Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 10 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 10] Rượu ngày hôm nay, Đinh gia chúng ta bao hết, còn không mau đi đi? Sao thế? Đi hết đi, mau đi hết đi, đi hết đi.

    Đi đi đi, mau đi, mau đi. Đi. Đi thôi đi thôi, đi mau đi. Đi thôi. Đinh nhị tiểu thư hạ mình đến thăm, không biết là có chuyện gì? Nếu cô đến tìm Nhị gia thì cô tìm nhầm chỗ rồi. Ta không phải đến tìm Nhị gia.

    Hôm nay ta đến để tìm cô. Ta? Chúc mừng Cư cô nương hai mắt lấy lại thị lực. Để tỏ ý chúc mừng, ta đến để chăm sóc việc làm ăn của cô. Rượu trong quán rượu Cư gia hôm nay ta bao hết. Vậy cô đợi một lát,

    Muốn bao nhiêu rượu thì có bấy nhiêu, để ta chất lên xe ngựa cho cô. Từ từ. Ta muốn cô ấy chuyển, không ai khác được giúp đỡ. Một mình con gái ta thì sao chuyển hết nhiều rượu như vậy chứ? Cô nương à, cô làm khó người khác quá đấy. Cha,

    Không sao đâu. Yêu cầu của khách thì chúng ta phải thỏa mãn. Có điều bán rượu cũng có quy tắc. Đinh nhị tiểu thư, phiền cô đưa tiền trước. Buồn cười. Ta đường đường là Đinh gia nhị tiểu thư, cô còn sợ ta không trả được tiền rượu của cô à?

    Đinh nhị tiểu thư thì sao có thể không trả được tiền rượu chứ? Ta chỉ là nói trước vậy thôi. Trong viện nhà chúng ta, dưới gốc cây có chôn một vò Nữ Nhi Hồng. Đợi một chút, để ta tính cho cô.

    Chỉ mỗi vò rượu này thôi đã có giá trên nghìn lượng vàng rồi. Nếu cô muốn mua tất cả rượu thì đương nhiên là không thể thiếu vò rượu này. Cô đợi một lát, để ta đi lấy rượu cho cô. Đúng rồi. Rượu của tiệm chúng ta đã bán ra

    Thì không được trả lại. Vậy nên, Đinh nhị tiểu thư à, cô phải suy nghĩ kỹ đấy. Rượu gì mà có giá nghìn lượng? Ta thấy rõ ràng là cô đang tăng giá tại chỗ. Đây đúng là một tiệm làm ăn lừa đảo. Lời này sai rồi.

    Rượu này được cha mẹ ta dùng cả trái tim ủ thành dùng để cho ta xuất giá. Chỉ bằng ý nghĩa này thôi thì rượu này đã coi như rẻ rồi. Hơn nữa, một người muốn mua một bên chịu bán, tiệm chúng ta cũng không ép,

    Là chính Đinh nhị tiểu thư cô nói muốn mua tất cả rượu mà. Nhị tiểu thư, lão gia có việc muốn bàn, mời cô về phủ. Nếu hôm nay ta đã có việc thì ta đi trước đây, hôm khác sẽ tính sổ với cô. Đinh tiểu thư đi nhé, không tiễn.

    [Khách Tự Tuyết Lai] Nhìn đi, những nơi này, khu vực này phải sắp xếp lại hết. Còn nữa, mọi góc đằng sau mấy cái ghế này, hoa cỏ chậu cây, không được thiếu cái nào cả. Vâng vâng vâng, vâng vâng vâng. Sau đó phải đo đạc lại kích thước của phòng,

    Chỗ nào nên làm mới thì phải làm mới hết đi. Được. Hai người đi theo ta. Nhị gia. Mấy chỗ này cũng lau hết đi. Chắc chắn phải lau đến mức không còn một hạt bụi. Mấy cái bên trên cũng vậy. Vâng Nhị gia. Nhị ca. Muốn ngủ thì về nhà mà ngủ.

    Nhị ca, ta cũng muốn giúp, nhưng tối qua đi xem hoa đăng với Tiểu Bảo nên ngủ muộn. Tam gia, lấy trẻ con ra làm cớ không phải hành vi của quân tử đâu. Người tối qua ngài đi cùng e là mẹ của thằng bé nhỉ? Thiết chưởng quỹ,

    Ta thấy ngươi rảnh rỗi lắm nhỉ? Nhị ca, giao nhiều việc cho ông ta vào. Tam gia, mắt của Cư cô nương đã được chữa khỏi, đầy một bụng tâm sự của Nhị gia chúng ta đã được bỏ xuống, bây giờ tâm trạng của ngài ấy đang rất tốt,

    Sẽ không so đo với chúng ta đâu. Thiết chưởng quỹ! Nhị ca, đây là người làm huynh dạy dỗ đấy à? Thiết chưởng quỹ người ta nói cũng đúng. Đệ cả ngày chẳng có dáng vẻ đàng hoàng gì cả. Có thể tìm được một nương tử

    Tựa thần tiên như Phượng Vũ mà đệ còn… Hơn nữa, lần này cũng nhờ Phượng Vũ người ta nên mới có thuốc chữa bệnh. Các huynh là ông chủ, người trả tiền nói gì cũng đúng. Các huynh là một bọn. Đệ bớt cãi đi. Ta cho đệ biết,

    Quán trọ còn rất nhiều việc cần giúp đỡ đấy, mau đi làm việc đi. Nhị ca, ta nói này, sao huynh phải dụng công tu sửa lại quán trọ này chứ? Huynh xem đi, quán trọ của chúng ta chẳng có lấy một người khách,

    Huynh làm vậy chẳng phải là lãng phí ngân lượng à? Ta nói này, suốt ngày đệ chỉ ở bên vợ con nhiều quá nên ngốc rồi à? Đệ đã quên mấy ngày nữa là ngày gì sao? Suy nghĩ lại xem. Bát tự còn chưa đưa nữa đấy.

    Nhưng nhị ca tốt với ta như vậy, không ngờ lại là ngày thành thân của ta với Phượng Vũ. Ta nói này, sao đệ chẳng có chí hướng gì cả vậy? Mấy ngày nữa là đại hội võ lâm đệ mong chờ đã lâu. Theo thông lệ,

    Đương nhiên do quán trọ Kim Long chúng ta tổ chức. Thân là nhị ca của đệ, ta đương nhiên phải làm cho thật ổn thỏa, không thể làm đệ mất mặt được. Nhị ca, lại… lại… lại… lại trừ thì tháng này hết tiền rồi đấy. Đại hội võ lâm gì chứ?

    Người khác không biết chứ chẳng lẽ huynh không biết? Từ khi ta lên làm minh chủ võ lâm, chuyện lớn chuyện nhỏ trong giang hồ đều được xử lý đâu ra đấy. Võ lâm đại hội này chỉ là các đại chưởng môn tìm cơ hội uống rượu nói chuyện thôi.

    Ta không cần biết đại hội võ lâm của đệ là để làm gì, nhưng ta có thể cho đệ biết. Lần này, ta phải làm quán trọ Kim Long nở mày nở mặt. Chắc chắn phải đè được khí thế của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu.

    Ta đã nói mà, sao nhị ca lại đổi tính vậy chứ? Vẫn là bản chất của gian thương. Lấy thể diện cho ta? Làm gì có. Huynh là đang tự lôi kéo danh tiếng cho mình thôi. Cái này gọi là

    Việc làm ăn và huynh đệ, hai bên đều không bỏ lỡ. Gia, gia. Phân tiệm phía nam đưa tin đến, người vận chuyển đường sông không nhận đơn, một số hàng lớn định vận chuyển bằng đường sông hiện nay không thể nào vận chuyển vào thành. Bọn chúng làm phản rồi,

    Dám làm khó dễ Long gia. Còn tin nào khác không? Có. Nghe nói là Chu Phú mua đứt thuyền buôn bán của cả con sông, nghiêm cấm người vận chuyển đường sông không nhận đơn. Nhất là hàng hóa của Long gia chúng ta. Hơn nữa, lần này Chu Phú và Tào Bang

    Qua lại thân thiết với người của một số tiêu cục lớn. Đến những người đứng đầu một phương ở Giang Nam, Sơn Tây cũng gặp gỡ. Làm gì có lý đó? Để đệ đến Đệ Nhất Lâu dạy dỗ hắn, xem hắn có bản lĩnh gì. Nếu bây giờ đệ đi

    Thì chẳng phải là đúng ý người ta à? Ta còn việc quan trọng hơn muốn giao cho đệ làm. Chu Phú này có thể mua chuộc người vận chuyển đường sông, nhưng hắn đã quên mất rằng Long gia chúng ta có thương đội đường thủy của riêng mình.

    Bây giờ đệ lập tức dẫn người đến đó, không thể chậm trễ. Được, để ta đi làm. Việc này… Tên Chu Phú này không phải là quyết tâm muốn cùng Long gia chúng ta đấu đến cùng đấy chứ? Người tham lam như vậy thì không cần để ý. Khi còn sống,

    Sư phụ thích uống rượu này nhất. Chỉ tiếc là… [Cư Mộc Như, đều tại cô] [phá hoại danh tiếng của Nhị gia.] [Hôm nay,] [ta phải đập nát hầm rượu của nhà cô,] [trút giận cho Nhị gia.] Ai đó? Làm sao đây, còn một người. Làm sao đây?

    Xin lỗi, ta… ta không cố ý đâu. Mộc Nhi! Mộc Nhi! Mộc Nhi! Mộc Nhi! Mộc Nhi! Nhị gia cẩn thận! Long Nhị gia. Mộc Nhi, Mộc Nhi! Tỉnh lại đi. Đi. Lý Kha, đi tìm đại phu. – Nhanh! – Mộc Nhi. Mộc Nhi. Mộc Nhi, không sao chứ?

    Đinh đại tiểu thư bớt giận, tại hạ mạo phạm rồi. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Xảy ra chuyện gì vậy? Tiểu muội nghịch ngợm làm phiền nhã hứng của công tử. Hay là chúng ta hẹn ngày khác đi. Vậy tại hạ không làm phiền nữa, cáo từ.

    [Mùi rượu trên người Đinh Nghiên San ban nãy] [chỉ được ủ ở quán rượu Cư gia.] [Cô ta hoảng hốt như vậy,] [chẳng lẽ…] [Cư gia gặp chuyện rồi?] Vân đại nhân. Vân đại nhân, lão gia có việc, mời ngài đến thư phòng một chuyến.

    Nhưng bây giờ tại hạ đang có việc gấp. – Vân đại nhân. – Ta… Lão nô đã truyền lại lời của thái sư, có đi hay không, mong Vân đại nhân tự cân nhắc. Học trò bái kiến thái sư đại nhân. Miễn lễ, miễn lễ.

    Là người một nhà cả, không cần đa lễ. Ngươi học thức rất nhiều, lại có sự lý giải riêng về chuyện trong triều. Ngày nào đó chắc chắn có thể một bước lên mây, tiền đồ vô lượng. Nhờ lời cất nhắc của thái sư

    Nên học trò mới có cơ hội dốc sức cho triều đình. Không biết hôm nay thầy mời học sinh đến là có việc gì? Đương nhiên là vì việc chính. Đây là tấu chương hôm nay học trò trình lên. Sao lại ở đây? Người làm thần nên phân ưu cho hoàng thượng.

    Một vài việc vụn vặt thì không cần trình tấu. Ngươi mang bản tấu này về đi, lão phu tự biết xử lý. Nhưng việc học trò trình tấu không phải là việc nhỏ. Theo học trò biết thì trong nội bộ Lại bộ có rất nhiều vấn đề,

    Thậm chí còn liên quan đến tội mua quan bán chức. Chỉ cần hoàng thượng hạ chỉ điều tra thì ta tin rằng chắc chắn có tìm được u nhọt trong triều. Thái sư, việc này… Người thức thời là trang tuấn kiệt. Đừng trách lão phu không nhắc nhở ngươi.

    [Chuyện đã đến nước này,] muội không thể rối loạn được. Có khi nào Cư Mộc Nhi đã chết trong biển lửa không? Nếu bọn họ báo quan thì có phải là ta sẽ gặp phải họa lao tù? Tỷ tỷ, ta không muốn vào tù. Ta không cố tình phóng hỏa,

    Ta chỉ muốn cho cô ta một bài học thôi. Ta… Đừng sợ. Nếu bọn họ không nhìn thấy mặt của muội thì có ai sẽ xác nhận là muội chứ? Nhưng bây giờ vẫn chưa rõ sống chết của Cư Mộc Nhi, ta thật sự không thể yên tâm. Không được,

    Ta phải đích thân đi thăm cô ta. Không được, ta nên đi tự thú. Ta nên đi tự thú. Ta phải đi tự thú. Bây giờ muội không được đi đâu cả. Chuyện này không thể làm lớn. Bên quán rượu Cư gia ta sẽ cho người đi thăm dò tin tức.

    Quán rượu ở trong khu chợ đông đúc, dù có cháy thì cũng sẽ nhanh chóng có người phát hiện, ra tay cứu giúp. Muội phải nhớ, không được để lộ chuyện hôm nay cho ai biết. Ngay cả cha cũng không được nói. Cũng may mà có tỷ tỷ, không thì

    Ta thật sự không biết nên làm thế nào mới tốt. Muội ấy à, bình thường thì giương nanh múa vuốt, nhưng khi thật sự gặp chuyện thì lại chẳng có ý gì. Cũng may là không ai thấy muội quay về từ quán rượu. Chuyện này vẫn có đường thay đổi.

    Muội nhanh chóng đi thay đồ, còn những việc khác thì không cần nghĩ nhiều. Đúng rồi, ban nãy ta vội vàng quay về, Vân Thanh Hiền đã nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác của ta. Huynh ấy có nghi ngờ ta không? Muội yên tâm, Vân lang không phải người ngoài.

    Ngươi đến quán rượu Cư gia mua một ít rượu. Nhớ là không được để lộ thân phận. Vâng, nô tì đi ngay. Sắc mặt công tử không được tốt lắm, có chỗ nào không thoải mái không? [Người thức thời là trang tuấn kiệt.] [Đừng trách lão phu] [không nhắc nhở ngươi.]

    Cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì mà công tử phải lo lắng như vậy? Công tử… Trong lòng ta đã quyết định. Không biết nàng có biết lòng ta không? Ta muốn lấy nàng làm vợ. Mộc Nhi tỷ tỷ, Mộc Nhi tỷ tỷ. Còn đau không? Không đau nữa.

    Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không sao. Để Tiểu Bảo lo lắng rồi. Tiểu Bảo có biết Mộc Nhi tỷ tỷ đến Long phủ như thế nào không? Là nhị bá. Người nói giở chứng nghiện rượu nên muốn đi uống, nhưng được một lúc thì thấy người ôm Mộc Nhi tỷ tỷ về.

    Mẹ ta cũng thấy lạ, nhị bá nghiện rượu lúc nào chứ? Thì ra người lấy cớ đến quán rượu tìm tỷ. Để Tiểu Bảo rót trà cho Mộc Nhi tỷ tỷ. [Đây là lần thứ hai] [ngài ấy cứu ta từ trong hỏa hoạn.] Để cô ấy ở lại Long phủ? Nhị gia,

    Đây đúng là yêu cầu quá đáng. Ngài cũng đã thấy chuyện hôm nay rồi đấy. Con gái của ta lúc nào cũng phải lo lắng đến tính mạng. Ngài nói xem, hai cha con ta tay trói gà không chặt, nếu còn tiếp tục ở lại quán rượu

    Thì có khi một ngày nào đó con bé sẽ gặp nguy hiểm. Hiện tại chỉ có Long gia mới là nơi an toàn nhất. Lão Cư, Nhị gia chúng ta ra tay giúp đỡ là qua đường thấy chuyện bất bình. Có vẻ chuyện này chẳng hề liên quan đến Long gia chúng ta.

    Sao lại không liên quan đến Long gia các ngươi? Mắt của con gái ta bị thương vì Nhị gia của các ngươi đấy. Hơn nữa, ngọn lửa hôm nay rất kỳ lạ, ai mà biết có phải tai họa Long gia mấy người mang đến cho chúng ta không. Không phải, ông…

    Hôm nay là Nhị gia chúng ta đúng lúc đi qua, hơn nữa may mà có Nhị gia ra tay giúp đỡ nên Cư cô nương mới may mắn thoát nạn. Sao từ miệng ông nói ra thì lại thành Long gia chúng ta không đúng vậy? Tuy là nói như vậy,

    Nhưng quan hệ của Nhị gia các ngươi với con gái ta là việc ai ai cũng biết. Bây giờ, con gái ta gặp nạn, Long gia khó tránh khỏi trách nhiệm. Đờ ra đó làm gì, thêm trà. Vâng. Thật ra để Mộc Nhi ở lại Long gia chúng ta

    Cũng không phải việc khó. Vậy là đúng rồi. Ta chỉ đợi câu này của ngài thôi. Nhị gia, ngài biết không, khi Mộc Nhi nhà chúng ta bị vây trong lửa lớn, ta nhìn thấy ngài còn căng thẳng hơn người làm cha như ta nữa đấy.

    Ngài không tiếc mọi thứ xông vào trong lửa, Nhị gia lúc đó khác hoàn toàn Nhị gia bình thường ta thấy. Hơn nữa, quan hệ của ngài với Mộc Nhi nhà chúng ta bây giờ ai cũng biết rồi. Chỉ cần ngài dám chịu trách nhiệm

    Thì ta sẽ đồng ý nhận chàng rể này. Con gái ta từ nhỏ đã ngoan ngoãn, mạnh mẽ. Theo ta thấy thì hai người rất xứng, không thể nào thích hợp hơn. Cha. Sao con lại ra đây? Con không nằm trên giường đi, con xuống đây làm gì?

    Đa tạ ơn cứu mạng của Nhị gia. Mộc Nhi đã không sao rồi, không tiện tiếp tục làm phiền trong phủ nữa. Đây không phải là làm phiền. Đây là Nhị gia muốn chịu trách nhiệm với con. Phải không Nhị gia? Phải… không?

    Cha, chuyện ở hầm rượu không liên quan đến Nhị gia, có nguyên nhân khác. Mộc Nhi không thể ăn vạ được. Đây không phải là ăn vạ. Con không biết thôi, lúc ấy Nhị gia rất lo lắng cho con đấy. Để cứu con,

    Ngài ấy không tiếc gì, chính mình cũng bị thương đấy. Tấm lòng thành Nhị gia dành cho con làm cha cũng cảm động này. Nhị gia, ngài bị thương à? Ta… Mọi người nghe đây. Nhị gia đã hứa chịu trách nhiệm với con gái ta,

    – tiểu nữ cũng đã đồng ý ở lại… – Cha. Long gia. Chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Cha nói lung tung gì vậy? Cha còn nhiều việc trong nhà lắm, con ở đây từ từ dưỡng thương đi, cha sẽ đến thăm con sau. Cha, cha! Nhị gia,

    Bình thường cha ta uống rượu nhiều quá nên thích ăn nói lung tung, mong rằng ngài không để ý. Ta sẽ về quán rượu Cư gia dưỡng thương để tránh có hiểu nhầm. Nếu cha cô đã giao cô cho Long gia, cô mà quay về

    Thì ta biết ăn nói với cha cô thể nào đây? Đa tạ Nhị gia quan tâm, Mộc Nhi sẽ tự để ý. Cô cứ ngoan ngoãn ở lại Long gia đi. Nếu truyền ra ngoài, thì sẽ hủy hoại danh tiếng của Long gia. Ngài để ta xuống! Để ta xuống!

    Nhị gia, cuối cùng thì ngài muốn làm gì vậy? Cô cứ ngoan ngoãn ở lại đây bôi thuốc đi. Đây chỉ là vết thương nhỏ thôi, ta tự xử lý được, không cần nhọc lòng Nhị gia. Ta đã đồng ý với cha cô rồi, vậy nên cô không được đi đâu cả.

    Ta xin cảm tạ ý tốt của Nhị gia, nhưng ta không thể để cha ở nhà một mình được. Eo của cha ta không tốt, không thể không có ta, ta phải về giúp ông. Tay của cô đã thành thế này rồi thì giúp được gì chứ?

    Huống chi Long Nhị ta đã nói là làm, việc đã đồng ý thì đương nhiên không thể thay đổi. Bây giờ cô cũng coi như người Long gia chúng ta, đương nhiên là được Long gia chúng ta chăm sóc. Ta sẽ sắp xếp cho người sang bên cha cô. Nhưng…

    Ngài lại muốn làm gì? Buông ta ra. Vậy là đúng rồi. Rượu mời không uống, cứ muốn uống rượu phạt. Không ngờ Nhị gia sống trong nhung lụa lại biết chăm sóc người khác như vậy. Chẳng phải trong lòng cô đã xác định rằng ta là một tên công tử bột à?

    Cô còn biết cái nào đúng cái nào sai sao? Ta biết mọi thứ Nhị gia làm là vì tốt cho ta. Không không không. Thật ra ta là một gian thương chỉ nghĩ đến lợi ích. Được rồi. Đến nay mới biết người luôn giúp ta điều tra vụ án chỉ có Nhị gia.

    Là ta đặt nặng ấn tượng đầu. Ta luôn cảm thấy cô là một người ngốc nghếch cố chấp, nhưng sau vài lần tiếp xúc, ta phát hiện ra rằng cô còn có một mặt chân thật. Vậy nên, về điểm này, cũng là ta quá chủ quan. Chúng ta coi như hòa nhau.

    Đa tạ Nhị gia. Đúng rồi, Nhị gia này. Ban nãy, rõ ràng là cha ta cố tình làm khó, thật ra thì ngài có thể từ chối mà. Tại sao… Cô đừng hiểu nhầm. Ta chỉ là không muốn Long gia bị nói là người thấy chết không cứu. Thật à?

    Nếu cô đã ở Long gia thì Long gia chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm. Đúng rồi, cô có manh mối gì về hung thủ của vụ án phóng hỏa này không? Tại sao Nhị gia chắc chắn rằng lần này là có người cố tình phóng hỏa? Vì khi ta đến nơi,

    Ta phát hiện ra có đuốc, nên mới chắc chắn có người cố tình phóng hỏa. Đúng là ta có người mình nghi ngờ, nhưng mà… Cô nói đi. Đinh Nghiên San. Nhị gia có nghi ngờ tại sao ta lại chắc chắn là cô ấy không? Ta biết suy nghĩ của cô ấy,

    Nhưng phóng hỏa thì không phải là việc cô ấy dám làm. Phải. Ta lại cho rằng không phải cô ấy cố ý. Trước khi xảy ra việc này, [ta nghe thấy tiếng kêu của cô ấy.] [Ta sẽ không nghe nhầm.] [Sau đó, ta ở chỗ giá rượu,] [phát hiện ra một miếng vải.]

    [Huống chi, trước khi xảy ra chuyện,] [Đinh Nhị tiểu thư từng hung hăng] [dẫn người đến quán rượu,] [sau đó ra về vì chuyện mua rượu không vui.] Chỉ với những lời bề ngoài của cô thì không thể kết luận được. Thật ra thì vô tình cũng được, cố ý cũng thế.

    Từ đầu, ta đã không muốn truy cứu chuyện này đến cùng, Nhị gia không cần lo lắng. Tại sao ta lại lo lắng chứ? Trong kinh thành, có ai là không biết Long phủ Nhị gia và Đinh phủ nhị tiểu thư là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi chứ?

    Ta không biết đấy. Mộc Nhi tỷ tỷ. Mộc Nhi tỷ tỷ, uống thuốc thôi. Cảm tạ Tiểu Bảo. Tiểu Bảo ngoan quá. Đợi vết thương của Mộc Nhi tỷ tỷ khỏi thì sẽ dạy đệ đánh đàn, được không? Tốt quá, cuối cùng cũng có người có thể dạy Tiểu Bảo đánh đàn.

    Khắp Long phủ cái gì cũng có, chỉ là không có người biết đánh đàn. Một người bệnh với một thằng nhóc con, cũng chẳng biết là ai chăm sóc ai nữa. Có phải nhị bá lại làm Mộc Nhi tỷ tỷ giận không? Không có.

    Tiểu Bảo đáng yêu thế này, ở cùng Mộc Nhi tỷ tỷ thì sao có thể giận chứ? [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] [Hôm nay đa tạ ông chủ Chu tiếp đãi.] – Đạ tạ ông chủ Chu. – Đạ tạ ông chủ Chu. Nào có, nào có. Có Chu Phú ta đây,

    Ngày tháng một tay che trời của Long gia sắp hết rồi. Tốt, tốt, tốt. Nào, cạn. Cạn, cạn, cạn. [Quán trọ Vân Lai] Xa xôi thế này mà để nàng làm việc cùng ta, nàng đúng là vất vả rồi. Ăn nhiều vào. Không biết tại sao, thấy Tam gia ăn cơm ngon lành,

    Phượng Vũ chỉ nhìn thôi đã thấy thỏa mãn rồi. Phong thổ, con người ở đây rất khác với kinh thành, chúng ta cũng ít ra ngoài xem. Chỉ tiếc là không thể đưa Tiểu Bảo theo cùng. Phượng Vũ à, mấy ngày nữa là đến đại hội võ lâm,

    Có rất nhiều thứ mới mẻ để Tiểu Bảo chơi. Minh chủ. Lục chưởng môn. Tham kiến minh chủ. Nào nào nào, mời ngồi, mời ngồi. Cũng nhờ có Lục chưởng môn nên hàng hóa của Long gia chúng ta mới đến nơi kịp thời. Đều là người trong giang hồ,

    Đương nhiên là phải chân thành chăm sóc nhau, minh chủ không cần đa tạ. Chắc đây là minh chủ phu nhân. Minh chủ đúng là hạnh phúc, phu nhân đúng là tài giỏi thoát tục. Minh chủ, ta đã nhận được thiệp võ lâm, khi ấy chắc chắn sẽ đến Đệ Nhất Lâu

    Tham gia đại hội. Thiệp gì? Đương nhiên là thiệp năm môn phái lớn chung tay gửi đi, cho mọi người biết đại hội võ lâm tháng này sẽ được đổi sang tổ chức ở Đệ Nhất Lâu. Chẳng lẽ minh chủ không nhận được tin? Nào có lý đó. Chắc chắn là Chu Phú.

    Chúng ta đã biết chuyện này rồi, khi ấy, chào mừng các vị hào kiệt. Vậy thì hẹn gặp lại ở đại hội võ lâm. Cáo từ. Phượng Vũ, sao ban nãy nàng lại ngăn cản ta? Chuyện trong võ lâm, minh chủ như ta mà lại bị giấu diếm,

    Thiệp mới cái thá gì chứ? Bây giờ có tranh giành những việc này cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Việc gấp bây giờ là nhanh chóng về kinh. Nào. Long Nhị còn muốn lấy lại tiếng tăm từ đại hội võ lâm, nào ngờ người thâm sâu nhìn xa trông rộng,

    Ta đã ra tay trước chiếm lợi rồi. Đến khi ấy, quán trọ Kim Long không có một bóng người, chúng ta cứ cười nhìn Long Nhị khóc đi. Chu đại quan nhân đúng là lắm mưu nhiều kế. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Trước đây, Long gia ở kinh thành một mình lớn mạnh,

    Người trong giang hồ đã không nhìn được nữa. Lần này e là vị trí minh chủ võ lâm cũng phải chắp tay nhường lại. Không chỉ giang hồ, cả trong triều nữa. Tên Long Nhị đó tự cho rằng mình đứng ở trên cao,

    Không ai có thể vượt qua vị trí của hắn trong kinh thành. Chỉ cần từng bước đánh tan, thì sớm muộn gì ta cũng khiến Long gia sụp đổ. Đến khi ấy lại kéo Long Nhị xuống khỏi vị trí hoàng thương*. [Hoàng thương là thương nhân cung cấp đồ cho hoàng gia.]

    Vị trí đứng đầu trong giới thương nhân ở kinh thành không thuộc về Chu đại quan nhân thì còn ai. Huống chi chúng ta có được sự ủng hộ của đại nhân kia. Đại quan nhân muốn thay thế Long Nhị chẳng phải là việc trong tầm tay sao?

    Lần này cũng nhờ có ngươi đứng giữa bắc cầu. Khi nào ta hoàn toàn thay thế được Long Nhị trên thương trường thì chắc chắn sẽ không tệ bạc với ngươi. Đại quan nhân nặng lời rồi. Có tiền thì có thể sai khiến ma quỷ,

    Có việc gì mà ngân lượng không thể giải quyết được chứ? Huống chi đại quan nhân lại tiêu tiền hào phóng nối quan hệ với trong triều như vậy, đương nhiên mọi việc sẽ thuận lợi. Không như tên Long Nhị kia, keo kiệt bủn xỉn như vậy.

    Ngày tháng tốt đẹp của hắn sắp hết rồi. Những việc này không quan trọng. Khi nào ta thành thương nhân giàu có số một kinh thành, ta sẽ đưa sính lễ đích thân đến Đinh phủ để cầu thân Đinh cô nương. Đến khi đó, để xem còn ai dám nói Chu Phú ta

    Không xứng với con gái thái sư nữa. Đương nhiên rồi. [Cư tửu phòng] [Hôm nay tạm nghỉ] Đinh nhị tiểu thư, sao lại lén lút đứng ở đây? Ngươi mới lén lút ấy. Sao ngươi lại ở đây? Ta biết mục đích đến đây của cô.

    Ta khuyên cô tránh xa Cư Mộc Nhi ra, đừng để ta nắm được thóp, không thì ta chắc chắn sẽ xử lý công bằng. Ta không biết ngươi đang nói gì cả. Cái gì mà thóp? Dù ta có đến gần Cư Mộc Nhi thì ngươi cũng phải biết rõ

    Vị trí của chính mình trước. Liên quan gì đến ngươi chứ? Ta có vị trí gì thì ta biết rất rõ. Nhưng nếu cô gây hại đến Cư Mộc Nhi thì ta sẽ không tha. Còn nữa. Chắc là Đinh đại nhân cũng không muốn biết chuyện này.

    Ta… ta không cố tình tổn thương người khác. Chuyện lần trước chỉ là ngoài ý muốn thôi, sau này ta không chạm vào cô ta là được. Thì ra là Vân đại nhân. Quán ta bị cháy, vẫn chưa sửa chữa xong, thứ lỗi không thể tiếp đón.

    Dạo này Mộc Nhi có khỏe không? Tiểu nữ bị thương trong lửa lớn, cũng may có Nhị gia giúp đỡ, hiện đang dưỡng thương ở Long phủ, đại nhân không cần lo lắng. Ta đến để xem sao, cô ấy không việc gì là được. Vân đại nhân làm sao thế?

    Sao Tiểu Bảo lại than ngắn thở dài thế? Tiểu Bảo khó xử. Vừa mong Mộc Nhi tỷ tỷ sớm ngày khỏe lại, nhưng lại phiền muộn rằng nếu vết thương khỏi thì tỷ tỷ phải đi khỏi Long phủ. Mẹ cũng không ở đây, Tiểu Bảo một mình, chán đến phát hoảng. Làm người,

    Thì phải tự biết đủ. Nhị gia không thích ta, ta nên đi sớm mới phải. Tiểu Bảo, nếu sau này đệ nhớ Mộc Nhi tỷ tỷ thì có thể nói Lý Kha ca ca đưa đệ đến quán rượu Cư gia tìm ta. Không có đâu.

    Rõ ràng là nhị bá thích Mộc Nhi tỷ tỷ, sao lại không thích chứ? Khi nào đệ lớn thì mới hiểu cái gì là thích. Tiểu Bảo hiểu. Mọi người trong phủ đều nói Mộc Nhi tỷ tỷ là Nhị thiếu nãi nãi của Long gia. Nếu đã là Nhị thiếu nãi nãi

    Thì đương nhiên nhị bá thích tỷ. Đúng rồi, Tiểu Bảo đưa tỷ đi xem một báu vật nhé. Tiểu Bảo, đây là từ đường. Đúng vậy. Tiểu Bảo, từ đường là nơi quan trọng của Long phủ, Mộc Nhi tỷ tỷ là người ngoài, không thể tùy tiện vào, biết chưa?

    Chỉ xem một cái rồi sẽ đi ngay, tổ tiên sẽ không trách phạt đâu. – Không được. – Đồ ở trong này này. Tiểu Bảo. [Tử] Đây là kim quyển miễn chết? Là cha cho Tiểu Bảo biết rằng chỉ cần có cái này thì không cần biết làm sai chuyện gì

    Cũng sẽ không bị đánh mông. Vậy thì Mộc Nhi tỷ tỷ không cần sợ nhị bá nữa. Nhưng mà thứ này chỉ được dùng một lần thôi. Tiểu Bảo, thứ này rất quan trọng, sau này không thể tùy tiện cho người ngoài xem. Biết chưa? Hai người đang làm gì ở đây?

    Không liên quan đến Mộc Nhi tỷ tỷ, là Tiểu Bảo muốn đến. Cô có biết nếu hành động lần này của cô bị truyền ra ngoài thì là tội chết không? Nếu Nhị gia cho rằng ta là trộm thì cứ kéo ta đi báo quan.

    Nhưng nếu Nhị gia khoan dung, không truy cứu thì bây giờ ta sẽ đi ngay, không để Nhị gia khó xử. Nhị bá, có phải Tiểu Bảo làm sai không? Tiểu Bảo không làm sai. Đúng rồi. Tiểu Bảo, đưa cái này cho Mộc Nhi, nói rằng đây là thuốc trị sẹo.

    Tấm lòng của nhị bá thì tự đi đưa đi. Đến lời của nhị bá mà con cũng không nghe à? Tiểu Bảo biết rồi, Tiểu Bảo đi đưa cho Mộc Nhi tỷ tỷ đây. [Long phủ] Nhị gia, Đinh gia nhị tiểu thư đến. Mời. Ngọn gió nào

    Lại thổi Đinh gia nhị tiểu thư đến đây thế? Dâng trà. Nhị gia, ta nghe nói quán rượu Cư gia bị cháy, Cư Mộc Nhi bị thương, giờ đã chuyển vào Long phủ. Ta với cô ấy cũng xem như quen biết nên có ý đến thăm.

    Không biết vết thương của cô ấy thế nào rồi? Đinh tiểu thư và Cư cô nương không hề có quan hệ, có thể quan tâm như vậy, đúng là hiếm thấy. San Nhi từ nhỏ đã không có mẹ, từ nhỏ biết phải hiểu ý người khác, chăm sóc người khác,

    Chỉ là bình thường Nhị gia chưa từng để ý đến thôi. Phải. Nhị gia. Cư cô nương. Nghe nói quán rượu bị cháy, cô bị thương. Không biết bây giờ vết thương thế nào rồi? Ta không thân thiết với nhị tiểu thư,

    Sao bỗng nhiên cô lại quan tâm đến Mộc Nhi như vậy? Không phải là có tật giật mình đấy chứ? Cô… Ta tốt bụng đến thăm mà cô lại không biết lòng người tốt. Cái gì mà có tật giật mình? Ta thấy cô là muốn hãm hại ta trước mặt Nhị gia.

    Nhị gia, huynh nói một câu công bằng đi. Việc này… Đúng là Cư cô nương không phải phép. Người ta đường đường là nhị tiểu thư Đinh phủ, cần gì phải so đo với cô chứ? Huống chi, cô ấy có ý đến thăm, là vinh hạnh của cô,

    Cô không biết ơn thì thôi, lại còn lấy oán trả ơn. Ngài…