Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 23 | iQiyi Vietnam
Để một mình thần tượng ở nhà rồi bị Mộc Xuân Phong bắt nạt thì phải làm sao? Hơn nữa trời mưa như trút nước thế này mà sao cứ phải ra ngoài mua thức ăn cho bằng được chứ. Không mua thức ăn thì tối nay thần tượng của cậu lấy gì ăn hả.
Tối nay cô nấu cơm à? Không rõ ràng lắm à. Thần tượng của tôi cũng làm chung à. Không thì sao chứ? Thế thì tôi phải ăn chùa bữa này thôi. Nào, để tôi cầm giúp cô. Nặng lắm nhỉ. Hiểu chuyện đấy. Cô Hà, ngài Lục cho mời. Anh là ai thế?
Ngài Lục? Ngài Lục nào vậy? Trên đời này tôi chỉ biết một ngài Lục là thần tượng của mình thôi. Nếu anh không chịu nói cho rõ ràng thì tôi sẽ báo cảnh sát đấy. Ngài Lục Lễ Nông, chủ tịch tập đoàn nhà họ Lục. Hạ Phàm, cậu về trước đi. Đi thôi.
Tên khốn Mộc Xuân Phong đâu rồi? Đi rồi. Sao chỉ có mình cậu trở lại vậy? Hà Bất Túy đâu? Bị bắt đi rồi. Bị bắt đi rồi? Bị ai bắt đi? Là sao hả? Đâu phải ai khác, bị bố anh bắt đi rồi. Nào, uống trà đi. Cảm ơn chú.
Cô với Lục Vi Tầm đã bên nhau rồi à. Vâng. Ở bên người thừa kế nhà họ Lục không dễ dàng thế đâu. Thật ra muốn ở bên cạnh ai cũng chẳng phải điều dễ dàng gì, Lục Vi Tầm đã được xem như là dễ dàng rồi.
Cô thật sự cảm thấy dễ tạo quan hệ với nó à? Thật ra cũng không phải, có điều sau này thì tốt hơn rồi. Anh ấy là một tên trẻ con khẩu thị tâm phi. Nghe nói cô là con gái của xưởng rượu nhà họ Hà.
Ngài Lục biết xưởng rượu nhà họ Hà sao? Lê Hoa Bạch mà bố cô ủ được để lại ấn tượng sâu sắc cho người khác. Ngài biết Lê Hoa Bạch sao? Vậy ngài có biết năm ấy đã xảy ra chuyện gì không? Năm ấy… không biết. Ông muốn làm gì hả? Sao nào?
Không thể gặp con dâu tương lai à? Yên tâm, tôi không phải là ông, tôi sẽ chăm sóc cho cô ấy thật tốt. Gặp đủ chưa? Đủ rồi thì tôi dẫn cô ấy đi. Chú à, chúng con đi trước nhé. Lần sau sẽ đến thăm chú. Tạm biệt chú. Tạm biệt.
Tên nhóc thối tha này. Em nói gì với ông ấy thế? Đâu nói gì đâu, chỉ nói thật ra sống với anh rất tốt. Có phải bố anh cũng biết đến Lê Hoa Bạch không? Thế à? Nhưng sau đó em hỏi lại ông ấy thì ông ấy không chịu nói.
Có phải ông ấy biết chuyện gì đó không? Trước giờ anh với ông ấy vẫn luôn xa lạ, lần sau gặp mặt em có thể hỏi thẳng ông ấy. Anh sao thế? Cứ như có hàm ý khác vậy đấy. Không có gì, em nghĩ nhiều rồi.
Công an chúng tôi dựa vào DNA được anh cung cấp lần trước đối chiếu di cốt tìm thấy trong nhà máy rượu, bước đầu phán định là người bố đã mất tích hai mươi năm trước của anh. Bây giờ chúng tôi đang thu thập chứng cứ để xác định hung thủ. Anh,
Anh đừng trách em, em không thể sống như anh mong muốn được. Em bắt buộc phải làm một số việc. A lô, mẹ à. Nghe Tiểu Địch bảo con đang yêu đương với ông chủ quán bar à? Có phải đầu óc con bị gì không vậy,
Con không rõ sự ghê gớm của bố mình à? Con cũng muốn sau này phải ly hôn như mẹ con sao? Một ông chủ quán bar thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ, cậu ta… cậu ta tên là gì… Dịch Bắc Đao gì đó phải không.
Mẹ biết rõ mấy người trẻ tuổi bọn con hiện tại lắm, gì mà coi trọng tự do, cảm giác rồi tình yêu gì đó. Mấy thứ này đều là mây bay con có biêt không hả? Mẹ nói cho con nghe mau chia tay đi, đừng lãng phí thời gian nữa.
Nghe rõ chưa hả? Mẹ, anh ấy không phải là Dịch Bắc Đao, mà là Dịch Nam Kha. Mẹ đang nói chuyện với con đấy… Đừng nhúc nhích. Không… có gì mà không nói chuyện đàng hoàng được thế chị. Động tay động chân làm gì?
Ngày nào cũng không làm việc đàng hoàng, em rãnh lắm à? Em đâu có rãnh đâu, đang bận đây này. Có phải em mách chuyện của chị cho mẹ không? Chuyện gì, em không biết. Em còn giả vờ với chị, trong mắt bà ấy chỉ có người con trai là em,
Làm gì có cô con gái là chị. Nếu không phải em nói thì bà ấy biết được chắc. Không, không phải chỉ là chuyện của hai người thôi sao, em chỉ thuận miệng nói thôi. Hơn nữa em không nói thì sớm muộn gì bà ấy cũng biết. Liên quan gì đến em chứ?
Được rồi, em không nói nữa. Chị nói cho mà hay, sau này nếu em còn lắm mồm về chị nữa thì người xử lý em không phải là chị đâu. Không phải là có anh rể chống lưng à, được rồi, biết rồi. Em nói gì? Không có gì.
Em còn chưa chịu đi à? Chị có thôi đi không. Chị nói này, trước khi em tìm được công việc chính thức thì ngoan ngoãn về nhà đi, đừng cứ ở ngoài này mà gây rắc rối cho chị nữa. Biết rồi, yên tâm đi.
Không gây rắc rối cho chị đâu, chị gái à. Trời mưa mà mời em ra đây là để khảo nghiệm lòng thành của em à. Lâu vậy rồi mà chưa có cơ hội mời em một bữa đàng hoàng. Là sao thế? Mời em uống rượu. Hoành tráng thế này, rượu trắng à.
Anh xem em là nghìn chén không say sao? Không dám. Dám. Chơi thế nào? Uống cạn à? Đấu với nhau, người thua sẽ phải làm theo yêu cầu của người thắng. Phải làm. Để em xem anh có thể chơi ra trò gì. Tới đi. Ba hai một. Thắng rồi. Không thú vị.
Thế mà em lại thi đấu với ông chủ quán bar. Xin chào. Cảm ơn. Pháo hoa. Pháo hoa? Pháo hoa, đẹp thì đẹp đấy nhưng lụi tàn trong chớp mắt. Không hợp với ngày hôm nay lắm. Anh lại cảm thấy nó hợp với hôm nay đấy. Pháo hoa chóng tàn mà.
Anh nói chuyện đàng hoàng đi. Lúc nãy anh thắng rồi, em phải đáp ứng một yêu cầu của anh. Mia, anh cảm ơn sự bầu bạn trong khoảng thời gian này của em, nhưng anh chơi chán trò chơi tình yêu rồi. Anh nói gì cơ? Anh nghiêm túc đấy.
Anh gọi em ra đây là để nói điều này với em? Phải. Tại sao chứ? Bởi vì anh ghét em. Anh nói dối, anh còn chẳng dám nhìn vào mắt em. Anh đang trốn tránh em. Anh ghét em! Anh ghét em! Dịch Nam Kha,
Em biết trong khoảng thời gian này đã xảy ra rất nhiều chuyện, chẳng dễ dàng gì mà kiên trì đến hiện tại, anh nói chuyện đàng hoàng có được không? Anh đã suy nghĩ rất rõ ràng, từ nay trở đi anh sẽ không liên lạc với em nữa.
Em cũng đừng liên lạc với anh. Dịch Nam Kha, em vừa nói với anh hãy nói chuyện đàng hoàng, em sẽ không mãi tha thứ cho sự không lựa lời mà nói của anh đâu. Anh cũng vừa nói rồi đấy, anh đã suy nghĩ rất rõ ràng,
Anh sẽ chịu trách nhiệm với từng câu chữ của mình. Dừng ở đây thôi. Dừng ở đây thôi. Em nghĩ rằng em vẫn không thể sống vui vẻ thoải mái như anh mong muốn. Có vài chuyện em không thể buông bỏ cũng chẳng muốn buông bỏ,
Có vài chuyện em không thể tránh được, bắt buộc phải làm. Không thể để Mia đi theo em nữa, quá nguy hiểm. Trong lòng có người nhưng trong phòng trống trải. Bất cẩn thì sẽ kêu gào với không khí. Đèn cầy được cắm đầy chiếu sáng giọt lệ rơi.
Nhớ nhầm này sinh nhật của tôi lại không thể thay đổi thói quen. Con tim tôi đã chết nhưng người lại mãi không tan biến. Cảm ơn. Cảm ơn. Chào anh, hôm nay công ty chúng tôi có sự kiện, mong hai người có thể tham gia.
Chúng tôi sẽ tặng đôi tai của Nick, tai thỏ và tai cáo. Cảm ơn. Tặng miễn phí đấy. Cảm ơn. Đáng yêu quá. Nào, để anh đeo cho em. Thế nào? Có xinh không? Đáng yêu lắm. Đây là cáo Nick và cảnh sát Judy, họ là cặp đôi chính thức đấy.
Nào, anh cũng đeo lên đi. Anh không đeo. Không phải anh đã bảo sẽ đi dạo phố với em, với cái gì cũng nghe theo em à. Anh chỉ nói đi dạo phố với em, thứ này ngốc nghếch quá. Anh không đeo. Thích đeo hay không, ai thèm chứ. Cảm ơn bà chủ.
Bà chủ, tôi muốn một phần lẩu cay. Vâng. Không được, không được ăn quán lề đường. Em muốn ăn, đã lâu rồi em chưa ăn đấy. Không được. Không cho tê với cay cũng không được à? Như vậy sẽ làm hỏng vị giác. Được, không ăn nữa, về nhà thôi. Đi. Đi nào.
Nửa… nửa đêm mà anh không ngủ à. Em đang làm gì thế? Anh không nhìn ra à, em đang nấu lẩu. Lẩu đâu ra thế? Thật ra chúng nó luôn ở nhà nhưng anh chưa phát hiện mà thôi. Vốn dĩ em muốn gọi thức ăn ngoài
Nhưng cảm thấy gọi rồi thì có lỗi với anh, nhưng không gọi thì lại có lỗi với bản thân mình. Không được, không thể nấu lẩu ở nhà. Đến sớm không bằng đến đúng lúc, anh xem này, vừa lúc nó sôi luôn. Mau nếm thử một miếng đi. Thơm quá.
Anh xem có phải anh ngửi thấy mùi này mà xuống đây không? Thôi bỏ đi. Phá lệ, chỉ được một lần này thôi đấy. Nghe rõ chưa? Vậy anh hãy phá lệ mà thử một miếng đi. Đây là tàu hủ ky mà em thích nhất đấy, vừa thơm vừa mềm,
Chấm vào tương vừng nữa… Vị giác được đấy. Em nói mà, người đã từng ăn lẩu không ai cảm thấy nó dở cả. Anh nhúng thêm ít thịt bò cho em đi. Được. Thịt bò này nhúng nóng một chút là được rồi, chín quá thì ăn không ngon.
Tuy nồi lẩu này hơi cay nhưng để em nói anh hay, em nấu hơi cay thôi, sẽ không ảnh hưởng vị giác đâu. Mình về rồi đây! Túy Túy, cậu ngửi thấy mùi cơm mà về đúng không. Sao trước đây mình không phát hiện cậu còn có tiềm năng làm đầu bếp chứ.
Tuy là có rất nhiều điều mình không bằng Lục Vi Tầm của cậu nhưng đừng quên Hách Dụng đầy tiềm năng, không gian để phát triển của mình rất to lớn đấy nhé. Thế thì mình không cần lo không gả câu đi được rồi. Chờ chú Hà đã. Bố mình đâu rồi?
Đánh cờ với chú Hoắc, cũng đến lúc về rồi. Khoảng thời gian này hai người sống thế nào? Cậu cứ yên tâm trăm phần trăm những chuyện đã giao cho mình đi, với sự chăm sóc tỉ mỉ chu đáo của Hách Dụng mình thì chú Hà đã béo lên hẳn một ký rưỡi
So với lúc có cậu đấy. Vẫn là cậu đáng tin. Phải rồi, cậu có biết chú Hà với giám đốc Vạn trước đây là đồng nghiệp không? Giám đốc Vạn vừa thấy là biết loại người giấu tài, thản nhiên giữa đời. Rất kín đáo, lòng dạ sắc sảo.
Chú Vạn từng đến đây à? Từng đến một lần, chưa nói được mấy câu đã đi rồi. Chưa nói được mấy câu đã đi rồi? A lô, chú Vạn ạ. Bất Túy à, có chuyện gì không? Cũng không có việc gấp gì, chỉ là con nghe nói
Khi đấy chú đã bán xưởng rượu giúp bố con mới có tiền chữa bệnh cho con. Thế năm ấy chú đã mua lại xưởng rượu à? Khi đấy chú làm gì có từng ấy tiền mà mua xưởng rượu, sau này chú kiếm được ít tiền và vì có tình cảm với xưởng rượu
Nên mới xây lại làm nhà kho. Vậy chú biết năm ấy ai đã mua xưởng rượu không? Con không biết à, chú còn tưởng con biết chứ, là ngài Lục đấy. Ừ, ừ. Sao thế? Không sao, ăn cơm đi. Ngài Lục… Lục Vi Tầm… Giám đốc Lục, thiệp mời.
Thần tượng, sao anh đến đây thế? Hôm nay hắn cũng mời chúng tôi. Bằng năng lực quan sát nhạy bén của mình, tôi cảm thấy hắn gọi chúng ta đến đây chắc chắn chẳng phải chuyện tốt gì. Hắn thì có việc gì được chứ, không phải chỉ muốn khoe khoang thôi à.
Ai mà biết chứ, hắn luôn thích giở mấy trò thần bí sau lưng mà. Thần tượng, hôm nay anh đẹp trai quá, không hổ là tiêu điểm. Vậy tôi thì sao? Cô à, cho dù có thế nào đi chăng nữa cũng không thể cướp được thần thái của thần tượng tôi đâu.
Đừng nằm mơ nữa. Chào mừng. Hôm nay tôi đều mời bạn bè, mọi người cùng nhau tụ họp, uống rượu trò chuyện, cảm nhận thời gian tươi đẹp. Mộc Xuân Phong, tôi cảnh cáo anh đấy, tuy tôi không biết anh có âm mưu gì,
Nhưng tốt nhất là đừng mang lòng dạ xấu xa gì với thần tượng của tôi. Hạ Phàm, đi thôi, chúng ta vào trong ngồi đi. Khoan đã, vẫn còn một người nữa. Anh Dịch. Thần tượng, rốt cuộc Dịch Nam Kha và chị Mia làm sao thế? Không hiểu nữa.
Em nên hiểu mình trước đi đã. Mọi người, mời ngồi. Tôi xin phép không thể tiếp được. Làm gì thế? Chụp một tấm. Không chụp. – Ba vị dùng thong thả. – Cảm ơn. Táo, hoa nhài, mùi hương của trái cây nhiệt đới,
Và cả mùi gỗ sồi mà tôi thích nhất. Chardonnay của Nhà máy rượu vang Barker có uống bao nhiêu lần cũng không chán. – Đã bảo đừng chụp. – Đừng nhúc nhích. Bất Túy. Thần tượng, thêm một tấm nữa đi. Làm động tác tay nào.
Rốt cuộc anh với chị Mia làm sao thế? Không sao. Em nhận ra cả rồi đấy. Có liên quan gì tới em đâu. Anh… Hai người sao thế? Cái gì mà sao thế? Lạnh lùng với anh ta như vậy. Với ai tôi cũng lạnh lùng như vậy cả.
Nhưng chẳng phải trước đây hai người còn… Chia tay rồi. Chỉ là lời nói ngoài miệng thôi phải không? Con tim hai người chưa từng chia xa. Rượu nho lâu năm còn cần phải tỉnh táo mới uống ngon, chứ nói gì đến tình cảm con người, cần có thời gian để giải phóng.
Anh hỏi em chuyện này, em có còn nhớ ông chủ Dương không? Đánh chết em thì em vẫn nhớ, ông ấy sao thế? Anh đã điều tra bối cảnh của ông ấy, tìm được nơi ở. Có phát hiện gì mới à? Người nhà của ông ấy đã mất tích hết,
Tất cả đều mất tích, anh đã đi hỏi hàng xóm thời gian mất tích của người nhà ông ấy là ngày hôm sau ngày ông ấy sợ tội tự sát. Anh cứ cảm thấy cái chết của bố mình lúc ấy không đơn giản như thế. Càng nói càng thấy đáng sợ.
Hà Bất Túy, em nghĩ kỹ lại xem có manh mối gì khác ở trong giấc mơ của mình không? Tham quan nhà máy rượu xong rồi, cũng đã nếm thử rượu, đi đây. Sao chị Mia đi rồi? Sao anh không đi tiễn chị ấy? Rốt cuộc hai người sao thế?
Mỗi người đều có bí mật của mình. Bí mật gì chứ? Anh ấy không quan tâm đến cảm nhận của chị Mia. Em thì hiểu cái gì, không ai quan tâm đến cảm nhận của cô ấy hơn anh. Chỉ có điều bây giờ
Anh muốn điều tra sự thật sau cái chết của bố mình, việc này liên lụy đến rất nhiều thứ, anh sợ cô ấy sẽ bị hại. Thế thì anh càng phải nói rõ ràng với chị ấy, anh xem, bây giờ chị ấy buồn biết bao. Chia tay là chuyện của hai người,
Em đừng có xen vào lung tung. Nếu anh không muốn đối mặt thì tại sao còn đến đây? Anh đến đây vì muốn tình cờ gặp Vạn Nhiễm. Chú Vạn? Mọi chuyện đều liên quan đến ông ấy, cậu không cảm thấy kì lạ à? Nhưng đâu chỉ có chú Vạn
Da biết Lê Hoa Bạch. Các vị thoải mái nhỉ. Điểm tâm ngon, rượu cũng ngon. Có thể khiến cô Hà vui vẻ là niềm vinh hạnh của tôi. Anh Mộc Xuân Phong, tôi mong sau này anh hãy dùng nhiều sức hơn vào việc kinh doanh Nhà máy rượu vang Barker.
Mà không phải suốt ngày suy nghĩ xem làm sao để lấy lòng con gái. Cảm ơn đã nhắc nhở. Tôi sẽ kinh doanh Nhà máy rượu vang Barker thật tốt. Coi chừng thần tượng của tôi vừa ra sức là giành nhà máy rượu về đấy. Cậu Lục,
Vừa hay có chuyện này tôi muốn nhờ cậu chỉ bảo. Chuyện gì? Lúc tôi kiểm kê rượu lâu năm của Nhà máy rượu vang Barker thì phát hiện nhà máy rượu cất giữ rất nhiều rượu trắng. Rượu trắng? Sao lại có rượu trắng? Tôi cũng không rõ,
Tôi kiểm tra sổ sách trước đây nhưng cũng không phát hiện bất cứ thông tin nào có liên quan. Gần đây thầy không ở trong nước nên tôi muốn hỏi cậu có biết nguồn gốc của số rượu này không? Hầm rượu của Nhà máy rượu vang Barker… Có thể đi xem thử không?
Tất nhiên. Anh ta đang nghi ngờ điều gì? Mong rằng không có liên quan đến cậu. Tôi có thể mở một thùng không? Cứ tự nhiên. Là Lê Hoa Bạch. Lục Vi Tầm, tốt nhất cậu nên giải thích chuyện này là sao thế?
Tại sao Nhà máy rượu vang Barker của tập đoàn nhà họ Lục các người lại có Lê Hoa Bạch? Tôi không biết. Không biết? Tốt nhất là cậu thật sự không biết. Anh đang nói gì thế? Nói gì à? Ông chủ Dương của xưởng rượu giả
Đã sợ tội tự sát trước khi cảnh sát ập đến. Cậu có biết không? Chắc chắn là hiểu nhầm thôi. Hiểu nhầm gì chứ? Ông ấy sợ tội tự sát trước khi cảnh sát ập đến, cả người nhà của ông ấy cũng mất tích, nếu chỉ vì sản xuất rượu giả
Thì sao ông ấy phải tự sát? Sao người nhà ông ấy đều mất tích? Là sao hả? Ông chủ Dương là con dê thế tội, thứ hại ông ấy chết không phải là rượu giả mà là bí mật to lớn đằng sau. Người nắm giữ quyền lực to lớn đến thế,
Chẳng cần tôi kể về quyền thế của hắn đâu nhỉ Lục Vi Tầm. Chuyện Lê Hoa Bạch, cậu vẫn luôn ở cùng chúng tôi. Nếu cậu muốn có tin tức gì thì mật báo rất dễ dàng. Anh bảo thần tượng của tôi là kẻ xấu đúng không? Anh có bằng chứng gì?
Anh đừng có ngậm máu phun người. Bằng chứng? Cậu có biết ích lợi to lớn nhất khi mở quán bar là gì không? Quen biết nhiều người, tôi có một người khách rất rành về mạng internet, hắn điều tra tình hình tài chính trong hai mươi năm
Của xưởng rượu Cừu vui vẻ giúp tôi, trong đó có rất nhiều dịch vụ có liên quan đến tập đoàn nhà họ Lục các người. Vậy chú biết năm ấy ai đã mua xưởng rượu không? Con không biết à, chú còn tưởng con biết chứ, là ngài Lục đấy.
Ông biết xưởng rượu nhà họ Hà? Lê Hoa Bạch mà xưởng rượu họ ủ ra là thứ mà năm ấy mẹ con rất thích. Hẳn là hương vị mà mẹ yêu thích. Phải rồi, rượu của Nhà máy rượu vang Barker còn không? Còn,
Muốn uống thì bất cứ lúc nào cũng có thể lấy. Lục Vi Tầm, bố cậu hại chết bố tôi đấy. Anh cực đoan quá rồi đấy. Cực đoan? Thế phải giải thích thế nào về số Lê Hoa Bạch này? Lê Hoa Bạch gì thế? Hà Bất Túy, cô nói mấy câu đi chứ?
Năm ấy người mua lại xưởng rượu nhà họ Hà là bố của anh. Anh có biết chuyện này không? Vậy tại sao lúc đấy anh lại bảo không biết? Trước khi chưa làm rõ tiền căn hậu quả thì anh không muốn gây ra hiểu nhầm không đáng có giữa hai chúng ta.
Sao anh biết đây chắc chắn là hiểu nhầm? Tại sao anh không giải thích với em trước? Bởi vì mọi chuyện quả thật đang phát triển theo chiều hướng mà anh lo lắng. Hà Bất Túy, cô đừng như vậy. Cô uống như vậy không ổn đâu.