Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫
♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫
♫ Vẽ nên một tia sáng của ánh trăng để phác họa nên hình dáng người ♫ ♫ Không thể nào quên, phải thở than rằng hồng trần mênh mang ♫ ♫ Giữa biển người mênh mang, ngóng trông về trái tim người ♫
♫ Bước đi nghiêng ngả, trêu chọc thời gian của ta và người ♫ ♫ Đưa ra lời hứa mãi mãi bên nhau tùy tiện như thế ♫ ♫ Chưa từng tưởng tượng rằng sẽ bên nhau dài lâu như vậy ♫
♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫ ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫
♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫ [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 11]
Người ta đường đường là nhị tiểu thư của Đinh phủ chạy đến thăm cô, đó là vinh dự của cô, cô không cảm ơn thì thôi còn lấy oán trả ơn. Ngài… Hay cho lấy oán trả ơn. Nếu ta đã khiến Nhị gia chướng mắt như vậy
Thì ta không làm phiền hai người nữa, cáo từ. Cư cô nương, khoan đã. Có gì thì mau nói. Cô muốn đi cũng được, nhưng chi phí ở Long phủ mấy ngày nay còn có tiền thuốc men nữa, có phải nên tính rõ với Long mỗ không?
Nhưng với dáng vẻ bây giờ của Cư cô nương xem ra không trả nổi tiền cho Long mỗ rồi. Ngài… Đinh tiểu thư, Long mỗ biết ở gần đây có một hồ nhỏ phong cảnh rất đẹp, hay là chúng ta đi thử xem. Cư cô nương, cứ tự nhiên.
Long Dược, ngài đợi đó cho ta. Long Dược, ngài thiên vị người khác đã đành, ngài… ngài lại còn nói ta như vậy trước mặt Đinh Nghiên San. Sau này còn nói ta viết cầm phổ nữa thì đừng có hòng. Mộc Nhi tỷ tỷ, tỷ hiểu lầm nhị bá rồi,
Người người quan tâm là tỷ, đây là thuốc trị thương người bảo ta đưa cho tỷ. Cảm ơn Tiểu Bảo. Nhị bá của đệ là một kẻ ngốc nên ta mới không muốn ở lại Long phủ. Mộc Nhi tỷ tỷ. Bên này, xin mời. – Cư cô nương. – Tỷ tỷ.
À thì… Tô Tình, sao muội lại đến đây? Ta nghe Lão Cư nói tỷ bị thương, có nặng không? Ta không sao nữa rồi, cha ta nói quá lên ấy mà. Làm ta sợ chết mất. Sao hôm nay Nhị gia lại có nhã hứng ra ngoài đi dạo với San Nhi vậy?
Đinh tiểu thư, ta có một chuyện muốn hỏi cô. Chuyện quán rượu Cư gia bị cháy có phải do cô làm không? Sao Nhị gia lại hỏi như vậy? Không phải là Cư Mộc Nhi nói bậy gì đó trước mặt huynh chứ? Ta nghe nói
Trước đó cô đến quán rượu Cư gia mua rượu, hơn nữa còn đuổi các khách khác đi. Có chuyện này không? Đúng là có chuyện này, nhưng cũng không thể chứng minh là ta đốt lửa ở quán rượu được. Đinh tiểu thư đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Trước khi quán rượu và hầm rượu Cư gia bị cháy, Cư Mộc Nhi đã nghe thấy tiếng của cô. Lúc trước, cô ấy không nhìn thấy nên tai cực kỳ nhạy, cô ấy khẳng định là không nghe nhầm. Còn nữa. Trang phục trên người cô được làm từ vải cao cấp,
Ta cũng đã tìm người xác nhận rồi. Chất liệu của trang phục này có bán ở cửa hàng tơ lụa của Long gia. Cô còn muốn ngụy biện không? Chuyện này… Chưa bàn đến thính giác của Cư Mộc Nhi có nhầm lẫn hay không, nhưng chỉ dựa vào vải của trang phục
Thì làm sao Nhị gia có thể kết luận là do San Nhi làm được? Chẳng lẽ lụa của Long gia chỉ bán cho một mình San Nhi sao? Lời Nhị gia nói chỉ là lời từ một phía của Cư Mộc Nhi nhằm hãm hại San Nhi, cũng không có chứng cứ.
Ta phát hiện thứ này ở hiện trường. Trên thứ này có đóng dấu của Đinh phủ, chắc là rất khó làm giả nhỉ. Nếu Đinh tiểu thư không nhận ra thì ta đi hỏi quan phủ vậy. Đúng. Đúng. Lửa ở quán rượu đúng là do ta không cẩn thận
Làm đổ vò rượu gây ra, nhưng ta không cố ý. Nhị gia, huynh nhất định phải tin ta, San Nhi thật sự không cố ý. Từ đầu đến cuối ta chỉ tin một người. Đây… Đây không phải là cái ta làm rơi. Huynh lừa ta.
Đây gọi là việc quân không ngại dối trá, hơn nữa nếu Cư Mộc Nhi không chắc chắn thì cô ấy sẽ không nói chuyện này với ta. Hơn nữa cô ấy còn nói cô ấy biết đó là cô nên cô ấy cũng không muốn làm lớn chuyện
Để chuyện này từ lớn thành nhỏ, từ nhỏ thành không. Thì ra lúc nãy đều là huynh với Cư Mộc Nhi diễn kịch. Nhưng rõ ràng huynh biết ta thật lòng thích huynh, dù huynh không chấp nhận cũng không nên sỉ nhục ta như vậy.
Câu này thì cô nói sai rồi. Nếu ta thật sự muốn sỉ nhục cô thì lúc nãy ta vạch trần cô trước mặt mọi người là được rồi, cũng sẽ không nghe theo ý Cư Mộc Nhi mà đến nơi này. Còn nữa. Tấm lòng của Đinh tiểu thư
E là Long mỗ không có phúc hưởng rồi. Xem ra tin đồn bên ngoài đều là thật, người trong lòng Nhị gia là Cư Mộc Nhi. Rốt cuộc Cư Mộc Nhi có yêu thuật gì mà làm các ngươi ai cũng bị mê hoặc? Bây giờ không chỉ Vân Thanh Hiền
Mà ngay cả Nhị gia cũng bị hớp hồn. Gia, người làm như vậy có ổn không? Ngươi học được thói nghe lén từ khi nào vậy? Không được nghe ngóng chuyện của gia. Đúng rồi, Cư Mộc Nhi đang ở đâu? Tức giận nên về nhà rồi. Cô gái ngốc nghếch. Gia à,
Nếu người đã muốn vạch trần Đinh nhị tiểu thư thì sao không nói trước mặt Cư cô nương đi, lại còn làm cô ấy hiểu lầm nữa. Ngươi chẳng biết gì cả. Là do lúc trước Cư Mộc Nhi đắc tội với Đinh nhị tiểu thư nên mới có tai họa này.
Vậy nên lần này ta không thể để Mộc Nhi bị liên lụy. Đinh Nghiên San muốn hận thì hận ra là được rồi. Nhưng nếu như vậy thì có phải Đinh nhị tiểu thư sẽ càng hận Cư cô nương hơn, sau này sẽ càng nhắm vào cô ấy hơn không? Gia,
Hay là giải thích với Cư cô nương đi. Không cần đâu. Từ khi ta đến Thư phủ làm nha hoàn, tỷ tỷ không ngừng gặp tai họa. Lúc trước là bệnh mắt, lần này lại rơi vào biển lửa. Nếu biết trước như vậy thì ta không đến Thư phủ làm nha hoàn đâu.
Muội yên tâm, ta gặp nạn lớn nhưng không chết là do có ông trời phù hộ. Còn muội thì ra ngoài không được tự do như lúc trước nữa, nói năng, làm việc đều phải cẩn thận. May mà đại tiểu thư của Thư gia là người tốt,
Thường ngày cũng không đối xử tệ với người dưới. Vậy thì tốt. Nhưng Thư Bác là Đốc chủ của Khôn điện thường ngày giết người như rạ, ta thấy không phải là người lương thiện, muội vẫn phải cẩn thận thì hơn. Đúng rồi, ta nghe hộ vệ nói
Là Long Nhị gia đã cứu tỷ tỷ ra khỏi biển lửa. Sao tỷ tỷ cứ khăng khăng phải rời khỏi Long phủ? Bên ngoài đều đồn rằng con gái quán rượu Cư gia nhất định là Nhị thiếu nãi nãi của Long gia. Tin đồn bên ngoài sao có thể là thật chứ?
Bát tự của ta và Long Nhị chắc chắn không hợp, vừa gặp là cãi nhau, còn nói ta là Nhị thiếu nãi nãi gì chứ, muội chê cười ta à. Không có lửa làm sao có khói? Ta thấy Long Nhị gia thật lòng thật dạ với tỷ tỷ đó,
Ngài ấy đi tìm thầy thuốc ở khắp nơi để chữa mắt cho tỷ, đây là chuyện khắp kinh thành ai cũng biết. Còn nữa, ta biết thuốc này, đây là thuốc quý chỉ có ở trong cung. Mọi người đều nói Long Nhị gia keo kiệt,
Nhưng ngài ấy lại để ý như vậy, đúng là đối xử với tỷ làm người khác phải nhìn với cặp mắt khác. Dù sao cũng không được nhắc đến ngài ấy nữa, ta với Long Nhị không đội trời chung. Sao Chu đại quan nhân lại đến quán rượu Cư Gia?
Con gái ta đang bị thương, không thể ra ngoài biểu diễn. Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu sắp tổ chức đại hội võ lâm, dịp như thế này là cơ hội tốt nhất để Cư cô nương thể hiện khả năng chơi đàn.
Cư cô nương là đồ đệ duy nhất của cầm thánh trước kia, người đời ngưỡng mộ tài nghệ của cô ấy từ rất lâu rồi, sao không nhân cơ hội này để cô ấy nổi danh khắp chốn? Con gái ta thực sự không thể đến được,
Xin ông chủ Chu hãy mời một người tài giỏi khác nhân lúc còn sớm. Ta đồng ý bỏ số tiền lớn để mời. Ngoài ra nếu Cư cô nương đồng ý đến biểu diễn thì từ nay về sau, rượu của Đệ Nhất Lâu ta
Sẽ do quán rượu Cư gia thầu hết. Không được, không được, không được. Nhận đi, nhận đi. Xin chào Chu đại quan nhân. Ta có thể đến biểu diễn. Nhưng ta có một điều kiện. Nhị ca, lúc nào rồi mà huynh còn có thời gian xem sổ sách? Xảy ra chuyện gì vậy?
Người trong giang hồ đều đã nhận được thiệp mời rằng đại hội võ lâm chuyển sang tổ chức ở Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu. Nhị ca, Chu Phú dám xúc phạm Long gia, để ta tìm mấy huynh đệ đến đập nát Đệ Nhất Lâu. Bình tĩnh đừng nóng vội,
Chuyện này không đơn giản như vậy đâu. Hơn nữa bây giờ bọn họ đang phát tán tin tức, nói trắng ra là để Long gia thấy được, nếu lúc này mà đệ ra tay thì đúng ý bọn họ rồi, Chu Phú đang chờ để cười nhạo đệ đó. Làm gì có kiểu đó?
Ta không tin là không làm gì được hắn. Gia, Đệ Nhất Lâu phái người đến đưa thiệp mời. Thiệp mời đại hội võ lâm? Chu Phú tính làm gì vậy? Tại sao lại dám thay mặt võ lâm phát thiệp? Gia, còn có một túi ngân lượng. Ngân lượng đâu ra vậy?
Cư… Cư cô nương phái người mang đến, nói là trả tiền thuốc cho người. Cư… Cư cô nương còn nói sẽ cung kính chờ người đến Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu. Vết thương còn chưa ổn đã nghĩ mình đủ lông đủ cánh, dám ngang nhiên thách thức ta.
Mộc Nhi đúng là khắc tinh của Nhị gia. Nhị ca, vậy có đi tiệc Hồng Môn* không? [Tiệc Hồng Môn chỉ sự kiện bề ngoài hoành tráng nhưng thật ra là cái bẫy.] Đương nhiên là đi, ta muốn xem thử bọn họ định làm cái gì. Mộc Nhi.
Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng đến rồi. Thế nào, Nhị gia phản ứng ra sao? Cô không được thấy đó chứ, lúc Nhị gia nhận được thiệp mời và ngân lượng giận đến mức sôi máu luôn. Ta chưa nhìn thấy vẻ mặt bực bội như vậy trên mặt huynh ấy bao giờ,
Đúng là buồn cười chết mất. Tỷ tỷ đã có kế sách gì về chuyện đại hội võ lâm chưa? Ta thì không có cách gì. Ban nãy Tam gia nói muốn mang người đến đập nát Đệ Nhất Lâu thì bị Nhị gia mắng cho một trận,
Xem ra muốn đập cũng không được. Mấy ngày nay ta thường đến Đệ Nhất Lâu quan sát tình hình nên ta đã có một kế hoạch. Thì ra cô đến Đệ Nhất Lâu biểu diễn là có mục đích khác. Xem ra Nhị gia đã hiểu lầm cô rồi. Kế hoạch gì thế?
Thật như vậy sao? Đúng là việc làm gây chấn động lớn. Tỷ tỷ đừng quên rằng đại hội võ lâm được tổ chức hằng năm của Tam gia là bàn chuyện chính sự hay là làm chuyện chẳng đàng hoàng? Ta rất muốn xem thử
Đến lúc đó các chưởng môn trong võ lâm sẽ có biểu cảm như thế nào. Tỷ tỷ, chuyện này phải âm thầm làm, đừng rêu rao. Yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta. Tiểu thư, người sao vậy? Tô Tình, ta thật sự không chịu nổi nữa rồi. Ta muốn biết hoàng thượng
Rốt cuộc là người như thế nào. Dù là đứng từ xa nhìn cũng được, như vậy ta sẽ yên tâm hơn nhiều. Chẳng phải lo lắng về dáng vẻ của phu quân tương lai sao? Hay là chúng ta xin quý phi nương nương cho lén nhìn một cái.
Không được, không được, không được. Nghe nói mấy ngày này Đức Vương vào kinh nên trong cung ai cũng bận rộn, ta không dám làm phiền cô mẫu. Với lại… Với lại cái gì? Người trong thiên hạ đều biết cô mẫu của ta là quý phi được hoàng thượng yêu thương nhất.
Vừa nghĩ đến sau này ta phải hầu hạ cùng một người đàn ông với cô mẫu, thì ta cứ thấy kì lạ thế nào ấy. Hơn nữa… Hơn nữa hoàng thượng trông như thế nào ta còn chưa được nhìn thấy. Muốn gặp vua
Không phải là chuyện người bình thường có thể giúp người. Vậy ai mới không phải người bình thường? Tìm huynh ấy. [Chiêu Dục cung] Cháu đánh đàn không giỏi mong cô mẫu dạy bảo thêm. Khúc nhạc này rất tuyệt vời, chơi cũng không tệ, tiếp tục đi, đừng dừng lại. Vâng. Đau!
Sao lại là cô? Sao lại không thể là ta? Ta vừa mới từ chỗ cô mẫu ra thì nhìn thấy huynh mặt mày ủ rũ, định qua trêu huynh một chút, nào ngờ huynh lại dùng lực mạnh vậy. Thật sự xin lỗi. Vừa nãy ta mải suy nghĩ việc triều chính
Để lát nữa gặp hoàng thượng nên không để ý là cô, nên hơi nặng tay. Ta muốn gặp hoàng thượng. Vẫn là huynh đáng tin. Ta ngày nhớ đêm mong, cuối cùng cũng được nhìn thấy tướng mạo của hoàng thượng rồi. Chẳng phải gặp sớm hay muộn đều như nhau sao?
Sau khi cô vào cung thì sớm muộn gì cũng được thấy long nhan, sao cứ phải gặp ngay? Không giống nhau. Cô gái nào cũng tò mò về tướng mạo của phu quân tương lai, ta cũng không phải ngoại lệ. Nhưng thánh thượng bây giờ
Không phải là phu quân của một mình cô. Có chút chuyện nhỏ trong cung cũng không làm tốt, chân tay lóng ngóng chẳng ra thể thống gì cả, sao mà hầu hạ chủ nhân được? Nô tài biết lỗi. Nếu còn có lần sau thì sẽ xử lý nghiêm. Đi xuống đi.
Đây là lý do vì sao ta không muốn để cô gặp thánh thượng. Bây giờ cô đã gặp rồi, có cảm nghĩ gì? Cha ta lừa ta. Ông ấy nói với ta hoàng thượng là người chính trực, tuổi trung niên, tướng mạo tuấn tú.
Đâu có gì giống ông ấy miêu tả chứ. Tham kiến Đức Vương điện hạ. Miễn lễ. Long đại nhân, ta không nghe nhầm chứ? Lúc nãy hình như bổn vương nghe thấy Long đại nhân [Đức Vương] đang nói chuyện với một cô gái. Khởi bẩm Đức Vương,
Vừa nãy là một cung nữ đi ngang. Cô ấy ngưỡng mộ sự uy nghi của Đức Vương bèn hỏi hạ quan vài câu. Xem ra bổn vương là bảo đao chưa già. Điện hạ đang ở độ tuổi đẹp nhất, trẻ trung và tràn trề sức sống. [Long phủ] Đại ca.
Làm gì thế? Gần đây huynh có chuyện gì tốt sao? Ta làm gì có chuyện tốt gì, Nhị ca của đệ mới có chuyện tốt kìa. Sao lại lôi ta vào? Đại ca, có phải gần đây huynh đang điều tra vụ án lớn thăng quan tiến chức gì không?
Lâu lắm rồi huynh không về nhà ăn cơm. Ta biết. Đại ca, là chuyện bí mật triều đình đúng không? Nói ít thôi, ăn nhiều lên. Đúng rồi, đại hội võ lâm ngày mai sẽ tổ chức ở Đệ Nhất Lâu. Các đệ có kế sách gì không?
Ta đưa các huynh đệ đến đập nát chỗ đó. Đừng lo, mọi chuyện đều có cách giải quyết. Nhị ca, huynh có cách gì hay không? Nói ít thôi, ăn nhiều lên. Gia, người nghiên cứu Phục Hy phổ mấy ngày rồi, có manh mối gì không? Ta cảm thấy Phục Hy phổ
Là hình ảnh giấu trong chữ viết. Sau khi tách các ký tự trong nhạc phổ này ra thì chia theo các giờ và hướng khác nhau, nhưng phải sắp xếp như thế nào thì ta vẫn chưa rõ. Không phải chứ gia, thế này mà người cũng nghĩ ra.
Ta đoán người biết về nhạc phổ cũng không nghĩ ra cách tách ký tự này. Gia, người đã có một bước đột phá khá lớn đó. Nhưng tiếc là Cư Mộc Nhi chỉ đưa ta có một nửa của cầm phổ, dù ta có tìm ra được quy luật trong đó
Cũng chẳng làm nên chuyện. Gia, ngày mai người đến cuộc hẹn ở Đệ Nhất Lâu là vì Cư cô nương đúng không? Đi đi. Ngươi đừng có nói bậy, ai nói là ta đi vì cô ấy? Tiểu nhân nói sai rồi, sao gia có thể vì Cư cô nương được?
Gia vì cầm phổ thôi, đúng không? Đúng. Không phải, gia, nếu người thật sự không thể hạ mình thì tiểu nhân có thể chuyển lời giúp người. Ta nói này, ngươi đừng lo vớ vẩn nữa, ngày mai vẫn còn chuyện quan trọng ngươi trông chừng Chu Phú thật kỹ cho ta. Vâng.
[Cư tửu phòng] Phượng Vũ à, đứa bé này cũng có vài nét giống ta đó. [Tỷ tỷ.] Đi xem thử. Tỷ tỷ, đã chuẩn bị xong nước nóng, có thể tắm được rồi. Được, làm phiền muội muội rồi. Ta dỗ Tiểu Bảo một chút, lát nữa sẽ đi. Đi rồi à?
Huynh đến thăm con trai của mình sao phải trốn dưới đó làm gì? Đúng rồi, ta đến thăm con trai ta sao lại giống như trộm vậy nhỉ? Giúp ta một tay. Khi nào nàng và Tiểu Bảo về Long phủ? Nhưng ta đã đồng ý với Nhị gia
Là phải chăm sóc Mộc Nhi muội muội rồi, nếu quay về e là phải đợi Nhị gia và Mộc Nhi muội muội làm lành mới được. Chẳng phải việc này còn khó hơn lên trời sao? Trong buổi tiệc ở Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu ngày mai
Chắc chắn hai người họ sẽ lại gây chuyện không thôi. Đợi bọn họ làm lành thì khi nào nàng với Tiểu Bảo mới quay về Long phủ đây? Hơn nữa, bực bội nhất chính là tên gian thương Chu Phú, ngày mai ta phải dạy dỗ hắn trước mặt mọi người,
Cho hắn biết Long phủ không dễ bắt nạt. Ngày mai ai cũng có thể xuất hiện ở Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu, chỉ có Tam gia là không được đến. Không đúng, tại… Không đúng, tại sao chứ? Như vậy chẳng phải là thừa nhận ta sợ bọn họ sao?
Chẳng lẽ đưa chức minh chủ của ta cho bọn họ? Đợi đến ngày mai Tam gia sẽ hiểu. Hôm nay Nhị tiểu thư đến đây Đệ Nhất Lâu của ta vinh dự vô cùng. Hôm nay, đa tạ các vị anh hùng hào kiệt đã đến ủng hộ. Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu
Là nơi tụ họp của đại hội võ lâm lần này, cực kỳ vinh hạnh, hi vọng mọi người có một buổi tiệc khó quên. Được, được, được. Sao cô ta lại ở đây? Mọi người trong giang hồ đều tề tựu tại đại hội võ lâm,
Ta lo Nhị tiểu thư không quen với cảnh này nên đã đặc biệt nói Cư cô nương biểu diễn ở đây góp vui cho bầu không khí, văn võ hòa với nhau, vừa động vừa tĩnh như vậy không tuyệt vời sao? Tuyệt chỗ nào? Làm hỏng cảnh đẹp thì có. Không sao,
Nếu muội không thích thì ta nói cô ấy đi là được. Hôm nay là cuộc hội họp lớn của võ lâm, Tam gia của Long gia là minh chủ võ lâm lẽ ra nên ra mặt chủ trì tại sao lại vắng mặt? [Chỗ ngồi của Long phủ]
Ta thấy ba vị gia của Long gia chắc chắn là quý nhân hay quên, đã quên mất đại hội võ lâm của chúng ta rồi. Ai nói Long gia bọn ta sẽ vắng mặt? Long Nhị gia, Long Nhị gia. Không ngờ Tam thiếu gia Long gia không dám xuất hiện
Mà mời Nhị gia đến cho đủ số lượng. Chức minh chủ phải nhường cho người có tài đức rồi. Đến rồi, đến rồi. – Nhìn xem. – Đây là… Đệ Nhất Lâu đúng là chu đáo, còn có kỹ nữ góp vui nữa. Nào nào nào, ngồi đây.
Nào nào nào, ngồi xuống hết đi. Ở đâu ra vậy? Chẳng lẽ là do Hải Quý sắp xếp? Không biết sao? Cô ấy muốn làm trò gì đây? Long Nhị gia, đây là do ngươi sắp xếp? Đây là địa bàn của Đệ Nhất Lâu ta
Ngươi làm như vậy là có âm mưu gì? Ta… Cô nương, dáng múa đẹp lắm. Nhưng sao phải dùng vải che mặt vậy? Đừng ngại để các gia thấy gương mặt xinh đẹp của cô nương. Đúng đó, cho chúng ta xem nào. Đúng đó. Đây…
Các vị hào kiệt đều là người trong giang hồ, sao phải làm khó một cô nương chứ? Liên quan gì đến Nhị gia? – Cho chúng ta xem nào. – Đúng đó. Không giấu diếm gì, cô gái này là hoa đã có chủ. Cô ấy là người của Long gia bọn ta.
Được, hôm nay giữ thể diện cho Nhị gia vậy. Đi, đi uống rượu. Cô đến đây làm gì? Nhị gia đừng nóng ruột, lát nữa ngài sẽ biết. Lại là cô, sao phải giả thần giả quỷ như thế này? Cô huênh hoang thế này
Chẳng qua là muốn thu hút sự chú ý của Nhị gia thôi. Nhị gia sẽ không thích kiểu nha đầu không biết chừng mực như cô đâu. Các vị tỷ tỷ, xin mời qua bên này. To gan quá nhỉ, ai cho chàng cái gan này? Mau nhìn xem,
Đúng là bọn họ đang chơi bời ở đây. Mọi người mau tìm xem có phu quân của mình không. Chàng ở đây thật sao? Ở bên đó. Nàng nghe ta nói đã. Đi mau lên, đi mau lên. Này… Đi, về nhà với ta.
Đại hội võ lâm mỗi năm tụ họp một lần, bình thường do Tam gia của Long gia dẫn dắt, đều bàn chuyện võ thuật, đạo lý. Nhưng hôm nay bọn họ lại vứt bỏ minh chủ, tụ họp riêng ở Đệ Nhất Lâu này là để ăn chơi.
Đệ Nhất Lâu dung túng cho thói hư tật xấu, các tỷ muội không được nhân nhượng đâu. Phượng Vũ cô nương, đa tạ cô hôm nay đã nhắc nhở, nếu không mấy người bọn ta vẫn bị lừa mà không biết gì. Còn không mau cút về nhà cho ta. Đi,
Xem ta tính sổ với chàng thế nào. Ngươi được lắm Long Dược. Xem ra danh tiếng của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu e là sắp tiêu tùng rồi. Nhị gia, Mộc Nhi có việc phải đi trước đây. Không ngờ Cư cô nương còn có chiêu thế này, thật sự rất hay.
Ta chỉ muốn trả ơn cho Nhị gia thôi, Nhị gia không cần để ý. Vừa nãy ta giải vây giúp cô, do tình thế cấp bách mới phải dùng hạ sách, Cư cô nương cũng đừng để trong lòng. Đa tạ ngài, ta không chấp nhặt với ngài đâu. Chuyện cầm phổ này
Ta nghĩ tới nghĩ lui vẫn là Cư cô nương thích hợp nhất. Nên nếu không phản đối thì chúng ta cứ hợp tác như lúc trước. Miễn bàn. Đinh cô nương. Đinh cô nương. Đinh cô nương. Đinh cô nương, muội đừng đi. Muội phải về sao?
Hay là ta cho xe ngựa đưa muội về? Không cần, ta tự đi được. San Nhi, tấm chân tình của ta với muội có trời đất chứng giám, nhật nguyệt đều rõ. Ta vốn định cầu thân với muội trước mặt hào kiệt trong thiên hạ, tiếc rằng lại kết thúc thế này.
Nhưng mà không sao, tình cảm của ta sẽ không thay đổi vì bọn họ bỏ đi đâu. Ngươi đang nói bậy gì vậy? Ta không thích ngươi. Ta biết muội chưa thể chấp nhận ngay, nhưng trong lòng muội chắc chắn có ta, nếu không muội sẽ không đến Đệ Nhất Lâu
Nhiều lần như vậy. Ta có thể đợi, ta có thể đợi được. Ta chỉ muốn bày tỏ tình cảm với muội thôi. San Nhi. Bỏ ra. Ta… Người ta thích là huynh ấy. Mỗi lần ta đến Đệ Nhất Lâu đều không phải vì ngươi mà là vì huynh ấy. Đinh nhị tiểu thư
Lúc nãy ta nói chưa đủ rõ ràng sao? Cảm ơn tình cảm của Đinh nhị tiểu thư. Người trong lòng ta chính là Cư Mộc Nhi của quán rượu Cư gia. Thì ra tin đồn là thật. – Đúng đó. – Thì ra người ngài ấy thích là Cư cô nương.
Chu đại quan nhân thành tâm như vậy chẳng phải là hoàn toàn uổng phí rồi? Không phải đâu. Ngài đang giở trò quỷ quái gì vậy? Mặc dù chúng ta chưa từng thề non hẹn biển nhưng cũng xem như đã cùng nhau sống chết, cùng trải qua hoạn nạn rồi. Hai người…
Hai người bắt nạt người quá đáng. Ta… – San Nhi. – Nhị tiểu thư. – San Nhi. – Nhị tiểu thư. – Đinh Nhị tiểu thư. Long Nhị, ta với ngươi không đội trời chung. Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi. Người đâu, mau lên! Đến đây, đến đây.
Còn không mau giúp ta, mau đưa hắn đi đi! Chu đại quan nhân, đại quan nhân. Từ từ thôi. Từ từ thôi. Cô đừng thêm dầu vào lửa, mau đỡ ta dậy. Mau lên. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Hôm nay thật sự xin lỗi. Không sao. Xem ra
Chắc là Chu đại quan nhân không sao nữa rồi, đợi huynh ấy hết say rượu thì sẽ tỉnh lại thôi. Sao cô không hỏi ta có bị sao không? Hay là ta sắp xếp cho hai người lên phòng nghỉ ngơi, đợi Chu đại quan nhân tỉnh dậy
Rồi tính sổ tiếp cũng không muộn. Nếu đã như vậy thì ta cũng miễn cưỡng ở lại Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu, xem thử Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu này có chỗ nào ghê gớm. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Dù sao Chu Phú cũng đã bỏ nhiều công sức
Để không cũng lãng phí, cứ xem như là chút phí bồi thường vậy. ♫ Cánh hoa bất lực tung bay không thấy bóng dáng ♫ ♫ Nước chảy bên bờ sông, chim én mùa xuân cắt ngang mây trời ♫ ♫ Cùng ta đi qua mưa gió mùa xuân ♫
♫ Cùng ta trải qua oi bức giá rét ♫ ♫ Năm tháng rả rích cớ sao lại mất hết ♫ ♫ Người hỏi thế gian có hàng nghìn lời hứa ♫ ♫ Chỉ có hoa đỏ lá xanh là được yêu thương ♫ ♫ Tình sâu thấm vào giấc mơ ♫
♫ Tình sâu tựa cỏ xanh mướt ♫ ♫ Từng năm từng cành vinh quang ♫ Lúc trước không biết quý trọng, sau khi bị mất thị lực một lần mới biết có thể nhìn rõ thế gian này là chuyện rất tốt đẹp. ♫ Người hỏi thế gian có hàng nghìn lời hứa ♫
♫ Chỉ có hoa đỏ lá xanh là được yêu thương ♫ ♫ Tình sâu thấm vào giấc mơ ♫ ♫ Tình sâu tựa cỏ xanh mướt ♫ ♫ Từng năm từng cành vinh quang ♫ Nhị gia. Nhị gia. Nhị gia, vừa nãy ngài đang nghĩ gì vậy? Sao lại không nói gì?
Ta đang nghĩ thực ra ta biết cô không nói dối về chuyện hầm rượu. Chỉ là vì… Ta hiểu. Cảm ơn Nhị gia. Nếu không có chuyện gì nữa thì Mộc Nhi về nghỉ ngơi trước đây, ngài cũng nghỉ sớm đi. ♫ Người hỏi thế gian có hàng nghìn lời hứa ♫
♫ Chỉ có hoa đỏ lá xanh là được yêu thương ♫ ♫ Tình sâu thấm vào giấc mơ ♫ ♫ Tình sâu tựa cỏ xanh mướt ♫ ♫ Từng năm từng cành vinh quang ♫ Long Nhị rốt cuộc ngươi đang nghĩ gì vậy?
[Thực ra Nhị gia cố ý nói mấy lời như vậy] trước mặt cô đấy. Huynh ấy đi tìm Đinh Nghiên San là để đối chất chuyện quán rượu Cư gia bị cháy nên không nói trước mặt cô, thật ra là để để bảo vệ cô.
Huynh ấy không muốn cô rước thêm phiền phức. Xem ra có vẻ ta đã trách nhầm Nhị gia. Từ khi bắt đầu huynh ấy đã đứng về phía cô rồi. Thật ra con người Nhị gia hình như chỉ có hơi nóng nảy một chút, còn lại thì
Cũng tốt hơn so với tin đồn một chút. Nhị gia. [Không có trong phòng?] Nhị gia. Nhị gia! Nhị gia! Chu đại quan nhân. Mau tỉnh lại đi Nhị gia. Nhị gia, ngài mau tỉnh lại đi. Mau tỉnh lại đi Nhị gia. Người đâu! Người đâu! Cứu mạng với! Người đâu! Người đâu!
Người đâu! Nhị gia. Nhị gia, ngài mau tỉnh lại. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Nhị gia, ngài thấy thế nào? Có cần mời đại phu đến xem không? Ta không sao, không sao cả. Ngài có nhớ đã xảy ra chuyện gì không? Sao ngài lại ở trong phòng Chu đại quan nhân?
Hơn nữa khi ta đến chỗ ngài Chu đại quan nhân đã ngã trong vũng máu rồi. Cô nói gì? Vân đại nhân. Bắt hắn lại cho ta. Vâng. Đợi đã. Vân đại nhân, là ta đã báo án. Diễn biến của chuyện này… Mộc Nhi không cần căng thẳng,
Ta chỉ giải quyết việc chung. Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu xảy ra án mạng, qua bước đầu điều tra chỉ có Long Nhị gia ở hiện trường nên phải phiền Nhị gia đi cùng bọn ta một chuyến. Nhị gia, mời.
♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫ ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Năm tháng khắc nên từng chữ ♫
♫ Là cách ý nghĩa nhất mà năm tháng để lại ♫ ♫ Cơn mưa muộn rơi rả rích ♫ ♫ Để lại những giọt thấm ướt viền mắt khi đọc nỗi lòng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫
♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫ ♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫
♫ Làm loạn con tim này ♫ ♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫ ♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫ ♫ Gió nhẹ thổi ♫
♫ Và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫ ♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫
♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫ ♫ Làm loạn con tim này ♫
♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫ ♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫ ♫ Gió nhẹ thổi và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫
♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫ ♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫ ♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫
♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫ ♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫
♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Ngày nào đó hoa lê phủ trắng bia đá ♫