Full HD | Phim Siêu Hay 2022 Hình Chiêu Lâm, Yue Xi An | Không Phụ Thời Gian Tập 09 | iQiyi Vietnam

    Không phụ thời gian Tập 9 Lần chụp trước Thể hiện của Chu Tử Mặc rất tầm thường Nếu cậu ta còn không thể hiện tốt Thì cậu ta không cần tham gia Thi tuyển chọn người mẫu nữa Chị nhìn người mẫu Của Tiểu Mạc kìa Tạo hình của cậu ấy Không hề bị lặp lại

    Cậu cũng có thể mà Sao em lại tới đó Em đi để tìm hiểu Tháp Hạnh Phúc Thật ra tên của nó vốn là Tháp Tam Thánh Trong sách của tôi Tên nó chính là tháp Hạnh Phúc Thầy Vân Trực Vừa mới gọi điện cho tôi Nói muốn rút lại bản thảo

    Tôi cũng chỉ muốn Lần hiệu đính này Hoàn hảo hơn một chút Không để lại tiếc nuối gì thôi Thu dọn đồ đạc, đi đi Tự mình nghĩ xem nên làm thế nào đi Chuyện của Lý Hiệu Rõ ràng là xử lý chưa thỏa đáng Nhưng ít nhất thì cậu cũng phải

    Dự liệu trước được rồi chứ Tôi phải dự liệu trước Anh nói tôi dự liệu trước thế nào chứ Cô ta có thể khiến một tác gia Đi luôn rồi kìa Đây gọi là hiệu đính gì chứ Tôi chưa thấy cái kiểu hiệu đính như thế bao giờ

    Ban đầu không phải chính cậu Khăng khăng đòi cô ấy làm sao Hiệu đính của thầy Vân Trực Tôi hỏi cậu tại sao Tại sao Cậu lại làm ra vẻ với tôi Nhưng mà, chuyện là thế nào Cậu nói tôi xem Mau nói xem Rồi chúng ta cùng nghĩ cách

    Ban đầu tôi để cô ấy Làm hiệu đính của tôi Cũng là có suy tính Nhưng ai mà ngờ được Cô ta cứng đầu như vậy chứ Cô ta chẳng bao giờ chịu nghe theo lời tôi hết Cái gì nhỉ Được rồi Không nói nữa Tôi đi trước đây

    Sếp còn đang chờ để chất vấn tôi nữa Tôi xin lỗi Lại làm phiền cô rồi Vì gần đây Tôi rất hay vô tình gặp được vài người mẫu Cũng thấy được Thái độ làm việc của họ Thế nên nhớ ra Trước đây Cô có nhắc tới một người bạn với tôi

    Tôi thừa nhận Trước đây tôi có hơi thành kiến Với công việc của họ Nhưng nghĩ kỹ lại Trên sàn T Phía sau sự hào nhoáng Cũng đều phải trả giá Mà e là cũng không phải là những điều mà người bình thường Có thể chịu đựng được

    Tuy là tôi vẫn không bằng lòng Cô mang anh ta ra so sánh với tôi Nhưng từ hôm nay trở đi Tôi sẽ suy nghĩ một cách nghiêm túc Tất cả những ý kiến mà trước đây cô đưa ra Những ý kiến đó không còn quan trọng nữa

    Sau này anh cũng không cần phải Bàn về chuyện công việc với tôi nữa Vì có thể tôi sắp phải Rời khỏi Nhà xuất bản Đông Phàm rồi Cố lên, Lỗi Dương Những ý kiến đó không còn quan trọng nữa Sau này anh cũng không cần phải Bàn về chuyện công việc

    Với tôi nữa Vì có thể Tôi sắp phải rời khỏi Nhà xuất bản Đông Phàm rồi Cố lên Lỗi Dương Em đang ở đâu Xin lỗi Muộn như vậy rồi còn hẹn em ra đây Không sao Tâm trạng em hôm nay cũng không tốt Cũng muốn ra ngoài đi dạo

    Những lúc thế này Phải ăn chút gì đó kích thích Thì tâm trạng mới tốt lên được Như cái này chẳng hạn Càng cay càng đã Thực ra Em đánh cược với đồng nghiệp Nếu mà lần này Em hoàn thành công việc thuận lợi Anh ta sẽ phải mời em ăn cái này

    Không ngờ em thua hoàn toàn luôn rồi Em vẫn chưa thua mà Chẳng phải em vẫn chưa xin nghỉ đấy thôi Có rất nhiều việc, điều quan trọng Không phải là kết quả Mà là quá trình Ví dụ như anh Là một người mẫu Nhưng ở trước ống kính

    Anh lại lóng ngóng hậu đậu Thậm chí anh đã nghĩ đến chuyện từ bỏ Nhưng chỉ trong phút chốc Anh lại cảm thấy không được Anh không được từ bỏ Em biết tại sao không Là vì em đó Chính là vì em Khiến anh chỉ trong nháy mắt

    Lại có thể tự tin một cách tự nhiên Anh giỏi thật Không như em Coi như thất bại rồi Vẫn còn em đứng dưới anh Ý anh không phải vậy Anh muốn nói Chính em là người truyền cho anh dũng khí Em đã giúp anh hiểu ra Điều quan trọng của một việc

    Không phải là kết quả ra sao Mà là quá trình thế nào Sao em lại nghĩ vậy chứ Đừng nghi ngờ bản thân mình như thế Sự lạc quan của em Bao gồm cả sự cứng đầu Là thứ quý giá nhất của em mà Nhưng mà bây giờ em thực sự không biết

    Phải làm thế nào nữa Nếu em Đem lòng tốt đi làm chuyện không hay Vậy thì anh thấy em việc gì phải vội Em cứ giải quyết rõ ràng với họ Vậy là được rồi Đừng nói là không có cơ hội Cơ hội Do chính mình tạo ra Đó là âm thanh

    Từ đáy lòng Là sự dẫn đường Của ước mơ Niềm vui sau đắng cay Mới là cảnh tượng đẹp nhất Bàn tay của em Hãy trao cho anh Để thời gian Chứng minh Thời gian từ từ trôi Không hối tiếc Đừng phụ lòng Hẹn ước thanh xuân của chúng ta Cô à

    Tôi khuyên cô đừng có ở đây Lãng phí thời gian nữa Hay là cô cứ liên hệ trực tiếp xem sao Thầy Vân Trực Tôi đã liên lạc với thầy ấy rồi Nhưng mà thầy ấy chưa trả lời tôi Không sao đâu, tôi đợi ở đây cũng được Vậy thì Thầy Vân Trực

    Thầy Vân Trực Cô à, cô không được làm vậy đâu Không có sự cho phép của thầy Vân Trực Cô không được vào đâu Cô à, thầy Vân Trực Em biết thầy đang giận em Nhưng xin thầy có thể Cho em một cơ hội để giải thích được không

    Sao thầy có thể tùy tiện Rút lại bản thảo Lẽ nào là tác giả nổi tiếng Thì có thể bắt nạt bên nhà xuất bản sao Thầy Vân Trực, thầy Vào đi Em cho rằng Tôi làm như vậy là đang ức hiếp Nhà xuất bản sao Em không có ý đó

    Thầy Vân Trực Nếu em có làm sai chuyện gì Thì em xin lỗi thầy Nhưng thầy có thể nói cho em biết Rốt cuộc em đã sai ở đâu không Được Bây giờ tôi sẽ nói cho em Sai ở đâu Em không biết chừng mực Hiểu không Em biết rồi Đó là vì

    Em đi tìm hiểu tháp Hạnh Phúc sao Nhưng mà chủ đích của em Là vì công việc mà Thầy Vân Trực Em là người mới của bộ phận hiệu đính Em cũng lần đầu được tiếp xúc với thầy Một tác giả quan trọng như vậy Vậy nên tác phẩm của thầy

    Đối với em có một ý nghĩa lớn lao Em tin là thầy có thể hiểu được Em là người rất cẩn thận Trong quá trình hiệu đính Em không muốn xảy ra bất cứ sai sót nào Em thừa nhận em là một người cố chấp Nhưng em không hề có ý

    Mạo phạm ý thầy Là một tác giả Đã không ít lần tôi nói với em Tôi sẽ không sửa Cái tên tháp Hạnh Phúc Nhưng là một người hiệu đính Em cũng có nghĩa vụ phải Nhắc nhở thầy Nếu làm như vậy thật sự sẽ khiến độc giả Hiểu sai Em biết

    Tháp Hạnh Phúc nhất định phải có lai lịch của nó Nếu mà đằng sau nó Có câu chuyện gì đó Nếu mà đúng thì đối với thầy Sẽ có ý nghĩa rất quan trọng Nhưng thầy lại cứ né tránh Giờ không còn là vấn đề Liên quan tới chừng mực nữa rồi

    Em còn đang dò xét chuyện riêng tư của tôi sao Em thật sự không có ý đó mà Thầy Vân Trực Thực ra hôm nay em đến đây Em không hy vọng Thầy có thể tha thứ cho em Thầy quyết định thế nào Em cũng chấp nhận

    Vì em đã có sự chuẩn bị Cho chuyện tồi tệ nhất Nhưng chúng ta hãy bỏ qua Công việc hiệu đính Đứng trên phương diện Là một người bạn Không Em đứng trên Phương diện của một độc giả Em muốn nói Nếu thầy có thể đưa Tháp Hạnh Phúc Vào trong tác phẩm

    Vậy nó nhất định là Một thứ mà thầy để để ý Nếu thầy đã lưu tâm như vậy Vậy tại sao Không thể hiện nó ra Nếu câu chuyện đằng sau nó Có thể làm lay động chính thầy Vậy thì em tin Nó cũng sẽ lay động được tất cả mọi người

    Đúng không Còn nữa Ngôi làng trong tiểu thuyết của thầy Đã bao nhiêu năm nay Thầy chưa quay lại Thầy đang né tránh điều gì sao Vì công việc Em đã đọc rất cẩn thận Trong cuốn tiểu thuyết này Em thấy có vài lời Mà thầy chưa nói ra

    Vì giữa những câu chữ Em có thể cảm nhận được Sự tiếc nuối, sự mất mát Và còn có sự không cam tâm của thầy Chính vì vậy mà em nghĩ Thầy viết cuốn tiểu thuyết này Khi đang hồi tưởng về quá khứ Vậy nếu đã là hồi tưởng

    Nghĩa là muốn trở về Vậy tại sao thầy không trở về xem Em đến tìm thầy Vân Trực rồi Em đi xin lỗi Nhưng không thành Em nói thế nào Em nói với thầy ấy rất cẩn thận Chỉ là Thái độ còn hơi cương quyết Sau đó Sau đó thì là em nói

    Thầy ấy nghe Bây giờ em cũng không nhớ rõ Lúc đó em đã nói gì nữa Chỉ là Thái độ có hơi cương quyết Anh nói nè, em Sao lại cứng đầu thế hả Tốt lắm Tôi ủng hộ cậu, Lý Hiệu Lưu Hạo Thần Đừng có quậy thêm nữa được không

    Chủ nhiệm bị sếp gọi ra nói chuyện rồi đấy Tới giờ vẫn chưa thấy về Vì sao chứ Chứng tỏ chuyện này rất nghiêm trọng Làm không tốt Thì cả bộ phận hiệu đính chúng ta Đều bị liên lụy hết Tại sao ạ Chuyện này Do một mình em gây ra

    Chắc chắn là do Một mình em chịu trách nhiệm thôi chứ Em sẽ không để liên lụy tới mọi người đâu Lý Hiệu Quay lại Chị bảo em Quay lại Chủ nhiệm với Ngô Vực Đang giải quyết chuyện này Cậu ấy nói rồi Nhất định trong hôm nay sẽ có kết quả

    Chị hy vọng trước khi em nghỉ việc Có thể im lặng ngồi yên một chỗ Không được đi đâu hết Nhưng mà chị Thạch Đầu Không nhưng nhị gì nữa Đã đến nước này rồi Liên lụy hay không liên lụy đến ai Em có thể thay đổi được sao

    Trước đây em muốn làm gì Không ai cấm cản em Đương nhiên rồi Vì đó là tính cách của em Cũng không ai cấm được Nhưng mà bây giờ Em chỉ có thể lựa chọn ngồi một chỗ thôi Có gì thay đổi không Vẫn như xưa Thật không ngờ Mọi thứ ở đây

    Đều không thay đổi gì cả Mấy năm nay ta vẫn nghĩ Bao giờ em sẽ trở về Rồi đến một ngày Ta biết em trở thành Một đại tác giả có tiếng Thì ta không còn giữ hy vọng này nữa Mười mấy năm nay Thực ra em vẫn đợi Đợi mình có

    Đủ năng lực Mới dám quay lại đối diện với tất cả Con người ta Sẽ không bao giờ có lúc tự mãn với bản thân mình Xem ra Em đang tự mình Thuyết phục chính mình đấy Mấy hôm trước Có một cô gái trẻ đến đây Nói về sách của em

    Nói bên trong Em có viết về thôn này Đúng vậy Lúc ấy Em thấy bản thân mình có năng lực rồi Nên đã viết sách Liền một mạch Đợi cho cuốn này viết xong rồi Thực sự em có cảm giác Như mình được giải thoát vậy Nhưng mà cô bé đó

    Cô ấy đã nhìn ra Chỉ nhờ vào cái tên tháp Mà biết được em đang né tránh Một vài thứ Né tránh Nghĩa là em vẫn Vẫn chưa thể từ bỏ Em vẫn chưa có đủ năng lực Vậy nên Nó không phải là một tác phẩm hay

    Nó nên là một tác phẩm hay mới phải Chỉ có điều trong lòng em Nó có thể trở nên tốt hơn Nào, trà được rồi Thử đi Em mượn điện thoại của thầy Làm gì Đừng nói với em Là thầy không có wechat nhé Cười gì chứ Em mà cũng biết wechat sao

    Sao thế mọi người Đến giờ rồi, chưa nghỉ sao Chủ nhiệm Anh dẫn tôi đi gặp sếp một chút được không Chuyện này là do một mình tôi gây ra Tôi không thể để mọi người cùng liên lụy được Gặp sếp làm gì Cô nghĩ sếp cũng không về nhà

    Mà ở đây đợi để được gặp cô sao Được rồi, Lý Hiệu Chuyện đã như vậy rồi Tôi chỉ muốn nói với cô Dù sau này cô làm việc gì đi chăng nữa Hay đi đâu làm việc Cũng đừng có quên bài học lần này Xã hội, công ty

    Không đơn giản như cô nghĩ đâu Không phải cô muốn làm gì thì làm Cô muốn thế nào thì sẽ là như thế Hiểu chưa Cố mà rèn luyện đi Thu dọn đồ đạc đi Được rồi Lý Hiệu Cô không cần dọn nữa Thầy Vân Trực đổi ý rồi

    Thầy ấy không rút bản thảo nữa Chủ nhiệm, anh nói thật sao Thầy ấy cảm ơn cô Cảm ơn cô đã dạy cho thầy ấy Một bài học sâu sắc mà ấm áp Không phải đã thống nhất nói muộn một chút sao Ngô Vực Vừa nãy sao anh còn lừa tôi

    Cô hét lại lần nữa Cô thử hét lại lần nữa tôi xem Còn khóc nữa Nói cho cô biết Thầy Vân Trực sẽ tới gặp cô ngay đấy Trang điểm lem rồi thì làm sao mà gặp Tránh ra Đứng lại Biết đi đâu chưa Sông Vân Tú Cảm ơn chủ nhiệm

    Con người anh thật nhạt nhẽo Thầy Vân Trực Người ta nói từ đây nhìn về phía Đông Là có thể nhìn thấy ngôi làng nhỏ đó Màn đêm đẹp nhất Thực ra Tháp Hạnh Phúc chính là tháp Tam Thánh Tôi dùng cái tên đó Là vì tôi muốn giữ lại

    Cho chính mình một chút không gian Vì nơi đây đã nuôi dưỡng tôi Rất nhiều ước mơ Cùng với những ký ức khắc cốt ghi tâm Bố ơi xem kìa, mẹ ơi xem kìa Tòa Tháp kia tên là gì ạ Tháp Tam Thánh Sao lại gọi là Tam Thánh ạ

    Vì trong tòa tháp đó Thờ phụng 3 vị thánh nhân Ba vị thánh nhân đó có người cao, có người thấp Như bố, mẹ và con vậy Nói như con Bố cũng thấy giống thật đấy Một nhà ba người Vậy mà bao năm nay sao bố không phát hiện ra nhỉ

    Giống như nhà chúng ta vậy Bài hát hạnh phúc mà thầy giáo vừa dạy con Chữ hạnh phúc trong đó Chính là nhà chúng ta Vậy thì chúng ta gọi nó là Tháp Hạnh Phúc nhé Cái tên này Chỉ có 3 người chúng ta biết thôi Được không Vâng Tháp Hạnh Phúc

    Vậy sau này chúng ta Ngày nào cũng tới Tháp Hạnh Phúc này Được không ạ Được chứ Hóa ra là như vậy Vậy tại sao một hồi ức đẹp đẽ như vậy Tại sao thầy lại không muốn Viết ra thế Sau đó Vợ tôi lâm bệnh nặng Viện phí, tiền phẫu thuật

    Đều rất đắt đỏ Tôi không gánh được Lúc đó người ta đua nhau kinh doanh Thời đại kinh doanh mà Tôi lại không muốn nước chảy bèo trôi Tôi xin anh một chuyện Anh xem có thể Gom được tầm 70, 80 ngàn tệ không Anh xem có thể cho vay nóng

    Cứ như vậy bệnh tình của cô ấy lại càng bị kéo dài hơn Tuy là tôi rất sốt sắng Nhưng lại bất lực Anh đừng uống nữa Anh mà gục ra đó rồi Thì cả nhà anh cũng sụp đổ theo đó Tôi đành phải dùng tác phẩm Để làm tê liệt bản thân

    Đêm đó bệnh tình cô ấy trở nên nguy kịch Tôi ở hiệu sách Tố Khê Uống đến say mèm Bất tỉnh nhân sự Bố ơi Cô ấy đã mang theo sự hối hận Mang theo sự nuối tiếc Mà lặng lẽ ra đi Rời khỏi thế giới này

    Bố ơi, bố mau tỉnh lại đi Mẹ mất rồi Mà tôi là chồng cô ấy Là bố của con cô ấy Mà lại Mà lại không ở bên cạnh cô ấy Xin lỗi thầy Vân Trực Em không biết Thầy lại trải qua những điều như vậy Nhưng mà em tin

    Tình hình lúc đó Vợ thầy nhất định sẽ hiểu cho thầy thôi Cho dù cô ấy có hiểu Thì có 1 người Mãi mãi cũng không tha thứ cho tôi Thầy đang nói tới Con trai thầy sao Vậy nên tôi muốn dùng Tháp Hạnh Phúc Điều này chỉ có thằng bé

    Mới hiểu được thôi Trước đây tôi né tránh Là vì Tôi cũng không biết phải biểu đạt làm sao Thậm chí tôi còn nghĩ Cả đời này nó cũng không thèm Đọc tác phẩm của tôi Thầy Vân Trực Xin lỗi thầy Em phải xin lỗi thầy lần nữa

    Chỉ vì thói tự cao tự đại của em Mà xém chút nữa đã phá hỏng dụng tâm của thầy Đừng nói vậy Nếu không nhờ có sự cố chấp của em Tôi cũng sẽ không có đủ dũng khí Để đối diện với quá khứ Tôi đã quyết định rồi

    Mang lời hứa về Tháp Hạnh Phúc Viết vào câu chuyện này Em đã hoàn thành công việc rất xuất sắc Cám ơn em Là việc em nên làm thôi ạ Được rồi Để em hết hồn một phen rồi Ông già này hành em nhiều rồi

    Không thể để em vác bụng đói về được Bữa tối nay để tôi mời em Không cần đâu ạ Làm thế ngại lắm ạ Được rồi Bây giờ thì không phải suy nghĩ Vấn đề giữ chừng mực nữa đâu Đây là thành ý của tôi Hôm nay không uống trà nữa

    Em với tôi làm vài chén nhé Được không Được ạ, không thành vấn đề Nhất định phải theo đến cùng Tốt lắm Lý Hiệu Mặc dù quá trình có khúc khuỷu chút Nhưng cuối cùng kết quả vẫn rất tốt Đương nhiên rồi Chủ nhiệm Lần sau những tác phẩm

    Của tác gia lớn thế này Cứ giao hết cho em Bọn trẻ bây giờ Đúng là được đằng chân lân đằng đầu mà Anh nói gì vậy chứ Chính là được voi đòi tiên Lòng tham không đáy đấy Sự đố kỵ này Có thể biểu hiện Đừng rõ ràng như vậy được không

    Cũng không biết hôm đó là ai Bị Ngô Vực dọa cho khóc bù lu bù loa lên Anh Lương Tử Anh đừng nhắc Con Cá Mực thối đó với em nữa Em vẫn chưa tìm anh ta thanh toán thì thôi đấy Tìm ai thanh toán chứ Cô định làm gì

    Tôi đến lấy bản thảo Đúng rồi đúng rồi Được chưa Tiếp tục Mạnh vào Thêm vài nhát nữa Băm thêm vài nhát Cô đừng có biến thái thế được không Bình thường chút đi Ngô Vực Chuyện đã đến nước này Tôi hy vọng anh có thể Ghi nhớ bài học này

    Xã hội sẽ mãi mãi Không đơn giản như anh tưởng tượng đâu Sau này cho dù là đặt cược với ai Cũng nhất định phải nhớ Dám chơi dám thua, dám làm dám chịu Ông chủ, thêm mười cái nữa Được Cô có ăn hết không hả Ăn không hết thì tôi để ngắm

    Ông chủ, nướng đi Được được Cho nhiều cay vào nhé Được, không vấn đề Đáng lẽ lúc đó, tôi nên Khai trừ cô luôn cho rồi Anh đừng có dọa tôi Tôi đến Đông Phàm Vốn dĩ không phải để Làm hiệu đính Mục tiêu cuối cùng của tôi là làm

    Biên tập thời trang cho Resa Đúng là không biết lượng sức mình nha Che giấu cũng giỏi đấy Ai giấu chứ Tôi chả giấu gì bao giờ Chủ nhiệm và mọi người đều biết Là anh không có mắt nhìn người thôi Ông chủ, nhiều cay vào nhé Ớt, ớt

    Còn biên tập thời trang nữa Bây giờ cô còn có thể làm hiệu đính Phải cảm ơn tôi mới phải Nếu không phải vì Quan hệ của tôi với thầy Vân Trực Thì bây giờ cô Anh thôi đi Thầy Vân Trực là vì sự chân thành của tôi Mà rung động đấy

    Liên quan gì tới anh chứ Anh không tin thì anh nhắn wechat hỏi thầy ấy xem À quên Anh làm gì có wechat thầy ấy chứ, đúng không Cho nhiều ớt vào nhé Hôm nay tôi thua rồi Cô nói cái gì cũng đúng Ông chủ Nướng cả mấy cái này nữa Cá Mực

    Tôi hỏi anh chuyện này Thầy Vân Trực với con trai thầy ấy Có phải là quan hệ không tốt lắm không Sao thế Thầy ấy nói bị con trai oán hận Nhưng lại không nói rõ Hơn nữa trong sách của thầy ấy Mỗi một nhân vật Gần như không có lấy một người

    Là làm theo hình tượng con trai thầy ấy Vậy nên tôi thấy thầy ấy Chừng mực, chừng mực, chừng mực Không nên hỏi thì đừng hỏi Chưa già mà đã lẫn Anh không biết thì bảo không biết luôn đi Còn chừng với mực gì chứ Tôi hỏi anh chuyện nữa

    Ban đầu sách của Lỗi Dương Anh sống chết cũng không để tôi hiệu đính Bây giờ đến sách của thầy Vân Trực Anh lại sống chết đòi tôi hiệu đính Tại sao lại như vậy Được thôi Chuyện đã vậy rồi Cô biết cũng không sao Mỗi lần có tác phẩm gì

    Tác giả của nó là ai Có phong cách thế nào Hay việc phải tìm hiệu đính ra sao Một loạt thứ như thế Đều tùy theo tâm trạng tôi hết đấy Ông chủ, thêm 10 cái nữa đi Được, được Đừng, đừng 20 cái Được được Quá đáng rồi đấy nhé 30 cái

    Được, được, được Ông chủ, cô ấy cô ấy Gói vào nhé ông chủ Đủ rồi Lỗi Dương Nói cho anh một tin vui Cuối cùng hôm nay tôi cũng hoàn thành Việc hiệu đính cho sách của thầy Vân Trực rồi Không cần phải rời khỏi Đông Phàm nữa Không biết chừng sau này

    Chúng ta lại có dịp hợp tác công việc đó Hôm nay tôi chủ động nhắn tin cho anh Là muốn nói lời xin lỗi với anh Mỗi một tác giả Đều có những bí mật riêng Và những không gian cá nhân Những lời lẽ trước đây tôi nói với anh Thật không phải

    Lần này tôi chính thức xin lỗi anh Lâu rồi không liên lạc Sao tự nhiên lại nói xin lỗi thế Cô như thế tôi lại thấy có chút Không kịp thích ứng Tôi vẫn quen với một Chuyên gia bắt lỗi, mồm miệng hoát bát hơn Có thể là vì

    Tôi có người trong lòng rồi Có phải là Người mẫu vừa đẹp trai vừa có tài năng Mà trước đây cô hay kể cho tôi nghe đấy không Đúng vậy Anh ấy là người Đẹp trai, thông minh nhất mà tôi từng gặp Dùng chưa Nếu chiều nay cậu thể hiện tốt

    Thương hiệu này sẽ tài trợ cho cậu Lúc đấy thì cậu hoành tráng rồi Chu Tử Mặc Ăn hết trứng gà đi nhé, đừng bỏ thừa Sáng nay tôi có cuộc họp Cậu ăn xong rồi đến phòng tập nhé Chiều nay cũng đi sớm chút Nhớ căn thời gian mà trang điểm

    Đừng có muộn đấy Hạ Phàm Tôi hơi lo lắng Cậu cứ coi những người bên dưới Như quả trứng gà này Mang những gì chúng ta luyện tập ra thể hiện Là được rồi Hôm nay là chương trình nội bộ Cũng không có mấy người

    Có mấy đồng nghiệp với nhà tài trợ thôi Cố lên, tôi tin cậu Chị nói vậy là bởi vì Người ngoài cuộc nói bao giờ chả hay Trước đây cậu chụp hình cũng nói lo lắng Nhưng mà cuối cùng kết quả Rất tốt đấy chứ Có ảnh truyên truyền rồi

    Giờ tôi sẽ gửi cho cậu Cậu tự xem đi Vậy nên, không cần lo lắng Cứ làm tốt như lúc luyện tập Là được rồi Xem đi nhé Cố lên, Chu Tử Mặc Đề án phụ bản Đã được bên tổng biên tập thông qua rồi Lần này

    Trong cuộc họp đánh giá khách hàng Chúng ta sẽ chính thức công bố Chuyện quan trọng này Vậy nên phân đoạn mẫu nam catwalk Rất quan trọng Chúng ta phải để khách hàng Hiểu rõ về họ Rồi căn cứ theo thái độ của họ Để quyết định và lên kế hoạch

    Hướng đi của quan niệm về mẫu nam Lần này cũng là Một thử nghiệm táo bạo Đây là lần đầu tiên chúng ta Trong cuộc họp đánh giá khách hàng Biểu diễn catwalk Vậy nên mọi người nhất định phải Cẩn thận Tiểu Mạc Cô phụ trách toàn bộ phần điều phối hiện trường

    Hạ Phàm Cô phụ trách toàn bộ các mẫu nam Khách hàng lần này rất quan trọng Cô cũng phụ trách đón tiếp nhé Những người còn lại cũng phải hết sức hỗ trợ Được chứ, tan họp Xem ra cô phải tranh thủ thời gian Để rèn luyện Chu Tử Mặc rồi

    Nếu không thì lúc diễn rồi Có vấn đề gì Tôi không giúp nổi cô đâu Chị Hạ Phàm Em vừa đi tìm chị xong Có chuyện gì sao Nghe nói Resa sẽ tổ chức Cuộc họp đánh giá khách hàng nội bộ Còn cả tiết mục catwalk nữa

    Em có thể thương lượng với chị một chuyện không Nói đi Thì đằng nào cũng là Catwalk nội bộ rồi Em có thể đến xem không Chị Hạ Phàm Thực sự đã lâu lắm rồi Em chưa trở lại Resa mà Bây giờ em đang làm công việc hiệu đính

    Em chẳng có chút động lực nào cả Em mà về Em sẽ gặp Amanda đó Gặp thì gặp ạ Em đến để xem diễn Chứ có phải đi xem chị ta đâu Hơn nữa nếu chị cho em vé Em có thể đường đường chính chính Bước từ cửa chính vào

    Có gặp ai cũng chẳng sợ Được rồi, cho em 1 vé Amy cần không Em không cần Tối em với Tiểu Thần Đi ăn cơm rồi Giới thiệu cho cô một nhà hàng nhé Cá mực nướng, cực ngon luôn Cô vừa nói gì tôi cơ Biên tập Ngô Khen anh đó

    Cô đang khen tôi sao Khen tôi gì chứ Biên tập Ngô Bưu phẩm của anh Amy Tôi đang định hỏi cô Sao bây giờ bưu phẩm của tôi Bưu phẩm của tôi Lại gửi riêng tới chỗ cô Trước đây không phải Cô phân loại gửi cho các bộ phận sao

    Sao tôi biết được chứ