Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 12 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫
♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫
♫ Vẽ nên một tia sáng của ánh trăng để phác họa nên hình dáng người ♫ ♫ Không thể nào quên, phải thở than rằng hồng trần mênh mang ♫ ♫ Giữa biển người mênh mang, ngóng trông về trái tim người ♫
♫ Bước đi nghiêng ngả, trêu chọc thời gian của ta và người ♫ ♫ Đưa ra lời hứa mãi mãi bên nhau tùy tiện như thế ♫ ♫ Chưa từng tưởng tượng rằng sẽ bên nhau dài lâu như vậy ♫
♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫ ♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫
♫ Tiếng đàn du dương, tình yêu thật lâu dài ấy ♫ ♫ Đang chảy cuồn cuộn trong tiếng đàn ♫ ♫ Hương hoa nhẹ nhàng vấn vương bên cạnh giai nhân ♫ [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 12] Nhị gia. Mời. Vân đại nhân,
Chuyện này còn chưa được kiểm chứng, tại sao ngài đã tùy tiện bắt người? Ngài có lệnh bắt giữ không? Chẳng qua ta chỉ giải quyết việc công, chỉ cần phối hợp điều tra với nha môn, thì tự nhiên sự thật sẽ sáng tỏ thôi. Ta không sao, yên tâm đi.
Khởi bẩm đại nhân, phát hiện một hung khí ở hậu viện. Ở phần cán có thuốc nhuộm. Vừa rồi lúc kiểm tra, phát hiện trên người Nhị gia, cũng có thuốc nhuộm tương tự như vậy. Lẽ nào, thực sự là ngài ấy? Quan phủ xử án, không ai được vào trong.
Ta là nhân chứng duy nhất của vụ án này, muốn cầu kiến Vân đại nhân, mong hai vị châm chước cho. Cô chỉ cần đợi được truyền, cô muốn gặp đại nhân là có thể gặp sao? Nhưng mà… Cư cô nương. Sao Cư cô nương vẫn còn ở đây?
Nơi này là hiện trường đầu tiên của vụ án, để tốt cho cô, vẫn là đừng đến nữa. Nhị gia đâu? Bây giờ ngài ấy đang ở đâu? Ngài muốn làm gì ngài ấy? Ta có thể làm gì hắn? Ta chỉ giải quyết việc công,
Không hề cố tình có ý gây khó dễ, mong Cư cô nương bỏ qua. Nếu Nhị gia trong sạch, đợi thẩm vấn xong, sẽ thả hắn về phủ. Vừa rồi dân nữ nhất thời nóng vội, không cẩn thận mạo phạm đến đại nhân, xin đại nhân bỏ qua cho.
Nếu đại nhân muốn tra án mạng của Đệ Nhất Lâu, lẽ ra nên tìm ta hỏi chuyện, ta có manh mối trình báo với đại nhân. Cư cô nương, đi chỗ khác nói chuyện. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Vân đại nhân, cái chết của Chu Phú không liên quan đến Nhị gia.
Lúc ta phát hiện ra hai người đó Chu Phú đã chết tại chỗ, Nhị gia cũng bị thương hôn mê rồi. Hơn nữa, ta nghe thấy có người thứ ba tại hiện trường. Nhị gia cũng là người bị hại. Tại sao ngài cứ khăng khăng
Cho rằng huynh ấy là nghi phạm mà dẫn đi? Cư cô nương, cô quan tâm Nhị gia như vậy từ lúc nào thế? Ta chỉ là có gì nói nấy thôi. Ta thấy cô là quan tâm quá nên không thể bình tĩnh được. Ta và cô, cô và Long Nhị,
Đã không giống như trước đây nữa. Lời của Vân đại nhân hình như không hề liên quan đến vụ án này. Dân nữ chỉ là muốn làm rõ sự thật, cung cấp manh mối, để sớm ngày phá án, trả lại sự trong sạch cho người vô tội thôi.
Đã giao Long Nhị cho Khôn điện, bị họ đưa đi rồi. Với chức vị của ta thì ta không có quyền can dự. Hơn nữa, quan phủ cũng chưa nói Long Nhị chính là hung thủ, chỉ là với tình hình trước mắt của vụ án,
Hiềm nghi của Long Nhị là lớn nhất. Đưa hắn đi, chỉ là điều tra theo thông lệ mà thôi. Vậy nhưng vừa rồi ta cũng đã nói, ta nghe thấy có người thứ ba tại hiện trường. Hung thủ chắc chắn là một người khác,
Không lẽ cái này không thể làm bằng chứng hữu ích sao? Nghe nói, là Long Nhị chữa khỏi mắt cho cô hả? Phải. Ân tình của Nhị gia, Mộc Nhi không cách nào báo đáp. Nhưng mà đây cũng không phải lí do cô bào chữa cho hắn. Ngài nghi ngờ Nhị gia?
Xem ra Cư cô nương, thật sự có tình ý sâu sắc với Nhị gia. Cho dù ta nói gì, cô đều nghe không vào. Cư cô nương, cô không cần lo lắng, đại ca ta đã đi Khôn điện tìm hiểu tình hình, tạm thời nhị ca không sao đâu.
Bây giờ ở lại đây cũng không có tác dụng gì, thanh giả tự thanh, muội cùng với ta về trước, đợi tin tức của đại ca đi. Cáo từ. Sao ở đâu cũng có ngươi vậy? Chướng mắt thật chứ. [Khôn] Ta là hỗ trợ các ngươi phá án,
Các ngươi như này là có ý gì? Chúng ta làm theo chỉ lệnh của bên trên thôi, ngài thành thật ở đây đi. Có oan khuất gì, đợi đến lần xét xử sau, rồi nói với bên trên ấy. Ta muốn gặp Vân Thanh Hiền. Ở đây là Khôn điện,
Bất kể chuyện gì đều do Thư đại nhân quyết định. Ta khuyên ngài, đừng lãng phí sức lực nữa. Vậy các ngươi cũng không thể không phân phải trái, đã bắt người lung tung. Có còn vương pháp nữa không? Ở đây, Thư đại nhân chính là pháp. Đi. [Khôn điện]
Long đại nhân. Tránh ra. Đại nhân dừng bước. Long đại nhân, nóng tính quá đấy. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thư Bác, ngài dựa vào cái gì? Lui xuống, lui xuống. Long đại nhân đừng tức giận. Ta biết mục đích lần này ngài đến đây.
Nhưng Khôn điện có quy tắc của Khôn điện. Ô Kim vệ mặc dù nghe lệnh trực tiếp từ hoàng thượng, nhưng Khôn điện đâu có thuộc quyền cai quản của các ngài, mong Long đại nhân tự trọng. Án này lẽ ra là do nha môn thẩm tra, về tình về lí
Đều không đến lượt Khôn điện đến bắt người. Thư đại nhân tự ý can thiệp, như vậy có hơi không xem Long gia của ta ra gì. Long đại nhân hiểu lầm rồi, ta có ý tốt thôi, Long Nhị gia là hạng người nào chứ, bây giờ liên quan đến án mạng,
Dĩ nhiên nha môn không dám sơ xuất, nên mới đến xin giúp đỡ. Khôn điện của ta chỉ giúp trông coi phạm nhân thôi, còn ta ấy, chỉ ở bên cạnh hỗ trợ thôi. Thư đại nhân không bằng không cớ, mà đã tùy tiện đưa ra phán đoán
Nói nhị đệ ta là phạm nhân. Vụ án này còn rất nhiều điểm nghi vấn, Thư đại nhân chưa tra xét kỹ, dựa vào cái gì để bắt giữ nhị đệ ta như vậy? Bây giờ nhân chứng vật chứng đầy đủ, Khôn điện sẽ không oan uổng người vô tội.
Ngày mai vụ án này sẽ được đưa ra công đường xét xử. Nếu Long đại nhân nghi ngờ có thể tự mình đến cùng nghe xét xử. [Khôn điện] Ai ở dưới công đường? Thảo dân Hải Quý. Lời khai của ngươi có phải sự thật không?
Đêm hôm đó, rốt cuộc ngươi nhìn thấy cái gì? Nói. Thưa đại nhân, từng câu thảo dân nói đều là sự thật. Ta muốn ngươi làm chứng trên công đường, nói rõ ràng những gì nhìn thấy đêm hôm đó một chữ cũng không được sót. Vâng, đại nhân. Tối hôm đó,
Sau khi ta thu xếp cho Chu đại quan nhân xong, định đi Túy Tiên lâu uống mấy chén rượu. Ta nhìn thấy Long Nhị gia mang theo rượu đi vào phòng Chu đại quan nhân. Trước giờ Nhị gia và Chu đại quan nhân luôn bất hòa, ta không yên tâm,
Nên đi lên thăm dò. Không ngờ rằng… Chu Phú, bình thường chúng ta nước sông không phạm nước giếng, cũng đã làm ăn nhiều năm. Tại sao ngươi lại ngầm ngăn chặn đường làm ăn của Long gia? Long Nhị thiếu gia, ngươi uống nhiều rồi phải không?
[Trong buôn bán không ngại gian lận,] [thua thì nên đóng cửa tự xem xét lại,] sao lại đổ lỗi cho người khác nhỉ? Ta tự xem xét lại? Nếu không phải Chu Phú ngươi chặn đường vận chuyển của Long gia ta. Dựa vào con đường chính quy,
Thì hiệu buôn của Long gia ta là thứ ngươi có thể lật đổ chắc? Hoang đường. [Người vận chuyển có chịu] [làm ăn với Long gia của ngươi không] [là tự do của họ.] [Một người kinh doanh không quyền không thế như ta,] [sao có thể chi phối quyết định của họ?]
Nếu đã như vậy, mọi người đều tự hiểu chứ đâu cần nói ra nhỉ. Chỉ sợ tất cả chuyện này, là bởi vì một người, nhị tiểu thư Đinh phủ. Ngươi… Ta không thèm nói với ngươi. Bỏ đi, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, đi uống rượu hoa thôi. Hôm sau,
Lúc ta về đến Đệ Nhất Lâu mới biết xảy ra án mạng, Chu đại quan nhân đã bị giết hại, cũng phát hiện Nhị gia hôn mê không tỉnh ở hiện trường. Đại nhân, những lời thảo dân nói đều là thật, không dám che giấu điều gì.
Bản quan đã ghi lại tất cả lời khai của ngươi, nếu cần ngày khác lại truyền ngươi đến công đường. Ngươi lui xuống trước đi. Vâng. Hình bộ thị lang Vân đại nhân, hung khí tìm được… Thuốc nhuộm trên cán dao khớp với thuốc nhuộm trên quần áo của Long Nhị gia.
Người có hiềm nghi lớn nhất toàn bộ Đệ Nhất Lâu là Long Nhị gia. Long Dược. Không thể nào. Qua điều tra, gần đây Chu Phú có kết giao rộng rãi với các quan mới trong triều. Tình thế dường như dồn ép Long gia.
Lại thêm chuyện của nhị tiểu thư Đinh phủ, chỉ sợ Nhị gia Long gia phải chịu tội danh mượn rượu giết người thật rồi. Đại ca, tình hình thế nào? Tình hình nghiêm trọng, cái chết của Chu Phú, bây giờ đệ là người bị hiềm nghi lớn nhất.
Vừa rồi ta đi nghe thẩm tra, bây giờ tất cả chứng cứ đều chứng tỏ đệ chính là hung thủ, tình hình vô cùng bất lợi. Sao có thể như vậy được? Lúc đó đệ vừa tỉnh lại, Mộc Nhi đang muốn nói với đệ đã xảy ra chuyện gì,
Sau đó đệ bị đưa đến đây rồi. Nhưng chứng cứ này, sao lại liên quan tới đệ chứ? Ta đã tra qua rồi, có hai chỗ vết thuơng chí mạng. Hung thủ và hắn chắc là có thâm thù đại hận gì đó, ra tay tàn nhẫn từng dao chí mạng.
Ta cũng là người bị hại. Ta đến là muốn hỏi đệ, trước khi đệ ngất có nhớ được gì không? Tại sao đệ lại vào phòng Chu Phú? Mở cửa. – Ông chủ Long. – Sao ngươi lại đến đây? Tiểu đệ trong lòng khổ sở.
Nếu ngươi muốn nôn thì về phòng của ngươi ấy, đi đi đi. Huynh đệ, chúng ta uống say mới thôi. Chuyện gì đã qua thì không nhắc lại nữa. Ai là huynh đệ với ngươi? Ai không truy cứu chuyện cũ với ngươi? Đi đi đi. Đi, về phòng của ngươi.
Chu đại quan nhân, ngươi nói xem ngươi đã uống cả một ngày rồi, còn làm loạn cả buổi tối. Chuyện vận chuyển ta còn chưa tính toán với ngươi, ngươi đã giả vờ vô tội trước rồi. – Ngủ ngủ ngủ, đi ngủ. – Nào nào nào. Huynh đệ huynh đệ, nào. Ngươi…
– Ngươi làm cái gì vậy? – Nào nào nào, ngồi ngồi ngồi. Ngồi đi. Ngươi có điều không biết, ta làm tất cả đều là vì San Nhi. Ta muốn kiếm thật nhiều tiền cho cô ấy tiêu, trở thành nam nhân tốt nhất trong lòng cô ấy.
Nhưng tiếc rằng, ta có làm thế nào trong lòng cô ấy cũng chỉ có Long Nhị kia. Nói về tiền tài hay vẻ ngoài, ta có chỗ nào không bằng hắn ta? Có phải ngươi uống đến ngốc rồi không? Hoa rơi hữu ý nhưng tiếc là nước lại chảy vô tình.
Ta một lòng đối với cô ấy, nhưng trong lòng cô ấy lại chỉ có ngươi. Ngay cả đi đến Đệ Nhất Lâu của ta cũng là vì ngươi. Cẩn thận. Chu, Chu đại quan nhân. Ngươi… Nếu ngươi thích Đinh nhị tiểu thư, Long mỗ chắp tay dâng tặng. Như vậy xem ra
Chẳng qua đệ chỉ đúng lúc trở thành người chịu tội thay. Thân thủ của người này không tồi, cũng hiểu rất rõ Đệ Nhất Lâu. Đại ca, Mộc Nhi ở Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu cùng với ta, bây giờ tình hình của cô ấy thế nào?
Ta đã thu xếp cho cô ấy ở Long phủ, đệ lo cho mình trước đi. Có điều… Có điều gì? Vì chứng minh sự trong sạch của đệ, cô ấy đã rất cố gắng tranh luận với Vân Thanh Hiền. Xem ra, cô ấy là thật lòng với đệ. Nha đầu ngốc.
Đúng rồi, đại ca, đệ nhớ ra rồi. Lúc đó để cảm thấy đằng sau có động tĩnh, nhưng nhìn không rõ là ai. Chỉ nhớ là lúc đó đệ ngửi thấy mùi dầu mè vô cùng đặc biết, cái này có thể liên quan đến hung thủ.
Đệ cứ an tâm ở đây nghỉ ngơi, một ngày chưa bắt được hung thủ, đệ càng nguy hiểm thêm một ngày. Ngoài ra, đây là địa bàn của Khôn điện, đệ nhất định phải cẩn thận mọi thứ. Trước giờ Thư Bác xem Ô Kim vệ như cái đinh trong mắt, lần này
Chắc chắn hắn lại đang có ý đồ gì đó. Không biết bây giờ Nhị gia như thế nào rồi? Không biết người của Khôn điện có ý làm khó huynh ấy không? Muội yên tâm, có đại ca mà, chắc chắn sẽ không để Nhị gia có chuyện đâu. Cư cô nương.
Đại ca đã vào ngục thăm nhị ca rồi, tạm thời huynh ấy không sao, chỉ bị thương nhẹ thôi. Vậy thì tốt. Tối hôm đó, rõ ràng ta cảm thấy có người thứ ba tại hiện trường. Hơn nữa ta đã cung cấp manh mối cho nha môn.
Đáng lẽ ra hôm nay bọn họ ra công đường xét xử, tại sao họ vẫn không thả người? Lời khai của Hải Quý, vô cùng bất lợi cho nhị ca. Nhưng đại ca đã phải người đi điều tra rồi, Cư cô nương yên tâm, tạm thời cứ ở Long phủ nghỉ ngơi,
Một khi có tin tức gì ta sẽ truyền lại ngay. Làm phiền Tam gia rồi. Đúng rồi, mùi dầu mè đó vô cùng đặc biệt, có lẽ có thể đến những tiệm dầu lớn hỏi xem, chắc sẽ có phát hiện gì đó.
Ngoài ra, lời khai của Hải Quý càng quan trọng, Tam gia có thể phái người đi Túy Tiên lâu điều tra xem lời hắn nói có phải sự thật không? Thần kì thật đấy, giống y hệt lời Nhị ca căn dặn. Xem ra Cư cô nương và nhị ca,
Đúng là tâm linh tương thông. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo, tại sao muốn trộm kim quyển? Nhị bá gặp khó khăn, Tiểu Bảo không thể thấy chết không cứu. Cha từng nói, chỉ cần có kim quyển thì không cần sợ gì hết. Tiểu Bảo muốn cứu nhị bá, ra sức giúp Long gia.
Tiểu Bảo nhớ nhị bá rồi phải không? Ta và mẹ khó khăn lắm mới về nhà đoàn tụ với người thân, Tiểu Bảo không muốn nhị bá có chuyện gì. Vậy Tiểu Bảo có tin là nhị bá vô tội không? Đương nhiên là tin. Nếu Tiểu Bảo dùng kim quyển miễn chết
Đi cứu nhị bá, vậy không phải đang nói với mọi người là nhị bá đã nhận tội nên mới dùng kim quyển miễn tử đi cứu người, có phải không? Tiểu Bảo sai rồi, không nên tự ý làm bừa. Không phải lỗi của Tiểu Bảo. Ta biết Tiểu Bảo
Cũng là có ý tốt, muốn cứu nhị bá. Mộc Nhi tỷ tỷ, vậy kim quyển để ở đây không dùng, không phải phí của trời lắm sao? Ban đầu nếu ta có thể có vật này, chắc chắn ta sẽ không tiếc mọi giá dùng nó để cứu sư phụ.
Mộc Nhi tỷ tỷ. Ta không sao. Kim quyển miễn chết, chỉ dùng trong lúc nguy cấp nhất. Trước mắt, điều quan trọng nhất là mau chóng bắt được hung thủ. Như vậy, nhị bá của đệ sẽ không phải chịu oan ức. Mộc Nhi tỷ tỷ, nhị bá có cơm để ăn không?
Tiểu Bảo yên tâm, chắc chắn nhị bá của đệ sẽ không sao đâu. [Túy Tiên lâu] Ngươi chắc chắn ngươi ở cùng Hải Quý tối hôm đó? Tối hôm đó, Hải đại quan nhân thật sự ở trong phòng ta, không sai đâu. Ngươi nghĩ kĩ chưa? Nếu giấu diếm điều gì,
Ta tuyệt đối không tha cho ngươi. Tam gia, cả kinh thành ai mà không biết sự lợi hại của minh chủ chứ? Mẫu Đơn tính cách nhút nhát, sao dám nói dối. Vậy tối hôm đó, Hải Quý đến đây lúc nào? Và rời đi lúc nào?
Vị cô nương này trông thật xinh đẹp, sao nhìn quen mắt vậy? Có phải đã từng gặp ở đâu không? Không được vô lễ, đây là vợ chưa cưới của ta, minh chủ phu nhân tương lai. Thì ra là minh chủ phu nhân, chẳng trách khí chất phi phàm thế,
Không giống người thường. Thất lễ, thất lễ rồi. Tam gia muốn hỏi gì đều hỏi rồi. Ma ma, con không thoải mái lắm, con muốn đến chỗ bà lão bên ngoài khám bệnh. Mau đi, mau đi, mau đi. Được rồi. Rõ ràng người vừa rồi có gì đó không đúng,
Hải Quý rời khỏi Túy Tiên lâu lúc nào, cô ta không nói ra được. Tại sao không để ta hỏi rõ ràng? Bọn họ cố ý muốn giấu diếm, tất nhiên sẽ không nói sự thật. Huynh có hỏi thế nào đi nữa, cũng không hỏi ra được gì. Ta nghĩ cách khác vậy.
Đúng là gan to bằng trời, dám đổ tội lên đầu Long gia. Ta mang huynh đệ đến bao vây Túy Tiên lâu, xem cô ta có nói thật không. Chuyện này, muội đừng quản nữa, tránh cho lại bị người quen nhận ra. Tam gia sợ Phượng Vũ bị nhận ra,
Sẽ làm một minh chủ như huynh xấu hổ sao? Không, đương nhiên không phải. Ai dám nói muội một chữ, ta sẽ trói mang cho heo ăn. Chuyện này huynh không cần bận tâm nữa, Phượng Vũ tự có cách. Nhị gia. Sao cô lại đến đây?
Nhị gia, cơm trong nhà giam không ngon miệng, chắc chắn Nhị gia đói rồi. San Nhi đặc biệt chuẩn bị mấy món cho ngài. Ngon miệng, ngon miệng, không làm phiền Đinh tiểu thư, cô mau rời khỏi đây đi. Nhị gia, Nhị gia không cần để ý,
San Nhi sẽ không ghét bỏ ngài đâu. Nhị gia, tin đồn bên ngoài nói Nhị gia và Chu Phú là vì tranh giành San Nhi với nhau mới xảy ra tranh cãi, cuối cùng mới lỡ tay giết Chu Phú. Nhị gia, thật sự San Nhi không ngờ Nhị gia vì San Nhi,
Lại hi sinh to lớn như vậy. E là Đinh nhị tiểu thư hiểu lầm rồi, những chuyện này toàn là bịa đặt. Thứ nhất, Long mỗ không giết người. Thứ hai, ta cùng Chu Phú cũng không xảy ra tranh chấp. Nhị gia không cần lo lắng, chỉ cần ngài lấy ta làm vợ,
Chắc chắn cha ta sẽ rửa sạch tội danh cho ngài. Đinh nhị tiểu thư, Long mỗ phải nhắc lại lần nữa, những chuyện này hoàn toàn là bịa đặt. Đinh nhị tiểu thư, Long mỗ sẽ không cưới cô, cũng sẽ không thích. Vì thế mong Đinh nhị tiểu thư nương tay,
Tha cho Long mỗ đi. Không được. Nhị gia, San Nhi biết vì không muốn liên lụy San Nhi nên ngài mới làm như vậy. Long Nhị gia, lại có người đến thăm ngài. Sao cô ấy lại đến đây? Mộc Nhi. Đinh nhị tiểu thư cũng ở đây à?
Ta mang đồ ăn đến cho Nhị gia, Sao cô cũng đến đây? Ta kêu cô ấy đến. Hôm đó ở Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu, ta đã nói rất rõ ràng rồi. Ý trung nhân của ta là Cư Mộc Nhi. Chúng ta có hôn ước rồi. Làm gì vậy? Ngài… Các người…
Sao các người có thể? Ta… cô… Các người bắt nạt người quá đáng. Ngài ấy, ngài muốn từ chối ý tốt của Đinh tiểu thư là chuyện của bản thân ngài, sao ngài lại vô duyên vô cớ kéo ta vào? Cô là cái đồ không biết tốt xấu. Ta nói cô biết,
Có bao nhiêu người muốn gả vào Long gia chúng ta, cô còn không chịu. Là ngài ngang ngạnh bất chấp lý lẽ được chứ? Bao nhiêu cô gái muốn gả vào Long gia, là vì họ không biết Nhị gia là người không nói đạo lí. Nếu biết,
Mới không thèm mơ tưởng vào cửa Long gia ấy chứ. Ta là người nói đạo lí nhất ấy, sao qua miệng cô lại thành ngang ngược vô lí? Không quan tâm đến cảm nhận của người khác, tùy tiện lấy người ta làm cái cớ, là không nói đạo lí đó.
Lúc trước ta lấy cô làm cái cớ để từ chối Đinh Nghiên San cô cũng đâu có nóng giận như vậy? Ta… Nêu cô cảm thấy ta ngang ngược vô lí, vậy sao cô còn vào ngục thăm ta? Ta… Ta nể mặt người của Long gia mới đến đây thăm ngài,
Ngài bớt tự mình đa tình đi. Ta không tin cô không ham muốn tiền tài của Long gia ta. Nói đi nói lại trong mắt Nhị gia cũng chỉ có tiền. Uổng công trước đây ta còn thay đổi cách nhìn với ngài một chút, thì ra đều là ảo giác.
Ta nói cho ngài biết, tiền tài của Long gia không liên quan gì đến ta, ta không quan tâm. Còn nữa, ngài ta cũng không quan tâm. Ta không tin đồ của Long gia, cô không muốn gì đấy. Có, kim quyển miễn chết. Ta nói mà,
Chắc chắn Cư cô nương có tính toán. Nhưng có điều, kim quyển miễn chết này, chỉ có người Long gia mới có thể dùng. Trừ khi… Trừ khi cái gì? Trừ khi… cô gả vào Long gia chúng ta. Được, một lời đã định. Cô… Cô nghĩ kĩ rồi sao?
Này… muốn gả vào Long gia ta không có dễ như vậy đâu. Phải trải qua… tuyển chọn tầng tầng lớp lớp. Nếu ta có thể tra ra hung thủ thực sự của Đệ Nhất Lâu, đồng thời giúp Nhị gia rửa sạch oan khuất, vậy đã có tư cách chưa?
Vậy, vậy ta bỏ qua tuyển chọn, cưới cô luôn. Còn nữa, kim quyển miễn chết này, cho cô dùng tùy ý. Một lời đã định. Xin Nhị gia cứ ở đây, chờ tin tốt lành. Cư Mộc Nhi này đúng là không biết tốt xấu, cũng không biết cô ta
Cho Nhị gia uống bùa mê thuốc lú gì, khiến Nhị gia u mê không tỉnh như thế? Ta đã khuyên muội từ lâu, chuyện gì cũng phải coi trọng phương pháp. Một mực cho đi chưa chắc có được hồi báo. Đây không phải lỗi của Nhị gia.
Nếu không có Cư Mộc Nhi kia chen ngang, Nhị gia đã tiếp nhận ta từ lâu rồi. Tỷ tỷ, cha vẫn luôn thương tỷ, tỷ đi cầu xin cha, nói vài lời tốt đẹp với cha. Hạnh phúc cả đời của ta, phải nhờ cả vào tỷ rồi. Thật là hết cách với muội.
Chuyện này không cần cầu xin cha, vụ án của Đệ Nhất Lâu do Vân lang phụ trách, chắc chắn ngài ấy sẽ giải quyết theo lẽ công bằng. Nếu Nhị gia vô tội, thì tất nhiên sẽ không có chuyện gì. Tỷ tỷ, có câu này ta không thể không nói. Thực ra…
Từ xa đã nhìn thấy hai vị chuyện trò vui vẻ, không biết ta mạo muội đến có quấy rầy không? Lúc nào Vân lang đến cũng được, không phiền đâu. Ta và muội muội chỉ nói chuyện phiếm trong nhà thôi. Đúng rồi San Nhi, vừa rồi muội nói cái gì?
Không, không có gì. Nếu Vân đại nhân đến tìm tỷ tỷ nói chuyện, vậy hai người từ từ trò chuyện, muội đi trước đây. Hình như sắc mặt nhị tiểu thư không tốt cho lắm. Vừa rồi hai người nói chuyện gì vậy? Còn có thể có chuyện gì?
Người trong lòng muội muội ngốc của ta, Long Nhị gia, đã bí mật đính hôn với con gái quán rượu Cư gia. Muội ấy nhất thời nóng vội, không cách nào tiếp nhận được thôi. Ta từng nghe San Nhi nói
Quan hệ của Vân lang và Cư cô nương trước đây rất tốt, có biết cô ấy và Long Nhị gia, quen nhau như thế nào không? Ta và Cư cô nương này, lúc trước cũng chỉ nói mấy chuyện về đàn nhạc thôi, không biết nhiều về những chuyện khác.
Giữa hai người họ cũng chỉ là bèo nước gặp nhau thôi. Tỷ tỷ, chúng ta cứ đi lang thang tìm kiếm tiệm dầu mè như thế này, có tác dụng thật sao? Ra ngoài tìm kiếm chút manh mối, còn tốt hơn cứ ở trong nhà đợi.
Nhưng rõ ràng vừa rồi tỷ nói, nếu Nhị gia là người cợt nhả như thế, sao tỷ còn tra án giúp ngài ấy, tìm kiếm hung thủ thực sự vậy? Ta là vì sư phụ của ta. Mặc dù sư phụ đã hành hình rồi, nhưng lòng ta vẫn mãi không buông được.
Nếu có cơ hội, chắc chắn sẽ tra đến cùng. Nhưng con đường này nguy hiểm khó lường, ta không muốn liên lụy cha ta. Nếu vào được Long phủ, không chừng có thể bảo vệ chu toàn cho cha ta. Tỷ tỷ hi sinh như vậy,
Nếu Nhị gia thực sự diễn giả thành thật, chiếm lợi của tỷ, vậy sao được? Ngài ấy không phải hạng người xấu xa như thế. Vừa rồi rõ ràng tỷ nói, ngài ấy là một tên gian thương chính cống, còn là một tên tiểu nhân đê tiện,
Sao giờ lại nói đỡ cho ngài ấy thế? Rốt cuộc câu nào mới là thật? Không ai được đến gần. Chuyện gì thế? Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu xảy ra án mạng, phong tỏa con phố này của chúng ta làm gì? Không có liên quan gì hết
– mà cũng không để chúng ta qua. – Vậy sao? Các ngài không có công văn của triều đình, dựa vào cái gì tự ý phong tỏa cửa tiệm, không cho người khác buôn bán chứ? Đúng vậy. Phải phong tỏa đến khi nào vậy? Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu xảy ra án mạng,
Bắt buộc phải kiểm tra từng cửa tiệm, mong mọi người phối hợp. – Như thế này chúng ta biết sống sao? – Xin hỏi Vân đại nhân… phải phong tỏa đến khi nào? Ngày nào chưa tra ra hung thủ thì ngày đó vẫn chưa được bỏ phong tỏa.
Vậy chúng ta phải làm sao? Chúng ta sinh sống như thế nào? Tất cả mọi người không được làm ồn ở đây. Đại nhân, dân nữ có lời muốn nói. Cho cô ấy qua đây. Quan phủ phá án cũng phải có quy tắc chứ? Vân đại nhân muốn tra không phải không được,
Nhưng cũng phải lấy lệnh khám xét ra. Nếu không, hôm nay dù hoàng thượng có ở đây, cũng không có quyền can thiệp vào việc làm ăn buôn bán của mọi người. – Đúng vậy. – Đúng vậy. – Cô nương này nói có lí. – Đúng vậy.
Vân đại nhân là Hình bộ thị lang, làm như vậy chẳng phải là biết pháp còn phạm pháp sao? To gan. Lời của vị cô nương này rất chính xác, nhưng lại chưa từng nghĩ ngày nào còn chưa tra ra hung thủ, thì người dân sẽ không yên lòng ngày đó.
Hơn nữa, không ai có quyền nhúng tay vào chuyện phá án của quan phủ. Làm việc theo kế hoạch ban đầu. Vâng. Xem ra Long gia không thể làm ăn buôn bán được nữa rồi. Đúng vậy. Hôm nay Vân công tử sao vậy?
Ngày trước ngài ấy đối với tỷ dịu dàng khiêm tốn, cũng là một vị quan tốt quan tâm người dân. Sao hôm nay thái độ lại kì lạ như vậy? Chỉ sợ đây mới là bộ mặt thật của hắn. Đại nhân, chuyện phát triển đến nước này rồi,
Nên kết thúc như thế nào đây? Chuyện lớn như vậy rồi mà bây giờ các ngươi mới báo. Đại nhân, ta bị ép phải như vậy. Tên Chu Phú đó uy hiếp ta, ta bất đắc dĩ mới hạ độc thủ. Nếu việc mua chuộc các quan chức bị bại lộ,
Hậu quả không thể lường được. Câm miệng. Nói với các ngươi bao nhiêu lần rồi, tham lam hỏng việc, tham lam hỏng việc. Bây giờ chuyện đã xảy ra, lại còn đã đến bước không thể thu dọn nữa. Ta cũng không muốn như vậy. Trong lòng Đinh đại nhân có cả thiên hạ.
Nhưng đút lót để xây dựng các mối quan hệ trong triều, thì chỗ nào cũng cần dùng đến vàng đến bạc. Vốn dĩ ta muốn nâng đỡ Chu Phú lật đổ Long gia, trở thành hoàng thương mới. Nhưng ai biết, tầm nhìn của hắn hạn hẹp,
Còn muốn trèo cao cưới Đinh nhị tiểu thư. Vậy chuyện này, có lưu lại tai họa ngầm không? Vốn dĩ ta muốn nhân lúc Chu Phú say rượu, đi lấy trộm bản danh sách. Không ngờ đột nhiên hắn tỉnh lại uy hiếp ta, muốn khai chuyện này ra,
Chúng ta tan rã trong không vui. Vốn dĩ ta định lén lút ra tay diệt khẩu hắn ta, ai biết Long Nhị lại đến? Ta thấy hai người họ say đến bất tỉnh nhân sự, mới tìm cơ hội ra tay. Ai biết, đột nhiên Cư Mộc Nhi lại xông vào.
Không tìm được bản danh sách, ta lo sẽ bị bại lộ nên mới rời khỏi vội vàng thế. Chỉ là trước khi chết Chu Phú từng gặp Long Nhị, bọn họ nói chuyện gì không thể biết được. Chỉ sợ… Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Vâng. Tỷ tỷ,
Bây giờ manh mối về mùi dầu mè đứt đoạn rồi, tiếp theo tỷ có dự định gì? Không thì chúng ta lại đi thành bắc xem xem, biết đâu sẽ có manh mối. Quả nhiên, việc mà tỷ tỷ đã quyết định, thì chắc chắn sẽ kiên trì làm đến cùng. Huống chi,
Đây còn là chuyện của Nhị gia. Đinh đại tiểu thư nhà ta có lời mới, phiền cô nương đi theo chúng ta một chuyến. Này… Đinh đại tiểu thư. Ta tự ý đến đây, mong cô không để bụng, và còn muốn được nói chuyện với một mình Cư cô nương.
Ngày trước, Vân lang thường nhắc đến Cư cô nương, tài nghệ đánh đàn cao siêu. Vì thế hôm nay đặc biệt mời Cư cô nương chỉ bảo cho. Chỉ bảo thì không dám, những người đánh đàn giỏi trong thiên hạ đều là bạn. Ta và Vân đại nhân,
Cũng chỉ là học hỏi tài nghệ đánh đàn của nhau thôi. Cư cô nương là người thông minh, vậy ta sẽ không hỏi nhiều nữa. Chỉ là, vì nghĩ cho tiền đồ của Vân lang trong tương lai, Cư cô nương nên biết điều, không tiện gặp nhau nữa.
Ta cũng đang có ý này. Ngày trước ta và Vân đại nhân làm bạn nhờ vào cây đàn, nhưng với thân phận hiện tại của Vân đại nhân, sợ là ngài ấy không có tâm luyện đàn từ lâu rồi. Hơn nữa, trái tim ta có nơi thuộc về rồi,
Đương nhiên nên tránh hiềm nghi. Vì thế tất nhiên sẽ không làm chậm trễ tương lai của Vân đại nhân và Đinh tiểu thư. Điểm này cô có thể yên tâm. Vậy thì tốt. Quả nhiên Cư cô nương rất hiểu lẽ phải. Đi thôi. Cứ đợi như này,
Sợ là quán trọ Kim Long của ta phải đóng cửa mất. Xem ra ta phải nghĩ cách ra ngoài, không dựa vào Cư Mộc Nhi được, vẫn phải dựa vào chính mình. Người nào? Đây là Thư đại nhân thưởng cho mọi người. Rốt cuộc ngươi là ai?
Cái chết của Chu Phú, chắc chắn có liên quan đến ngươi. Tại sao ngươi muốn hãm hại ta? Xuống chỗ Diêm vương mà tìm sự thật. Có thích khách. – Mau bắt lấy hắn ta. – Đứng lại. Không được chạy. Ngài không sao chứ? Trên dao có độc. Lão nhị,
Đệ thế nào rồi? Đại ca đưa đệ về nhà. Trước đây ta đã nói, Khôn điện giúp nha môn điều tra vụ án này. Long đại nhân không tiện nhúng tay vào. Bây giờ ta lấy thân phận đại ca của Long gia, phải đưa nhị đệ ta về.
Các người ai dám ngăn cản? Trong thiên hạ còn chưa có người có thể đưa phạm nhân ra khỏi Khôn điện của ta. Tại hạ đã xử lý vết thương cho Long nhị gia rồi, trước mắt, ngài ấy bị thương rất nghiêm trọng. Mặc dù đã giải độc,
Nhưng thể chất vẫn còn rất yếu. Căn phòng tối tăm không thấy ánh mặt trời này không phải nơi thích hợp trị thương, tốt nhất là nên ra ngoài tĩnh dưỡng. Lui xuống đi. Vâng. Hôm nay, cho dù các người ngăn cản như thế nào,
Ta cũng phải mang nhị đệ ta về. Long đại nhân có thời gian ở đây phách lối với ta, còn không bằng sớm ngày tìm ra hung thủ thực sự, tránh để Long Nhị gia ở đây chịu khổ. Long đại nhân, đâu phải ngài không biết
Quan hệ của Chu Phú trong triều đình, cái chết của hắn, áp lực của ta rất lớn. Ngài muốn mang Nhị gia đi, phải có khai báo mới được. Đại ca. Lão nhị, đệ sao rồi? Ta không sao. Đệ yên tâm, hôm nay cho dù thế nào,
Đại ca cũng phải mang đệ về nhà. Đại ca, bây giờ hung thủ thực sự vẫn chưa sa lưới. Ta phải lấy thân làm mồi nhử, để bắt hung thủ thực sự, cũng có thể giúp Thư đại nhân tra án. Vân đại nhân đã truy xét nhiều ngày,
Tình hình vụ án vẫn không có tiến triển gì, ngược lại mượn cớ phong tỏa tất cả các cửa tiệm của Long gia. Không ngờ tiểu tử này còn nham hiểm hơn ta tưởng tượng. Khởi bẩm đại nhân, bên ngoài có người đến đầu thú,
Nói là có liên quan đến vụ án của Chu Phú. Đại nhân. Dân nữ Cư Mộc Nhi tham kiến Thư đại nhân. Ta là nhân chứng duy nhất tại hiện trường vụ án của Chu Phú. Ta nhớ ngươi là đồ đệ của Sư Bá Âm,
Tại sao lại tự ý xông vào Khôn điện? Dân nữ đến để đầu thú. ♫ Khúc nhạc tương tư này tĩnh lặng trên dây đàn ♫ ♫ Ta muốn vẽ từng nét cũng người ♫ ♫ Từng cánh hoa rơi, từng cảnh phồn hoa ♫
♫ Nối duyên cả đời bằng một tách trà trong ♫ ♫ Năm tháng khắc nên từng chữ ♫ ♫ Là cách ý nghĩa nhất mà năm tháng để lại ♫ ♫ Cơn mưa muộn rơi rả rích ♫ ♫ Để lại những giọt thấm ướt viền mắt khi đọc nỗi lòng ♫
♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫ ♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫ ♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫
♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫ ♫ Làm loạn con tim này ♫ ♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫
♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫ ♫ Gió nhẹ thổi ♫ ♫ Và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫ ♫ Ngòi bút nhúng chàm vẽ qua khuôn mặt người ♫ ♫ Đều là nỗi tương tư ♫
♫ Vẽ nên bóng hình dưới mái hiên, người vẫn tốt chứ ♫ ♫ Ngón tay lướt qua dây đàn, năm tháng nay còn đâu ♫ ♫ Dần dần biến mất ♫ ♫ Chỉ chừa lại bóng dáng chờ người ♫ ♫ Cơn mưa hoa lê bay đầy trời ♫
♫ Làm loạn con tim này ♫ ♫ Tung bay dưới ánh trăng, là ai đã biến mất chẳng còn bóng dáng ♫ ♫ Đợi được người đến khi thủy triều lui ♫ ♫ Chỉ cần người bên cạnh cả đời ♫
♫ Gió nhẹ thổi và người đã tháo gỡ nút thắt của dây thừng ♫ ♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫ ♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫
♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Tòa thành trống vẫn đợi người trở về ♫ ♫ Người trở nên thật tiều tụy ♫
♫ Ngọn nến cháy hết lại trông thấy lệ đẫm cả mặt ♫ ♫ Bụi mờ phủ thật dày ♫ ♫ Gửi đến người một khúc niệm bạch êm tai ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫ ♫ Nhìn thấy kẻ đơn côi tự say ♫ ♫ Sẽ có một ngày ♫
♫ Ngày nào đó hoa lê phủ trắng bia đá ♫