Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 19 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 19] [Ninh Phủ] [Thượng Dương Môn] Thái tử điện hạ. Có việc gì mà hoảng hốt như vậy? Hôm nay Đường tiểu thư sẽ đi xem mắt ở Tế Vũ Các. Xem mắt? Xem mắt với ai?

    Với Vân công tử. Không được, ta phải đi xem sao. Thái tử điện hạ, Hoàng thượng đã nói rồi, ngài không thể xuất cung. Chuyện này ảnh hưởng trực tiếp đến việc chọn thái tử phi, ảnh hưởng trực tiếp đến con nối dõi của hoàng thất trong tương lai.

    Xảy ra vấn đề gì thì ngươi gánh được không? Vậy là được rồi, về phía hoàng huynh thì ta sẽ tự mình nói. Thái tử điện hạ, ngài phải nói rõ với Hoàng thượng đó. Giờ ta đi liền đây. Phiền chết mất. Thái tử điện hạ, thái tử điện hạ. [Ninh Phủ]

    Chỉ cần ngươi đặt bức thư này trong bản sao tiểu thuyết mà Tô Âm Âm gửi đến Ninh Phủ mỗi ngày. Ngoài ra trăm lượng kia cũng không thiếu phần ngươi. Ngài yên tâm. Tiểu nhân sẽ làm tốt. Đi đi. Vâng. [Tế Vũ Các]

    Làm phiền Vân công tử đích thân đến đây. Đường cô nương khách sáo rồi. Tuy nói chuyện xem mắt là do cha mẹ làm chủ nhưng mấy đời Vân gia ta đều tiến bộ, đối với mỗi thế hệ con dâu gả vào Vân gia đều rất coi trọng.

    Vì thế hôm nay ta đích thân tới đây xem nương tử tương lai có hợp ý mình hay không mới được. Không biết ngày thường Đường tiểu thư thích gì? – Ta thích… – Trà đến rồi. Hai vị khách quan đợi lâu rồi. Sao… Có bụi. Nào, khách quan.

    Ngài uống trà đi. Nào, nữ khách quan, uống trà. Ngươi ra ngoài được rồi. Khách quan, lá trà chỗ chúng tôi đều là trà mới, mà còn đều là búp trà non. Ngài thử nếm đi, uống xong ta sẽ đi. Giờ ngươi lui ra được chưa? Khách quan,

    Ngài thế này không được coi là thưởng thức trà, mà là trâu bò uống. Trà này phải chia ra thưởng thức, ba ngụm một chén. Ngài phải thưởng thức. Ngài phải thưởng thức kĩ, ngài biết không? Nào, uống nhiều chút. Khách quan, thật xin lỗi. Ngươi bất cẩn quá đi.

    Sao trên mặt cũng có thế này? Ta lau cho ngài. Ta nói ngài biết, quân tử động khẩu không động thủ. Đau quá đi. Tham kiến thái tử điện hạ. Không phải, ngài… ngài nhận lầm người rồi. Ta không phải là thái tử điện hạ.

    Ta anh tuấn hơn thái tử điện hạ mà ngài nói nhiều. Đúng không? Chắc chắn là ngài nhận lầm người rồi, mau đứng dậy đi. Thần đã gặp thái tử điện hạ trong lễ đội mũ. Ngài… chắc chắn nhận lầm rồi. Im miệng. Tham… Tham kiến thái tử điện hạ.

    Cô mau đứng dậy đi. Vụ án trộm tim điều tra thế nào rồi? Khởi bẩm Hoàng thượng, thần có việc muốn tấu. Nói đi. Người phụ trách gác thành báo cáo vụ án trộm tim do Ninh Tu Duệ giám sát tiến độ chậm chạp,

    Nghi ngờ trong chuyện này có điều dối trá. Đây là tấu ghi lại lộ trình của Ninh đại nhân mỗi ngày. Xin Hoàng thượng xem qua. Những gì viết ở đây đều là sự thật? Thần đã điều tra, quả thực là vậy.

    Đều là ghi chép của Phùng Thừa trong đội gác thành. Người này thận trọng, cẩn thận, làm việc gì cũng chín chắn, chu đáo. Thế này cũng không đủ để chứng minh Ninh đại nhân vì tư lợi mà lừa gạt ở vụ án này.

    Ninh đại nhân luôn công bằng chấp pháp. Quả thực vụ án trộm tim rắc rối không hề dễ điều tra. Hoàng thượng, hôm nay có người phụ nữ chỉ mặt nói Ninh Tu Duệ là người trộm tim. Thân phận của Ninh Tu Duệ vô cùng đáng nghi,

    Khiến bách tính đều hoảng sợ. Thần biết trước giờ Hoàng thượng coi trọng Ninh đại học sĩ, nhưng nếu không giải quyết chuyện này nhanh thì sẽ khiến nhiều người phẫn nộ, gây hại cho triều đình, tai họa về sau sẽ không thể cứu vãn. Khởi bẩm Hoàng thượng,

    Lời đồn về ác long trộm và ăn tim đã lan truyền khắp nơi. Vụ án trộm tim lại không hề có tiến triển, lòng dân không yên. Hiện giờ lại có người nhìn thấy Ninh đại nhân xuất hiện ở hiện trường vụ án,

    Mà bộ dạng của Ninh đại nhân vô cùng khả nghi. Hiện giờ tất cả người dân ở Thịnh Kinh đều dùng ngòi bút để lên án tội trạng. Bịt miệng dân khó hơn ngăn nước dòng sông. Hiện tại Ninh đại nhân đảm nhiệm vị trí này cũng gây nên nghi ngờ.

    Hoàng thượng minh giám. Triều đình cần nhanh chóng có hành động trấn an lòng dân, ngăn chặn lời đồn. Vậy tạm dừng tất cả chức vụ của Ninh Tu Duệ hiện giờ, giao cho Đại lý tự điều tra vụ án này.

    – Tốt nhất vẫn là giao cho Đại lý tự. – Đại lý tự giải quyết… Trẫm mệt rồi. Bãi triều. Bãi triều. Hoàng thượng hạ chỉ tra rõ án này. [Ninh Phủ] Lục soát kĩ cho ta. Rõ.

    – Lẽ nào lời đồn là thật? – Đúng, cuối cùng cũng sa lưới rồi. – Cuối cùng cũng đến điều tra rồi. – Là Ninh đại nhân này. Vẫn là Đại lý tự tốt. Hỗn xược. Đường đường là phủ đệ của đại học sĩ, thầy của thái tử,

    Ai cho phép các ngươi trắng trợn như vậy hả? Tô cô nương, bọn ta cũng là làm việc theo pháp luật. Trọng án liên quan đến mạng người. Mong Tô cô nương thứ lỗi. Vụ trộm tim có tiến triển không? Ninh đại nhân, Hoàng thượng hạ chỉ

    Bãi bỏ chức vụ giám sát của ngài với vụ án này, do ta toàn quyền giải quyết. Hiện tại nghi ngờ ngài có liên quan đến vụ án này, ta đặc biệt tới để lục soát Ninh Phủ. Khởi bẩm đại nhân, tìm thấy cái này trong sách ở thư phòng.

    Không có chứng cứ mà tùy tiện lục soát sao? – Đúng đó. – Đúng vậy. [Truyền thuyết Thái Long] Còn không thừa nhận. Nhìn bộ dạng của hắn thì biết ngay là rồng. Ninh đại nhân, ngài có biết vật này không? Không biết. Không biết?

    Đây là đồ lấy ra từ thư phòng của ngài đó. Ngài biết cũng được, không biết cũng được. Làm phiền ngài đi một chuyến với bọn ta. Ai nói với ngươi là do Ninh Tu Duệ làm? Nhỡ may huynh ấy bị hãm hại thì sao? Tô cô nương,

    Điều này ta sẽ điều tra rõ ràng. Cho dù có người muốn hãm hại Ninh đại nhân thì ta cũng sẽ không bỏ qua cho người đó. Ninh đại nhân, chúng ta đi thôi. Ninh Tu Duệ. Hung thủ giết người cuối cùng đã sa lưới rồi. Thật là chuyện tốt.

    Đúng vậy, cuối cùng người chết cũng được yên nghỉ rồi. – Cuối cùng cũng được ngủ ngon rồi. – Đúng. – Hôm nay ra khỏi cửa được rồi. – Ta cũng ngủ ngon giấc được rồi.

    – Trước đây trong lòng cứ thấy bất an. – Đúng, lần này dám ra ngoài rồi. Vì dân trừ hại. [Ninh Phủ] Xin tránh đường, xin tránh đường. Tô cô nương cũng thật là. Tiểu Như, Tiểu Như. [Hiền Thanh Phúc Cư] Tiểu Như. Tiểu thư, sao thế?

    Tiểu Như, em mau giúp ta tìm tên giúp ta chuyển sách hôm đó. Tiểu thư, có việc gì mà gấp như thế? Việc này liên quan đến tính mạng của Ninh Tu Duệ. Em mau đi đi. Nhưng người đó đã xin nghỉ về quê rồi. Về quê rồi?

    Về quê lúc nào không về, mà cứ phải đưa xong đồ thì về. Tiểu Như, em bảo tất cả mọi người trong phủ đi tìm. Cho dù người đó chạy xa đến đâu cũng phải tìm về cho ta. Vâng, tiểu thư. Ở đấy nói. Hoàng thượng,

    Lạc Lạp đại nhân đã tìm được chứng cứ ở Ninh Phủ, đã giam Ninh đại nhân lại chờ xét xử rồi. Sai một nhóm người bí mật điều tra chân tướng của việc này. Nhớ kĩ không được bỏ qua bất cứ kẻ xấu nào.

    Nhưng cũng không thể hủy hoại sự trong sạch của người tốt. Vâng, Hoàng thượng. Thầy à, người rời xa thế sự mấy trăm năm, cuối cùng vẫn bị cuốn vào vòng xoáy này. [Đại Lý Tự] Không ngờ Ninh đại nhân lại rơi vào tình cảnh này.

    Tại sao lại có dây hồ điệp ở dưới đáy biển? Nếu không nhà giam Đại lý tự cỏn con này sao nhốt được Ninh đại nhân chứ? Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Ta muốn làm gì à? Mười tám năm trước ngươi bám lấy Mạc gia không buông.

    Mười tám năm sau ngươi vì Tô Âm Âm mà một lần nữa xuống núi. Mạc Thanh Sơn đã nhận tội chịu phạt, nhưng ngươi vẫn không buông tha cho ông ấy, ép ông ấy chết thảm trong ngục. Không chỉ như vậy ngươi còn hại chết nhiều người vô tội như vậy.

    Đúng rồi, nơi Ninh đại nhân đang ở đây chính là nơi Mạc Thanh Sơn đau khổ chết đi năm đó. Ninh Tu Duệ, ngươi nên trả giá vì những gì mình đã gây ra. Ngươi là bạn cũ của Mạc gia? Mạc gia? Người của Mạc gia đã chết hết rồi.

    Ta không giết người. Sợ rằng bản lĩnh trộm tim chỉ có Ninh đại nhân ngươi mới làm được. Nhất định là có người thao túng. Không sai. Người muốn ngươi chết không chỉ có mình ta, nhưng ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng như thế. Tiếp theo

    Xin mời Ninh đại nhân ở trong ngục này tiếp nhận trừng phạt cuối cùng đi. Trông coi cẩn thận cho ta. Vâng. Các khanh còn có việc gì muốn tấu? Hoàng huynh, huynh không thể đối xử với sư phụ như thế. Người bị vu oan. Hỗn xược. Hoàng huynh,

    Việc ác long trộm tim vẫn chưa tra rõ huynh không thể đối xử với sư phụ như vậy. Việc này chứng cứ xác thực, đệ không được làm loạn ở đây. Huynh biết rõ tuy sư phụ là rồng, nhưng sư phụ không ăn tim người. Im miệng.

    Người đâu, nhốt thái tử ba ngày, không được xuất cung. Hoàng huynh. Hoàng huynh, huynh không thể đối xử với sư phụ như vậy. – Thái tử. – Hoàng huynh. Hoàng huynh, người là sư phụ của đệ, – cũng là thầy của huynh. – Thái tử.

    Ninh Tu Duệ đã vào đại lao, và ta đã dùng dây hồ điệp nhốt hắn. Lần này hắn chỉ có đường chết thôi. Thù lớn của ta cuối cùng cũng được báo. Không biết ngươi đánh giá cao bản thân hay là xem nhẹ Ninh Tu Duệ?

    Hắn là nhị điện hạ của Long tộc, có thể hô phong hoán vũ, ngày đi nghìn dặm. Người bình thường không làm hắn bị thương nổi. Cho dù hiện tại bị nhốt trong ngục, ngươi nghĩ cửa sắt của nhà giam có chắc chắn thế nào,

    Dây hồ điệp có trói buộc ra sao thì có thể nhốt được hắn sao? Việc này không nên chậm trễ. Nếu không sẽ rước họa vào thân. Nhớ kĩ. Đánh địch phải đánh vào điểm yếu. Đánh địch phải đánh vào điểm yếu. Điểm yếu của Ninh Tu Duệ… Tô Âm Âm. Đúng.

    Chính là Tô Âm Âm. Ninh Tu Duệ sẽ bị chi phối bởi cô ta. [Tô Phủ] Vẽ gì thế? Làm ta giật mình. Ta đang giúp Ninh Tu Duệ vượt ngục. Vượt ngục? Không có ai, mau vào đây. Không nói sớm. Xem này, đây là sơ đồ nhà giam mà ta vẽ.

    Sao muội biết sơ đồ nơi giam giữ Ninh đại nhân. Không phải cha ta đều vào ngục mỗi năm sao? Năm nào ta cũng vào đó thăm không dưới ba lần. Dựa vào bản lĩnh nhìn đâu nhớ đó của ta thì chuyện nhỏ thôi. Bái phục.

    Tỷ nói xem sao Ninh Tu Duệ lại cứng nhắc như vậy? Bắt huynh ấy ở trong ngục thì huynh ấy cũng ở luôn. Vụ án trộm tim là bị oan, không thể nhận. Không được, ta phải đi khuyên huynh ấy. Lâm Lâm, tỷ ở đây đợi ta. Tô Âm Âm.

    [Đại Lý Tự] Đây là Đại lý tự, là nơi cô muốn đến thì đến sao? – Đi mau, đi mau. – Không phải, có phải ngươi nhầm lẫn gì không? Mau lên. Ta là con gái của thượng thư Lễ bộ đương triều, phu nhân đại học sĩ tương lai.

    Hiện tại nói như vậy hơi sớm. Nhưng ta thường đến đây thăm ngục. Ngươi biết mà. Tô tiểu thư, ta cũng không phải là không biết cô. Vụ án này nghiêm trọng, không giống với vụ án của cha cô. Phùng đại nhân đã đặc biệt dặn dò không ai được thăm nom.

    Phùng đại nhân, Phùng đại nhân nào vậy? Phùng Thừa. Đó là người phụ trách canh gác lần này do Lạc đại nhân chỉ định, vô cùng nghiêm. Còn nhớ cái này không? Lần trước ngươi không muốn, lần này ngươi cầm lấy, ta sẽ vờ như không thấy. Cầm lấy. Cầm lấy.

    Ta không muốn. Cô mang đi đi. Không phải. Sao người này lại gương mẫu rồi vậy? Ta còn không tặng được đúng không? Ninh Tu Duệ sao vậy chứ? Không được, ta phải nghĩ cách triệu hoán ép huynh ấy ra ngoài. Thật là. Chẳng khiến người khác yên tâm gì cả.

    Tên Ninh Tu Duệ này, ta không tin ta không triệu được huynh ra. Sao cô lại tới đây? Ta… Ta có lời muốn nói. Không phải cô hận ta nhất sao? Cô vẫn là dáng vẻ đó. Hôm nay ta bận lắm, không rảnh cãi nhau với cô.

    Có việc gì thì nói mau đi. Có phải Ninh đại nhân vào ngục rồi không? Có phải cô lại muốn mượn chuyện này mà châm chọc ta không? Không phải. Ngày xảy ra vụ án Ninh đại nhân đã cứu mạng ta. Cô nói gì? Huynh ấy cứu mạng cô?

    Cô mau cùng ta đi làm chứng. Ta không thể. Tại sao? Ca ca ta là đại lý tự khanh, ta đi làm chứng thì huynh ấy sẽ bị trừng phạt vì vu oan cho người tốt. Vậy cô trơ mắt nhìn Ninh Tu Duệ chịu oan ức sao?

    Cô không cắn rứt lương tâm sao? Ninh đại nhân thần thông quảng đại, cô bảo huynh ấy trốn đi. Hôm nay cô đến để nói với ta điều này? Âm Âm, giờ sửu mỗi ngày là lúc cai ngục trong Đại lý tự thay ca, thường sẽ có người về sớm hoặc đến muộn,

    Vô cùng lỏng lẻo. Ta chỉ có thể nói với cô những điều này thôi. Trước kia không giúp được cô, hiện tại coi như là bù đắp. Ninh đại nhân là người tốt. Lạc Khuynh Tâm. Tên Ninh Tu Duệ này.

    Rõ ràng đã rước họa vào thân rồi mà còn có thời gian cứu người khác. Đợi huynh ấy ra ngoài ta phải hỏi cho rõ. Nhưng ta không vào được Đại lý tự. Không được. Ta phải nghĩ cách khác. [Tô Phủ] [Long Phi Truyền Kỳ] Tức chết mất, tức chết mất.

    Sao vậy? Đúng là vừa bắt đầu đã gặp bất lợi. Tỷ nói xem sao cái tên cai ngục kia đột nhiên gương mẫu thế. Hổ phách tốt như vậy mà hắn cũng không thèm. Tặng mấy lần đều không được. Dựa vào đâu chứ? Âm Âm, muội đừng sốt ruột.

    Vụ án này được điều tra rõ ràng thì huynh ấy sẽ ra ngoài thôi. Lâm Lâm, ta nói tỷ nghe. Vụ án này không điều tra rõ được đâu. Điều tra rõ được. Tỷ qua đây, ta nói tỷ nghe. Bởi vì Ninh Tu Duệ chính là rồng. Ninh Tu Duệ là rồng?

    Đúng vậy. Huynh ấy là rồng? Đúng vậy. Vậy hai người bình thường ngọt ngào thế nào vậy? – Việc này thì tỷ đừng hỏi. – Không phải. Muội nói đi, về sau hai người… – Về sau hai người… – Tỷ đừng quan tâm nữa.

    – Đứa con mà hai người sinh ra… – Lâm Lâm. – sau khi kết hôn có phải là người rồng không? – Hiện tại việc quan trọng nhất là Ninh Tu Duệ ra khỏi ngục kiểu gì. Ta nói tỷ nghe, nếu không thể làm công khai,

    Chúng ta chỉ có thể bí mật làm. Lâm Lâm, võ công tỷ cao cường như vậy, không bằng giúp ta nửa đêm vào Đại lý tự, nói mưu kế của ta cho Ninh Tu Duệ nghe. Nếu như việc này thành thì ta sẽ bảo Ninh Tu Duệ giới thiệu

    Mỹ nam khác trong Long tộc cho tỷ. Tỷ thấy được không? Chúng ta là tỷ muội của nhau – nói gì mà… – Nhưng nếu như không thành công thì ta và Ninh Tu Duệ sẽ mỗi người một nơi. Có thể Ninh Tu Duệ sẽ chết trong đại lao. Lâm Lâm.

    Ta giúp muội. Giờ sửu hôm nay là lúc tốt nhất. Nhanh vậy sao? Tỷ làm việc, ta yên tâm. Đi đi. Vậy kể cho ta nghe hai người yêu đương như thế nào đi. Tỷ mau đi đi, Lâm Lâm. Ta xin tỷ đó. Được rồi, được rồi.

    Muội nói nam nhân và “nam long” khác nhau thế nào? Lâm Lâm, tỷ mau đi đi, sắp không kịp rồi. Trở về ta sẽ nói với tỷ. Vậy ta về thì nói cho ta nhé. Được, đi đi. Không biết Lâm Lâm có làm được không.

    Nếu như không có mỹ nam Long tộc để giới thiệu cho tỷ ấy thì phải làm sao? Ninh đại nhân. Sao cô lại đến đây? Việc khẩn cấp, nói ngắn gọn. [Sơ đồ nhà giam] Đây là sơ đồ vượt ngục mà Âm Âm vẽ cho huynh.

    Muội ấy nói huynh nhất định có bản lĩnh thoát ra khỏi ngục giam này. Hiện giờ dân chúng đang bất bình, huynh sớm thoát ra ngoài thì hơn, đừng ở đây chịu khổ oan ức. Giúp ta nói với Âm Âm. Ta ngay thẳng, không thẹn với lòng, không cần vượt ngục.

    Ta tin chân tướng sẽ được phơi bày. Cũng không hy vọng có thêm phiền phức khiến càng nhiều người vô tội bị liên lụy. Giúp ta nói với Âm Âm ta rất tốt, không cần nhớ mong. Nếu đã như vậy thì Ninh đại nhân, huynh hãy bảo trọng.

    Ta sẽ nói với Âm Âm ý nguyện của huynh. Đường Lâm Lâm, giúp ta bảo vệ Âm Âm. Bảo trọng. Là nữ nhân. Đại nhân, ngài không sao chứ? Ta không sao. Truyền lệnh của ta. Tăng thêm người tuần tra, một con ruồi cũng không thể bay vào. Rõ, thưa đại nhân.

    [Quan xá] Thái tử điện hạ, ngài trở về đi. Tiểu thư chúng tôi không đáp lại thì chúng tôi cũng đâu thể ép buộc tiểu thư chứ. Ta không đi. Hôm nay ta phải gặp được tiểu thư nhà các ngươi. Biểu tiểu thư, thái tử điện hạ ở đây không đi.

    Tôi lại không dám giục tiểu thư nhà chúng tôi chỉ có thể mời cô qua đây khuyên thái tử điện hạ. Lý bá, ông đứng dậy, vào trước đi. Được. Lý Ký, Lâm Lâm nói với ta rồi. Ngươi đừng làm vậy nữa. Tô Âm Âm,

    Rõ ràng cô biết ta là thái tử điện hạ đương triều mà còn dám thế này. Gọi thẳng tên húy, phạm thượng. Ta coi ngươi là bằng hữu mới gọi thẳng tên mà. Tô Âm Âm, thiên hạ nhiều người như vậy, cô là người đầu tiên coi ta là bằng hữu.

    Ta cảm động quá. Thái tử điện hạ thật là người giàu cảm xúc. Vậy cô nói thật với ta đi. Tại sao sau khi Lâm Lâm biết ta là thái tử thì không để ý đến ta, không làm bạn với ta nữa. Ngươi là thái tử mà.

    Nếu như không phải ta không sợ quyền hành thì ta cũng không dám làm bạn với ngươi. Nhưng mà… Ta thực sự thích Lâm Lâm. Cho dù cô ấy là ai, đẹp hay xấu, nghèo hay giàu. Hôm nay tỷ ấy không tiện gặp ngươi. Hay là ngươi về trước đi.

    Tội gì phải ở đây làm khó người hầu chứ? Năm đó khi sư phụ ta không để ý đến cô, cô cũng quấn mãi không buông, bám riết không tha mà. Tại sao ta lại không được chứ? Còn nói ta nữa chứ. Không phải ngươi không được. Đúng.

    Ngươi hoàn toàn không hiểu cảm nhận của Lâm Lâm. Ngươi không biết Lâm Lâm sẽ xảy ra chuyện gì trong tương lai. Dựa vào thân phận thái tử của ngươi, cho dù hai người vượt mọi khó khăn đến với nhau thì những ngày tháng sau này

    Lâm Lâm cũng sống trong sự lo sợ. Giống như ta và Ninh Tu Duệ rõ ràng là yêu thương nhau nhưng lại không thể bên nhau. – Cô đáng thương quá. – Ta khổ quá mà. Ta cũng đáng thương quá. Tô Âm Âm, cô phải giúp ta.

    Ngươi cũng vậy, ngươi phải giúp ta. Được. Vậy thì quyết định thế nhé. Chiều nay ở Tế Vũ Các có chuyện quan trọng cần bàn. Nhanh vậy mà cô đã xin ta rồi à? Ngươi giúp ta chuyện này, thì ta sẽ có cách giúp ngươi gặp Lâm Lâm.

    Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Yên tâm đi. Vậy ta đi chuẩn bị. Được, cố lên. Ta đi trước đây. Cố lên. Lát gặp. Cố lên. Đi đây. Cửa mở thế này thật không an toàn. [Tế Vũ Các] Ngươi là ai thế? Là ta. Sao ngươi lại mặc thế này?

    Ta là thái tử điện hạ, lần trước đã bị lộ ở đây, lần này tất nhiên phải cẩn thận hơn. Cũng đúng. Được rồi, vậy thế này đi, giờ chúng ta bắt đầu nói chuyện chính. Đợi đã. Rốt cuộc bao giờ Lâm Lâm mới tới? Cái này à…

    Ta sốt ruột lắm, lòng như lửa đốt vậy. Lâm Lâm, tỷ đến rồi à. Tỷ đừng đi. Ta có chuyện nghiêm túc muốn nói với tỷ. Có chuyện nghiêm túc. Tỷ ngồi đi. Thực sự có chuyện nghiêm túc đó. Thật đấy.