Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 21 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 21] [Những ngày tháng thế này] [không biết còn được tận hưởng bao lâu nữa.] [Có điều với tình hình và bầu không khí lúc này] [chẳng phải huynh ấy nên cầu hôn ta sao?]

    [Con rồng ngốc, sốt ruột chết đi được.] [Âm Âm, thứ ta có thể cho muội bây giờ] [có lẽ chỉ có cùng muội tận hưởng mỗi phút giây.] Âm Âm, để ta nói cho muội một chuyện. Chuyện gì? Tô Âm Âm, muội có đồng ý làm thê tử của ta không?

    [Chẳng lẽ huynh ấy đọc được suy nghĩ của mình?] Huynh nói gì? Tô Âm Âm muội có đồng ý làm tân nương của rồng không? Ninh Tu Duệ, huynh bảo ta làm tân nương của rồng sao? Tô Âm Âm muội có đồng ý làm tân nương của rồng không?

    Ta đồng ý, ta đồng ý. Chiếc nhẫn này là kỷ vật mẫu thân để lại cho ta hôm nay ta tự tay đeo cho muội sau này muội là tân nương của ta rồi. Âm Âm ta còn nợ muội một hôn lễ long trọng.

    Chúng ta tổ chức một buổi lễ ở Thịnh Kinh rồi tổ chức một buổi lễ ở đáy biển. Chúng ta cũng có thể lấy trời đất làm chứng lấy biển làm mai bây giờ thành hôn ngay. Được. Ninh Tu Duệ ta sắp gả cho rồng rồi.

    Ta sắp trở thành tân nương của rồng rồi. Ninh Tu Duệ, cảm ơn huynh. Cảm ơn ta? Gả cho rồng là ước nguyện suốt bao lâu nay của ta. Dù từ bé ta đã bị rất nhiều người cười nhạo nhưng con người phải có ước mơ. Tuy ta đợi rất lâu

    Nhưng cuối cùng ta vẫn gặp được huynh. Ta cảm thấy đời này của ta không còn tiếc nuối gì nữa rồi. Ta sắp gả cho rồng rồi. Cuối cùng cũng gả cho Ninh Tu Duệ rồi. [Quan Xá] Tiểu thư, có tin vui. Tin vui gì?

    Cha ta và mọi người được thả ra ư? Không phải. Là chuyện vui lớn. Vân Tề công tử đến đề thân rồi. Nhưng lão gia không ở nhà cũng không thể để tiểu thư đích thân ra đón được. Ngươi đi trả lời nói gia phụ còn đang ở trong ngục

    Chưa rõ sống chết lúc này Đường gia ta không có lòng để nghĩ đến chuyện này mong huynh ấy thông cảm. Nhưng tiểu thư Vân Tề công tử nói ngài ấy biết Đường gia xảy ra chuyện lần này đến đề thân đúng là có chút không hợp

    Nhưng mong tiểu thư hãy ra gặp ngài ấy một lần. Được, vậy ta đi. Ngươi lui xuống trước đi. Vân Tề công tử. Đường cô nương không cần đa lễ. Hôm nay tại hạ đến đúng là đường đột mong cô nương thứ lỗi.

    Nhưng gia phụ, gia mẫu đều mong ta và cô nương kết mối duyên lành thế nên không để tâm đến tập tục thông thường không thể chờ được mà đã đến đề thân với Đường gia. Chắc Vân Tề công tử đã biết chuyện của nhà tiểu nữ rồi.

    Lúc này đề thân Vân Tề công tử không sợ bị liên lụy ư? Sao có thể? Hôm ấy ở Tế Vũ Các ta thấy Thái tử điện hạ vô cùng kính trọng cô nương có lẽ giao tình giữa hai người không tồi. Đường tướng quân bị giam trong nhà lao

    Chắc chắn thái tử điện hạ sẽ phái người chăm sóc ông ấy. Đường cô nương không cần phải quá lo lắng. Vân Tề công tử hiểu lầm rồi. Ta với Thái tử điện hạ thân phận khác xa nhau sao có thể gọi là qua lại thân thiết được?

    Hôm nay thật sự không tiện gặp khách lại thêm gia phụ không có nhà chuyện cưới hỏi sao có thể để mình ta làm chủ được? Mời Vân Tề công tử về cho. Vậy hôm nay đã làm phiền rồi. Chuyện cưới hỏi đợi Đường tướng quân ra ngoài

    Chúng ta sẽ bàn sau. Sau này còn mong cô nương nhắc đến tại hạ nhiều hơn với Thái tử điện hạ. Tại hạ vô cùng cảm kích. Tiễn khách. Mời công tử. [Âm Âm, muội vẫn ổn chứ?] [Dạo này xảy ra rất nhiều chuyện] [nếu muội ở bên cạnh ta]

    [chắc ta đã bị muội mắng đến độ nhanh chóng ra quyết định rồi.] [Mong ông trời phù hộ cho Âm Âm] [cha con, di phụ] [Ninh đại nhân, và cả thái tử điện hạ] [luôn bình an, suôn sẻ.] Cô nương. Cô nương, cô đừng nghĩ quẩn. Cô nương. Lâm Lâm?

    Muội làm gì vậy? Muội đừng sát rìa thế này sóng to gió lớn, ngộ nhỡ muội rơi xuống muội bảo ta phải làm sao? Không bị thương chứ? – Để ta xem xem. – Thái tử điện hạ ta không bị thương. Ta không sao. Vậy thì tốt. Thái tử điện hạ.

    Các ngươi sang bên kia lát nữa ta qua đó. Thái tử điện hạ, chuyện này… Sóng to gió lớn, cô nam quả nữ chúng thuộc hạ sợ ngài gặp nguy hiểm. Cút. – Vâng. – Đi, đi thôi. Đi, mau đi thôi. Bây giờ chỉ còn mình chúng ta thôi

    Ta có lời gì thì cũng có thể nói được rồi. Thái tử điện hạ ta biết huynh muốn nói gì. Thật ư? Có phải huynh muốn nói huynh rất thích ta? Đúng vậy. Huynh đừng như vậy có được không?

    Ta cảm ơn huynh vì đã đem lại niềm vui bất ngờ, cảm động cho ta nhưng chúng ta đừng gặp nhau nữa được không? Tại sao? Nếu ta làm sai chuyện gì thì ta có thể sửa. Ta có thể sửa mà. Thích ta là sai, huynh có thể sửa không?

    Thái tử điện hạ ta với Vân Tề công tử sắp định hôn ước sau khi cha ta được thả thì sẽ cử hành hôn lễ ngay ta sắp gả cho người khác, phải giữ mình thế nên chúng ta không thể gặp nhau nữa.

    Như vậy không tốt với ta, với huynh với Vân Tề công tử và còn với thê tử tương lai của huynh nữa. Vân Tề công tử? Là công tử trong tiệm cơm hôm đó đúng không? Muội thích tên đó như vậy? Đúng thế. Đường Lâm Lâm

    Giờ ta sẽ xin ban hôn để muội thành thái tử phi. Mong thái tử điện hạ suy xét kĩ. Mong thái tử điện hạ tác thành cho hạnh phúc không dễ mà có được của ta. Nếu thái tử điện hạ giơ cao đánh khẽ

    Ngày nào ta cũng sẽ cầu phúc cho huynh cầu trời đất phù hộ cho huynh vạn sự an khang. Muội nhìn vào mắt ta đi. Muội nhìn vào mắt ta đi. Muội nói lại lần nữa. Muội thích hắn ư? Muội hiểu hắn không? Hắn hiểu muội không?

    Hắn biết muội thích ăn gì không? Muội biết hắn thích ăn gì không? Hai người mới gặp nhau một lần mà đã tự ước định chung thân rồi. Thế là sao? Phải sống với nhau cả đời đấy muội biết không? Ta… Ta thật sự thích muội.

    Ta… ta không cần vạn sự an khang. Ta thực sự thích muội. Ta thực sự thích muội. Rốt cục muội có hiểu không Lâm Lâm. Ta hiểu. Ta rất hiểu nên ta muốn hỏi huynh nếu ai cũng ở bên nhau vì thích há chẳng phải ai ai cũng đều hạnh phúc sao?

    Vả lại ta chưa từng thích huynh một giây phút nào. Vì thế thái tử điện hạ, huynh đừng như vậy nữa. Kiếp này, không gặp lại nhau. [Linh Hậu Hà Úy] Xem này. Đặt ở đây nhé. Thế nào, đẹp không? Đẹp lắm. Nơi này thô sơ như vậy, thiệt thòi cho muội rồi.

    Thật ra, trước đây ta có một nguyện vọng là sẽ tổ chức hôn lễ lớn nhất Thịnh Kinh. Đội lên mũ phượng và khăn choàng quý giá nhất. Thế thì ta sẽ cảm thấy ta là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Nhưng bây giờ thì ta nghĩ

    Chỉ cần được ở cạnh huynh, cho dù làm gì ta cũng là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Tặng cho huynh đấy. Huynh thích không? Thích. Thật ra bây giờ ta cảm thấy mỗi ngày đều giống như mặc áo cưới. Bởi vì được ở cùng với huynh. Ninh Tu Duệ,

    Huynh xem ráng ngũ sắc xuất hiện rồi. Hoành tráng quá. Thật tráng lệ. [Ninh Tu Duệ, đây là nguyện vọng cuối cùng của ta,] [giúp huynh về nhà.] Âm Âm. Âm Âm. Âm Âm. Âm Âm, Âm Âm. Âm Âm. Về lại cho ta. Quay về đi. Âm Âm. Âm Âm. Âm Âm.

    Âm Âm. Muội không được chết, muội đã hứa với ta cùng ta về Long cung làm tân nương của rồng rồi mà. Âm Âm. Ta tuyệt đối sẽ không để muội chết. Nhị điện hạ. Nhị điện hạ về rồi. Đi bẩm báo mau lên. Nhị điện hạ về rồi.

    Nhị điện hạ về rồi. Âm Âm. Muội luôn bảo mình là nữ tử trời cao chọn, bây giờ muội thật sự trở thành tân nương của rồng rồi. Muội nhất định sẽ không rời xa ta như thế đâu, đúng không? Nhị điện hạ. Gọi chủ nhân của ngươi đến đây.

    Ta muốn gặp hắn. Vảy ngược trở về chỗ chủ nhân sẽ không về lại cơ thể của Tô Âm Âm nữa. Các ngươi đều biết cả, đúng không? Biết vảy ngược sẽ có một ngày trở về với chủ. Còn Âm Âm sẽ mất đi cơ hội sống sót duy nhất. Nhị điện hạ,

    Vật về chủ cũ. Đây là số mệnh của vảy ngược. Vậy cô ấy còn cơ hội sống tiếp không? Được rồi, ta sẽ đi tìm Ninh Tu Nhân. Trước nay hắn vẫn luôn tốn công sức với vảy ngược. Hắn chắc chắn sẽ biết. Chăm sóc cho tân nương của ta.

    Vâng thưa nhị điện hạ. Cuối cùng đệ đã đến. Ta có chuyện muốn hỏi huynh. Chắc hẳn đệ đã biết tất cả rồi. Năm đó phụ vương sớm đã biết huynh muốn đoạt lấy vảy ngược nên đã dùng tu vi cả đời bày ra kết giới

    Bảo vệ ta yên ổn 500 năm. Nếu không có kết giới này huynh đã giết ta lâu rồi, đúng không? Ta vốn là con trưởng rồi sẽ có một ngày kế thừa ngôi vị. Nhưng mọi thứ đáng lẽ thuận theo tự nhiên lại bị phá vỡ vì vảy ngược ra đời cùng đệ.

    Bất kể ta làm gì cũng không được người ta coi trọng, kể cả phụ thân. Trong mắt họ chỉ có đệ sở hữu vảy ngược tôn quý. Còn ta cũng chỉ trở thành người bảo vệ đệ. Vậy huynh nỡ nhẫn tâm giết phụ vương, người luôn bảo vệ ta sao?

    Ta không giết ông ấy. Là phụ vương e ngại ta gây bất lợi cho đệ tự hủy tu vi xây nên kết giới cho đệ. Cuối cùng chết vì mất hết sức lực. Đệ mới là hung thủ. Quyền vị, vảy ngược quan trọng với huynh vậy sao? Phụ thân và ta

    Chẳng lẽ không quan trọng sao? Từ khi đệ sinh ra đã được phong là người được trời lựa chọn dĩ nhiên không hiểu cảm giác mất đi từng chút một bị tước đoạt từng chút một. Giờ đây tân nương của đệ không còn sống được bao lâu. Chắc hẳn đệ cũng hiểu

    Đau đớn như cắt da cắt thịt rồi nhỉ. Ninh Tu Duệ, đệ giận dữ rồi. Giống như ta khi đó hận đến cùng cực mà không thể làm gì. Chỉ có thể từ từ, từ từ chịu đựng. Ninh Tu Duệ đệ giết ta rất đơn giản

    Nhưng đệ muốn cứu mạng Tô Âm Âm thì khó đấy. Nói cho ta biết làm thế nào mới cứu được Tô Âm Âm. Mau lên. Đệ đệ à, đệ đệ, đệ thật là lương thiện. Đến lúc này mà lời ta nói đệ còn dám tin. Ca ca, ta chưa từng nghi ngờ huynh.

    Nhưng huynh lại khiến ta thất vọng hết lần này tới lần khác. Lần này đến ta chỉ muốn tìm được cách cứu Tô Âm Âm. Ta bằng lòng đánh đổi bằng tất cả của ta, mọi thứ của ta, thậm chí là vảy ngược. Mau nói cho ta biết

    Ta phải làm thế nào để cứu Tô Âm Âm. Đệ đệ ngốc, đệ mang vảy ngược trên người mà lại chẳng biết gì về vảy ngược. Còn đối với ta, vảy ngược lại là cái gai trong lòng, không nhổ lên được, cũng không buông bỏ được.

    Hàng trăm năm nay ngày nào ta cũng nghiên cứu cách điều khiển nó. Tô Âm Âm duy trì được mạng sống cũng chính nhờ vảy ngược. Giờ không còn vảy ngược dĩ nhiên không sống được bao lâu nữa. Đệ cũng biết chuyện này. Bây giờ chỉ có một cách

    Chính là đem tim của đệ cho Tô Âm Âm. Nhưng đệ sẽ trở thành con rồng không tim không thể ra khỏi Long cung được nữa. Còn vảy ngược trên người đệ không còn sự dẫn dắt của tim rồng cũng sẽ không ở lại với đệ lâu mà sẽ quy thuận ta.

    Như vậy đệ còn muốn làm thế nữa không? Mục đích duy nhất ta đến đây chính là cứu sống Tô Âm Âm. Còn đâu ta không quan tâm gì hết. Đệ và Tô Âm Âm đúng thật là thú vị. Vảy ngược mà ta liều mạng muốn có được hai người đều không thèm.

    Thật nực cười. Thật nực cười. Huynh vừa nói gì cơ? Tô Âm Âm đã biết từ lâu rồi sao? Đệ đệ à, ngày hôm đó dụ đệ vượt ngục Tô Âm Âm đã biết không phải không thể lấy vảy ngược ra mà là sau khi lấy ra cô ta sẽ chết.

    Nhưng cô ta không muốn mở to mắt nhìn đệ dần dần thối rữa mà chết ở trên đất liền nên đã nghĩ cách trả vảy ngược cho đệ. Cô ta và Cẩm Nhi tuy không phải cùng một người nhưng lại rất giống nhau. Thà rằng bản thân chết đi

    Cũng phải trả vảy ngược cho đệ. Sau này có việc gì ta bảo vệ huynh. Cứu dân trong thôn xong ta sẽ trả vảy ngược lành lặn cho huynh. Nếu có thể mãi mãi sống vô lo vô nghĩ thế này thì tốt biết mấy. Về sau

    Dù dốc hết sức lực ta cũng phải bảo vệ Tô Âm Âm chu đáo. Không ai được động vào cô ấy. Đệ đệ, đệ muốn đi đâu? Thế gian đã không còn chỗ cho đệ dung thân nữa rồi. Ta đi đâu không liên quan đến huynh. Từ ngày hôm nay

    Ninh Tu Duệ ta không còn ca ca nữa. [Đệ đệ,] [ca ca có lỗi với đệ.] [Ta cũng không muốn như thế này] [nhưng tại sao lại cứ là đệ.] [Có lẽ mỗi con rồng đến thế giới này đều có sứ mệnh của nó.] [Còn ta sinh ra là dành cho ngai vua.]

    [Xin lỗi,] [đệ đệ.] Âm Âm, muội đã biết tất cả từ lâu rồi đúng không? Nhưng tại sao muội không nói với ta? Tại sao không nói với ta có thể lấy tim thay vảy? Âm Âm, đợi thêm một ngày là muội có thể trở thành

    Tân nương rồng nhảy nhót vui sướng như xưa rồi. Đừng sợ, Âm Âm. Nhị điện hạ, sau khi mất tim hậu quả rất khó lường. Ngài, ngài nhất định phải nghĩ kĩ. Ý ta đã quyết, không cần nói nhiều. Chuyện này… [Đại Lý Tự] [Sổ tên người gác thành]

    Ninh đại nhân làm quan trong triều, đạo đức phẩm hạnh ai ai cũng biết, sao có thể làm việc ác độc như vậy được? Mạc Thừa Phong, quả nhiên là hắn. Ai? Ai đó? Sư phụ, sư phụ. Sư phụ, cuối cùng người cũng trở lại. Ta nhớ người quá đi mất. Sư phụ

    Người đi một chuyến về thay đổi nhiều quá. Trước đây người còn không cho ta chạm vào giờ lại chịu để cho ta ôm người. Xem ra Tô Âm Âm dạy bảo tốt thật. Tô Âm Âm đâu? Cô ta không đến sao? Muội ấy không tiện đến đây.

    Sư phụ, người trở về đúng lúc lắm. Gần đây ta có vài việc lớn không có ai chỉ giáo vẫn luôn muốn đến thỉnh giáo người. Ký Nhi hôm nay sư phụ đến đây là để từ biệt ngươi.