Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 01 | iQiyi Vietnam

    [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 1] Từ xưa đến nay, chuyện cưới xin là lệnh của của phụ mẫu, lời của người mai mối. Việc cưới xin không hề liên quan đến người cưới kẻ gả

    Mà là phụ mẫu và người mai mối quyết định chuyện trọn đời cho con cái. Nói đến cùng thì cần xem điều kiện. Không đúng. Chuyện tình cảm không phải là tính toán mưu lược. Nếu gặp được thì đương nhiên sẽ mong muốn bỏ ra mọi thứ cho người kia,

    Sao có thể so đo tính toán chứ? Cưới xin không phải là mua bán, đâu phải là thứ tiền tài có thể đo lường? Tại sao không thể so đo tính toán? Chuyện gì cũng nên đặt điều kiện lên hàng đầu, chuyện cưới xin cũng không phải ngoại lệ.

    Việc này cũng như làm ăn vậy. Mua bán thành công thì hai bên cùng được lợi, mua bán lỗ thì hai bên lỗ vốn. Tình cảm cũng như ủ rượu vậy, nó có quy trình phức tạp, càng cần lắng đọng. Càng lắng đọng thì sẽ càng thơm. Giá trị của nó

    Không thể nào dùng tiền để thay thế. Có vẻ ta phải tính toán với cô rồi. Tiền sính lễ, ăn mặc dùng, son phấn. Mở mắt ra là phải tiêu tiền. Nếu không xử lý rõ ràng chuyện tiền bạc thì tương lai sẽ sinh ra hiểu nhầm, ầm ỹ đến lật trời,

    Vậy thì không thể sống được nữa. Hai người ở bên nhau thì sẽ trở thành cây liền cành, sen cùng cuống, sao có thể tính toán rõ ràng được? Ta nói nhiều như vậy, cô có hiểu không? Từ từ. Tiền trà là một lượng. Cái này mà cũng cần tiền?

    Ta mà cần bà mai làm mối sao? Không nói đến việc lỗ sính lễ, ta còn phải thưởng tiền cho bà mai nữa. Phiền đợi một lát. [Cư Thắng – ông chủ quán rượu Cư gia] Có vẻ không có hi vọng rồi.

    Thật ra thì hôn sự của Mộc Nhi cũng không vội vàng. Phiền cô đi chuyến này rồi. Đi từ từ. Được. Mộc Nhi, nên đi đưa rượu rồi. Đến đây. [Quán trọ Kim Long] [Khách Tựa Tuyết Lai] Thiết chưởng quỹ. Cư cô nương. Sao hôm nay là cô đến đưa rượu vậy?

    Đây là một việc cần sức lực, cô là con gái mà. Vất vả rồi. Không đâu, không đâu, không đâu. Bệnh eo của cha ta tái phát, ta đến cũng vậy mà. Được được được. Được. Đúng rồi, Thiết chưởng quỹ này. Tiền rượu tháng trước chúng ta vẫn chưa tính nhỉ?

    Không phải… Chẳng phải Cư gia tháng trước mới bắt đầu bán rượu à? Nhưng việc này… Việc tiền bạc thì chúng ta vào trong nói đi. Được, vào trong. Trông rượu cho Cư cô nương đấy. Vâng, Thiết chưởng quỹ. Đa tạ. Nào nào nào, đi theo ta. Cẩn thận bậc thang.

    Cư cô nương à, tiền rượu cô nói thật ra thì cũng không sai chút nào. Chỉ là… Không giấu gì cô, tiền rượu quán trọ Kim Long chúng ta là nửa năm tính một lần. Cô là muốn tính theo tháng? Không có quy tắc đó. Thiết chưởng quỹ,

    Long gia nhà lớn làm ăn lớn, nếu đơn hàng nào cũng là nửa năm tính một lần thì chắc là kiếm được nhiều lãi lắm nhỉ? Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu người ta cũng tính theo tháng mà. Hay là hôm nay tính tiền luôn đi. Thiết chưởng quỹ. Nhị gia.

    Rượu tháng trước của Cư gia chắc là vẫn chưa đo lường nhỉ? Long gia chưa từng thiếu tiền lãi, một tháng đưa một lần không phải là không thể. Nhưng việc nào ra việc nấy, mọi việc phải làm theo quy định. Một nấc này là mười cân.

    Mong Nhị gia rót rượu đàng hoàng. Đừng để rơi vài giọt ra ngoài đến lúc đó lại nói Cư gia chúng ta chiếm lợi của ngươi. Cư cô nương đúng là tiếc rượu như vàng. Không dám. Sao có thể sánh với Nhị gia yêu tiền như mạng chứ? Đón lấy.

    Nhị gia đúng là danh bất hư truyền. Nghe bên ngoài lan truyền rằng đến tiền trà nước của bà mai mà cũng tính toán rõ ràng. Đúng là làm người ta phải mở mang tầm mắt. Chẳng trách việc hôn nhân của Long gia mãi mà vẫn chưa thành.

    Cư cô nương cũng chẳng kém hơn ta gì đâu. E là bà mai đến Cư gia lần nào cũng uống rượu thỏa thích nên mới hết lần này đến lần khác không sợ chọc giận người khác và đi làm mối cho Cư cô nương. Vậy thì cũng hơn Nhị gia,

    Ít ra thì bà mai còn muốn nói giúp ta. Không như Nhị gia, e là bà mai khắp kinh thành nhìn thấy ngài cũng phải rút lui. Không có. Nhị gia, đổ rượu xong rồi. Mong Nhị gia nhanh chóng thanh toán tiền rượu, ta còn bận đi đưa rượu nữa.

    Mời Cư cô nương nhìn. Rượu này chỉ ít chứ không nhiều. Việc này… Long gia làm ăn thành thật. Sự thật thắng lý lẽ. Thiết chưởng quỹ, trừ tiền. Vâng. Rượu bị các ngươi đổ ra ngoài hết, đương nhiên là chỉ ít chứ không nhiều.

    Các ngươi rõ ràng là quán trọ lừa người, ta không bán rượu cũng được. Mời Cư cô nương tự nhiên. Bổn tiệm chưa mở cửa nên không có ai tiếp đón Cư cô nương. Rượu này e là phải để Cư cô nương tự cho vào lại rồi. Long Nhị,

    Ngươi đừng có ỷ giàu rồi muốn làm gì thì làm. Theo cách làm ăn của ngươi thì tiệm này chẳng bao lâu nữa sẽ làm lễ đóng cửa. Vậy thì không phiền Cư cô nương lo lắng. Mau bỏ rượu của cô vào lại đi,

    – đừng làm lỡ việc cô đưa rượu đến nhà khác. – Gia. Gia. Đã đến giờ. Cư cô nương. Cư cô nương. Đây… Gian thương! Long Nhị gia, thái hậu đang đợi Nhị gia đấy. Long Dược tham kiến thái hậu. [Thái hậu nước Đại Thông] Ai gia nghe nói

    Gần đây ngươi có được một báu vật hiếm thấy. Có việc này không? Chính là thứ này. Có điều bây giờ ánh sáng chói lóa, không thể nhìn ra được điểm hiếm thấy của nó. Vậy thì không khó. Dân gian đồn rằng

    Ngoài Nam Hải có giao nhân sống dưới nước như cá, nước mắt hóa thành trân châu. Long mỗ chỉ là định thử một phen, không ngờ lại có thể tìm thấy. Mời thái hậu thưởng thức. Hôm nay cùng ai gia đến ngự hoa viên đi dạo nữa đi. Nhiều năm trước,

    Tiếng đàn của cầm thánh Sư Bá Âm đã nổi tiếng nhân gian, ai gia rất thưởng thức. Nhưng sau đó, vì hắn làm liên lụy Thư quý phi sinh non, không được đương kim thánh thượng dung thứ. [Chiêu Dục cung] Từ đó về sau không hề có tin tức về hắn.

    Lần này, ai gia nhận được tin rằng Sư Bá Âm sắp về kinh, hẹn ai gia gặp mặt ở Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu. Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu? Long Nhị, ngươi không phải người trong cung, ắt có cách làm việc. Ai gia mong chuyện này có thể giao cho ngươi lo liệu.

    Nhưng lần này Sư Bá Âm về kinh nói rằng có chuyện gấp muốn bẩm báo. Ngươi phải hết sức cẩn thận, không được để lộ tin tức ra ngoài. Thái hậu yên tâm, Long Dược sẽ sắp xếp ổn thỏa. Thái hậu nương nương. Ban nãy Long Dược khua chiêng gióng trống

    Đến để hiến minh châu. Long gia không thể dính vào chuyện hối lộ, mong nương nương thanh toán tiền dạ minh châu. Nghe dân gian đồn đại Long gia nhị gia chưa từng mua bán lỗ. Hôm nay ai gia đúng là đã được nhìn thấy. Truyền lệnh của ai gia,

    Long Nhị có mắt nhìn trân châu, ban thưởng thật lớn. Vâng. Tạ nương nương. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Gia, đến rồi. Trước đây nghe nói [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] sau khi Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu mở cửa

    Đã giành lấy không ít việc làm ăn của Long gia chúng ta. Gia vẫn luôn lười không đến xem. Hôm nay đã đến thì gia phải nhìn cho kỹ, xem cuối cùng thì có điểm khác biệt nào. Gia, chúng ta vào như thế

    Chẳng phải là làm trò cười cho Chu Phú à? Người hiểu gì hả? Sự an toàn của thái hậu, không thể khống chế được, phải kiểm tra cẩn thận từ trong ra ngoài. Vậy gia này, người định kiểm tra từ đâu? Sổ sách. Sổ sách? [Sổ sách]

    Hôm nay không mở cửa nữa, đi hết đi. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Đi thôi, đi thôi, nhanh lên, nhanh lên. [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Long Nhị gia, ngươi làm gì vậy hả? Chu quan nhân, muốn kháng chỉ không nghe theo à? Thái hậu có chỉ,

    Đương nhiên Chu Phú ta sẽ hết sức phối hợp. Nhưng e là Long Nhị gia đang lấy việc công làm việc tư, muốn mượn danh nghĩa bố trí canh phòng để điều tra bí mật buôn bán của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu ta. Chu Phú thật sự không thể hiểu,

    Sổ sách thì liên quan gì đến sự an toàn của thái hậu? Liên quan rất lớn đấy. Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu dù là ăn, mặc, dùng đều không thể là thứ phẩm. Nếu là thứ phẩm thì chẳng phải là hủy hoại danh tiếng của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu,

    Cũng tổn hại đến thể diện của thái hậu sao? Vậy nên phải điều tra cẩn thận, hàng hóa ra vào mỗi ngày đều phải nắm chắc. Lớn đến bàn ghế giường nằm, nhỏ đến ly nước chén trà, [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] phải kiểm tra cẩn thận cho ta. Vâng.

    Nhanh, tìm cẩn thận đi. Long Nhị lấy việc công trả thù riêng, muốn nhân cơ hội điều tra rõ ràng về cách buôn bán của Đệ Nhất Lâu ta. Ta muốn cản cũng không được. Hắn mang sợi lông gà làm tên, không hổ là gian thương số một kinh thành.

    [Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu] Gia. Long Dược tham kiến thái hậu. Sư Bá Âm vẫn chưa xuất hiện sao? Chỉ cần Sư Bá Âm vào thành thì sẽ có người đến thông báo, mong thái hậu yên tâm. [Sư phụ nhiều năm chưa về,] [lần này được người nhờ vả,]

    [Mộc Nhi không thể phụ lòng.] [Đã đến giờ] mà sao vẫn chưa thấy sư phụ xuất hiện? [Nhóm người này thật kỳ lạ.] [Sư phụ từng dặn] [rằng nếu người mãi không xuất hiện] [thì lấy tiếng đàn làm tin.] [ lại là hắn] [Oan gia ngõ hẹp.]

    Tiếng đàn này phiền nhiễu như vậy, chưa được sự cho phép thì không thể đánh đàn ở đây. Mau đi đi. Chẳng lẽ Nhị gia không nghe ra được tiếng đàn này hay đến thế nào ư? Ta chỉ nghe thấy tiếng đàn này rất phiền nhiễu. Ta còn cho rằng

    Là tai của Nhị gia có vấn đề gì chứ. Ta cho cô biết, hôm nay gia có việc quan trọng, không rảnh so đo với cô. Mau đi đi. Là ta không so đo với Nhị gia. Gia, gia. Vị kia dặn muốn gặp người vừa đánh đàn. Cái gì?

    Tham kiến thái hậu nương nương. Khúc nhạc ngươi vừa đánh là tác phẩm Sư Bá Âm đã làm riêng cho ai gia trong buổi tiệc mừng thọ năm xưa. Không ngờ sau bao nhiêu năm còn có thể nghe được lần nữa. Đúng rồi, Sư Bá Âm đâu?

    Chẳng phải hắn hẹn ai gia đến đây gặp mặt ư? Sao lại là cô nương này? Bẩm thái hậu nương nương, dân nữ là đệ tử của Sư Bá Âm, Cư Mộc Nhi. E là sư phụ gặp phải việc gì đó trên đường quay về. Nhưng trong thư đã nói rõ

    Nếu quá ngọ mà chưa thấy xuất hiện thì mời thái hậu hồi cung trước, đợi khi nào sư phụ có thời gian thì sẽ liên lạc với người. Chẳng lẽ Sư Bá Âm gặp nguy hiểm? [Phạm Tiểu Lục – phó chỉ huy sứ Ô Kim vệ] Đại nhân,

    Đây là con đường phải đi qua để vào thành. [Long Đằng – chỉ huy sứ Ô Kim vệ] Chúng ta đợi ở đây đã lâu nhưng chưa phát hiện được mục tiêu, thám tử cử đi cũng không có tin tức gì. Thuộc hạ lo có phải là để lộ tin tức không?

    Lần này ta nhận lệnh hoàng thượng phải hộ tống Sư Bá Âm hồi cung, để xử lý rõ chuyện xảy ra năm ấy. Có vẻ có người nhanh hơn chúng ta một bước. Không thể để Sư Bá Âm rơi vào tay người nọ. [Sư Bá Âm]

    Bổn quan phụng lệnh hộ tống Âm Ti đại nhân vào cung, mong đại nhân đừng làm khó. Là phụng lệnh của hoàng thượng hay người hạ lệnh là người khác? Long Đằng là người đứng đầu Ô Kim Vệ, chỉ nghe lệnh của một mình hoàng thượng.

    Lần này đúng là được lệnh của hoàng thượng hộ tống Âm Ti đại nhân vào cung. Chuyện Thư quý phi sinh non năm ấy phải làm rõ ràng mọi chuyện, để có thể đưa sự thật ra trước thiên hạ. Hiện tại, tình hình trong cung

    E rằng không phải một mình Long Đằng ngươi có thể điều khiển mà là đại ca của Thư quý phi, Thư Bác. E rằng ta vào cung thì sự thật mới mãi mãi không có ngày được làm rõ. Âm Ti đại nhân chưa vào thành

    Mà đã có sát thủ mai phục dọc đường. Việc này không thể xem thường. Có vẻ sau nhiều năm, vẫn có người không muốn cho Sư mỗ đường sống. Có thích khách. Có vẻ Sư Bá Âm đúng là đã bị mai phục, chúng ta cũng gặp nguy hiểm. Phải làm sao đây? Gia.

    Lý Kha. Đến đây. Thái hậu, mời. Ai gia làm được. Có sóng to gió lớn gì mà ai gia chưa từng thấy chứ, chỉ là nhảy lầu thôi. Nào. Nhảy đi. Đắc tội. Để ta. Cô làm đi. Để ta. Âm Ti đại nhân trong lòng sáng tỏ, chắc hẳn cũng biết

    Là người nào muốn ra tay giết hại ngươi. Ô Kim Vệ nghe lệnh, hộ tống Âm Ti đại nhân vào cung, không được có chút sai sót nào. Vâng. Long Đằng. Ngươi không cần vòng vo ở đây với ta. Nếu Ô Kim Vệ không chịu tha

    Thì ta sẽ làm máu của các ngươi bắn xa năm bước. Nhường đường. Đại nhân, thả hắn đi như vậy sao? Lý Kha. Giương đông kích tây. Vâng. Nương nương, đắc tội nhiều rồi, Lý Kha sẽ hộ tống người. Nương nương, đi thôi. Nhanh. [Nguyệt Cảnh Hiên] Long Dược,

    Ngươi giương đông kích tây mà kéo ta lên đây làm gì? Ta không kéo cô lên xe thì cô đã mất mạng rồi. Cô không cảm tạ ta thì thôi, lại còn oán trách ta. Ngươi… Nhưng mà tài đánh đàn của sư phụ cô cuối cùng thì có chỗ nào giỏi

    Mà có thể làm thái hậu cải trang vi hành, không màng nguy hiểm để đến thăm? Thư của ta! [Giết người rồi!] [Long Phi – minh chủ võ lâm] Nhanh rút, nhanh! Sao bây giờ các ngươi mới đến? Nhị ca, ta nhận được tin là đến ngay đấy,

    Như vậy mà vẫn chưa kịp thời à? Cư cô nương không sao chứ? Nhị ca, ta không nghe nhầm chứ? Huynh mà biết quan tâm người khác? Ta… Ta không sao. Ban nãy cảm ơn Nhị gia ra tay cứu giúp. Ta còn phải phục lệnh sư phụ, xin cáo từ trước.

    Cư cô nương khoan đã. Cư cô nương thì không sao nhưng ban nãy Long mỗ trúng một cước, cảm thấy bị thương không nhẹ đấy. Đúng rồi. Vậy… vậy ngươi phải nhanh chóng đi tìm đại phu đi, đừng chậm trễ nữa. Cư cô nương,

    Ban nãy ta cứu cô nên mới bị thương. Huống chi Cư cô nương cũng đã nói đa tạ ơn cứu mạng của Long mỗ. Nếu đã như vậy thì Cư cô nương bồi thường tiền xe ngựa và tiền thuốc men cho Long mỗ đi. Cái gì? Tiền thuốc men?

    Ta đã nói mà, đây mới là nhị ca của ta. Sư phụ, cuối cùng người cũng quay lại. Chuyện giao cho con làm đến đâu rồi? Mộc Nhi đã làm theo ý của sư phụ, dùng khúc nhạc trong buổi tiệc chúc thọ để gặp mặt thái hậu. Có điều,

    Đệ Nhất Lâu bất ngờ có sát thủ xông vào. May mà có người của Long gia bảo vệ, bọn họ đã an toàn đưa thái hậu về cung. Nhưng vì mọi việc quá bất ngờ nên con vẫn chưa thể đưa thư cho thái hậu. Không ngờ bọn họ

    Lại dám huênh hoang ra tay với thái hậu. Có vẻ đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi. Thôi vậy, vi sư sẽ nghĩ cách khác. Sư phụ, để gặp mặt thái hậu, người đã phí công nhọc sức như thế. Không biết Mộc Nhi có nên hỏi hay không.

    Cuối cùng thì vì việc gì vậy? Có một vài chuyện con biết càng ít thì càng an toàn. Sư phụ, người đi đâu vậy? Quán trọ Kim Long. Lui đi. Vâng. Nương nương, người uống bát canh nhân sâm để bớt hoảng sợ đi đã. Ngươi để xuống đi.

    Bây giờ ai gia làm gì uống được nữa chứ? Nhiều năm nay không có tin tức, lần này nhờ người bí mật truyền tin hẹn ta, chắc chắn là có việc quan trọng muốn bàn với ta. Cuối cùng là ai không tiếc trả giá lớn muốn ngăn cản ai gia

    Gặp Sư Bá Âm? Cầm Nhi, mau, chuẩn bị giấy bút nghiên mực cho ta. [Vâng.] Nhị ca, lần trước ta nói các huynh đệ trợ giúp, có phải là nên tính tiền công không? Cái đồ ăn cây táo rào cây sung. Ta suốt ngày kiếm tiền cho Long gia,

    Đệ chỉ biết bại gia thôi. Nhị ca, không thể nói như vậy được. cứu sống, chăm sóc người bị thương không lấy một đồng là hành hiệp trượng nghĩa. Nhưng nhị ca không chết cũng không bị thương, hơn nữa huynh đệ ruột cũng phải tính toán rõ ràng,

    Đây chẳng phải là phong cách của huynh à? Cầm tỷ tỷ đã cho người truyền lời rằng trước đó chúng ta có công hộ giá, vậy nên thái hậu sẽ đích thân đến quán trọ Kim Long. Tối nay nhị ca của đệ có thể kiếm lại tiền tài chịu lỗ bởi

    Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu về. Đến rồi. Thái hậu giá đáo. Đến rồi. Nghênh giá. Long Dược tham kiến thái hậu nương nương. Thái hậu nương nương vạn phúc kim an. Tay của thái hậu mượt mà như vậy sao? Sao lại là cô? Đúng đó, tại sao lại là cô?

    Nhị gia sắp xếp tốt đấy. Vàng thật bạc thật đánh lên tận trời, đương nhiên là tốt. Dù sao thì việc làm ăn của Long gia cũng không tốt, vậy thì coi như xung hỉ đi. Long Dược nghe lệnh. Lần này ta đến thay thái hậu nương nương. [Gửi Sư Bá Âm]

    Ngươi hãy nhanh chóng đưa thư và lệnh bài này cho Cư Mộc Nhi, đồ đệ của Sư Bá Âm, nói cô ấy không tiếc mọi giá giao cho Sư Bá Âm. Phải đảm bảo trong lúc quan trọng hắn có thể được trôi chảy. [Cư tửu phòng] Xin hỏi tỷ tỷ,

    Cầm lệnh bài của thái hậu này có phải là như thái hậu ngự giá đến không? Đương nhiên. Ta đã nghĩ ra cách liên lạc với sư phụ, không biết tỷ tỷ có thể giúp ta không? Ta khuyên ngươi đừng có không biết lớn nhỏ với ta,

    Không thì là đại bất kính với thái hậu nương nương đấy. Nhị ca, cô ấy… Nhanh. Thái hậu cát tường. Ta cho cô biết, cô đừng tưởng rằng cô có thể giờ trò gì. Long Nhị ta không sợ gì đâu.

    Thấy lệnh bài của thái hậu cũng như thái hậu đích thân đến. Chẳng lẽ Nhị gia muốn chịu tội đại bất kính? Cư Mộc Nhi, ta cho cô biết, cô đừng tưởng rằng cô có lệnh bài của thái hậu thì có thể muốn làm gì thì làm.

    Ta muốn làm gì thì làm đấy. Đây gọi là gậy ông đập lưng ông. Lần này, ta đến thay thái hậu nương nương ngoài việc tỏ ý thưởng cho ngươi có công hộ giá thì còn ba việc quan trọng muốn làm. Thiết chưởng quỹ. Có. Tiễn khách. Vâng. Long Dược nghe lệnh.

    Thái hậu cát tường. Việc đầu tiên là nghe nói ngươi khất nợ tiền hàng của tất cả hộ buôn bán, lệnh cho ngươi về sau đổi hết cách thanh toán hàng hóa thành thanh toán hàng tháng. Còn việc thứ hai là nghe nói cửa hàng ở đường Đông

    Toàn là sản nghiệp của Long gia ngươi. Vậy thì lệnh cho ngươi trong tháng này phải sửa lại mái hiên của tất cả cửa hàng. Cô đừng có quá đáng. Còn nữa, đây là việc thứ ba. Nói phòng sư phụ ta đang ở cho ta biết. Được, ta nói. Sư phụ cô…

    Ông ta… Ông ta không ở trong quán trọ ta. Nhưng dù ông ta có ở đây thì đây cũng là việc riêng tư của khách, ta cũng sẽ không cho cô biết. Sư phụ ta thật sự không có ở đây? [Sử Trạch Xuân – Lại bộ thượng thư]

    Ta và ngươi không cần khách sáo đâu. Ta đã cân nhắc nhiều lần, cách của ngươi cũng không ổn thỏa. Nếu chuyện này do thái hậu ra mặt thì không thể tốt hơn. Có điều trong cung nhiều tai mắt, ta e… Chúng ta đã không còn cách nào khác nữa.

    Lúc trước ta không gặp được thái hậu, đồ nhi của ta lại truyền tin thất bại. Hiện tại chỉ ngươi có thể vào cung nói rõ tình hình với thái hậu, mong thái hậu âm thầm đến quán trọ Kim Long. Việc này khó tránh quá mức nguy hiểm. Ta nhận được tin

    Thư Bác đã điều tra được việc đứa bé bị giấu trong phủ của ngươi. Chúng ta không con đường lui nữa rồi. Lần này, nếu cả thái hậu cũng không thể bảo vệ đứa bé thì chỉ có thể thực hiện kế hoạch thứ hai, là ta đưa đứa bé đi.

    Tiêu rồi, ngươi mau đi đi. Được. Sư Bá Âm, ta nhận lệnh lấy mạng ngươi. Không cần lãng phí thời gian, ra đây đi! Cô đã làm ta tổn thất tiền pháo hoa, bây giờ cô còn… Đừng đuổi theo nữa. Sư phụ. Người không bị thương chứ? Ta không sao.

    Đúng rồi, sư phụ. Đây là thứ thái hậu nói con giao cho người. Việc này đến đây thôi. Từ bây giờ, con đừng đi theo ta nữa, cũng đừng nói con là đệ tử của ta. Tình cảm sư đồ của ta và con đến đây thôi. Sư phụ! Cơ hội tốt như vậy.

    Ca, vậy mà huynh lại thất bại, không thể giết Sư Bá Âm, đúng là khó giải nỗi hận trong lòng ta. [Thư Bác – Khôn điện đề đốc] Nương nương yên tâm. Lần này Sư Bá Âm vào thành, [Thư quý phi] ta sẽ không để hắn có cơ hội rời khỏi đây nữa.

    Pháo hoa đêm qua lại lãng phí rồi. Trả phòng, trả phòng, trả phòng. Sao toàn là trả phòng vậy? Chẳng có tiền vào gì cả. Cư cô nương đến rồi. Chào Thiết chưởng quỹ. Cư cô nương. Ta muốn tìm sư phụ ta, không biết người ở phòng nào? Việc này… việc này…

    Sư Bá Âm đã trả phòng đi mất rồi. Người đi đâu? Việc này thì ta không biết. Người đi rồi? Cư cô nương, cô ngồi một lát đi, để ta pha trà cho cô. Có vẻ sư phụ của ai đó quyết tâm muốn cắt đứt quan hệ sư đồ. Ngươi…

    Tại sao Nhị gia lại lo lắng đến việc của ta và sư phụ như vậy? Mặt trời đã lên cao thế này rồi mà sao vẫn không thấy khách đến vậy nhỉ? Không phải là Nhị gia không có việc làm ăn nên rảnh rỗi đấy chứ? Cô… Nào, Cư cô nương.

    Mời dùng trà. Đa tạ. Dùng từ từ. Trà này thế nào? Ngon. Long Tỉnh thượng hạng, một lượng bạc. Ngươi… Gian thương! Tiền giặt đồ một lượng bạc. Ba lượng bạc. Không cần trả lại. Ngươi cũng chỉ có thể vênh váo bây giờ thôi, chuyện sau này

    E là Nhị gia có hai trăm lượng cũng không xử lý được. Cư cô nương đi từ từ, không tiễn nhé. Khắp kinh thành không có chuyện gì Long mỗ ta không làm được đâu.