Điền Canh Kỷ Tập 01 | Phim Hài Cổ Trang Xuyên Không Mới Nhất | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Linh vị của cháu trai đã mất Tôn Ly] Chẳng lẽ là tuẫn táng? Tôi không chơi đâu. Tôi không chơi, tôi không chơi nữa đâu. Tôi không chơi trò này đâu nha. Tôi… tôi không chơi nữa đâu. Thả tôi ra.

    Xin anh đấy, thả tôi ra đi mà. Nóng quá, nóng quá. Tôi không chơi nữa đâu. [Game over] Đã bảo là hệ thống làm ruộng cơ mà. Chưa thấy ruộng đâu, vừa vào đã bị người ta dí chạy, lại còn bị thiêu chết nữa chứ. Vừa nãy hệ thống gặp vấn đề,

    Thời gian mỗi lần đưa vào đều không chính xác lắm. Điều chỉnh lại thiết bị một tí nhé. – Được. – Được. Lại lần nữa, bình tĩnh đừng nóng vội nhé. Nói cô biết chứ, cô là lượt người trải nghiệm giai đoạn thử nghiệm đầu tiên, sau khi cô hoàn thành nhiệm vụ,

    Không chỉ nhận được tiền thưởng mà còn góp công vào quá trình nghiên cứu trò chơi. Vừa mới thử đã dí người ta vào chỗ chết, tôi thấy các anh có phải đang thử nghiệm trò chơi gì đâu, rõ ràng là muốn tiễn người khác đi luôn. Thử lần nữa

    Thì anh có thể giảm bớt cảm giác đau xuống không? Không thành vấn đề. Nhưng tôi phải nhắc nhở cô, cô vẫn phải trải qua những rắc rối do đám họ hàng ngáng chân đó gây ra. Về chuyện này, sau khi cô nhận nhiệm vụ… Anh đã nói 50 lần rồi. Ông nội,

    Cháu ông gọi điện cho ông này. – Tôi ra ngoài nghe điện thoại đã. – Ông nội, cháu ông gọi điện cho ông này. Con gọi nhiều quá, có việc gấp gì à? Mẹ, sắp bắt đầu năm học mới rồi, nhưng mà tiền học… Sao không đòi bố con?

    Bố nói đang hơi kẹt, bảo con hỏi mẹ. Em gái con đi học piano tốn kém lắm. Chú Lý của con thì không khỏe, còn phải ăn, phải bồi bổ, thuốc men cũng tốn nhiều. Sau khi bố mẹ ly hôn luôn là mẹ chăm con, mẹ đã dốc hết sức rồi.

    Con hỏi bố con đi. Đi nói với bố con ấy. Con là sinh viên năm hai rồi, ông ấy trả thêm tiền học hai năm là thoát nợ rồi còn gì, gì đến mức phải tiếc tí tiền đấy? Nhưng mẹ ơi, con… [Mẹ] [Điền Canh Kỷ] [Tập 1] [Đang tải]

    [Mở khóa địa điểm] [Doanh trại Thập Tam Lý] [Heo nhà – Trư Tiểu Hoa] Nhị sư huynh cũng ở đây à? Liên Man Nhi? Bà nội bảo cháu đi hái rau cơ mà, sao cháu lại làm biếng ở đây? [Tiểu cô – Liên Tú Nhi] Tiểu cô?

    Ai lại đi làm biếng ở chuồng heo bao giờ. Tránh xa ta ra. NPC này làm màu ghê. [Đệ đệ – Tiểu Thất] Tỷ. Cảm giác chân thực quá. Đáng yêu quá. [Chó nhà – Cẩu Đại Hoàng] [Con gái nhị bá – Liên Diệp Nhi] [Nhị bá nương – Hà thị]

    Hất đi đâu thế, nhìn vào chứ. Vợ lão nhị, con trộm trứng gà à? Mẹ, mẹ đừng có đổ oan cho con. [Bà nội – Chu thị] Con làm việc cả sáng, làm gì có thời gian trộm bảo bối của mẹ. Diệp.. Diệp Nhi. Diệp Nhi, mau ra giúp mẹ một tay.

    Quét sàn đi. Sao bà cụ này cứ sờ phao câu gà thế? Gà đẻ bao nhiêu trứng, sờ là biết ngay. Nói cái gì đấy? Chẳng được tích sự gì, được mỗi cái ăn là giỏi. Cháu không làm việc đi, đứng thơ thẩn ở đấy làm gì? Còn đứng đấy hả?

    Chỉ biết ăn không biết làm. Ta xem cháu… Chạy cái gì? Sao bà lại đánh cháu? Mau đi đun nước nấu cơm đi. – Tránh ra. – Mẹ. [Trương thị] Vợ lão tam, [Đệ đệ chưa ra đời – Tiểu Bát] có phải cô lấy trứng của ta không? Mẹ. Mẹ nói gì thế?

    Ngày nào ta cũng trông cẩn thận, sáng ra sờ phao câu gà, đúng năm quả, mà vừa nãy chỉ nhặt được có bốn quả. Nếu không có ai lấy thì sao lại thiếu được? Nói đi chứ. Mẹ. Cha nó, ta không trộm. Mẹ, có chuyện gì thế? [Liên Thủ Tín]

    Con về đúng lúc lắm, vợ con giỏi quá cơ, mắng nó mấy câu là đã xụ mặt ra rồi. Con nhìn nó đi kìa. Mẹ, người nhà ăn ở với nhau bao nhiêu năm nay, chắc mẹ cũng hiểu rõ con dâu mẹ không phải người như vậy chứ?

    Xem tôi nuôi được thằng con ngoan chưa kìa. Con lấy vợ vào rồi dám nói mẹ già vô dụng luôn kìa. Con chỉ toàn nghĩ lỗi tại mẹ thôi. Uổng mẹ nuôi con lớn từng này, đúng là sáng mắt ra rồi. Toàn là con cháu bất hiếu. Mẹ, mẹ. Lỗi của con.

    Ta nói này, tam đệ muội, chỉ là ăn quả trứng thôi mà, muội thừa nhận đi. Cùng lắm mẹ chỉ nói muội vài câu thôi. Nhị tẩu, ta… Đúng nha, chỉ là quả trứng thôi mà, thừa nhận đi, Nhận đi chứ còn gì. nhị bá nương. Giỏi lắm. Mẹ, mẹ. Mẹ,

    Mẹ nghe con giải thích đã. Chạy cái gì? – Mẹ. – Chạy à? Cũng đau thật chứ đùa. Cả cái nhà họ Liên này toàn người đâu không biết. Mình vào đây lâu rồi, sao vẫn chưa thấy nhiệm vụ gì nhỉ? Phong cảnh đẹp thế này mà không chụp ảnh đăng lên WeChat

    Thì tiếc thật. [Công bố nhiệm vụ] [Kiếm 1000 lượng vàng] Kiếm 1000 lượng vàng? Chẳng hiểu gì cả. Tỷ. Về nhà mau lên, bà nội sắp chửi rồi. Chửi thì chửi, kệ bà nội đi. Hộp? Đệ có trông thấy chữ bên trong không? Xem ra chỉ có mình mới thấy được.

    Tiểu Thất, tỷ tỷ hỏi đệ, ở chỗ mình một quả dưa chuột bán được bao nhiêu tiền? Dưa chuột, đệ không biết. Nhưng đệ biết kẹo hồ lô là năm văn tiền. Vậy tức là một văn ở thế giới này tương đương một tệ ở thế giới thực. Một ngàn lượng vàng

    Bằng mười ngàn lượng bạc, một lượng bạc bằng 1000 văn. Tính ra là mười triệu tệ. Mười triệu tệ. Quần áo tôi còn phải vá, anh bảo tôi kiếm mười triệu tệ ở đâu hả? Mười triệu tệ đấy. Mười triệu tệ. Vậy có khác nào làm khó mình chứ? Tỷ,

    Tỷ không sao chứ? Mười triệu tệ. Diệp Nhi tỷ, tỷ có biết làm thế nào để kiếm được 1000 lượng vàng không? Một ngàn lượng vàng? Muội điên à? Chưa nói đến kiếm, mấy chục đời nhà chúng ta cũng chưa từng được thấy nhiều tiền như vậy.

    Vậy nhà chúng ta có bao nhiêu mẫu đất? Ba mươi lăm mẫu. Ba mươi lăm mẫu? Vậy theo lý mà nói, thu hoạch lương thực hằng năm cũng đâu có ít. Vì sao nhà mình vẫn nghèo thế? Muội không biết tình hình nhà mình à? Đại bá là tú tài,

    Ông bà suốt ngày mơ mộng mong cho đại bá lên làm quan to. Một người làm quan cả họ được nhờ, giúp cả nhà họ Liên mình được ăn sung mặc sướng đó. Vậy nên mấy năm nay phần lớn bạc nhà mình kiếm được ông bà đều đem cho đại bá cả.

    Dù gì nhà đại bá cũng ở trên trấn, chi tiêu tốn kém. Đám chân đất mắt toét như bọn mình không có cái số hưởng phúc ấy đâu. Với cả mấy năm nay, quan phủ thu thuế ngày càng cao, mọi người nộp xong thuế ruộng thì cũng càng khó sống hơn.

    Bà nội sắp mở tủ rồi. Sao thế? Phải những lúc nhà đại bá từ trên trấn về, bà nội mới mở tủ. Có bảo bối à? Diệp Nhi, con nhanh lên, mẹ đói lắm rồi. Thịt mỡ? Thịt mỡ, thịt mỡ mới ngon chứ. Một lát, hai lát, ba lát, bốn lát, năm lát.

    Ăn Tết cũng cắt có bốn lát thôi đấy. Sáu lát rồi. Bảy lát. Tám lát. [Doanh trại Thập Tam Lý] Sắp tới rồi. [Con gái đại bá – Liên Hoa Nhi] Mẹ, hôn sự chúng ta tìm cho Man Nhi sẽ không có vấn đề gì chứ? Dù gì nhà người ta…

    Con yên tâm đi. Hôn sự này [Đại bá nương – Cổ thị] được ông nội, bà nội, cả tam thúc, tam thẩm đều đồng ý cả rồi. Cha nó, cha nó. Ông nghĩ sao? [Đại bá – Liên Thủ Nhân] Nếu là nhị thúc gian xảo, lươn lẹo của con

    Thì có khi là sẽ hỏng chuyện giữa chừng, chứ cả nhà tam thúc đều là người hiền lành, không đáng lo. Con xem, cha con đã nói vậy rồi. Đợi ngày mai, bà mối đón người đi, chúng ta cũng sẽ nhận được năm trăm lượng bạc đó. Ta nhận số tiền này

    Cũng là vì nhà họ Liên. Chỉ cần Hoa Nhi có thể thuận lợi gả cho một nhà tốt, ta có được một chức quan. Ngày ta lên chức sẽ là lúc nhà họ Liên được sống hạnh phúc. Phải. Nhớ kĩ cho ta, không ai được tiết lộ gì

    Trước mặt ông nội, bà nội đâu đấy. Cha, cha nhìn này. [Lê Hoa Bạch] Đây là rượu ngon thượng hạng, Lê Hoa Bạch. [Ông nội – Liên Phương] Còn nữa, món này còn tốt hơn. Đây là điểm tâm hảo hạng, tên là Nhất Khẩu Hương. Các lão gia trong quan phủ

    Thích món này nhất, con mang về cho cha thử. Con xem con kìa, về là được rồi, cứ hay mang nhiều đồ về, thế có phí bạc ra không? Con có mất đồng nào đâu. Không tốn tiền à? [Nhị bá – Liên Thủ Nghĩa] Người khác tặng à? Mấy năm nay con trai

    Không được may mắn, thi không đỗ, nhưng dù gì con cũng biết nhiều văn thơ. Con vừa ôn thi, vừa dạy học ở trường tư. Các học sinh vô cùng yêu thích con. Cha, việc ngoài đồng có bận không? Mấy hôm nay nhàn rồi, mấy hôm nữa thu hoạch thì mới bận. Cha,

    Con cất củi ở sân sau rồi. Đừng ngồi đấy nói chuyện nữa, ra bàn ăn đi. Vâng, ăn cơm. Được, được. Nào. Ăn đi, ăn đi. Nào, đây. Rót nhé. Thủ Nhân, ăn nhiều vào. Vâng. Rót rượu. Tú Nhi, muội nhìn cây trâm mạ vàng muội đeo kìa, đẹp quá. Hoa Nhi

    Vẫn không nỡ đeo cây trâm này, cứ muốn để lại cho muội đấy. Nào, Hoa Nhi. Thịt mỡ ngon lắm, ăn nhiều vào. Bà ăn nhiều vào ạ. Cháu làm phản à? Cháu đang nhai gì thế? Thịt ạ. Nhìn đi, nhìn đi. Xem cô dạy ra đứa con gái ngoan chưa kìa.

    Quỷ đói nhập à? Cứ gắp thịt liên tục. Đừng tưởng ta không nhìn ra ý đồ của cháu. Ta muốn ăn thịt, ta không tự gắp được chắc? Đừng cãi nhau nữa. Mấy khi Thủ Nhân về nhà một chuyến, có thịt cứ để bọn nhỏ ăn đi. Ta còn

    Không nỡ ăn một miếng thịt này. Cô xem Man Nhi nhà cô có biết xấu hổ là gì không hả? Họ ăn được, sao cháu không được ăn? Ta gắp cho Hoa Nhi đấy, chứ sao cháu lại ăn? Vì cháu đã rửa đủ bảy quả cà tím, tám cái cải thảo,

    Hai mươi chín cọng đậu đũa, chứ còn sao nữa ạ? Cái con ranh con này, mày tưởng mày được gả vào nhà giàu là hếch cái mặt lên được rồi đấy à? Cãi người lớn hết lần này tới lần khác. Nhìn con gái ngoan của cô đi kìa.

    Con sắp phải lấy chồng ạ? Man Nhi, cháu nghĩ xem, cháu sắp gả cho công tử nhà họ Tôn rồi, sau này thiếu gì cơ hội được ăn ngon mặc đẹp, đeo vàng đeo bạc đúng không? Việc gì phải giận dỗi với bà nội ở nhà mẹ

    Chỉ vì một miếng thịt thế chứ. Đúng đó. Nhà họ Tôn? [Linh vị của cháu trai đã mất Tôn Ly] Nhà họ Tôn nào? Tôn Ly á? Đúng đó. Cháu cũng biết nhà họ Tôn là nhà hương thân lớn ở chỗ chúng ta mà. Man Nhi, cháu sắp được sống sung sướng rồi.

    Sao lại là cái nhà họ Tôn này? Gả vào nhà đó thì khả năng cao là lại bị tuẫn táng nữa thôi. Cháu không lấy hắn đâu. Vớ vẩn. Chuyện hôn nhân là một chuyện lớn, Phận con phận cháu như cháu mà tự quyết định được chắc?

    Cháu đi lấy chồng chứ đâu phải đại bá, sao cháu lại không được quyết định? Tam đệ, ta đã cầu xin người ta chấp nhận hôn sự này đấy. Ta đã hy sinh cả thể diện, tìm khắp nơi mới tìm được nhà họ Tôn. Nhà người ta tốt như thế.

    Dạo trước cả cha, mẹ và rồi cả hai vợ chồng đệ đều đồng ý rồi mà. Ngày mai bà mối tới đón rồi, bây giờ đổi ý thì ta biết nhìn mặt người ta thế nào được? Thể diện của ta để đâu? Sao công tử nhà giàu như thế

    Lại phải vội vội vàng vàng lấy một con nhóc nhà quê như cháu? Ai mà biết được có gì phức tạp trong chuyện này không? Biết đâu người ta muốn kéo cháu đi tuẫn táng thì sao? Man Nhi, không được nói chuyện với đại bá như thế. Man Nhi,

    Cháu nghĩ nhiều quá rồi. Nhà họ Tôn coi trọng cháu là vì số cháu tốt, bát tự rất hợp với công tử nhà họ Tôn. Thân là con gái, sớm muộn gì cũng phải lấy chồng cả, nếu cháu gả vào nhà họ Tôn là cơ hội tốt ngàn năm hiếm gặp đấy.

    – Đúng thế. – Bỏ lỡ thì tiếc lắm. Đại bá nương, cuộc hôn nhân tốt như vậy nên gả Hoa Nhi tỷ đi mới đúng. Cháu… Cháu nói lung tung cái gì vậy hả? Hoa Nhi tỷ tỷ của cháu đã được hứa hôn cho nhà họ Tống từ lâu rồi còn gì?

    Nếu không có lão đại lo liệu thì có đến lượt mày vớ được hôn sự tốt đến vậy không? Gia đình giàu có như vậy mà mày còn kén cá chọn canh? Chẳng lẽ sau này muốn gả cho Quốc… Quốc cữu gia sao? Đúng là không biết tốt xấu mà. Tam Nhi,

    Vợ chồng hai đứa nghĩ thế nào? Tuy cuộc hôn nhân này đã được quyết định nhưng nhìn thái độ của Man Nhi thì quả thực không muốn gả đi lắm. May mà người nhà họ Tôn vẫn chưa đón Man Nhi đi. Với dòng dõi như nhà họ Tôn

    Muốn tìm một mối hợp bát tự khác e rằng cũng không khó. Đại ca. Mẹ. Mẹ. Cái nhà này mắc tội gì không biết nữa. Toàn một lũ không thích sống yên ổn, tốt đẹp, chỉ toàn thích dày vò bản thân. Lão đại vất vả khổ sổ

    Toàn là nghĩ cho mấy đứa cả thôi đấy. Thế mà chúng mày lại làm mất mặt lão đại như vậy. Đúng là đồ lòng lang dạ sói mà. Mẹ. Mẹ. Mẹ. Mẹ. Đệ thấy chưa? Chuyện tốt như vậy nói trở mặt là trở mặt được ngay. Chọc tức mẹ rồi đây này.

    Con không lấy, không lấy hắn đâu. Con không lấy hắn đâu. Ai bắt con lấy hắn thì con… con sẽ nhảy giếng tự tử. Con không lấy hắn đâu. Nhảy đi, để cho nó nhảy. Man Nhi không muốn lấy hắn. Bà làm vậy là muốn ép chết con bé à?

    Sao lại như thế chứ? Cầm thú. Nếu mày không nhảy thì tao sẽ gả mày đi. Định làm bộ làm tịch trước mặt ta sao? Được thôi. Thế cứ để xem xem nếu chuyện cả nhà lớn bé ép hôn, bán con mà truyền ra ngoài

    Thì có khiến người ta cười vào mặt cho không? Ai ngăn nó lại đi. Ai ngăn được nó thì ta sẽ hầm thịt cho ăn. Để con. Man Nhi, đừng làm chuyện dại dột mà. Con à. Đừng lại đây. Bá nương mà qua đây là con sẽ nhảy xuống đó.

    Bá nương không được tới đây. Ta còn phải ăn thịt nữa. Bá… bá nương, đừng lại đây. Mau lại đây. Man Nhi, đừng nhảy mà. Đừng lại đây. Man Nhi. Sao lại xui xẻo vậy chứ? Lần trước bị thiêu chết, lần này… có khi chết đuối cũng không dễ chịu lắm đâu.

    Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi. Mau nắm chặt lấy tay mẹ. Nắm chặt vào. Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi, Man Nhi, Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi. Con không được làm chuyện dại dột vậy nữa. Mẹ. Mẹ nói xem sao tự nhiên Man Nhi lạ thế nhỉ? Không phải lo,

    Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Chờ ngày mai bà mối tới đón con bé đi thì chuyện này xem như ván đã đóng thuyền rồi. Mẹ, mẹ nói xem tại sao Man Nhi lại biết muội ấy sẽ bị gả tới nhà họ Tôn chứ? Con không đi, con không… Vào, vào mau.

    Con không vào. Vào. Không. Ở yên trong đó. Thả con ra. Thả con ra. Muốn hại mình à, không có cửa đâu. Ai dám hại mình nữa, thì mình sẽ lấy nước ép gừng hắt lên mặt người đó. Ai? Ai đó? Tiểu Thất? Được đó, có bản lĩnh đấy.

    Tỷ tỷ, đi với ta đi. Làm gì? Tỷ không muốn lấy chồng thì sau này ta sẽ bảo vệ tỷ tỷ. Đáng yêu quá. Mau đi nào. Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi. Tiểu Thất. Sao hai đứa lại trốn ở đây? Thằng bé chặt đứt thanh chắn gỗ cho con. Man Nhi.

    Mau cầm lấy hành lý rồi tới nhà cữu cữu con trốn vài ngày. Mau đi đi. Là do mẹ vô dụng, không thể bảo vệ được cho con. Mấy năm nay mẹ ở trong nhà luôn nhẫn nhịn đủ điều. Nhưng cuộc hôn sự hôm nay

    Có liên quan đến hạnh phúc cả đời của con. Mẹ không thể nhẫn nhịn được nữa. Mau đi đi. Mau lên. Đi đi. Nếu như bà nội phát hiện thì cứ nói là con tự bỏ đi. Đi đường cẩn thận nhé. ♫Gặp nhau giữa tầng mây lững lờ♫

    ♫Thắp hương khẩn cầu ước nguyện♫ ♫Theo làn khói♫ ♫Giữ lại tâm niệm vu vơ♫ Một hệ thống làm ruộng hay như thế mà cứ phải chơi với đám họ hàng cực phẩm. ♫Quanh quẩn trong tim♫ Tên khốn nào thiết kế ra không biết. Bảo mình đi tìm cậu,

    Nhưng không ai nói cho mình biết cậu mình ở đâu. Đại Hoàng chạy lại đây, lại đây. Sao mày lại tới đây? Đi theo bao lâu rồi? Ngoan quá, đúng là một chú chó ngoan. Đi thôi, đi. Bên này. Huynh… huynh ăn vạ đó hả? Không có chút kỹ thuật nào luôn.

    Ta đứng cách huynh cả tám thước lận đó. [Chưa rõ thân phận] Chẳng lẽ là trò tặng bạn trai lúc mới vào game của hệ thống? Không cần thiết đâu. Sao lại ngất nhỉ? Chắc là tụt huyết áp rồi. Một NPC vừa lạ vừa bí ẩn. Nếu cứu người này xong

    Mà lại mở ra tình tiết ẩn nào đó thì phiền phức lắm. Mình còn đang chạy trốn mà. Xin lỗi nhé người anh em. Ta không tin. [Thông báo hệ thống: Nhân vật quan trọng, hãy cứu giúp] Thế mà cũng chơi được à? Huynh còn sống không? Được thôi. Tuy chưa từng làm

    Nhưng vẫn có kiến thức cơ bản. [Hiệu quả giải trí, động tác sai xin đừng làm theo] Huynh bị làm sao vậy? Làm sao đây, làm sao đây, làm sao giờ? Làm sao đây, làm sao đây? Phải tung tuyệt chiêu rồi. Đại Hoàng. Mạo phạm rồi. Cô muốn làm gì?

    Ta vừa cứu huynh tỉnh lại đó. Huynh vừa nhấc được tay lên đã bóp cổ ta rồi. Lấy oán báo ơn mà. Lúc nãy cô định cứu ta sao? Nếu không thì sao? Huynh không hiểu đâu. Nếu huynh là nhân vật quan trọng thì chắc chắn có cách giúp ta.

    Ta hỏi huynh chuyện này. Đại bá của ta muốn bán ta đi tuẫn táng với người khác, ta nên làm thế nào? Tuẫn táng người sống, xem mạng người như cỏ rác. Theo luật thì thủ phạm sẽ bị giết, tòng phạm bị lưu đày ba ngàn dặm. Ai dám làm vậy với cô

    Thì cứ báo quan là được. Còn tưởng rằng huynh sẽ có cách gì hay cơ. Nhưng ta không có bằng chứng gì cả báo quan cũng vô ích thôi. Chắc chắn là bên quan phủ đang tìm mình khắp nơi. Có lẽ có thể nhân cơ hội này để đổi một thân phận khác,

    Cố gắng nhanh chóng tìm được Thập Tam. – Có lẽ ta có thể giúp cô. – Huynh đệ, giúp ta một việc. Có gì nói thẳng ra đi. Mệt quá. Sao rồi, tìm thấy chưa? Tối đen như mực thế này làm sao mà tìm thấy ngay được.

    Gần đây nhiều sơn phỉ như vậy, hay nó bị bắt đi mất rồi? Đúng đó, mai lại đi tìm tiếp. Ta thấy ông mệt lắm rồi đó. Cái eo ta. Mệt lắm đúng không? Thế thì phải làm sao bây giờ? Cha, mẹ. Ngày mai bà mối Vương sẽ đến đón người đó.

    Cho dù thế nào thì hôm nay cũng phải tìm được Man Nhi về. Có phải cô thả con ranh đó đi đúng không? Có phải không? Nói đi chứ. Hay lắm. Quả đúng là đồ sao chổi nhà cô. Cô thích quỳ thì cứ quỳ đi. Trước khi con ranh con đấy

    Quay trở về thì cứ quỳ đi. Man Nhi? Nửa đêm nửa hôm còn ồn ào gì đấy ạ? Liên Man Nhi? Muội không bỏ trốn à? Ta trốn đi đâu được chứ? Không quen ngủ ở phòng để củi nên tìm chỗ khác nằm thôi. Bụng mẹ to thế rồi

    Mà sao cứ hở tí lại quỳ xuống thế? Bà nội nhìn thấy khó xử biết bao chứ. Sao… Được rồi. Con bé không sao thì yên tâm rồi. Mau về phòng nghỉ ngơi đi. Cái thứ không để người khác bớt lo. Ngủ mà cứ như lợn chết vậy.

    Mày phải ó é lấy một tiếng chứ. Mẹ, mẹ, mẹ. Hành hạ mọi người phải đi tìm mày như thế. Mẹ đừng giận mà. Con sao vậy? Mẹ yên tâm, con không đi đâu. Con có cách khác hay hơn để đuổi bay cuộc hôn nhân này. Đi thôi. Một đám quỷ lười

    Lông lá dưới địa phủ, mặt trời soi đến mông rồi mà vẫn chưa chịu dậy đi à? Nhớ năm đó khi ta mới về làm dâu, mọi chuyện đều đâu vào đấy cả. Tỷ, tỷ. Mau dậy thôi. Bà nội đang đứng ngoài sân mắng nhiếc kìa. Tỷ, tỷ. Điện thoại đâu?

    Những ngày không có điện thoại, không có điều hòa chắc chắn không phải cho người sống. Mấy giờ rồi? Giờ nào rồi? Giờ Tỵ. Tí, Sửu, Dần, Mão, Thìn… Giờ Tỵ? Quá giờ rồi, sao người đó vẫn chưa tới chứ? Tới rồi, tới rồi. Nhanh lên, nhanh lên, mời vào trong. Cha, mẹ.

    Bà mối đến rồi. Cha, mẹ, mau ra đây đi. Thế thì chỉ dựa vào diễn xuất được thôi. Man Nhi. Man Nhi. Bị bệnh sao? Nào, Man Nhi. Ông nội, bà nội, cháu gái bất hiếu mấy hôm trước bị nhiễm phong hàn con tưởng qua vài hôm sẽ khỏi thôi. Ai ngờ

    Lại nghiêm trọng như vậy. Sợ là con không có phúc gả tới nhà họ Tôn rồi. Cũng đâu phải bệnh gì không chưa được đâu. Không sao cả. Chờ đến nhà họ Tôn rồi chắc chắn người nhà họ Tôn sẽ mời đại phu giỏi nhất tới khám bệnh cho cô.

    Nói không chừng hôm sau là có thể chữa khỏi bệnh luôn. Vậy thì tốt quá. Nhưng nếu không khỏi được vậy người nhà họ Tôn sẽ nói nhà họ Liên chúng ta vứt cho họ một cái mầm bệnh tật. Vậy… Vậy không chỉ khiến người nhà mất mặt

    Mà còn làm hỏng thanh danh của đại bá đấy ạ. Man Nhi nói có lý lắm. Hiện tại con bé này bệnh nặng, việc cưới hỏi cứ hoãn mấy hôm đi đã vậy. Cha. Cha. Con thấy cho dù Man Nhi có ở lại nhà thì cùng lắm chúng ta cũng chỉ có thể

    Tìm một lang trung tới xem bệnh cho con bé. Những chuyện còn lại chỉ có thể nghe theo ý trời thôi. Nhà họ Tôn giàu có vô cùng, nếu tới nhà họ Tôn nhất định sẽ được chăm sóc tốt hơn. Man Nhi. Man Nhi. Man Nhi.

    Nhà họ Tôn cách thôn chúng ta xa như vậy mà bệnh của Man Nhi lại quá nặng, chỉ sợ không chịu được đường sá mệt nhọc thế đâu. Dân quê có ai mà không có lúc đau đầu, cảm sốt đâu. Làm gì yếu ớt đến mức đó? Bà nội nói đúng.

    Làm gì yếu ớt đến mức đó. Ông nội. Nếu con đã đồng ý rồi thì cho dù thế nào con cũng phải đi. Cho dù có chết giữa đường thì đó cũng là số của cháu gái. Chỉ sợ lần này cháu gái đi sẽ không còn cách nào về thăm ông nữa rồi.

    Ông nội. Man Nhi. Man Nhi. Nếu đã vậy thì theo ý nó đi. Vâng, vâng, vâng. Nhanh lên, nhanh lên. – Đi, đi. – Chờ đã, chờ đã. Ta vẫn còn điều muốn nói. Ta vẫn còn điều muốn nói. Chờ chút, chờ chút. Chờ chút, ta vẫn còn điều muốn nói.

    Ta vẫn còn điều muốn nói. Con bé đang không khỏe mà. Man Nhi. Liên Man Nhi có nhà không? Chắc hẳn ông chính là Liên lão gia rồi. Tại hạ xin có lời chào ạ. Cậu là…? Phu quân của Liên Man Nhi ạ. Cha của đứa nhỏ này. Đứa nhỏ này

    Là con của Man Nhi thật sao? Làm gì có chuyện đấy. Man Nhi chưa bước chân ra khỏi cửa bao giờ, thì lấy đâu ra đứa nhỏ này chứ? Cậu chui đâu ra đấy? Cậu… cậu định phá hỏng thanh danh của nhà họ Liên chúng ta đấy à?

    Nhà cháu ở thôn Thẩm Gia, huyện Thanh Sơn. Ba năm trước đi theo cha và huynh trưởng tới trấn Liên Hoa. Sau đó đi qua nơi này nhất kiến chung tình với Man Nhi. Sau đó bọn cháu thường hẹn hò riêng tư. Sau đó Man Nhi không cẩn thận

    Mang thai đứa nhỏ này. Thẩm Nặc. – Man Nhi. – Cuối cùng huynh cũng đến rồi. Muội thế này là… Tại huynh chứ tại ai. Đã hẹn rõ thời gian rồi mà sao giờ mới tới? Muội nhìn đi. Ta mang cả con chúng ta tới rồi này. Nào. Con chúng ta? Chúng ta?

    [Nhiệm vụ: 1000 lượng vàng tương đương 10.000 lượng bạc] [Thu: 0] [Chi: 0]