Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 20 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 20] Cha à. Con bé ngốc này. Bây giờ con đã lớn rồi, chuyện gì cũng phải suy nghĩ kỹ trước khi làm, không được làm bậy bạ như vậy nữa.

    Lần này bình an trở về là tốt rồi, cha cũng không truy cứu nữa. Cha, cha không phạt con hả? Không phạt. Không quở trách con nữa hả? Bình thường cha bận công việc lơ là việc dạy dỗ con, mới dẫn đến con có tính tùy tiện như vậy.

    Chuyện này không trách con được. Cha đã xin cô mẫu con, cho con nhập cung sớm để học thêm nhiều quy tắc, sau này mới có cơ hội hầu hạ hoàng thượng. Cha, con không nhập cung được không? Hoang đường. Danh sách tú nữ tiến cung đã trình cho hoàng thượng,

    Con mà không đi là đại tội kháng chỉ. Con vậy là làm bậy. Nhị bá mẫu không sao chứ? – Mộc Nhi. – Không sao, không sao. Muội có bị bỏng không? Sao không nằm nghỉ ngơi ở trên giường vậy? Muốn uống nước thì dặn dò người hầu là được rồi mà.

    Vết thương ở tay của muội chưa lành, nếu còn bị bỏng nữa thì Nhị gia sẽ xử bọn ta luôn đó. Đúng vậy. Nhị bá mẫu phải khỏe lên đó, Tiểu Bảo đang đợi nghe nhị bá mẫu đàn nè. Tiểu Bảo ngoan. Đợi vết thương của nhị bá mẫu lành

    Thì dạy con đàn tiếp, được không? Thật ra hôm qua sau khi đại phu thay thuốc, ta đã thấy đỡ nhiều rồi. Đã không sao rồi. Chỉ là ta rời cung nhiều ngày, không biết bây giờ tình hình trong cung thế nào rồi?

    Người trong thâm cung đã tôi luyện thành sắt thép, đâu cần muội phải lo? Muội cứ nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe, rồi ở trong phủ chăm sóc Tiểu Bảo giúp ta. Nếu muội không ở trong phủ thì ta thật sự không yêm tâm để thằng bé ở lại một mình.

    Xem như là muội tạm thời chăm sóc thằng bé giúp ta đi. Tỷ tỷ nói rất đúng. Tiểu Bảo có thể chăm sóc bản thân. Nhị bá mẫu bị thương nên để Tiểu Bảo chăm sóc nhị bá mẫu mới đúng. Mẹ, mẹ hãy yên tâm đi làm việc với cha đi.

    Tiểu Bảo trượng nghĩa y như mẹ vậy. Đúng rồi, mấy ngày nay sao không thấy bóng dáng Nhị gia vậy? Nhị bá phụ… Nhị gia quả thật là hết lòng với muội đó. Biết muội muốn lấy đàn của Sư Bá Âm để lại,

    Không quan tâm việc bị lỗ mà đảm nhận làm tiệc mừng thọ thái hậu. Muội đã bao giờ thấy huynh ấy làm ăn lỗ vốn vậy chưa? Sao huynh ấy lại ngốc vậy chứ? Tỷ tỷ còn giấu ta chuyện gì sao? Muội tự đi hỏi Nhị gia đi.

    Đây là đường xuất thành đúng không? Nhị gia muốn dẫn ta đi đâu vậy? Không phải muội không muốn ở Long phủ sao? Nên tranh thủ thời gian dẫn muội đi vòng vòng. Âm sắc trầm xuống, đan khí không đủ. Chắc Nhị gia lo lắng rất nhiều

    Về chuyện tiệc mừng thọ của thái hậu nhỉ? Sao muội biết? Đòi đàn là việc ta cố chấp muốn làm, không liên quan đến Nhị gia. Nhị gia không cần phải vì ta mà… Ta không phải vì muội đâu. Ta rất thân với thánh thượng,

    Nên giúp người ấy tổ chức tiệc mừng thọ cũng là nên làm mà. Huống hồ Long Nhị ta làm việc có chừng mực, phân biệt được rõ chuyện nặng nhẹ. Sẽ không giống người nào đó xém chút gây họa lớn. Lần này cưỡng ép đánh đàn, xung đột với quý phi nương nương,

    Không biết liệu có mang đến phiền phức cho Long gia không? Không đâu. Nhưng mà có thể ảnh hưởng đến tâm trạng ta chỉ có muội thôi. Cẩn thận chút. Chú ý an toàn. – Thí chủ. – Thí chủ. Nhị gia hôm nay định đến thắp nhang à?

    Không thắp nhang là không được đến sao? Được đến. Chỉ là cả đường cứ làm bí mật, nhất định có ý gì khác. Ta quả thật có gửi đồ ở đây. Ta dẫn muội đi xem. A di đà phật. Mời thí chủ. Làm phiền thầy rồi. Mời thí chủ tự nhiên.

    Lão nạp cáo từ. Lý Kha. Ngươi đợi ở ngoài cửa đi. Dạ. Tại sao Nhị gia lại bí mật như vậy thế? Rốt cuộc… Muội vào là biết thôi. Là đàn của sư phụ. Nhị gia, huynh lấy ở đâu ra vậy? Đơn đặt hàng tiệc mừng thọ là làm ăn lỗ vốn.

    Ta đồng ý nhận làm là để hoàng thượng nợ ta một ân huệ. Nên mấy ngày nay đích thân huynh chuẩn bị tiệc mừng thọ để giúp ta đổi lại đàn của sư phụ à? Chuyện ta có thể làm chỉ có như vậy thôi. Trong cung nguy hiểm khắp nơi, bây giờ

    Nó cũng xem như là vật về với chủ cũ. Chỉ là sư phụ muội là khâm phạm triệu đình, vì vậy không thể lập bia mộ. Nên chỉ có thể lén thờ cúng ngài ấy ở Báo Ân tự. Mong ngài ấy không còn đau khổ được sống hạnh phúc,

    Đầu thai cõi thiện*. [Cõi Atula, cõi người, cõi trời.] Mau đi xem đàn đi. Hình như ta gặp kí hiệu này rồi. Ta tên Kỷ Diễm, là người quen cũ của sư phụ cô. Là Kỷ Diễm. Trên áo choàng của cô ấy cũng có kí hiệu giống vậy.

    Cái chết của sư phụ ta, Kỷ Diễm chắc chắn biết gì đó. Xem ra trong cây đàn này còn có bí mật lớn. Sư phụ, đây là điều người muốn nói với con đúng không? Người yên tâm, Mộc Nhi chắc chắn sẽ lật lại vụ án cho người.

    May mà có Nhị gia. Đa tạ. Nếu muội thật sự muốn đa tạ ta, thì ngày mai đến Âm Ti phủ từ công việc dạy đàn đi. Nhị gia, ta biết những gì huynh làm là tốt cho ta. Ta sẽ khắc ghi trong lòng. Dù huynh yêu cầu gì

    Ta cũng đồng ý với huynh. Nhưng chỉ duy nhất lần này ta… Khoan, muội nhập cung không phải vì tìm đàn sao? Bây giờ ta đã tìm đàn về cho muội rồi mà. Nhưng ta phải trả trong sạch cho sư phụ. Nếu đổi lại là huynh, huynh điều tra được manh mối

    Thì huynh sẽ từ bỏ như vậy sao? Hơn nữa, trên đàn này còn có kí hiệu của Kỷ Diễm. Cô ấy ở trong cung, cô ấy chắc chắn sẽ biết chuyện gì đó. Vậy ta thì sao? Ta làm tất cả vì muội, mà muội coi như không thấy sao?

    Chẳng lẽ ta không đáng để muội ở lại Long phủ sao? Xem ra là ta đơn phương tình nguyện. Muội tiếp tục điều tra vụ án đi. Long Dược. Long Dược. Nhị gia. Nhị gia, huynh đợi ta với. Nhị gia. Nhị gia. Chạy lung tung gì vậy chứ?

    Đây đều là đường núi cả, lỡ muội bị thương thì sao đây? Xin lỗi, ta không nên bỏ muội lại một mình. Nhị gia, huynh nghe ta nói đi, không phải như huynh nghĩ đâu. Ta biết huynh tốt với ta. Không phải ta không muốn ở lại Long phủ.

    Chỉ là dạo này vụ án của sư phụ liên lụy rất nhiều người. Ta thật sự không biết còn điều gì đang chờ ta ở phía trước. Ban đầu, ta cô đơn một mình và không gì vướng bận, nên mới làm theo ý mình. Nhưng bây giờ có huynh, ta… Ta…

    Ta thật sự rất sợ. Ta thật sự rất sợ sẽ liên lụy đến Long gia. Thật sự rất sợ sẽ liên lụy đến huynh. Mộc Nhi. Lúc trước ta từng nói sẽ điều tra vụ án này đến cùng cho muội, sẽ không để một mình muội gánh vác tất cả.

    Dù muội gặp phải chuyện gì thì ta và Long gia đều là chỗ dựa của muội. Ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh muội. Nhưng ta không thể ích kỉ như vậy được, vì chuyện của bản thân ta mà liên lụy đến cả Long phủ.

    Lúc trước muội đúng là chỉ có một mình, chuyện gì cũng phải tự mình gánh vác. Nhưng bây giờ khác rồi. Bây giờ là hai người chúng ta. Tất cả mọi chuyện ta có thể chia sẻ gánh nặng với muội. Sư phụ của muội cũng là sư phụ của ta,

    Nên muội đừng bỏ ta lại nữa. Nhị gia, ta không đi nữa. Ta đồng ý với huynh ở lại Long phủ. Đợi huynh điều tra ra bối cảnh của Kỷ Diễm rồi chúng ta tính tiếp. Thần Nhi à, con đã nhập cung thì sau này phải bớt giận dữ đi.

    Những chuyện như bỏ đi tuyệt đối không được tái phạm nữa. Ngày mai là đại thọ của thái hậu, bổn cung sẽ dẫn con theo. Đến lúc đó con sẽ được thấy long nhan của hoàng thượng, biết chưa? Thần Nhi. Thần Nhi à. Thần Nhi biết rồi ạ.

    Thần Nhi chỉ là vừa nhập cung nên chưa thích nghi được. Thần Nhi đa tạ cô mẫu. Gió ở đâu mà lớn vậy? Đưa nương nương về cung. – Dạ. – Dạ. [Chiêu Dục cung] – Cô mẫu. – Nương nương. – Nương nương. – Nương nương. – Người đâu? – Nương nương.

    – Người đâu? Cứu giá. – Nương nương. – Cô mẫu. – Nương nương. Ái phi. Ái phi, nàng mau tỉnh lại đi. Ái phi, trẫm đến rồi đây. Ái phi. Hoàng thượng, Long đại nhân đã dẫn Ô Kim vệ phong tỏa nội viện để điều tra. Trẫm biết rồi. Lui xuống đi. Dạ.

    Để trẫm. Mấy người các ngươi điều tra ở đây thật kĩ, không được bỏ qua bất kì manh mối nào cả. Dạ. Điều tra kĩ vào đó. Long đại nhân. Long đại nhân, ta có chuyện muốn nói với huynh. Cô ấy không nên ở đây, mau đưa cô ấy về. Dạ.

    Long đại nhân, ta biết tung tích của bóng trắng đó. [Chiêu Tư cung] Muội chắc chắn là ở đây chứ? Ta chắc chắn. Đích thân ta đuổi theo cô ta đến đây. Bóng trắng đó biến mất ở đây. Lục soát cho ta. Dạ. Đêm khuya gió lớn, cẩn thận bị cảm.

    Nam nữ khác biệt, không làm phiền Long đại nhân. Đại ca. Các huynh đệ đã lục soát hết trong ngoài lãnh cung rồi, không phát hiện ra bất kì tung tích nào cả. Không thể nào. Đích thân ta theo cô ấy đến đây, không thể sai được. Lục soát tiếp đi.

    Xung quanh cung viện này, không được bỏ qua bất kì nơi nào. Dạ. Các ngươi lục soát bên kia. – Dạ. – Những người còn lại đi theo ta. Dạ. Muội đang giận ta hôm đó mời Thư đại nhân đến à? Ta không ngờ ông ấy đưa muội vào cung nhanh như vậy.

    Sớm muộn gì cũng phải vào cung, có gì khác biệt đâu chứ? Nhưng… Khởi bẩm hoàng thượng, thần phát hiện một số tro tàn cháy rụi ở ngoài lãnh cung. Chắc là do đốt loại hương liệu đặc biệt nào đó. Thần đoán chuyện đêm nay chắc là có người tự cúng bái.

    Nào có lý này? Dám ngang nhiên đốt hương cúng bái trong cung, là đại kỵ. Long Đằng, phải điều tra rõ chuyện này, bắt xem rốt cuộc ai làm chuyện này. Thần lĩnh chỉ. Cô là ai? Bẩm hoàng thượng, thần nữ Thư Nhược Thần, con gái của Thư Bác ở Khôn điện.

    Khởi bẩm hoàng thượng, chuyện tối nay nhờ có Thư tiểu thư can đảm cẩn trọng mới có thể thuận lợi tra được manh mối. Thư Nhược Thần? Cô là tú nữ mới tiến cung năm nay? Dạ. Ngẩng đầu lên. Ngày mai là tiệc mừng thọ của thái hậu,

    Bổn cung luôn lo lắng không yên. Để đề phòng có chuyện gì, vẫn nên dẫn Cư Mộc Nhi theo bên cạnh. Nhưng Âm Ti phủ đã phê chuẩn Cư Mộc Nhi xin nghỉ rồi. Cô ấy là nhị phu nhân Long gia, chỉ e rằng… Chỉ một Long gia

    Mà dám chống lại lệnh của bổn cung hay sao? Còn không mau đi làm. Dạ, nô tỳ sẽ đi sắp xếp ngay. Ai vậy? Người mình. Xảy ra chuyện lớn như vậy, ngoài ta ra thì còn là ai chứ? Ta và huynh chưa bao giờ là ngươi mình cả.

    Ở đây không hoan nghênh huynh, huynh đi đi. Tại sao lần nào muội cũng kiên quyết từ chối ta vậy chứ? Những gì ta làm cho muội chẳng lẽ không bằng một người đã chết sao? Im miệng. Huynh không xứng nhắc đến huynh ấy.

    Sư Bá Âm rốt cuộc tốt hơn ta điểm nào chứ? Đây là chuyện của ta, không cần huynh lo. Đêm khuya huynh đến thăm rốt cuộc là vì chuyện gì? Muội giấu được người khác, nhưng không giấu được ta. Chuyện tối nay hoàng cung có ma đã xôn xao cả lên rồi.

    Rốt cuộc muội định gây sự đến khi nào? Muội bịa đặt thân phận vào kinh thành, ta có thể che giấu cho muội. Muội mở Lục Nghệ phường che tai mắt người khác, ta cũng dốc hết sức giúp muội, nhưng muội… Nhưng muội giấu ta lén xông vào hoàng cung,

    Phạm tội nặng, muội bảo ta làm sao yên tâm được? Chuyện này ta tự có tính toán. Từ nay về sau huynh không cần hỏi mọi chuyện của ta. Long gia đã biết chuyện huynh giúp ta mở Lục Nghệ phường rồi. Nếu huynh lo bị liên lụy

    Thì bây giờ có thể đi báo quan, phủi sạch quan hệ. Nếu ta lo bị liên lụy thì từ đầu ta sẽ không nhúng tay vào. Chuyện đến nước này, muội không hiểu nỗi lòng của ta sao? Vậy tấm lòng ta dành cho Bá Âm huynh cũng không hiểu sao?

    Cái chết của huynh ấy là bị người ta hãm hại. Ta phải tìm ra người đứng sau chỉ thị để trả lại công bằng cho huynh ấy. Muội trả công bằng cho hắn như thế nào chứ? Cho dù muội điều tra ra thì sao chứ?

    Trong kinh thành có ai mà muội động vào được chứ? Muội đừng quên Sư Bá Âm đã chết rồi. Ta sẽ không để huynh ấy chịu tiếng oan này. Người đã mất phải để lại tiếng thơm. Muội phải giành lại tiếng thơm này cho huynh ấy. Chỉ e rằng tiếng thơm này

    Cuối cùng sẽ lấy mạng của muội. [Quán trọ Kim Long] Những thứ này đều phải làm gấp. Mau đi đi, đừng để xảy ra sơ suất gì đó. – Dạ. – Đi nhanh lên đi. Nhị gia. Nhị gia. Thiết chưởng quỹ, sắp xếp thế nào rồi? Nhị gia yên tâm.

    Mọi quy tắc chi tiết trong tiệc mừng thọ đều đã bàn bạc với người phụ trách trong cung rồi. Bảo đảm không có sai sót. Lần này tuy là làm ăn không có lợi còn đầu tư rất nhiều, nhưng nhìn chung là có hồi báo. Dạ, dạ, dạ.

    Nhị gia có trả giá bao nhiêu vì chuyện của phu nhân cũng đáng mà. Ta phải đích thân kiểm tra chi tiết trong cung lần nữa. Chuyện trong cung do ta toàn quyền phụ trách, nhưng chuyện ngoài cung phải làm phiền Thiết chưởng quỹ rồi. Nhị gia khách sáo rồi.

    Gia, gia. Không xong rồi. Người trong cung đến, nói là Lệ phi phái đến, đã ép đưa nhị thiếu phu nhân đi rồi. Cái gì? Những cung nữ đó nói năng sắc bén. Nói gì mà làm ảnh hưởng chuyện quan trọng của Lệ phi nương nương, Long gia không gánh vác nổi.

    Nhị thiếu phu nhân vừa nghe nên mới đi theo họ. Chuyện của Long gia không đến lượt Lệ phi phán xét. Đi, vào cung thôi. Đi đi. [Chiêu Lệ cung] Dân nữ tham kiến Lệ phi nương nương. Không cần đa lễ. Cô rời cung nhiều ngày,

    Vài ngày không gặp, bổn cung rất nhớ cô. Cô có thể về trước tiệc mừng thọ thái hậu, bổn cung cũng yên tâm rồi. Đa tạ Lệ phi nương nương đã khen. Thật ra tài nghệ đánh đàn của nương nương đã rất giỏi rồi, tiệc mừng thọ tối nay

    Chắc chắn vô cùng nổi bật. Có cô ở đây bổn cung đã tự tin hơn nhiều rồi. Cô yên tâm, bổn cung không phải người không hiểu lẽ. Đợi tiệc mừng thọ kết thúc sẽ phải người hộ tống cô về phủ, để cô đoàn tụ với phu quân.

    Đa tạ nương nương hiểu cho. Đến đây. Không biết nương nương muốn căn dặn điều gì? Trong hậu cung chỉ có lừa gạt lẫn nhau, trước kia xem như cô cũng đã biết thủ đoạn của Thư quý phi rồi. Diễn tấu tối nay vô cùng quan trọng với bổn cung.

    Có thể nói là liên quan đến tính mạng. Đàn này cũng chỉ có để ở chỗ cô nương, bổn cung mới có thể yên tâm. Dân nữ có thể dùng tính mạng để bảo đảm, trước khi nương nương diễn tấu, cây đàn này chắc chắn sẽ không sao. Xin nương nương yên tâm.

    Mang đàn vào phòng Cư cô nương. Không có lệnh của bổn cung thì không ai được vào. Trước tiệc mừng thọ để Cư cô nương trông coi là được. Dạ, nương nương. [Thượng Dương môn] Đại ca. Đừng lo lắng.

    Đệ lo lắng không yên như vậy sẽ không làm được chuyện gì đâu. Đến giờ phút quan trọng này rồi, ta phải vào cung. Đệ quả thật nên vào cung. Nhưng đệ nên vào cung vì chuyện tiệc mừng thọ của thái hậu, chứ không phải vì Cư Mộc Nhi.

    Xem ra đại ca biết chuyện này. Vậy tại sao huynh còn cản ta? Huynh rõ ràng biết nếu Mộc Nhi bị cuốn vào thì Thư quý phi chắc chắn sẽ không tha cho muội ấy. Trước mắt trong cung đang thời buổi rối loạn, đệ phải bình tĩnh.

    Nếu đệ tin đại ca thì bây giờ đừng gây chuyện nữa, làm tốt chuyện bản thân nên làm đi. Bảo đảm mọi việc trong tiệc mừng thọ tiến hành thuận lợi, những chuyện còn lại giao cho đại ca. Ta bảo đảm sẽ trả cho đệ

    Một Long nhị thiếu phu nhân hoàn chỉnh. Phải xem xét thời thế. Đệ nên hiểu cái gì gọi là nặng nhẹ. Chỉ một đêm nay thôi. Sau tiệc mừng thọ, không được ai cản ta dẫn Mộc Nhi về phủ. Long đại nhân, Long Nhị gia. Đinh đại nhân. Vẫn luôn nghe nói

    Tiệc mừng thọ thái hậu năm nay, mọi việc đều do Long gia sắp xếp. Hôm nay vừa thấy, quả nhiên không tầm thường. Long Nhị gia quả thật là thanh niên tài hoa hiếm có. Đinh đại nhân quá khen rồi. Thánh thượng tin tưởng Long gia ta,

    Nên Long gia đương nhiên phải dốc hết sức rồi. Tốt, tốt lắm. Tiệc mừng này quả thật không tầm thường, hoàng thượng đặc biệt ban chỗ ngồi. Đặc biệt cho phép ngài ăn tiệc với quần thần, chứng minh lần này Long gia có công không nhỏ.

    Long Nhị gia, ngài đừng khiêm tốn nữa. Nào, nào. Mọi người ngồi đi. Mời vào ngồi. Mời Đinh đại nhân. Mời. Không ngờ Long gia quả thật là ngoạ hổ tàng long. Tổ chức tiệc mừng thọ thỏa đáng, ngay cả tiết mục cũng đảm nhận.

    Tại sao Vân đại nhân lại nói như vậy? Ta nghe nói hôm nay Long phu nhân cũng trong tiệc mừng thọ này, còn là khách quý của Lệ phi nương nương nữa. Khúc mừng thọ lần này của Lệ phi nương nương là một tay Long phu nhân sắp xếp.

    Vân đại nhân quả thật việc không kể lớn nhỏ. Ngay cả chuyện trong nhà Long mỗ mà cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Nào. Long mỗ kính Vân đại nhân một ly. Nương nương, sau thời gian hai nén nhang nữa là đến lượt người lên sân khấu diễn tấu rồi.

    Ta biết rồi. Thu Ngâm, thắp hương. Dạ. Bổn cung phải tịnh tâm chuẩn bị, các ngươi lui xuống hết đi. Không có sự căn dặn của bổn cung thì bất cứ ai cũng không được đến làm phiền. Dạ. Đẹp, múa đẹp lắm. Mọi người đều có thưởng. Tạ thái hậu. Mẫu hậu,

    Kịch hay tối nay không chỉ như vậy đâu. Mấy tháng trước Lệ phi đã bắt đầu chuẩn bị quà cho mẫu hậu, đặc biệt sắp xếp tiết mục áp chót rồi. Quả thật rất có lòng. Lệ phi có tài nghệ gì vậy? Mẫu hậu xem là biết. Hoàng thượng nói rất đúng.

    Thần thiếp có thể làm chứng chuyện này. Dạo này Lệ phi chăm học hỏi và luyện tập lắm. Trời đất chứng giám cho lòng hiếu thảo. Vậy ai gia phải thưởng thức thật kĩ rồi. Đúng vậy. Một lát nữa là đến giờ Lệ phi nương nương diễn tấu rồi. Đợi diễn tấu xong

    Thì tất cả nên kết thúc rồi. Không phải bổn cung nói chưa cho phép thì không được vào làm phiền sao? Người đâu? Cứu ta với. Người đâu? Đã đến giờ rồi, sao Lệ phi nương nương vẫn chưa đến lấy đàn nhỉ? Người đâu? Cứu ta với.

    – Lệ phi nương nương. – Người đâu? Người đâu? Có ma. Trong cung có ma, trong cung có ma. Nương nương, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Mặt của ta. Mặt của ta, mặt của ta. Nương nương, người bình tĩnh đã. Bình tĩnh đã. Trên mặt không sao, không có vết thương.

    Ta nhìn thấy cô ta rồi, ta nhìn thấy cô ta rồi. Là cô ta, ta nhìn thấy cô ta rồi. Nương nương, rốt cuộc người… Ta nhìn thấy cô ta rồi. Nương nương, rốt cuộc người nhìn thấy ai vậy? Ta… Ta… Không được, ta phải mau đi gọi người.

    Cô không được đi, cô không được đi. Đừng đi, ta xin cô đừng đi. Nương nương, người nghe ta nói. Người ở trong phòng đừng đi đâu cả, bây giờ ta sẽ đi gọi người. Chuyện gì vậy? Sao Lệ phi vẫn chưa xuất hiện? Đã đến lúc Lệ phi lên biểu diễn,

    Sao vẫn không thấy bóng người vậy? – Chuyện gì vậy? – Âm thanh ở đâu vậy? Đây là tiếng gì vậy? Ở đâu truyền đến vậy? Phụ vương. Chuyện này là sao vậy? Đây là Phục Hy khúc mà Sư Bá Âm đã đàn trước khi chết. Hộ giá. Dạ. Đại ca, Mộc Nhi.

    Người đâu? Có ai không? Người đâu? Nhị gia, bà ấy… Mộc Nhi, không sao chứ? Lệ phi nương nương. Khoan đã. Vừa nãy, lúc ta đi ra, cửa còn đang mở mà.