Full HD | Phim Ngôn Tình Siêu Hot Năm 2022 | Tình Cờ Yêu Em Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tình Cờ Yêu Em] Đau. [Tập 8] Mắc phải tóc rồi. Được rồi. Không còn sớm nữa. Em phải tắm rửa đi ngủ đây. Anh mau cho người khác mười hộp bao cao su kia đi. Sắp hết hạn rồi đấy. Sao thế?

    Hình như bồn cầu bị tắc rồi. Em nhớ lúc trước Mạn Mạn thông bằng cái này. Lúc trước anh đã nói em phải có ý thức làm bạn gái của anh. Vậy nên, cái này giao cho anh. Vậy… À, đúng rồi. Hình như ấn cái này vào trong bồn cầu là được.

    Em ra ngoài trước đi. Anh không sao chứ? Ừ. Em ra ngoài trước đi. Lát nữa dù xảy ra chuyện gì, dù nghe thấy tiếng gì, em cũng không được vào. Vậy anh nhanh lên nhé. Em phải đi làm đây. [Cửa Bắc]

    Như vậy là chúng ta đang đồng cam cộng khổ rồi. Đồ trẻ con. Anh lái xe cẩn thận. [Phòng nghỉ] Cuối cùng sếp cũng ra rồi. Mới sáng ra Alex đã đến tìm anh, giờ đang đợi anh ở trong văn phòng đấy. Tôi biết rồi. Sếp, anh phải chuẩn bị sẵn tâm lý.

    Tôi cứ cảm thấy có chuyện lớn sắp xảy ra. Tôi chỉ nhắc nhở anh thôi, nhưng có chuyện lớn gì mà anh chưa từng gặp chứ? Tôi nghĩ nhiều rồi, tôi nghĩ nhiều rồi. Alex. Anh tìm tôi? Ngày nào cậu cũng tươi cười hớn hở,

    Xem ra phúc lợi này của công ty đúng là không tồi. Cuối cùng tôi cũng không phụ lời dặn dò của dì Lưu. Bây giờ cậu phải trân trọng mối tình này đấy. [An Nhiễm: Em đến dưới công ty anh rồi.] [Bao lâu nữa anh làm xong?]

    [Trịnh Mẫn Duy: Đợi anh mấy phút.] [Anh thu dọn một lát rồi xuống ngay.] Tôi đã từ chức rồi. Hôm nay tôi đến lấy đồ. Nhưng tôi đã tìm được công việc mới. Sếp mới cũng được, đãi ngộ tốt hơn ở đây.

    Hình như ngoài chúc mừng ra, tôi cũng không biết nói gì. Tôi ở bên cạnh Evan bảy năm, phấn đấu với anh ấy bảy năm. Ban đầu tôi còn tưởng sẽ có ngày được danh chính ngôn thuận đứng ở bên cạnh anh ấy. Nhưng không ngờ

    Tất cả chỉ là mong muốn của riêng tôi. Nói thật là tôi rất ghen tỵ với cô, cũng rất không cam tâm. Mấy ngày nay tôi ở lì trong nhà, cố gắng ép bản thân không nghĩ đến nữa. Nhưng những khung cảnh này không ngừng xuất hiện trong đầu tôi.

    Nhưng tôi cũng nghĩ thông suốt rồi, cuộc sống hàng ngày đều xoay quanh một người đàn ông, cho dù hèn mọn thế nào cũng chưa chắc đã hạnh phúc trong tình yêu. Thà sống tự do còn hơn là như thế này. Vậy nên tôi phải theo đuổi cuộc sống của mình đây.

    Tôi sẽ giống như cô, có được nơi thuộc về mình. Chắc chắn cô sẽ làm rất tốt. Cũng mong được như cô nói. Xe tôi gọi đến rồi. Tạm biệt. Emine. Hai người vừa nói gì thế? Em đột nhiên thấy anh không ấm áp chút nào.

    Cấp dưới đi theo anh bảy năm từ chức mà anh cứ như không có chuyện gì ấy. Nhưng mà cô ấy chủ động xin nghỉ mà. Chủ yếu là dạo này anh bận quá, nếu không kiểu gì anh cũng phải tổ chức tiệc chia tay cho cô ấy. Cũng đúng,

    Dù sao thì cô ấy cũng ở công ty lâu như vậy rồi, cho dù thế nào cũng phải cảm ơn cô ấy đàng hoàng. Anh làm túi sưởi cho mình em là được rồi. Em không muốn anh trở thành “điều hòa tổng” đâu. Lớn như thế này rồi

    Còn không biết thu dọn đồ đạc. Sau này anh có thể đừng để văn bản đã ký lung tung không? Ừ. Chẳng may không tìm thấy thì phải làm sao? Để đồ ở trên bảng đồng hồ rất ảnh hưởng đến tầm nhìn. Anh biết rồi, anh nghe em. Lái xe cẩn thận. Ừ.

    Chúng ta về thôi. Giám đốc Lương, lần sau chúng ta lại uống. Đi thôi, nghe lời nào. Chúng ta gọi xe về. Em không muốn ngồi xe. Đi thôi, đi thôi. Em không muốn. Em muốn anh cõng. Nào. Lên đây. Đi thôi. Cõng em một lát, có gì mà em vui thế?

    Anh có biết anh là người đàn ông thứ hai trên thế giới này cõng em không? Người thứ hai? Người thứ nhất là ai? Mối tình đầu của em sao? Anh bị ngốc à? Không phải mấy người đàn ông xấu xa đó đâu. Vậy… vậy đó là ai?

    Đương nhiên là bố em, người đàn ông đáng yêu nhất thế giới rồi. Ông ấy là người đàn ông yêu em nhất thế giới. Hồi còn nhỏ, em thích được bố cõng nhất. Bây giờ em có anh rồi. Anh cũng tốt. Vậy anh cõng em cả đời được không?

    Anh thấy mình thật hạnh phúc. Rửa rau này giúp em đi. Ừ. A lô. [A lô, An Nhiễm à, ngày mai anh về nước rồi,] [tối mai đi ăn bữa cơm đi.] Tối mai sao? [Ừ.] [Thế nhé,] [anh phải ra sân bay đây.] Anh chú ý an toàn nhé.

    Gặp nhau ở công ty. [Ừ.] [Ngày mai gặp nhau ở công ty.] Rửa xong rồi. Nhanh vậy à? Anh không biết phải tách rau ra rửa sao? Xin lỗi, anh không biết. [Trịnh Mẫn Duy: Cảm ơn nhé, em vất vả rồi.] Sau này, đồ đạc không được để lung tung. A lô,

    Xin lỗi vừa nãy tôi không nghe thấy, anh nói lại lần nữa đi. Đàn anh về rồi, anh ấy bảo mình nhắc cậu là tối hẹn bọn mình đi ăn. Mình biết, anh ấy gọi điện thoại nói với mình rồi. Ừ. Tràn rồi kìa. Cậu làm sao thế?

    Cứ như người trên mây vậy? Đúng rồi, cậu sống chung với Ngô Hoằng Ký thế nào? Cũng được. Sao thế? Cậu cãi nhau với Trịnh Mẫn Duy à? Không phải, có thể là mình kỳ vọng quá nhiều. Mình thấy hai người sống với nhau không dễ như mình tưởng. Ôi trời,

    Cậu thấy khó chịu ở đâu thì cứ nói thẳng ra. Cậu lúc nào cũng suy nghĩ quá nhiều, cậu không nói làm sao anh ấy biết được? Đi thôi. Đàn anh, lần này anh về bỏ lỡ quá nhiều thứ rồi. Thế à? Vâng. Anh không biết đâu,

    Bây giờ em và An An đều tìm được bạn trai mới rồi. Hơn nữa bọn em đều sống chung với bạn trai rồi. Làm gì được coi là sống chung? Chung cư của anh ấy vẫn đang sửa chữa, anh ấy tạm ở nhà mình một thời gian thôi. Sửa chữa?

    Cậu sắp kết hôn à? Đừng nói bậy. Không đúng, trước khi kết hôn phải sửa lại nhà mà. Trước khi chuyển đến nhà mình, nhà anh ấy đang sửa rồi, nên không liên quan đến mình. Mình nói cậu nghe anh ấy âm mưu từ lâu rồi đó. Chúc mừng em.

    Cảm ơn anh. Đàn anh, bây giờ trong ba người chúng ta, chỉ có anh là một thân một mình thôi. Nên anh phải cố gắng lên. Nào, cạn ly vì cuộc sống mới đã bắt đầu, cũng như cuộc sống mới sắp bắt đầu của chúng ta.

    [Ngô Hoằng Ký: Anh đến đón em rồi.] Bạn trai em đến rồi. Em đi trước đây. Anh đưa An Nhiễm về nhé. Bye bye. Lần này Mạn Mạn không giống với trước đây nhỉ? Đúng vậy, anh cũng nhìn ra à? Nhưng vậy cũng tốt… Chúng ta cũng đi thôi. Vâng.

    Sao bạn trai em không đến đón em? Anh còn muốn làm quen với anh ta. Sau này anh sẽ có cơ hội thôi. Cũng đúng. Cuộc sống chung thế nào? Em thấy không khác biệt lắm với hồi ở cùng Mạn Mạn. Hai cái này vẫn có sự khác biệt về bản chất.

    Ở chung có thể là vì chia sẻ tiền phòng. Có lúc hai người ở chung một mái nhà cho dù là người xa lạ cũng không sao. Nhưng sống chung thì khác, có thể phải tốn nhiều thời gian và công sức để tìm hiểu và thích nghi

    Với thói quen sống của đối phương. Thậm chí đôi lúc em sẽ phát hiện ra hai người không hợp sống chung với nhau. Tránh ra. Trịnh Mẫn Duy, anh có thể đừng để một mình em lo những việc nhà này được không? Anh xin lỗi, dạo này anh thật sự bận quá

    Nên anh không chú ý đến. Đây là ngôi nhà chung của chúng ta. Tại sao chỉ có em lo những việc nhà này? Nếu em thật sự thấy quá bận, chúng ta có thể thuê một người giúp việc quét dọn giúp chúng ta.

    Dù sao thì điều kiện kinh tế của chúng ta cũng cho phép. Như vậy em cũng không cần quá mệt. Em thấy việc nhà của chúng ta không nhiều đến mức phải thuê người giúp việc. Hơn nữa đây là ngôi nhà chung của chúng ta,

    Em mong anh có thể chia sẻ với em. Ừ. Anh… Được rồi, anh… [Trịnh Mẫn Duy: Trưng cầu ý kiến,] [làm thế nào để dỗ dành bạn gái đang chiến tranh lạnh?] [Trần Thiên Thắng: Vặn chặt nắp chai trong nhà,] [bạn gái không mở được sẽ đến cầu cứu.]

    [Cách này có hiệu quả lắm.]