Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 16 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 16] Ăn đi. Là ai mà hỗn xược như vậy, dám hẹn hò riêng trong hậu cung. Bẩm nương nương, là chỉ huy sứ Ô Kim vệ, Long đại nhân.

    Còn nữ tử đó là… Là ai? Là cháu gái của Thư quý phi, Thư Nhược Thần. Hạ quan tham kiến Lệ phi nương nương. Cô nam quả nữ ở hậu cung lôi lôi kéo kéo, còn ra thể thống gì nữa? Người đâu, bắt cho ta. Vâng. Dừng tay!

    Cô của ta là Thư quý phi, cô dám ra tay với ta thì cẩn thận cô ta không tha cho cô đấy. Còn không ra tay đi? Vâng. Buông ra! Cô không sao chứ? Hỗn xược. Nam nữ không thể thân cận, xem ra cô của ngươi

    Không dạy quy tắc lễ nghi cho ngươi nhỉ. Gặp bổn cung mà không hành lễ, miệng mồm sắc bén như vậy, hôm nay bổn cung sẽ chịu mệt thay cô ngươi dạy dỗ ngươi. Người đâu. Vả miệng. – Cô… – Nương nương bớt giận.

    Hạ quan tuân lệnh hộ tống Thư tiểu thư xuất cung, chắc là nương nương hiểu nhầm rồi. Tuân lệnh? Lệnh của ai? Hoàng thượng hay là thái hậu? Lệ phi. Thần Nhi tham kiến cô mẫu. Long đại nhân phụng lệnh của ta hộ tống Nhược Thần về. Sao nào,

    Lệ phi có ý kiến gì? Nhưng ban nãy, chính mắt muội muội thấy hai người bọn bọ có cử chỉ thân mật, hành vi không kiểm soát. Chẳng lẽ là cháu gái của Thư quý phi nên có thể bao biện giấu diếm? Hỗn xược. Ngươi chỉ là một phi tần nhỏ bé

    Mà lại dám ăn nói càn rỡ như thế với ta. Bổn cung là quý phi, có trách nhiệm giúp đỡ thái hậu quản lý hậu cung. Lệ phi lấy thân phận người dưới phạm thượng, ăn nói càn rỡ. Người đâu. Có. – Vả miệng. – Vâng. Cô dám! Thư Trinh Nhi,

    Nếu hôm nay cô dám đụng đến một cọng tóc của ta, thì ta sẽ tìm hoàng thượng làm chủ cho ta. Hạ quan tham kiến quý phi nương nương. Ngươi lui xuống trước đi. Hạ quan cáo lui. Thần Nhi. Cô mẫu. Nhược Thần biết sai rồi. Con sai chỗ nào? Con…

    Cho cô mẫu biết, con và chỉ huy sứ Long Đằng quen biết như thế nào. Bọn con… Con và Long đại nhân không quen biết. Long đại nhân thấy con bị Lệ phi ức hiếp, nên mới giữa đường thấy chuyện bất bình ra tay cứu giúp. Con và Long đại nhân

    Cùng lắm chỉ là tình cỡ gặp gỡ thôi. Thần Nhi à, con cũng không còn nhỏ nữa, sau này làm chuyện gì cũng phải chú ý chừng mực. Cô mẫu dạy rất đúng, Nhược Thần đã nhớ. Lần này, trong thọ yến của thái hậu, ta sẽ mượn cơ hội tuyên bố

    Để con chính thức nhập cung. Đa tạ cô mẫu. [Long phủ] [Nhị thiếu phu nhân, nhị thiếu phu nhân, nhị thiếu phu nhân.] [Việc này…] – [Ở đâu vậy chứ?] – [Nhị thiếu phu nhân.] [Nhị thiếu phu nhân.] Nhị thiếu phu nhân. – Đi đâu mất rồi? – Đúng vậy.

    Nhị thiếu phu nhân. Tham kiến Nhị gia. Gia có thấy tân phu nhân không? Các ngươi muốn tìm Mộc Nhi à? Chẳng phải sao. Sáng sớm hầu hạ phu nhân chải đầu trang điểm, mới nửa canh giờ mà đã chạy đi đâu mất rồi.

    Nếu cô ấy chán thì cứ tùy cô ấy đi đâu thì đi. Bình thường Mộc Nhi quen nhàn tản rồi, chắc là cô ấy cũng không học được những quy tắc này đâu. Nhị gia, phu nhân vào cửa là chính phòng, sau này cũng là bộ mặt của Long phủ đấy.

    Có lý. Sáng nay ta nghe cô ấy nói muốn ra cửa hàng chọn đàn. Ra ngoài rồi? Mau đuổi theo, mau đuổi theo. Phu nhân mới vào cửa không thể vô cớ lộ mặt. – Nô tỳ cáo lui. – Đúng vậy. Chúng ta nhanh đuổi theo, nhanh.

    Ra đây đi, người đã đi hết rồi. Đi thật rồi à? Biết trước là có nhiều quy tắc như vậy thì có nói gì ta cũng không gả. Biết sớm cô khó hầu hạ như vậy thì ta chẳng lấy. Nếu so về khó hầu hạ hơn

    Thì ai mà dám sánh với Nhị gia chứ. Ta… Ăn không? Ăn. Ta đói từ sáng sớm đến giờ, sắp bị hành hạ chết luôn rồi. Quy tắc của người nhà giàu như các ngài đúng là khó học. Ta nói này, tại sao cô đến đã lâu như vậy

    Mà vẫn không quen thế? Chúng ta phải nhanh chóng nghĩ cách ly hôn, không thì cái mạng của ta sớm muộn gì cũng chôn vùi ở Long gia. Cô biết có bao nhiêu cô nương nhà giàu chen chúc vỡ cả đầu để vào Long gia chúng ta không? Vậy thì tốt quá,

    Mong Nhị gia nhanh chóng tìm một nữ tử mình mến mộ rồi tha cho Mộc Nhi một mạng. Có vẻ Cư cô nương cũng không muốn biết tin tức ta tìm hiểu được nhỉ. Chắc chắn là có liên quan đến tung tích cây đàn – của sư phụ cô. – Ta muốn!

    Rốt cuộc thì đàn của sư phụ ta đang ở đâu? Ta cho cô biết thì có lợi gì nào? Đã đưa Phục Hy phổ cho ngài rồi, ngài còn muốn gì nữa? Cư cô nương đã gả vào Long phủ được hơn nửa tháng, có thể nào đi nữa

    Thì cũng phải sửa miệng gọi ta một tiếng phu quân chứ. Ta… Phu… [Mộc Nhi.] [Mộc Nhi, đừng trốn nữa,] ta biết hai người đang ở trong đó. – Sớm không đến muộn không đến, – Phượng Vũ tỷ tỷ. cứ phải đến đúng lúc này, thật là mất hứng.

    Có vẻ ta đến không đúng lúc nhỉ? Không đâu, không đâu, không đâu, đúng lúc lắm, tỷ tỷ tốt của ta. Tiếng tỷ tỷ tốt này của muội không phải là gọi không đâu. Có tin tức về đàn của sư phụ muội rồi đấy. Thật à? Trong Âm Ti phủ,

    Được Âm Ti đương nhiệm, Hoa Nhất Bạch bảo quản. Ơn đức lớn của Phượng Vũ tỷ tỷ, Mộc Nhi không thể nào quên. Tỷ tỷ, Hoa Nhất Bạch là người như thế nào? Ta đã dùng đến thế lực trong giang hồ của Tam gia thăm hỏi mấy lần mới biết.

    Người này là đối thủ lớn nhất của sư phụ muội khi còn sống, thèm muốn vị trí Âm Ti đã lâu, đến sau khi sư phụ muội bị hành hình mới được như nguyện. Vì khả năng đánh đàn hơn người nên đến nay cũng là người rất được thái hậu yêu thích.

    Là đệ tử duy nhất của sư phụ cô, mà lại không biết nhân vật như thế này. Ta chưa từng nghe sư phụ nhắc đến người này. Nhưng dù thế nào đi nữa, thì ta cũng phải lấy lại cây đàn thuộc về sư phụ ta. [Long phủ]

    Tại hạ có việc xin gặp Long phủ nhị thiếu phu nhân. Tỷ tỷ mới nói đàn của sư phụ ta đang ở chỗ của Âm Ti mới Hoa Nhất Bạch, có phải là thật không? Đương nhiên rồi. Vậy tỷ tỷ có biết

    Làm thế nào mới có thể vào được Âm Ti phủ không? Muội muốn tự đi lấy đàn cổ? Gia, người này sao lại có vẻ rất giống Sư Bá Âm? Tương tự nhưng thần thái không giống. – Hơn nữa người này… – Ta và Sư Bá Âm

    Vốn không phải cùng một loại người, [Âm Ti – Hoa Nhất Bạch] cần gì phải đánh đồng với nhau? Tại hạ Âm Ti đương nhiệm Hoa Nhất Bạch. Ban nãy hai người khe khẽ nói chuyện riêng, ta nghe được hết đấy. Không biết lần này Hoa đại nhân đến…

    Xưng hô Hoa đại nhân thật sự không đủ nhã nhặn. Nhị gia có thể gọi tại hạ là Âm Ti được rồi. Thất lễ, thất lễ. Âm Ti đại nhân, không biết lần này Hoa đại nhân hạ mình tìm đến phu nhân ta là có việc gì?

    Âm Ti phủ chấn chỉnh lại, đang chiêu mộ người tài, tại hạ nghe nói khả năng đánh đàn của Long phu nhân cao siêu nên có ý đến gặp, muốn mời Long phu nhân vào Âm Ti phủ để dốc sức vì triều đình. Nhưng Âm Ti phủ thuộc Lễ bộ,

    Bình thường phải ra vào cung, người tiếp xúc cũng toàn là hoàng thân quốc thích, hơn nữa tuy Âm Ti phẩm cấp không cao, nhưng lại rất dễ trở thành người được yêu thích trong Tử Cấm thành. Muốn vào đó cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.

    Vậy Hoa Nhất Bạch thì sao? Có thể ra tay từ hắn không? Theo tìm hiểu thì Hoa Nhất Bạch rất thích mặt mũi, hơn nữa lòng ham công danh lợi lộc rất lớn, làm việc khéo đưa đẩy mà lại có bụng dạ thâm sâu, không dễ đối phó. Đúng rồi,

    Hắn ta còn mắc bệnh thích sạch sẽ rất nghiêm trọng, đúng là một người kỳ lạ. Tỷ tỷ đúng là có bản lĩnh, nghe được nhiều tin tức nội bộ như vậy ở đâu thế? Trong giang hồ đều là huynh đệ, huống chi Tam gia còn là minh chủ võ lâm,

    Đương nhiên là tai mắt ở khắp nơi. Bây giờ đã tìm hiểu được tin tức rồi đấy, nhưng vẫn cần có kế hoạch về lâu về dài. Huống chi đàn lại được thái hậu ban thưởng, muốn lấy lại nói dễ hơn làm. Dù có không dễ thì ta cũng phải thử.

    Chuyện này không ổn, ta không cho phép. Nhị gia có biết địa vị trong cung của ta không? Hoa đại nhân có biết thế lực trong kinh thành của Long mỗ ta không? Hoàng thượng vừa hạ chỉ ban hôn mà Hoa đại nhân đã muốn kéo

    Thiếu phu nhân duy nhất trong Long phủ vào cung nhậm chức. Hoàng thượng hết sức để ý đến Nhị gia thì Long phu nhân càng phải báo đáp cho triều đình. Hoa đại nhân nói đùa. Ta và phu nhân mới thành hôn chưa lâu,

    Chuyện báo đáp triều đình này còn phải nhờ vào nhân tài như Hoa… Âm Ti đại nhân mới đúng. Nhị gia nói có lý. Nhưng quốc gia, quân vương quan trọng, sao có thể để chuyện tình cảm phá hỏng nghĩa lớn chứ? Chỉ cần Long phu nhân có thể vào cung

    Thì tại hạ đảm bảo… Đa tạ Hoa đại nhân yêu thích. Chuyện vào cung này Long mỗ sẽ tìm cơ hội để đích thân thỉnh tội với hoàng thượng, không cần phiền đến Hoa đại nhân. Chuyện này Nhị gia nói là được sao? Nếu tại hạ đã đến

    Thì chắc chắn phải gặp mặt Long phu nhân. Nếu chính miệng cô ấy từ chối thì ta sẽ không ở lại nữa. Hôm nay cô ấy không được khỏe, không tiện gặp khách. Lý Kha. Có. Tiễn khách. Vâng. Hoa đại nhân, mời. Là Âm Ti. Là Âm Ti. Nhị ca,

    Đồ giả Sư Bá Âm này là chuyện gì vậy? Âm Ti phủ sẽ không vô cớ tìm người vào cung nhậm chức. Chuyện này chắc chắn có lý do. Gia, có nên nói rõ chuyện này với nhị thiếu phu nhân không? Không được. Còn đệ nữa.

    Nếu nhị tẩu của đệ biết chuyện này thì ta sẽ tìm đệ tính sổ đầu tiên đấy. Ta… Ta mới vào cửa, có biết gì đâu? Sao chuyện tốt không có của ta mà bị mắng lại toàn là ta? [Cuối cùng phải làm thế nào mới vào được Âm Ti phủ đây?]

    Nhị gia. Thứ này sao lại xuất hiện trong tay nhị thiếu phu nhân? Là tiểu nhân sơ sót, làm nhị thiếu phu nhân nhọc lòng. Không đâu, không đâu, không đâu. Nhị gia, ngài đừng trách hắn. Là ta nhàm chán chịu không nổi nên mới muốn làm việc cho giãn gân cốt.

    Trước đây, trong tiệm rượu, chuyển rượu, giặt đồ cũng làm quen cả rồi, ngài muốn ta ngồi không thì sẽ trở nên lười biếng. Lười thì lười đi. Để ta xem sau này ai dám sơ sót với cô. [Hôm nay Nhị gia làm sao thế?] Đến nay

    Cô đã là nhị thiếu phu nhân của Long gia, không phải là Cư Mộc Nhi trước đây nữa, thế nên cô cứ yên tâm lười biếng rồi mập lên. Nhưng có một việc. Cô chỉ cần ngoan ngoãn ở trong Long phủ là được.

    Cuối cùng thì hôm nay Nhị gia làm sao thế? Sao cứ thấy là lạ. Hôm nay ta tranh thủ thời gian khi bận rộn là để đưa cho cô cái này. Đây là… Cô nhìn cho kỹ đi. Đây là thủy ngọc. Đây là thứ hiếm thấy chỉ có trong cung,

    Nghe nói là cống phẩm chế tạo đặc biệt của người Tây. Nhị gia có được từ đâu thế? Là thương hộ số một kinh thành, không có thứ gì ta muốn có mà lại không có được. Thật sự? Cống phẩm của người Tây đương nhiên là ở trong cung.

    Thứ này là ta nhờ người khác mua được từ người Tây xa xôi, có một không hai. Quý giá quá, ta không thể nhận được. Chúng ta đã thành thân rồi, tại sao cô không dám nhận? Quà quá quý giá, ta đeo không hợp. Uổng lòng ta mất công làm cô vui,

    Vậy mà cô còn từ chối ta. Thứ gia đã tặng thì sẽ không có lý nào lấy lại. Nhị gia mới nói cái gì? Ta nói quán trọ còn có việc, ta đi trước đây. Nói huynh kiểm tra bài tập cho Tiểu Bảo mà sao huynh lại chơi một mình vậy?

    Cái thứ văn nhã thế này, ta không quen nó đâu. Tam gia có tâm sự ư? Tại sao lại không tập trung? Nếu có một chuyện muội bắt buộc phải làm, nhưng muội lại phải rời khỏi Long phủ thì muội sẽ làm thế nào? Nếu bắt buộc phải làm thì cứ đi làm,

    Làm xong rồi về là được. Ta không có ý đó. Ta nói là… Ta nói là… Muội có khi nào rời khỏi ta vì chuyện gì đó không? Tam gia ở đâu thì Phượng Vũ sẽ ở đó. Ta đã nói rồi mà. Thứ như tình cảm

    Sẽ không thể không chịu nổi thử thách, nhị ca suy nghĩ nhiều quá rồi. Nhị gia lại làm sao? Hôm nay, khi ta về phủ thì gặp được Hoa đại nhân của Âm Ti phủ đến gặp nhị ca, nhưng nhị ca lại đuổi hắn đi. Sau đó ta hỏi Lý Kha

    Thì hắn nói Hoa Nhất Bạch đến tìm nhị tẩu, nhưng nhị ca ra lệnh rằng chuyện này không được cho nhị tẩu biết. Ta cảm thấy chẳng có gì phải giấu diếm cả. Mộc Nhi đúng lúc muốn tìm Hoa Nhất Bạch đó để lấy lại đàn của Sư Bá Âm.

    Cơ hội lớn như vậy mà tại sao Nhị gia lại giấu diếm muội ấy? Sao ta biết chứ? Con người ta không giỏi nhất là giữ bí mật, bây giờ ta đang nghẹn đến nỗi trong lòng phát hoảng đây. Muội nói xem, ta có nên nói không?

    Nếu Nhị gia đã không cho huynh nói thì chắc chắn có cái lý của ngài ấy. Chỉ là với tính cách của Cư Mộc Nhi mà biết được chuyện này thì e là sẽ càng phản tác dụng. Muội nói xem, ta sớm không về muộn không về,

    Tại sao lại cứ phải đụng trúng chứ? Đụng trúng thì cũng được, tại sao ta còn nhiều chuyện hỏi thêm một câu? Bây giờ thì tốt rồi, nhị ca chẳng lo lắng gì, nhị tẩu bị giấu diếm không hay biết, ta kẹp ở giữa khó xử cả hai bên.

    Muội nói xem, ta phải làm thế nào đây? Chuyện này cũng chẳng có gì cả. Tam gia yên tâm, Phượng Vũ sẽ giúp huynh giải quyết chuyện này. Thật à? Muội có cách gì hay? Cách thì cũng không phải là không có. Sư phụ. Đàn của sư phụ. Ra đây đi.

    Nếu các hạ đã dụ ta ra đây thì sao lại trốn trốn tránh tránh? Không hổ là đệ tử của Sư Bá Âm, khả năng nghe không tầm thường. Đây là đàn của sư phụ ta. Xin hỏi các hạ có phải Hoa Nhất Bạch Hoa đại nhân?

    Có vẻ đúng là ta không tìm sai người. Thế này là có ý gì? Long Nhị gia cũng không đủ thành thật với phu nhân của mình. Ngài từng đến tìm Nhị gia? Nhị tẩu! Mộc Nhi! Sao Nhị tẩu nói không thấy là không thấy nữa thế? Là ta sơ sót,

    Vậy mà lại không nhận ra vấn đề trong tiếng đàn đó. Cuối cùng thì người kia là ai? Mộc Nhi. Muội chạy đi đâu vậy? Cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì? Nhị tẩu, sao tẩu lại bất ngờ mất tích? Nhị gia đâu? Bây giờ đang ở chỗ nào?

    Nhị ca à? Nhị ca đến quán trọ. Hôm nay là ngày tính sổ sách, huynh ấy sẽ không vắng mặt. Nhị tẩu. Chúng ta đừng xen vào chuyện này nữa. Không phải. Cuối cùng thì bây giờ là tình huống gì vậy? Có lẽ là muốn hỏi rõ Nhị gia.

    Dù sao thì đây cũng là chuyện của phu thê bọn họ, chúng ta không tiện xen vào. Việc này thì hỏi nhị ca làm gì? Nhị ca cũng có biết đánh đàn đâu, từ nhỏ huynh ấy đã chẳng biết một âm nào cả.

    Dù sao thì chuyện của Hoa Nhất Bạch này cũng không thể trách ta được, ta chẳng nhắc một chữ nào cả, nhị ca đừng hòng mắng ta. [Sổ sách] Nhị gia, sổ sách đã tính toán xong cả rồi, mời ngài xem. Đúng rồi. Mấy ngày nữa là thọ yến của thái hậu,

    Khi ấy sẽ có người đến từ khắp nơi chúc mừng, Long gia chúng ta cũng phải chuẩn bị một phần quà lớn, không được thua kém người khác. Nhị gia cứ yên tâm, ta đã lo liệu xong chuyện này, sẽ không để Long gia mất mặt đâu. Có điều,

    Bây giờ còn một chuyện khác rất hóc búa. Còn có chuyện Thiết chưởng quỹ thấy hóc búa cơ à? Nói thử xem nào. Nhị gia đừng chê cười ta nhé. Chuyện của Đệ Nhất Lâu. Lão Thiết, chuyện mua lại Đệ Nhất Lâu chẳng phải đã bàn bạc xong cả rồi à?

    Có gì mà hóc búa chứ? Việc này… đúng là bàn xong rồi, nhưng ai mà ngờ vịt đã nấu chín mà cũng bay đi được. Nha môn… Bên phía nha môn trở mặt trước hạn. Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu vẫn là sản nghiệp dưới danh nghĩa Chu Phú,

    Không hề có người thừa kế, tại sao nói trở mặt là trở mặt? Huống chi, sau khi hắn chết, cũng là được triều đình xử lý, bán lại cho người khác, Long gia chúng ta là người đầu tiên giành được, cũng trả tiền cọc rồi. Cuối cùng thì đây là ai

    Mà dám cướp miếng thịt mỡ khỏi miệng Long gia chúng ta? Nhưng người chủ mới này mãi cũng không lộ mặt, là nha môn đưa tiền cọc về đấy. Còn mang luôn cả ba phần tiền vi phạm khế ước chủ mới đưa đến. Còn… Không qua loa chút nào đâu.

    Đây là một con số không nhỏ đấy. Đây là người ở đâu vậy? Nếu nói trong kinh thành này có người dám đụng đến chuyện làm ăn của Long gia chúng ta thì cũng chẳng được mấy nhà, có điều không biết là ai, tại sao lại cứ muốn tranh giành

    Chuyện làm ăn của Đệ Nhất Lâu với chúng ta. Không điều tra được mới là điều hóc búa nhất. Người này có thể giành được quyền kinh doanh từ tay chúng ta, vậy thì chắc chắn không đơn giản. Chắc chắn không phải vung bạc là có thể giải quyết được.

    Chắc chắn hắn có đường đi ở cả quan phủ và thương hộ, hơn nữa quan hệ trong triều đình càng phức tạp. Chuyện này chắc chắn không đơn giản. Thiết chưỡng quỹ yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta. Được. Lão Thiết à, vậy mới nói, đừng lo lắng nữa.

    Nhìn gia của chúng ta xem, sắp ra oai rồi đấy, có người sắp phải đổ máu độc rồi đây. Long Dược. – Phu nhân. – Phu nhân. Phu nhân đến đây có việc gì? Ta còn không đến thì còn bị ngài giấu diếm đến bao giờ chứ? Việc này…

    Chắc là phu nhân hiểu nhầm rồi. Lý Kha, đi thôi. Chẳng phải nói muốn đi chẻ củi à? Ta nói bao giờ cơ? Không… Còn trẻ mà vẫn ngốc như vậy. Thiết chưởng quỹ. Nhị gia. Ông đi đóng cửa lại, đừng làm phiền đến khách. Đi đi đi. Không chẻ củi sao?

    Củi ở bên ngoài. Có phải hiểu nhầm hay không thì trong lòng ngài rõ nhất. Phu nhân, ta có thể giải thích chuyện này. Nào nào nào, ngồi xuống đi, – Từ từ nói. – Ngài không cần giải thích. Ta đã gặp Hoa Nhất Bạch. Ngài ấy từng đến,

    Nhưng bị ngài tự ý từ chối. Việc này. Ta đến đây là để cho Nhị gia biết đây là chuyện riêng của ta, Nhị gia không có quyền can thiệp. Nếu cô đã là người Long gia thì đương nhiên là ta có quyền can thiệp. Huống hồ, nào có nam nhân nào

    Đồng ý cho thê tử mình gặp một nam nhân chưa thành thân. Về tình về lý, ta cũng nên đuổi hắn đi. Ta… Long Dược, ngài ngang ngược không nói lý lẽ, cố tình gây sự. Hai chúng ta thành hôn, danh nghĩa là cưới gả nhưng thực tế là hợp tác,

    Ngài có lý do gì tự ý quyết định cho ta? Thì… Dù là trên danh nghĩa nhưng cô cũng phải tuân thủ đạo làm vợ chứ? Hơn nữa, ta cũng vì muốn tốt cho cô thôi. Chuyện trong cung có thể không tham dự thì đừng tham dự vào.

    Ta cũng không muốn để phu nhân dính vào trong đó. Tại sao ta muốn vào Âm Ti phủ, chẳng lẽ Nhị gia không rõ sao? Cần gì phải lảng tránh vấn đề? Dù sao thì ta cũng nói rồi đấy, không được đi là không được đi. Âm Ti phủ không may mắn,

    Âm Ti, tức địa phủ. Sư Bá Âm sư phụ cô đã bị cái tên này hại chết. Không ngờ Nhị gia lại là người ngang ngạnh như vậy. Hôm nay, dù có vào mười tám tầng địa ngục, thì ta cũng phải vào hang cọp để lấy đàn cổ của sư phụ ta về.

    Cư Mộc Nhi. Nếu cô thật sự muốn tốt cho sư phụ của cô thì cô không thể khư khư cố chấp được. Cô bình tĩnh lại đi. Nếu hôm nay, người qua đời là người bên cạnh ngài thì ngài có thể bình tĩnh không? Ta biết lo ngại của Nhị gia.

    Ngài yên tâm, chuyện gì cũng sẽ được một mình ta đảm đương, sẽ không để liên lụy đến Long gia. Cô có tin rằng cô bước ra khỏi cửa Long gia thì ta sẽ viết giấy bỏ cô không? Mộc Nhi mong còn chẳng được, đa tạ Nhị gia.

    Cô muốn đi thì cứ đi đi, chuyện này có liên quan gì đến ta chứ? Lý Kha. Đến Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu với gia. [Lục Nghệ phường] Gia, đây vẫn là Đệ Nhất Lâu sao? Sao lại biến thành như thế này? Đúng là càng lúc càng thú vị.

    Chân trước vừa trả tiền đặt cọc thì chân sau đã chuẩn bị khai trương. [Lục Nghệ phường] Đi nào, cùng gia đi xem xem. Vâng. Lục Nghệ phường vẫn chưa khai trương, mời ông chủ Long về cho. Có vẻ chủ nhân của các cô đã chuẩn bị từ trước.

    Chủ nhân doán việc như thần, lệnh cho hai người chúng ta đợi ở đây. Khuyên ông chủ Long đừng phí sức, khi nào Lục Nghệ phường khai trương thì chắc chắn sẽ gửi thiệp mời đến. Long Dược ta đến để bàn chuyện làm ăn, hai cô cũng đừng phí sức nữa.

    Tránh đường. Nếu ông chủ Long không biết điều thì đừng trách chúng ta không khách sáo. Ông chủ Long không biết điều nhưng chủ nhân của các cô lại đổi ý rồi đấy. Tránh đường. Đây… Gia, mùi son phấn nồng quá, chắc chắn không phải là nơi đứng đắn gì.

    Phường chủ Lục Nghệ phường không chỉ ra tay hào phóng, mà còn là một người đẹp tuyệt trần. Chẳng trách có thể cướp được quyền kinh doanh Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu từ Long gia ta. Hỗn xược. Cô… [Phường chủ Lục Nghệ phường – Lâm Duyệt Dao] Gia,

    Thật sự là một nữ tử. Ăn nói kiểu gì vậy? Lục Nghệ phường vẫn chưa chính thức khai trương, nếu ông chủ Long muốn đến ủng hộ thì e là phải đợi thêm một thời gian mới được. Long Dược ta kinh doanh trong kinh thành đã nhiều năm,

    Nên làm tròn vai chủ nhà, bèn đến tìm riêng cô nương để bàn thêm về chuyện trong việc làm ăn. Không cần đâu. Ta kinh doanh Lục Nghệ phường chì là để tu tâm dưỡng tính chứ không phải vì lợi nhuận. Đường buôn bán của ông chủ Long

    Thôi thì cứ giữ lại để xử lý tiệm của mình đi. Nhìn cách ăn mặc của cô nương thì chắc không phải người Trung Nguyên. Ban ngày ban mặt thế này mà cô nương đeo mạng che mặt như vậy, cuối cùng thì có chuyện bí ẩn khó nói gì? Có vẻ hôm nay

    Ông chủ Long không đến vì chuyện làm ăn mà là… một lòng muốn xoi mói. Có vẻ Long mỗ đã đoán đúng, cô nương đúng là có chuyện bí bí ẩn khó nói. Thật ra Long mỗ chỉ muốn đến để ủng hộ việc làm ăn của Lục Nghệ phường thôi.

    Cô nương vội vàng đuổi khách như vậy, cuối cùng thì có bí mật gì không thể cho người khác biết? Ăn nói vớ vẩn. Tập Thu, Diệu Ngưng, tiễn khách. Vâng. Gia! Đây là ai vậy? Gia, người không sao chứ? Đau. Lý Kha, đỡ gia dậy. [Lục Nghệ phường] Dậy.

    Lục Nghệ phường này lại đối xử với ta như vậy. Ta là thương hộ số một trong kinh thành đấy! Các ngươi cứ đợi đấy! Chọc vào Long gia, đợi đấy cho ta! – Đây chẳng phải là Long gia Nhị thiếu à? – Đúng đúng đúng. Gia. Mau đỡ gia dậy. Nào.

    Chỉ là một Long Nhị mà lại đám bất kính với chủ nhân như vậy. Tại sao không để thuộc hạ dạy dỗ bọn họ? Làm chuyện chính quan trọng hơn. Những tên vô danh tiểu tốt như vậy không cần để ý. Vâng. [Âm Ti phủ] [Trúc ngâm phượng cầm thống] Đại nhân.

    Ta đã nói rồi, chuyện lớn đến mấy cũng không được ảnh hưởng đến việc ta sáng tác cầm khúc. Tiểu nhân biết sai. Nhưng… là Lệ phi nương nương đến. Ai? Lệ phi nương nương. Ta đã dặn bao nhiêu lần rồi, cứ nói ta không có mặt. Nhưng… Đại nhân. Đại nhân.

    Có đánh chết ta thì ta cũng không muốn dạy cô ta đánh đàn nữa. Ngươi có biết là ta đánh đàn mấy chục năm nay nhưng chưa từng thấy ai ngu ngốc như vậy không? Đại nhân, đó là Lệ phi nương nương đấy. Lệ phi nương nương.

    Dù có là Lệ phi nương nương nhưng cô ta cũng không thể như một khúc gỗ mục mà lại trách khả năng đánh đàn của người khác không tốt. Cửa sau. Đi. [Lệ phi nương nương đến.] Tham kiến Lệ phi nương nương. Hoa đại nhân,

    Ngài đúng là một người bận rộn. Hạ quan không dám. Hạ quan tham kiến Lệ phi nương nương. Chuyện bổn cung nói ngươi làm mà tại sao đã lâu lắm rồi chưa thấy trả lời? Nếu còn không có tin tức gì thì cứ tiếp tục để ngươi dạy bổn cung đi.

    Lệ phi nương nương tư chất thông minh, hạ quan tài hèn học ít, hạ quan sợ làm chậm trễ tiền đồ của Lệ phi nương nương. Được rồi, không cần nói những lời nhàm chán đó nữa. Ngươi không dạy được, bổn cung cũng chưa từng trách tội.

    Chẳng phải là nói ngươi xuất cung tìm người có thể dạy ta sao? Tại sao đến bây giờ mà bổn cung vẫn chưa nhìn thấy người đâu? Nương nương yên tâm, đã tìm được Cư cô nương như lời nương nương dặn. Bổn cung một lòng muốn học nghệ,

    Ngươi cũng đã dạy nhiều ngày, tại sao khả năng đánh đàn của ta vẫn không có tiến triển? Luyện đàn không phải chuyện một sớm một chiều, hơn nữa nương nương… Nương nương cũng đã có một ít thành công. Nương nương, xin đừng nôn nóng, Hoa đại nhân nhiều việc bận rộn,

    Huống hồ lại là nam nhân, không tiện ra vào nội cung. Hay là thử tìm cầm sư ở ngoài cung đi. Ngoài cung? Ngoài cung có cao nhân gì? Đồ đệ của cầm thánh Sư Bá Âm, Cư Mộc Nhi. Người này có thể dùng? Có thể, có thể. Hạ quan nghe nói

    Cư Mộc Nhi cũng có tài nghệ rất cao. Nương nương yên tâm, ta sẽ tìm người đến cho người, Thật sao? Thật. Vậy bây giờ cô ấy đang ở đâu? Việc này… Sao thế? Bổn cung hạ lệnh thì chẳng lẽ cô ấy dám kháng lại? Hay là Hoa đại nhân

    Viện cớ qua loa? Không phải. Nương nương minh giám, Cư cô nương… – Ta… – Đứng lại. Dân nữ Cư Mộc Nhi cầu kiến Lệ phi nương nương. Cho cô ấy vào. Dân nữ khấu kiến nương nương. Ngươi chính là truyền nhân duy nhất của cầm thánh Sư Bá Âm năm đó,

    Cư Mộc Nhi? Đúng vậy. Được nương nương quý mến, có phúc vào cung dạy đàn cho nương nương là niềm vinh hạnh của dân nữ. Bổn cung thấy ngươi còn rất trẻ, đã có kinh nghiệm dạy đàn cho người khác chưa? Chưa từng. Vậy thì cũng lạ thật đấy.

    Ngươi có tư cách gì để dạy bổn cung? Dân nữ tập đàn từ nhỏ, đến nay đã được hơn mười năm. Ngày này qua năm khác, chưa từng buông lơi, vậy nên sẽ để ý đến âm luật hơn. Thử hỏi

    Một cầm sư ngày nào cũng chỉ biết thu gom của cải lên lớp thì sao xứng để làm sư phụ của nương nương? Được lắm. Một lòng không có gì khác, từ đầu đến cuối vẫn vậy. Nương nương thanh khiết thông minh, dân nữ chắc chắn có thể phò tá người.

    Được. Hôm sau ngươi hãy vào cung, làm cầm sư bên cạnh bổn cung đi. Dân nữ tuân lệnh. Tạ nương nương khen thưởng. Hồi cung. Vâng. May mà Cư cô nương xuất hiện kịp thời. Chỉ không ngờ rằng cô lại thuyết phục được Long Nhị nhanh như vậy. Ta cũng không ngờ

    Hoa đại nhân đến tìm ta lại là việc bất đắc dĩ, sợ đắc tội Lệ phi nương nương nên mới miễn cưỡng đến thăm Long phủ. Còn nói gì mà tiếc người tài, thì ra tất cả là giả. Dù là Âm Ti phủ hay Lệ phi nương nương

    Thì cũng đều là làm việc vì triều đình. Huống chi cô đã nhận lời Lệ phi nương nương vào cung dạy đàn, còn về tại hạ như thế nào thì cần gì phải so đó quá. Hoa đại nhân nói vậy là sai rồi. Tuy ta đồng ý

    Vào cung dạy đàn cho Lệ phi nương nương, nhưng nếu ta dạy không tốt thì chẳng phải Âm Ti phủ cũng không chối được sai sót sao? Cô đang đe dọa ta ư? Nói quá rồi, nói quá rồi. Ta chỉ có một yêu cầu rất nhỏ nhoi.