Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 09 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 9] Nô tỳ khấu kiến thái hậu nương nương, thái hậu nương nương vạn phúc kim an. Ngươi là ai? Vừa nãy ngươi đã đàn khúc nhạc nào thế?
Hồi bẩm thái hậu nương nương, khúc nhạc là do Sư Bá Âm sáng tác. To gan! Thế mà dám đàn khúc nhạc của tội nhân, đây là điều vô cùng bất kính. Người đâu, kéo xuống! Tránh cho việc quấy rầy nhã hứng của thái hậu nương nương. Vâng. Thái hậu thánh minh!
Nô tỳ muốn khởi bẩm với thái hậu một việc quan trọng. Ngươi muốn thượng tấu chuyện gì? Khởi bẩm thái hậu, tuy Sư Bá Âm đã bị xử chém, nhưng cây đàn cổ mà hắn để lại là một vật phẩm quý báu thượng đẳng tuyệt thế nghìn đời.
Nếu bị xử lý cùng hắn thì quả thật quá đáng tiếc. Nô tỳ cả gan cầu xin thái hậu có thể giữ lại cây đàn này. Thời vận không tốt, số phận sai trái, chỉ tiếc là không còn ai có thể xứng với cây đàn này. Bỏ đi,
Hãy mang cây đàn này tới Âm Ti phủ thờ cúng vậy. Cũng xem như là nhắc nhở hậu nhân, không được trọng tài khinh đức. Tạ ơn đức của thái hậu nương nương. [Đinh phủ] Vân đại nhân hãy đứng đây chờ một lát.
Tại hạ thật sự có việc quan trọng muốn cầu kiến thầy, không biết chừng nào thầy mới về phủ? Lão gia quả thật không có ở phủ, ta thấy Vân đại nhân cố chấp không chịu đi mới mời ngài vào đây chờ. Thế thì ta sẽ đứng đây chờ thầy về phủ.
Chuyện này… muốn làm gì cũng được. Hôm nay lúc ta về phủ thì có nghe thấy trong phòng nhị ca có giọng của nữ nhân. Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Đệ muốn giày vò thế nào ta cũng mặc kệ, nhưng đệ không thể làm ra chuyện
Sỉ nhục danh dự của Long gia được. Long Dược ta rốt cuộc là hạng người gì trong lòng hai người thế? Tại sao hai người chỉ nghĩ về hướng xấu xa không hả? Có còn là huynh đệ ruột không vậy? Đại ca muốn khuyên đệ, đừng chấp nhặt với nữ nhân.
Bây giờ thánh thượng đã phạt Vân Thanh Hiền ba tháng bổng lộc, gút mắc của ta với hắn kết thúc ngay tại đây. Sau này không ai trong hai đệ được phép nhúng tay vào chuyện triều đình nữa. Ta còn lười lo đây. Cơ mà nghĩ thấy cũng kì lạ,
Chuyện thế chấp ngọc bội vốn chẳng có mấy ai biết cả. Ta không nói, lão nhị cũng không nói, rốt cuộc là ai đã tố cáo Vân Thanh Hiền trước mặt thánh thượng vậy? Còn không phải đơn giản à? Hai huynh suy nghĩ xem,
Không chỉ có Ô Kim vệ giám sát bách quan, còn có người bên Khôn điện nữa mà, khó đảm bảo là trong tài sản của Long gia ta không có tai mắt của Khôn điện. Lão tam cuối cùng cũng phát biểu được một câu có ích. Chúng ta phải chỉnh đốn lại thôi.
Ngày mai ta sẽ đi xin phép trở lại chức vị, chỉ cần có Ô Kim vệ thì không đến lượt Khôn điện quậy phá. Đại ca đừng vội, với tác phong trước giờ của Khôn điện, sao có thể chỉ vạch trần mà không chèn ép chứ?
Như vậy thì chẳng phải sẽ hời cho tên Vân Thanh Hiền kia sao? Ta cảm thấy kẻ vạch trần này là kẻ khác. Tính tình của Vân Thanh Hiền đúng là nên bớt lại, nếu không thì sớm muộn gì cũng rước họa vào thân. Ta thấy tính tình đại ca
Cũng chẳng ra sao cả. Cứ tiếp tục thế này thì mọi người trong triều đình đều sắp bị đại ca đắc tội hết rồi. Nói bậy nói bạ. Ăn cơm. Hai huynh nói chuyện cả buổi trời mà vẫn chưa có câu trả lời, người trong phòng nhị ca là cô nương nhà nào?
Ta không ăn nữa. Chuyện tình cảm thì không thể miễn cưỡng. Nhị ca, nếu có chuyện không thể giải quyết được thì còn có tiểu đệ ta đây. Đệ đấy, lo chuyện xấu của mình trước đi rồi hẵng nói. Vợ con mà đã mặc kệ như vậy rồi, đệ nhớ… Đại ca, ta…
Ta cũng ăn nó rồi, đi trước nhé. May mà mình chuồn nhanh, nếu không để rơi vào tay đại ca thì chắc chắn phải ăn một trận cằn nhằn. Nhưng mà hai mẹ con này đúng là phiền phức, cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách.
Cơ mà đứa nhỏ Tiểu Bảo thông minh lanh lợi, đúng là có vài phần giống mình. [Ngươi là một đứa không cha!] [Đúng!] – Không muốn đi học chung với ngươi! – Đúng! Ta không muốn đi học chung với ngươi! Ta không chấp các ngươi, tránh đường. Đừng đi! Đừng đi!
Có phải muốn mai đến trường tư thục – mách lẻo về chúng ta không? – Phải. Mách rằng chúng ta bắt nạt ngươi. Ta không có! Đánh nó! Đánh! Đánh nó! Ai dám bắt nạt con trai của minh chủ võ lâm hả?
– Về nhà tìm cha mẹ của các ngươi đi! – Cha! Còn không chịu đi à? Cha! Tiểu Bảo, không sao chứ? Tiểu Bảo! Sao thế con? Mẹ, không sao đâu. Ta nói cô này, sao lại để con lại ngoài đường chứ, nguy hiểm biết bao.
Tiểu Bảo gặp chuyện tất nhiên ta sốt ruột rồi, còn huynh thì sao? Huynh có làm tròn bổn phận làm cha được một ngày nào chưa? Ngày nào cũng trổ tài anh hùng, ngoài việc đó ra thì còn biết làm gì nữa hả? Mẹ, vừa nãy là cha cứu con đó.
Cha rất là oai phong trước mặt mấy đứa nhóc đó. Ta là minh chủ võ lâm mà, có sóng to gió lớn nào mà ta chưa từng nhìn thấy đâu. Bảo vệ Tiểu Bảo là chuyện nhỏ thôi. Đi nào, dẫn hai người về. Không được. Tại sao? Cư cô nương mất tích rồi.
Ta đến đây tìm cô ấy. Không cần tìm đâu. Cha, người xem tấu chương cả ngày cũng mệt rồi, [Đinh Thịnh – Thái sư đương triều, Thủ phụ nội các] uống ít canh gà để bồi bổ tinh thần nhé. Vẫn là Hương Nhi hiểu chuyện.
Chăm sóc cha là việc Hương Nhi nên làm mà. Phải rồi, hình như ngoài sảnh trước có khách ghé thăm, cha có muốn đến tiếp khách không? Vẫn chưa chịu đi à? Thế thì có hơi không biết điều rồi đấy. Cha bớt giận,
Không biết lần này hắn đến đây là vì chuyện gì? Có lẽ nữ nhi có cách có thể san sẻ cho cha. Vân Thanh Hiền là do một tay ta cất nhắc, vốn phải được trao trọng trách, nhưng tính tình hắn cứng rắn ngay thẳng, dễ bị kẻ khác lợi dụng.
Trên triều đình thường hay đối địch với Long gia. Ta cũng bất lực rồi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Nghe nói có người thấy hắn thế chấp ngọc bội mà đích thân thánh thượng ban tặng. Chuyện này có thể to cũng có thể nhỏ, nhưng nếu
Nhược điểm này rơi vào tay kẻ có rắp tâm làm lớn chuyện, thì e rằng không chỉ đơn giản là dính líu tới một mình Vân Thanh Hiền đâu. Đến lúc đó cha con cũng khó tránh khỏi việc bị vạ lây. Thế nên cha tính ra tay trước,
Ra vẻ vì đại nghĩa quên tình vạch trần hắn trước mặt thánh thượng. Cha không sợ sau khi hắn biết sự thật thì cắn ngược lại sao? Như vậy sẽ bất lợi cho Đinh gia đây. Phạm lỗi nhỏ nhưng vẫn phải phạt, để hắn bớt cái tính tình lại.
Sau này hắn sẽ tự hiểu rõ thôi. Con gái có một suy nghĩ khác. Hương Nhi có cách nhìn như thế nào? Bây giờ trên triều đình thì ngoại thích Thư thị ngang ngược, các môn sinh của thiên tử đều nương nhờ vào trụ cột như phụ thân.
Mà Vân Thanh Hiền độc lập cứng rắn, không phải vừa lúc có thể giương cờ lên cho phụ thân sao? Sao cha không nhân cơ hội này mà thuận nước đẩy thuyền, để hắn toàn tâm toàn ý làm việc cho Đinh gia? Ta bảo này Hương Nhi,
Con chưa từng hỏi đến thị phi triều đình, thế mà hôm nay lại mở miệng vì tên tiểu tử thối đó. Ta thấy là con gái lớn không giữ được rồi. Cha hiểu nhầm rồi. [Đinh phủ] Xin hiền chất dừng bước. Thầy. Vừa nãy lão phu cảm thấy không khỏe,
Sau khi uống thuốc thì ngủ mê mệt, lúc nãy thuốc tan nghe nói hiền chất có việc cần cầu kiến à? Sức khỏe của thầy có vấn đề sao? Không sao cả, hiền chất, vào trong trò chuyện đi. Sư phụ. Sư phụ. Chỉ trách cô gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu.
Sư phụ… Ai đó? Là ta là ta! Khoan đã! Ta muốn nói với cô chuyện này. Chuyện của Sư Bá Âm, ta muốn xin lỗi với cô. Ta đã hứa với cô sẽ điều tra vụ án giúp cô nhưng chưa gì đã kết thúc rồi. Là ta không giữ lời hứa. Nhưng…
Nhưng đây là sự thật đã định, ta cũng không thể xoay chuyển. Còn gì nữa? Còn nữa à? Ngài vạch trần Vân Thanh Hiền để trút giận cho đại ca ngài cũng vô liêm sỉ như thế thôi. Ta… Mong Nhị gia hãy giao ngọc bội ra.
Ngọc bội đó đang ở trên người ta, cô tự đi mà lấy. Cô còn đang suy nghĩ cho hắn, hoàng thượng đã ra lệnh trách phạt hắn rồi, bây giờ cho dù cô lấy ngọc bội về cũng chẳng được tích sự gì đâu. Cô… Cô… Nhị ca… Lão tam? Mộc Nhi.
Sao trên đời lại có người không nói lý lẽ như thế? [Long phủ] Được rồi, đừng giận, ta đã nghe Tam gia nói rõ ngọn nguồn rồi. Vẫn không biết là ai đã tố cáo trước mặt hoàng thượng. Chuyện này không có liên quan gì đến Long gia cả.
Là Vân Thanh Hiền khiêu khích trước, cho dù Long gia ăn miếng trả miếng thì cũng không có gì đáng trách. Huống hồ, so với việc đại ca bị cách chức, thì Vân Thanh Hiền chỉ bị phạt ba tháng bổng lộc, đã là phạt nhẹ rồi. Ngược lại là cô,
Vẫn cứ bảo vệ Vân Thanh Hiền mãi, có phải có hơi đến trước là chủ, mất cả công bằng rồi không? Cô đừng quên từ khi sư phụ cô gặp chuyện đến nay, thì người vẫn luôn ở bên cạnh cô là Nhị gia. Có lẽ hắn có mục đích khác,
Nhưng ít nhất hắn chưa từng làm hại cô. Hơn nữa, thời gian cô bị thương này, người đốc thúc cô đi chữa trị cũng chỉ có Nhị gia thôi. Vừa nãy, hình như ta hơi kích động. Có thể do từ lúc bắt đầu ta đã có thành kiến với ngài ấy
Mới có địch ý như vậy. Là ta có lỗi với ngài ấy. Nhị gia. Ngọc bội của Vân Thanh Hiền. Đưa lại hắn giúp ta. Ngài! Tiểu Bảo, tới ăn một chút đồ nào. Phượng Vũ cô nương, Tam gia. Đều là món vừa mới làm, mau nếm thử đi. Được, cảm ơn.
Uống nước nào. Ăn một miếng bánh ngọt nào. Nào. Mẹ chơi với con. Nhị ca. Phóng mắt nhìn qua thì phong cảnh này đều là tài sản của Long gia. Qua ít năm tháng nữa chắc chắn sẽ là quang cảnh vô hạn. Đại ca không có phúc này rồi,
Vừa mới trở lại chức vị thì lại bận tối mày tối mặt. Ta lại cảm thấy thánh thượng bãi chức quan cho huynh ấy cũng là vì muốn tốt cho huynh ấy. Muốn huynh ấy nghỉ ngơi đàng hoàng. Nhưng đại ca ở trong phúc mà không biết phúc,
Chính là số lao lực, chẳng thể nào nhàn rỗi được. Nói cũng đúng. Để cho bản thân được thư giãn. Hiếm khi có được ngày tốt, ngoại trừ mấy kẻ chướng mắt nào đó. Đệ nói xem, buổi họp mặt đạp xuân của Long gia chúng ta
Thì một người ngoài như cô ấy xen vào làm gì? Là ta mời Mộc Nhi cô nương đến đấy, nếu cô ấy đã dạy Tiểu Bảo chơi đàn thì chính là sư phụ của Tiểu Bảo. Tất nhiên cũng là một thành viên của Long gia. Tại sao vừa nãy nhị bá
Lại nhìn Mộc Nhi tỷ tỷ mãi thế? Ta… ta đó là đang ngắm phong cảnh. Rõ ràng nhị bá đang nhìn Mộc Nhi tỷ tỷ mà. Cha, chơi với con. Được. Đi nào. Nhị ca ở đây thì Cư cô nương sẽ không sao đâu. Cùng đi nhé.
Mẹ, cùng đi với hai ta đi. Ừ, đi nào. Chuyện ngọc bội may mà có thầy nói giúp trước mặt thánh thượng, Vân mỗ mới được bảo toàn chức quan. Phần ân tình này Vân mỗ sẽ khắc ghi trong lòng. Nếu Vân công tử đã bái làm học trò của cha ta
Thì ngài gặp chuyện, tất nhiên người sẽ không mặc kệ. Thật ra về chuyện này thì người ta muốn cảm ơn nhất chính là cô. Nếu không có cô khuyên nhủ thầy thì ta cũng sẽ không dễ dàng mà gặp được thầy. Cuối cùng tỷ tỷ lù đù của ta
Cũng đã biết yêu rồi. Nhị tiểu thư, nơi chúng ta vốn định cắm trại đã bị người khác chiếm rồi. Ai hả? Lại dám giành địa bàn của Đinh gia chúng ta. Là Nhị gia Long phủ. Hắn dẫn cả nhà đến đây đạp xuân.
Cô gái mù ở quán rượu Cư gia cũng có mặt. Cầm nghệ của Cư cô nương tuyệt vời như thế. Nhị gia cũng biết chơi đàn sao? Chuyện Phục Hy phổ đã suy xét đến đâu rồi? Cư cô nương có yêu cầu gì thì cứ nói ra,
Nếu Long mỗ ta có thể thỏa mãn cô, chắc chắn sẽ thỏa mãn cô. Nhị gia! Nhị gia! Lại đến nữa rồi. Cho ta mượn dùng một chút. Nhị gia! Khéo quá, hai ta có duyên thật đấy, chỉ là không ngờ Cư cô nương cũng ở đây. Khéo thật.
Vân Thanh Hiền đại ca cũng đến đây với tỷ tỷ ta. Trước đây không biết thì ra Vân đại ca lại dịu dàng tinh tế như thế. Vô cùng quan tâm chăm sóc tỷ tỷ ta. Quả thật là làm người xung quanh ganh tỵ. Có vẻ sau này Vân đại ca
Không thể tìm Cư cô nương chơi đàn nữa rồi. Nghe người hầu bảo, muội muội đến đây tản bộ, không ngờ Long Nhị gia cũng có ở đây. Vân lang với Nhị gia và Cư cô nương là người quen sao? Ta với Cư cô nương chỉ là có duyên gặp mặt vài lần
Khi điều tra vụ án Sử gia. Ta từng nghe cha nhắc đến vụ án này, mắt của Cư cô nương thật đáng tiếc quá. Đinh đại nhân đúng là có mắt nhìn người, trước đây Đinh đại nhân còn tiến cử Vân đại nhân trước mặt thánh thượng, vụ án Sử phủ này
Đúng là không thể thiếu công của Vân đại nhân. Tuy sau đấy có vài chỗ lầm lẫn, nhưng nể mặt cha cô, tất nhiên thánh thượng sẽ không trách tội Vân đại nhân. Lần này đúng là đã làm phiền Long đại nhân và Nhị gia rồi,
Có điều hoàng thượng có quyết định của riêng mình, e là lần này Nhị gia phải thất vọng rồi. Vẫn là Vân đại nhân có thủ đoạn tốt, có người đẹp bên cạnh, tất nhiên Long mỗ không so được rồi. Đúng là làm người khác ngưỡng mộ.
Sao Nhị gia phải ganh tỵ chứ, có khi nào mà bên người Nhị gia không có người đẹp đâu? Không dám nhận. Tất nhiên Long mỗ chẳng thể so được với Vân đại nhân rồi. Vân đại nhân, Mộc Nhi có chuyện này, muốn tìm Vân đại nhân để bàn bạc.
Không biết có thể qua nơi khác nói chuyện không? Thế thì Hương Nhi sẽ về châm trà ngon chờ Vân lang. Cư cô nương, mời. Hai người các ngươi về phủ với đại tiểu thư đi. Vâng. Ta không có nhiều thời gian, Cư cô nương có gì cứ nói thẳng.
Đây là đồ của Vân đại nhân phải không? Sao ngọc bội lại ở chỗ cô? Ta đã hỏi thăm ở tiệm đàn, ông chủ bảo Vân đại nhân vội vàng mua đàn nên mới dùng thứ quý trọng như vậy để đổi lấy đàn. Nếu cây đàn đó là dành cho ta
Thì tất nhiên ta nên đi đòi lại. Cư Mộc Nhi này đúng là không biết điều, sao có thể yêu cầu tỷ phu tương lai nói chuyện riêng trước mặt tỷ tỷ ta chứ? Nhị gia, huynh phải cẩn thận đấy, đừng có qua lại với hạng người này.
Hạng người này mà cô nói là hạng người nào? Tất nhiên là hạng người như Cư Mộc Nhi rồi. Cái kẻ hành động chẳng ý tứ gì cả. Nếu Đinh nhị tiểu thư nói thế thì cô suốt ngày lộ mặt bên ngoài cũng chẳng có ý tứ gì cả.
Đều là hành động không giữ ý tứ, thì ta thà nói chuyện với Cư cô nương nhiều hơn. Có phải Nhị gia có hiểu nhầm gì về San Nhi không? Đinh nhị tiểu thư đừng nghĩ như thế, ta không có hiểu nhầm gì về cô cả. Dù có
Thì cũng chẳng liên quan gì đến cô cả. Ai mà to gan thế hả? Ngươi… ngươi… Lại… lại là ngươi. Bà cô à, ta tên là Long Bảo. Ngươi… Các người… các người ức hiếp người quá đáng. Dám nói xấu Mộc Nhi, cô mới không biết điều đấy. Phải rồi Nhị gia,
Ta vừa thấy Mộc Nhi cô nương với Vân Thanh Hiền đi về hướng rừng cây. Bọn họ đi là chuyện của họ, có liên quan gì đến ta đâu? Nhị ca, ta thấy huynh trông mòn con mắt về hướng rừng cây mà. Con mắt nào của đệ thấy ta nhìn rừng cây hả?
Nhị bá, mắt của Mộc Nhi tỷ tỷ bất tiện, nếu bị người khác bắt nạt thì phải làm sao? Người mau đi nhìn tỷ ấy đi. Phải đấy. Ta bảo cả nhà ngươi… Ta không đi đấy. Nếu vật đã về với chủ thì Mộc Nhi xin phép cáo lui.
Hành động này của Long gia là để trả thù, ta không còn gì để nói, nhưng ta không ngờ cô đã biết rõ chuyện này từ lâu lại mở to mắt nhìn Long gia hãm hại ta. Ta mặc kệ ngài nghĩ thế nào, ta chỉ mong
Ngài cùng Long gia có thể biến chiến tranh thành tơ lụa. Ta cho rằng trên đời này chỉ có cô là hiểu ta nhất, không ngờ rằng cô chẳng khác nào bọn phàm phu tục tử ấy. Ta nghĩ ngài đã hiểu nhầm rồi. Có lẽ ta đã thật sự hiểu nhầm.
Ta vốn cho rằng hai ta có thể giữ lại một chút tình bạn giản đơn. Nhưng chuyện đã đến nước này thì ta cũng đã suy nghĩ rõ ràng. Giống như lần trước cô nói, hai ta tình nghĩa đã cạn, sau này không cần gặp lại nhau nữa.
Ta cũng không muốn khiến cho Đinh đại tiểu thư hiểu nhầm. Sao thế? Không phải là vì Vân Thanh Hiền đấy chứ? Không phải vì ngài ấy, mà là vì ngài. Đều tại ngài. Ta… ta… Ta làm sao hả? Được rồi, đều là lỗi của ta, lỗi của ta.
Cô muốn khóc thì khóc một lúc đi. Được rồi, được rồi. Nếu cô cần thì ta có thể cho cô mượn áo. [Long phủ] Nhị gia, đã nửa canh giờ trôi qua rồi, ngài vẫn chưa đi được hai bước đấy. So với Mộc Nhi cô nương thì ngài kém xa quá. Ta…
Ta đang cảm nhận bóng tối. Tối quá, chẳng thấy gì cả. Nhị gia suy nghĩ xong rồi à? Ta… Nhị gia chỉ nói suông mà thôi. Còn nói gì mà không màng mọi giá để chữa khỏi mắt cho Cư cô nương. Ngoại trừ cách đổi mắt thì còn cách nào khác không? Thế…
Chỉ đổi một mắt có được không? Không được. Cô cười gì chứ? Lừa ngài đấy, ngài tin thật à? Dáng vẻ Nhị gia nghiêm túc phiền não đáng yêu thật đấy. Này… sao cô có thể lấy chuyện Mộc Nhi ra đùa hả? Nếu ta không hỏi như thế
Thì sao có thể thử xem sự thật lòng của ngài. Ta có thể chữa mắt cho cô ấy. Lần này ta sẽ không tin cô đâu. Thật ra cho dù ngài không nói thì ta cũng sẽ chữa khỏi mắt cho cô ấy. Chỉ là trong đấy có một vị thuốc rất khó tìm.
Đích thân ta gieo trồng, gần đây mới thu hoạch được. Nói như vậy là không cần đổi mắt rồi? Nếu ta không nói như thế thì sao có thể thử tấm lòng thành của Nhị gia chứ? Thật lòng gì hả? Ta là… nói là làm. Thuốc đâu? Nào. Nhị gia, đừng quậy.
Chỉ là tốn công vô ích thôi. Cô tin ta đi, lần này nhất định sẽ chữa khỏi mắt cho cô. Mộc Nhi có thể hiểu tâm trạng của Nhị gia, có điều ta đã quen với cuộc sống hiện tại từ lâu rồi. Thật ra có thể lấy lại ánh sáng hay không
Thì ta đã chẳng còn bận tâm đến thế nữa. Cớ sao Nhị gia phải đi khắp mọi nơi để tìm danh y thần dược cho ta chứ? Cuối cùng chẳng phải là uổng công sao? Cô hãy tin ta thêm một lần, cũng cho chính cô một cơ hội.
Nếu có thể lấy lại ánh sáng thì tại sao chúng ta không thử? Được, thế thì hãy thử thôi, có điều Nhị gia hãy hứa với ta, nếu kết quả lần này vẫn thế thì mong Nhị gia đừng thất vọng, được không? Ta hứa với cô. Sáng sớm ngày mai
Người mà cô thấy đầu tiên chắc chắn sẽ là ta. Nhị gia, cảm ơn ngài. Cô đừng nghĩ nhiều, ta làm như thế là vì… Vì cầm phổ. Ta biết mà. Được rồi, không còn sớm nữa, cô nghỉ ngơi sớm đi. Có chuyện gì thì căn dặn người hầu là được. Ta sợ.
Thật ra ta từ chối thử là vì ta sợ. Lần nào cũng tràn đầy hy vọng, lại lần nào cũng thất vọng. Khó khăn lắm mới chấp nhận hiện thực, ta… ta không dám ôm hy vọng nữa. Cho dù thử rồi thất bại thì chúng ta cũng phải không ngừng thử.
Cô tin ta đi, chỉ cần có ta ở đây, thì sẽ có một ngày ta có thể chữa khỏi mắt cho cô. Hôm nay ta không đi nữa, ta sẽ ở lại với cô nhé. [Long phủ] Người đâu rồi? Mộc Nhi! Nhị gia, ngài dậy rồi à? Xin lỗi,
Lại làm cô thất vọng rồi. Có phải Nhị gia khóc rồi không? Không có… nam tử hán đại trượng phu sao có thể rơi lệ chứ? Ta… ta cho rằng lần này chắc chắn có thể chữa khỏi mắt cho cô. Kết quả lại làm cô thất vọng rồi.
Cô có thể nhìn thấy rồi? Cô nhìn thấy thật sao? Dáng vẻ Nhị gia vừa khóc lóc đã bị ta nhìn thấy hết rồi, ngài nói xem. Vừa nãy ta không có khóc lóc. Thế… thế cây gậy trúc này là sao vậy? Sau khi ta tỉnh dậy thì tưởng mình còn nằm mơ.
Nên ta mới ra đây đi dạo một vòng. Khi ta nhìn thấy tất cả những thứ này thì nhận ra đều là thật. Ta nhìn thấy bầu trời, và cả hoa lá trong vườn. Cả ngài nữa. Tốt quá rồi. Nhị gia. Nhị gia. Cô đừng có hiểu nhầm, ta là vì… Cầm phổ,
Đúng không? Biết là tốt. Mấy hôm trước con gái Lão Cư bị người ta trông thấy lén lút hẹn hò với nam tử trong rừng cây. Không phải chứ? Có chuyện này à? Nữ tử bây giờ chẳng biết giữ ý gì cả. Đúng là không biết xấu hổ.
Chẳng biết xấu hổ gì cả. Còn không phải sao? Lão Cư này cũng không thèm quản thúc. Con gái, con gái, từ từ nào. Mắt con vừa khỏi, không cần con lo mấy chuyện trong quán đâu. Cha, có phải cha lại bị đau eo không? Mộc Nhi à… Con không sao,
Khó khăn lắm mắt con mới nhìn thấy được, cha nên cho con đi lại nhiều, vận động nhiều hơn chứ. Con sắp bức bối chết luôn này. Mộc Nhi. Cha, người có chuyện gì thì cứ nói thẳng. Con… con với Long Nhị… Con với Long Nhị làm sao? Con đừng giấu ta,
Có gì mà không thể nói với cha chứ? Bây giờ người ta đồn ầm lên rồi, bảo rằng hai đứa cô nam quả nữ ôm ấp nhau trong rừng cây. Thế thì còn ra thể thống gì? Ta hỏi con, mấy hôm trước con không về nhà
Có phải cũng là ở Long phủ không? Không phải như vậy đâu. Xảy ra chuyện thế này thì cha không thể không lo. Ta nói con nghe, con không nói rõ ràng thì hôm nay đừng hòng ra ngoài. Cha, cha sao thế? Vẫn ổn chứ? Đừng có đánh trống lảng,
Nói, rốt cuộc có chuyện gì hả? Cha, con nói không rõ được với người. Con còn chưa nói mà sao đã không nói rõ được? Ta… ta hỏi con, có phải vì tên Vân Thanh Hiền đó không? Mấy ngày này cha không trông thấy hắn, có phải hai đứa
Đã xảy ra mâu thuẫn gì không? Rượu tới đây. Cha, buôn bán bận rộn, con không nói với người nữa. Đến đây! Đến đây! Từ từ thôi! Hôm nay Đinh gia chúng ta sẽ bao thầu hết rượu. Còn không mau đi? Gì vậy? Đi thôi, đi thôi. Đi nào, đúng là cụt hứng.
Làm gì vậy hả? Đinh nhị tiểu thư hạ mình ghé thăm, không biết là vì chuyện gì? Ta không đến tìm Nhị gia, hôm nay ta đến tìm cô. Ta?