Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 15 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 15] Người đâu! Có! Thi hành hình phạt. Vâng thưa đại nhân. Đại nhân minh giám, thảo dân nhận tội. Thật ra là do trước kia ta đã tham ô bạc,

    Bị Chu đại quan nhân phát hiện, đêm đó, ta thừa lúc đại quan nhân say, muốn đến đó trộm sổ sách. Ai mà ngờ bị hắn phát hiện. Hắn bắt được thóp của ta thì không chịu bỏ qua, trong lúc tranh chấp, ta đã lỡ tay ngộ sát hắn. Vừa khéo,

    Long Nhị gia đến đó, nên ta đã tương kế tựu kế, đẩy hết chuyện này qua cho Nhị gia. Thế vào ngục hành hung cũng là ngươi một mình làm à? Sau đấy, ta lo lắng Nhị gia thấy rõ dáng vẻ của mình nên… muốn giết người diệt khẩu.

    Mang hắn xuống trước đi, chờ xử lý. Với cả, mang bản ghi chép vụ án này đến Hình bộ ngay lập tức, để Đinh đại nhân xem. Vâng thưa đại nhân. – Mang đi. – Vâng. Gia! Ngài nói xem, ngài đến đây làm gì thế? Hải Quý đã khai ra rồi,

    Còn có gì để mà tra đâu? Vụ án đã kết thúc rồi. Tên Hải Quý này đã cung cấp manh mối quan trọng, chính là cuốn sổ đó. Cuốn sổ đó cũng có thể là động cơ giết người. Bây giờ nó đâu rồi? Không cánh mà bay, chẳng lẽ không kỳ lạ à?

    Phải phải, không có vật gì trong hộp bí mật cả. Không phải do chúng ta lấy, cũng không phải do Hải Quý lấy, chẳng lẽ sau vụ án này còn có người nào khác? Có người đã nhanh chân đến trước? Nhị ca, đừng tra nữa, ta vừa nhận được tin,

    Vân Thanh Hiền đã tìm được cuốn sổ rồi, chứng minh Hải Quý tham ô bạc của Đệ Nhất Lâu. Bây giờ chứng cứ đang được đưa đến Hình bộ. Lại bị tên Vân Thanh Hiền đó giành trước một bước. Nhị ca, mặc kệ ai tìm được,

    Tóm lại huynh có thể rửa sạch oan ức rồi. Vụ án này cũng đã kết thúc, cuối cùng chúng ta cũng có thể ăn một bữa cơm đoàn viên. [Chiêu Dục cung] Nương nương yên tâm, chuyện này được giải quyết không hề có sơ hở. Vụ án này ầm ĩ quá,

    Ai cũng không ngờ cuối cùng ngư ông được lợi là Khôn điện. Thật ra ta đã canh chừng Chu Phú thật lâu rồi, dạo này hắn qua lại thường xuyên với rất nhiều quan viên, ngoài mặt thì bảo giành chuyện làm ăn và địa vị với Long gia,

    Nhưng động tác sau lưng lại không qua được tai mắt của Khôn điện chúng ta. Có quyển danh sách này rồi, chúng ta chỉ cần chờ thời cơ thu lưới bắt cá thôi. Thế cuốn sổ Vân Thanh Hiền tìm được có được sắp xếp thỏa đáng không? Cuốn sổ đó

    Chỉ là để che tai mắt người khác. Đám người này tự phụ quá, đều nghĩ bản thân mình thông minh vô cùng, không biết rằng thông minh quá lại bị chính nó hại. Sự thật mà họ vẫn luôn theo đuổi

    Chỉ là biểu hiện giả dối do chúng ta sắp đặt thôi. Họ mãi mãi không biết được bí mật thật sự của vụ án này. Nếu đã như thế thì trên triều đình này, tất cả bè đảng của thái sư sẽ đều làm việc cho Thư gia ta.

    Chỉ là địa vị của Long gia không thể dao động được. Muốn diệt trừ thế lực trong Ô Kim vệ của Long Đằng chẳng phải là chuyện một sớm một chiều. Nếu không thể làm việc cho ta thì hãy nghĩ cách diệt trừ tận gốc.

    Tuyệt đối không được để lại tai họa ngầm. Nhị bá. Tại sao Mộc Nhi tỷ tỷ thành thân với người rồi thì lại không ở Long phủ vậy? Đây là chuyện của người lớn, trẻ con bớt nhiều chuyện đi. Nào, đi mua ít đồ ngon cho mình

    Trên đường đến trường tư thục đi, nhớ tập trung nghe giảng đấy. Ôi tiêu, sắp tới giờ học buổi sáng rồi. Tiểu Bảo lại trễ nữa. Nhị bá, Tiểu Bảo đi trước đây. Lý Kha. Có. Đến quán rượu Cư gia với gia. Gia, đi đón nhị thiếu phu nhân à?

    Là sao hả? Nhị thiếu phu nhân… ta nói sai rồi à? Ta… ta với Mộc Nhi thành thân giả là để dụ hung thủ thật sự gây ra án mạng xuất hiện. Sao lại thành nhị thiếu phu nhân rồi? Thế chúng ta đến Cư gia làm gì?

    Tất nhiên là đi lấy sinh lễ về. Gia không buôn bán lỗ vốn. Nhị gia. Nhị gia. Có người trong cung đến truyền thánh chỉ. [Hôm nay nghỉ bán] [Cư tửu phòng] Lão Vương sát vách keo thật đấy, một nhà ba người đến ăn cơm mà đưa có nhiêu đây tiền.

    Vẫn là con rể hiền của ta vẻ vang, sính lễ đưa tới bỏ xa họ cả mấy con phố. Cha, đừng động vào. Không được động vào sính lễ này đâu. Sao lại không được động vào? Con đấy, con gái gả ra ngoài như bát nước đổ đi. Đúng không nào?

    Còn tính toán với cha nữa chứ. Con yên tâm đi, cha không cần đâu. Cha à, cha biết rõ con không có ý đó mà. Chỉ là số sính lễ này phải còn nguyên vẹn để trả về cho người ta đó. Chúng ta không được động vào một xu nào hết. Tại sao?

    Con là con dâu được Long gia bọn họ cưới hỏi đàng hoàng, số sính lễ này là vật đính hôn của Long Nhị gia với con. Sao có thể gửi trả chứ? Con cũng không biết phải nói sao nữa. Chỉ là… chuyện phức tạp lắm.

    Cuộc hôn nhân này không như cha tưởng đâu. Thế thì nó thế nào? Thì là… Con nói đi. Đã xảy ra chuyện gì? Long Nhị ăn hiếp con hay là cả Long gia bọn họ bạc đãi con? Nói cho cha nghe, cha ra mặt cho con. Cha! Cha!

    Không phải như cha nghĩ đâu. Thật ra… Quán rượu Cư gia chúng ta tuy không so được với Long gia sự nghiệp to lớn, nhưng họ không thể bắt nạt con gái của cha được. – Cha sẽ đi tìm họ tính sổ. – Cha! Cha để xuống rồi nghe con nói này.

    Có chuyện gì thế này? Thằng oắt con! Còn dám tìm đến đây à? Xem ta xử ngươi thế nào! – Lão Cư! – Cha! Có chuyện gì thế? Chuyện gì thế này? Ngươi ăn hiếp con gái ta mà còn không tự biết à? Ta không tha cho ngươi đâu.

    Xem ta xử ngươi thế nào này. Mộc Nhi, muội nói câu nào đi chứ! Cha, là hiểu lầm mà. Phải đó nhạc phụ đại nhân, là hiểu lầm cả mà. Ngươi gọi ta là gì? Hắn gọi ta là gì? Nhạc phụ đại nhân. Nhạc phụ đại nhân. Có vẻ

    Không phải đến để hủy hôn? Tất nhiên là không phải rồi, hiểu lầm cả mà. Ta cất công đến đây là để tặng ngài trà cống thượng hạng. Tiện thể đón Mộc Nhi về Long phủ. Lão Cư, trà mới năm nay. Ngài ngửi xem có thơm không? Đây là bạch trà. Mộc Nhi,

    Ta muốn nói với muội chuyện này. Lý Kha, mau pha trà cống do hoàng thượng ban cho Lão Cư đi. Vâng. Nào nào, Lão Cư ngồi đi, ta đi pha trà cho ngài. Buông tay. Tại sao ngài lại nói bậy nói bạ trước mặt cha ta hả?

    Rốt cuộc ngài đến đây làm gì? Chuyện này đột ngột quá, ta cũng không kịp giải thích. Ta đến để đón cô về Long phủ. Cái gì? Tại sao lại phải đón ta về Long phủ? Trước đây hai ta đã đặt quy định rồi, hứa cả rồi,

    Chẳng lẽ Nhị gia muốn hủy ước hẹn à? Gì cơ? Sau khi thành thân thì cô muốn làm bạn với cha mình, thế sao mà được? Tuy chuyện thành hôn của hai ta là kế tạm thời, nhưng… nhưng diễn kịch cũng phải diễn cho hết.

    Nếu làm vậy chẳng phải sẽ khiến người khác bàn tán, tự lòi đuôi à? Nhị gia đã nói ngày đại hôn là có thể bắt được hung thủ thật sự. Thế thì ngày đại hôn mới là lúc mấu chốt nhất. Còn cuộc sống sau hôn nhân

    Tất nhiên Mộc Nhi có quyền làm chủ rồi. Chúng ta phải quy định rõ ràng. Thế cô nương có yêu cầu gì thì cứ nêu ra thoải mái. Sau khi thành hôn thì bất cứ việc gì của ta và bất cứ quyết định nào,

    Nhị gia cũng không có quyền can thiệp, đây là điều một. Điều hai, ta sẽ không tuân theo các quy củ như mấy cô gái khác. Mọi hành động của ta đều tự do, Nhị gia không có quyền nhúng tay vào. Điều ba, bất cứ chuyện gì, bất cứ quyết định gì

    Liên quan đến ta thì Nhị gia phải nói cho ta biết, không được tự ý quyết định. Đây là điều khoản bá vương hả? Nếu Nhị gia muốn thành thân đúng thời gian thì phải đồng ý với điều kiện của Mộc Nhi. Tóm lại ta sẽ không vào Long phủ ở, không thì

    Nhị gia tự quyết định đi. Vào Long phủ ở khiến cô ấm ức đến thế à? Giống như lúc cô nương thăm tù nói vậy, dựa vào địa vị của Long gia ta tại kinh thành thì đủ để bảo vệ an toàn cho người nhà Cư gia cô.

    Hôm nay Long Nhị ta sẽ hứa ngay tại đây, sau này bất cứ lúc nào, chỉ cần Long Nhị ta còn thì ta sẽ không để Cư gia phải rơi vào bất cứ nguy hiểm nào. Tính ra thì Cư cô nương không hề chịu thiệt đâu.

    Tại sao cô không bằng lòng vào Long phủ ở? Nhưng cuộc hôn nhân này vốn là giả mà. Nếu ta vào Long phủ ở thật, thế sau này phải giải thích chuyện ta ra khỏi thế nào? Cũng đâu thể giả làm vợ chồng cả đời?

    Tất nhiên danh dự của cô nương quan trọng, có điều cô cứ yên tâm đi, lời hứa của quân tử, Long Nhị ta sẽ không làm gì cô nương cả. Hơn nữa sau đó, ta sẽ giúp cô nương chứng minh trong sạch. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.

    Ta không có ý nuốt lời đâu, chỉ là thánh thượng hạ chỉ rồi. Chuyện này liên quan gì đến thánh thượng chứ? Ta có quan hệ đạo nghĩa với hoàng thượng, người biết chuyện thành thân của chúng ta nên đã hạ chỉ chúc mừng, chúc chúng ta trăm năm hảo hợp, còn…

    Còn tặng quà mừng cho chúng ta nữa. Hoàng thượng là hôn quân à? Cô đừng nói bậy, nhỏ tiếng thôi. Sau này ta phải làm sao đây? Ai có thể chứng minh cho sự trong sạch của ta? Ta còn gả đi thế nào được? Ta chắc chắn sẽ nghĩ cách. Chỉ có điều,

    Phải khiến cô ấm ức một chút. Về Long gia với ta làm nhị thiếu phu nhân mấy hôm đi. Nếu ta không đồng ý thì sao? Cô không đồng ý cũng hết cách rồi, đây là tội khi quân, tru di cửu tộc đấy. Ta nói cho cô biết,

    Không chỉ Long gia chúng ta, mà Cư gia các cô cũng khó mà thoát khỏi cái chết. Chuyện này… Sống hay chết là chuyện nhỏ, danh dự mới là chuyện lớn. Cô đã chịu xả thân giúp đỡ rồi, thì ta đâu thể hủy hoại sự trong sạch của cô.

    Hôm nay Long Dược ta sẽ bất chấp tất cả, giúp cô chứng minh trong sạch. Ngài điên rồi à? Nói vậy là… cô đồng ý rồi? Đi thôi, về Long phủ. [Long phủ] Nhị gia, nhị thiếu phu nhân về phủ rồi. Nhị gia, nhị thiếu phu nhân. Làm gì thế hả?

    Tất nhiên là đón tiếp nhị thiếu phu nhân rồi. Làm bậy. Muội muội không được đi, dù sao thì cũng đã đến rồi thì yên tâm ở lại đi. Thế sau này tỷ tỷ đừng gọi ta là nhị thiếu phu nhân nữa. Đâu phải tỷ không biết chuyện là thế nào đâu.

    Còn quậy cùng họ nữa chứ. Ngây ra đó làm gì, còn không mau đỡ nhị thiếu phu nhân vào phòng thay đồ. Vâng. Đi thôi. Nhị thiếu phu nhân, mời vào trong. Nam tử hán đại trượng phu, đều phải gánh vác chuyện đối nội đối ngoại.

    Dù sao thành thân cũng là chuyện vui, tốt xấu gì đệ cũng cười cái xem nào. Đại ca, chuyện này không liên quan đến huynh thì huynh mặc kệ nó, chuyện thánh chỉ huynh cũng không chịu nói cho ta biết trước một tiếng. Đệ có thấy ai thành thân

    Mà thánh thượng đích thân chúc phúc chưa hả? Đây là ý tốt của thánh thượng, sao ta dám thờ ơ chứ? Bao nhiêu người ganh tỵ còn chẳng kịp nữa kìa. Sao đệ còn bất mãn hả? Ta hết lòng hết sức phục vụ Long gia,

    Để Ô Kim Vệ phá án mà đi theo làm tùy tùng, thế mà các huynh lại giễu cợt ta như thế. Biết trước vậy, ta nên để bà mai bàn chuyện hôn nhân của đại ca rồi. Tìm một đại tẩu quản thúc đại ca. Như vậy thì

    Ta cũng sẽ không phải lúng túng như ngày hôm nay. Nhị đệ à, lời này của đệ xa cách quá, theo đại ca thấy, đệ với Cư cô nương vô cùng xứng đôi, huống hồ gì nói đi cũng phải nói lại, nếu nhị đệ thật sự không có ý gì với cô ấy,

    Thì tại sao lúc đầu lại không lấy chuyện thành thân của tam đệ và Phượng Vũ để làm cái cớ chứ? Cớ gì phải làm thêm chuyện thành thân giả? Đó là vì… Hơn nữa, dựa vào quan hệ của đệ và thánh thượng, cho dù đệ nói thẳng

    Lần thành thân này là để phá án thì thánh thượng chắc chắn sẽ không trách đệ. [Phải,] [tại sao ta cứ phải kéo theo cô ấy cùng nhau tra án chứ?] [Chẳng lẽ như đại ca nói,] [ta với cô ấy…] Đại ca, huynh không được nói bậy!

    Không có chuyện đó đâu. [Tân nương đến rồi.] Để mọi người chê cười. Thế nào? Nàng vợ mới của mình mà không tự mình đến đỡ à? Đi đi. Không cần đâu Nhị gia, không cần Nhị gia chăm sóc, tự ta có thể mà… Em dâu, lời này sai rồi,

    Nếu đã vào Long phủ thì từ nay về sau chính là người một nhà, đương nhiên phải do nhị đệ ta chăm sóc. Hơn nữa, em dâu cũng phải sửa miệng đi thôi. Đi đi. Ta… Mau lên. Nào, cẩn thận. Tại sao ngài lại dẫn ta đến từ đường? Chuyện này…

    Chúng ta vừa mới thành thân, tất nhiên là phải dâng hương cho cha mẹ ta rồi. Phải nói cho họ biết đây là tin vui. Ngài sao thế? Chúng ta thành thân giả mà. Thế… thế này chẳng phải là hùa nhau lừa gạt tổ tiên hả?

    Sao lại là lừa gạt tổ tiên? Đây là… tình cảm công cha công mẹ khó bề báo đáp. Cha mẹ ta mất sớm, tiếc nuối lớn nhất của họ là không thể thấy ba huynh đệ chúng ta thành thân. Không phải bây giờ vừa khéo à? Có một cái có sẵn,

    Cũng đâu thể để linh hồn trên trời của họ không vui được. Cô cứ ngoan ngoãn dập đầu với ta đi. Không không, nhưng mà… Cô nhưng mà gì hả? Chúng ta đã lừa dối thánh thượng rồi, còn lo làm cái này nữa hả? Cô phải nhớ từ nay trở đi

    Cô chính là nhị thiếu phu nhân của Long gia chúng ta. Chắc chắn là thế. Thế giao dịch của chúng ta thì sao? Giao dịch này tất nhiên là có hiệu nghiệm rồi. Chỉ có điều nó sẽ kéo dài vô thời hạn. Ta… Hôm nay ta thề trước mặt cha mẹ mình,

    Long gia chắc chắn sẽ bảo vệ chu toàn cho Cư gia cô. Được rồi. [Nguyên Viễn Lưu Trường] Cha, mẹ, con trai dẫn theo Mộc Nhi đến thăm hỏi hai người đây. Mong cha mẹ trên trời linh thiêng hãy phù hộ cho Long gia chúng ta và cả Cư gia

    Hạnh phúc khỏe mạnh. [Ta với Nhị gia] [do tình hình bắt buộc, bất đắc dĩ,] [tuyệt đối không cố có tình lừa gạt đâu.] [Mong hai người] [đừng trách, đừng trách.] Sao cô lại không nói lời nào thế? Ta đang thăm hỏi cha mẹ ngài ở trong lòng.

    Sau này cũng là cha mẹ cô rồi. Mau dập đầu thôi. Sao cô không dập đầu? [Vân phủ] Mấy người cẩn thận chút, đừng có làm hỏng của hồi môn của tỷ tỷ ta đấy. Ngươi đem mấy thứ này đến phòng của tỷ tỷ ta đi. Vâng. San Nhi.

    – Đại tiểu thư. – Tỷ tỷ. Để muội muội nhọc lòng rồi. Để người hầu lo mấy chuyện vụn vặt này đi, ta đã chuẩn bị điểm tâm cho muội rồi, chúng ta vào phòng nói chuyện nhé. Vẫn là tỷ tỷ thương ta nhất, đi thôi. Anh rể đúng là nghèo nàn thật,

    Mấy thứ ở Vân phủ này đều do Đinh gia chúng ta mang đến. Tỷ tỷ hạ mình gả đi thật sự ấm ức quá. Thật sự không thoải mái bằng Đinh gia chúng ta. Thà nghèo mà vui vẻ còn hơn giàu có mà sầu lo. Ta coi trọng phu quân

    Là vì khí phách của chàng. Huống hồ, hoàng thượng ban ân, vừa đề bạt chàng lên làm Hình bộ thượng thư, còn ban cho một tòa phủ ở trong kinh. Với sự quan tâm như vậy của thánh thượng, thì gả cho chàng cũng là phúc của ta. Còn không phải là

    Nhờ hơi cha của chúng ta à? Phu quân được hoàng coi trọng, đều là nhờ sự cố gắng của bản thân mình, người khác bàn ra tán vào cũng thôi, muội là muội muội ta, nếu còn nói lung tung như thế thì đừng trách tỷ tỷ trỏ mặt đấy. Được rồi mà,

    Dù sao cũng là tỷ tỷ một lòng muốn gả. Ta nói gì cũng vô ích thôi. Muội đấy, chẳng học được cách bớt cái tính tình của mình đi gì cả. Sau này chắc chắn phải chịu thiệt mới học được bài học, Không sao, dù sao bây giờ anh rể lên chức,

    Ta thì có tỷ tỷ rồi, ta xem ai còn dám bắt nạt ta. Ta xem ai còn dám để ta chịu thiệt. [Sau khi muội về] [phải ngoan đấy.] San Nhi biết rồi. Tỷ tỷ đừng nói nữa. Không được quậy phá nữa đâu đấy. Đại nhân về rồi.

    Nhị tiểu thư Đinh gia đến thăm phu nhân, còn tặng một đống đồ nữa. Có cần tiểu nhân đến báo cho phu nhân đại nhân về rồi không? Không cần đâu, không làm phiền tỷ muội họ ôn chuyện. Ngươi lui xuống trước đi. Vâng. Mộc Nhi…

    Gia, đó không phải là Vân Thanh Hiền à? Nhị gia, hôm nay chúng ta không luyện đàn nữa, hôm khác lại đến nhé. Cái đình nghỉ mát này đâu phải do Vân gia họ xây, tại sao chúng ta phải trốn chứ? Huống hồ, chúng ta tới để luyện đàn mà.

    Nhị gia đúng là không biết lòng tốt của người ta, bây giờ ta là thiếu phu nhân Long gia, tất nhiên ta phải tránh mặt nam tử khác mới phải. Sao có thể luyện đàn dưới một mái đình? Phu nhân đừng lo, nếu chúng ta đã đến rồi

    Thì đến chào hỏi hắn một tiếng đi, nào. Vân đại nhân. Đã lâu không gặp. Vân mỗ chưa giáp mặt chúc mừng chuyện đại hỉ của Nhị gia và Cư cô nương. Nhị gia, chúc mừng nhé. Vân đại nhân mới là song hỷ lâm môn, không chỉ lên chức

    Mà còn trở thành rể hiền của Đinh thái sư nữa. Đúng là đáng để chúc mừng. Ta với Nhị… phu quân đi ngang qua đây, không muốn quấy rầy nhã hứng đánh đàn của đại nhân, chúng ta xin phép cáo từ. Phu nhân vùa khéo muốn chơi đàn,

    Nhưng không ngờ Vân đại nhân cũng ở đây, nếu Vân đại nhân không để bụng thì chúng ta cùng dùng chung đình nghỉ mát này nhé? Nơi này vốn là Cư… vốn là nơi Long phu nhân tìm được, Vân mỗ đã làm phiền rồi.

    Từ nay về sau Vân mỗ sẽ không mạo muội đến đây nữa. Xin Nhị gia hãy yên tâm. Phu nhân còn đang ở phủ chờ, Vân mỗ xin phép cáo từ. Lý Kha. Có. – Bày đàn. – Vâng. Phu nhân chạy gì thế? Không phải muốn đánh đàn à?

    Cô sầu não như vậy là vì tên Vân Thanh Hiền đó nữa sao? Tất nhiên không phải rồi. Thế tại sao chứ? Ta lo cho Nhị gia ngài đấy. Ta đang ổn lắm mà, có gì để cô lo lắng đâu? Vân Thanh Hiền nhậm chức quan mới,

    Trước đây hắn có rất nhiều hiềm khích với Long gia, Nhị gia ngài… thật sự không nên hấp tấp như thế, càng không nên khiêu khích như vậy. Ta đâu có khiêu khích, chúng ta qua đó đánh đàn vừa khéo gặp được hắn. Ta vốn có lòng tốt

    Bảo hắn dùng chung đình nghỉ mát, là hắn tự bỏ đi mà. Rốt cuộc có ý gì thì lòng Nhị gia rõ nhất. Ta lười cãi với ngài. Vừa nãy phu nhân đang lo cho ta à? Tại sao cô phải quan tâm ta chứ? Có sao? Không nhớ nữa. Nếu cô đã

    Là nhị thiếu phu nhân của Long gia rồi thì chuyện Phục Hy phổ có thể… Không thể. Rốt cuộc là khúc nhạc nào lại lạ lùng đặc biệt đến thế? Là khúc lâm chung của sư phụ ta đấy. Xin lỗi, mạo phạm rồi. Không sao. Dù sao mọi chuyện đã qua rồi,

    Huống hồ khúc nhạc này quả thật bất phàm. Cái này là Phục Hy phổ còn lại à? Là Phục Hy phổ, nhưng cũng không hoàn toàn là thế. Lời này là sao? Nhị gia hãy so sánh hai trang cầm phổ này, xem xem có chỗ nào khác nhau. Hai trang cầm phổ này

    Quả thật khác biệt. Rốt cuộc cái nào mới là thật? Cái này là cầm phổ mà hai ta phát hiện ở phòng sách của Sử đại nhân. Mà cái này là cầm phổ mà sư phụ ta đã đàn trước khi bị hành hình. Hai cầm phổ có rất nhiều điểm khác biệt.

    Nhưng lại vô cùng giống nhau. Tại sao lại thế? Đây cũng là điều mà ta suy nghĩ cỡ nào cũng chẳng thể hiểu được. Cô nói xem có khi nào sư phụ cô sốt ruột nên nhớ sai rồi không? Không thể nào,

    Trước giờ sư phụ ta xem sơ cầm phổ là không thể quên được. Huống hồ ngay giây phút sống chết, người có thể để lại âm nhạc cho đời, tất có ý nghĩa sâu xa. Nốt nhạc của hai trang cầm phổ giống nhau, chỗ khác biệt chính là cách đánh.

    Trước đây ta cũng phát hiện ra những nốt nhạc này dường như có ý nghĩa khác. Có ý nghĩa khác? Những nốt nhạc này với cách đánh lần lượt đại diện cho canh giờ và phương hướng khác nhau. Nhưng điều kỳ diệu trong đấy

    Đến giờ ta vẫn chưa tìm tòi ra được. Trong đấy chắc chắn có lời mà sư phụ muốn nói, có lẽ bí mật được giấu trong những cách đánh được sửa lại này. Nhị gia, để ta giải chữ, làm phiền ngài ghi lại.

    Ngón trỏ ở Huy mười hai, móc năm, gảy bốn… Tiểu Bảo, hôm nay sẽ để con thấy được tuyệt kỹ thành danh của cha. Phi long nhập hải! Sao nào? Bóng vào chưa? Tiểu Bảo! Tiểu Bảo! Đau không con? Cha, mẹ bảo người so đo thắng thua quá

    Phần nhiều là tâm trí chưa chín chắn. Vừa nãy cú sút của cha đau quá. Tiểu Bảo, cha đã nhường chín phần sức mạnh với con rồi đấy, là do cơ thể con yếu quá, sau này phải tập võ đàng hoàng để khỏe mạnh nhé. Yên tâm, có cha ở đây,

    Bao học bao giỏi. Thật ạ? Tất nhiên rồi! Tiểu Bảo, con đừng cho mẹ con biết chuyện ngày hôm nay nhé. Nếu mẹ con biết rồi thì sau này không cho con chơi xúc cúc với cha nữa đâu. Không đau nữa. Nam tử hán sợ đau gì chứ? Đi thôi.

    Sao nhị ca nhị tẩu còn chưa tới? Cha ăn vụng. Không biết con noi theo cha à, đừng dạy hư Tiểu Bảo. Hai người thành thân giả sao suốt ngày cứ dính lấy nhau thế? Chắc thành vợ chồng thật rồi nhỉ? Tiểu Bảo sao thế? Đập phải chỗ nào thế này?

    Vừa nãy đi học về còn ổn lắm mà? Lúc nãy chơi với cha… Trẻ con nghịch ngợm, khó tránh khỏi va chạm. Thật à? Hồi bé ta suốt ngày đánh nhau, cũng có thể lớn lên vừa cao vừa khỏe đấy thôi. Phượng Vũ à, người làm mẹ như muội

    Phải học cách “nuôi thả”. Mẹ, Tiểu Bảo không sao đâu, không đau chút nào hết. Chốc nữa về phòng mẹ bôi thuốc cho con nhé. Tam gia. Nhị gia với nhị phu nhân không tới dùng bữa đâu, Mọi người cứ dùng thoải mái. Cuối cùng cũng có thể ăn cơm rồi.

    Chuyện thành thân của nhị ca thành thật rồi à? Huynh đi đâu thế? Ta đi xem thử. Hai người ăn trước đi. Đừng làm phiền hai người họ làm chuyện quan trọng. Chuyện quan trọng? Sao muội biết họ đang làm gì chứ? Giữa vợ chồng với nhau

    Thì chẳng phải chỉ có mấy chuyện đó thôi à? Ta sợ huynh quấy rầy chuyện tốt của Mộc Nhi và Nhị gia. Thật à? Đơn giản vậy thôi? Thật mà, đơn giản thế thôi. Tam gia yên tâm ăn cơm đi. Cha ăn thịt này. Ừ. Tiểu Bảo ngoan quá.

    Đã giải nốt nhạc ra rồi, nhưng sao lại không tìm thấy nội dung chính nhỉ? Chẳng lẽ chúng ta nghĩ sai rồi? Hay là không phải sư phụ của cô… Sao cô chẳng sốt ruột chút nào vậy? Người như Nhị gia

    Đoán bậy đoán bạ cũng không có được nội dung chính, cho dù ngài sốt ruột quá cũng vô ích thôi. Còn không bằng nghỉ ngơi thật tốt. Nhị gia có thể không ăn nhưng ta thì không làm được đâu. Đừng nhúc nhích. Ngài làm gì thế? Cô sợ gì chứ? Không được.

    Chúng ta đã là vợ chồng rồi, cô xấu hổ gì hả? Ai xấu hổ chứ? Nhị gia đừng có nói lung tung. Ta đâu có nói lung tung, chuyện của chúng ta đã được người cả kinh thành biết hết rồi. Coi chừng ta chiêu cáo thiên hạ sự thật đấy.

    Đến lúc đó không chỉ Nhị gia mất sạch mặt mũi, mà cả Long gia cũng phải xấu hổ nữa. Mặt mũi của Long gia ta là chuyện nhỏ, nhưng hai ta phạm phải tội khi quân đấy, nếu hoàng thượng điều tra thì Cư gia các cô… Ngài…

    Ta phải tiếp tục nghiên cứu đây. Cầm phổ à… Ngươi nhận ra ta nhưng ta không nhận ra ngươi. Thôi bỏ đi. Mộc Nhi. Nha đầu ngốc. Cô bảo ta phải ngủ thế nào đây? Nha đầu ngốc. Nha đầu ngốc. Nha đầu ngốc. Nha đầu ngốc. Nha đầu ngốc. Nha đầu ngốc.

    Lão nhị, nửa đêm nửa hôm không lo ngủ mà ôm cái gối làm gì ở đây thế? À… có người giành chỗ ở của ta rồi, ta phải đến phòng khách ở nhờ một đêm. Trước kia không nhận ra nhị đệ lại có phong độ như thế. Có vẻ

    Chỉ có tâm với mỗi Cư cô nương thôi nhỉ. Ai bảo? Long Nhị ta vẫn luôn như vậy, quân tử phong độ được mọi người đánh giá tốt mà. Có lúc ta ngưỡng mộ đệ với tam đệ thật đấy, có thể thoải mái như vậy,

    Không như đại ca ta, thân ở trong triều đình, có rất nhiều chuyện đè ép khiến ta không thở nổi. Đại ca, dạo này có phải huynh muốn điều tra vụ án lớn nào không? Không phải tra án, tháng sau là lễ mừng thọ của thái hậu,

    Quận vương các nơi đều phải vào kinh chúc phúc. Không thể để mất trị an trong kinh. Từ nay tới nửa tháng sau, mọi người trong triều đều rất bận rộn. Tốt quá, đại ca cứ dọn về Trấn Phủ ti luôn cho rồi đi. Như thế cũng tiện hành động hơn.

    Thế tiểu đệ tạm dùng phòng của đại ca nhé. Tên tiểu tử đệ… tính kế lên đầu của đại ca đệ luôn rồi à? Quyết định vậy nhé. Đại ca đi thong thả. Ta đi ngủ đây. [Thượng Dương môn] Tại sao học đàn lại khó như thế? Đã học mấy ngày rồi

    Mà chẳng đàn được hoàn chỉnh khúc nào cả. Nương nương đừng sốt ruột, chắc chắn là do người của Âm Ti phủ lơ là, không có tận tâm chỉ bảo. [Lệ phi] Nhưng lễ mừng thọ của thái hậu sắp đến, nếu ta không luyện được khúc nhạc này

    Thì phải dâng quà cho thái hậu thế nào đây? Là ta. Long đại nhân. Đừng nhìn nữa, chỉ có ta thôi. Ta cất công đứng đây chờ huynh đấy. Chốn hậu cung sao có thể xằng bậy như thế? May mà không có ai phát hiện,

    Không thì cô phải ăn nói thế nào đây? Cho huynh này. Tại sao lại cho ta? Đây là mứt hoa quả được cô mẫu tặng đấy. Chỉ là… ta không thích ăn ngọt. Nên mới tặng nó cho huynh. Long đại nhân không thích à? Vốn muốn mượn hoa hiến Phật.

    Nếu đã không thèm thì thôi vậy. Lòng tốt thế này sao lại có thể chối từ? Cảm ơn Thư nữ hiệp. Ăn đi.