Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 24 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 24] Lùi về sau, lùi về sau. Lùi về sau, đừng chen nữa. Lùi về sau. Lùi về sau, đừng chen nữa, đừng chen nữa. Lùi về sau. Không được, các ngươi không được qua.

    Lùi về sau, lùi về sau, nhanh. Con à. Cảm ơn. Đừng nóng vội, ai cũng có phần. Đừng nóng vội, cứ từ từ. Nào. Cảm ơn. Đây. Cảm ơn, cảm ơn. [Ninh Phủ] Nạn dân càng ngày càng nhiều. Tiếp tục thế này,

    Lương thực của mấy nhà chúng ta cộng lại cũng không đủ. Cảm ơn. Có tiền mới có gạo. Nào, nào, nào, người tiếp theo. Không có tiền mà cũng đòi gạo. Đi, đi, đi. Đi đi. Cứu bọn ta với. Bọn ta sắp không sống nổi nữa rồi. Khởi bẩm hoàng huynh,

    Lương thực khắp nơi đều sắp cạn kiệt, người chết đói la liệt. Rất nhiều nạn dân tràn đến Thịnh Kinh, kho lương quốc gia chắc cũng không trụ nổi mấy ngày nữa. Phía biên phòng thế nào rồi? Khởi bẩm Hoàng thượng, trời đã không mưa nhiều tháng qua,

    Tộc người ở biên quan xâm lấn cướp quân lương của ta. Thần đã lệnh cho phó tướng dẫn mấy nghìn quân sĩ lên tiền tuyến trấn áp. Nhưng vì chúng ta thiếu quân lương nên tốc độ hành quân bị ảnh hưởng vô cùng lớn. Trời đố kỵ quốc vận của ta.

    Hoàng huynh, xin hãy lệnh cho đệ dẫn người mang một nửa lương thực trong quốc khố phân phát dọc đường cho các châu huyện để bảo vệ Thịnh Kinh được ổn định. Phê chuẩn. Đệ ở lại, Ký Nhi. Những người khác lui xuống cả đi. Vâng.

    Sức khỏe của ta không còn được như trước nữa. Từ nay về sau mọi việc trên triều sẽ do đệ toàn quyền xử lý. Ký Nhi tuân chỉ. Hoàng huynh vẫn còn đau lòng vì chuyện của sư phụ? Lui xuống đi. Vâng. [Thầy,] [nếu thầy có ở đây]

    [nhất định có thể giúp học trò] [cứu giúp bách tính thoát khỏi khó khăn.] Khi ca ca bằng tuổi muội, có một cô gái rất rất tốt. Cô ấy xinh đẹp vô cùng. Khi ấy, ngày nào bọn ta cũng chơi một trò chơi ở trước nhà cô gái ấy.

    Ca ca dạy muội chơi nhé. Vâng ạ. Nào, chúng ta làm thế này. Muội vỗ một, ta vỗ một. Hai đứa trẻ bò cầu thang. Muội đói. Đói rồi à? Nào. [Tường Quang Phổ Chiếu] – Cảm ơn, cảm ơn. – Nào, cho ngươi. Ăn từ từ thôi. Đây, cho ngươi màn thầu.

    Cảm ơn. Cảm ơn nhé. Mạc Thừa Phong. Âm Âm, ta nghĩ kĩ rồi. Hôm nay ta phải lấy muội. [Tô Phủ] Gả cho ta nhé. [Cây tử đằng.] [Ba năm rồi cây tử đằng chưa nở hoa.] [Lẽ nào là…] [Ninh Tu Duệ.] Ninh Tu Duệ. Huynh trở về rồi sao?

    Huynh sắp tỉnh dậy rồi, đúng không? [Rồng ngốc, ta nhớ huynh từng nói] [tử đằng nở hoa] [là lúc có thể trở về nhà.] [Ta là tân nương của rồng,] [có phải chỉ cần ta trở về với biển cả] [thì sẽ gặp được huynh không?] Ninh Tu Duệ. Ta tới đây.

    Ninh Tu Duệ. Ba năm nay, có phải huynh thường hay quay về đất liền thăm ta không? Nhưng hôm nay ta đến rồi, vì sao huynh không nói gì chứ? Ba năm trước nhị điện hạ trả trái tim của rồng cho cô nương, sau đó liền rơi vào giấc ngủ dài ở đây

    Ba năm nay chưa từng tỉnh lại. [Rốt cuộc cô là ai?] [Tại sao có thể gọi ta đến nơi này?] Người ở trong tranh chính là cô, đúng không? Đúng, đúng, đúng vậy. [Còn ai có thể đẹp như thế chứ.] Huynh nói đi,

    Khi nào thì huynh lấy vảy ngược nát của huynh đi? Ngay bây giờ. Ninh Tu Duệ, huynh ở đâu? Tô Âm Âm. Sao huynh lại ở đây? Hôm nay ta tự tay đeo cho muội. Vảy ngược quay về với chủ nhân rồi. Ninh Tu Duệ. Huynh tỉnh lại rồi. Ta rất nhớ muội.

    Huynh nói xem, ba năm nay huynh không ăn uống gì, tại sao da dẻ của huynh vẫn mịn màng như thế? Xem ra quan tài băng này thật sự rất ghê gớm. Ba năm không gặp ta chỉ quan tâm mỗi da dẻ của ta à? Ba năm qua

    Có phải huynh thường hay quay về đất liền thăm ta không? Vì sao ta luôn cảm nhận được huynh? Có lẽ là vảy ngược. Tuy nó không ở trên người ta, nhưng nó luôn tìm kiếm muội thay ta, tìm kiếm nơi trái tim muội hướng về.

    Tuy vảy ngược là thánh vật của Long tộc các huynh, nhưng tính khí nó đúng là rất giống chủ nhân của nó, thích nhìn trộm, bám theo. Tô Âm Âm. Khi ta vừa mở mắt ra liền nhìn thấy muội đã bám theo ta, bám theo ta đến Long cung,

    Lại còn nhân lúc ta đang ngủ mà lén nhìn trộm ta. Ninh Tu Duệ. Có phải huynh sẽ luôn ở bên cạnh ta, sẽ không rời xa ta nữa không? Chắc chắn rồi. Khởi bẩm nhị điện hạ, những dân làng ở trên bờ lại đến cầu mưa nữa rồi.

    Đây đã là lần thứ năm trong năm nay. Trên bờ đã xảy ra chuyện gì? Trên bờ đã hạn hán suốt ba năm nay rồi. Lần này ta mạo hiểm đến đây cũng là muốn xem huynh có cách nào để giải quyết không. Nhị điện hạ. Tuyệt đối không được.

    Ngài đã là rồng không có trái tim, giờ chỉ nhờ vào chút linh khí của vảy ngược để gắng gượng. Nếu một khi ngài lên bờ thì hậu quả rất khó lường. Huống hồ, ngài đã quên vụ án trộm tim năm xưa

    Người dân trên bờ đã nhục mạ ngài thế nào rồi sao? Điện hạ, ngài nhất định phải suy nghĩ kĩ. Phải. Nếu lên bờ nguy hiểm như thế thì huynh đừng lên bờ nữa. Hãy ở đây tĩnh dưỡng cho tốt. Vậy còn người nhà, bạn bè của muội phải làm sao?

    Ta sẽ dốc hết sức lực của mình bảo vệ họ, giống như huynh đã bảo vệ ta vậy. Xin Long vương hiển linh. [Tiệm gạo Phúc Tường] Cho chúng ta miếng ăn. Thời tiết hanh khô, cẩn thận hỏa hoạn. Thời tiết hanh khô, cẩn thận hỏa hoạn.

    Ông trời ơi, xin ông hãy cho mưa xuống đi. Tại sao vảy ngược lại đột nhiên xuất hiện? Khi xưa đại điện hạ cướp đoạt vảy ngược, nhưng nào biết vảy ngược là vật may mắn ông trời ban cho, chứa đựng phước lành của biển cả.

    Nếu vảy ngược rơi vào tay kẻ có ý đồ xấu vảy ngược bị vấy bẩn và ẩn mình thế gian sẽ gặp họa hạn hán, lũ lụt. Không ngờ vảy ngược ẩn mình quá lâu ngày nay thiên hạ chịu thiên tai không ngớt.

    Tô cô nương có trái tim của rồng tìm đến Long cung, tình cảm của ngài và Tô cô nương sâu đậm, lại có quan hệ mật thiết với vảy ngược. Vảy ngược ẩn náu lâu nay có lẽ đã cảm nhận được triệu hồi nên mới lại xuất hiện trên thế gian.

    Nhị điện hạ mới có ngày được sống lại lần nữa. Cháy rồi, cháy rồi. Mau dập lửa, người đâu mau đến đây. Cứu mạng. Mau. Mau đi lấy nước, mau đi lấy nước. Đại nhân, nước tích trữ đã hết rồi. Dùng hết chỗ nước này là hết thật đấy.

    Mau đi nghĩ cách đi. Nghĩ cách gì đi. Đi, đi, đi, đi tìm nước. Ca ca, mau cứu muội muội ta. Mau cứu muội muội của ta đi. Trong thành hết nước rồi, bọn ta cũng hết cách. Cầu xin huynh. Tỷ tỷ, cầu xin tỷ cứu muội muội ta.

    Muội muội của đệ ở đâu? Ở bên kia. Được, đệ chờ ở đây. Cô nương, đừng vào đó. Cẩn thận đấy, cô nương, nguy hiểm. Cô nương cẩn thận. Muội muội, muội mau ra đây đi, muội muội. Muội đừng sợ. Muội muội, muội mau ra đây đi, muội muội. Mời. Lão hải y.

    Nếu như Ninh Tu Duệ muốn dùng vảy ngược để tạo mưa cho mọi người thì sẽ có hậu quả gì? Ngài ấy sẽ vĩnh viễn hóa thành mưa, suốt đời suốt kiếp không thể hóa thành rồng. Nạn hạn hán trên thế gian

    Đều do sự tham lam, ích kỷ của ca ca ta mà ra. Việc xảy ra do ta thì phải do ta dọn dẹp hậu quả. Hải y. Nếu ta nhất quyết đi tạo mưa thì sẽ như thế nào? Nhị điện hạ, tuyệt đối không thể. Tuyệt đối không thể. Điện hạ.

    Bây giờ ngài là rồng không tim, một khi ngài lên bờ tạo mưa ngài sẽ hóa thành rồng vô vọng, hình hài vô định đấy ạ. Huynh sẽ được đoàn tụ với cha mẹ mình dù họ ở cách xa huynh đến mấy. Bây giờ, ta đỡ giúp huynh một bên.

    Ta trả lại cho huynh. Ta cảm thấy bây giờ có tổ chức hôn lễ hay không không quan trọng. Điều quan trọng nhất là có thể ở bên cạnh huynh là được. Truyền thuyết kể rằng vào ngày lễ Thất Tịch ước nguyện với sao Ngưu Lang Chức Nữ

    Thì nguyện vọng sẽ thành hiện thực. Chỉ cần được ở cạnh huynh, cho dù là gì cho dù làm gì ta cũng là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Tặng huynh. Đừng khóc, ta trở về rồi. Ninh Tu Duệ. Huynh có biết huynh làm vậy

    Thì sẽ không bao giờ hóa thành rồng hay người được nữa không? Chỉ cần có thể ở bên cạnh muội là được. Âm Âm, hãy nhớ, vào mùa xuân mỗi khi cơn mưa thứ tư rơi xuống chính là lúc ta trở về. Ta sẽ mãi mãi, mãi mãi túc trực bên cạnh muội,

    Bảo vệ thế gian này. Ta sẽ mãi mãi ban phúc lành cho nơi thế gian đã từng sống 500 năm này. Ninh Tu Duệ, huynh quay lại đi. Ninh Tu Duệ, huynh nhất định phải quay lại. [Hàng năm ta đều sẽ chờ huynh, Ninh Tu Duệ.] Thầy. Là thầy sao? Thầy,

    Xin nhận cái lạy của học trò. [Tạ ơn người đã ban mưa cho thế gian.] [Người bảo vệ đất liền 500 năm,] [Thượng Dương Môn] [nay người và vảy ngược hóa thành mưa,] [vạn vật trên thế gian mãi mãi] [sẽ luôn mưa thuận gió hòa.] Thầy à, người đã cứu cả thiên hạ.

    Sư phụ, là người sao? Người trở về rồi sao? Mưa rồi, mưa rồi. Mưa rồi. Long vương hiển linh rồi, mưa rồi. Mưa rồi. Long vương hiển linh rồi. Mưa rồi. Long vương. Mưa rồi. Tốt quá rồi. Tốt quá rồi. Cuối cùng cũng mưa rồi. Cảm tạ Long vương, cảm tạ Long vương.

    Rồng ngốc, cảm ơn huynh. Mưa rồi. [Rồng ngốc,] [giờ thì cuối cùng ta đã hiểu,] [vạn vật trên thế gian đều sẽ đến nơi mà nó nên đến.] [Vảy ngược là của huynh,] [vậy nên cuối cùng nó cũng quay về cơ thể huynh.]

    [Huynh là nhị điện hạ Long tộc sở hữu vảy ngược.] [Là thuộc về chúng sinh.] [Cuối cùng huynh vẫn hòa thành một thể] [với vạn vật trên thế gian.] [Nhưng điều khiến ta thấy may mắn là] [trái tim của huynh mãi mãi là của ta.]

    [Ta sẽ chờ đợi huynh với suy nghĩ tốt đẹp này.] [Thế gian này luôn sống mãi,] [tuần hoàn lặp lại.] [Ta tin rằng chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau.] [Một năm sau] [Linh Hậu Hà Úy] Tốt quá rồi. Mưa rồi, là điềm lành. Mưa rồi. Mưa rồi. Mưa rồi.

    [Kể từ khi Ninh Tu Duệ hóa thành mưa cứu thế tới nay,] [mùa xuân hàng năm đều có cơn mưa thứ tư.] [Mưa giúp vạn vật sinh sôi nảy nở.] [Vì thế người đời gọi phúc trạch vạn năm mà] [Ninh Tu Duệ mang đến nhân gian là Cốc Vũ.]

    [Cốc Vũ rơi xuống, ngũ cốc trăm quả trồi lên.] [Sự lưu luyến của Ninh Tu Duệ với thế gian] [và lòng biết ơn người đời dành cho ngài] [gắn bó thân thiết thông qua những cơn mưa] [triền miên không dứt giữa đất trời.] [Rồng ngốc,] [lại đến tiết Cốc Vũ nữa rồi.]

    [Ta mơ thấy huynh trở về.] [Huynh nói] [suy nghĩ tốt đẹp của ta] [có thành sự thật một lần nữa không?] Cô là ai? Ta là ai sao? Ta còn muốn hỏi huynh là ai mà đến cả Tô Âm Âm ta cũng không biết. Ta đâu có cần phải biết cô.

    Cô đến nhà ta làm gì? Chủ nhân của ngôi nhà này đã lâu lắm rồi không quay về đây. Không liên quan tới ta. Hãy mau rời khỏi nhà của ta. Tên rồng ngốc này, huynh có thể đừng rời xa ta nữa không? Ta sẽ không rời xa muội nữa. Sau này

    Ta sẽ cùng muội từ từ già đi. [Hết phim]