Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 18 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 18] Lạc huynh, lâu lắm không gặp. Thật sự là ngươi. Lạc huynh, hai nhà Lạc, Mạc chúng ta xưa nay vẫn luôn có giao tình tốt hơn nữa Mạc gia ta bị bọn xấu hãm hại

    Rơi vào tình cảnh ngày hôm nay, cảm ơn Lạc huynh đã không ghét bỏ. Nói đi. Bảo ta đến đây rốt cuộc là có chuyện gì? Thiết nghĩ lần trước Lạc huynh điều tra vụ án nhất định là tận tụy hết mình, thiết diện vô tư

    Không ngờ lại bị tên Ninh Tu Duệ đó cướp công. Hơn nữa Ninh Tu Duệ giờ cậy mình được Hoàng thượng chống lưng, cưỡng chế can dự vào vụ án này, chắc là trong lòng Lạc huynh sớm đã không hài lòng rồi. Rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Lần này ta đến

    Là để hỗ trợ Lạc huynh lấy lại tôn nghiêm cho đại lý tự khanh. Trước đây ta và cha ngươi cùng làm quan trong triều, cũng nhờ có cha ngươi đề bạt nên mới bước được con đường làm quan này. Nay ngươi gặp nạn đến nhờ ta giúp đỡ,

    Ta ắt sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Có câu này của Lạc huynh thì ta yên tâm rồi. Nghe nói gần đây trong thành thường xuyên xảy ra vụ án trộm tim. Hôm qua lại mới có một người bị mất tim. Đúng vậy. Đại lý tự đang điều tra

    Nhưng chưa có tiến triển gì ngược lại ác long đó còn ngày càng ngông cuồng. Ác long trộm tim vốn là thảm kịch nhân gian. Lạc huynh, ta muốn nhờ huynh thỉnh cầu Hoàng thượng phái thêm lực lượng hỗ trợ thủ thành, làm tốt công tác trị an trong thành.

    Như vậy có thể ngăn chặn các vụ trộm tim tái diễn cũng để bảo vệ thái bình cho bách tính. Không ngờ ngươi lại có tấm lòng hướng về triều đình, quan tâm bách tính như vậy. Yên tâm đi, ta nhất định sẽ dốc sức hỗ trợ. Lạc huynh,

    Mạc mỗ vẫn còn một chuyện khẩn cầu. Nói đi. Lạc huynh cũng thấy bộ dạng không ra người không ra ngợm của ta hiện giờ rồi đấy. Mạc Thừa Phong của trước đây đã chết rồi vậy nên ta muốn nhờ Lạc huynh đăng cáo phó nói là

    Mạc Thừa Phong và hai cai ngục đã chết ở bãi biển, không ai sống sót. Như vậy cũng tiện để sau này ta hỗ trợ điều tra vụ án này. Được. Chỉ cần ngươi có thể khiến phạm nhân bị pháp luật trừng trị thì Lạc mỗ sẽ giúp ngươi.

    Làm phiền Lạc huynh rồi. [Ninh Tu Duệ,] [ngày chết của ngươi sắp đến rồi.] Lạc huynh, vậy Mạc mỗ xin cáo lui trước. Ta chỉ tiễn ngươi đến đây thôi. Trông cậy cả vào Lạc huynh rồi. Mời đi bên này. Ca ca đang gặp ai vậy? Người đó trông có vẻ rất quen.

    [Rồng ngốc, quả nhiên huynh vẫn theo đến phía Bắc Trường Thành.] [Nếu được mãi như này thì tốt biết bao.] Đứng lại. Ngươi là ai? Sao thế? Đến ta mà cũng không nhận ra sao? Ngươi là người mới à? Vâng. Tên là gì, đội nào vậy?

    Ta tên là Phùng Thừa, là lính gác thành. Phùng Thừa? Cởi bộ trang phục này ra, ngươi bị đuổi rồi. Cút đi. Đồ ngốc, quay đầu lại làm gì cơ chứ? Làm hỏng mất bộ trang phục này rồi. Phùng Thừa. Phùng Thừa. Có đây ạ. Đại nhân, có chuyện gì ạ?

    Đi đâu vậy, mau về đội đi. Vâng. [Quả nhiên là thuật che mắt của Ninh Tu Nhân rất hữu ích.] Toàn thể đội gác thành hãy vào vị trí. Bắt đầu từ nay, đội gác thành phải phối hợp với Ninh đại nhân điều tra vụ án trộm tim.

    Ninh đại nhân chính là cấp trên của các ngươi, rõ chưa? Rõ. Đi theo ta. Ninh Tu Duệ, huynh là đồ rồng háo sắc. Đã bảo là từ nay chúng ta không bao giờ gặp lại, ta cũng sắp phải tuân theo lời ban hôn của Hoàng thượng rồi.

    Nói đi, có phải huynh đến để lấy vảy ngược không? Ta nhất định sẽ trả cho huynh. Ta… Ta không có. Không có? Không có thì sao phải lắp bắp? Giờ ta đang ở phía Bắc Trường Thành, cách Thịnh Kinh cả ngàn dặm, huynh còn theo đến được

    Mà còn chối không phải đến vì vảy ngược? Ninh Tu Duệ huynh làm gì vậy? Chẳng phải ta đã nói rõ với huynh rồi sao? Giữa chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa. Hoàng thượng đã nói với ta rồi. Tuyệt đối đừng vì lời ngài ấy nói mà bỏ đi.

    Đây chính là con phố nổi tiếng nhất ở đây. Trơ trụi chẳng có gì. Vùng này cũng phải có đặc sắc riêng của mình chứ. Huynh ấy vẫn bám theo phía sau à? Cứ bám theo mãi thôi. Trong một thời gian ngắn mà đi được cả ngàn dặm,

    Sao Ninh đại nhân làm được như vậy? Đến lúc thích hợp ta sẽ nói cho tỷ biết. Tỏ vẻ thần bí cơ đấy. Xem kìa, xem kìa. Gì vậy? Đó là dòng dõi quý tộc đến từ Thịnh Kinh đấy. Không ngờ trên đời lại có một nam tử tuấn tú như vậy.

    Đúng vậy, đúng vậy. Đẹp trai quá. Sao huynh ấy có thể đẹp trai như vậy chứ? Lâm Lâm, ta hơi mệt. Chúng ta nghỉ ngơi một lát đi. Hôm nay trên phố ồn ào chết đi được. Được. Anh tuấn quá. Đúng là khôi ngô tuấn tú. Cô xem kìa.

    Mang cho ta một hũ trà nóng. Vâng. Ngồi bên đó đi. Được. Ăn thong thả nhé. Mau lên. Ông chủ, cho trà và điểm tâm ngon nhất nhé. Vâng. Đúng là oan gia ngõ hẹp. Công tử, xin hỏi bên cạnh có ai ngồi không? Không có. Ta quen ngồi một mình rồi.

    Công tử, nữ tử vùng Bắc Trường Thành bọn ta xưa nay vô cùng thẳng thắn. Hôm nay ta thấy được phong thái bất phàm của công tử, rất hợp lòng ta nên cố ý đến làm quen. Thật chẳng ra làm sao. Đúng vậy.

    Ta không có e ấp như nữ tử vùng Quan Trung đâu. Ta sẽ bày tỏ tấm lòng ngưỡng mộ với người mình thích. Công tử, ta muốn hỏi huynh, nhà huynh ở đâu thế? Đã có vợ chưa? Muội xem, muội xem kìa. Tay cô thò ra hơi bị dài rồi đấy.

    Sao lại là cô thế? Cô không thấy ta đang bàn chuyện chung thân đại sự với vị công tử này sao? Chung thân đại sự? Cô rất thân thiết với vị công tử này sao? Cô biết huynh ấy tên là gì không? Gì mà bàn chuyện chung thân đại sự chứ?

    Thật nực cười. Ta nực cười ư? Cô nói cứ như thể mình rất thân thiết với vị công tử này vậy. Cô nực cười thì có. Vị công tử này đã có người trong lòng từ lâu rồi. Cô đừng ở đây mà tự ảo tưởng nữa đi.

    Ta tự ảo tưởng á, cô là gì của huynh ấy? Dựa vào đâu mà nói ta như vậy? Ta là gì của huynh ấy á? Huynh ấy là phu quân tương lai của ta. Giờ thì cô biết rồi chứ? Vậy tại sao lúc nãy hai người không ngồi chung? Kệ bọn ta.

    Công tử, huynh nói đi. Thấy chưa, huynh ấy thừa nhận rồi. Sau này huynh không được chuyện trò với bất kỳ cô gái đẹp nào, nghe rõ chưa? Âm Âm à, ngoài ta ra thì muội là cô gái dũng cảm nhất mà ta từng gặp đấy.

    Ông chủ, cho một dê nướng nguyên con. Ta mời. Không được, ta có lời muốn nói với huynh. Âm Âm. Lâm Lâm, tỷ ăn trước đi nhé. Giờ cô cần gì phải e dè trước mặt ta như thế. Cô nương này đã nói chú ý chừng mực,

    Sao ngươi còn cứ được nước lấn tới thế? Ăn dâu tây đi. Nữ hiệp, được nhìn thấy phong thái của cô lần nữa, ta thực sự vô cùng tâm phục khẩu phục. Hôm nay hãy để cho trời đất chứng giám, ta xin bái cô làm sư phụ.

    Chân trời góc bể, đời này kiếp này ta thề chết cũng phải theo nữ hiệp. Chẳng phải muội nói trước khi đi ra ngoài đều sẽ nói cho ta biết sao? Đúng vậy, ta cứ nuốt lời, bản tính khó dời đó. Ta không chịu nổi khi thấy huynh đối xử khách sáo

    Với nữ tử khác ngoài ta. Cái tên Ninh Tu Duệ này sao mấy hôm nay mất tăm mất tích vậy? Lẽ nào nhà huynh ấy đã xảy ra chuyện gì sao? Chẳng lẽ là ca ca huynh ấy… Không đúng. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì nguy hiểm hơn,

    Vì sự an nguy của mình nên không đến tìm mình? Âm Âm. Lâm Lâm. Ta nghe nói Thịnh Kinh xảy ra vụ án vô cùng kỳ lạ. Cha ta nói Ninh đại nhân là người xử lý vụ này, chắc mấy ngày nay đang điều tra vụ án này.

    Bọn ta vừa mới thành đôi đã bị chuyện này quấy nhiễu rồi. Không được, ta phải về Thịnh Kinh cùng huynh ấy điều tra vụ án này. Muội định giúp huynh ấy thế nào? Ta bảo vệ huynh ấy. Muội bảo vệ huynh ấy? Ta đã nói với tỷ từ lâu rồi mà,

    Ta là nữ tử được trời chọn. Tuy hiện giờ có vài chuyện chưa thể nói rõ với tỷ được nhưng ta hy vọng tỷ có thể trở về cùng ta. Ta vẫn hy vọng ta không về thì hơn. Lâm Lâm, tỷ muội với nhau mà,

    Ta thật sự rất cần tỷ giúp mấy việc dùng đến võ công kiểu này. Ta đã chuẩn bị xe ngựa cho muội về Thịnh Kinh rồi. Muội cần chuẩn bị gì nữa không? – Ta tìm người thu xếp giúp muội. – Không được, không được. Ta nhất định phải về trong hôm nay.

    Nhưng cha ta định đi vào ngày mai. Nhưng ta thật sự không kịp nữa rồi Lâm Lâm, vô cùng khẩn cấp. Vậy tỷ giúp ta nói với di phụ một tiếng. Giờ ta sẽ đi trước một bước. – Tỷ nhớ nói với ông ấy nhé. – Tô Âm Âm. Tô Âm Âm.

    Y phục của muội. Lại thêm một người mất mạng vô cớ, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ. Đúng rồi, huynh nói xem đây đã là lần thứ mấy rồi? Đúng vậy, đúng vậy. Thế này còn biết sống sao đây? Huynh nói xem lỡ trúng ta thì phải làm sao đây?

    Nói không chừng người tiếp theo sẽ là chúng ta đó. Đúng vậy. Huynh nói xem cứ lo sợ thế này, thật không biết sống sao nữa. Đúng vậy, đúng vậy. Còn không dám ra khỏi cửa, huynh nói xem đúng không? Đúng vậy. Đúng vậy.

    Cũng không biết có bắt được ác long đó không? Ngày nào còn chưa bắt được thì ngày đó chúng ta còn chưa yên tâm. Đúng vậy. Ta sẽ không ra khỏi cửa nữa. Giờ ta còn không dám cho trẻ con ra ngoài. Đúng, đúng, đúng, không thể để trẻ con ra ngoài.

    Không đâu an toàn bằng nhà. Ai mà biết hắn lại xuất hiện khi nào. Ngộ nhỡ bị móc tim tiếp thì sao. Huynh nói xem, hắn còn trẻ như vậy. Đúng vậy. Sao lại dính phải chuyện này chứ? Hết thiên tai đến nhân họa.

    Chết thảm thế này, nếu ta mà cũng chết như vậy, thật không dám nghĩ, không dám nhìn. Tô Âm Âm, muội làm gì vậy mau buông tay ra. Sao ngươi biết ta tên Tô Âm Âm? Tô Âm Âm ta nổi tiếng như vậy sao?

    Ngay cả kẻ mặc áo đen như ngươi cũng biết ta? Tô Âm Âm, muội bình thường chút được không vậy? Đường Lâm Lâm, chẳng phải tỷ nói không về sao? Ta lo cho muội đấy. Bỏ tay ra, người chạy mất tiêu rồi. Được, được, được,

    Tỷ mau đi đi, mau đi đi, mau đi đi. Ta không làm phiền tỷ nữa, mau đi đi. Không hổ là con gái của võ tướng, thật lợi hại. Muội đang làm gì ở đây vậy? Nói ra thì dài lắm. Vậy thì nói ngắn gọn đi. Ta ở đây,

    Ta ở đây để bảo vệ huynh đó. Bảo vệ ta? Muội? Xem huynh kìa, điều tra vụ án nguy hiểm thế này không đem theo tùy tùng, vảy ngược thì không có. Huynh nói xem, ngộ nhỡ có mệnh hệ gì thì phải làm sao? Hơn nữa,

    Ác long đó biết trộm tim đấy. Ta không thể giương mắt đứng nhìn huynh bị ác long giết chết được. Muội cũng cho là do ác long làm sao? Ninh đại nhân. Ta thật sự không đuổi kịp, chỉ tìm được cái này thôi. [Ra là vẫn luôn có người của Long tộc]

    [theo dõi hành động của ta.] Ta nghĩ vụ án này hôm nay cũng điều tra được kha khá rồi. Lâm Lâm, chúng ta về ngủ thôi. Ninh đại nhân, tạm biệt. Mau đi, mau đi thôi. [Đại Lý Tự] Ninh đại nhân. Chờ chút. Ngày đêm tra án cùng ta như vậy,

    Vất vả cho đội gác thành các ngươi rồi. Việc nên làm thôi Ninh đại nhân. [Thân thể không bị tổn thương,] [tình trạng giống như nạn nhân thứ nhất.] [Con người không thể gây ra vết thương như vậy được.] [Lẽ nào] [là ca ca trộm tim thật sao?]

    Vụ án trộm tim đã khiến dân trong thành hoảng loạn. Vụ án ác long trộm tim cũng đã lan truyền khắp nơi. Giờ chỉ cần thêm vài vụ trộm tim nữa sẽ khiến dân chúng tích tụ oán hận cực lớn. Đến lúc đó vạch trần chuyện Ninh Tu Duệ là rồng

    Thì chắc chắn sẽ dồn hắn đến chỗ chết. Phải đẩy nhanh tốc độ, Ninh Tu Duệ đã phát giác ra rồi. Sự việc càng kéo dài sẽ càng khó giải quyết. [Ninh Phủ] [Ca ca,] [đệ đã gửi dao găm và thông điệp xuống biển rồi.]

    [Giờ tý đêm nay huynh nhất định phải đến buổi hẹn.] [Đệ muốn biết vụ án trộm tim] [rốt cuộc có phải do huynh làm hay không?] [Nếu là thật,] [chỉ mong huynh không lạm sát người vô tội nữa.] Bên ngoài nguy hiểm, mau về nhà đi. Ninh đại nhân.

    Ác long trộm tim rồi, mọi người mau ra đây đi. Ác long trộm tim rồi. Mọi người mau đến đây đi. Đại tỷ, có chuyện gì vậy? Ác long muốn trộm tim của ta. Ác long trộm tim? Ác long trộm tim. Chính là hắn. Hắn? Hắn vừa bóp cổ ta,

    Muốn moi tim của ta. May mà có người khác đến kịp, ta mới thoát được kiếp nạn. Đại ác long. Mau trốn đi. Ta thấy chắc bà đầu óc mê muội, hoa mắt nhìn nhầm rồi. Ninh đại nhân làm quan trong triều, đạo đức phẩm hạnh ai ai cũng biết,

    Sao có thể làm việc ác độc như vậy được? Ta nghĩ chuyện này nhất định có hiểu lầm gì đó. Bà lão, chắc là bà hoa mắt rồi đúng không? Ta không nhìn nhầm. Chính là hắn. Là người hay rồng còn không nhìn rõ sao? Chính là hắn, chính là hắn.

    Được rồi, được rồi. Mọi người mau giải tán đi. Hôm nay để Ninh đại nhân về phủ nghỉ ngơi trước đã. Ngày mai đội gác thành bọn ta nhất định sẽ bẩm báo lên thánh thượng điều tra công bằng chuyện này. Đây, đây rõ ràng là bao che cho quan gia.

    Đúng vậy, quan gia các người bao che cho nhau, xem mạng người như cỏ rác. Đừng nói nữa. Mọi người cũng đều nhìn thấy rồi. Vị quan này biết bay đấy. Gì cơ, gì cơ? Biết bay thì sao? – Biết bay thì có thể… – Được rồi, được rồi.

    Mọi người hãy tin vào bọn ta. Ta đã nói rồi, ta nhất định sẽ điều tra rõ việc này, giải tán cả đi. Bà lão, bà yên tâm. Ta chắc chắn sẽ cho bà câu trả lời xứng đáng. Đi thôi, đi thôi, đừng xem náo nhiệt nữa.

    Giải tán đi, về nhà thôi, về nhà thôi. Chú ý an toàn. Đúng vậy. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Ninh đại nhân, bách tính trong thành này ngu muội. Sau này ngài hãy hành sự cẩn thận. Trừng trị hung thủ, trừng trị hung thủ. Trừng trị hung thủ, trừng trị hung thủ.

    Trừng trị hung thủ, trừng trị hung thủ. [Hung thủ giết người] [Ác long ăn người] Không được tha cho hắn, trừng trị hung thủ. Bắt hắn lại, giết người đền mạng. Trừng trị, trừng trị hung thủ, trừng trị hung thủ. [Ninh Phủ] Hung thủ giết người, hung thủ giết người.

    Phải bắt hắn lại. Hung thủ giết người, không được tha cho hắn. Các người đang làm gì vậy? Xuống đi, xuống đi. Làm gì vậy? Xuống đi. Trừng trị hung thủ, trừng trị hung thủ, trừng trị hung thủ. Các người đang làm gì vậy? Giờ quan phủ còn chưa đưa ra kết luận

    Mà các người lại ném đồ loạn lên như vậy, có quá lỗ mãng rồi không? Tô tiểu thư, cô ở trong khuê phòng cả ngày sao mà hiểu được cuộc sống ngày đêm lo sợ của bách tính chúng ta. Ngày nào chưa tiêu diệt được ác long

    Thì ngày đó Thịnh Kinh chưa được yên bình. Trừng trị ác long, trừng trị ác long, trừng trị ác long. Sao các người biết kẻ gây án là một con rồng chứ? Dù có là rồng thì sao dám chắc được đó chính là Ninh Tu Duệ làm? Tô tiểu thư,

    Ninh Tu Duệ này xuất hiện ở nơi gây án lại có thể lên trời xuống đất. Mọi người đều nhìn thấy rõ điều này. Đúng vậy. Tô tiểu thư, cô một mực bênh vực như vậy, ta thấy là quan lại các người bao che cho nhau đúng không?

    Đúng, bọn ta muốn đòi lại công bằng. Trừng trị ác long, trừng trị ác long. Đòi lại công bằng. Đòi lại công bằng, đòi lại công bằng, đòi lại công bằng. Không phải huynh ấy, các người ngậm máu phun người. Nhân chứng đều ở đây, hắn còn muốn giảo biện?

    Quan phủ không đòi lại công bằng cho bọn ta thì bọn ta cũng phải tự đòi lại cho mình. Đúng. Hắn bóp cổ ta, muốn ăn tim của ta. Chính là Ninh Tu Duệ, chính là Ninh Tu Duệ. Địa ngục trống rỗng, ác long lộng hành nhân gian.

    Ác long, ác long, ác long. Huynh ấy không phải ác long ăn tim người. Không phải huynh ấy. Thịnh Kinh này ai mà không biết Tô Âm Âm cô muốn bám vào Ninh Tu Duệ. Cô đang bao che cho hắn, bao che tương đương với phạm tội. Cô chính là đồng lõa.

    Diệt trừ đồng lõa. Diệt trừ đồng lõa, diệt trừ đồng lõa. Không phải huynh ấy, huynh ấy không phải ác long. Diệt trừ đồng lõa, diệt trừ đồng lõa. Chuyện gì vậy? Ác long hiện thân rồi, ác long. Ác long hiện thân rồi. Ác long hiện thân rồi, hắn chính là ác long.

    Hung thủ, ác long đáng chết. Hung thủ giết người, hung thủ giết người. Hung thủ giết người. Ác long gian ác. Thiên địa bất nhân. Ác long này bản lĩnh cao cường. Chúng ta cũng không làm gì được, đành phải đến Đại lý tự kêu oan thôi. Đúng, đi thôi.

    Đến Đại lý tự, đi thôi. Chúng ta đi. Đi, đi thôi. Đến Đại lý tự đòi lại công bằng. Làm ta hú hồn. May mà vừa rồi ta cố gắng xoay chuyển tình thế dẹp yên được trận phong ba này. Muội đang lẩm bẩm gì vậy? Đâu có.

    Sau này đừng ra mặt vì ta nữa. Ninh Tu Duệ. Nhưng cảm ơn muội đã tin ta. Đúng rồi, vừa nãy họ nói muốn đến Đại lý tự. Đại lý tự khanh là ca ca của Lạc Khuynh Tâm. Đầu óc hai huynh đệ nhà này trước nay không được tốt lắm,

    Chắc họ sẽ không phán định oan cho huynh đấy chứ? Nếu huynh cũng bị nhốt vào ngục giống như cha ta thì phải làm sao? Không được, chúng ta phải chuẩn bị kế sách vẹn toàn. May mà cha ta có kinh nghiệm nhiều năm trong ngục,

    Đợi ta về thỉnh giáo ông ấy mới được, đợi ta nhé. [Ninh Phủ]