[VIETSUB] Mật Mã Đen Trắng – Tập 17 | Vương Tử Kỳ, Điền Vũ, Tô Hiểu Đồng | WeTV

    Đây là những thứ anh rể em đã chuẩn bị trước cho mình. Em có biết tại sao chị lại lấy anh ấy không? Vì chị họ Cổ. Chị, chị có thể tìm được bố, đúng không? Anh rể em chưa từng cho chị gặp ông ấy. Na Na, còn một việc nữa.

    Có lẽ cậu gặp rắc rối rồi. Ông ấy sao thế ạ? Có một người đàn ông gọi điện thoại cho cậu, gọi ông ấy là kế toán già. Ông ấy nghe điện thoại xong thì đi ra ngoài rồi. Đến bây giờ vẫn chưa liên lạc được.

    Có phải chị có thông tin liên lạc của A Khố không? Đưa số điện thoại của anh ta cho em. Na Na. Đưa em. Alo, Na Na hả? Cậu tôi lái xe ra ngoài ngay trong đêm, bây giờ tôi không liên lạc được với ông ấy.

    Người gọi ông ấy đi gọi ông ấy là kế toán già. Anh có biết hắn là ai không? Hắn muốn làm gì? Là Bùi Ngân của Sói Tây Bắc. Hắn và cậu của cô có mâu thuẫn sâu sắc lắm. Ông ấy đi một mình hả? Anh có thể cứu cậu tôi không?

    Na Na, chuyện này cô phù hợp hơn tôi đấy. Tôi? =Mật Mã Đen Trắng= =Tập 17= Alo. Đại ca, bây giờ anh sao rồi? Chính cậu đã hại Tiểu Quý đúng không? Không phải. Là Thai Dũng Trung ở Hán Bắc. Nghe nói các anh em trong nhóm áo đen bị hắn xử lý hết rồi. Anh có biết cậu ta làm nghề gì không? Anh… anh… anh cần cậu ta làm gì? Đại ca, chúng ta dành thời gian gặp nhau đi. Cục trưởng Thai, đây là vị trí cuối cùng của Nhất Hàn trước khi tín hiệu biến mất. Cục trưởng Thai, em dẫn người đi xem sao nhé. Đường Tiểu Khang quá vắng người, triển khai tìm kiếm rất dễ bị phát hiện. Cậu đưa đại đội 1 qua đó trước,

    Cố gắng đừng để mục tiêu phát hiện. Xảy ra chuyện gì thì cứu người trước. Rõ. Cậu từng gặp Cổ Mộc Lam? Được đấy. Thằng con rể lớn vừa chết, lại có thêm một thằng con rể út. Nhưng cậu phải biết rằng con gái của nhà họ Cổ đều khắc chồng.

    Cậu có gánh được không? Đúng là tôi từng gặp con gái của ông ta, nhưng chúng tôi còn chẳng phải là bạn bè. Còn chẳng phải là bạn bè? Nói điêu. Từ Kalisa đến đây xa xôi vạn dặm, đến đây gặp cậu. Sau khi cậu xảy ra chuyện

    Lại nghĩ mọi cách cứu cậu. Là thích cậu hay là có việc cần nhờ cậu? Ông cũng có việc cần nhờ tôi đấy thôi. Ông ta cho cậu xem rồi? Tôi không giải mã được. Thằng ranh con, dám lừa tôi. Nếu Cổ Mộc Lam êm đẹp,

    Căn bản ông ta không cần dùng đến bản mã. Có thể tự dẫn người đi đào kho báu, tại sao còn tìm cậu? Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu cậu đã xem một nửa thì cậu sẽ biết toàn bộ nội dung mật mã,

    Cậu còn đi qua đi lại chỗ này làm gì. Đã nói rồi, tôi không giải mã được. Vả lại, tôi cũng không có tài năng xem qua là nhớ. Bản mã này đã ở trong tay ông bao nhiêu năm trời, ông có viết được ra không? Dù không nhớ

    Thì cũng phải có chút ấn tượng chứ nhỉ? Nào, viết hết những gì cậu nhớ được ra cho tôi. – Sao rồi? – Đội trưởng Trình. Anh xem này. Đội trưởng Trình, anh xem này. Mục Thiếu Bạch đã liên lạc với người này vào lúc 9h 36 phút,

    Là một số điện thoại có trong danh bạ nhưng chưa từng liên lạc. Hiện giờ điện thoại đã tắt máy, tạm thời chưa tra được vị trí. Mục Thiếu Bạch còn số điện thoại khác không? Còn. Đây là số điện thoại ở văn phòng của ông ta

    Và lịch sử cuộc gọi gần đây của ông ta. Nghe lén tất cả các cuộc điện thoại của ông ta. Chỉ cần vị trí di chuyển thì cậu báo cho tôi ngay. Rõ. Cái này nghĩa là gì? Đồng bạc. Nói thật thì tôi cũng không nhìn ra. Thế này đi.

    Đợi tôi mang về cho mẹ cậu xem, nếu không khớp thì cậu hại cô ấy rồi đấy. Được. Có chuyện này tôi rất tò mò. Nếu có một ngày sự thật đập ngay trước mặt cậu, mẹ cậu và tôi đúng là đồng bọn, cậu sẽ bắt cô ấy chứ?

    Tôi đến tìm bà ấy, không phải đến bắt bà ấy. Đã xác định được vị trí chưa? Đợi tôi chút, chi đội trưởng Đoàn. Ra rồi. Ngồi vững nhé. Tiểu Phi, tôi hỏi cậu một lần cuối cùng, ngôi sao năm cánh được đánh dấu trên bản đồ có phải là

    Vị trí của nhà kho không? Tôi không biết thật. Còn gì giấu tôi nữa không? Không. Được. Vất vả rồi. Cảm ơn cậu. Tin tốt là hiện giờ vợ cậu đang ở bệnh viện, rất an toàn. Tin xấu là đối với tôi mà nói,

    Bây giờ cậu đã hết giá trị lợi dụng rồi. Chỉ có thể nói là thỏa mãn mong muốn trả thù của tôi. Chú Tư, tôi thề tôi đã nói hết những gì tôi biết cho chú rồi. Vậy nên tôi mới bảo đối với tôi mà nói, cậu đã hết giá trị rồi.

    Những tổn thương mà bố cậu để lại cho tôi năm đó, hôm nay, tôi sẽ trả lại đầy đủ. Nào. Nếu hôm nay cậu không đâm cậu ta thì có lẽ nó sẽ đâm vào cổ của mẹ cậu đấy. Đừng đánh nữa. Nào, nào, nào. Chúng ta từ từ nói.

    Y Y đang ở đâu? Cho tôi con xe, thả tôi đi. Cô ta ở bệnh viện ổn thỏa cả mà. Cậu đừng như vậy được không? Cậu bắn chết tôi, lát sau họ lại bắn chết cậu rồi lại bắn chết vợ cậu. Cậu thấy như vậy có vui không? Họ Bùi kia,

    Bây giờ ông xử anh ta, ông đừng hòng biết được một chữ trong bản dịch. Không phải cậu không biết đống ký tự con kiến này à? Hơi phức tạp, cần chút thời gian. Có thể sẽ có cơ hội giải được. Thằng oắt con, cuối cùng cậu cũng chịu nói thật rồi.

    Trả Y Y cho tôi. Tôi đã nói rồi, cô ta đang ở bệnh viện tư nhân, nhanh nhất cũng phải ngày mai mới đến được. Bỏ súng xuống. Bỏ súng xuống. Nào, nào, nào. Bỏ súng xuống. Từ từ nói. Sa Tiểu Phi, bỏ súng xuống. Sa Tiểu Phi, bỏ xuống! Sa Tiểu Phi,

    Tạm thời tôi không giết cậu. Cả cậu nữa, đừng quên lời cậu đã nói. Thế này đi, tôi đưa cậu đi tìm Y Y ngay bây giờ. Nhìn cái bộ dạng của cậu kìa. Sớm muộn gì cũng phải chết trong tay đàn bà.

    Mọi chuyện hoàn toàn vượt khỏi sức tưởng tượng của tôi. Thầy à, ở đây chẳng có động tĩnh gì cả. Em đề nghị xông vào xem thử. Vâng. Xuất phát. Kiều Đan. Chi đội trưởng Đoàn. Tôi ra những chỗ khác xem có ký hiệu này không. Không cần tìm nữa.

    Cậu ấy còn chưa vẽ xong nét cuối cùng. Nhất Hàn. Cảm ơn. Vết thương do súng? Nhanh chóng dọn dẹp hiện trường. Những người khác rút lui. Phẫu thuật ngay. Viện trưởng Mục vất vả rồi. Anh Quý chết rồi. Bây giờ tôi đã… Đừng nói nữa. Tôi là bác sĩ,

    Chỉ có trách nhiệm điều trị, những chuyện khác thì không cần nói với tôi, tôi cũng không muốn biết. Viện trưởng Mục, giám đốc Khương… Anh có muốn điều trị không đây? Ký hiệu mới này có nghĩa là mất kiểm soát, yêu cầu chi viện. Vậy tức là lúc đó nó đã

    Gặp phải vấn đề sinh tử khó ứng phó. – Anh làm gì thế? – Ngoan ngoãn chút đi. Hiểu Uyển, sao con lại đến đây? Con… con mau về đi. Cậu bỏ nó ra. Con đến đây làm gì? Mau về đi. Không phải bố ra sân bay à? Con về nhà trước đi,

    Khi về bố sẽ giải thích với con. Bố, rốt cuộc bố đang làm gì vậy? Con đi về cho bố. Rốt cuộc bố là ai? Đây là con gái ông à? Vợ chưa cưới của Trình Phàn ở Chi đội Hình sự Hán Bắc? Phải. A Khố, anh định làm gì?

    Đằng nào cũng đến rồi, ở lại giúp bố cô một tay đi. Tôi không cần. Anh để nó rời khỏi đây ngay, nếu không tôi từ chối điều trị cho anh. Tôi gọi điện thoại đã nhé. Bây giờ có điều trị được không? Đưa điện thoại cho anh ta đi. Mau, đưa điện thoại cho anh ta đi. Nghe. Biết phải nói thế nào rồi nhỉ? Alo. Không có gì. Ấn nhầm thôi. Em đang ở đâu vậy? Em vừa ra ngoài. Em đưa Tiểu Dã đi học. Lát nói sau nhé. Viện trưởng Mục đâu? Về Kalisa rồi. Từ bao giờ vậy? Chuyến bay lúc 6h sáng. Em còn có việc, tối nói sau nhé. – Đội trưởng Trình. – Đội trưởng Trình. Vị trí của Mục Thiếu Bạch đã di chuyển chưa? Chưa.

    Điện thoại đang mở máy, vị trí sóng vẫn luôn ở nhà của bác sĩ Mục, không hề di chuyển. Lập tức xác định vị trí của Mục Hiểu Uyển. Rõ, thưa thầy. Alo. Đại ca. Bao giờ? Được. Đi đâu thế? Có người muốn gặp riêng cậu. Ai thế? Cổ Mộc Lam. Thầy à, đây là vị trí cuối cùng bác sĩ Mục xuất hiện. Ở quán đồ ăn chín Đại Long, đường Tiểu Khang, thị trấn Hưng Long, Nam Giao. Nhưng điện thoại tắt máy rồi.

    Cô ấy đi thẳng đến đường Tiểu Khang à? Đợi chút. Cô ấy ra sân bay trước, dừng ở đó khoảng 20 phút rồi mới đi đến đường Tiểu Khang. Còn nữa thầy ơi, bác sĩ Mục vẫn luôn đi theo chiếc xe đen này suốt quãng đường. Có camera gần đường Tiểu Khang không?

    Hiện giờ ngoài trục chính đường Nhân Dân ra thì những con đường khác không được bố trí camera. Số điện thoại có trong danh bạ nhưng chưa từng liên lạc kia có động tĩnh không? (Đã định vị) Vừa có tin phản hồi. Là A Khố. Phái hai người

    Đến nhà bác sĩ Mục xem thử. Rõ. Những người khác tập hợp, chuẩn bị xuất phát. Rõ. Mau. Thông báo đại đội 1, lấy nơi Sở Nhất Hàn mất tích làm trung tâm, kiểm tra toàn bộ camera và phương tiện khả nghi trong vòng 10 km,

    Nhanh chóng xác định vị trí của Sở Nhất Hàn, phát hiện điểm đáng ngờ thì báo ngay cho tôi. Rõ. Cục trưởng Thai, nếu không tin tưởng tuyệt đối thì A Khố sẽ không gọi cho Mục Thiếu Bạch đâu. Có phải Mục Thiếu Bạch bị người khác uy hiếp nên ông ta mới làm vậy hay không. Bây giờ có hai khả năng. Khả năng thứ nhất chính là Mục Thiếu Bạch, ông ta có điểm yếu nằm trong tay A Khố, hơn nữa điểm yếu này không nhỏ Khả năng còn lại chính là hai người họ có cùng lợi ích, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Nhưng Mục Thiếu Bạch có phải người của Sói Tây Bắc hay không, chuyện này chúng ta vẫn cần xác nhận thêm. Bây giờ cửa đã mở rộng rồi. Dù Mục Thiếu Bạch có phải người của Cổ Mộc Lam hay không thì chúng ta cũng đều có thể

    Khai thác manh mối về Sói Tây Bắc thông qua ông ta. Đoàn Thanh, xem ra cậu vẫn phải chạy đến Kalisa một chuyến rồi. Tôi sẽ liên lạc với cục cảnh sát Kalisa để hỗ trợ cậu ngay bây giờ. Nhiệm vụ chính của cậu lần này

    Chính là theo dõi chặt homestay Lam Thiên và nhân sự cốt cán của bệnh viện Mục Thị. Nhớ không được bỏ qua bất cứ điểm đáng ngờ nào. Rõ. Chú Tư, ông chủ nói là gặp Sở Nhất Hàn trước. Cô mau rời khỏi đây ngay.

    Anh đang tìm bản mã mẹ anh để lại hả? Đi theo tôi. Bây giờ tôi không đi được. Bây giờ thì sao? Dừng lại. Dừng lại. Không được chạy. Alo. Tôi nói cho anh biết, cuỗm Sở Nhất Hàn đi cũng vô ích thôi. Trong bụng thằng nhóc này rỗng tuếch, tôi không trông mong vào cậu ta, anh cũng đừng trông mong vào cậu ta. Giám đốc Bùi, tôi thật sự không biết anh đang nói gì. Tôi phải nán lại ở trên đường. Thế này đi. Anh lái thêm một trăm dặm về phía Đông, giữa đường Thái Bình có một quán mì trạm hàng, anh ở đó đợi tôi. Anh muốn tìm đồng nghiệp của anh hả? Tôi không biết cô đã trải qua những gì,

    Nhưng tôi có thể đoán được ai đang giở trò sau lưng cô. Cô đã hoàn toàn bị cuốn vào rồi. Sở Nhất Hàn, tôi sẽ không hại anh. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chỉ khi anh làm theo những gì tôi nói thì anh mới có thể lấy được thứ anh muốn.

    Cô sẽ phạm pháp đấy. Tàng trữ súng săn trái phép, tôi đã phạm pháp rồi đây. Cô làm vậy để giúp tôi mà. Khẩu súng này ở đâu ra vậy? Có người muốn gặp anh. Bố cô à? Đến nơi mới biết được. Tại sao không thể nói luôn bây giờ? Sở Nhất Hàn,

    Bây giờ tôi cần anh đi theo tôi, trên đường đi không được liên lạc với bất cứ ai, kể cả sếp của anh. Nếu anh nhất định phải đi, vậy anh đi đi. Mời dùng. Tiểu Phi, vợ cậu đến rồi, cách chỗ này chưa đến 1 km thì xe hết xăng. Làm gì thế? Thế này đi, các cậu cứ ăn tiếp, tôi trông cậu ta cho các cậu. Không được. Cậu đi cùng. Chạy mất thì tôi chịu. Tiểu Phi, đi. Đi đón vợ cậu.

    Chú Kim, chú có biết Lục Văn Thiên chết thế nào không? Biết. Bùi Lão Tứ làm đấy. Nói cho tôi biết từ lâu rồi. Được rồi, bây giờ không còn người ngoài nữa, cậu nói cho tôi biết tất cả về nhà kho đi. Đây cũng là lần đầu tiên

    Tôi nhìn thấy tấm bản đồ đó. Tiểu Phi này, bây giờ tôi lại có một biệt danh mới tên là Đầy Tớ Ba Họ. Nghe thấy rồi nhỉ? Hồi tôi ngoài 30 tuổi là lúc điên cuồng nhất. Lúc đó, dưới tay tôi có hơn 60 anh em,

    Tất cả đều gọi tôi là đại ca. Về sau xảy ra chuyện, quen bố cậu, từ anh Kim biến thành chú Kim. Vai vế lớn hơn nhưng anh em của tôi không còn. Bây giờ lại đi theo Bùi Lão Tứ. Khó chịu là chuyện nhỏ, mất mặt là chuyện lớn. Chú Kim,

    Sao hả, muốn làm riêng hả? Nhà kho đặt ở đâu? Ai lấy được thì là của người đó. Bố cậu đã từng kể cho cậu nghe vụ miếng đất của Khương Cửu Bình chưa? Kể rồi, nhưng tôi không lọt tai. Cậu nói gì cơ? Tiểu Phi này, Y Y ở ngay đằng kia,

    Có muốn đi cứu cô ta không? Ý gì đây? Cậu nói cho tôi biết rốt cuộc dưới đó có cái gì? Đau không? Đau. Đau lắm. Nào, đừng ăn nữa, đi theo tôi. Đi thôi. Ra ngoài làm bậy, rồi sẽ phải trả giá. Đi được thì đi sớm một chút. ♪ Lên đường lang thang trên sa mạc trong màn pháo hoa của nhân gian ♪ ♪Nếu hiểu được lời hứa trái tim sẽ đập ♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪

    ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có được tôi♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Nếu có thể chúng ta sẽ bước ra khỏi sa mạc♪ ♪Tôi không cô đơn, tôi ở trong trái tim bạn♪

    ♪Còn nhiều hơn thế nữa♪ ♪Mặt trời dần thức giấc và sự bận rộn vẫn còn đó♪ ♪Từ từ băng qua ngọn núi♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có nếu như♪

    ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Còn nhớ hay không nhớ?♪ ♪Dù thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ luôn ở bên cạnh bạn♪ ♪Bạn và tôi, những người bảo vệ sự tự do♪