Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 23 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 23] [Ninh Phủ] Ninh Tu Duệ, là huynh sao? [Ninh Phủ] [Ninh Tịnh Chí Viễn] Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ. Sư phụ. Sao lại là cô vậy? Sao lại là ngươi? Suốt ngày xuất quỷ nhập thần.

    Từ lúc cô đến đây chưa từng xuất hiện một cách bình thường. Ta nhìn thấy đèn sáng mới vào. Ta còn tưởng huynh ấy trở về rồi. Ngược lại là ngươi đấy, muộn thế này còn đến đây làm gì? Trước kia gặp chuyện gì

    Ta đều gặp sư phụ xin thỉnh giáo một chút. Hiện tại xem ra không được nữa rồi. Bởi vì Đường Lâm Lâm à? Chắc cô ấy sắp thành thân rồi nhỉ? Đúng. Ngươi nghĩ tỷ ấy vui vẻ không? Đó chắc là dáng vẻ mà cô ấy muốn. Cả ngày hôm nay

    Tỷ ấy đều cảm thấy không yên lòng trong cuộc sống mà mình mong muốn. Ta cảm thấy tỷ ấy hình như để ý đến ngươi hơn. Vậy cô thấy ta nên kiên trì thêm sao? Trước giờ ngươi mặt dày lắm mà, sao gặp chuyện này lại do dự như vậy?

    Tô Âm Âm, tốt xấu gì ta cũng là thái tử của một nước, cô nói chuyện với ta có thể tôn trọng ta chút không? Được. Vậy thái tử điện hạ, trước giờ ngài đều nói phải hành hiệp trượng nghĩa, giờ đối mặt với thiếu nữ trẻ

    Đang trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng mà không tự biết này, có phải ngài nên cứu giúp không? Ta đương nhiên là rất muốn cứu rồi. Lâm Lâm đặc biệt để ý tới quy tắc, ngươi lại có thân phận là thái tử,

    Vì vậy chỉ có ngươi mới phá được quy tắc này. Lâm Lâm, cô yên tâm đi. Ta sẽ không để cô bị cuốn vào cuộc tranh đấu hoàng cung đâu. Cô tin ta đi. Sau này ta chắc chắn sẽ cho cô cuộc sống bình yên mà cô muốn.

    Ta biết rõ người mình thích là ai. Ta sẽ không quên cô đâu. Thái tử điện hạ, từ biệt tại đây thôi. Sau này ta vẫn sẽ đến tìm cô. Đường tiểu thư, đã chuẩn bị xong kiệu hoa rồi. Cô mau trang điểm đi. Ta biết rồi. [Quan xá] Tân nương ra rồi.

    Tốt quá. Lâm Lâm. – Làm việc mà tỷ muốn làm nhất đi. – Tô tiểu thư. – Đừng làm lỡ giờ lành. – Đường tiểu thư. Mau đi thôi. Khởi kiệu. Chúc mừng, chúc mừng. Trai tài gái sắc, chúc mừng. Tốt lắm. Chúc mừng, chúc mừng. Nhất bái thiên địa.

    Ta không đồng ý. Đây… đây là… Làm gì thế này? Sư phụ, ta từng nói sẽ chăm sóc sư phụ một đời một kiếp. Hôm nay sư phụ gả cho người khác, đồ nhi không thể tiếp tục lời thề của mình. Điều này không hợp với đạo nghĩa giang hồ. Sư phụ,

    Lần này ta đến là muốn đưa sư phụ đi. Đời này kiếp này chỉ có ta có thể chăm sóc sư phụ. Sư phụ, ta sẽ mang lại hạnh phúc cho sư phụ. Từ lúc hiểu chuyện, ta đã nói với chính mình

    Phải làm một người con gái hoàn mỹ trong mắt mọi người. Các vị, bất kể thế nào thì hôm nay cũng là lỗi của ta, ngày khác ta sẽ đến nhà tạ tội với các vị. Lý Ký, ta muốn được một lần đưa ra quyết định cho chính mình.

    – Sao lại chạy rồi? – Sao lại đi rồi? Sao lại đi rồi? [Lâm Lâm,] [tỷ là cô gái dũng cảm nhất mà ta từng gặp.] [Tỷ nhất định sẽ hạnh phúc.] Rồng ngốc, huynh biết không? Ta nhớ huynh lắm. Lần này chúng ta làm lớn như vậy

    Thì lúc trở về giải quyết thế nào? Yên tâm đi. Có ta rồi. Hôm nay lấy trời đất làm mai mối, có biển chứng giám, ta và muội chính thức kết thành phu thê. Bắt đầu từ hôm nay muội chính là thê tử của Lý Ký ta. Về sau

    Sẽ không có ai dám động vào muội nữa. Bây giờ hai người thế này có phải thiếu một người làm chứng không? Nếu sư phụ ta không ở đây thì để cô thay thế đi. Được. Vậy giờ nghe ta nhé. Nhất bái thiên địa. Nhị bái biển sâu. Phu thê giao bái.

    Kết thúc nghi lễ. Ninh Tu Duệ, huynh nhìn thấy không? Cuối cùng Lý Ký cũng lấy được Đường Lâm Lâm rồi. Thái tử điện hạ. Điện hạ, thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ. Các ngươi đến chúc mừng ta sao? Không phải.

    Hoàng thượng có lệnh, xin ngài về cung với bọn ta. Hãy nghĩ cho Đường cô nương mà về với bọn ta đi. Lâm Lâm, muội đợi ta nhé. Tô Âm Âm, chăm sóc thái tử phi của ta đó, nghe thấy chưa? Yên tâm đi. Đi đi. Đừng động vào ta.

    Không sao, để hắn đi đi. Có muốn về nhà ta không? Tạm thời tránh đi. Được. Đường Lâm Lâm, ngươi nhất định sẽ hạnh phúc. Tô Âm Âm, ngươi nhất định sẽ hạnh phúc. Đường Lâm Lâm và Tô Âm Âm đều sẽ hạnh phúc. Chắc chắn sẽ hạnh phúc. [Tô Phủ]

    Nhỏ tiếng thôi. Âm Âm. Không có phép tắc. Còn không mau tới đây thỉnh an Đường di phụ. Di phụ. Cha. Di phụ. Quá hoang đường rồi. Nhưng cha rất cảm động. Mẹ con ở trên trời linh thiêng nhất định sẽ rất vui thay con. Cha. Lão Đường à, ông xem,

    Bọn nó dũng cảm hơn chúng ta hồi trẻ rất nhiều. Tô Bân Quyền, ông có ý gì? Dũng cảm hơn ông hồi trẻ? Đây là ta… Ta về đây. Về chuẩn bị cho tốt nhé. Tạm biệt. [Ngự thư phòng] Thái tử điện hạ, ngài đã quỳ ba canh giờ rồi.

    Mặt đất lạnh lắm. Lần này ngài gây họa lớn quá, Hoàng thượng không thể nguôi giận trong chốc lát được. Thứ cho nô tài nói thẳng, ngài làm như thế này cũng vô ích thôi. Hoàng huynh, huynh đồng ý cho đệ lấy Đường Lâm Lâm đi. Thái tử của ta à,

    Hà tất phải làm vậy chứ? Ngài làm nô tài đau lòng quá. [Lý Tư.] Thầy. [Thầy,] [ta cảm thấy hổ thẹn nên luôn không dám mở bức thư này.] [Nhưng hôm nay gặp chuyện khó] [sợ rằng chỉ có thầy mới chỉ dẫn ta được.] [Hoàng thượng,]

    [ta và ngài đã làm bạn mấy chục năm.] [Tuy chỉ là khoảng thời gian thoáng qua trong cuộc đời mấy trăm năm của ta] [nhưng lại rất đáng quý.] [Chúng ta có được thứ mà kẻ khác không có trên thế gian này] [nhưng lại không thể có tình cảm giản đơn.]

    [Nhưng đã đến lúc này] [khi ta bắt buộc phải rời đi] [mới ý thức được] [thứ chúng ta không có] [là dũng khí bảo vệ tình yêu.] [Mọi chuyện đều không nên quá khắt khe.] [Với bản thân, cũng như là với Ký Nhi.] [Ký Nhi đã tìm thấy tình yêu của mình.]

    [Nếu có thể thỏa mãn] [thì đó sẽ là niềm an ủi] [lớn nhất trong đời nó.] [Thầy à,] [ngay từ đầu đồ nhi đã sai rồi.] [Ta lo rằng người sẽ chìm đắm vào tình cảm thế gian] [mà phạm phải điều ác.] [Nhưng không ngờ]

    [sự đa nghi và ngờ vực của ta] [mới thúc đẩy cho điều ác nhen nhóm bắt đầu.] [Người có Tô Âm Âm.] [Sau này Ký Nhi cũng có người trong lòng bầu bạn.] [Mà nhiều năm như vậy,] [đứng trên đỉnh thiên hạ] [chỉ có người làm bạn với ta]

    [mà ta lại bỏ qua người.] [Cuộc sống dài đằng đẵng sau này] [ta chỉ có thể nghe theo những lời dạy bảo đã lưu lại của người] [cô độc cả một đời này.] [Sau 18 năm Trương Hữu Lam vẫn có thể xuất hiện trên thế gian.] [Thầy à,]

    [đời này ta còn có thể] [may mắn gặp người lần nữa không?] Tỉnh rồi à? Lâm Lâm. Sao muội lại ở đây? Nếu đã sắp thành phu thê thì phải có nạn cùng chịu, vậy mới không đi ngược đạo nghĩa giang hồ. Thâm cung đại viện này, làm sao muội vào được vậy?

    Tường có cao hơn nữa thì sẽ ngăn được ta sao? Ngủ thêm chút nữa đi. Thái tử điện hạ. Sao vậy? Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Hoàng thượng ban hôn rồi. Thật à? Thật đó. – Tạ hoàng huynh. – Tạ Hoàng thượng. Tuyên thái tử, thái tử phi yết kiến.

    [Tế Vũ Các] Ngày đại hôn của ngươi, ta đã nhìn thấy Ninh Tu Duệ. Tô Âm Âm, hoa tử đằng cũng sắp tàn rồi, sao thầy còn ở đây chứ? Ta nói thật đó. Trong mỗi thời khắc quan trọng của chúng ta huynh ấy đều sẽ xuất hiện. Ý cô là

    Khi ta thành hôn, sư phụ trở về thăm ta sao? Cô đừng đợi nữa. Nếu như rồng không có tim cho dù có sống thì sau này cũng không thể đi nửa bước trên mặt đất. Nhưng huynh ấy là Ninh Tu Duệ mà. Dáng vẻ hiện tại của cô,

    Cho dù sư phụ vẫn còn sống thì người ở trong biển sâu cũng cảm thấy bất an đó. Nhưng ta luôn cảm thấy huynh ấy luôn đợi ta ở một nơi nào đó. Giống như ta đang đợi huynh ấy mỗi ngày vậy. Tất cả rồi sẽ tốt đẹp thôi.

    Đi thôi, chúng ta trở về đi. Nhị điện hạ, đây là đất đai mà ngài sinh sống trong 500 năm. Sau khi vảy ngược nhập vào cơ thể bất chính của đại điện hạ, thèm máu tham nước. Nguồn nước trong thiên hạ đều không thể thỏa mãn ham muốn của vảy ngược.

    Ngài mau tỉnh dậy xem đi. Nhị điện hạ. Long vương, vảy ngược ở trong cơ thể ngài đều thèm muốn máu của ngài mỗi ngày. Cứ như thế này thì cho dù ngài hút hết mọi thứ tươi đẹp trên thế gian này cũng không thể thỏa mãn nó. Tại sao?

    Tại sao khi ta lấy được vảy ngược lại bị trừng phạt thế này? Long vương, ngài từ bỏ đi. Trả vảy ngược lại cho nhị điện hạ đi, Long vương. Nhị điện hạ. Duệ Nhi. Duệ Nhi luôn ở trong cung. Ta đi tìm đệ ấy. Long vương. Long vương. Long vương.

    Duệ Nhi, đệ nói cho ta, từ lúc đệ đưa vảy ngược cho ta ta vẫn không thể có nó thực sự. Có phải đệ đã yểm bùa gì lên vảy ngược không? Khiến ta càng muốn điều khiển nó thì nó càng siết ta chặt hơn,

    Ngay cả cơ hội tạm nghỉ cũng không có. Cảm giác đó giống cảm giác đau đớn khi mỗi lần chịu sự bức ép của mọi người năm trăm năm trước vậy. Duệ Nhi, đệ ngồi dậy, đệ tỉnh lại đi. Đệ nói cho ta biết rốt cuộc là tại sao?

    Rốt cuộc là tại sao? Duệ Nhi, đệ không để ý ta, có phải là đang trách ta không? Trách ta vì vảy ngược mà vứt bỏ cả đệ. Nhưng ta nói với đệ, nếu như không có vảy ngược thì ta nghĩ chúng ta sẽ là huynh đệ tốt nhất.

    Chính bởi vì đệ có vảy ngược, tất cả những gì ta có ban đầu đều mất hết. Đệ đệ, ta biết đệ sẽ không tha thứ cho ta, vĩnh viễn không bao giờ. Nhưng từ trước đến nay, ta đã lúc nào tha thứ cho chính mình chứ. Long vương,

    Các lão thần đã tập hợp ở đại điện, mời ngài mang theo vảy ngược chủ trì đại cục. Đại cục? Đại cục. Cả đời ta mệt mỏi vì đại cục nhưng chưa từng được nó mảy may quan tâm. Cuối cùng đến cả đệ đệ ruột của mình cũng phải nằm ở đây.

    Ta sắp mất đệ ấy rồi. Tốt, tốt lắm. Nếu đã như vậy ta hy sinh đại cục cũng được. Hôm nay ta sẽ bất chấp mọi giá để chứng minh cho thiên hạ biết, không có gì mà Ninh Tu Nhân ta không làm được.

    Ta mới là chủ nhân thực sự của biển cả. Long vương. Thiên địa bất nhân. Biển cả bất nghĩa. Nếu ta đã không thể có được địa vị tối cao thì hãy để muôn dân vạn vật trong thiên hạ chôn cùng ta. Long vương mau dừng lại đi.

    Nếu không khống chế được vảy ngược thì ngài sẽ bị phản ngược lại mà tự hủy diệt đó. Vậy ngươi cùng ta trả nợ quả báo này đi.