Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 15 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 15] Cái gì? Vì Tô Bân Quyền mà thầy tặng hết của cải trong nhà cho người ta rồi? Đúng vậy. Ngay cả đệ cũng chỉ có bốn bức tranh mà thôi. Đệ có bốn bức tranh?

    Thật là đáng buồn, đáng tiếc. Thế mà thầy lại vì lão già bảo thủ Tô Bân Quyền mà đem tất cả của cải cho người ta. Ta ở bên cạnh nhiều năm như vậy mà chỉ tặng ta một bình rượu thêm bốn chén rượu. Ngay cả đệ cũng có bốn bức tranh.

    Hoàng huynh, hóa ra huynh chỉ có một bình rượu và bốn chén rượu à. Xem ra sư phụ vẫn không phải là tuyệt tình với đệ. Đệ đi. Đi ngay bây giờ. Lấy lại tất cả những đồ thầy đã tặng nộp vào quốc khố cho ta.

    Không ai được quan trọng hơn vị trí của ta trong lòng thầy. Được. Hoàng huynh, vậy bốn bức tranh của đệ thì sao? Nộp lên ba bức. Đừng mà. Thu toàn bộ. Đừng, ba bức đi. Thu hết lại. Sư phụ, rốt cuộc hôm nay người tặng bao nhiêu quà vậy?

    Đều là những vật ngoài thân. Chỉ cần có thể giúp Tô gia thì tặng bao nhiêu và tặng ai đều không quan trọng. [Xem ra những người nhận được nhiều quà hơn hoàng huynh] [thì những ngày sau này sẽ khó khăn rồi.] Sao Ký Nhi không nói gì,

    Mà cứ liên tiếp thở dài. Không phải đã nói cùng sư phụ uống trà giải sầu sao? Đúng, đúng, đúng. Sư phụ. Thực ra người nên ra ngoài đi lại nhiều hơn. Nhân tình thế sự trên đời vô cùng thú vị. Đặc biệt là mấy ngày lễ tết

    Là náo nhiệt, vui vẻ nhất. Bởi vì khi trong lòng con người có sự mong đợi mới là hạnh phúc nhất. Năm trăm năm rồi, ta nếm hết mọi sự cô đơn trên trần gian. Sự xuất hiện của cô ấy giống như một bông hoa mai nở rộ

    Trong lòng ta giữa ngày đông lạnh giá, khiến lòng ta cuối cùng cũng có phong cảnh để thưởng thức. Nhưng ta lại không thể cùng nó đến khi tàn lụi. Đích thân ta ngắt nó. Lúc này buông xuống có lẽ mới là sự tác thành tốt nhất cho cả hai.

    Sư phụ, lễ Thất Tịch có hẹn à? Để ta đoán xem là với ai. Tô Âm Âm? Sư phụ. Chắc người không biết cách dỗ con gái đâu nhỉ. Đúng lúc đồ đệ người có biết một chút, có thể giúp người nghĩ cách. Ký Nhi có cách gì? Người xem nhé.

    Dỗ dành con gái là khiến người mình thích vui vẻ, người anh minh uy phong giống như sư phụ thì tùy tiện làm chút bất ngờ, tạo cầu vồng sau cơn mưa ấy, nhất định có thể khiến Lâm Lâm… À không, biểu muội của Lâm Lâm, Tô Âm Âm,

    Chắc chắn mang lại bất ngờ lớn cho cô ấy. Sẽ không có bất ngờ gì nữa. Sư phụ, người đừng dễ dàng từ bỏ như thế. Chúng ta là nam nhân, không có bất ngờ thì cũng phải tạo ra bất ngờ. Người nghĩ xem. Trong không khí của ngày lễ tết

    Có mưa nhỏ rơi rả rích. Bầu không khí đó không biết tác thành cho bao nhiêu đôi nam nữ ấy. Được. Nếu thật như vậy thì cũng coi như là hiểu rõ tâm ý của ta. Sư phụ đồng ý rồi? Vậy được rồi. Không có việc gì thì chúng ta về đi.

    Sư phụ. Ký Nhi, ngươi về trước đi. Sư phụ vẫn muốn uống trà. Vậy người uống từ từ nhé, ta đi trước đây. [Người đi trà lạnh,] [đều là hư vô.] [Đến lúc nên trở về rồi.] [Ninh Phủ] Nghe đây. Giờ tý tối nay bảo chủ nhân của ngươi đợi ở đây.

    Chuyện liên quan đến Ninh Tu Duệ. Trở về truyền đạt lại cho rõ. Nếu không, ta sẽ lấy mạng chó của ngươi. Ninh Tu Duệ. Bồ câu ơi bồ câu. Lễ Thất Tịch có thành công hay không chỉ thiếu bước này thôi đó. Cố lên. Tao tin mày. [Bác Nhã] Lâm Lâm.

    Lần đầu ta gặp cô thì đã cho rằng cô chính là anh hùng thực sự trong lòng ta. Cô có bằng lòng đưa theo ta, vai đeo kiếm đi khắp chân trời không? Còn nữa, cô có bằng lòng cùng ta làm một đôi thần tiên quyến lữ không?

    Cô bằng lòng à. Lâm Lâm, ta yêu cô quá. Thái tử của chúng ta không phải mắc bệnh mê gái chứ? Ta thấy giống lắm. Không thì sao ở trong phủ Ninh đại học sĩ lâu vậy mà không về chứ. Ngươi đừng nói như thế.

    Sẽ bị chặt đầu đó, mau đi thôi, đi nào, đi nào. [Quan Xá] [Hẹn Lâm sư phụ gặp nhau ở đầu cầu vào lễ Thất Tịch.] [Không gặp không về.] Tên này không ở trong cung làm kẻ hầu còn giở trò gì không biết. Nhưng mà cũng khó trách,

    Hắn bơ vơ không chỗ dựa dẫm từ nhỏ, lại bị… Thấy ngày lễ tình nhân gặp gỡ này khó tránh khỏi đau buồn. Nếu hắn đã có lòng muốn bái ta làm thầy, ta cũng coi như nửa người thân của hắn. Ra ngoài khuyên nhủ an ủi một lúc

    Cũng không coi là thất lễ nhỉ. Lâm Lâm. Lâm Lâm. Lâm Lâm à. Ta hỏi tỷ vấn đề này nhé. Chính là có một cô gái, gặp được một chàng trai. Chàng trai này luôn giúp đỡ cô ấy, còn vài lần liều mạng cứu cô ấy. Nhưng chàng trai này

    Luôn lạnh nhạt với cô gái này. Tỷ nói xem rốt cuộc chàng trai kia có thích cô gái không? Ta hỏi tỷ đó. Thuận theo tự nhiên đi. Thích hay không cũng không thể miễn cưỡng. Nói cũng như không. Đây là cái gì? Ai viết cho tỷ vậy? Bạn bình thường.

    Bạn bình thường thì tỷ căng thẳng cái gì? Được rồi, muội nên đi đi. Lát nữa di phụ và di mẫu lại lo lắng. – Muội mau đi đi. – Không phải… Chúng ta đã hẹn cùng nhau đi chơi mà. Ta không rảnh. Tạm biệt.

    Đường Lâm Lâm, mày đang nghĩ gì thế? Hắn ta là thái giám đó. Chúng ta từng gặp nhau, ngươi nói có thể giúp ta. Xem ra ngươi đã nghĩ kĩ rồi. Tại sao ta phải giúp ngươi? Bởi vì… Ta và ngươi cùng hận một người. Ta không căm hận bất cứ ai.

    Ta chỉ muốn những gì ta đang có được yên ổn mà thôi. Ngươi có quan hệ gì với Ninh Tu Duệ? Là người hắn từng tin tưởng nhất. Thật là châm chọc. Không ngờ Ninh Tu Duệ cũng có một ngày bị chúng bạn xa lánh.

    Ngươi có thể giúp ta giết hắn không? Đương nhiên ta không thể đích thân giết Ninh Tu Duệ. Đây là việc chỉ có ngươi mới làm được. Mạc Thừa Phong, ngươi có muốn Ninh Tu Duệ cảm nhận sâu sắc cảm giác bị chúng bạn xa lánh không? Ngươi có cách?

    Cái chết của cha ngươi, ngươi nghĩ là ai làm? Ninh Tu Duệ. Nhưng ta không có chứng cứ. Vậy chết thêm vài người nữa để chứng thực chuyện này. Một khi hung thủ giết nhiều người rồi, thì sẽ lộ ra dấu vết. Nhưng giờ ta như chó mất chủ vậy,

    Một khi lộ mặt thì sẽ bị truy nã. Vậy thì phải xem ngươi có sẵn lòng báo thù cho cha ngươi không? Đương nhiên sẵn lòng. Chỉ cần báo thù thay cha thì ta bằng lòng trả bằng mọi giá. Trả bằng mọi giá. Cả khuôn mặt này sao? Không sai. Đúng.

    Ta mặc kệ, muội nhất định phải gả cho ta. Ngươi bỏ tay ra. Không muốn, buông tay. – Đẹp quá. – Đẹp quá đi. Đẹp quá. [Hôm nay ta phải xinh đẹp để tạm biệt Ninh Tu Duệ.] [Để khi Ninh Tu Duệ trở về Long cung]

    [nhớ tới Tô Âm Âm ta] [thì sẽ nhớ đến đau khổ rơi lệ.] Cô đến rồi à? Cô… Đây là… Ninh Tu Duệ. Sau khi huynh đi thì còn trở về không? Không đâu. Ở đây và dưới biển vốn là hai thế giới. Sau khi ta trở về

    Thì sẽ không có bất cứ liên quan gì đến loài người nữa. Liên quan? Vậy tại sao huynh lại xông vào cuộc sống của ta? Việc đã qua… Xin lỗi. Ninh Tu Duệ. Huynh sao vậy? Sao huynh lại đột nhiên học được cách xin lỗi rồi?

    Huynh biết rõ thế này ta càng không thể buông được huynh, càng không nỡ xa huynh. Việc đã qua thì hãy quên đi. Mau mang cái vảy ngược nát của huynh đi. Tô Âm Âm ta từ nay đoạn tuyệt với huynh. Vảy ngược lại xuất hiện rồi. Trong năm trăm năm nay,

    Ngươi luôn hành hạ ta. Ta nhất định phải nhìn thấy ngươi, tiêu diệt ngươi. Lẽ nào bấy lâu nay là vảy ngược duy trì mạng sống của cô. Chẳng lẽ vảy ngược là trái tim của cô? Ninh Tu Duệ, huynh làm gì ta vậy? Sao ta thấy mệt quá?

    Vừa rồi huynh lấy vảy ngược, ta cảm thấy cả cơ thể như bị hút ra vậy. Giống như hồi nhỏ bị cuốn vào biển vậy. Không nhìn thấy gì hết, tối tăm mờ mịt, không thể hít thở. Huynh lấy vảy ngược ra rồi à? Chưa lấy vảy ngược ra. Vẫn chưa lấy ra?

    Ninh Tu Duệ, huynh làm gì vậy? Có phải không muốn đi nữa nên đang tìm cớ không? Sao có thể chứ? Đây cũng có thể là cô phá rối ấy. Sao ta có thể phá rối chứ? Ta còn mong huynh mau lấy vảy ngược của huynh đi ấy.

    Rõ ràng là huynh không làm được mà còn trách ta. Vậy thì kỳ lạ lắm. Có phải dùng cách kia không? Cách kia? Chính là cách được viết trong tiểu thuyết ấy. Cái gì mà tâm pháp võ công, vận công gì đó. Giống như thế này. Có lẽ cách này không được,

    Chúng ta đổi cách khác đi. Cách khác thể nào cũng được. Giống như… Bỏ đi, bỏ đi. Ngày khác lấy vảy ngược sau. Ninh Tu Duệ, có phải huynh không đi nữa không? Ninh Tu Duệ không đi nữa rồi. – Hai người phải hạnh phúc đó. – Tất nhiên rồi. Hạnh phúc nhé.

    Cố lên, ta cũng làm được. Huynh đã bái sư rồi mà, còn quỳ xuống làm gì? Sư phụ, ta có lời muốn nói với sư phụ. Ta cũng có chuyện muốn nói với huynh. Thật à? – Mau đứng dậy. – Không, không, không.

    Ta thấy việc này nên để đàng trai nói trước. Đàng trai? Đúng. Sư phụ, hôm nay ta lấy thân phận là nam nhân nói với cô, ta thích cô, ta muốn chăm sóc cô cả đời. Hay. Chẳng phải huynh là một tiểu… Ta không nhỏ nữa rồi, sư phụ.

    Giờ ta đã làm xong lễ đội mũ. Sư phụ. Hy vọng ta có thể bầu bạn với cô một đời một kiếp. Đồng ý đi, đồng ý đi. Đồng ý đi, đồng ý đi. Sư phụ, cô đồng ý ta đi. – Sư phụ. – Đồng ý đi. Cô nương xấu hổ rồi.

    Tướng công, hoa đó đẹp quá, ta cũng muốn mua. Mua rồi muội có nghe lời không? Nghe lời. Nghe lời thì chúng ta không mua. Đã nói là nghe lời rồi mà. Sư phụ, vậy cô có đồng ý hay không? Ta đồng ý, ta đồng ý quái gì.

    Huynh không phải là thái giám sao, hôm nay huynh… – Sao huynh có thể… – Sư phụ. Dừng. Sư phụ, đó là hiểu lầm. Là hiểu lầm, hiểu lầm. – Hiểu lầm? – Ta đảm bảo với cô

    Ta là một nam tử đến tuổi kết hôn có cơ thể khỏe mạnh. Hôm đó… Thực sự là bất đắc dĩ. Sau này ta sẽ nói ra chân tướng. Ai hỏi cơ thể huynh… có khỏe mạnh hay không chứ. Vậy sư phụ muốn biết cái gì? Ta sẽ nói cho cô. Ta…

    Ta muốn nói từ trước đến nay ta luôn muốn có một mối tình vững chắc, nhưng ta và huynh không hợp nhau. Cảm ơn huynh hôm nay đã chuẩn bị sự bất ngờ cho ta. Thời gian không sớm nữa. Nếu ở cùng huynh thì không hợp lễ pháp.

    Ta nên về nhà rồi. Ta đã làm xong lễ đội mũ, là một người đủ để bảo vệ, cận kề một người rồi. Tuy ta không cha không mẹ nhưng trong nhà vẫn có một huynh trưởng, cũng đủ để chủ trì hôn lễ cho chúng ta. Tuy hiện giờ ta không có gì,

    Nhưng sau này ta sẽ cho cô một cuộc sống yên ổn mà cô muốn. Sư phụ. Cô không thể cho ta một cơ hội ở bên cạnh cô sao? Lý Ký. Tuy ta là người Thịnh Kinh, nhưng từ bé lớn lên ở phía Bắc Trường Thành,

    Giống như những cô gái ở đó vậy, từ nhỏ luyện võ luyện kiếm. Nhưng sau khi trở về Thịnh Kinh mới phát hiện mình khác với người khác. Từ nhỏ ta không có mẹ giáo dưỡng vì thế chuyện hôn sự không muốn nương tựa lầm người. Còn huynh

    Vẫn là một đứa bé chưa trưởng thành. Ta cũng không muốn đeo kiếm đi khắp chân trời. Vì thế chúng ta thực sự không có duyên. Để tránh sau này thêm thê lương lạnh lẽo chúng ta đừng gặp nhau nữa thì hơn. Cho dù hôm nay cô từ chối ta

    Thì ta cũng sẽ không từ bỏ đâu. Từ nhỏ đến lớn ta chưa từng từ bỏ điều mình yêu thích. Chúng ta không thể đâu. Huynh đừng lãng phí tâm tư nữa. Sư phụ. Người cho mưa muộn rồi. Vết thương của đại điện hạ là do đâu vậy? Điện hạ.

    – Đại điện hạ. – Không sao. Lui ra đi. Đại điện hạ, vết thương của người rất cổ quái, nếu không chữa thì sợ sẽ rắc rối. Ta tự có cách giải quyết. Ninh Mặc, tiễn lão hải y về. Vâng, lão thần cáo lui. [Đây là vảy ngược của Tiểu Long.]

    [Ta có chết cũng không để người khác cướp nó đi.]