Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 20 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 20] Uống trà đi. Tạ ơn thái tử điện hạ. Rồi, thế giờ ta bắt đầu nói vào chuyện chính nhé? Hai người ngồi đi, từ từ mà nghe ta nói. Hôm nay ta tìm hai người đến

    Là để bàn bạc cách giải cứu Ninh Tu Duệ. Ta quyết định không ngồi một chỗ đợi nữa, phải tự mình điều tra. Đầu tiên, ta muốn bắt đầu điều tra từ dấu vết để lại tại hiện trường. Nhìn ta. Là thế này. Lần trước điều tra ta đã phát hiện

    Ta rất nhạy về mặt tìm người và suy luận. Cho nên hai người là bạn bè chí cốt của ta và Ninh Tu Duệ, hai người nhất định sẽ giúp ta, đúng không? Muội muốn đích thân điều tra? Muội có năng lực đó sao? Ta giúp cô.

    Ngày nào ta cũng ru rú trong hoàng cung, ngày nào cũng bị hoàng huynh hạn chế, không giúp được gì cho sư phụ cả. Ta sắp ngột ngạt đến chết rồi. Lâm Lâm, tỷ giúp ta đi. Chuyện này liên quan đến hạnh phúc tương lai của ta đấy. Được rồi.

    Đã giúp muội vào nhà lao thăm Ninh đại nhân rồi thì giúp cho trót vậy. Tốt quá. Tối nay chúng ta sẽ đi điều tra rõ ràng. Nhanh, nhanh, nhanh. Nhanh lên. Gấp cái gì mà gấp? – Ta đang nhanh đấy thôi. – Nhanh lên. Không kịp bây giờ. Lâm Lâm.

    Từ từ thôi. Lâm Lâm cẩn thận. Từ từ, từ từ thôi Lâm Lâm. Hai người đợi ở đây. Ta đuổi theo tên đáng ngờ đó. – Lâm Lâm. – Sư phụ cẩn thận. Ngươi lớn tiếng thế làm gì? Theo sát ta, đừng trở thành gánh nặng cho Lâm Lâm. Tô Âm Âm.

    Hắc Long ca ca, sao huynh lại đến đây? Huynh đến tìm chứng cứ giúp ta để cứu Ninh Tu Duệ ra khỏi ngục đúng không? Ta đến giúp cô triệu hoán Ninh Tu Duệ vượt ngục. Ý huynh là sao? Thả ta ra, thả ta ra. Năm trăm năm rồi,

    Cô vẫn hèn nhát như năm xưa. Không ngờ Ninh Tu Duệ sẽ vì cô mà từ bỏ vảy ngược. Thì ra ngươi đến vì vảy ngược, chứ không phải vì bảo vệ ta. Ta nói cho ngươi biết, bây giờ vảy ngược đang nằm trên người ta. Nếu ngươi dám làm gì ta,

    Nó sẽ xuất hiện cho ngươi một bài học. Tô Âm Âm, cô vẫn biết mà đúng không? Vảy ngược là thần vật, mất đi vảy ngược cô sẽ chết ngay lập tức. Khi nó ngày càng đến gần trái tim chủ cũ nó sẽ tự động trở lại trên người chủ cũ.

    Thả ta ra. Đến lúc đó cho dù Ninh Tu Duệ có ở đây cũng hết đường cứu vãn. Trừ khi cô khiến Ninh Tu Duệ đổi trái tim cho cô, lấy tim thay vảy. Có thế cô mới có thể được bình an vô sự tiếp tục sống sót. Thả ta ra.

    Ninh Tu Duệ đâu? Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ vượt ngục rồi. Mau đến đây. Hắn đến rồi. Cô suy nghĩ kĩ đi. Ninh Tu Duệ. Âm Âm. Ta biết ngay huynh sẽ đến mà. Huynh không sao chứ? Sao huynh lại bị thương? Bọn họ bắt nạt huynh đúng không? Đúng không?

    Ta không sao. Nhưng huynh chảy nhiều máu quá. [Ninh Phủ] Đúng, chúng ta xông vào đi. Xông vào, xông vào, xông vào. Diệt trừ ác long, vì dân trừ hại. Diệt trừ ác long, vì dân trừ hại. Diệt trừ ác long, vì dân trừ hại. Diệt trừ ác long, vì dân trừ hại.

    Bà con, tên ác long đó vượt ngục rồi. Chúng ta không thể để hắn tiếp tục gây hại cho dân nữa. Hôm nay chúng ta phải thay trời hành đạo, đốt chết ác long, báo thù cho những người dân vô tội. Báo thù, báo thù. Lên. Giết.

    Giết, giết chết ác long, giết hắn đi. Giết chết ác long, giết chết ác long. Giết hắn đi. Xông lên, giết chết ác long. Xông lên. Đừng sợ, có ta ở đây. Báo thù, giết chết ác long, giết chết ác long. Báo thù, báo thù, báo thù. Báo thù, báo thù, báo… Rút.

    Yêu quái xuất hiện, mau chạy đi. Ninh Tu Duệ. Huynh vẫn ổn thật chứ? Huynh bị thương rồi. Ta nhớ muội lắm. Nhanh, nhanh, nhanh. Nhanh, nhanh, nhanh. Chạy mau, mau lên. Chúng ta không đánh lại hắn. Hôm nay chúng ta thiêu chết hắn đi.

    – Đúng thế, thiêu chết hắn. – Đúng, đúng, đúng. Thiêu chết hắn, thiêu chết hắn. Ác long. Thiêu chết hung thủ giết người đi. – Thiêu chết ác long, thiêu chết hắn đi. – Này thì ngông cuồng. Đúng thế, thiêu chết, thiêu chết hắn. Giờ phải làm thế nào? Ôm chặt ta.

    – Ác long bay ra rồi. – Ác long bay lên rồi. Yêu quái, mau chạy đi. Bên đó, đuổi theo. Ác long trộm tim rồi. Hắn chạy qua bên kia kìa. Mau, mau chạy thôi. Chạy, chạy mau, chạy mau. Đừng chạy, đợi ta với. Yêu quái. Yêu quái.

    Ninh Tu Duệ, huynh mau lấy vảy ngược đi. Như thế huynh sẽ về được biển, họ sẽ không làm hại huynh được nữa. Ninh Tu Duệ, ta xin huynh đấy. Mau lấy vảy ngược đi đi. Ta không lấy vảy ngược đi được. Lấy đi rồi muội phải làm sao?

    Huynh cứ mặc kệ ta. Ta không phải nghi phạm, họ không làm gì được ta. Ninh Tu Duệ, để xem hôm nay ngươi chạy đi đâu. Tất cả nghe lệnh, không được bắn tên. Cha, Lâm Lâm. Âm Âm. Sao mọi người lại đến đây? [Lệnh] Còn không mau bỏ tên xuống? Bỏ xuống.

    Hỗn xược, các ông nghe lệnh ai? Có biết tự ý thả tội phạm là trọng tội không? Lệnh bài ở đây, ai dám lỗ mãng? Ông… Ninh đại nhân, tiểu nữ Âm Âm phải nhờ ngài rồi. Học trò tạ ơn tại đây. Ninh đại nhân, Âm Âm.

    Đã chuẩn bị thuyền cho hai người rồi, hai người mau đi đi. Nhưng… nhưng còn mọi người? Cha, còn mọi người thì sao? Mau đi đi. Mau đi đi. Đi đi. [Lệnh] Lệnh bài là giả, đuổi theo. Ta nói này ông bạn già. Chúng ta đã chừng này tuổi rồi,

    Sau này ông có thể đừng lôi ta làm mấy chuyện vô lý thế này nữa không? Đường tướng quân, đây cũng là lần đầu tiên lão phu làm chuyện này. – Đi. – Đi. – Đi. – Đi. Huynh bị thương rồi, để ta chèo cho. Huynh không cần lo cho ta.

    Ninh Tu Duệ, thuyền lắc lư quá. Chắc chúng ta sẽ không vừa thoát khỏi tay người ta đã chết chìm dưới biển đâu nhỉ? Không đâu. Tại sao? Vì biển là nhà của ta. Có lý. Nhưng, nhưng mà… ta vẫn hơi sợ. Đừng sợ. Chèo mạnh vào.

    Rõ ràng lúc đó ta đã ép Ninh Tu Duệ đến tận biển. Sao ngươi không nhân cơ hội đó một mẻ hốt gọn chúng, đoạt lấy vảy ngược mà lại cố tình thả chúng đi, bỏ lỡ thời cơ như thế. Bỏ lỡ thời cơ?

    Mạc Thừa Phong, ngươi chỉ tham cái lợi trước mắt. Ngươi tưởng đoạt lấy vảy ngược là chuyện dễ dàng ai cũng làm được sao? Thế ta còn cần ngươi lãng phí nhiều thời gian bày trận lớn như thế trên đất liền làm gì? Nói đến bỏ lỡ thời cơ, Mạc Thừa Phong,

    Chính ngươi mới là người bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng. Suýt chút nữa Ninh Tu Duệ đã chết trong tay ngươi, ngươi lại để ba người chẳng liên quan đến cứu hắn. Ta nói ngươi biết, Mạc Thừa Phong. Ninh Tu Duệ tuyệt đối không thể chết trong tay ta.

    Vậy tiếp theo chúng ta nên làm thế nào? Lòng dân đang sôi sục, Ninh Tu Duệ không còn chốn dung thân trên đất liền. Cho nên ta phải vạch ra kế hoạch kĩ lưỡng hơn nữa. Trăng hôm nay tròn quá. Không biết cha ta, Lâm Lâm, và cả di phụ

    Bây giờ thế nào rồi. Yên tâm, ta đã thu xếp một vài người bạn cũ, họ nhất định sẽ xử theo lẽ phải. Dù họ có tránh né với chuyện của ta, Ký Nhi cũng sẽ thu xếp giúp ta. Từ nhỏ đến lớn

    Dường như ta luôn để cha phải chịu khổ thay ta. Cùng ta chạy trốn đến đây, muội có hối hận không? Ta thấy người sẽ hối hận là huynh mới đúng. Nơi này tốt thật đấy. Đúng vậy. Chẳng mấy khi có dịp không cần lo lắng gì thưởng thức cảnh đẹp.

    Không chỉ là cảnh đẹp, còn một lý do khác khiến ta thích nơi này nữa. Lý do gì? Ở đây chúng ta được tự do. Tự do? Chẳng phải trước đây muội cũng rất tự do đấy sao? Không phải. Ở đây chúng ta chẳng có thân phận gì cả.

    Huynh không phải Ninh đại học sĩ, còn ta cũng chẳng phải thiên kim Tô Phủ. Chỉ có hai chúng ta thôi. Nếu có thể mãi mãi sống vô lo vô nghĩ thế này thì tốt biết mấy. Nhớ 500 năm trước lần đầu tiên ta rời khỏi biển đến nơi này. Lúc đó

    Cũng cảm nhận được niềm vui chưa từng có. [Trên núi có một ngôi miếu Long Vương.] [Lúc ấy] [ta cùng Cẩm Nhi ở đây vui vẻ biết bao.] Cẩm Nhi? Ninh Tu Duệ. Hình như ta chưa từng nghe huynh kể chuyện của huynh với Cẩm Nhi nhỉ?

    Hay là hôm nay huynh kể luôn đi. Đau, đau, đau. Đau chỗ nào, đau lắm hả? Ta xem nào. Gió trên biển rất lạnh, thổi rét lắm. Thổi đau vết thương của ta luôn này. Dựa theo kinh nghiệm của ta xuống dưới biển chắc sẽ ấm hơn một chút.

    Chúng ta cùng xuống nào. Ninh Tu Duệ, đồ rồng ngốc nhà huynh. Còn biết giả vờ yếu đuối cơ đấy. Năm đó huynh mấy tuổi mà nhớ rõ chuyện với Cẩm Nhi thế? Lúc đó ta còn nhỏ, chưa hiểu chuyện tình yêu. Nhưng giờ đã hiểu rồi. Thật không đấy? Thật.

    Tạm tin huynh vậy. Muội phải luôn tin ta chứ. Xem biểu hiện của huynh đã. Tô Âm Âm ta hiền thục quá mà. Vậy mà còn muốn bồi dưỡng cho con rồng kia nữa. Cá ơi, cá à, cá mắc câu nhanh lên có được không? Mau mắc câu đi. Cá ơi, cá à,

    Xin cá mắc câu nhanh lên đi mà. Cá ơi đừng chạy, ta đến đây. Bắt được rồi. Ngươi là cá hề đúng không? Được rồi, đi bồi dưỡng cho con rồng ngốc đó thôi. Nào, nào, nào. Ninh Tu Duệ, ăn thử canh cá đi. Ta không ăn đồ dưới biển.

    Cẩm Nhi từng nấu canh cá cho huynh rồi đúng không? Huynh sao thế? Âm Âm, sau này đừng nấu ăn nữa. Tại sao? Có phải canh cá Cẩm Nhi nấu ngon hơn ta nấu không? Không phải. Cẩm Nhi chưa từng bắt cá cho ta.

    Cẩm Nhi chưa từng nấu canh cá cho ta. Cẩm Nhi cũng chưa từng đút canh cá cho ta. Những chuyện này chỉ có muội mới làm cho ta. Chuyện này ta cũng chỉ làm với muội. [Đại Lý Tự] Tham kiến thái tử điện hạ. Đứng lên, đứng lên đi.

    Nghe nói nơi này đang giam giữ ba người tối qua tự ý thả tội phạm hả? Đúng vậy. Đây là chuyện lớn. Giờ ngươi áp giải hết tất cả vào cung, bổn thái tử sẽ đích thân thẩm vấn. Không được, thái tử điện hạ…

    Lạc đại nhân đang đợi phạm nhân ở bên trong. Ngài đưa người đi luôn như thế cũng khó ăn nói với phía Hoàng thượng. Vậy thế này đi. Giờ ngươi áp giải cô gái kia vào cung. Ta sẽ hỗ trợ Đại lý tự điều tra.

    Như vậy sẽ nhanh chóng tra ra manh mối, cũng dễ ăn nói với dân chúng trăm họ. Chuyện này… Chuyện này… Ngươi có chắc là muốn ta lặp lại lần nữa không? Vâng, điện hạ. Đi mau, đi mau, đi mau. Hai vị đại nhân,

    Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở nơi này. Ta cũng chỉ làm theo chức trách thôi. Nói đi, các ông có biết nghi phạm Ninh Tu Duệ không? [Tù nhân] Lạc đại nhân, ngài nói nghi phạm gì cơ? Lão phu không biết. Ninh đại học sĩ thì biết.

    Ta cũng giống ông ấy. Hai vị đại nhân, chuyện đến nước này khỏi cần phải bao che cho tên phạm nhân kia nữa. Hai vị cả đời anh minh, tội gì phải rơi vào cảnh khí tiết tuổi già khó giữ? Nói đi, Ninh Tu Duệ trốn đi đâu rồi? Lạc đại nhân,

    Ta với ngài làm quan cùng triều với Ninh đại nhân. Ngài với Ninh đại nhân lại cùng làm ở Đại lý tự. Ngài ấy là người thế nào sao ngài lại không biết? Hôm nay ngài cần gì phải khổ sở bức ép bọn ta

    Áp đặt tội danh chưa chắc chắn lên ngài ấy? Đường tướng quân, ông thì sao? Lão thư sinh hủ lậu kia còn không biết, làm sao ta biết được? Thuyền là do hai ông cung cấp, huống hồ lúc đó Tô Âm Âm cũng lên thuyền mà các ông lại không biết sao?

    Ta thấy hai vị đại nhân làm quan lâu quá nên quên hết hình phạt thế nào rồi. Ông đây rong ruổi sa trường hơn nửa đời người còn để ý đến chút hình phạt của ngài sao? Lão Tô, ông da mỏng thịt mềm, chịu được không đấy? Đường tướng quân yên tâm.

    Ta nổi tiếng là xương cứng trong triều. Chút mánh khóe của hậu bối sao ta lại sợ được chứ? Chuyện đến nước này còn mạnh miệng. Thế thì xin lỗi hai vị rồi. Người đâu? Có. Tra tấn cho ta. Rõ. Đi, lục soát cẩn thận cho ta.

    Một con cá chết cũng không được bỏ qua. Ai tìm được người sẽ được trọng thưởng. Rõ. Tô Âm Âm. Ninh Tu Duệ, huynh sao thế? Ta tưởng muội gặp phải nguy hiểm. Chúng ta đã chạy trốn đến nơi hoang vu vắng vẻ này rồi. Nếu vẫn có người đến giết chúng ta

    Thì hai chúng ta cũng xui xẻo quá đấy. Mạc Thừa Phong. Chẳng phải chủ nhân đã nói chuyện này phải bàn bạc lâu dài, từ từ tính kế sao? Sao ngươi lại tự ý quyết định, truy bắt trắng trợn? Lâu dài chừng nào, từ từ đến bao giờ?

    Ta không đợi được thêm một khắc nào nữa. Ta chỉ ước bây giờ Ninh Tu Duệ chết ngay trước mắt ta, rửa nhục cho Mạc gia ta. Vảy ngược cuối cùng sẽ về với chủ. Tô Âm Âm ắt không sống được lâu. Còn Ninh Tu Duệ

    Chắc chắn sẽ bất chấp tất cả để cứu Tô Âm Âm. Lúc đó ngươi nhắm chuẩn thời cơ giết Ninh Tu Duệ. Chúng ta lấy lại vảy ngược chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao? Việc phải làm bây giờ là chờ đợi. Nếu không ngươi chọc giận Ninh Tu Duệ

    Sẽ tự chuốc họa vào thân đấy. Đó là kế hoạch của các ngươi, không liên quan đến ta. Ta nói cho ngươi biết, trước giờ ta chẳng quan tâm đến vảy ngược gì hết. Cái ta muốn là Ninh Tu Duệ chết ngay tức khắc, không sống thêm một khắc nào nữa. Được thôi.

    Ninh Tu Nhân không dám giết Ninh Tu Duệ thì để ta tự giết. Từ từ. Đường cô nương, để tránh hiềm nghi, ta chỉ đưa cô được đến đây thôi. Quãng đường còn lại phải phiền cô tự đi bộ rồi. Đa tạ công công. Đường cô nương khách sáo rồi.

    Muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn thái tử điện hạ. Đường cô nương, cáo từ. Đi thôi. Đứng lại, có gặp người trong tranh không? Chưa gặp. [Lệnh truy nã] Cô nương nhìn chăm chú như thế chẳng lẽ có quen biết người này? Không biết. Nếu đã không biết

    Mời cô nương mau chóng đi chỗ khác. Sư phụ. Trùng hợp ghê, vừa đúng lúc ta đi ngang qua đây tra án. Không ngờ lại gặp cô ở đây. Tham kiến thái tử điện hạ. Nhờ ơn thái tử điện hạ cứu giúp ta mới tránh khỏi nỗi khổ lao tù.

    Sư phụ, cô đừng khách sáo như vậy. Gọi ta Lý Ký là được. Vẫn nên tôn kính gọi thái tử điện hạ thì hơn. Ta xin phép cáo từ. Khoan đã sư phụ. Hay là chúng ta đi ăn gì đi? Thái tử điện hạ, huynh còn trẻ,

    Xung quanh chắc chắn sẽ có những cô gái hiền lương thục đức, thông minh hơn người đang đợi huynh. Bọn họ hơn ta gấp ngàn vạn lần. Huynh hãy quên ta đi. Ta biết rõ người mình thích là ai. Ta sẽ không quên cô đâu. Mẹ ta mất sớm, từ nhỏ

    Ta đã theo phụ thân chinh chiến bắc nam. Vốn tưởng cuộc sống vô lo vô nghĩ đó mới là vui vẻ. Nhưng ai biết được càng lớn, những lời đàm tiếu càng nhiều. Thậm chí ta chỉ hơi vượt khuôn phép

    Là sẽ liên lụy cha mẹ ta bị trách tội quản giáo không nghiêm. Vì vậy ta càng sống càng cẩn thận. Nguyện vọng lớn nhất của ta là làm một cô gái bình thường như bao người, tìm một tấm chồng môn đăng hộ đối, sống một cuộc sống bình yên.

    Ta cũng có thể cho cô cuộc sống bình yên mà. Chúng ta cũng có thể môn đăng hộ đối. Huynh vẫn chưa hiểu sao? Chúng ta không hợp nhau. Ta không đủ dũng cảm đối mặt với cuộc sống luôn chầu chực sợ hãi, bị soi mói đủ điều chốn hoàng cung.

    Lâm Lâm, cô yên tâm đi. Ta sẽ không để cô bị cuốn vào cuộc tranh đấu hoàng cung đâu. Cô tin ta đi. Sau này ta chắc chắn sẽ cho cô cuộc sống bình yên mà cô muốn. Thái tử điện hạ, từ biệt tại đây thôi.

    Sau này ta vẫn sẽ đến tìm cô. [Quan xá] Cửa mở toang hoác thế này nguy hiểm quá. [Quan xá] [Những ngày tháng thế này] [không biết còn được tận hưởng bao lâu nữa.] [Có điều với tình hình và bầu không khí lúc này] [chẳng phải huynh ấy nên cầu hôn ta sao?]

    [Con rồng ngốc, sốt ruột chết đi được.] [Âm Âm, thứ ta có thể cho muội bây giờ] [có lẽ chỉ có cùng muội tận hưởng mỗi phút giây.] Âm Âm, để ta nói cho muội một chuyện. Chuyện gì? Tô Âm Âm, muội có đồng ý làm thê tử của ta không?