Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 17 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 17] [Tô Phủ] Ninh Tu Duệ, huynh ở đâu vậy? Tô Âm Âm. Sau này chỉ cần muội quay người lại, ta nhất định sẽ ở phía sau đợi muội.

    Tâm nguyện lớn nhất cả đời này của ta chính là có thể luôn được ở bên người mình thương yêu, bất kể khó khăn hay thuận lợi ta sẽ luôn ở bên cạnh người ấy, sẽ luôn bảo vệ cho người ấy, không bao giờ rời xa.

    [Rồng ngốc, trước đây ta quá ích kỷ,] [không nên cố chấp giữ huynh ở bên cạnh.] [Bây giờ điều ta mong ước nhất] [là huynh có thể sống bình an.] Âm Âm. Cha. Con không sao chứ? Cha, cha nói xem nếu con rời khỏi Thịnh Kinh có phải sẽ tốt hơn không?

    Chắc chắn rồi. Thời gian sẽ làm phai mờ tất cả. Thời gian trôi qua con sẽ phát hiện trên thế gian này, cho dù là chuyện quan trọng đến mấy người quan trọng như thế nào đi nữa con đều có thể buông bỏ được. Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

    Con vẫn chưa kịp nắm giữ, thì đã kết thúc rồi. Có lúc, chưa bắt đầu đã kết thúc, trái lại sẽ tốt cho cả hai. Con biết rồi. Cho nên con sẽ rời đi trước, sau đó sẽ nghĩ mọi cách để huynh ấy có thể nhẹ nhàng buông tay.

    Vất vả cho con rồi. Cha, có phải cha biết thân phận thật của Ninh Tu Duệ không? Hình như mẹ con đang gọi cha. Cha vào trước nha. Cha. [Ninh Phủ] Sư phụ, sư phụ. Sư phụ, sư phụ. Sư phụ. Không hay rồi, sư phụ.

    Tô Âm Âm sắp cùng nữ sư phụ của ta về phía Bắc Trường Thành rồi. Lần này đi không biết đến khi nào mới có thể về kinh. Tô Âm Âm đến phía Bắc Trường Thành? Ta không phải muốn nói chuyện này,

    Nữ sư phụ của ta đến phía Bắc Trường Thành, lỡ như ở đó thành thân không về nữa, sau này ta phải làm sao? [Tại sao đột nhiên Tô Âm Âm lại đến phía Bắc Trường Thành?] [Lẽ nào… cô ấy đã phát hiện gì sao?]

    Sư phụ, người nói gì đó đi chứ. Ta vốn có thể cầu xin hoàng huynh ân chuẩn cho ta theo cùng, nhưng như vậy ta sẽ bị lộ thân phận. Nữ sư phụ vốn đã không chịu chấp nhận ta, ta còn đột nhiên nói với cô ấy ta là thái tử điện hạ

    Anh minh oai hùng, bình dị dễ gần. Ta sợ nhất thời cô ấy rất khó chấp nhận. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ ngày càng không kiêng nể gì cả. Ta phải làm sao đây? Sư phụ. [Tô Phủ] Tại sao đột nhiên muội lại muốn đến phía Bắc Trường Thành?

    Ở Thịnh Kinh chán rồi, muốn ra ngoài xem sao. Tình hình hiện nay một mình muội đến phía Bắc. Ta lo muội sẽ gặp nguy hiểm. Ở Thịnh Kinh cũng chưa chắc đã an toàn. Hơn nữa, huynh chẳng phải không muốn ta làm phiền huynh sao? Đừng đi mà.

    Nếu bây giờ muội muốn đến phía Bắc, ta sẽ không thể bảo vệ muội mọi lúc. Ninh Tu Duệ huynh đừng tự cho mình là đúng nữa. Không có huynh, ta không sống được à? Ta chỉ lo muội gặp nguy hiểm. Nhưng từ đầu đến cuối, nguy hiểm

    Đều là do huynh mà ra nhỉ? Những tai nạn bất ngờ xảy ra có lẽ đều là nhắm vào huynh và vảy ngược thôi. Huynh ở bên cạnh ta mới nguy hiểm nhất đấy. Nếu như muội bị thương, ta sẽ rất áy náy. Ta chỉ hy vọng,

    Muội có thể cho ta ở cạnh muội. Ta cũng từng nói ta sẽ mãi đợi muội ở phía sau. Đúng vậy, trước đó quả thật ta có nói. Ta mong huynh có thể ở bên cạnh ta mãi mãi. Ta mong huynh có thể thích ta. Mong huynh có thể lấy ta.

    Nhưng chỉ cần huynh ở cạnh ta thì ta sẽ gặp nguy hiểm. Ta sợ rằng hôm nào đó, có trận hỏa hoạn hoặc mũi tên từ đâu bay đến làm ta bị thương. Việc này ta thật sự không thể chấp nhận được.

    Hình như hôm nay muội có gì đó là lạ. Có phải không khỏe không? Hôm khác chúng ta nói vậy. Không cần hôm khác. Hôm nay nói rõ hết cả đi. Hôm đó ta vào cung, thỉnh cầu Hoàng thượng mong người có thể ban hôn cho ta,

    Để cuộc sống của ta sau này không cần lo nghĩ nữa. Ngày hôm đó ta tưởng rằng muội bảo ta nói đi nói lại câu ta đợi muội là vì muội muốn… Xem ra ta khiến Ninh đại nhân hiểu lầm rồi. Trước đây do ta chưa trưởng thành quá cố chấp với huynh.

    Do ta không hiểu hậu quả khi đến với huynh. Nhưng bây giờ ta đã rõ rồi, giữ tính mạng vẫn quan trọng nhất. Vậy khoảng thời gian này muội có thể cho ta ở bên cạnh muội không? Không cần đâu. Sau này, huynh vẫn là Ninh đại nhân,

    Ta vẫn là Tô Âm Âm xinh đẹp nhất Thịnh Kinh. Nếu một ngày nào đó, có thể lấy vảy ngược ra. Ta nhất định sẽ trả lại cho huynh. Từ đó, chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa. [Tô Phủ] – Tham kiến thái tử điện hạ. – Đứng dậy đi.

    Đã điều tra rõ chuyện ta yêu cầu chưa? Điều tra được rồi ạ. Hôm nay cô nương đó xuất phát lúc mấy giờ? Ngay bây giờ. Ngay bây giờ. Ngay bây giờ? Sao ngươi không thông báo cho ta sớm chứ? Thuộc hạ vừa đi tuần tra xong mà.

    Ngươi đợi đó cho ta, đợi ta về ta sẽ đánh tới mông ngươi nở hoa thì thôi. Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ. Sư phụ, cô không đi có được không? Lý Ký, huynh đến đây làm gì? Sư phụ, hãy tin ta,

    Ta sẽ ở bên cô một đời một kiếp. Cô không đi có được không? Huynh đừng quậy nữa được không? Hôn nhân đại sự có phải chuyện đùa đâu. Mau chóng về đi. Vậy ta đi cùng cô. Ta muốn cùng cô đi đến chân trời góc biển.

    Ta muốn cùng cô làm đôi hiệp khách được mọi người ngưỡng mộ. Lý Ký, lần này ta về biên cương có chuyện rất quan trọng phải xử lý. Nếu huynh còn đi theo ta, sau này ta sẽ không gặp huynh nữa. Về đi. [Ninh Phủ] Sư phụ chúng ta thế này

    Giống bị đá đúng không? Ký Nhi theo lễ pháp mà nói, với tuổi của ngươi thì đã đến lúc tuyển phi, thành gia rồi không nên nghĩ đến những chuyện này nữa. Nhưng mà sư phụ người biết mà ta chỉ thích mỗi Đường Lâm Lâm mà thôi.

    Ngươi nghĩ nếu Đường Lâm Lâm biết ngươi là thái tử thì cô ấy có tha thứ cho lời nói dối của ngươi không? Thêm nữa dù Đường Lâm Lâm đồng ý ở bên ngươi từ xưa đến nay văn võ khinh thường lẫn nhau.

    Với định kiến của quan văn đối với võ tướng thì ngươi nghĩ họ có ủng hộ ngươi lập cô ấy làm thái tử phi không? Nếu mẹ ta còn sống thì tốt quá. Chắc chắn người sẽ ủng hộ ta. Ta nhớ hồi ấy khi người vẫn còn làm chiêu nghi

    Người đã có quan hệ rất tốt với Tô phu nhân. Hai người còn hứa hôn cho con trẻ. Nói là đợi nữ nhi Tô gia là Tô Âm Âm thành niên thì sẽ cho vào cung làm thê thất của ta. [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] Mới…

    Mới vừa rồi còn trời trong mây tạnh mà sao tự dưng lại sấm chớp đùng đùng thế này? Lạ thật. Sư phụ sau khi mẫu thân ta qua đời thì chuyện này đã bị gác sang một bên. Chuyện nhân tình thế thái luôn khiến người ta thổn thức không thôi.

    Thực ra cứ ngồi thế này với sư phụ cũng khá tốt. Nhanh lên, mau đi bẩm báo đi. Được, ngươi trông lão ta. Đại điện hạ nói lão ta còn có tác dụng không được để lão chết dễ dàng vậy. Được, được. Ngươi… Ngươi về mau đấy nhé.

    Ta… Ta ở một mình thấy sợ lắm. Được. Lão quỷ, lão sống hay đã chết? Đừng có mà dọa người ta nhé. Lão… Lão không được chết đâu. Lão mà chết rồi thì ta biết ăn nói thế nào? Khởi bẩm điện hạ Lão hải y mới chạy trốn khỏi biển vào giờ tý.

    Hay là hiện giờ phái người đi giết lão? [Quả nhiên lần trước lúc khám bệnh] [lão đã nhận ra vết thương của ta là do vảy ngược gây nên.] [E là bên Duệ Nhi sẽ nhanh chóng biết được] [toàn bộ chân tướng sự việc của phụ vương.] Duệ Nhi vảy ngược

    Xem ra ta phải đưa ra lựa chọn rồi. Duệ Nhi hơn 500 năm không về người Long tộc vẫn còn kỳ vọng về đệ ấy. Giết người diệt tâm trước tiên chúng ta phải khiến người trong Long tộc mất hết niềm tin vào Ninh Tu Duệ. Mất niềm tin?

    Ngươi hãy bảo Mạc Thừa Phong đẩy nhanh tốc độ. Vâng. Làm sao bây giờ, ta vẫn căng thẳng lắm muội sẽ đi với ta đúng không? Yên tâm, chắc chắn ta sẽ đi với tỷ. Đừng lo gì cả. Nghe nói ngự sử phu nhân chúng ta phải gặp hà khắc lắm

    Tỷ phải chú ý đừng để bà ta bắt nạt. Nếu sau này thực sự làm con dâu nhà bà ấy hôm nay nhẫn nhịn một chút thì có là gì? Tỷ như thế này thực sự không giống con nhà võ tướng võ công cao cường gì cả.

    Cái vẻ dũng mãnh lúc bắt nạt ta hồi còn nhỏ đi đâu rồi? Muội biết mà từ sau khi mẫu thân qua đời ta luôn sợ người khác chỉ trỏ mình. Luôn sợ người ta nói lúc mẫu thân còn sống không dạy dỗ ta nên người

    Thế nên ta không dám vượt quá quy củ nửa bước. Đừng lo lắng. Không được, ta vẫn lo lắm. Muội rót cho ta cốc nước đi. Có căng thẳng nữa thì cũng không được uống nước. Uống xong là lộ bụng đấy. Tiểu thư, đến lúc gặp khách rồi. Tỷ ấy xong ngay đây.

    Ra ngay. – Sao bây giờ? – Đừng lo. Không sao, có ta ở đây. Đi. Y phục của ta thế nào? Đẹp lắm. Hôm nay tỷ đẹp lắm. Đây là Đường Lâm Lâm, con gái của Đường tướng quân. Sư phụ, là ta. Hỗn xược.

    Tư thế dâng trà chẳng ra thể thống gì cả. Nhìn là biết không ai dạy bảo rồi. Ta đã đắc tội rồi. Đứng lại. Không ra thể thống gì cả. Cũng không biết Đường tướng quân dạy dỗ cô thế nào nữa.

    Đúng là sự sỉ nhục đối với phong thái của tiểu thư khuê các. Phu nhân. Dâng trà để xảy ra sơ sót là lỗi của ta. Phu nhân trách ta ta có thể chấp nhận nhưng phu nhân tuyệt đối không thể trách mắng phụ thân ta.

    Cô đang cãi trưởng bối sao? Ta chỉ nghe nói từ bé cô đã đi theo phụ thân tính cách hơi thẳng thắn. Không ngờ từ nhỏ cô đã thiếu sự dạy bảo của mẫu thân không có quy củ thế này. Còn ra thể thống gì nữa. Không được.

    Ta chỉ sơ sót nhất thời cũng chẳng làm chuyện gì bất kính ngài là trưởng bối sao có thể tùy tiện trách tội phụ mẫu ta? Còn lý luận cơ. Làm sai mà còn cãi. Lâm Lâm. Ngự sử phu nhân sẽ không trách tội chúng ta đâu.

    Dù sao bà ấy cũng không hiểu đạo đối nhân xử thế. Đi. Chuyện này… Mất hết thể thống. Đúng thế. Tỷ tỷ, tỷ đừng giận mà. – Tức giận hại thân lắm. – Chúng ta không giận nữa. Đợi đã.

    Cô là Tô Âm Âm người được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân Thịnh Kinh? Chẳng phải rất dễ nhận ra sao? Mặt mũi cũng được nhưng không biết có phải là chỉ được cái mã bên ngoài không? Nếu đã đến biên cương chi bằng đua ngựa với ta

    Cô có dám không? Để ta đua với cô. Cô lớn lên ở đây đua với cô thì có gì thú vị? Ta muốn xem cô ta có dám hay không. Đúng là không nhẫn tâm đến cưỡi ngựa cũng thắng cô. Lợi hại quá.

    Vậy thì một canh giờ sau gặp nhau ở trại ngựa nhé. Muội biết cưỡi ngựa à? Không sao, đến lúc ấy rồi học. Quan trọng là chúng ta không thể thua khí thế. – Muội bảo ta nói muội thế nào mới được đây? – Không sao đâu.

    Tỷ mau đưa ta đi thay y phục đi ta mặc thế này thì cưỡi ngựa kiểu gì? Đi thôi, đi thôi. – Ta phải nói muội thế nào đây? – Không sao đâu. Muội ngã ngựa thì phải làm sao? Không sao đâu. Nào, đệ nhất Thịnh Kinh.

    Muội không cưỡi được thì mau xuống đi. Không sao đâu. Ta vốn không muốn cô thua quá khó coi nhưng nếu cô muốn so thì so thôi. Thắng một chút là được. Ngựa, đi thôi. Đi nào ngựa. – Muội có được không đấy? – Đi nào. Đi nào ngựa.

    Giữ chặt dây cương đấy. – Cố lên. – Cố lên. Chạy nhanh lên đi, chạy đi. Kéo cương. Hướng về trái. Mày chạy chậm lại chút đã. Sao bỗng nhiên mày chạy nhanh thế. chạy chậm thôi. Không ngờ ngựa của cô tốc độ cũng nhanh đấy. Vẫn chậm hơn ta nghĩ kha khá.

    Hoặc là do dạo này ta không luyện tập hoặc là do ta không quen đường đua ở đây. Lần sau ta nhất định sẽ thắng cô. Đa tạ đã nhường. Sợ chết mất. Mình thắng kiểu gì vậy nhỉ. Kỳ lạ ghê. Ngựa ơi, ngựa ơi, may nhờ có mày. [Ninh Phủ] Sư phụ.

    Trong cung buồn bực quá hôm nay chúng ta uống một ly đi. [Người dưới biển?] Người đi đâu rồi? Nói đi là đi. Lão hải y. Lão thần tham kiến nhị điện hạ. Lão hải y, sao ngài lại lên bờ? Điện hạ, ta biết được chỗ ở của ngài từ Long cung,

    Liền trốn ra ngoài báo cho ngài tuyệt đối đừng trở về biển. Dưới biển xảy ra chuyện gì sao? Đại điện hạ đã không kiềm chế được muốn tự tay trừ khử tất cả những kẻ gây bất lợi cho ngài ấy. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

    Ta vô tình nhìn thấy vết thương cũ của đại điện hạ. Đó là vết thương cũ do vảy ngược gây ra. Trước nay mọi người đều không thể tới gần vảy ngược, trừ khi chủ nhân của nó chủ động đem tặng. Ý của ngài là

    Huynh ấy bị thương bởi vảy ngược khi tranh cướp vảy ngược sao? Ta cũng chỉ đoán như vậy. Nếu nói vậy thì đáng lẽ huynh ấy phải ra tay với ta sớm hơn chứ. Là lão Long vương. Vào 500 năm trước để bảo vệ ngài bình an

    Lão Long vương dùng hết sức bình sinh phong tỏa mặt biển, khiến Long tộc chúng ta không thể ra ngoài. Nhưng ai ngờ Long vương phong tỏa mặt biển chưa bao lâu thì… Thì đã quy tiên một cách khó hiểu. Phụ vương ta quy tiên rồi ư? Sao có thể chứ?

    Ta còn đang đợi người tha thứ cho ta. Ta vốn muốn điều tra cặn kẽ chuyện này nhưng một khi điều tra Long cung chắc chắn sẽ đại loạn. Vì thế ta chôn giấu chuyện này trong lòng cho đến khi tìm thấy ngài. Nhị điện hạ.

    Vậy là ngài nghi ngờ cái chết của phụ vương do ca ca gây ra? Khi còn sống Long vương có di chúc, vảy ngược là vật đem lại phúc lành. Nếu rơi vào tay người có rắp tâm khác thì hạn lụt tai ương ở trần gian

    Sẽ như lòng tham của người điều khiển, ăn mòn đất đai trần gian. Thế mà ta lại làm trái trọng trách đánh mất vảy ngược. Người phong tỏa mặt biển ta còn tưởng là người đang trách phạt ta. Ta, ta không ngờ người hy sinh thân mình để bảo vệ ta. Điện hạ.

    Tròn 500 năm. Trong 500 năm nay nhà ta muốn về và phụ vương ta muốn gặp đều không còn nữa rồi. [Mộ của Long vương] Dân gian để tang bày tỏ nỗi thương nhớ tới trưởng bối trong nhà. Giờ con không thể trở về biển

    Chỉ có thể lập bia mộ cho người tại đây để gửi gắm tình cảm thương nhớ. Long vương chính trực là thế, khi làm vua bốn bể thái bình, khi làm cha vừa nghiêm vừa hiền từ. Cuối cùng dốc hết tất cả dựng nên vạn dặm hải giới này vì nhị điện hạ,

    Bảo vệ nhị điện hạ bình yên vô sự 500 năm. Hôm nay lão thần cuối cùng đã đem tình yêu con của Long vương nói cho điện hạ biết, cũng không uổng công lão thần liều chết trốn ra. Hải y, đa tạ ngài

    Đã cho ta biết phụ vương đã tha thứ cho ta từ lâu. Sự áy náy và đau khổ của ta bao năm nay cũng chẳng là gì so với sự hy sinh của phụ vương. Bao năm nay ta cứ tưởng rằng mình rơi xuống vực thẳm. Nhưng giờ đây mới phát hiện

    Bản thân ta vốn là vực thẳm. Trong 500 năm nay ta chưa từng cố gắng thay đổi bất cứ ai, bất cứ việc gì. Nhưng họ đều… đều bị thay đổi bởi sự xuất hiện của ta. [Mộ của Long vương] Long vương.

    [Ta sẽ không để bất cứ ai bị tổn thương vì vảy ngược nữa.] [Ngự Thư Phòng] Khởi tấu Hoàng thượng, Ninh đại học sĩ cầu kiến. Mời. Vâng. Tham kiến Hoàng thượng. Thầy, ở đây không có ai, không cần hành đại lễ như vậy.

    Chắc hẳn Hoàng thượng đã nghe nói vụ án ác long trộm tim ly kỳ. Ta khẩn cầu Hoàng thượng cho phép ta xử lý vụ án này. Thầy là người trong Long tộc, tham gia vào vụ án này có vẻ không được thỏa đáng. Không thỏa đáng?

    Chuyện trộm tim kỳ lạ tất cả giống như đã có sắp xếp từ trước. Nếu không mau điều tra rõ việc này thì sẽ có nhiều người chết oan hơn nữa. Thầy, lúc trước thầy làm lộ thân phận vì Tô Âm Âm,

    Dẫn tới việc Mạc Thanh Sơn phái sát thủ, liên lụy nhiều người. Lẽ nào lần này vẫn lại gần vực thẳm khiến bản thân mắc kẹt trong đó sao? Ngài nghi ngờ việc này do ta mà ra? Lẽ nào thầy chưa từng nghĩ tới ở bên Tô Âm Âm mãi mãi sao?

    Tuy rằng đây là mong ước của ta nhưng sao ta có thể làm hại người vô tội chứ. Trên thế gian này ta không hy vọng bất cứ ai bị hại vì ta nữa. Chúng ta đã là thầy trò gần 30 năm,

    Lẽ nào ngài không hiểu ước nguyện ban đầu của ta sao? Phải. Học trò sai rồi. Nể tình thầy trò hàng chục năm, ngài giao vụ án này cho ta, ta sẽ cho ngài một lời giải thích. Nếu thầy đã nói vậy thì làm như thầy nói đi. Đa tạ Hoàng thượng.

    Đúng rồi. Chuyện hôm đó Tô Âm Âm tìm ngài ban hôn không biết cuối cùng định đoạt công tử nhà nào? Chuyện ban hôn thầy không biết sao? Ngày hôm đó ta đã từ chối cô ấy. Làm tốt lắm. Vậy tại sao ngài lại từ chối cô ấy?

    Bởi vì người cô ấy muốn trẫm ban hôn là thầy. Là ta? Vì thế ta đã nói cho cô ấy sự thật nếu người không trở về biển đúng kỳ hạn thì sẽ chết.