Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 18 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 18] [Lục Nghệ phường] Chuyện này… người đến là khách, cô nương không ra cửa chào đón, sao lại có đạo đãi khách náy hả?

    Tất nhiên lễ nghi của Lục Nghệ phường rất chu đáo, chẳng qua là cũng phải xem người đến có phải là khách hay không. Lục Nghệ phường khai trương phát đạt, ta đến tặng quà mừng mà. Tất nhiên là khách rồi. Nhị gia, mời vào trong ngồi.

    Ta tưởng Lục Nghệ phường khai trương thì hẳn là náo nhiệt lắm, ai ngờ, lại vắng vẻ thế này. Lục Nghệ phường vốn không dựa vào những lợi nhuận này mà sống. E là phải khiến Nhị gia thất vọng rồi. Phường chủ làm việc không chú ý việc vặt vãnh,

    Có thể lấy được quyền kinh doanh của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu từ triều đình, thì tất nhiên chẳng thể xem thường thế lực phía sau được. Một Long mỗ nhỏ bé sao làm khó được cô chứ? Phường chủ. Khởi bẩm phường chủ. Hôm nay đại nhân nhà ta bận công việc

    Không tiện đến đây, nên tặng ít quà mọn, chúc Lục Nghệ phường khai trương phát đạt, hôm khác đại nhân chắc chắn sẽ đích thân đến để luận bào kỹ thuật đàn với phường chủ. Làm phiền rồi. Cáo từ. Không ngờ quan hệ của phường chủ lại rộng như thế,

    Không chỉ có Lục bộ bảo vệ mà ngay cả thần tử lâu năm trong Nội các cũng đến đây tặng quà mừng. Không đơn giản nhỉ. Nếu đã biết không dây vào Lục Nghệ phường được thì sau này mong Nhị gia tránh xa ra.

    Chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Lần này Long mỗ đến đây là muốn bàn một chuyện làm ăn với cô nương. Có điều ta thật sự rất tò mò một chuyện. Cô nương là người nơi dị vực, lần đầu đến kinh thành, sao lại có mối quan hệ như thế?

    Lục Nghệ phường quả thật có quý nhân giúp đỡ, chẳng qua không liên quan gì đến ngài cả. Còn về chuyện làm ăn thì càng không cần phải bàn rồi. Nhị gia, mời ngài về. Trong kinh thành này, người biết Ngũ kinh và Lục nghệ vốn rất ít.

    Người tinh thông càng ít hơn cả ít nữa. Nếu Long mỗ đoán không sai thì quý nhân của cô nương hẳn là Hoa Nhất Bách nhậm chức Âm Ti nhỉ? Ta nói đúng không? Cư cô nương. Lệ phi nương nương cử nô tỳ đến thông báo,

    Nương nương có việc nên dời lịch học hôm nay. Làm phiền tỷ tỷ rồi. Tỷ tỷ khoan đã, ta muốn xin tỷ tỷ chỉ bảo một chuyện. Nếu ta muốn nghỉ phép vài ngày, không biết nên tìm ai nhỉ? Cư cô nương đúng là lần đầu vài cung,

    Chẳng biết quy củ gì cả. Trong hoàng cung này, nếu không có sự cho phép của chủ nhân thì cung nhân tầm thường sao có thể nghỉ phép? Đa tạ tỷ tỷ đã nói cho ta biết. Có điều lần đầu Cư cô nương vào cung,

    Có chuyện gì mà cần nghỉ phép thế? Chỉ là chuyện vặt trong nhà mà thôi. [Lục Nghệ phường] Lục Nghệ phường này đúng là một nơi tốt, ta còn muốn ở lại đây tu thân dưỡng tính luôn đấy. Nếu Nhị gia muốn ghé thăm Lục Nghệ phường

    Thì ta sẽ chào đón bất cứ lúc nào. Nhưng nếu lại đến để làm ăn thì e rằng không thể tiếp. Chắc phường chủ hiểu nhầm rồi, phường chủ không biết đấy thôi, [Khế đất] thứ cô mua là quyền sử dụng cả tòa Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu,

    Chứ không phải là đất đai. Ngoài ra, trên đó không có để thời hạn sử dụng, mà mảnh đất này bây giờ thuộc về ta. Ngươi đừng cho rằng ta không hiểu sự khác biệt quyền sở hữu bất động sản,

    Ta đã mua đứt quyền bất động sản của mảnh đất này rồi. Muốn ta rút ra thì không có cửa đâu. Nếu phường chủ không tin thì đi báo quan đi. Ngươi có khế đất*, [Hợp đồng đất đai] ta có quyền bất động sản, nếu thật sự báo quan,

    Thì e rằng Nhị gia cũng chẳng có cái kết tốt đẹp đâu. Thế này đi, mỗi người nhường một bước, ta bằng lòng trả một phần tiền thuê cho ngài, nhưng không được nhắc đến chuyện này nữa. Sao Long mỗ có thể để phường chủ chịu thiệt như vậy chứ?

    Không bằng thế này, chúng ta vẫn cứ báo quan đi, để nha môn chia cho. Khoan đã. Nhị gia có yêu cầu gì? Cứ nói thẳng đi. Nếu đã như thế Long mỗ sẽ chịu ấm ức một chút vậy, ta sẽ cho cô quyền kinh doanh dài lâu,

    Nhưng ngoài tiền thuê ra thì Lục Nghệ phường phải chia đôi tất cả doanh thu với ta. Không thể. Ngươi hai, ta tám. Năm năm. Ba bảy. Năm năm. Bốn sáu, không thể nhiều hơn được nữa. Thành giao. Mỗi cuối tháng thanh toán tất cả số tiền trong tháng đó,

    Và cả tiền thuê tháng sau, không được thiếu. Tiền thuê một năm sẽ được trả dứt. Nhị gia không cần lo. Phường chủ đúng là người thoải mái. Nếu đã như thế, chúng ta đã đạt thành nhận thức chung, sau này là người một nhà cả rồi.

    Long Dược ta cũng sẽ giới thiệu việc làm ăn cho Lục Phường nghệ. Thế ta cũng phải cảm ơn Nhị gia rồi. Chúng ta đều là người một nhà, đừng khách sáo. Long mỗ không làm phiền việc làm ăn của phường chủ nữa, xin phép cáo từ. Không tiễn.

    Cớ gì chủ nhân phải nuốt xuống cục tức này? Không bằng giết hắn đi, đỡ cho hắn làm hỏng chuyện lớn. Thương nhân hướng về lợi ích, chỉ là một nhân vật nhỏ bé, không đáng nhắc đến. Đại thọ của thái hậu sắp đến,

    Thời gian của chủ nhân không còn nhiều nữa đâu. Đến lúc đó quả thật không thể kéo dài được nữa. Phải nhanh chóng hành động thôi. Lời này là thật sao? Hạ quan không dám nói bậy, nương nương, không được đâu. Không được đâu nương nương. Ngươi muốn cũng phải muốn,

    Không muốn cũng phải muốn. Chuyện này không đến phiên ngươi quyết định. [Chiêu Lệ cung] Hôm nay sao chẳng có ai canh chừng trước cửa nương nương vậy? Thôi bỏ đi, không thì… bớt một chuyện vẫn hơn. Lỡ như bị trách tội bảo mình xông bậy vào.

    Mình vẫn nên chờ ở đây vậy. Vương ngự y, đi thong thả. Vâng. Hỗn xược, chưa được thông truyền mà dám tự ý xông vào. Ngươi to gan nhỉ? Xin nương nương minh giám, ngoài cửa chẳng có ai canh chừng, nên ta mới dám đứng chờ ngoài cổng. Xin nương nương bớt giận.

    Hạ quan xin cáo lui. Cư Mộc Nhi, ta mặc kệ trước kia ngươi có thân phận gì, đã vào cung thì phải tuân theo quy củ trong cung. Nếu dám tái phạm thì sẽ không được tha đâu. Tạ nương nương đã dạy bảo, dân nữ xin ghi tạc vào lòng.

    Hôm nay đến đây là vì chuyện gì? Bẩm nương nương, dân nữ muốn nghỉ phép về phủ một chuyến. Xin nương nương ân chuẩn. Tuy chuyện ngày hôm nay không phải là tội lớn, nhưng ngươi đã làm trái cung quy, mạo phạm bổn cung,

    Theo lý phải đóng cửa tự kiểm điểm. Trước giờ Ngọ ngày mai, không được phép rời khỏi phòng. Càng không được ăn uống. Phạt nhẹ cho tội lớn để cảnh cáo. Ta… Nương… – Buông ta ra. – Nhanh lên. – Tự ta đi. – Ngoan ngoãn chút.

    Không buông ra ta sẽ la lên đấy. [- Đi mau. – Ngươi dám?] [- Coi nơi này là đâu chứ? – Buông ra.] [Đi.] Đi mau. Buông ra. Thái hậu sắp đi ngang qua nơi này, ai đang ồn ào ở đây thế?

    Là cầm sư trong cung Lệ phi nương nương phạm lỗi, chúng ta sẽ mang cô ta đi ngay. Cư cô nương, trong cung không so được với Long phủ, không phải là nơi cô có thể tự ý làm bậy. Thân phận Cư cô nương đặc biệt, tuy có lỗi,

    Nhưng dù sao cũng là do Lệ phi nương nương mời vào cung. Các ngươi không được sơ suất. Đa tạ cô cô nhắc nhở. Nếu cô ta ngoan ngoãn nghe lời thì tất nhiên chúng ta sẽ không làm khó. Cảm ơn cô cô. Đi đi. Vào đi. Công công!

    [Nương nương có lệnh] [để cô ở đây tự kiểm điểm đàng hoàng.] Đã trải qua biết bao chuyện cửu tử nhất sinh, chút chuyện thế này có là gì đâu? Mặc kệ thế nào, mình nhất định phải lấy đàn của sư phụ về. Mình không sợ. Tam gia, huynh chơi xấu

    Cái này gọi là nhà hành binh không sợ lừa gạt, về võ công muội thua ta, rốt cuộc muội học từ ai thế? Phượng Vũ chưa từng học võ công từ người khác. Chỉ là vài đường võ mèo quào để phòng thân mà thôi. Không đáng để nhắc tới. Tam gia!

    Tam gia! Tam gia! Không ổn rồi! Ông thông gia đến tận cửa đòi người rồi. Ông thông gia đến thì đi tìm Nhị gia ấy. Nhưng Nhị gia chưa có về phủ. Chào ông thông gia. Ừ, ừ ừ. Chào… chào các ngươi. Không hổ là nhà quyền quý,

    Lễ nghi chu toàn thật đấy. Sao không thấy Mộc Nhi nhỉ? Mộc Nhi đi đâu rồi? Ông thông gia. Các ngươi biết Mộc Nhi ở đâu không? Ông thông gia. Các ngươi chặn ta làm gì? Các… các ngươi chặn ta làm gì thế? Chuyện này… Đi. Lão Cư. Tam gia. Lão Cư,

    Sao ông không chịu sai người thông báo một tiếng, để ta đi đón ông chứ? Ngày mai là ngày giỗ của mẹ Mộc Nhi, ta đón Mộc Nhi về cúng bái. Các ngươi ai cũng có việc riêng, chuyện nhỏ này không đáng để làm phiền Long phủ. Phải rồi,

    Mộc Nhi đang ở đâu thế? Lão Cư à, ông đã cực khổ cả chặng đường rồi, ta sai người chuẩn bị rượu và thức ăn, chúng ta đi ăn nhé. Không cần phiền đâu, chỉ cần để Mộc Nhi về với ta là được, chờ đến khi cúng cho mẫu thân nó xong

    Thì ta sẽ đưa nó về lại đây. Nó đang ở đâu thế? Mộc Nhi muội muội hiện không có ở trong phủ. Không ở trong phủ? Thế nó đi đâu rồi? Là thế này, Lão Cư à, nhị ca ta dẫn nhị tẩu đi chơi xa rồi. Đến miền Nam để nhập hàng. Phải.

    Phải phải. Nói dối, ngày mai là ngày giỗ của mẹ Mộc Nhi, nó sẽ không quên đâu. Trừ khi là do bất đắc dĩ. Nói cho ta biết, có phải Mộc Nhi gặp chuyện gì rồi không? Nói cho ta biết đi. Ngươi nói cho ta biết ngay. Lão Cư! Lão Cư!

    Bớt giận nào. Ông không tin họ, nhưng cũng không tin Phượng Vũ à? Phương Vũ sẽ không hại Mộc Nhi muội muội đúng chứ? Tránh ra đi. – Lão Cư. – Ta muốn đi tìm Mộc Nhi. Đừng kích động mà. – Tránh ra. – Đừng kích động.

    Để ta đi tìm Mộc Nhi. Mộc Nhi! – Tránh ra. – Đừng kích động. Lão Cư! Lão Cư! Ông đừng kích động. Phải đấy, ông hãy tỉnh táo, đừng kích động mà. Phải, ông tỉnh táo lại đi. – Nhị ca… – Lão Cư. Nhị ca về rồi! Ông đừng kích động. Nhị ca!

    Long Dược, vào đây! – Lão Cư. – Nhị gia. Ta hỏi ngươi, ta gả con gái mình cho ngươi, mà ngươi đối xử với nó sao vậy hả? Bây giờ nó đang ở đâu? Ngày mai là ngày giỗ của mẹ nó, những năm trước, vào lúc này,

    Nó đã chuẩn bị đồ cúng sẵn cả rồi. Nhưng năm nay lại chẳng có tin tức gì. Sao ta không thấy cô ấy nhắc đến? Có phải con gái ta gả đến Long phủ các ngươi thì nó không thể định đoạt mấy chuyện bên nhà mẹ đẻ không? Thọ yến của thái hậu.

    Mộc Nhi được nương nương chọn, nghe lệnh vào cung biểu diễn. Thân là con,, ta nên sắp xếp chuyện này thỏa đáng. Không cần nữa. Không cần, không cần. Chỉ cần ngươi tốt với con gái ta là ta đã mãn nguyện lắm rồi. Ta sẽ tự sắp xếp chuyện tảo mộ. Nhị gia.

    Đừng để Mộc Nhi biết ta từng đến nhé, đừng để nó phân tâm. [Cổ Ngô Hinh – Ngụy Thái Hà – Thư Nhược Thần – Lý Tuyết Lan – Lữ Mật Thục] Đại ca. Đại ca bận rộn cả ngày,

    Tiểu đệ đã cất công chuẩn bị canh gà cho đại ca đây. Để đại ca bồi bổ sức khỏe. Từ khi còn trong bụng mẹ đây là lần đầu đệ tặng đồ ăn khuya cho đại ca đấy. Nếu đại ca thích thì sau này ta sẽ tặng mỗi ngày. Không đúng,

    Không thể uống canh này. Sao không thể uống chứ? Tự dưng ân cần, không phải gian trá thì cũng là trộm cắp. Đệ có việc gì cứ nói thẳng đi. Nói xong rồi ta sẽ xem xem có uống được món canh này không. Thật ra cũng không có gì.

    Ta chỉ muốn hỏi tình hình Mộc Nhi ở trong cung. Ta biết ngay mà, em dâu bị Lệ phi nương nương triệu vào cung, nhưng tin tức trong hậu cung, ta làm sao biết được? Thế đại ca nhậm chức trong cung, muốn nghe ngóng chuyện trong cung cũng dễ mà. Huống hồ,

    Mộc Nhi là em dâu duy nhất của đại ca. Đáng lý ra đại ca nên chăm sóc cho Mộc Nhi mới phải. Sao đệ lại còn giận lây cả ta hả? Đệ không cần lo lắng, muội ấy không sao đâu. Không có vấn đề gì cả. Là có việc hay là không?

    Đại ca à, huynh cho một thông tin chính xác đi. Muội ấy mạo phạm Lệ phi nương nương, nên bị cấm túc một ngày, không được ăn uống. Giờ Ngọ ngày mai mới được thả ra. Đây chẳng phải là không có vấn đề gì lớn à?

    Không phải đệ nấu canh này cho ta sao? Mộc Nhi ở trong cung chưa uống được giọt nước nào, mà đại ca lại nhàn nhã ngồi đây uống canh gà. Tiểu đệ cảm thấy áy náy lắm. Thế nên đại ca cũng đừng uống nữa. Ta lo đệ biết được sẽ làm bậy

    Nên mới không nói ngay. Ta đã nói với nội thị trong cung rồi, sẽ không làm khó em dâu đâu. Hoàng cung không phải chợ búa, đệ đừng hành động lung tung. Ta tự có chừng mực. Đệ tính đi làm gì thế? Yên tâm đi,

    Ta sẽ không làm liên lụy đại ca đâu. Phải rồi. Hay. Khúc nhạc này chỉ trên trời mới có được, dưới nhân gian thì có thể nghe được bao nhiêu lần chứ? Cái danh Cầm Thánh đệ nhất thiên hạ phải thuộc về ta. [Ngươi không thể vào.] Tránh ra.

    Ngươi không thể vào. Để ta vào. Ngươi không được vào. Đừng cản ta. Đại nhân, hắn… Không sao, lui xuống đi. Muộn thế này mà Long Nhị gia còn đến Âm Ti phủ của ta, có chuyện gì sao? Đừng nói gì cả, hãy xem nhạc phổ mới mà ta vừa viết.

    Hay lắm, ngươi xem đi. Ta không có rảnh để nghiên cứu nghệ thuật với ngươi, vào cung cứu người với ta. Buông ra. Cứu ngươi liên quan gì đến ta chứ? Thế phu nhân ta là do ngươi tiến cử vào cung,

    Cô ấy gặp chuyện thì không phải ngươi nên chịu trách nhiệm à? Ta thấy Long Nhị gia là quý nhân hay quên nhỉ, khi đấy ta đến cửa thăm còn chưa nhìn thấy mặt phu nhân nữa là, sao lại có chuyện tiến cử vào cung? Ngươi…

    Ngươi không thừa nhận cũng không sao, thế thì ta cũng không cần giữ bí mật chuyện của Hoa đại nhân và Lâm Duyệt Dao. Ta sẽ đến Ô Kim Vệ điều tra. Muộn thế này, muốn cứu người cũng phải đợi ngày mai chứ?

    Ngươi có thể đợi nhưng phu nhân ta thì không. Mau lên. Ơ không… Ai ở đó thế? Là ta, đừng sợ. Là cô à? Là vị cô cô lúc sáng. Tại sao cô lại ở đây? Có lẽ lúc mới đầu ta không nên cuốn cô vào chuyện này.

    Cô cô nói thế là sao? Từ từ đã. Rốt cuộc cô là ai? Lời cô vừa nói có ý nghĩa gì? Ta… ta là Kỷ Diễm, là chỗ quen biết cũ của sư phụ cô. Hôm ấy trước lúc sư phụ cô bị hành hình, chính ta đã mang đàn đến

    Nên ta nhìn thấy cô, ta đến đây thăm cô. Là chỗ quen biết cũ của sư phụ ta? Chẳng lẽ người tiến cử ta cho Lệ phi không phải là Hoa đại nhân mà là cô? Bây giờ chẳng thể nói rõ chuyện này được, nhưng xin cô hãy tin ta,

    Ta không muốn hại cô. Cô tốn bao công sức dụ ta vào cung rốt cuộc là vì mục đích gì? Mấy người các ngươi qua kia xem thử. Vâng. Nếu cô không tin ta thì mong cô phải tin con người sư phụ cô.

    Cô khoan đi đã, giải thích rõ ràng cho ta với. Rốt cuộc cô ấy là ai? Được rồi, mới canh mấy chứ? Đến sớm thì không ai vào cung được cả. Ngươi nói ngươi muốn gặp Cư Mộc Nhi thì ngươi cũng phải xem giờ giấc chứ. Tay ta sắp lạnh cóng rồi này.

    Ta không thể đánh đàn được nữa. Không thì chúng ta về trước đi? Hay là ta về trước nhé? Ngươi không nói tức là ngầm đồng ý. Cô ấy là người mà ngươi tiến cử, nếu cô ấy gặp họa gì thì mấy người Âm Ti phủ các ngươi đừng hòng chạy.

    Ta đâu nói không cứu người đâu, nhưng đến sớm cũng vô ích mà. Ngươi cứ không nghe ta. Lúc này chịu khổ gì chứ? Bây giờ thời tiết mát mẻ, chờ thêm mấy canh giờ cũng không sao. Chẳng lẽ Hoa đại nhân đánh đàn đến mức suy nhược rồi à?

    Không thể chờ được? Ta muốn gặp thánh thượng đầu tiên. Thế ta sẽ chờ với ngươi vậy. Ta thật sự là nằm không cũng trúng đòn, oan ức quá mà. Cơ mà nhắc tới thì hình như cũng không lạnh đến thế. [Thượng Dương môn] Giờ Mão rồi, mau lên.

    Ngươi chờ ta chút đã. Nhị gia, chính là nơi này. Để ta, cảm ơn. Cảm ơn Nhị gia. Nhị gia? Sao lại là ngài chứ? Xin lỗi, ta đến muộn rồi. Nhưng bây giờ mới giờ Thìn, sao ngài vào đây được thế? Long phu nhân, cô có phúc thật đấy,

    Nhị gia biết cô bị cấm túc, nên đã đứng chờ ngoài cổng cung cả một đêm, vừa vào cung là đi gặp hoàng thượng ngay. Chuyện này quả thật là lỗi của ta, Lệ phi trách phạt cũng là hợp tình hợp lý. Nhị gia không cần

    Vì chuyện bé mà xé ra to, quấy rầy đến hoàng thượng. Là ta quan tâm cô đấy, sao lại trở thành chuyện bé xe ra to? Chẳng qua trước kia ta lỡ lời nói sai một câu mà thôi. Không biết Nhị gia lỡ lời hay nói thẳng,

    Tóm lại hai chữ bỏ vợ luôn được Mộc Nhi ghi tạc vào lòng. Là do trước kia ta không cho cô vào cung mà cô cứ muốn vào, ta chỉ nhất thời nói trong khi tức giận mà thôi. Về nhà với ta, hoàng thượng cho phép ta dẫn cô về đấy.

    Cô không đi là kháng chỉ. Hôm nay Mộc Nhi không đến là có nguyên nhân cả, nó được may mắn vào cung biểu diễn đàn cho thái hậu, cũng xem như là làm tổ tiên nở mày nở mặt. Trước kia nàng thích đàn, nếu ở dưới đó biết được,

    Chắc là sẽ vui mừng cho nó. Cha! Cha! Mộc Nhi. Sao con lại đến đây? Ngày giỗ của mẹ thì sao Mộc Nhi lại không đến chứ? Đầu của con sao thế? Bị thương rồi à? Do con bất cẩn bị ngã đấy ạ, không sao đâu.

    [Mộ của ái thê Cư Nguyễn. Phu quân Cư Thắng, con gái Cư Mộc Nhi dựng] Mẹ, Mộc Nhi bất hiếu, đã đến muộn rồi. Mẹ, con rể Long Dược đến thăm người đây. Đây là lần đầu con đến, mà lại muộn như thế, người đừng để bụng nhé. Sau này,

    Con sẽ chăm sóc Mộc Nhi thật tốt, không để người lo lắng đâu. Thật ra hôm nay các con không đến thì mẹ Mộc Nhi cũng sẽ không trách đâu. Chỉ là chuyến này rời cung, lỡ như làm lỡ chuyện quan trọng thì phải làm sao mới tốt?

    Trăm việc thiện, hiếu đứng đầu, quả thật là lỗi của chúng con. Đây là một ít tiền giấy mà con xin từ cao tăng, cũng xem như bày tỏ tấm lòng của mình. Mộc Nhi, con với Nhị gia sao rồi? Con với Nhị gia…

    Con với Nhị gia thì có thể có chuyện gì được chứ? Không sao đâu, cha yên tâm đi. Vò Nữ nhi hồng này là chính ta đã chôn xuống cùng mẹ Mộc Nhi vào lúc ấy. Nói rằng chờ đến lúc Mộc Nhi gả đi thì khui ra. Hôm nay vui vẻ,

    Chúng ta thêm một đôi đũa, cũng xem như một nhà bốn người đầy đủ. Mộc Nhi à, cha đã quét dọn sạch sẽ phòng mới của con từ lâu rồi. Nhưng từ sau khi con gả đi thì vẫn chưa trở về lần nào. Hôm nay đừng đi. Cha, thật ra bọn con…

    – Bọn con tính… – À không, hôm nay đến đây ở lại trò chuyện với người. Nào, cha. Nếu không phải do rượu ngon của Lão Cư, thì sao ta có thể nhẫn tâm để cô uống nhiều vậy lúc bị thương chứ? Cô nói cô xem, rõ ràng rất cần giúp đỡ,

    Nhưng vẫn từ chối người khác. Mộc Nhi, rốt cuộc trong lòng cô có ta hay không? Lòng quân như lòng ta, bất đắc dĩ ta phải phụ lòng quân. Nếu đã hiểu lòng nhau, thì còn có chuyện nào bất đắc dĩ chứ? Cuộc hôn nhân của hai ta vốn không được tính,

    Thật ra chúng ta nên chứng minh trong sạch từ lâu. Cuộc hôn nhân của hai ta trong mắt người ngoài đều đã là chuyện xác thực. Nếu muội cảm thấy không thỏa đáng, thì ta có thể mang sính lễ đến nữa. Hoặc là tổ chức tiệc rượu lại lần nữa.

    Ta không có ý đó, chỉ là tình hình bây giờ càng lúc càng phức tạp, ta không muốn làm liên lụy đến Long gia. Lúc muội vào cung là đã làm liên lụy đến Long gia rồi. Vả lại, ta không sợ bị muội liên lụy. Nhưng ta sợ.

    Huynh cho rằng ta không biết lòng huynh sao? Huynh cho rằng ta thật sự là lòng dạ sắt đá à? Nỗi oan của sư phụ chưa được làm rõ một ngày, thì ngày đó ta vẫn không thể nào yên lòng. Nhị gia, ta không thể không điều tra. Nhị gia,

    Xin huynh hãy tha cho ta đi. Ta thật sự không muốn làm liên lụy đến Long gia. Mộc Nhi, chỉ cần con tim muội không rời khỏi ta, thì thân phận của muội mãi mãi là Long phu nhân của ta. Nhị gia… Lần này đừng từ chối ta nữa,

    Trời đất rộng lớn, ta vẫn luôn cho rằng có tiền mới có tất cả. Nhưng sau đấy có được muội, thì ta nhận ra nơi nào có muội thì chính là miền đất cực lạc. Nếu thật sự có thể kết thúc chuyện này thuận lợi, ta sẽ dẫn muội

    Rời khỏi chốn trần thế, suốt cuộc đời này. Đồ nữ nhân độc ác, muội muốn giết chồng à? Đáng đời, ai bảo huynh làm ta sợ? Muội… Muội… Đau đau đau! Mau qua đây xoa bóp cho ta. Vết thương nhỏ như thế, huynh đi vài bước là khỏi rồi.

    Nhị gia làm quá lên làm gì? Còn… còn phải đi vài bước? Ta… ta còn chẳng thể đi nổi một bước nữa là. Không đi được thì ở lại đây một mình đi. Muội mau xoa bóp cho ta đi. Dựa vào đâu chứ? Huynh bảo ta xoa thì ta xoa à?

    Ta không làm đấy. Ta… Vết thương này của ta là do chân muội gây ra. Muội đâu thể để ta chịu đau được chứ? Xuống dưới một chút. Xuống dưới thêm chút nữa. Xuống dưới thêm chút nữa. Xuống dưới. Chuyện này… đã là vợ chồng rồi mà, gia đâu có ghét bỏ muội?

    Nhưng ta ghét bỏ huynh. Nếu sau này, hai mái đầu bạc, chắc là cũng là khung cảnh như thế này. [Thư phủ] – Thế nào rồi? – Tiểu thư. Thế nào rồi? Bây giờ trong phủ toàn là hộ vệ, bên ngoài phủ thì có trọng binh canh gác.

    Lúc này muốn lẻn ra ngoài e rằng khó còn hơn lên trời. Long Đằng này sai nhiều Ô Kim vệ qua đây để làm gì? Tiểu thư, Long đại nhân coi trọng người. Cái gọi là quan tâm tất loạn, nếu không phải coi trọng người thì cớ gì phải làm như thế?

    Đây là Thư phủ đấy, có thể có nguy hiểm gì chứ? Ý ngươi là huynh ấy lo cho ta? Tất nhiên rồi. Nhưng ta ở lại Thư phủ suốt ngày, sắp bức bối chết rồi. Nếu ta không được ra ngoài nữa thì chắc chắn sẽ chết đó. Tiểu thư à,

    Tình thế bắt buộc, không thì chúng ta nhịn thêm chút nữa đi. Tô Tình, cởi đồ ra. Xem ai có thể ngăn cản được bổn tiểu thư? Có vẻ ta lo lắng dư thừa. Thư tiểu thư đúng là tài giỏi mà gan dạ. Bao nhiêu thủ vệ cũng đều uổng phí. Long Đằng.

    Ta không cần được bảo vệ, huynh không mau bảo Ô Kim vệ rút khỏi đi? Cô là tú nữ vào cung dự tuyển năm nay, Ô Kim vệ có chức trách bảo vệ cô chu toàn. Thật ra ta không muốn làm tú nữ gì cả, ta chẳng muốn vào cung đâu.

    Tại sao không muốn vào cung? Vì ta… Vì hoàng thượng vừa già vừa xấu, tuổi của người ấy có thể làm cha ta luôn rồi. Ta không muốn ở bên người mà ta không thích. Ta dẫn cô đến một nơi.