Full HD | Hình Chiêu Lâm,Tiêu Yến | Ba Lần Gả Trêu Ghẹo Lòng Quân Tập 02 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [BA LẦN GẢ TRÊU GHẸO LÒNG QUÂN] [Tập 2] Nhị gia, đây… Mọi người đều lục soát thật kĩ vào. Vâng. Tìm lại bên kia xem. Được. Đại ca. Đây rốt cuộc là muốn gì?

    Ta trực tiếp đưa cho huynh là được rồi. Huynh… Những Ô Kim vệ này của huynh, còn bày trận lớn như vậy. Khách của ta đều bị huynh dọa chạy hết rồi. Sao huynh không mang Ô Kim vệ của huynh đi đến Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu ấy? Lúc ta vừa đến

    Hình như cũng không gặp người khách nào. Huynh đây chính là không quan tâm đến việc làm ăn của Long gia. Đại ca, huynh nói xem huynh không giúp thì thôi đi, huynh còn… giúp tận nơi. Này… Rốt cuộc huynh là đại ca của Chu Phú

    Hay là đại ca của ta? Trong mắt đệ trừ tiền ra, còn có điều gì khác không nữa không? Không có. Đại ca. Nếu không phải ta thừa kế việc làm ăn của Long gia, Long gia chúng ta có thể được như này sao? Lão tam.

    Lão tam chính là một tên bại gia tử. Đại ca dựa vào chút bổng lộc đó của triều đình, có thể nuôi sống Long gia chúng ta sao? Ta nói một câu đệ cãi mười câu. Rốt cuộc ai mới là đại ca? Đại ca, huynh bảo vệ gia đình và quốc gia,

    Nhị ca kiếm tiền nuôi cả nhà, đều vất vả. – Đệ im miệng. – Đệ im miệng. Có người bẩm báo đêm qua Sử đại nhân có tiếp kiến Sư Bá Âm. Đệ có biết hai người họ nói chuyện gì không? Không biết. Cho dù có biết

    Ta cũng sẽ không hiếu kì việc riêng của khách. Xem ra ta chỉ có thể đi Sử gia một chuyến, mới có thể hỏi rõ được tình hình. Ta khuyên ngươi đừng có không biết lớn nhỏ với ta, nếu không chính là đại bất kính với thái hậu nương nương.

    Ngươi cũng chỉ hung hăng được lúc này, những chuyện sau này sợ là Nhị gia hai trăm lượng cũng không dàn xếp ổn thỏa được. Ta nhớ đến một người, vô cùng khả nghi. Ai? Cư Mộc Nhi. Cô nói rất đúng. Ta đúng là tức giận đến hồ đồ rồi.

    Hôm đó, an nguy của thái hậu do Long Nhị toàn quyền phụ trách. Có sát thủ đến tất nhiên là do hắn thất trách. Vì thế tổn thất Đệ Nhất Lâu của ta đương nhiên Long gia của hắn phải bồi thường mới đúng. Đúng vậy, vậy huynh còn không nhanh tính xem?

    Được được được. [Long Dược, tên gian thương nhà ngươi,] [lần này cho ngươi bồi thường đủ.] Đây là nghìn lượng bạc đó. Huynh yên tâm, Mộc Nhi nhất định sẵn lòng làm chứng. Vô cùng cảm kích. Thái hậu nương nương, Sử Trạch Xuân đại nhân cầu kiến.

    Vi thần thỉnh an thái hậu nương nương. Mau bình thân. Tạ thái hậu. Không biết hôm nay Sử đại nhân cầu kiến là vì chuyện gì? Khởi bẩm thái hậu, vi thần to gan, thật sự có một việc quan trọng, xin thái hậu làm chủ. Thực ra năm đó,

    – Sư Bá… – Nương nương, Thư quý phi đến. Thần thiếp thỉnh an thái hậu nương nương. Mau đứng lên. Ngồi đi. Tạ thái hậu nương nương. Không biết thần thiếp đến có đúng lúc không, quấy rầy thái hậu nương nương và Sử đại nhân bàn chuyện?

    Sử đại nhân chỉ là đi ngang qua đây, đến chào hỏi một tiếng. Nếu không còn chuyện gì, Sử đại nhân cáo lui trước đi. [Thư quý phi nhất định là vì chuyện của Sư Bá Âm mà đến.] [Xem ra ta nhất định phải thử xem rồi.] Thái hậu.

    Vi thần có tội. Thần đã giấu phổ cũ của triều đại trước làm của riêng. Phục Hy phổ. Phục Hy phổ? Đây chính là di vật của Đường chủ Lý Ngọc trước đây. Nghe nói bên trong cầm phổ này có cất giấu kho báu to lớn.

    Chỉ là người hậu thế có được cầm phổ này, không ai phá giải được điều bí mật trong đó, hơn nữa còn chết oan uổng. Năm đó, thứ Sư Bá Âm hao tổn tâm sức có được cũng chỉ là đoạn chép tay còn thiếu của Phục Hy phổ.

    Không biết bản chính trong tay Sử đại nhân từ đâu mà có? Bản phổ này là thần tịch thu từ chợ đen mà có. Những người trước đây có được bản phổ này đều bị chết oan uổng. Nên thần dốc lòng thờ cúng bản phổ này, để giải trừ tà khí.

    Đến bây giờ mới có thể đem bản phổ này dâng lên thái hậu. Chỉ sợ Sử đại nhân là có dụng ý khác. Lẽ nào lần này Sư Bá Âm hồi kinh chính là vì có được Phục Hy phổ? Lòng say mê của Sư Bá Âm đối với bản phổ này,

    Thiên hạ đều biết. Nên thần vội vàng tiến cung, bẩm báo thái hậu. [Quán trọ Kim Long] Phục Hy phổ? Thông tin này chính xác không? Nhị ca, Phục Hy phổ này không hề tầm thường. Chẳng trách Sư Bá Âm này mạo hiểm về kinh, chắc chắn là vì cầm phổ này.

    Xem ra Sử đại nhân này cũng là bị ép buộc. Thay vì để tên Sư Bá Âm này cướp mất Phục Hy phổ, chi bằng ông ta lấy nó làm quà dâng lên thái hậu. Như vậy, còn có thể nhận được tán thưởng từ thái hậu. Quả là một công đôi việc.

    Không nhìn ra Sử đại nhân là người giảo hoạt như vậy. Ngang tài ngang sức với Nhị ca mà. Có điều, việc này đã dính đến thái hậu, lão tam, đệ đi chuẩn bị quà quý trọng, ta muốn tự mình đi. Đợi đã. Tiền rượu. Huynh… [Sử phủ] [Hậu Đức Truyền Gia]

    Thái hậu nương nương vẫn là lần đầu tiên coi trọng lễ vật người khác tặng như thế. Xem ra Sử đại nhân rất được nương nương coi trọng rồi. Nhận được sự nâng đỡ của nương nương,

    Hạ quan đã ra lệnh cho Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu chuẩn bị rượu và thức ăn ngon rồi. mời sứ giả vào trong sảnh ngồi nghỉ ngơi. Sử đại nhân quả là người phong nhã. Vậy tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh. Mời. [Khách Tự Tuyết Lai] Long Dược.

    Ngọn gió nào đưa Chu đại quan nhân đến quán trọ của Long gia chúng ta vậy? Muốn cho cá ăn không? Một nghìn lượng bạc. Một đồng cũng không được thiếu. Một nghìn lượng bạc? Tổn thất của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu. Những thứ tổn thất do thích khách hành thích thái hậu,

    Ngươi là người giám sát, cho nên ngươi phải đền. Còn ta là người làm chứng. Ta có người làm chứng. Lần này ngươi không chối được đâu. Cư cô nương. Chu đại quan nhân, tiền này sợ rằng khó đòi. Tiền này nếu như đòi rồi, sợ là khó bảo toàn tính mạng.

    Cư cô nương, lúc nãy cô đâu nói như vậy? Vừa nãy ta chưa suy nghĩ kỹ. Bây giờ nếu mà truy cứu ấy… Huynh nghĩ xem, chuyện thái hậu đến Đệ Nhất Lâu, Nhị gia phụ trách việc này, hắn hoàn toàn có lí do nghi ngờ

    Là huynh cấu kết với thích khách mưu sát thái hậu. Đây rõ ràng là nói bậy. Chu đại quan nhân. Một nghìn lượng bạc này, Long mỗ ta cũng không phải không trả được. Chỉ là, chuyện này mà làm lớn lên truyền đền chỗ thánh thượng

    Việc làm ăn của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu e rằng… Ngươi… Long Dược, ngươi bắt nạt người quá đáng. Muốn cho cá ăn không? Chu đại quan nhân. Long Dược. Nếu không tuân thủ những điều ngươi vừa nói, ta nhất định sẽ không để yên đâu. Cư cô nương.

    Đại ca ta đang chuẩn bị tìm cô hỏi chuyện, cô còn không cùng ta đi Sử phủ? [Sử phủ] Đây chính là Nhị gia Long gia, đã trình quý phủ thiệp bái phỏng trước đó, cầu kiến Sử đại nhân. Làm phiền ngài thông báo một tiếng. Lão gia sớm có dặn

    Hôm nay không tiện gặp khách, xin Nhị gia lượng thứ. Này… Gia, này… Nhị gia, bản lĩnh của ngươi đâu? Đi theo ta. [Thiên vương che địa hổ.] Mèo con bắt chuột. Nhị gia. Trừ quà quý trọng ra, đệ phải giúp ta một việc. Vẫn còn à? Muốn vào Sử gia này,

    Chắc chắn không hề dễ dàng. Vì thế phải làm chuẩn bị hai bên. Điều đầu tiên, đưa thiệp bái phỏng, từ cửa chính vào. Nếu cách này không qua, vậy thì hối lộ cho gia nô của Sử gia, đi cửa sau. Nhị ca, huynh là muốn lẻn vào Sử gia

    Trộm cầm phổ à? Ta à… chính là muốn chép một bản, tuyệt đối không có ý định ăn trộm. Này thì có khác gì đâu? Vì vậy, ta mới nói phải chuẩn bị hai bên. Hai trăm lượng. Hai trăm lượng? Không phải đã nói một trăm lượng sao?

    Ngươi cướp giữa ban ngày à? Lúc đầu đã nói xong với Tam gia rồi. Một tay giao tiền, một tay mở cửa. Lão tam tên bại gia tử này, xem ta trở về xử lý hắn như thế nào? Nhị gia, đây là có muốn vào nữa không? Ta… Đợi một chút,

    Một người hai trăm lượng, hai người bốn trăm lượng. Ngươi rõ ràng là lên giá tại chỗ. Nếu Nhị gia không nỡ, vậy thì không làm nữa vậy. Ngươi là kiểu người gì vậy? Ngươi có tin ta vạch trần ngươi với Sử đại nhân không? Vậy ngươi không cho ta vào,

    Cũng phải trả lại tiền cho ta chứ. Đều là tại cô. Nếu không phải tại cô, ta đã đi vào rồi. Nhị gia. Mượn túi tiền của ngươi dùng một chút. Cô đây là làm gì? Đường đường Long Nhị gia, mấy trăm lượng bạc mà thôi, có đến mức đó không?

    Ta không phải quan tâm vấn đề tiền. Không phải. Ta cũng quan tâm đến tiền, nhưng… nhưng túi tiền đó nó là đặc biệt đặt làm đó. Một túi tiền rách có thể đựng bao nhiêu tiền? Về ta đến cho ngươi mười cái tám cái đựng đủ.

    Cô căn bản là không hiểu nghệ thuật. Nhị gia, cái này… Đưa tay ra đây, cô cũng đưa tay ra đây. Còn muốn vào nữa không? Nhanh. Ngươi đây là ý gì? Lúc đầu đã nói là một người, bây giờ thành hai người, lỡ Sử phủ xảy ra chuyện gì,

    Tiểu nhân không đảm đương nổi. Vẫn là xin hai vị lượng thứ. Cùng vào, cùng ra. Đi thôi. Nếu đã tới thì cứ an tâm ở lại, chúng ta phải hết sức tra một vòng. Cô kéo bên kia. Vào. Ta là đến tìm sư phụ.

    Chúng ta tự lấy những gì mình cần, không can thiệp nhau. Chúng ta bây giờ bị khóa cùng một chỗ, làm sao có thê lấy thứ mình cần, không can thiệp nhau? Hơn nữa, là Long mỗ ta bỏ tiền ra, lại mạo hiểm đưa cô vào Sử phủ,

    Vậy đương nhiên phải tìm Phục Hy phổ trước, rồi mới tìm sư phụ của cô rồi. Qua đây. Nhanh lên. Ngươi nói Phục Hy phổ độc nhất vô nhị, thật sự đang ở nhà Sử đại nhân sao? Cô không nghĩ xem tại sao sư phụ cô đến Sử gia,

    Tại sao ông ấy mạo hiểm tính mạng để đến kinh thành? Đó không phải là vì tìm Phục Hy phổ sao? Sư phụ ta tại sao quay lại kinh thành, ta không biết. Nhưng một người giàu có như Nhị gia, lại muốn ta tìm cầm phổ cho ngươi.

    Lẽ nào Nhị gia không am hiểu âm luật à? Ai nói ta không am hiểu âm luật? Mỗi cái ở đây đều bọc một cái túi vải, ta làm sao biết cái nào là Phục Hy phổ? Ngươi đừng phí công vô ích nữa. Ta nghe sư phụ nhắc qua, biết sơ qua.

    Ta khẳng định ở đây không có Phục Hy phổ. Nếu đã không có Phục Hy phổ, Nhị gia thì cùng ta đi tìm sư phụ đi, đi thôi. Cái này thì sao? Dựa vào khứu giác nhạy bén trong nhiều năm buôn bán của ta, Phục Hy phổ chắc chắn ở đây.

    Cô xem ở đây, sàn cao ba bậc, xà ngang sát đỉnh. Rõ ràng là vị trí không tốt, nhưng Sử đại nhân lại đem bố trí làm thư phòng. Cô nhìn bốn phía xem, đều là treo âm dương ngũ hành, bùa hộ thân. Vậy chứng minh nơi này, ẩn chứa điều bí mật.

    Cho dù ngươi nói không sai đi nữa, ta cũng không có bất kì hứng thú gì với Phục Hy phổ. Ta chỉ muốn tìm sư phụ. Ta muốn tìm cầm phổ. Ta muốn tìm sư phụ. Ta muốn tìm cầm phổ. Ta muốn tìm sư phụ. Ta muốn tìm cầm phổ.

    – Ta muốn tìm sư phụ. – Tìm cầm phổ. Ta… Tìm cầm phổ. Tìm thấy rồi. Đừng chắn ánh sáng của ta. Thời gian không còn sớm nữa, tại hạ còn phải hồi cung phụng chỉ. Chư vị xin đợi một lát, hạ quan đi lấy cầm phổ ngay.

    Có thích khách, có thích khách. Có thích khách? Chuyện này… [Hậu Đức Truyền Gia] Chuyện này… Sử Trạch Xuân, giao Phục Hy phổ ra đây. Mọi người lui xuống hết. Đao kiếm không có mắt, miễn làm bị thương người vô tội. Vâng vâng. Đại nhân. Nhị gia lại xem không hiểu,

    Sao còn tỏ vẻ say mê vậy? Ta có khả năng xem qua là nhớ. Cầm phổ hiếm thấy trong truyền thuyết này, cũng không có gì đặc biệt mà. Cô không sao chứ? Chúng ta mau rời khỏi đây. Đi. Cô sao thế? Đau đầu. Mắt? Xem ra khói vừa nãy có độc.

    Không được, mau đi tìm đại phu. Đi. Sư phụ. Mộc Nhi. Sao con lại ở đây? Nói ra thì dài, mắt Cư cô nương trúng độc rồi. Trúng độc? Sử đại nhân, xin hãy giao thuốc giải ra. Các ngươi đã đi thư phòng? Đồ đâu? Ở thư phòng sao? Mau đi.

    Mộc Nhi giao cho ngươi. Được. Sư phụ. Lời của sư phụ cũng không nghe nữa sao? Đợi ta xong việc lại đến tìm con. Nhanh chóng tìm đại phu. Được. Đi thôi. [Sử phủ] Đây là âm thanh gì vậy? Âm thanh gì? Phải đó, ngươi cũng nghe thấy à?

    Lẽ nào đây chính là âm thanh của Phục Hy cầm trong truyền thuyết? Không hay rồi. Sao vậy? Cháy rồi, cháy rồi. Cháy rồi, mau dập lửa. Cháy rồi. Nhanh nhanh nhanh, nhanh đi xem xem. Gia. Mau đến giúp, cháy rồi. Đột nhiên sao lại cháy rồi?

    Không được, sư phụ còn ở bên trong. Ta phải đi cứu ông ấy. Này. Mắt của cô đã trúng độc rồi, không chịu nổi kích thích của ánh lửa đâu. Hơn nữa, nếu kính trọng sư phụ của cô, thì nên nghe lời ông ấy, không được hành sự cố chấp.

    Bây giờ cô đi vào, không những không cứu được, mà còn liên lụy ông ấy. Không được, sư phụ vẫn còn ở bên trong, ta bắt buộc phải quay lại. Nhị gia, ta không muốn liên lụy ngươi. Được rồi, ta thực sự sợ cô rồi. Lý Kha, gọi đại ca ta. Vâng.

    Sư phụ. Xảy ra chuyện gì vậy sư phụ? Đừng qua đó. Sư phụ, người rốt cuộc giấu con chuyện gì? – Sẽ không đâu. – Cư cô nương. – Đừng qua đó. – Sẽ không đâu. Sư phụ. – Buông ta ra. – Đừng qua đó. Ông ấy… Ông ấy… Ông ấy…

    Sử đại nhân. Sử đại nhân! Sư phụ ta sẽ không giết người. Nhị gia. Đừng qua đó. Ngươi mau nói với Long đại nhân, – sư phụ ta sẽ không giết người đâu. – Cô bình tĩnh một chút. – Sư phụ ta sẽ không giết người, – Đừng kích động.

    – ngươi mau nói với huynh ấy. – Cô bình tĩnh một chút. Bắt lấy. – Vâng. – Không. Không! Sư phụ ta sẽ không giết người đâu. – Đừng qua đó. – Sư phụ ta sẽ không giết người đâu. Sư phụ, sư phụ! [Gia Ý cung] Thật không ngờ

    Sư Bá Âm ba lần bốn lượt dựa vào huyết mạch Đại Thông hẹn gặp, lại là muốn lợi dụng ai gia để giành lấy Phục Hy phổ. Bây giờ còn dính dáng đến cả nhà Sử gia, phảm phải tội lớn tày trời như vậy, thực sự không thể nào tha thứ.

    Chuyện này chưa thể kết án, vẫn còn có nhiều điểm nghi vấn. Nếu bây giờ định tội giết người của Sư Bá Âm, chỉ e là còn quá sớm. Sao? Lẽ nào Long đại nhân còn có cách nhìn khác? Nếu có cơ hội

    Hạ quan thật muốn tự mình thẩm vấn Sư Bá Âm, điều tra rõ chân tướng. Sư Bá Âm ở Sử gia phát điên, giết người như kiến bao nhiêu người tận mắt chứng kiến, chuyện này lẽ nào còn có thể giả? Sự thật đã bày ra trước mắt,

    Chuyện này không cần bàn thêm nữa. Ai gia đã hạ lệnh tha cho đồ đệ Cư Mộc Nhi của Sư Bá Âm vô tội, đã là khai ân rồi. Những chuyện khác giao cho Thư Bác quyết án đi. Long đại nhân nếu không còn chuyện gì, thì lui xuống trước đi.

    Thái hậu nghĩ kĩ lại. Nếu Sư Bá Âm khi đó thực sự chỉ vì Phục Hy phổ mà đến, việc gì phải làm to chuyện như vậy? Và việc gặp thái hậu ngoài cung, bố trí phòng ngự khắp nơi chỉ sợ người khác biết. Ngoài ra, lần này thái hậu xuất cung,

    Đến cùng lại là ai hạ độc thủ, trong đó có rất nhiều điểm đáng ngờ. Nói cách khác, nếu chân tướng phía sau thực sự liên quan đến huyết thống Đại Đồng, vậy Sư Bá Âm bị xử tội là đang trúng kế của kẻ gian.

    Kẻ địch là muốn đối với những người biết rõ tình hình diệt cỏ tận gốc. Lời của Long đại nhân rất có lí, điều tra theo những gì ngươi vừa nói. Vâng. [Long phủ] Đại ca. Huynh nói lời gì đi. Đệ có quấy rầy cũng không giải quyết được gì.

    Đây là mệnh án triều đình, không thể tiết lộ nửa lời. Đệ hãy bỏ suy nghĩ đó đi. Đại ca, lời này sai rồi. Trước khi chuyện này xảy ra ta cũng đã từng đi Sử gia, trong lúc Sư Bá Âm giết người, ta đã xuất hiện ở hiện trường.

    Ta hỏi đại ca chính là để yên tâm thôi. Năm đó, Thư quý phi vì Sư Bá Âm đàn một khúc nhạc mà sảy thai, đau đớn mất đi hoàng tử trong bụng. Bây giờ ông ấy vừa hồi kinh, thánh thượng còn chưa giải quyết vụ án cũ

    Ông ấy lại gây ra vụ án diệt môn như vậy, sao có thể còn đường sống? Chuyện này, đệ trốn được bao xa thì trốn. Hiểu rồi. Hiểu? Đệ hiểu rồi còn giữ Cư Mộc Nhi đó ở lại trong phủ? Chuyện này chắc chắn không tránh khỏi liên quan đến cô ấy.

    Này… Cư cô nương cô ấy trúng độc hôn mê không tỉnh, ta cũng không thể thấy chết không cứu. Đại ca không phải quá lo đâu. Đệ không thừa nước đục thả câu, đã là một chuyện công đức rồi, còn cứu người. Không ngờ, ta trong lòng đại ca,

    Lại quá quắt như vậy. Nói gì mà tình nghĩa huynh đệ, xem ra đều ra giả. Đệ bớt dùng chiêu này, tóm lại nếu Cư cô nương tỉnh rồi, thì mau chóng tiễn cô ấy đi, đừng để bản thân rước lấy phiền phức. Thảo dân tuân lệnh. Dù sao có bệnh trị bệnh,

    Hết bệnh thì tiễn người. Thật sự đi rồi? Nhị gia, ngươi mà cũng có thể ngã trên đất bằng à? Được chỉ giáo rồi. Ta là mất tiền mời một tên lang băm nhỉ, rõ ràng nói là trúng độc có thể dẫn đến bị mù,

    Cô, sao cô còn có tinh thần như vậy? Rõ ràng không có dấu hiệu của trúng độc. Mộc Nhi không còn gì đáng ngại, đa tạ Nhị gia quan tâm. Đúng rồi Nhị gia. Ngươi có biết tình hình sư phụ ta như thế nào không?

    Ông ấy à, bị nghi giết người, bị triều đình bắt giam rồi. Sự thật không thể như thế này được. Ta cũng cảm thấy có chút kỳ lạ. Nhị gia cũng cho rằng như vậy sao? Lúc trước Mộc Nhi còn hiểu lầm Nhị gia,

    Không ngờ Nhị gia vẫn bằng lòng tin tưởng ta. Vụ án này chắc chắn có nội tình, Mộc Nhi không tiện ở lại lâu. Đa tạ Nhị gia trượng nghĩa cứu giúp. Chậm đã. Ta để hạ nhân sắc thêm một thang thuốc, cô uống xong hãy đi. [Vị Long Nhị gia này,]

    [cũng không đáng ghét như vậy.] Cư cô nương sắp phải đi rồi, huynh còn ở đây viết cầm phổ? Là tự cô ấy muốn đi, có liên quan gì đến ta? Nhị ca của đệ anh dũng cứu người, trước sau vẹn toàn, đó đã là rất có đạo nghĩa rồi.

    Cầm phổ này chính là báu vật tuyệt thế. Bây giờ một ngọn lửa đã hủy đi nó, đó là sự tổn thất của người trong thiên hạ. May mà nhị ca đệ có thể xem qua là nhớ, bằng không có bao nhiêu người vì điều này mà thương tiếc chứ?

    Nhưng mà nhị ca, dẫu sao Cư cô nương này là cùng huynh trộm cầm phổ mới bị thương đó. Huynh nhẫn tâm để cô ấy đi? Đệ thì hiểu gì? Cư cô nương này mắt trúng độc, đại phu nói sợ là có thể bị mù.

    Cô ấy không việc gì là tốt nhất. Nhưng nếu cô ấy ở lại trong phủ, sau này xảy ra chuyện gì đệ có đền được không? Thì ra nhị ca là sợ tốn tiền à? Nhưng huynh đừng quên hoàng thượng hạ lệnh đại ca phá án trong vòng ba ngày,

    Bằng không sẽ bị phạt đánh đó. Sao ta quên được? Chỉ trách ta đi vội quá, không nhìn rõ phía sau. Nhị ca, rốt cuộc huynh có nghe ta nói không vậy? Đại ca còn không vội, đệ vội cái gì? Đại ca thân là chỉ huy của Ô Kim vệ,

    Trợ thủ đắc lực của hoàng thượng, huynh ấy giám sát các quan lại đã đắc tội bao nhiêu người rồi. Hoàng thượng trách mắng huynh ấy, thực tế là bảo vệ huynh ấy. Đại ca sẽ không có chuyện gì đâu. Nhưng như đại ca nói, Cư Mộc Nhi ở lại trong phủ,

    Mới là một phiền phức. Nhưng người là do huynh dẫn về, huynh cũng không thể mặc kệ không quản được? Ta cứu cô ấy đã là tận tình tận nghĩa rồi. Tiền một thang thuốc ta cũng không lấy của cô ấy. Cư cô nương, sao cô lại ở đây?

    Cư cô nương, cô đừng hiều lầm, Nhị ca ta không có ý xấu đâu. Đa tạ Tam gia, huynh không cần phải giải thích nữa. Nhị ca ta trừ cứu tiền ra, vẫn là lần đầu tiên cứu người. Trong thời gian cô nương hôn mê, huynh ấy…

    Ta nói sao đệ lại nhiều lời như vậy? Không phải, ta… Im miệng. Thì ra cầm phổ mới là mục đích chân chính của Nhị gia. Ta cũng đâu có giấu diếm? Ta vẫn còn một việc, muốn nói với Cư cô nương. Hôm đó chỉ huy đội quân Ô Kim vệ,

    Chính là đại ca ta. Chẳng trách, hai chúng ta là nhân chứng sống của vụ án này, lại không nhận bất cứ sự thẩm tra nào. Thì ra là huynh đệ tình thâm. Cư cô nương không phải muốn đi sao? Xin mời. Phục Hy phổ này,

    Hình như là báu vật dâng lên thái hậu nương nương. Nhị gia trộm học thuộc lòng, giấu làm của riêng, cũng là tội chết. Lẽ nào không sợ ta vạch trần ngươi sao? Cư cô nương cứ việc công bố tin này, ta muốn xem xem trên dưới kinh thành này

    Rốt cuộc người tin Long mỗ ta nhiều hơn, hay là người tin Cư cô nương nhiều hơn. Mộc Nhi lời nói không trọng lượng, tất nhiên là uy danh của Nhị gia cao. Nhưng không biết Nhị gia có từng nghe qua một câu gọi là chỗ cao không chịu được lạnh.

    Trong kinh thành này rốt cuộc có bao nhiêu người đang đợi xem chuyện cười của Nhị gia đây? Nếu Nhị gia không sợ vậy chúng ta lấy chuyện này đi thử lòng người? Cư cô nương cho rằng như vậy là có thể đe dọa được ta?

    Hôm đó chuyện lấy cắp cầm phổ ở Sử gia, cũng có phần cùa Cư cô nương. Danh tiếng của Long mỗ ta dĩ nhiên quan trọng, nhưng cũng không dễ dàng có thể bôi nhọ. Ta, nhiều nhất là mất mấy đơn buôn bán, nhưng Cư cô nương thì khác.

    Nếu chuyện lấy cắp cầm phổ thêm vào vụ án giết người của sư phụ cô, thì động cơ này vừa hay phù hợp. Nếu như vậy, án diệt môn Sử phủ cùng với án sư phụ cô giết người chính là sự thực ván đã đóng thuyền rồi.

    Vậy ta cứ muốn phá bỏ tấm ván này, chứng minh sự trong sạch cho sư phụ ta. Đúng rồi, Nhị gia đi đâu cũng là người thắng cuộc, nhưng Mộc Nhi dám khẳng định, không bao lâu nữa, Nhị gia sẽ phải cầu xin Mộc Nhi.

    Nếu thật đúng như những lời Cư cô nương nói, Long mỗ nhất định dâng lên tam sinh ngũ súc*, [Tam sinh ngũ súc là những loài vật để dâng lên thần linh hoặc làm sính lễ.] quỳ xuống mời Cư cô nương. [Khôn điện] Vốn nghĩ rằng

    Ngươi sẽ không đặt chân đến kinh thành nửa bước, không ngờ nhiều năm không gặp sẽ gặp lại nhau tại đây. Ngươi thực ra không nên quay về. Bi kịch của Sử gia làm người ta thật đau lòng. Ly rượu này coi như để kính cố nhân đi.

    Ngươi cuối cùng cũng rơi vào tay ta rồi nhỉ? Ta sớm đã phái người âm thầm điều tra hành động của ngươi. Chỉ là không ngờ rằng ngươi tự chui đầu vào lưới. Ban đầu ngươi mượn danh nghĩa thưởng thức một đoạn Phục Hy phổ hại Thư quý phi

    Mất đi long thai trong bụng. Sau đó ta điều tra kĩ càng là trúng độc. Đáng hận là lúc đầu ta không có bất cứ bằng chứng rõ ràng nào có thể kết tội ngươi. Thái hậu lại cố gắng bảo vệ ngươi, mới để ngươi có cơ hội trốn thoát. Vì ngươi.

    Thư quý phi sau này không có cách nào sinh con nữa. Hoàng thượng! Ái phi! – Hoàng tử! – Nương nương. Nương nương. Cho dù có đến chân trời góc biển, ta cũng phải bắt ngươi nợ máu trả bằng máu. Thư gia quả nhiên có thù tất báo.

    Đây là một món quà mọn Thư quý phi tặng ngươi. [Long phủ] Gia, ngài xem. Rốt cuộc là người nào dám gây sự ở Long gia chúng ta? Lý Kha. Ngươi nói. Là Cư cô nương xúi giục, cô ấy bảo ta viết. Có điều cô ấy nói rồi,

    Chỉ cần viết hai chữ này, Gia, ngài sẽ khen thưởng. Ngươi cái tên đầu gỗ, bình thường gia đối xử tệ với ngươi sao? Ngươi… Không không không, không có không có. Nhưng ngươi nói chữ này là ngươi viết? Vậy ngươi có biết thâm ý trong đó không? Không biết.

    Không biết Nhị gia có suy nghĩ gì? Phí lời. Cái này vừa nhìn chính là ký tự của cầm phổ. Chỉ là nó làm hỏng mất hai tấm lụa thượng đẳng của gia. Vậy tiền này, khấu trừ từ lương của ngươi vậy. Không phải, gia. Gia… Gia, có phát hiện gì?

    Đây là cầm phổ của Phục Hy phổ. Mà hai kí hiệu này vừa hay là thứ ta thiếu. Còn thực sự để Cư Mộc Nhi này nói trúng rồi. Nhị ca. Tìm ta có chuyện gì? Tam đệ, bình thường nhị ca đối xử với đệ không tệ, mượn đệ mấy con bò, dê,

    Đệ chắc sẽ không nhẫn tâm từ chối nhị ca chứ? Lần trước tặng quà, huynh đã lấy mất linh chi ngàn năm từ chỗ ta rồi, còn chưa trả kìa. Sao hôm nay lại mượn nữa? Tam đệ à, đệ hành tẩu giang hồ nhiều năm, luôn miệng nói đạo nghĩa huynh đệ.

    Thế mà hôm nay, cách đối đãi huynh đệ ruột này của đệ, đệ khiến ta thật thất vọng. Được rồi, vậy thì một con bò, hai con dê, không thể nhiều hơn nữa. Thêm hai con gà, hai con ngựa nữa. Đủ rồi. Lý Kha, ngươi mau chuẩn bị một chút,

    Chúng ta đến tận nhà bái kiến. Đi bái kiến tổ tông. [Hôm nay tạm nghỉ] Con còn mài nữa thanh kiếm này sẽ biến thành kim thêu rồi. Con đã không nghỉ ngơi cho tốt mấy ngày rồi, cũng không ăn cơm đàng hoàng. Cứ như vậy thân thể con làm sao chịu nổi?

    Đừng mài nữa, đi! Đi ăn cơm với ta. Cha. Con nên làm gì, không nên làm gì trong lòng con tự có tính toán. Tiểu tổ tông của ta ơi, chuyện này đều đã qua rồi, với thân thể nhỏ bé này con có thể làm gì?

    Cha sợ nhất chính là sự cố chấp của con. Tại sao con không ở Long gia thêm mấy ngày? Bây giờ trong thành người người nguy hiểm, việc buôn bán của quán rượu chúng ta cũng không tiếp tục được nữa rồi. Con không thể sống yên ổn một chút cho ta sao?

    Cha, người không biết. Vị Long Nhị kia là người trong ngoài không giống nhau, là một tên tiểu nhân vô cùng gian trá. Ta mặc kệ Long gia như thế nào. Bây giờ quan trọng nhất là con và Sư Bá Âm bắt buộc phân rõ giới hạn.

    Làm người không thể như thế này, một giọt ân tình phải báo đáp bằng cả một dòng suối. Bây giờ ta lo lắng nhất là an toàn của con gái ta. Rốt cuộc ai là cha ruột của con? Cha, người yên tâm, cái này trước lúc mẹ mất đã nói rõ rồi.

    Con, chỉ có một cha ruột là người, không thể là giả được. Nha đầu thối, đến giờ còn đùa với cha con. Lão Cư, lão Cư. Có một nhóm người nói nói là đến nhắm vào quán rượu Cư gia. Ngài mau đi xem xem, cũng không biết là xảy ra chuyện gì.