Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 25 | iQiyi Vietnam

    Chú không muốn thế này đâu, chú cũng muốn để con và bố con sống nửa đời sau thật tốt đẹp. Hết cách rồi, ai bảo con nhớ lại hết mọi chuyện làm gì. Chú cũng hết cách. Ông thả bố tôi ra trước đi, ông ấy không còn nhớ gì cả,

    Ông làm vậy sẽ gặp báo ứng đấy. Bất Túy à, con không thể quyết định chú có gặp báo ứng hay không đâu. Ông lòng dạ độc ác, làm xằng làm bậy như vậy, nếu Vạn Trạch Trạch mà biết được thì cậu ấy sẽ không tha thứ cho ông đâu.

    Nó sẽ không biết được, chú cũng sẽ không để cho nó biết. Trạch Trạch của ta thật đáng thương, một đứa trẻ ngoan ngoãn biết bao. A lô, số đuôi 87. Tôi tìm được xe của Vạn Nhiễm rồi. Đã nhận được vị trí, bây giờ tôi sẽ qua đó ngay.

    Cậu đừng manh động, nguy hiểm đấy. Bác tài, làm phiền anh tăng tốc đi. Vâng. Ông muốn làm gì? Hà Bất Túy! Hà Bất Túy! Hà Bất Túy! Ông đừng u mê nữa, nếu tôi là ông thì bây giờ tôi sẽ đi tự thú. Tự thú? Đùa à,

    Con ngây thơ quá rồi đấy. Trạch Trạch không thể không có ta, ta cũng không thể vào tù được. Ông tưởng ổng giết sạch chúng tôi thì ông có thể thoát được sao? Ông không thoát được đâu! Ta sắp dẫn Trạch Trạch đi rồi, sẽ không quay về nữa.

    Sự thật sẽ không bị chôn vùi đâu. Không còn các người trên đời này nữa thì sẽ chẳng còn ai biết được sự thật. Mặc kệ ông trốn đến nơi nào thì lương tâm của ông sẽ mãi cắn rứt. Được rồi, đừng lắm lời nữa, hết thời gian rồi. Nào. Nào.

    Lục Vi Tầm… Hà Bất Túy! Hà Bất Túy! Hà Bất Túy! Mâm xôi, việt quất xanh, bạc hà, tuyết tùng, than chì. Giữ gìn nó thật tốt cho anh nhé. Đứng lại! Đừng qua đây, bước thêm một bước nữa là chúng ta sẽ cùng chết. Ông đừng manh động,

    Ông còn có con trai, hãy nghĩ đến con trai của mình, đừng sai càng thêm sai nữa Vạn Nhiễm. Thằng nhóc, tôi nói thật với cậu luôn vậy, tôi vốn không muốn động đến cậu, tôi biết chủ tịch Lục chỉ có một đứa con trai là cậu,

    Nhưng hôm nay vì cứu cô gái này mà… Bất Túy! Bất Túy! Tỉnh dậy đi! Không sao chứ? Mau cứu bố em. Được. Mặt đất này… – Chú à. – Sao có nhiều rượu trên đất thế? Có phải ông đã giết bố tôi không?

    Là chính hắn giao gió gặt bão, không biết thức thời, hắn chắn đường của ta. Vậy thì ông giết ông ấy à? Dừng tay! Tôi sẽ đền mạng thay bố tôi. Bố… Nếu có thể thay thế… Tôi đã chịu đựng đủ nỗi đau đánh mất sự ấm áp của gia đình. Ngoan quá.

    Tôi không thể khiến người khác… Nào. …cũng chịu nỗi đau không cần thiết này. Nào nào, nào, cả nhà chúng ta cụng ly. Cụng ly. Ông có biết tôi muốn giết ông biết bao nhiêu không? Tuy ông hại chết bố tôi nhưng ông cũng là bố của Vạn Trạch Trạch,

    Tôi sẽ không giết ông, ông hãy chờ đấy, pháp luật sẽ phán xét mọi việc ác mà ông gây ra. Hơn nữa tôi cũng không muốn Vạn Trạch Trạch trải qua nỗi đau giống tôi. Đừng nói gì cả, cũng đừng giải thích, chúng ta cùng nhau đối mặt nhé.

    Bố có lỗi với con, bố sai rồi. Nếu đã biết sai thì chúng ta phải gánh chịu hậu quả, chấp nhận lời phán xét của pháp luật. Nhưng bố không thể bầu bạn với con trong những ngày tháng sau này rồi. Con sẽ chăm sóc bản thân thật tốt,

    Bố phải chăm chỉ cải tạo trong tù nhé. Cảm ơn anh. Cảm ơn anh gì chứ? Cảm ơn anh đã bảo vệ chính mình. Chăm sóc bản thân thật tốt đấy. Bố! Thần tượng, cuối cùng thần tượng cũng tỉnh rồi. Bây giờ anh có đói bụng không?

    Em lấy chút gì cho anh ăn nhé. Hạ Phàm, Bất Túy đâu? Bấm ngón tay tính chắc chắn anh đã dậy rồi nên em cất công nấu mì cho anh này. Nếm thử đi. Hương vị của mì được đấy. Dạo này tay nghề của cậu ấy tiến bộ rất nhiều. Thơm quá.

    Bất Túy, vất vả cho em rồi. Chút nữa anh sẽ ăn. Em không vất vả gì đâu, trái lại là anh đó, vì cứu em mà bị thương. Anh không sao, vết thương nhỏ này có là gì đâu. Hà Bất Túy, thần tượng của tôi vì cứu cô

    Mà thân thể và linh hồn đều bị tổn thương đấy. Hạ Phàm, cậu có ý gì vậy? Hà Bất Túy phải bị thương luôn thì cậu mới vui à? Hơn nữa cậu nhìn kìa, đây là gì chứ, không phải cũng bị thương rồi đấy sao. Mấy cậu phải biết

    Nếu vết thương nằm trên người tôi thì chỉ có mình tôi đau mà thôi, nhưng nếu vết thương nằm trên người Bất Túy thì ngoài em ấy ra cả tôi cũng đau nữa. Thế nên tôi thà mình bị thương còn hơn. Túy Túy, trông kìa, người ta còn tưởng

    Anh ấy bị thương thì chỉ có mình anh ấy đau lòng vậy. Thật ra anh ấy không biết cậu còn đau lòng hơn anh ấy nữa. Đối xử với Túy Túy nhà tôi thật tốt nhé. Phải rồi, Vạn Nhiễm thì sao? Ông ấy đã bị cảnh sát bắt giữ rồi,

    May mà Vạn Trạch Trạch với Dịch Nam Kha đến kịp lúc. Thế tại sao thần tượng của tôi luôn bị thương chứ, nghĩ đến việc này là tôi đã đau lòng rồi. Ngẫm lại thì em đúng là thất bại trong cuộc đời anh đấy.

    Sau khi gặp em thì quả thật anh chẳng may mắn gì cả. Cuối cùng em cũng ý thức được điều này à. Thần tượng, Lần này anh thiệt thòi to rồi đấy. Thiệt thòi lắm. Rõ ràng anh đã được hời mà. Anh được hời cái gì? Anh được hời cái gì?

    Anh bị thương nặng thế này em tính lấy gì trả cho anh hả? Lấy cả đời. Anh chiếm của hời gì của em hả? Anh ăn mì trước đi đã. Em bưng cho anh. Nếm thử xem em nấu có ngon không. Em cũng ăn. Ngon đấy. Tay nghề tiến bộ thật này.

    Sao hẹn em ra hứng gió thế? Hai ta có kỉ niệm ở nơi này. Kỉ niệm? Để em nhớ xem. Mia, em muốn ăn kẹo không? Em không muốn ăn. Không muốn? Em muốn ăn. Em không muốn ăn. Tại sao em lại muốn ăn kẹo chứ? Em muốn ăn.

    Anh bảo em muốn ăn thì là em muốn ăn. Con người anh kì lạ thật đấy, cái gì cũng phải ép buộc người ta hết, ăn kẹo mà cũng ép nữa. Em đã nói với anh rồi em… Đây là gì thế? Em nói xem đây là gì hả? Cái này là sao vậy?

    Em nói xem nó là sao. Đây là cái gì? Em nghĩ gì trong đầu thì là như thế đó. Anh nói thử xem đây là cái gì vậy? Có ý gì chẳng lẽ em không biết à? Nào, để anh nói cho em biết nó có ý nghĩa gì.

    – Ý nghĩa của nó là… – Không phải, không phải. Mia! Làm gì thế? Cuộc sống trước đây của anh không có ánh mắt trời, luôn cảm thấy bản thân là một kẻ tồi tệ. Nhưng từ khi quen biết em anh mới có niềm hi vọng đối với cuộc sống.

    Cảm thấy mình không tệ đến thế, giúp anh thấy được niềm hi vọng. Em đã dạy anh cách cười, dạy anh cách trân trọng, dạy anh cách yêu bản thân mình. Lúc trước anh chưa chuẩn bị sẵn sàng, cảm thấy bản thân không xứng với em,

    Sợ em sẽ phải chịu khổ, bị tổn thương khi ở bên anh. Bây giờ anh đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, nửa đời sau này đổi lại là anh sẽ chờ đợi em. Lấy anh nhé. Được. Patrick, có chuyện gì mà chúng ta không thể về Pháp rồi nói sao?

    Cứ phải bắt em về Trung Quốc cho bằng được. Thầy phải đích thân trân trọng giới thiệu cho em một người có tài rất có khả năng sẽ trở thành cộng sự mới của em. Cô Bạch, đã lâu không gặp. Nghe nói anh đã giành lấy

    Nhà máy rượu vang Barker từ tay Lục. Chúc mừng anh. Cảm ơn. Có điều nói cho đúng thì là thắng được nó. Vậy cũng chúc mừng anh. Không bất bình vì Lục Vi Tầm à? Anh thắng được nó thì tại sao tôi phải bất bình cho anh ấy chứ. Cụng ly.

    Vẫn một mình à? Cũng có thể là hai mình đấy. Chỉ là tôi chưa tìm được sự lựa chọn thích hợp. Không phải người theo đuổi cô xếp hàng từ Viện bảo tàng Louvre đến tận Cung điện Potala à? Nhiều người không có nghĩa là tôi thích hết. Không ngờ Patrick

    Rất coi trọng nhân tài là anh đấy. Ông ấy gọi tôi về nước là vì để gặp cậu. Ông ấy vô cùng chân thành mà vươn cành ô-liu ra cho tôi. Nói thật thì tôi có hơi lung lay. Vậy anh còn chần chừ gì nữa,

    Mau qua đây làm đồng nghiệp của tôi đi. Vẫn đang suy xét. Anh đúng là kỳ lạ thật đấy, người mà Patrick có thể chủ động mời vào WSA chỉ đếm được trên đầu ngón tay, thế mà anh còn không biết quý trọng cơ hội này. Không phải không quý trọng,

    Mà là mỗi người đều có chí hướng của riêng mình. Cảm ơn. Cảm ơn. Hương vị bơ đậm đà, nước canh trơn họng, đậm đặc tinh tế. Điểm nổi bất nhất chính là bỏ thêm vài giọt rượu Brandy, đúng là mỹ vị nhân gian. Hương vị được đấy,

    Nhưng không phải là thứ ngon nhất tôi từng ăn. Thế cô từng ăn… Món anh nấu. Họ đều ổn chứ? Vẫn ổn cả. Anh thì sao? Cũng rất ổn. Có điều ngẫm lại thì lúc tốt đẹp nhất vẫn là lúc thấy cô xấu mặt. Anh thật là.

    Niềm vui của anh được xây dựng trên nỗi đau của tôi đúng chứ? Nham hiểm. Cô nói đúng rồi đấy đại tiểu thư. Cậu nổi tiếng trên mạng đến thế tại sao lại muốn đến Doctor Wine chúng tôi làm việc? Tiền cậu kiếm được ở đây không bằng một góc

    Tiền cậu kiếm từ việc livestream. Trước đây thần tượng của tôi chọn nơi này, chắc chắn nơi này có chỗ đáng để tôi học hỏi. Cậu là người hâm mộ chất nhất mà tôi từng thấy đấy. Bởi vì tôi muốn trở thành một người xuất sắc như thần tượng của mình.

    Làm sao bây giờ? Bây giờ tôi vẫn không thể chấp nhận được cậu ấy trở thành đồng nghiệp mới của mình. Không phải mình cô. Thật sự không biết lúc ấy cậu ấy đã làm chủ biên xúc động như thế nào nữa. Tôi biết. Nói nghe xem.

    Lúc đấy tôi đứng ở ngoài cửa nghe được… Chẳng lẽ chỉ có vậy? Chỉ có vậy. Tại sao chứ? Không biết. Đại khái là vì tốt số nhỉ. Mọi người đang xem gì thế? Không có gì, cậu xem truyện tranh tiếp đi. Ngoan. Đi thôi. Tôi nhớ chị Mia quá,

    Nhớ văn phòng yên tĩnh quá. Tôi cũng thế. Tán thành. Ông xui à, đã nhiều năm trôi qua rồi, thật chẳng dễ dàng gì, chúng ta lại được gặp mặt nhau. Phải đấy, lại gặp mặt rồi. Ông xem chúng tôi đã thêm phiền phức cho ông rồi. Nấu nhiều món thế này

    Vừa món Tây vừa món Ta, làm cho chúng tôi ngại quá. Khách sáo quá. Phải rồi, ông xui, ông xem tôi có mang gì đến này. Lê Hoa Bạch. Vừa ủ ra đấy. Ông xui, ông có lòng quá. Cảm ơn. Không cần khách sáo. Tiểu Tầm, cất rượu cho kỹ. Không cần đâu,

    Mang cái này đến để hôm nay uống mà. Sau này sẽ tặng một thùng đến cho ông. Cảm ơn. Nhưng mà ông xui này, hôm nay tôi đã chúng bị cho chúng ta rượu vang đỏ mà nhà chúng tôi mới ủ. Rượu vang đỏ không thú vị đâu,

    Rượu trắng, uống rượu trắng mới thú vị. Được, vậy hôm nay sẽ uống Lê Hoa Bạch. Con trai, đi lấy ly rượu trắng đến. Không cần, dùng ly lớn để uống đấy, uống bằng ly lớn mớn đã ghiền. Được, rót vào cái này.

    – Rót ít đi là được chứ gì. – Vâng. Nào nào, tụi con cũng rót đi. Bố à, bố uống vậy sẽ say đấy. Con thì không sao đâu. Nói gì vậy, bố con say được chắc. Bố con có tửu lượng thế nào chứ. Thật là.

    Ông uống chút ít được chứ? Ông xui à, ngày hôm nay uống say mới thôi. Thế thì cụng ly. – Nào nào. – Bố… Nào, cụng ly. Hai người từ từ thôi. Chúng ta cũng cụng ly đi. Thơm. Thế nào? Vẫn được chứ? Rót đi, rót đi.

    Nào, thêm một ly nữa. Nào. Nào. Em nói cho anh biết chuyện này, cách sống chung của em với bố mẹ có hơi kì lạ, anh phải làm quen đấy. Từ từ sẽ quen thôi, còn cả một đời mà. Nào, cho em này. Hết rồi. Được rồi. Được rồi.

    Em chắc chắn muốn từ chức chứ? Em không muốn làm biên tập tạp chí nữa, em thích làm trang cộng đồng. Em muốn làm việc mà mình thích. Nếu em đã quyết định rồi thì cứ thế mà làm đi. Dù sao thì bây giờ không kiếm tiền cũng có người nuôi mà.

    Giờ cái miệng của anh càng ngày càng ngọt rồi đấy. Chỉ như thế với em thôi. Được đấy, tiếp tục giữ vững. Bố mẹ, ở đây này. Bố, mẹ. Chào chú, chào cô. Xin chào. Bố mẹ, đây là bạn trai Dịch Nam Kha của con. Mời chú và cô ngồi.

    Bố mẹ ngồi đi. Được. Anh rể. Thơm quá. Là do con nấu cả à? Hai chúng con cùng nhau nấu đấy. Cô chú đi đường mệt rồi, mau ăn đi thôi. – Không sao… – Bố. Từ từ thôi. – Bố không sao. – Con đỡ bố về phòng. Nào.

    Đi đi, đi xem chú Hà kìa. Bố, – bảo bố uống ít thôi. – Chủ tịch Lục, uống nhiều hại thân đấy. Uống say rồi chứ gì. Có hơi say. Bác trai, hôm nay trễ rồi, ở lại nhà chúng con nhé. Nhà chúng con có phòng cho khách. Cẩn thận. Chú,

    Chú yên tâm đi, sau này chuyện nhà chúng ta, dù là lớn hay nhỏ thì đều do con bao thầu hết. Thế sau này chuyện nhà chúng ta phải nghe theo ai đây? Thế còn phải hỏi sao, chắc chắn là nghe em rồi. Bố, con nói bố nghe

    Anh rể con giỏi lắm đấy. Được rồi, mau ăn đi. Tên nhóc thối. Nào, chúng ta cùng cụng ly nào. Nào nào. Nào nào, cụng ly. Còn một ngụm cuối cùng, chúng ta uống đi. Đừng để phí. Cụng ly. Rượu này, uống ấm cũng được lắm. Tất nhiên rồi,

    Đây là mẻ ủ mà em đã xin bố ủ cho một năm trước đấy. Mẻ ủ mới, tất nhiên là ngon rồi. Bác trai thích uống rượu đến thế, hai người chưa từng nghĩ đến việc mở xưởng rượu nhà họ Hà lại à? Có nghĩ đến rồi, bố em ủ rượu cả đời,

    Vô cùng có bản lĩnh, hơn nữa em cũng không muốn rượu ngon thế này biến mất. Em muốn làm gì thì anh sẽ ủng hộ hết. Nếu là trước đây thì Lục Vi Tầm sẽ không nói mấy câu sến súa vậy đâu. Điều khiến em vui hơn nữa là

    Em cũng có thể có ước mơ của riêng mình. Lục Vi Tầm, thật tốt khi có anh. Chúng ta vừa uống Lê Hoa Bạch đấy, em không có gì muốn nói với anh à? Cảm ơn Lê Hoa Bạch đã giúp em gặp được… Bọt khí cà phê buổi sáng sớm.

    Lúc nhớ người thì uống một ly. Nhắm mặt lại hồi tưởng mùi vị. Sau khi màn đêm buông, một đêm khó ngủ. Sợ bị người từ chối. Uống rượu lâu năm sợ say. Cứ trải nghiệm hồi ức nhiều lần. Nhớ mong dãy xếp hàng. Phải vãn hồi thế nào khi đã bỏ lỡ

    Cơ hội được ở bên cạnh người. Trong xác suất một phần trăm, hình như chúng ta là trời sinh một đôi. Cậu đâu cần nướng lâu đến vậy. Trông hai người họ kìa. Qua đó hù một cái. Đừng. Mau lên. Chốc nữa là đồ ăn nguội đấy.

    Hai ly này rót hơi nhiều đấy. Hai tên nhóc đến đây làm gì? Hai người đừng có dính tới tôi. Có thể đón năm mới với thần tượng là tôi đã vui lắm rồi. Buông tay ra. – Buông tay ra. – Uống rượu đi.

    Nào, uống đi. Mọi người uống rượu đi. Nào, uống rượu thôi. Cụng ly. Cụng ly. Rượu này ngọt ghê. Em lại có vị giác rồi à? Đang dần khôi phục ổn định rồi. Chứng mất vị giác rối loạn thần kinh của Lục Vi Tầm cũng đã khỏi.

    Chúng em đều sẽ bảo vệ vị giác thật tốt. – Sến chảy nước. – Nào, cụng ly thôi. Cụng ly, uống thêm nữa đi. Cụng ly. Chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Em có lạnh không? Mẹ ơi, hai người họ sến quá.

    – Không xem nữa. – Em cũng lạnh mà, tay lạnh lắm. Tay em cũng lạnh lắm đấy. – Đi đi. – Không nhìn nữa. Cậu đi tìm Hách Dụng của mình đi. Tránh ra. Hách Dụng! Trời lạnh quá, đội nón lên đi. Đừng để bị lạnh.

    Lại thêm một năm mới rồi, Lục Vi Tầm, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Em không có nguyên vọng gì muốn nói với anh à? Tất cả nguyện vọng của em đều đã trở thành hiện thực rồi nên em không còn nguyện vọng gì nữa.

    Tốt xấu gì cũng ước một điều đi chứ. Ví dụ như muốn bên anh trọn đời trọn kiếp gì đấy. Em làm việc khác người như thế thì anh chẳng biết phải chiều em thế nào cả. Anh đã chiều em lắm rồi. Em biết rồi, có phải anh muốn gài em

    Cầu hôn với anh không? Sao có thể để người phụ nữ của anh nói lời cầu hôn chứ. Dù sao thì của anh là của em, của em thì vẫn là của em. Đều là của em. Một năm này của tôi đều có đủ vị đắng cay ngọt bùi.

    Trải qua việc mất và khôi phục vị giác, mỗi ngày gập ghềnh như xe qua núi. Cho dù là thế tôi và Lục Vi Tầm đều chưa từng từ bỏ bản thân, cũng không hề từ bỏ đối phương. Cuối cùng bác sĩ chẩn đoán chính xác vị giác bất thường của tôi

    Là vì năm ấy rơi vào vại rượu, nụ vị giác bị tổn thương nhưng may mà tôi có Lê Hoa Bạch chứa nguyên tố kẽm mà bố tôi ủ được và cả anh ấy. Chứng mất vị giác rối loạn thần kinh của Lục Vi Tầm cũng đã khỏi rồi.

    Anh ấy cảm ơn trời cao, cảm ơn sự xuất hiện vào chạng vạng hôm ấy của tôi. trải qua cuộc hành trình vị giác kỳ diệu này. Để chúng tôi có thể có duyên mà gặp nhau. Cũng để chúng tôi trở thành một bản thân tốt nhất. Chị sắp kết hôn rồi.

    Phải, chúng tôi sắp kết hôn rồi. Tôi và người dạo bước giữa trời thu. Ánh tà dương rọi lên sườn mặt xinh đẹp hoàn hảo của người. Ngẩng đầu có thể nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của người. Làm hại tim tôi loạn nhịp. Cảm giác hai ta bên nhau đặc biệt nhất.

    Khiến tôi cảm thấy ấm áp cùng săn sóc. Lại gần nhau hơn, dũng cảm hơn. Có lẽ đã vượt qua ranh giới bạn bè. Khi người nói: “Hi, cô gái của tôi” Muốn nghe người nói: “Thật ỷ lại vào tôi.” Không thể giả vờ không muốn để lại niềm nuối tiếc.