Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 07 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 7] Ông trời ơi, đùa à? Cha, cha. Đừng hôn nữa. Cha. [Long phủ] Ta cảnh cáo huynh. Đại ca, huynh đừng cho rằng huynh cao hơn ta
Là ta không đánh thắng huynh. Là người đọc sách cả, nói chuyện đàng hoàng, đừng có đánh người mãi. Được, ta biết ta sai rồi, ta biết ta sai rồi. Đừng đừng đừng, đừng qua đây, đừng qua đây. Đại ca. Cha! Có một tên khốn đánh con trai cưng của cha.
Chính là hắn! Còn dám làm phiền cha. Quỳ đàng hoàng. Đại… đại… đại… đại ca. Ta xin thề với trời, ta thật sự không biết cô gái đó ở đâu ra. Huynh xem đi, đệ đệ huynh nhát gan như vậy, sao dám làm chuyện vô lý như thế chứ?
Con đã lớn như vậy rồi mà còn dám cãi láo? Đúng là làm nhục gia phong. Chẳng trách Tiểu Bảo lại nhận nhầm, thì ra không phải đại thúc, là nhị bá. Nhị bá, mẹ nói khi uống trà thì phải từ từ thưởng thức, uống từng ngụm nhỏ mới không bị nghẹn.
Nhưng qua bao nhiêu năm như vậy, tại sao bây giờ hai người mới tìm đến? Vì Tiểu Bảo nhớ cha. Những đứa bé khác đều có cha, tuy Tiểu Bảo cũng có nhưng chưa từng gặp. Vậy nên mới xin mẹ đưa ta đến xem cha như thế nào. Tiểu Bảo.
Lúc ấy, sau khi ta chuộc thân thì một mình rời khỏi kinh thành, khi phát hiện ra mình có thai thì đã quá trễ. Huống chi là một giấc mộng hoàng lương, ai sẽ nhớ ai chứ? Ta vốn chưa từng nghĩ đến chuyện quay về, chỉ là bây giờ con đã lớn,
Cũng không thể không có cha. Chuyện của ta và minh chủ khi ấy người của Túy Tiên lâu đều biết, đều có thể làm chứng. [Không thể nào.] Vào đi. Nhị ca, ta trong sạch mà. Khi ấy ta uống say bí tỉ, không nhớ được gì cả.
Dựa vào đâu mà cô nói đứa bé này là của ta? Im miệng! Trước mặt trẻ con mà còn nói lung tung? Chẳng đáng mặt làm cha. Phượng Vũ cô nương, chuyện này rất quan trọng, cần có thời gian để điều tra rõ ràng.
Nếu có chỗ không thích hợp thì xin cô bỏ qua. Nhị ca, không phải là đến huynh cũng không tin ta đấy chứ? Ta có thể thề với trời, rằng thằng nhóc kia không phải của ta. Đệ… Huynh phải giúp ta khuyên đại ca, đừng trách oan người tốt.
Tiểu Bảo đáng thương của chúng ta, từ nhỏ đã không có cha bên cạnh. Mẹ vốn cho rằng lần này có thể cho con và cha đoàn tụ, nhưng không ngờ lại làm tâm hồn nhỏ bé của con phải chịu tổn thương. Là mẹ không tốt. Bỏ đi, bỏ đi, bỏ đi.
Hai người cứ ở lại Long phủ đi đã. Đệ nói đệ đi. Món nợ rối rắm của đệ mà lại để ta và đại ca dọn dẹp giúp. Có thể trưởng thành hơn không hả? Ta… Đệ cái gì mà đệ? Đệ nhìn đứa bé này đi,
Thằng bé cực kỳ nhạy cảm với tiền bạc, vừa nhìn đã biết là người Long gia chúng ta. Mau nói nha hoàn chuẩn bị phòng đi. Nhị ca. Mau đi. Nhưng mà nếu đã ở lại Long gia thì phải cống hiến cho Long gia chúng ta.
Không biết lời này của Nhị gia có ý gì? [Sử phủ] Gia. Gia, đại thiếu gia. Theo lợi dặn của người, đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Lão nhị, đệ có chắc chắn không? Đại ca yên tâm. Tin tức đã được đưa ra rồi, chỉ đợi kẻ tình nguyện mắc câu thôi.
Tuy tin tức đã được truyền ra, nhưng đệ nói đứa con thơ của Sử đại nhân thoát khỏi kiếp nạn, đêm nay sẽ canh phòng cho nó, nhưng nếu hung thủ đã đưa cái xác đi thì sao có thể tin chứ? Vì có tật giật mình thôi.
Huynh nghĩ xem, hung thủ đã chính tay xử lý cái xác, để đảm bảo không có sai sót thì cũng sẽ đến xác nhận. Vậy thì chẳng phải Tiểu Bảo sẽ gặp nguy hiểm ư? Đại ca, Tiểu Bảo thông minh như vậy, chắc chắn sẽ không có việc gì.
Chúng ta cứ ôm cây đợi thỏ, đợi thu hoạch là được rồi. Nhị bá. Cô là ai? Nhị bá! Đừng hét. Đừng hét, bé con. Ta sẽ không làm con bị thương. Buông ta ra. [Kỷ Diễm – cung nữ] Nhị bá. Tiểu Bảo, đừng sợ. Cô là người trong cung?
Cuối cùng thì cô là ai, có liên quan gì đến Sử gia? Gia. Người của Khôn điện đã bao vây Sử phủ. Chết rồi? Cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì, sao bỗng nhiên lại chết? Ngày hôm sau khi các vị đi thì chưởng quỹ của chúng ta
Bất cẩn rơi xuống nước mà chết, bây giờ đã được đưa về quê hương, yên nghỉ dưới đất. Việc này cũng trùng hợp quá đấy. Nhưng nói ra thì cũng lạ. Hôm đó… Cư cô nương cẩn thận! Có vẻ vụ án của Sử gia
Không thể tránh khỏi việc liên quan đến các ngươi. Lục soát kỹ cho ta. Vâng. Cớ sao nửa đêm rồi mà Thư đại nhân lại đến đây? Hài cốt của đứa con thơ Sử gia chưa từng được nhìn thấy mặt trời. Hoàng thượng không nỡ,
Nên cử riêng Khôn điện đến điều tra. Còn Long đại nhân chẳng phải đã bị hoàng thượng hạ lệnh bắt buộc tạm thời cắt chức để tự kiểm điểm ư? Sao lại an nhàn thoải mái đưa người cả nhà đến du ngoạn ở hiện trường vụ án vậy?
E là Thư đại nhân hiểu nhầm rồi. Là ta cố tình trù tính để dụ hung thủ thật sự trong vụ án giấu xác ra. Nói năng vớ vẩn. Hung thủ thật sự đang bị giam ở Khôn điện. Vụ án này được đích thân đại ca ngươi thẩm vấn,
Chẳng lẽ ngươi đang ám chỉ đại ca ngươi phán quyết lung tung? Vụ án này có rất nhiều điểm đáng ngờ, hung thủ còn người khác nữa. Vô lý. Nếu hung thủ thật sự đang bị giam ở Khôn điện thì cô ta là ai? Long đại nhân cho rằng
Cô ta nên là ai? Là ta cố tình tung tin đứa con thơ của Sử gia vẫn còn sống trên đời ra là để dụ kẻ ác đứng sau. Ban nãy, khi cô ta nhìn thấy Tiểu Bảo thì sắc mặt trắng bệch,
Giống như một người mẫu thân đang khẩn thiết tìm con vậy. Đại nhân, xin minh giám, nô tì không dám. Kế hoạch của Nhị gia đúng là thú vị. Nhưng Thư mỗ biết cô gái này. Là Thư mỗ cố tình đưa cô ta đến dẫn đường,
Chỉ là cô ta đến trước một bước nên bị các ngươi nhận nhầm là hung thủ thật sự thôi. Thư đại nhân, ngài đưa một cô gái đến điều tra vụ án ư? Cô gái này là một thị nữ trong cung, trước khi vào cung từng làm việc ở Sử phủ,
Rất quen thuộc với nơi này. Ta khám nghiệm tử thi suốt đêm, sợ có điểm sai sót thế nên dẫn cô ta đến. Đúng là như vậy. Đại nhân sáng suốt. Bẩm báo đại nhân, ti chức phát hiện ra một bộ hài cốt trẻ em trong giếng.
Cái xác này đã thối rữa, nhưng vết thương do kiếm lại rất rõ ràng. Có lẽ khi bị đuổi giết, nó đã rơi xuống giếng mà chết. Thi thể cuối cùng của vụ án này cũng đã tìm ra, cũng coi như không phụ thánh ân. Chúng ta đi. Đi thôi. Lên!
Mọi người cẩn thận. Bảo vệ cô ấy cẩn thận. Vâng. Tam gia đang ở đây, ai dám giở thói ngang ngược? Rút! Cư cô nương, cô không sao chứ? Còn sớm thế này mà chơi cờ một mình. Vẫn đang nghĩ đến vụ án của Sử gia à? Không biết chuyện hôm qua
Đại ca thấy thế nào? Không ngờ lại là kết quả như thế này. Thi thể không phải bị giấu đi mà là đứa bé chết thảm trong giếng. Suy luận của chúng ta đều sai. Đứa con riêng này cũng không có điểm đặc biệt nào.
Biểu hiện của cung nữ kia rất bất thường, ta cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy đâu. Vậy thì được gì chứ? Hôm nay Sư Bá Âm sẽ bị xử trảm, mọi manh mối đã bị chặt đứt hết. Dù trong lòng chúng ta nghi ngờ thì cũng không được gì.
Hôm qua lão tam đã đi chi viện cho Cư cô nương, sao giờ vẫn chưa về chứ? Đúng vậy. Trời đã sáng rồi, nên về rồi chứ. Có phải là xảy ra chuyện gì không? Đại ca, nhị ca. Không hay rồi! Xảy ra chuyện gì? Mộc Nhi. Mộc Nhi, Mộc Nhi.
[Chiêu Dục cung] Ta không còn gì để nói. Các ngươi giết cả ta luôn đi. Ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi? Nhiều năm như vậy, ta giữ lại mạng hèn của ngươi, là để đợi ngươi tự lộ sơ hở nhằm tìm kiếm tung tích của nghiệt chủng kia.
Không ngờ, ngươi đúng là không nhẫn nhịn được. Ngươi cho rằng kế hoạch của ngươi không có sơ hở, nhưng có chặt chẽ đến mấy thì cũng phải có một lỗ hổng. Chẳng lẽ ngươi còn mong ước nghiệt chủng đó có thể còn sống trên đời ư? Hôm nay,
Ta sẽ làm ngươi tuyệt vọng hoàn toàn. Có phải cảm thấy vết bớt này rất quen thuộc không? Đúng vậy, đây là thứ được cắt xuống từ trên người nghiệt chủng của ngươi đấy. Ngươi nên cảm tạ bổn cung mới đúng. Là bổn cung đích thân hạ lệnh làm nghiệt chủng đó
Chịu đủ dày vò mà chết. Chỉ tiếc là người làm mẹ như ngươi lại không chính tai nghe thấy tiếng khóc bi thương cuối cùng của nó. Không ngờ, tên Sư Bá Âm đó lại dâng cả tính mạng để cứu nó. Ngươi thấy đáng hay là không đáng đây? Cháy rồi, cháy rồi.
Mau đi dập lửa. Con của ta. Đã bao nhiêu năm như vậy, mà ngươi vẫn không tha cho một đứa trẻ. Đừng có ở đây giả vờ bất hạnh với ta. Ngươi nghĩ ta không biết chắc? Ban đầu là ngươi dụ dỗ hoàng thượng. Ngươi cho rằng lén lút sinh đứa bé
Rồi đưa ra ngoài cung thì có thể lừa dối sao? Hoàng thượng chẳng hề nhớ chuyện ngài say rượu lâm hạnh đêm ấy. Hơn nữa, bao nhiêu năm nay, ta cũng chưa từng tranh giành với ngươi. Ta… Ta phải trả thù cho con ta!
Ngươi chết đến nơi mà vẫn không biết ăn năn. Ngươi có biết tại sao Sư Bá Âm lại nhận tội không? Đây là một phần quà nhỏ Thư quý phi tặng cho ngươi. Các ngươi cho rằng giấu diếm nhiều năm thì không ai biết, nhưng cuối cùng vẫn được ta tìm ra thôi.
Tin tức của nghiệt chủng là ta cố ý tung ra, là để dụ ngươi về kinh. Nghiệt chủng kia đã bị chính tay ta giết. Tiếp theo là tiện tì Kỷ Diễm đó. Ngươi muốn trả thù cho muội muội thì ta có thể hiểu. Dù ngươi có tin hay không
Thì việc việc Thư quý phi sảy thai cũng không liên quan đến bất cứ ai. Ngươi đã rơi vào tay ta thì đừng nguỵ biện nữa. Tám năm trước, vì không có bằng chứng nên ta chỉ có thể trơ mắt nhìn ngươi đi. Bây giờ không như trước nữa.
Vụ án này có được cả người lẫn vật chứng, ta chắc chắn làm ngươi phải trả giá. Ta rất muốn cho người trong thiên hạ biết sự thật rằng ngươi đã dẫn đầu Khôn điện ra tay giết cả nhà Sử gia, là để diệt trừ dòng máu duy nhất của hoàng thượng.
Lời này mà truyền đến tai hoàng thượng thì ta và Thư đại nhân, ai sẽ rơi đầu trước cũng chưa chắc đâu. Ăn nói lung tung. Chỉ bằng mấy câu của ngươi? Dựa vào đâu người trong thiên hạ lại tin ngươi? Nếu Thư đại nhân không tin thì chi bằng thử xem.
Có lẽ Thư đại nhân có thể đánh cược. Chỉ là không biết Thư quý phi có cược được không? Ngươi đã là một tù nhân, chắc chắn phải chết mà còn dám ở đây đe dọa. Thư đại nhân không cần cẳng thẳng quá. Ngươi còn một lựa chọn nữa.
Chấp nhận điều kiện của ta, cho Kỷ Diễm một đường sống. dòng máu duy nhất của hoàng thượng đã không còn, Kỷ Diễm đã không thể đe dọa đến Thư gia nữa, Tha cho tiện nhân đó thì có gì tốt cho Thư gia chúng ta? Bá Âm sẽ tự thú nhận tội,
Chấp nhận vụ án Sử phủ là do một mình ta làm. Đồ đệ của Sư Bá Âm và Long gia đúng là phiền phức lớn của chúng ta. Nhưng tất cả nghi ngờ sẽ nhanh chóng được giải quyết thôi. Chỉ cần hôm nay Sư Bá Âm chết
Thì chúng ta có thể không lo lắng nữa. Thật ra, ngươi cũng không cần buồn quá đâu. Dù sao thì cái chết của mọi người chẳng phải đều vì ngươi sao? Nếu Sư Bá Âm đã chung tình với ngươi, thì hôm nay bổn cung sẽ xinh lệnh của thái hậu
Để ngươi tận mắt nhìn thấy người ngươi yêu thương phải chết vì ngươi. Ban nãy Mộc Nhi còn nằm ở đây, cô ấy đang bị thương, có thể chạy đi đâu chứ? [Hình bộ] Đứng lại. Cô nương đây là nơi pháp trường quan trọng, cô cầm dao là muốn làm gì? Tiểu Lục.
Nhị gia. Quen biết à? Vậy thì phiền Nhị gia trông chừng cô nương này, đừng đệ các huynh đệ chúng ta khó xử. Mạo phạm rồi. Đi. Bây giờ đang có rất nhiều ánh mắt nhìn cô, cô muốn chết sớm hơn sư phụ mình nữa à?
Sư phụ sắp bị hành hình rồi, ta không còn cách nào nữa. Không có sư phụ thì sẽ không có ta của hôm nay. Hôm nay, dù ta có liều mạng thì cũng phải cứu sư phụ. Bình tĩnh lại cho ta. Ở đây toàn là người của quan phủ,
Cô không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho cha cô chứ. Cô muốn cha cô một mình cô đơn đến già sao? Đi, ta đưa cô đi tìm sư phụ cô. Sư phụ cô đang ở ngay trước mặt cô. Sư… sư phụ ta có nhìn thấy ta không?
Đã đến giờ, chém đầu đi. Còn không hành hình thì sẽ lỡ giờ, ta và ngươi đều sẽ bị hỏi tội. [Chém] Đã đến giờ Ngọ, lập tức hành hình. Sư phụ! Sư phụ! Dừng đao giữ người. Thái hậu có chỉ. Trước kia Âm Ti Sư Bá Âm có âm đàn tuyệt diệu,
Hiếm có trên đời. Thái hậu ân trạch, cho phép trước khi chết được đánh một bản cuối cùng. Là bản Phục Hy. Hành hình. Sư phụ! Không! Mộc Nhi tỷ tỷ. Mộc Nhi tỷ tỷ. Tiểu Bảo, đệ về đi. Đừng dầm mưa để bị bệnh. Long Bảo không sợ bị bệnh,
Long Bảo sợ thấy người khác buồn. Mộc Nhi tỷ tỷ, tỷ đi đâu vậy? Nếu Mộc Nhi tỷ tỷ đã không chịu che ô thì Long Bảo cũng không cầm nữa. Long Bảo sẽ dầm mưa cùng tỷ. Mộc Nhi tỷ tỷ, mẹ từng nói với ta rằng
Nước mắt rơi xuống mỗi khi tỷ buồn sẽ thấm ướt vào lòng những người yêu tỷ, thương tỷ. Như vậy thì lòng bọn họ cũng sẽ trở nên rất chua xót, rất đau đớn. Mộc Nhi tỷ tỷ, cho tỷ mượn trái tim của Tiểu Bảo này. Tỷ muốn khóc thì khóc đi,
Tiểu Bảo có thể chịu đựng, không đau. Mộc Nhi tỷ tỷ hiểu rồi. Mộc Nhi. Bây giờ cô thế này mà còn muốn đi đâu? Ta muốn đi thăm sư phụ. Chuyện đã đến bây giờ mà cô vẫn không chịu đối diện với sự thật sao?
Sư phụ của cô đã bị xử tử. – Ông ấy chết rồi. – Ta không tin. Ta không tin, ta không tin. Đây không phải sự thật. Ta muốn đi tìm sư phụ. Ta muốn đi tìm sư phụ để hỏi rõ ràng. Mộc Nhi, cô muốn đi đâu?
Ta muốn đi tìm sư phụ. Người không chết, người không chết! – Ta muốn đi tìm sư phụ! – Cư Mộc Nhi! Cư Mộc Nhi! Cô bình tĩnh lại cho ta. Nếu sư phụ cô thật sự bị oan thì ai sẽ minh oan cho ông? Khắp kinh thành này,
Cô là người thân duy nhất của ông. Chẳng lẽ cứ hành hạ bản thân như vậy ư? Cô mà còn tiếp tục hành hạ mình như vậy, thì sư phụ cô ở dưới suối vàng có thể an ổn sao? Cô muốn hành hạ thì tự hành hạ đi,
Nhưng đừng làm liên lụy đến ta. Cầm lấy. Nhị gia, đa tạ ngươi. Tại sao muốn cảm tạ ta? Ngươi nói đúng, chỉ mình ta mới có thể minh oan cho sư phụ. Chỉ có phấn chấn lại thì ta mới xứng với sư phụ. May mà cô không ngốc. [Long phủ]
Nhị bá, người sơ ý rồi. Bảo Nhi thông minh như vậy, tương lai chắc chắn sẽ thành người có tài. Nhưng cha con sao có thể sinh ra một nhóc con lém lỉnh như con? Bảo Nhi giống mẹ. Thật đáng tiếc. Nhị bá tiếc gì vậy? Ta thắng rồi.
Nhị bá gian xảo, gài bẫy Bảo Nhi. Cái này gọi là chiến tranh không ngại dối lừa. Chơi cờ thắng trẻ con thì có gì vui đâu chứ? Bên Cư Mộc Nhi tỷ tỷ thì nhị bá lại không thể xoay sở. Cái gì mà không thể xoay sở?
Chuyện của cô ấy liên quan gì đến ta, ta chẳng thấy hứng thú gì cả. Vậy à? Chỉ là Long gia chúng ta có lỗi với cô ấy. Nhị bá chỉ thấy trong lòng hổ thẹn thôi. Theo Bảo Nhi thấy thì nhị bá không bỏ qua mặt mũi được,
Không tìm ra cái cớ để đến gần Mộc Nhi tỷ tỷ thôi. Còn nhỏ mà ranh quá đấy. Chuyện của người lớn thì trẻ con đừng đoán bừa. Con… Tam gia. Tam gia.