Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 8] [Đại Lý Tự] Ta sắp phải chết rồi phải không? Xem ra ngươi đã biết sẽ có người đến lấy mạng ngươi bất cứ lúc nào. Những điều ngươi nói

    Ở phòng thẩm vấn hôm nay đều là thật ư? [Tù nhân] Những điều nên nói tiểu nhân đã nói rồi. Ngài không cần đến hỏi lại. Muốn chém muốn giết gì tùy ngài. Chỉ cần ngài đừng quên giao ước ban đầu là được. Một khi vụ án này được xác thực,

    Tô Bân Quyền sẽ bị lưu đày, vĩnh viễn không được về kinh. Ngài… Ngài nói với ta những điều này làm gì? Khi còn tại chức Tô Bân Quyền có nghiêm khắc với ngươi không? Tô đại nhân là người duy nhất hỏi tên của ta.

    Ta biết ngươi đang lo lắng điều gì. Người bà sống nương tựa cùng ngươi gần đây đã bị kẻ khác bắt đi. Ngươi biết chuyện này đúng không? Ngươi cũng biết kẻ đã đưa bà ngươi đi là ai đúng không? Ngươi tưởng ngươi làm chứng giả

    Thì chúng sẽ thả bà của ngươi ư? Vụ án của Tô Bân Quyền càng được xác thực ngươi càng mất giá trị lợi dụng. Ngươi nghĩ xem. Ngươi nghĩ chúng có giữ lại người thân của một kẻ hoàn toàn không có giá trị phụng dưỡng tuổi già cho bà ấy không?

    Vậy bây giờ ta còn có thể làm gì khác? Hãy nói cho ta biết là ai đã đưa bà ngươi đi. Tại sao ta phải tin ngài? Bây giờ trừ ta ra không ai có thể rửa sạch nỗi oan cho Tô Bân Quyền đồng thời giúp ngươi tìm bà về. [Mạc Phủ]

    Sao không có ai tiếp đón ta vậy? Ngươi là ai hả? Ngươi không cần biết ta là ai. Ngươi đi tìm cha con Mạc gia đến đây. Hắn đến đây rồi ngươi sẽ biết ta là ai. Đi đi. Này tên tiểu tử, đây là Mạc Phủ.

    Công tử Mạc gia là người ngươi muốn gặp là gặp sao? Quân tử động khẩu không động thủ. Có tin ba chúng ta đập ngươi bẹp dí ném ra ngoài không? Nhìn gì mà nhìn? [Mạc Phủ] Thiếu gia. Cút. Cút, nghe thấy chưa hả? Cút. Ta bảo ngươi cút đó, cút.

    Đi, đi, đi. Mạc đại nhân, Mạc công tử mau đứng lên đi. Miễn lễ, miễn lễ. Mạc đại nhân, Mạc công tử, đầy tớ của nhà các ngươi cũng thú vị thật đấy. Là do hạ thần không biết dạy bảo, xin thái tử lượng thứ.

    Không biết đêm khuya thái tử còn đến đây có việc gì? Đúng là ta có việc. Lần này ta đến là muốn cùng Mạc công tử thảo luận vụ án, xem xem có thể giúp được chút gì không. Có thể phá án sớm

    Cũng có thể giúp hoàng huynh ta bớt lo lắng hơn. Thái tử nói rất phải. Nhưng dạo gần đây vụ án này đã được giao cho Ninh đại nhân toàn quyền phụ trách. Ninh đại nhân lại là thầy của thái tử, có thái tử trợ giúp

    Nhất định là sẽ hiệu quả hơn nhiều. Mạc công tử thật là thông minh. Nhưng mà quan hệ của sư phụ và hoàng huynh ta không hề bình thường. Nếu hoàng huynh ta biết ta âm thầm điều tra Tô gia, kết giao riêng với trọng thần. Ngươi nghĩ xem,

    Gây ảnh hưởng xấu biết bao, phải không? Không giống như ta và ngươi, chúng ta đều còn trẻ tuổi, kết bạn với nhau là chuyện rất thường tình. Nếu thái tử đã nói như vậy vậy thì đêm nay Mạc mỗ nhất định phải tiếp chuyện ngài rồi. Sao lại không được chứ?

    Nghe nói Mạc Phủ được bài trí rất khéo léo, cấu tạo tinh vi. Hôm nay ta đến đây, có thể cho ta vào tham quan được không? Coi như cho ta được mở rộng tầm mắt. Việc, việc này… Thái tử, ngài xem, đêm đã khuya rồi. Một mình ngài quả thực là…

    Mạc công tử không cần khách sáo như vậy. Khách sáo quá rồi. Ta sẽ coi như đây là nhà mình. Ta chỉ vào đi dạo một chút rồi sẽ ra ngay. Ngươi không cần lo cho ta. Mọi người không cần lo cho ta. Thái tử. Cha, việc này…

    Chuyện này không đơn giản vậy đâu. Mau chóng xử lý việc trong ngục đi. Vâng. [Xem ra những kẻ có liên quan đến vụ này] [không thể giữ lại ai hết.] Ta nói này Mạc công tử, căn nhà này của nhà ngươi được tu sửa khá lắm. Thái tử quá khen.

    Thái tử, bên đó là vùng đất âm tà của Mạc Phủ. Ngài có thân phận tôn quý tuyệt đối không được vào đó. Không phải chứ, Mạc Phủ nhà các ngươi còn có một nơi thần bí như vậy à? Thái tử, ngài không biết đấy thôi. Trước đây,

    Có một kẻ không sợ chết cứ đòi xông vào. Ngài đoán xem kết quả thế nào? Thế nào? Hắn chết thảm lắm. Vậy nơi này không thể ở lại lâu được. Không thể ở lại lâu được. Vậy… Chúng ta vào phòng của thần được không? Vào phòng của ngươi làm gì? Đánh cờ.

    Nghe nói thái tử có tài đánh cờ, chi bằng chúng ta cùng so tài xem sao. So thì so. Vậy đi thôi. Đi. Đi. Đi, đi, đi. Mời, mời, mời. Đi thôi, ta đưa ngài đi. Ta rất thích phong cách căn nhà của ngươi. [Ánh sáng trên trời là ám hiệu nhỉ?]

    [Ninh Tu Duệ quả là lợi hại.] Ra ngoài dẫn người ở ngoài cửa vào đây. [Hiên Trạch Nhã Cư] Ninh Tu Duệ, các huynh không cần nói chuyện cũng giao tiếp được sao? Có phải có ám hiệu gì mà ta không hiểu không? Cô không cần hiểu. Vậy người hầu đó của huynh

    Có biết ám hiệu đó không? Người hầu? Cô nên tạ ơn người hầu đó. [Lục Hợp Vấn Xuân] Về phòng ngủ đi. Tạ ơn hắn ư? Vì sao? [Mạc Phủ] Mạc công tử đúng là tuổi trẻ tài cao. Một đêm không ngủ mà đến giờ vẫn tỉnh táo như vậy.

    Bái phục, bái phục. Thái tử nói gì vậy? Ta thấy thái tử đã dốc bao công sức cho vụ án này. Đây đúng là may mắn cho quốc gia. Không dám, không dám. Thật ra Mạc công tử không cần ở đây cùng ta đâu.

    Ta tuyệt đối không đi lại lung tung trong Mạc Phủ đâu. Thái tử nói đùa rồi. Ngài xem trời cũng sáng rồi, thần sẽ phái người đưa thái tử về cung ngay. Người đâu? Không cần. Ta nói là không cần đưa. Tự ta về được. Vừa hay ta có thể đi vi hành.

    Vậy không được. Thân phận của thái tử sao có thể tự đi bộ được, đúng không? Nhất định phải đưa. Nhất định phải đưa. Không sao, không sao đâu. – Không cần đưa. – Nhất định phải đưa. – Ta tự về. – Nhất định phải đưa. Thật sự không cần đâu.

    – Thật sự không cần. – Nhất định phải đưa. – Thật sự không cần. – Nhất định phải đưa. – Thật sự không cần. – Không an toàn. Công tử. Làm sao? Thái tử, ở Đại lý tự xảy ra chút chuyện, thần phải đến đó xem sao. Ngài cứ tự nhiên nhé.

    Được, vậy ngươi mau đi đi. Mau đi làm việc đi. Mạc Tiểu. Có. Đi theo hầu hạ thái tử cho ta. Vâng. Mạc công tử, lần sau gặp nhé. Thái, thái, thái… Thái tử. Khởi bẩm hai vị đại nhân, Gia Lại đã chết. Nguyên nhân chết là gì?

    Tạm thời vẫn chưa biết, trên người hắn không có vết thương chí mạng nào. Có phải nhiễm độc hay không cần giải phẫu mới xác nhận được. Lui xuống đi. Vâng. Ninh đại nhân, trong thời gian ngài xử lý vụ án phạm nhân chết một cách vô cớ,

    Chuyện này đúng là rất kỳ quặc. Xem ra lần này Ninh đại nhân phải cho Hoàng thượng một lời giải thích hợp lý. Vụ án này vẫn chưa có phán xét cuối cùng, làm sao Mạc đại nhân biết được sau này vụ án sẽ không có biến chuyển?

    Ninh Tu Duệ, ngươi có ý gì hả? Hai vị đại nhân xin bớt giận. Chi bằng chúng ta đợi kết quả khám nghiệm tử thi của Gia Lại rồi bàn bạc sau. Cả ngày chẳng thấy Ninh Tu Duệ đâu. Trong nhà cũng chẳng có đầy tớ nào.

    Chẳng lẽ còn bắt ta cất y phục cho huynh ấy sao? Ta đâu phải gia quyến của huynh ấy. Hắc… Hắc Long? Huynh chính là Hắc Long đã cứu ta mười mấy năm trước sao? Lâu, lâu quá không gặp. Rồng đâu? Chẳng lẽ vừa nãy mình nằm mơ sao?

    Cô ở đây làm gì? Ninh Tu Duệ, huynh biến hình trông sẽ như thế nào? Ý cô là gì? Vừa nãy ta nhìn thấy một con rồng đen khổng lồ. Tuy từ nhỏ ta đã mong được gặp huynh ấy, nhưng đột nhiên huynh ấy đến ta vẫn thấy hơi sợ hãi.

    Cô nhìn thấy rồng ư? Màu đen. Giống hệt như con rồng mà ta nhìn thấy lúc nhỏ. Vậy bây giờ con rồng đó đi đâu rồi? Huynh ấy bay về phía đó rồi. Ninh Tu Duệ, huynh nói xem có phải con rồng đen đó đến đón ta không? Giờ hắn đã tới,

    Nguyện vọng bấy lâu nay của cô cũng coi như thành hiện thực nhỉ. [Tại sao huynh không phải là con rồng đen đó chứ.] Đi cất y phục của ta vào đi. Nàng đẹp quá đi. Nàng bước ra từ trong tranh đó ư? Sư phụ, sao người vào mà không gõ cửa vậy?

    Làm ta hết hồn. Không phải ta bảo ngươi đi chép văn cổ sao? Sao lại vẽ vời linh tinh rồi? Cô gái đó là ai? Không có ai cả. Sư phụ, người chưa từng tới phòng ta bao giờ, hôm nay chắc chắn là có chuyện gì gấp phải không?

    Nhân chứng trong vụ án của Tô gia đã bị hại. Nhưng càng cố che đậy chân tướng, thì chân tướng sẽ càng hiện rõ hơn. Đêm nay ngươi nhất định phải bảo vệ Ninh Phủ, bảo vệ cả Tô Âm Âm. Học trò sẽ làm hết sức dù có thịt nát xương tan.

    Sư phụ, người yên tâm đi. Trong lòng ta lúc này, đã có một người thích hợp để nhờ giúp đỡ rồi. [Đáng An Các] [Muốn biết manh mối vụ án Tô Bân Quyền] [giờ Tý đến rừng cây ở ngoại ô.] Ninh đại nhân tới đúng giờ thật đấy.

    Từ Đại lý tự đến đây cũng phải cách tới mười dặm, cho dù có con ngựa khỏe cũng không thể tới đúng giờ. Xem ra Ninh đại nhân quả không phải người bình thường. Ta đến đây vì manh mối. Mau nói đi, ngươi muốn làm gì? Ta? Thứ ta muốn rất đơn giản,

    Chính là ngươi đừng lo chuyện bao đồng nữa. Nếu không muốn chết quá khó coi, thì hãy nhai rồi nuốt hết xuống những gì ngươi biết cho ta. Cũng đừng tiếp tục điều tra vụ án của Tô gia nữa, Đại lý tự sẽ tự có kết luận. Về sau ở Thịnh Kinh này

    Chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Còn nữa, đừng hòng làm gì với Tô Âm Âm nữa. Sau này cứ ngoan ngoãn ở yên trong Thịnh Kinh. Nếu không, cho dù ngươi có là Ngọc Hoàng đại đế hay là thiên vương ta cũng sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn.

    Hình như ngươi có chút hiểu lầm về bản thân thì phải. Ý ngươi là sao? Có điều tra vụ án của Tô gia hay không không hề liên quan tới ngươi. Ta có thể sống được ở Thịnh Kinh bao lâu cũng không phải do ngươi định đoạt.

    Ninh đại nhân huênh hoang thật đấy. Được thôi. Nếu đã như vậy thì đêm nay ngươi đừng hòng thoát khỏi khu rừng này. [Ninh Phủ] Ngu ngốc. Ninh Tu Duệ, chuyện gì vậy? Ngươi là kẻ nào? Tô Âm Âm đâu? Không biết, chắc thấy cảnh này nên sợ rồi.

    Có lẽ đang trốn trong cái tủ nào đó. Biết ngay sở trường của muội ấy là gây họa mà. Lý Ký, không được nói cho bất cứ ai những điều huynh sắp nhìn thấy sau đây. Đứng sang một bên đi. Được thôi. Huynh lại tạo bùa chú gì cho vảy ngược vậy?

    Có lẽ có liên quan tới vảy ngược đột nhiên xuất hiện hôm đó. Hôm nay cho dù hắn là người hay là yêu cũng phải giết cho ta. Xem ra hôm nay không thể giữ lại kẻ nào. Ninh Tu Duệ. Chuyện, chuyện gì đây? Chúng ta về thôi.

    Huynh đi chậm thôi, chậm thôi. Chờ ta với. Ninh Tu Duệ, huynh lợi hại thật đấy. Cố lên, cố lên. Sao giờ các ngươi mới đến chứ. Nhanh lên. Mau chóng lôi đám người này đi cho ta. Đem hết đi. Đi, đi, đi. Nữ hiệp, xin hãy nhận của ta một lạy.

    Huynh làm gì vậy? Nữ hiệp, được nhìn thấy phong thái của cô lần nữa, hôm nay hãy để cho trời đất chứng giám, ta xin bái cô làm sư phụ. Chân trời góc bể, đời này kiếp này ta thề chết cũng phải theo nữ hiệp. Huynh mau đứng dậy đi.

    Ta không nhận đồ đệ gì đó đâu. Nữ hiệp, nếu cô không nhận ta, ta sợ rằng mình sẽ nói chuyện này ra mất. Tới lúc đó tất cả người trong thiên hạ đều sẽ ngưỡng mộ cô giống như ta. Huynh, huynh dám? Nữ hiệp, cô thu nhận ta đi.

    Nếu không ta sẽ quỳ mãi ở đây không đứng dậy. Lâm Lâm. Vậy… Tỷ cứ kệ hắn đi, tỷ cứ để hắn quỳ mãi ở đó đi. Tô Âm Âm, nếu lần sau sư phụ muốn đuổi cô đi ta cũng không thèm giúp cô nữa. Ngươi giúp ta lúc nào?

    Ngươi có khi nào không thêm dầu vào lửa đâu? Ta lười nói chuyện với cô. Nữ hiệp, cô đồng ý với ta đi mà. Chuyện hôm nay không được phép nói ra ngoài. Còn nữa, không được gọi ta là sư phụ. Không thành vấn đề, sư phụ. Huynh…

    Không, không, không, nữ sư phụ. Hai người mau dọn dẹp sân cho sạch sẽ. Âm Âm, sao muội lại cùng Ninh đại nhân từ ngoài về vậy? Không phải muội đang trốn trong tủ sao? Chuyện này nói ra thì dài lắm, để hôm khác ta nói cho tỷ nghe. Không phải.

    Sư phụ, cô đừng có để ý. Cô ta lúc nào cũng vậy, xuất quỷ nhập thần, giống y như mấy ma nữ thần kinh. Lý Ký, sau này ta sẽ bảo Lâm Lâm dạy dỗ ngươi tử tế. Được rồi, được rồi. Âm Âm, vậy ta đi trước đây.

    Nếu di phụ có tin tức gì thì nhớ báo cho ta biết. Ta ra ngoại ô gặp di mẫu đây. Cảm ơn tỷ. Nhớ đó, chuyện này đừng nói cho mẹ ta biết. Yên tâm. Tỷ cẩn thận đó. Sư phụ, hôm nay cô đẹp thật đó. Không được gọi ta là sư phụ.

    Ta không gọi cô là sư phụ. Sư phụ, cô giỏi lắm. Hôm nay đẹp thật đó. Cái tên chân chó nhà ngươi, còn không mau dọn dẹp sân sạch sẽ đi. Chỗ này là do sư phụ ngươi gây ra đó. [Lục Hợp Vấn Xuân] Sao cô không dọn?

    Ngươi là đồ đệ của tỷ ấy mà. Ta là đồ đệ của cô ấy… Liên quan gì tới ta chứ? Cô chạy đâu đó? Vậy ta cũng không dọn nữa. Hai người dọn dẹp sạch sẽ cho ta. Cái tên Ninh Tu Duệ này, liên quan gì tới ta chứ? Thật là.

    Chẳng hiểu sao cứ bắt ta qua đó, bây giờ lại bắt ta về dọn sân. Ta sung sướng lắm sao? Cô nói nhiều quá. Ngươi cũng nói nhiều đó. [Đại Lý Tự] [Mạc gia, Quỷ Thị] Đại nhân, Gia Lại bị hạ độc chết. Đây là miếng vải ở trong cổ họng Gia Lại.

    Có lẽ trước khi chết hắn sợ kẻ giết hắn phát hiện ra, nên đã nuốt nó trong lúc cấp bách. Địa điểm trên đó có lẽ liên quan tới kẻ đứng sau. Đã sắp xếp ổn thỏa cho bà của Gia Lại rồi chứ? Vâng thưa đại nhân. Chăm sóc tốt cho bà ấy,

    Tạm thời đừng nói với bà ấy chuyện của Gia Lại. Vâng. [Mạc gia, Quỷ Thị] [Xem ra ở Quỷ Thị có đáp án mà ta cần.] [Bây giờ chỉ còn thiếu “Thanh Long Quy Hải Đồ” trở lại thôi.] “Thanh Long Quy Hải Đồ” lại quay về rồi.

    “Thanh Long Quy Hải Đồ” lại quay về rồi. Thật hay giả vậy, để ta xem. Lại quay về rồi. Hoàng thượng, Ninh đại nhân tới rồi. Cho Ninh đại nhân vào. Vâng. Lui xuống hết đi. Vâng. Thầy tới đây là do vụ án có manh mối mới sao?

    Chuyện này đúng là không phải do Tô Bân Quyền làm. Đã thấy rõ được chân tướng rồi, chờ ngày mai sẽ công bố với toàn thiên hạ. Cười cái gì? Học trò cười thầy, vì chuyện này mà xuất đầu lộ diện tự mình xử lý. Thật đúng là thú vị.

    Thầy, người xem đi. Bức “Thanh Long Quy Hải Đồ” này mất rồi lại trở về, quả thực như được thần linh giúp. E rằng chỉ có bản thân Trương Hữu Lam mới có thể vẽ lại bức tranh này hoàn hảo đến vậy. Sư phụ, người tìm ta có chuyện gì vậy?

    Ngươi đem bức tranh này tới Lễ bộ, đừng để ai phát hiện ra. “Thanh Long Quy Hải Đồ”? Sư phụ, cứ để ta. Vì Tô Âm Âm sao?