Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 22 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 22] Hôm nay sư phụ đến đây là để từ biệt ngươi. Từ biệt? Không phải chứ, người vừa mới về mà? Người lại định đi đâu nữa vậy? Ta không biết đâu, lần này dù là đi đâu,

    Người cũng phải đưa ta đi cùng. Người đi rồi, ta ở trong cung ngán đến sắp chết rồi. Ký Nhi, sau này sư phụ không thể ở cạnh ngươi nữa. Ngươi phải học cách tự giải quyết vấn đề. Vi sư hy vọng ngươi có thể siêng năng cầu tiến,

    Không phụ bách tính trong thiên hạ. Ngươi là thái tử đương triều, không thể dựa mãi vào ta và hoàng huynh của ngươi được. Ta hy vọng một ngày nào đó, ngươi sẽ gánh vác được trách nhiệm của bản thân. Sư phụ, đang yên đang lành nói cái này làm gì?

    Cứ như thể sinh ly tử biệt không bằng. Ký Nhi, ngươi đã trưởng thành rồi, đồng ý với sư phụ một việc được không? Sư phụ, Ký Nhi quyết không chối từ. Ngươi phải bảo vệ an toàn cho Tô Âm Âm mãi mãi. Ta cũng hy vọng

    Ngươi có thể cố gắng hết sức bảo vệ những người xung quanh. Bảo vệ an toàn cho Tô Âm Âm? Vậy còn sư phụ thì sao? Người định đi đâu? Ký Nhi, ta muốn ngươi đồng ý với ta. Được, sư phụ, ta đồng ý với người. [Sổ tên người gác thành]

    Đây là chứng cứ quan trọng liên quan đến vụ án ác long trộm tim, ngươi nhất định phải cho thiên hạ biết rõ chân tướng. Sư phụ, đồ nhi nhất định sẽ không để người phải chịu oan uổng đâu. Ta phải đi rồi, Ký Nhi. Sư phụ, lần này người đi,

    Hãy để ta nhìn người đi được không? Đại nhân, vừa có người lẻn vào phòng thẩm vấn của Đại lý tự, hình như đã lấy trộm gì đó đi rồi. Có vẻ như Ninh Tu Duệ vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Chúng ta mai phục hắn,

    Đại nhân không sợ hắn quay lại báo thù sao? Dù sao hắn cũng không phải người lương thiện gì. Nếu hắn chỉ có một mình thì tất nhiên hắn sẽ không sợ gì rồi. Đáng tiếc rằng giờ Tô gia, Đường gia đều có quan hệ mật thiết với hắn.

    Nhất cử nhất động của hắn sẽ mang đến kết cục không tốt đẹp cho những người liên quan đến hắn vậy nên hắn không dám manh động đâu. Ngươi nghĩ ta không dám làm gì ngươi thật sao? Đại… Đại… Đại nhân. Đúng là xa tận chân trời gần ngay trước mắt.

    Không ngờ người ta cực khổ tìm kiếm lâu nay giờ lại đứng ngay trước mặt ta thế này. Không đúng, ngươi và Tô Âm Âm chẳng phải sẽ có một người buộc phải chết sao? Theo tình hình hiện giờ thì e là đệ nhất mỹ nhân Thịnh Kinh Tô Âm Âm

    Đã ngọc nát hương tan lâu rồi nhỉ? Mạc Thừa Phong, ngươi thật sự cho rằng trong Thịnh Kinh này không có ai đối phó được với ngươi sao? Mạc Thừa Phong? Mạc Thừa Phong. Ngươi lợi hại thật đấy Ninh đại nhân. Ta đã biến thành bộ dạng quỷ quái này rồi

    Mà ngươi vẫn nhận ra ta. Có phải vì lúc đó nhường Âm Âm cho ngươi nên ngươi biết ơn đến tận hôm nay không? Mạc Thừa Phong, trên đời có nhân quả báo ứng, ngươi hại nhiều người như vậy giờ là lúc nên nhận báo ứng rồi. Ninh Tu Duệ, ngươi,

    Cuối cùng ngươi cũng lộ ra bộ mặt thật rồi. Cứ giả vờ vô hại trước mặt người đời như vậy chắc mệt lắm đúng không? Chỉ ta mới biết được ngươi là một kẻ vô cùng tàn nhẫn thôi. Mạc Thừa Phong, ngươi nối giáo cho giặc giết hại bao nhiêu người,

    Giờ còn chưa biết hối cải sao? Người nên hối cải là ngươi mới phải, tất cả những tội ác này đều từ ngươi mà ra. Cha ta đã già rồi, không sống được mấy năm nữa sao ngay cả chút thời gian còn lại ngươi cũng không để lại cho ông ấy? Tại sao?

    Ta không hại cha ngươi. Ông ta chỉ là kẻ hy sinh trong âm mưu này thôi. Đó cũng đều là vì ngươi, những kẻ bảo vệ ngươi đều phải chết. Ninh Tu Duệ, Tô Âm Âm chết rồi. Sao? Cảm giác mất đi người mình yêu thương nhất có đau khổ không?

    Ta đau khổ hơn ngươi nhiều. Ngươi đáng chết. Ninh Tu Duệ, sao ngươi không giết ta? Ngươi gây nghiệp chướng cho người đời thì phải nhận sự trừng phạt của người đời. [Người này là khâm phạm bỏ trốn Mạc Thừa Phong, hãy trừng trị hắn theo pháp luật.] [Đại Lý Tự]

    [Long Vương Triều] Nhị điện hạ, ngài… Ngài không cần nói nhiều nữa, ta đã quyết định rồi. Đợi sau khi đổi tim xong, hãy đưa Âm Âm về Tô Phủ an toàn. Nhị điện hạ, xin ngài yên tâm lão thần nhất định sẽ đưa Tô cô nương về Tô Phủ an toàn.

    Âm Âm. Âm Âm. Tim của muội sắp có thể đập lại rồi. Âm Âm. Âm Âm, cuối cùng muội cũng sống lại rồi. Ta rất nhớ muội. Âm Âm, muội còn nhớ lúc trước, muội luôn thích gây sự vô cớ, cứ rảnh rỗi là lại triệu hoán ta đến.

    Ta ở thế gian này, nếm trải 500 năm cô độc. Ta chưa từng nghĩ sẽ thay đổi bất kỳ ai cũng chưa từng thay đổi vì ai. Nhưng từ khi gặp muội, ta đã thay đổi rồi. Muội đã mang lại cho ta sự ấm áp. Ta nghĩ

    Muội là người quan trọng nhất đối với ta trên thế gian này. Sau này chắc ta sẽ không còn ở phía sau mỗi khi muội ngoảnh đầu lại nữa nhưng không sao cả, ta sẽ cố hết sức để muội trở lại, sẽ dùng cách khác để ở bên bảo vệ muội.

    Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ. Ta bị sao thế này? Sao ta cứ cảm thấy như đã mơ một giấc mơ rất dài, rất dài vậy? Chúng ta sắp thành thân nhưng sao ta lại nhìn thấy huynh ấy nằm bất động trong quan tài băng như vậy? Dù ta gọi thế nào

    Huynh ấy cũng không tỉnh lại. – Âm Âm. – Phu nhân từ từ thôi. Con gái của mẹ, con gái. Con gái. Mẹ, Ninh Tu Duệ đi đâu rồi? Sao huynh ấy lại không ở đây? Âm Âm, chỉ cần con về là tốt rồi, về là tốt rồi. Những việc khác,

    Mẹ sẽ từ từ nói với con sau được không? Nhưng rõ ràng con đã đưa vảy ngược cho huynh ấy rồi, sao người sống sót lại là con? Âm Âm. Không được. Đừng khóc nữa. Nhất định là huynh ấy chê con phiền nên về Ninh Phủ trước rồi.

    Con phải đến Ninh Phủ tìm huynh ấy. Âm Âm. – Tiểu thư. – Con không thể đi được. Phu nhân. Ngươi mặc kệ ta đi. – Ngươi mau ngăn nha đầu đó lại. – Vâng. Tiểu thư, tiểu thư. [Ninh Phủ] [Đại lý tự niêm phong] Sau này chỉ cần muội quay người lại,

    Ta nhất định sẽ ở phía sau đợi muội. Chiếc nhẫn này là kỷ vật mẫu thân để lại cho ta hôm nay ta tự tay đeo cho muội. Ninh Tu Duệ, ta sắp gả cho rồng rồi. Ta sắp trở thành tân nương của rồng rồi. Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ.

    [Ninh tịnh chí viễn] Ninh Tu Duệ. Huynh đang ở đâu Ninh Tu Duệ? Âm Âm. [Ninh tịnh chí viễn] Tiểu thư. Không phải huynh ấy. Tiểu thư. Ta không sao. Ninh Tu Duệ, huynh có nghe thấy ta nói không? Huynh trả lời ta đi. Rồng ngốc, huynh đừng tưởng huynh làm vậy

    Thì có thể trốn được ta. Ta sẽ ở đây, mãi mãi, mãi mãi đợi huynh. [Đại Lý Tự] Hai vị đại nhân, Hiện tại đã điều tra rõ kẻ chủ mưu vụ án trộm tim chính là phạm nhân đang chạy trốn Mạc Thừa Phong không liên quan gì đến Ninh Tu Duệ.

    Hai vị cứu người vô tội trong lúc nguy nan không có tội, ngược lại còn có công nữa, giờ hai vị có thể về nhà rồi. [Đại Lý Tự] Ninh Tu Duệ chính là con rồng ăn tim người, ta không ăn tim của những người đó. Không phải ta, [Tù nhân]

    Đều là Ninh Tu Duệ không liên quan đến ta. Ninh Tu Duệ giết cha ta ở đây, hắn cũng sẽ giết ta ở đây. Không. Không. Ninh Tu Nhân, Ninh Tu Nhân, ngươi hãy mau cứu ta. Không có ta, không có ta thì sao ngươi giết được Ninh Tu Duệ?

    Tất cả đều đang lừa ta, lừa ta. Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ. Dừng lại. Ta đã đồng ý về cung ở rồi, rốt cuộc ngươi còn muốn trói ta đi đâu nữa? Thái tử điện hạ,

    Có việc này không biết có nên nói hay không? Không cần nói nữa, bảo ta về cung đúng không? Ta sẽ tự về, ngươi không cần phải lần nào cũng trói ta như bánh chưng đâu. Ta đường đường là một thái tử, ta mất thể diện lắm đấy ngươi biết không?

    Thú vị hơn chuyện về cung nhiều. Chuyện gì thú vị thế? Nữ hiệp cứu ngài đó chuẩn bị thành thân rồi. Vậy sao? [Hải thượng sinh minh nguyệt] Thái tử điện hạ, thái tử điện hạ, có cần cá này nữa không? Thái tử điện hạ, đợi ta với thái tử điện hạ.

    Chưa tới năm mới mà sao phủ Đường gia lại treo lồng đèn đỏ vậy? [Quan Xá] Lẽ nào là Đường tướng quân chuẩn bị tái hôn sao? Không phải Đường tướng quân chuẩn bị tái hôn mà là tiểu thư nhà chúng ta chuẩn bị xuất giá vào mùng chín tháng này rồi.

    Mùng chín, nhanh vậy sao? Đường tiểu thư tìm được nhà chồng nhanh vậy sao? Thế phu quân của tiểu thư là ai thế? Phu quân là Vân Tề công tử, con trai của Vân đại nhân. Vân Tề công tử? Đúng là tài tử đi với giai nhân,

    Một văn một võ kết thân, môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc. Hai người họ đúng là đôi duyên trời định. Chúc mừng, chúc mừng. Tránh ra. Thái tử. Tránh ra. [Quan Xá] Ngài cứ thế mà đi à? Sao mà chẳng có khí phách gì thế, kỳ lạ.

    Thái tử, ngài đợi ta với. Ngươi nhìn xem. Nhìn xem, bên này. Đường cô nương xem này, đây đều là đồ Vân gia đem tặng. Đúng vậy. Toàn là hàng cao cấp thượng hạng, ở vùng biên cương phía Bắc không có đâu. Màu sắc của mấy bộ y phục này

    Có quá sặc sỡ không? Gần đây trong nhà xảy ra không ít chuyện, mặc thế này thật sự không hợp lễ nghi. Cô nương nói như vậy thật là không hiểu phép tắc. Vân gia chúng ta trước giờ luôn xem trọng địa vị, thứ bậc.

    Cô nương không thể vì chút việc riêng này mà khiến không khí mất vui như vậy được, – hơn nữa đó chỉ là biến cố của nhà huynh muội. – Đúng vậy. Càng không thể vì đó mà làm mất mặt nhà chồng được. Chắc do thường ngày cô nương quen sống với

    Đám người thô thiển ở biên giới phía Bắc rồi. Sau này phải từ từ học lễ nghi phép tắc ở Thịnh Kinh này mới được. Đúng đó. [Thứ mà ta luôn mong chờ là đây sao?] Cô nương, trong bao nhiêu châu báu, trang sức vàng bạc,

    Sao cứ chọn chiếc trâm cài đơn giản này vậy? Cô nương phải nhớ kĩ, Vân gia chúng ta là danh gia vọng tộc ở Thịnh Kinh này. Hành động cử chỉ, mua sắm thứ gì đều không qua mắt được người trong Thịnh Kinh này. Bất cẩn một chút

    Là sẽ làm xấu mặt Vân gia. Thiếu phu nhân của Vân gia sẽ không dùng chiếc trâm cài đơn giản thế này đâu. Tỷ tỷ, tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Cho ta à? Cảm ơn. [Hai họ kết thông gia,] [cùng nhau ký kết hôn ước.] [Lương duyên vĩnh cửu,]

    [xứng đôi vừa lứa.] [Ngày hoa đào nở rộ,] [thích hợp để thành thân.] [Mong cho con cháu đầy đàn,] [hưng thịnh muôn đời.] [Nguyện cho người bình an hạnh phúc,] [yên ổn trăm năm.] [Tế Vũ các] Tỷ đến rồi à. Sắp thành tân nương xinh đẹp của người ta rồi

    Mà còn thở vắn than dài như vậy à? Không biết nữa, có được tất cả rồi mà lại cảm thấy như thể mất đi nhiều hơn vậy. Nói gì đó mà ta nghe hiểu được đi. Ninh đại nhân rời đi rồi, muội định sẽ làm thế nào?

    Ta cảm thấy dường như huynh ấy chưa từng rời đi. Ta cứ cảm thấy huynh ấy sẽ thường xuyên trở lại thăm ta. Có lúc, huynh ấy sẽ đứng trên cái cây lớn ở Ninh Phủ ngắm nhìn ta. Có lúc, huynh ấy sẽ đợi ta ở vách đá trên bờ biển. Có lúc,

    Huynh ấy lại ở miếu Long Vương nơi bọn ta thành thân, đợi ta quay lại. Âm Âm. Muội như vậy có hạnh phúc không? Không biết nữa nhưng ta biết đây chính là cảm giác khi yêu một người. Biết rõ là không thể nhưng vẫn cố chấp sao? Cảm giác yêu một người

    Là không thể lừa dối được. Từ nhỏ, hai chúng ta đã hay tranh giành nhau. Từ nhỏ, hai chúng ta đã hay so bì nhau. Nhưng trước giờ đều là người mong người kia hạnh phúc nhất. Âm Âm, muội nhất định phải hạnh phúc đấy. Lâm Lâm, tỷ làm gì vậy?

    Sợ ướt thì tự cầm ô đi. Gì vậy, tỷ đừng để bị ướt mưa. [Ninh Phủ] [Ninh Phủ]