Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 16 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 16] [Tô Phủ] Vảy ngược ơi vảy ngược, ngươi cũng không muốn huynh ấy đi nên mới không ra ngoài đúng không? Rất hợp với ý của ta. Ninh Tu Duệ, huynh đừng trách ta.
Có lẽ là số mệnh đã định để cho huynh ở bên cạnh ta. Tiểu thư. Tiểu Như. Đêm hôm thế này người kêu cái gì vậy? Lão gia và phu nhân mà biết lại trách em cho mà xem. Tiểu Như, mau giúp ta tìm mấy quyển sách liên quan đến rồng ra đây.
Mau đi, mau đi, nhanh. Rồng là vật may mắn của trời cao. Sao lại nói được một nửa là hết rồi vậy. Ta không tin không tìm được ghi chép và cách thức để rồng sống vĩnh viễn trên đất liền. [Ninh Phủ] Sốt ruột quá, sao vẫn chưa có động tĩnh gì chứ?
Rốt cuộc có đến được hay không? Huynh đến thật à. Ta biết ngay là vảy ngược quả nhiên nghe lời ta nhất. Tô Phủ ở ngay đằng sau, cô ồn ào như thế không sợ bị phụ thân cô nhìn thấy sao? Vậy ta nói nhỏ đi một chút nhé. Ngày lễ Thất Tịch
Là dịp để ngắm sao Ngưu Lang Chức Nữ. Truyền thuyết kể rằng vào ngày lễ Thất Tịch ước nguyện với sao Ngưu Lang Chức Nữ thì nguyện vọng sẽ thành hiện thực. Đó chẳng qua là lời mê tín dân gian mà thôi. Ai bảo thế?
Nguyện vọng ta vừa xin đã thành hiện thực rồi đấy. Nguyện vọng gì? Được nhìn thấy huynh dài lâu. Cô thật sự rất muốn ở bên ta sao? Dù phải đối mặt với nhiều nguy hiểm và bất trắc? Sao huynh lại nói như thế? Chỉ cần có huynh ở bên cạnh
Ta chẳng sợ gì hết. Tâm nguyện lớn nhất cả đời này của ta chính là có thể luôn được ở bên người mình thương yêu, bất kể khó khăn hay thuận lợi ta sẽ luôn ở bên cạnh người ấy, sẽ luôn bảo vệ cho người ấy, không bao giờ rời xa.
[Ở nơi đất liền không người thân thích này] [ta đã sống cô độc mấy trăm năm nay.] [Ngoài việc đưa tiễn các đời quân vương trên miếu thờ ra,] [thì mỗi ngày đều muốn tìm vảy ngược trở về biển.] [Nhưng bây giờ vảy ngược gần ngay trước mắt]
[ta lại không thể ra đi.] [Hoá ra sự chờ đợi 500 năm] [chỉ để gặp được người nguyện ý mãi mãi ở bên ta] [trong những ngày tháng cuối cùng.] [Nếu sao Ngưu Lang Chức Nữ có thể khiến tâm nguyện thành hiện thực] [vậy thì nguyện vọng của Ninh Tu Duệ ta]
[chính là cầu mong cho muội đời này được bình an.] Tiểu thư, đêm qua người đã đi đâu vậy? Có phải trúng tà rồi không? Đêm qua quay về không ngủ, sáng sớm ra lại chạy đi thêu thùa. Sáng nay sau khi thức giấc ta bỗng thấy rằng
Ta nên thanh tao nhã nhặn, đa tài đa nghệ hơn, như thế ta mới có thể cùng huynh ấy… Tiểu thư, em thấy con rồng này đã thêu được ba phần rồi. Phần còn lại dù sao người cũng không biết thêu hay là chúng ta mau chuồn thôi,
Quay về ngủ bù thêm giấc nữa. Ai nói ta không biết thêu? Bây giờ ta biết phải thêu như thế nào rồi. Tiểu thư, người lại gặp được rồng rồi sao? Xong rồi, thành công mỹ mãn. Tiểu thư, người thêu vảy cá đẹp thật đấy. Vớ vẩn, rõ ràng là ta thêu rồng,
Rõ ràng là dựa theo vảy rồng trên người Ninh Tu Duệ thêu mà. Tuy ta thừa nhận ta thêu thân rồng không đẹp bằng đuôi rồng, nhưng cũng không đến mức khác biệt quá lớn chứ. Âm Âm, cô chung tình với Ninh đại nhân quá nhỉ.
Nhưng hai người đã sống cùng với nhau rồi, sao chẳng có chút tin tức gì thế? Cô còn dọn khỏi Ninh Phủ nữa, không lẽ là cô săn đón nhưng lại bị lạnh nhạt sao? Ninh đại nhân luôn là người điềm đạm khiêm tốn, cho dù có quan hệ tốt
Với Tô Âm Âm ta từ lâu, thì cũng không quá thể hiện ra ngoài. Nếu không phải hôm nay ta thêu tác phẩm định tình này thì cô làm gì có may mắn tận mắt thấy kiệt tác này chứ. Vậy cô và Ninh đại nhân sắp có chuyện vui sao? Tiểu Như. Dạ.
Cầm thành quả của chúng ta về Ninh Phủ thôi. Vâng. Cái gì mà tín vật định tình, rõ ràng là đang nói phét mà. Cô xem, thêu cái thứ gì, chưa nhìn thấy bao giờ. Tiểu thư, Ninh đại nhân thật sự muốn cưới người sao? Không phải.
Vậy chẳng phải người đang nói dối sao? Nói nhỏ thôi, đừng để người đánh xe nghe thấy. Nhưng tiểu thư, nếu Ninh đại nhân không cầu hôn người để lâu quá bị mấy người đó biết thì họ sẽ cười vào mặt mất. Ta biết chứ, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Không được, ta phải nghĩ cách thôi. Tiểu thư, người muốn làm gì Ninh đại nhân? [Huynh đã không thể trở về biển] [vậy để ta đem lại cho huynh sự ấm áp của gia đình.] Tiểu thư, biểu cảm của người đáng sợ quá. Tiểu Như đêm nay em đến phòng cha ta
Giúp ta lấy trộm tấu chương. Ta chuẩn bị xuất chiêu lớn. [Ninh Phủ] Thầy, đây là rượu ngon trăm năm ta cất giữ, chính xác hơn thì là phụ hoàng ta cất giữ. Thầy uống thử đi. [Vọng Nguyệt Hoài Viễn] Ta nghe Ký Nhi nói thầy tiêu tán toàn bộ gia sản
Để trọng thần trong triều chăm lo cho cha con Tô gia. Thầy đi đường vòng rồi. Thầy có thể tặng ta chút báu vật, ta có thể bảo đảm Tô gia không bị tịch thu tài sản đúng không nào? Thực ra ta rất thích gốm sứ trắng. Bây giờ không cần nữa rồi.
Ý của thầy là không đi nữa sao? Vảy ngược chính là trái tim của Tô Âm Âm, không có vảy ngược cô ấy sẽ không sống được. Vậy cơ thể của thầy thì sao? Ngài biết không? Năm trăm năm nay, mỗi giây mỗi phút ta đều nghĩ
Phải làm thế nào mới có thể về nhà. Cho dù chỉ có một cơ hội ta cũng dốc hết sức để giành lấy. Nhưng bây giờ, cuối cùng ta cũng đợi được một cơ hội có thể về nhà thành công. Nhưng ta lại do dự. Bây giờ ta mới phát hiện ra
Hoá ra ta lưu luyến nhân gian này đến vậy. Ta thật sự rất muốn rất muốn rất muốn ở bên cô ấy. Thầy có từng nghĩ có thể thầy không đợi được đến lúc Tô Âm Âm trút hơi thở lúc về già thì đã biến mất khỏi thế giới này không?
Năm trăm năm đối với con người mà nói đã đủ dài rồi. Nếu thời gian sau này của ta có thể ở bên cô ấy thì ta cũng không còn gì nuối tiếc. Nhưng lúc này ta rất muốn ở bên cạnh cô ấy. Ta mệt rồi, phải về nghỉ ngơi đây. Thầy,
Ta phải khó khăn lắm mới ra khỏi cung một chuyến, ta với thầy… Vi thần cáo lui. Hôm nay ta đến đây định uống cùng thầy đến khi trời sáng. Hoàng thượng xin cứ tự nhiên. Trẫm thật đúng là cô đơn. Cô đơn quá. Canh ba giờ Tý, [Nghênh Khách Lâu]
Bình an vô sự. Canh ba giờ Tý, bình an vô sự. Rồng hiện thế, ban phát may mắn. Gặp may rồi, gặp may rồi. Ai? Ai ở đó? Lại là công tử nhà nào uống say thế này. Công tử, công tử? Không hay rồi, không hay rồi.
Có án mạng rồi, có án mạng rồi. [Ninh Phủ] Muội muốn đi đâu? Ta có chuyện lớn cần làm. Chuyện gì? Huynh không cần quan tâm, sau này còn đầy cơ hội quan tâm ta. Ban ngày ban mặt lại nói linh tinh cái gì vậy. Được rồi, ta có việc lớn cần làm.
Ta không nhiều lời với huynh nữa, đợi tin tốt của ta nhé. Tô Âm Âm. Sau này chỉ cần muội quay người lại, ta nhất định sẽ ở phía sau đợi muội. Huynh không được rút lại câu này đâu đấy. Muội mau bỏ tay ra, đang ở giữa đường đấy.
Không được, ta không buông. Vậy cứ ôm như thế đi. Không được, ta còn có việc lớn cần làm, đợi tin tốt của ta nhé. Đã nghe chuyện tối qua chưa? Nghe rồi, nghe rồi. Bây giờ khắp thành đều đang bàn luận. Giết người trộm tim, quả thực nghe mà thấy sợ.
Đúng vậy. Vụ án Mạc Thanh Sơn còn chưa kết thúc, giờ lại thêm một người chết. Ta còn nghe nói việc này không phải do người làm mà là ác long muốn ăn tim. Tà ma quá, có phải là có người cố ý đồn thổi không? Đúng là rất tà ma.
Trên người kẻ đó không hề có thương tích, chỉ có trái tim bị móc đi. Người phàm như chúng ta không thể làm được. Đúng vậy, không làm được. Lẽ nào thật sự có yêu thuật gì đó? Người tuần đêm còn nói tận mắt chứng kiến rồng hiển linh,
Chắc chắn là chuyện do ác long làm rồi. Chắc chắn rồi. Thà tin là có còn hơn không. Đúng vậy, đúng vậy. Tham kiến Hoàng thượng. Bình thân. Tạ ơn Hoàng thượng. Các khanh có gì bẩm tấu không? Khởi bẩm Hoàng thượng
Hôm qua trong thành đột nhiên xảy ra vụ án kỳ lạ. Người chết không có thương tích trên người, nhưng sau khi khám nghiệm tử thi thì phát hiện tim của người chết đã bị móc đi. Thủ đoạn gây án thuộc loại hiếm gặp,
Giống với tình trạng lúc chết của Mạc Thanh Sơn, hiện trường cũng không để lại dấu vết nào. Những lời đồn thổi đang lan rộng khắp Thịnh Kinh, dựa vào khẩu cung của người tuần đêm phát hiện người chết, trước khi phát hiện nạn nhân đã nhìn thấy rồng bay lên trời.
Bây giờ mọi người đều đang đồn rằng là do ác long càn quấy. Tin đồn ác long móc tim hiện đã lan rộng trong thành khiến ai nấy đều hoảng sợ. Chẳng phải thế sao. Chuyện kỳ quái quá. Ly kỳ quá. Ta thật sự rất muốn rất muốn
Rất muốn ở bên cô ấy. [Hôm qua Mạc Thanh Sơn chết trong ngục,] [tim cũng bị người ta lấy mất,] [chết rất ly kỳ.] Ta mệt rồi, phải về nghỉ ngơi đây. Hoàng thượng. Không ngờ trong hoàng thành lại có án mạng đáng sợ như vậy. Lạc khanh.
Chuyện này gây ảnh hưởng xấu, tra rõ chân tướng càng nhanh càng tốt. Vi thần lĩnh chỉ. Vụ án Mạc Thanh Sơn đến đâu rồi? Thần vẫn đang điều tra, không dám chậm trễ chút nào. Căn cứ vào tình trạng của xác nạn nhân, đúng là có một mối liên quan nào đó.
Cố gắng hơn nữa, nhanh chóng phá án. Rõ. [Ngự Thư Phòng] Thần nữ bái kiến Hoàng thượng. Đứng lên đi. Tạ ơn Hoàng thượng. Hình như thần nữ đã gặp người ở đâu đó rồi. Người là người quen của Lý Ký phải không? Không ngờ Lý Ký lại quen người như Hoàng thượng.
Trước kia thần nữ đã xem thường hắn rồi. Chắc không phải hai người là… Tô Âm Âm. Chuyện của hoàng gia mà cô có thể tùy tiện bàn tán sao? Thần nữ, thần nữ biết lỗi rồi. Nói đi. Hôm nay đến đây có việc gì?
Thần nữ muốn cầu xin Hoàng thượng ban hôn cho thần nữ. Ban hôn? Ta chưa từng gặp nữ tử khuê các nào thẳng thắn như cô. Cô nói xem, muốn trẫm ban hôn cho cô và ai? Đại học sĩ Ninh Tu Duệ. Đại học sĩ? Sao thầy ấy không đến?
Bản tính huynh ấy dễ e thẹn, làm việc lúc nào cũng lặp đi lặp lại, nắng mưa thất thường. Nếu đợi huynh ấy đến cũng không biết phải đợi đến bao giờ. Chẳng bằng để thần nữ tự đến. Nếu Hoàng thượng có thể ban hôn cho thần nữ,
Thần nữ sẽ cảm kích khôn nguôi. [Lẽ nào vì muốn ở bên cô] [nên thầy mới làm ra chuyện cực đoan như thế?] [Nếu cô thành hôn với thầy,] [liệu thầy có vì] [muốn kéo dài tuổi thọ ở trên đất liền mà…] Cô đứng lên trước đi. Tạ ơn Hoàng thượng.
Các ngươi lui xuống cả đi. Vâng. Tô cô nương. Chuyện ban hôn, trẫm không thể đồng ý với cô. Tại sao ạ? Làm việc gì cũng không thể quá cố chấp. Có những lúc biết rõ chuyện không có kết quả vẫn khăng khăng muốn ở bên nhau,
Sẽ gây tổn thương cho cả đôi bên. Ý của Hoàng thượng là bảo thần nữ từ bỏ Ninh Tu Duệ? Tô cô nương. Vảy ngược trên người cô là cách duy nhất để Ninh Tu Duệ trở về Long cung. Cô có biết không? Thầy ấy đã đợi 500 năm,
Chỉ mong một ngày nào đó tìm được vảy ngược, có thể trở về biển đoàn tụ cùng gia đình. Nhưng khi thầy ấy biết vảy ngược ở trên người cô, thầy ấy đã do dự. Thần nữ đã định trả vảy ngược cho huynh ấy. Nhưng không biết tại sao
Vào ngày lễ Thất Tịch, có làm thế nào cũng không lấy vảy ngược ra được. Tuy thầy ấy là một con rồng, nhưng mỗi lần thầy ấy bảo vệ cô đều cần phải trả một cái giá rất đắt. Vảy ngược là vật vô cùng quý giá của Long tộc.
Rồng mất đi vảy ngược sẽ phải chịu hình phạt dài đằng đẵng. Do đó Ninh Tu Duệ không có vảy ngược thì không thể trở về biển, thậm chí thầy ấy không thể bước xuống biển. Trong 500 năm qua mỗi lần thầy ấy có ý định bước xuống biển để về nhà,
Nước biển sẽ ăn mòn khiến thầy ấy đầy thương tích. Nhưng sau khi thầy ấy gặp cô, những nỗi đau này đã không còn quan trọng nữa. Nhưng mức độ lở loét trên da vẫn cứ nặng thêm. Buông tay. Thì ra không có vảy ngược
Nước biển tác động ngược lên huynh ấy mạnh như vậy. Không lấy được hay không nhẫn tâm lấy vảy ngược, có lẽ thầy ấy đã đưa ra quyết định rồi. Tô cô nương, trên đời này có rất nhiều người muốn có được vảy ngược. Con đường phía trước gian nan, khó lường.
Mọi nguy hiểm đều sẽ nhắm vào cô. Còn Ninh Tu Duệ không có vảy ngược có thể bảo vệ cô đến lúc nào? Hoàng thượng. Thần nữ hiểu rồi. Huynh là đồ con rùa. Ta chỉ muốn đến xem vết thương của huynh thế nào rồi. Ta phải nghỉ ngơi rồi.
Cô mau về phủ đi. Hoàng thượng đã nói gì với muội? Bí mật. Ninh Tu Duệ. Huynh có thể lặp lại lần nữa lời huynh vừa nói không? Lời nào? Chính là lời lúc sáng huynh nói khi tạm biệt ở trước cửa nhà huynh. Tô Âm Âm.
Sau này chỉ cần muội quay người lại, ta nhất định sẽ ở phía sau đợi muội. Nói lại lần nữa. Tô Âm Âm. Sau này chỉ cần muội quay người lại, ta nhất định sẽ ở phía sau đợi muội. Ninh Tu Duệ. Huynh dẫn ta bay về đi. Tô Âm Âm,
Muội lại được voi đòi tiên rồi. Ở đây là hoàng cung. [Tô Phủ] Âm Âm à, nào. Ăn thịt kho tàu đi. Thường ngày con hay sợ béo, nhưng chúng ta cũng phải ăn một ít thịt. Những món này đều là món ngon mẹ con nấu cho con.
Cha biết con không thích ăn cá. Nào, ăn nhiều rau vào. Ơ… Ông nói xem trước kia ta bảo con bé ăn mà con bé cứ sợ béo, không ăn nhiều. Sao hôm nay… Thế này là sao đây? Âm Âm. Âm Âm. Lâm Lâm. Lâm Lâm đến rồi. Di mẫu. Lâm Lâm.
Con và Âm Âm cùng lớn lên bên nhau, giữa bạn bè thân thiết chắc chắn chuyện gì cũng kể với nhau. Sao vậy ạ? Con phải giúp di mẫu tận tình khuyên bảo Tô Âm Âm. Muội ấy… Trước kia ta thường chê con bé quá ồn ào ầm ĩ,
Không ra dáng tiểu thư khuê các. Nhưng bây giờ… Con xem, bảo nó ăn thì nó ăn, bảo uống thì uống, giống như bị trúng tà ấy. Ta lo chết đi được. Di mẫu, người cũng đừng sốt ruột quá. Trước kia lúc nào con bé cũng ầm ĩ đòi gả cho rồng.
Nói sảng như vậy suốt mấy năm liền. Bây giờ đột nhiên không nói nữa, chung tình với Ninh đại nhân. Ta còn vui vẻ, tưởng đã có nơi có chốn cho hôn sự của con bé. Nhưng bây giờ… Ta cũng không tiện hỏi nhiều. Di mẫu.
Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu đâu. Lâm Lâm, hay là thế này đi. Con nghĩ cách dẫn con bé ra ngoài giải khuây, có thể sẽ khá hơn. Thế này… Vâng. Thái tử điện hạ. Ai cho ngươi vào? Ai cho ngươi đứng dậy? Đứng dậy rồi nói.
Đúng rồi thái tử điện hạ, cái này. Đây là gì? [Chiếu thư] Hoàng huynh lại muốn triệu ta hồi cung à? Đây là ý chỉ của Hoàng thượng. Dù gì cũng sắp đến ngày tuyển phi rồi. Thái tử tuyển phi là chung thân đại sự của ngài,
Nó cũng liên quan đến vận mệnh quốc gia. Thế nên nô tài cho rằng ngài nên sớm hồi cung để chuẩn bị. Được rồi, được rồi, được rồi. Ta biết rồi. Chẳng phải vẫn còn vài ngày sao? Ngươi vội gì chứ. Ta vẫn còn vài cuốn sách quan trọng
Ở chỗ sư phụ vẫn chưa học xong. Ngươi về nói với Hoàng huynh, đợi ta nghiên cứu xong sẽ hồi cung chuẩn bị cho việc tuyển phi. Đi đi. Thế, thế e là không ổn lắm đâu. Có gì mà không ổn? Ta ở đây nghiên cứu cách trị nước đấy. Trị nước.
Chuyện lớn liên quan đến muôn dân thế này và chuyện nhỏ nhặt tình cảm nam nữ như tuyển phi, bên nào nặng bên nào nhẹ chắc ngươi phải hiểu chứ? Nô tài hiểu, hiểu ạ. Hiểu thì mau đi đi. Đừng cản trở ta ngắm chim nhạn. Thái tử điện hạ,
Đấy là chim bồ câu. Sư phụ. Từ lúc nào mà thái tử điện hạ hăng hái siêng năng thế này vậy? Sao ta không biết nhỉ? Tình thế ép buộc. Sư phụ, người hãy phối hợp với ta, chọn đại cho ta một vài cuốn sách, để tránh bị hoàng huynh phát hiện ra.
Vậy ta phải nghĩ kĩ xem sách như thế nào thì ngươi mới có hứng chịu khó học hành. Đừng mà, sách đơn giản thôi. Sư phụ. Sư phụ. Hình như là bồ câu thật. [Tế Vũ Các] Con ác long này hễ đến nửa đêm
Sẽ chọn những cô gái đi một mình để ra tay. Chọn toàn những cô gái đi một mình? Tránh đường, tránh đường. Đa tạ, đa tạ. Đa tạ, đa tạ. Mọi người trong thành ai ai cũng hoang mang lo sợ. Cho hỏi hôm nay kể chuyện gì thế?
Cái này mà cô cũng không biết? Hôm nay kể chuyện ác long trộm tim. Hay lắm đấy. Âm Âm, hôm nay kể chuyện ác long trộm tim. Chưa nghe phải không? Không chịu bay đi. Nghe nói, ác long đến trần gian chỉ cần ăn tim người thì có thể sống ở trần gian
Giống như người bình thường. Vậy nên người ở bên cạnh các cô có khả năng chính là ác long. Tô Âm Âm, sao muội lại khóc? Mọi người đừng lấy làm lạ nhé. Tại muội ấy quá… Quá… Quá nhập tâm. Mọi người tiếp tục đi. Nhập tâm quá ấy mà.
Rất có khả năng hắn chính là ác long. [Tế Vũ Các] Tô Âm Âm, muội làm sao vậy? Sao muội lại khóc nữa rồi? Muội yên lặng được không? Sư phụ, sư phụ, sư phụ. Đợi chút. Ta nói chuyện vài câu, muội ngoan nhé. Sư phụ, thật ra lần trước ta muốn nói…
Ta phải cùng phụ thân về biên cương rồi. Sao đột ngột quá vậy? Trong quân đội có công việc khẩn cấp cần phụ thân ta xử lý. Ta phải đi theo phụ thân. Vậy sư phụ còn quay trở lại đây không? Ta không biết. Vậy nếu cô muốn đi
Cô dẫn ta theo luôn nhé. Huynh làm càn. Một cô gái khuê các như ta sao có thể dẫn một người đàn ông đi theo được? Nhưng ta có thể đóng giả nữ mà. Vậy tỷ dẫn ta theo đi, Lâm Lâm. Ta thật sự không muốn ở lại đây nữa.
Ta thấy nơi này đâu đâu cũng có bóng dáng huynh ấy. Tỷ dẫn ta đi đi. Được không, Lâm Lâm? Được, được, vậy muội đừng khóc nữa được không? Sư phụ, vậy sao ta lại không được? Đừng quậy nữa, mau về nhà đi. Đi thôi.
Sao chỉ mỗi Tô Âm Âm là được? Tại sao mọi người đều từ chối ta? Cô ấy làm cách nào vậy? Coi chừng con ác long kia. Còn về việc sau này ác long gặp chuyện gì, muốn biết chuyện sau này thế nào, chúng ta hạ hồi phân giải. Làm tốt lắm.
Ngày mai ông cứ tiếp tục kể cho mọi người nghe câu chuyện ác long trộm tim. Được thôi. Ngài cứ yên tâm đi. Hãy chuyển lời với Mạc công tử, ngày mai ta sẽ cho toàn thành biết chuyện ác long trộm tim.