậu nương nương, sau khi ta vào kinh thì bị bệnh nhẹ, lúc trước luôn chữa bệnh ngoài cung, không dám vào cung. Sợ sẽ gây rắc rối cho thái hậu. Bẩm thái hậu, trong khoảng thời gian này bệnh tình của đặc sứ không giảm,
Vẫn luôn nghỉ ngơi ở Âm Ti phủ. Thần không dám tiếp đón không chu đáo. Không biết đặc sứ đã quyết định ngày về chưa? Chờ văn điệp được xét duyệt thì sẽ rời khỏi kinh thành. [Văn điệp thông quan] Hai người nghi ngờ
Đặc sứ Nhã Lê Lệ của nước Tây Mân là Lâm Duyệt Dao ngụy trang? Không, không phải Lâm Duyệt Dao ngụy trang thành đặc sứ nước Tây Mân, mà đặc sứ đã vào kinh thành bằng thân phận giả, mở Lục Nghệ phường để đánh lừa dư luận.
Như vậy, sau khi vụ án của Lệ phi bị bại lộ thì cô ta có thể dùng thân phận thật để rời khỏi kinh thành danh chính ngôn thuận. Nhã Lê Lệ này chắc chắn đã có mưu kế từ lâu. Như vậy thì Lâm Duyệt Dao mất tích,
Hung thủ cũng sẽ bốc hơi khỏi nhân gian. Không ai nghi nờ đến đặc sứ nước Tây Mân cả. Kế hay. Ta có thể giữ lại văn điệp thông quan của cô ta mấy ngày. Nhưng nếu còn chưa có chứng cứ, thì ta cũng bất lực thôi.
Dù sao thì cô ta là đặc sứ nước Tây Mân, nếu bất cẩn, sẽ ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao của hai nước. Không thể rút dây động rừng, phải đem trả văn điệp lại theo quy trình bình thường. Như thế chúng ta mới có thể lặng lẽ
Dẫn rắn ra khỏi hang. Chẳng lẽ muội có cách đối phó? Chúng ta cứ phát văn điệp đi, khoảng thời gian này, đủ để chúng ta bắt được hung thủ thật sự. Tiếng đàn khi xảy ra vụ án, ta chỉ cần nghe thêm một lần là có thể xác định
Lâm Duyệt Dao với Nhã Lê Lệ có phải cùng một người hay không. Cái này thì dễ xử, chỉ cần chúng ta để Đinh đại nhân hành động là được. Đinh Thịnh được thánh thượng khâm điểm phụ trách vụ án này, nếu có thể bắt được hung thủ thật sự
Chắc chắn ông ấy sẽ dốc hết sức lực. Nhưng ông ấy sẽ dốc hết sức phối hợp với chúng ta à? Nếu chúng ta tự điều tra chuyện này mới là đắc tội với Đinh đại nhân. Dù sao thì có nói thế nào công lao này cũng nên thuộc về ông ấy.
Mặc kệ ông ấy, ta không quan tâm công lao của ai cả. Điều quan trọng nhất là bắt được hung thủ thật sự. Nếu Hải Quý chết rồi thì là trừng trị đúng tội. Tội nghiệp hai quan sai áp giải hắn. Đúng là xui tám đời mà.
Bây giờ còn chẳng giữ được thi thể nữa là. Phải làm sao để thông báo cho người nhà họ đây? Chia tro cốt thành ba phần, để đại ca phát tiền trợ cấp. Bảo là thi thể nặng quá, không thể di dời nên hỏa táng rồi. Huynh chỉ biết xúi bậy thôi.
Chúng ta đến đây điều tra mà chẳng thu hoạch được gì. Không biết Hải Quý đã chết hay chưa. Ta cứ cảm thấy không yên tâm. Chắc chắn không đơn giản như thế đâu. Tiểu nhị, cho một vò rượu. Vâng thưa khách quan. – Minh chủ! – Lão Mộc! Minh chủ!
Minh chủ, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi. Minh chủ, huynh phải phân xử cho các huynh đệ. Các huynh đệ sắp không sống nổi nữa rồi. Làm gì mà khóc lóc ghê thế? Có chuyện gì? Minh chủ, không phải là người. Không phải? Đối phương không phải là người,
Mà là hồ tiên. [Long phủ] Tiểu Bảo, sao thế? Sao lại không ăn cơm? Nhị bá mẫu, cha với mẹ đã rời nhà mấy ngày rồi, rốt cuộc họ đi đâu thế? Sao còn chưa về? Tiểu Bảo ngoan, cha mẹ con ra ngoài làm một việc rất quan trọng.
Họ sẽ về nhanh thôi. Nếu Tiểu Bảo có chuyện gì thì có thể tìm nhị bá mẫu trước nhất. Vừa nhìn là biết muội không hiểu trẻ con. Tiểu Bảo, cha mẹ con đã gửi thư về rồi. Họ không sao. Thật chứ? Cha có gửi thư về thật à? Cha nói gì thế?
Tất nhiên là thật rồi. Cha con còn nói với ta rằng sẽ mang về một số đồ chơi cho Tiểu Bảo. Nên Tiểu Bảo phải ngoan nhé. Nghe lời thầy, tập trung nghe giảng. Họ sẽ về nhanh thôi. Nhị bá còn xem Tiểu Bảo là trẻ con à?
Mấy thứ như quà chẳng dỗ Tiểu Bảo được đâu. Nhị bá lừa người khác khi nào chưa? Nếu Tiểu Bảo cảm thấy không muốn mấy món đồ chơi này thì nhị bá sẽ bán chúng nó hết đấy. Không được. Đồ cha mua tất nhiên là của Tiểu Bảo rồi. Của con hết.
Con khôn nhất đấy. Nếu nói khôn thì ai mà so được với Nhị gia chứ? Đang ở trước mặt trẻ con, chừa lại mặt mũi cho ta đi. Thương nhân số một kinh thành. Tiểu Bảo, chờ cha mang quà về rồi thì đừng đưa nhị bá nhé. Mau ăn cơm đi.
Có chuyện gì thế? Minh chủ. Vốn nơi này cũng được xem như phồn thịnh, nhưng mấy hôm trước trong thôn bỗng dưng gà chó không yên. Dân làng đều bảo là hồ tiên ghé thăm. Trên đời này làm gì có yêu ma quỷ quái chứ? Phải, ta là người trong giang hồ,
Tất nhiên cũng không tin hồ tiên như phu nhân. Nhưng sau đó có cô nương mất tích ở phụ cận làng. Hỏi thăm thì mới phát hiện những cô nương này đều là vào rừng trong trạng thái mơ hồ không rõ. Ngày hôm sau thì chẳng biết tung tích. Phu nhân, minh chủ,
Hai người nghĩ xem, nếu không phải do hồ tiên mê hoặc hồn phách thì sao người thường có thể làm như vậy? Không phải, các ngươi chưa từng thấy dáng vẻ của nó à? Ta nhớ thứ đó có mặt mũi dữ tợn, mà toàn thân là lông.
Hơn nữa còn có thể đứng thẳng mà đi. Với cả da của nó lồi lõm, có đuôi, nhưng mặt lại là mặt người bình thường. Vô cùng đáng sợ. Khoan đã. Có mấy con hồ tiên? Sao mỗi người lại tả khác nhau vậy? Chuyện đến nước này
Chúng ta cũng đâu giấu giếm làm chi, đúng không? Minh chủ, hôm đấy trời đêm tối đen, chúng ta chỉ lo giữ mạng, không thể nhìn rõ bộ mặt thật của nó. Có điều con quái vật đó ánh mắt phát xanh, dáng người cực lớn. Cho dù chúng ta hợp sức
Cũng không thể chống lại nó. Đúng đấy. Nào có lý này? Dám làm hại huynh đệ ta. Được, tối nay chúng ta sẽ ở lại đây. Bắt hồ tiên, trừ hại cho dân.