Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 31 | iQiyi Vietnam

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Tập 31] Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng tha cho phụ thân. Tại sao nàng lại mặc lễ phục của Hoàng hậu? Đúng là đại nghịch bất đạo. Mau cởi ra cho trẫm. Nàng không nghe thấy gì sao?

    Cởi ra cho trẫm! Thần thiếp một lòng trung thành với người. Hoàng thượng. Ngay cả mạng của thần thiếp mà người cũng không quan tâm sao? Bao năm qua, Hoàng thượng, lẽ nào người chưa từng dành cho thần thiếp một vị trí nào trong lòng ngài sao?

    Chưa bao giờ xem thần thiếp là thê tử, lập thần thiếp làm Hoàng hậu sao? Nàng mơ giữa ban ngày sao? Lập nàng làm Hoàng hậu? Trẫm cho nàng biết, trong lòng trẫm chỉ có Mạc Tâm là Hoàng hậu duy nhất. Lẽ nào nàng quên rồi sao?

    Trước đây phụ hoàng gả nàng cho trẫm cũng do nàng cưỡng ép cầu xin, không phải sao? Cưỡng ép? Là do ta cưỡng ép. Thì ra tình yêu là không thể cưỡng ép. Đám người các ngươi làm xằng làm bậy, lại dám phạm thượng. Các ngươi đều là bè lũ phản loạn. [Tù]

    Trẫm muốn các ngươi phải chết. Trẫm muốn các ngươi phải chết. Thiên Diện, giết hết chúng cho ta. Vương gia. Cẩn thận. [Tù] Cha. Hồng Dịch. Tố Loan. Đi. Cha. Đi. Cha. [Tù] Mau đi thôi. Đuổi theo. Cha. Mau đi đi. Cha. Cha. Mau đi đi. Cha. Mạc Uyển, đi. Cha. Đừng mà.

    Cha. Mạc Uyển. Món nợ ta thiếu hai mẹ con cuối cùng cũng trả được rồi. Cha. Mạc Uyển. Cha. Cha. Đừng mà. Cha. Đi. Cha. Dù tình yêu này không thể cưỡng ép thiếp vẫn chọn tiếp tục yêu ngài. Bởi vì bao năm nay thiếp đã quen rồi. Nhưng mà Hồng Dịch,

    Thiếp yêu ngài mệt mỏi quá. Lệ phi. Lệ phi. Lệ phi. Ái phi. Ái phi. Tại sao. Tại sao nàng lại ngốc như vậy. Bây giờ huynh đệ duy nhất của trẫm đã phản bội trẫm nữ nhân trẫm yêu nhất cũng phản bội trẫm, cả thiên hạ đều phản bội trẫm.

    Nhưng người nên từ bỏ trẫm nhất là nàng lại bảo vệ trẫm bằng cả tính mạng. Từ đầu đến cuối người yêu trẫm nhất chính là nàng. Xin lỗi. Trẫm thật sự có lỗi với nàng. Trẫm hối hận vì không lập nàng làm Hoàng hậu, không giữ được đứa con của chúng ta,

    Càng không bù đắp được những gì đã nợ nàng, vậy mà nàng đã đi rồi. Trẫm phải lập nàng làm Hoàng hậu. Trẫm phải lập nàng làm Hoàng hậu. Trẫm phải lập nàng làm Hoàng hậu. Vương gia, mọi người đi trước, để ta giết sang bên đấy.

    Túc thân vương kêu oan cho bách tính, nghĩ cho dân chúng, chúng thuộc hạ đều thấy rõ. Thử hỏi người nhà của các huynh đệ dưới trướng có ai chưa từng chịu ơn của vương gia. Nhường đường. Bản vương sẽ không quên ơn giúp đỡ hôm nay của các vị. Đi.

    Mau. Giết. Giết. Giết. Giết. Khởi bẩm Hoàng thượng, hạ thần đã bố trí trạm gác ở các cửa thành nhưng chưa phát hiện Túc thân vương và Hoàng quý phi nương nương. Cái gì? Để chúng chạy thoát như vậy ư? Truyền lệnh xuống, cho dù là chân trời góc bể

    Cũng phải bắt bọn chúng về. Vâng. Khởi bẩm Hoàng thượng, thám tử đến báo Túc thân vương và Hoàng quý phi nương nương đã ra khỏi biên giới nước Chử và đến Mãng Nguyên. Hơn nữa dường như họ đã tính toán từ trước, Thinh Nguyệt và Trường Phong công chúa

    Cũng mất tăm mất tích. Xem ra tam đệ và Diêu Mạc Uyển đã đợi ngày này từ lâu, chúng vẫn luôn đóng kịch cho trẫm xem. Truyền lệnh xuống, tăng cường canh gác ở biên cảnh Mãng Nguyên. Vâng. Khoan đã. Trẫm nhớ đã cài một người tên là Thệ Hồn ở Mãng Nguyên,

    Dường như có thù oán rất lớn với tam đệ, có thể lợi dụng hắn. Vâng. [Hiệu buôn Tinh Diêu] May mà sắp xếp sớm, binh khí lương thảo và vật tư quân dụng cần thiết đã được chuẩn bị đầy đủ.

    Hoàn tướng quân luyện binh ở Mãng Nguyên cũng đã có thành quả. Ít ra có thể khiến Dạ Hồng Dịch kiêng kị, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Lính ở đây hoang dại, thật sự rất khó luyện. Nếu không sửa được tính hoang dại của họ

    Thì rất khó rèn được tính kỷ luật. Ngài cũng biết đấy, trên chiến trường có muôn vàn biến hóa chỉ cần hơi sai sót thôi là sẽ thua cả trận. Hoàn tướng quân, có câu nói rất hay, đạo của binh pháp là đạo gian trá. Tuy họ không có tính kỷ luật

    Nhưng đầu óc của họ rất thông minh, có thể chiến thắng bằng phương thức khác lạ. Huynh đang bao che đấy à, Cẩm Y. Nhưng Hoàn tướng quân có thể yên tâm. Những việc trước đây các huynh đệ làm đều cực kỳ nguy hiểm. Nếu xét về sức chiến đấu và kinh nghiệm,

    Họ không chỉ mạnh hơn lính mới một chút thôi đâu. Hơn nữa, có trọng thưởng ắt có kẻ gan góc. Chế độ thưởng phạt trong quân đội phải rõ ràng hơn nữa. Sao ta không nghĩ ra nhỉ. Ta sẽ đi làm ngay. Được. Quân Thanh, Mạc Uyển, hai người đã đến đây

    Thì mọi việc tiếp theo giao hết cho hai người đó. Thời gian này mấy chuyện vặt vãnh này khiến ta đau đầu thật sự. Từ nay trở đi xem như ta được giải thoát rồi. Người đời đều muốn xưng vương nắm trọn quyền lực,

    Thật sự chưa từng thấy ai chắp tay nhường đi như Hàn thành chủ. Bỏ đi, bỏ đi. Ta ấy à, vốn là một người tùy hứng không chịu được gò bó chỉ mong có thể cầm kiếm đi khắp chân trời. Một mình tốt biết mấy. Thật sự không hiểu nổi,

    Mấy người quyền quý đó nghĩ thế nào. Người quyền quý không hề nghĩ phức tạp. Vì vinh hoa phú quý và quyền lực mà đàn áp dân chúng, lợi dụng tất cả những người có thể lợi dụng. Phải không, Túc thân vương? Ngươi nói vậy là sao?

    Sao có thể so sánh vương gia với những kẻ ấy? Lưu Sa. Bản vương biết trước kia ngươi có thù với Đại Chử. Nhưng lần này ta đến là vì muốn cứu dân chúng khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Nếu bản vương không làm được

    Thì ngươi có thể ra tay với ta. Vương gia đúng là vương gia, Từ đầu đến cuối vẫn là thái độ quyền quý ấy. Chỉ vì cái gọi là cứu dân của vương gia để các huynh đệ bán mạng đánh Đại Chử. Trên người vương gia là dòng máu của Hoàng tộc.

    Dựa vào đâu mà ta phải tin vương gia, phục vương gia chứ? Lưu Sa. Ân chủ. Dân chúng chỉ mong có cuộc sống bình yên. Chúng tôi đã chán ngán những ngày tháng đánh đánh giết giết. Bây giờ vừa yên ổn lại phải bắt đầu chiến sự,

    Người bảo ta phải ăn nói làm sao với các huynh đệ? Lưu Sa. Bản vương rất hiểu hoàn cảnh hiện nay của các ngươi. Nhưng ngươi yên tâm, ta chắc chắn không để các huynh đệ bán mạng vô ích. Đại nhân, kinh thành truyền tin đến. Dạ Quân Thanh.

    Chờ đợi bao lâu nay cuối cùng cũng đến ngày này. Mối thù giữa ta và ngươi cũng đến lúc phải giải quyết rồi. Xung quanh Nam Cốc là những thành trấn nhỏ rải rác. Khó khăn bây giờ là… Ân chủ, vương gia đã sắp xếp xong lương thực và vũ khí,

    Có thể xuất chinh bất cứ lúc nào. Ta biết rồi, lui xuống trước đi. Vâng. Vậy giờ chúng ta đợi tình hình hay là xuất chinh? Với thực lực bây giờ của chúng ta mà muốn đối đầu với quân đội Đại Chử thì vẫn còn đôi chút khó khăn.

    Hơn nữa, ta lo Dạ Hồng Dịch sẽ bức ép Đại Thục, Nam Cốc chống lại chúng ta. Vậy sao chúng ta không giành lấy sự ủng hộ của hai nước ấy trước? Tình hình bây giờ bất lợi với chúng ta. Hai bên đang cân bằng chắc chắn không vội vã hành động đâu.

    Nhưng ta nghĩ có lẽ họ cũng hiểu đạo lý giúp yếu chống mạnh. Quan trọng hơn hiện giờ chúng ta có sự ủng hộ của thần dân Đại Chử. Đây là ưu thế của chúng ta. Chẳng qua nếu muốn đánh thắng trận này

    Vẫn cần sự ủng hộ về lực lượng của hai nước ấy. Hay là đi Nam Cốc đi? Sao hai người đến muộn vậy? Trên đường gặp trạm gác của nước Chử nên chỉ có thể đi đường vòng. Thinh Nguyệt, vậy muội đi đường có mệt không? Đói không? Có muốn ăn gì không?

    Thinh Nguyệt, cô mà còn không quay lại Bôn Lôi sẽ mắc bệnh tương tư luôn đấy. Túi thơm ta thêu cho huynh này. Tiểu thư, ta nhớ cô quá. Quân Thanh. Chỉ cần đến Nam Cốc ta chắc chắn có thể thuyết phục phụ vương giúp các huynh.

    Hơn nữa phụ vương thương ta nhất, lại còn có cô cô ở đây chắc chắn không có vấn đề gì. Vương gia, ý ngài thế nào? Nam Cốc đúng là khá gần Mãng Nguyên. Nếu không thành công thì vẫn quay về kịp.

    Hơn nữa bây giờ có Đình Đình và Hàm Nguyệt công chúa giúp đỡ, khả năng thành công cũng cao hơn. Thế này, Hoàn tướng quân. Ngài ở lại đây chuẩn bị chiến đấu. Chỉ cần cử một đội ngũ cùng ta đến Nam Cốc xin trợ giúp là được. Được. Đình Đình.

    Cô còn hận ta không? Trái tim Quân Thanh chỉ có hình bóng của cô. Ta chẳng có cơ hội nào. Ta thua triệt để chẳng còn lí do để hận nữa. Đến giờ, có lúc ta cảm thấy đời này của ta thật giống như một trò cười. Không phải đâu. Đình Đình.

    Ta thật sự rất cảm kích những gì cô đã làm cho chúng ta. Còn nữa. Xin lỗi. Ta chỉ không muốn Quân Thanh đau lòng. Nếu huynh ấy đau lòng, ta sẽ rơi nước mắt. Diêu Mạc Uyển. Nếu không có Quân Thanh, ta nghĩ chúng ta sẽ trở thành bạn tốt đấy.

    Đây là thư hòa ly giữa ta và huynh ấy. Ta và huynh ấy từ lâu đã chẳng phải phu thê. Diêu Mạc Uyển. Kiếp này ta không có duyên với Quân Thanh. Kiếp sau cô nhường huynh ấy cho ta, được không? Vương gia. Phía trước là vách đá.

    Không còn đường nào để đi nữa. Chúng ta đã ở đây bốn canh giờ rồi mà vẫn không tìm được lối ra. Chúng ta không thể đi lòng vòng ở đây nữa. Tiếp tục thế này chỉ tốn sức lực thôi. Thế này đi. Ta đi dò đường trước.

    Mọi người ở đây đợi ta. Quân Thanh, ta đi với huynh. Ta nắm rõ địa hình Nam Cốc có lẽ sẽ giúp được. Ta cũng đi nữa. Hay để ta và Ân Tuyết cùng đi đi. Có gì còn giúp đỡ lẫn nhau. Phải có người ở lại trong đội ngũ.

    Huynh và Ân Tuyết ở đây chờ bọn ta là được. Vậy chúng ta đi thôi. Đi. Bám theo. Đi. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Hình như chúng ta lại vòng về rồi. Tiếp tục thế này chúng ta sẽ mắc kẹt ở đây mất.

    Ông ơi. Ông ơi. Ông có biết đường ra khỏi núi không? Ra khỏi núi à? Đi theo con đường này về hướng đông. Phía trước có một lối rẽ. Đi theo lối rẽ đó là có thể ra khỏi núi. Được. Cảm ơn ông, Cảm ơn ông rất nhiều. Không đúng.

    Nam Cốc có địa hình trũng. Thung lũng chỉ nhìn thấy đường đi xuống. Đây không phải đường ra khỏi núi mà là đường vào núi. Chẳng lẽ ông lão vừa rồi cố ý chỉ sai đường? Đi mau. Đi. Đi. Đi. Đuổi theo! Nhanh lên, đi nào. Cẩn thận. Mạc Uyển! Mạc Uyển.

    Đình Đình! Đừng qua đây. Giết Dạ Quân Thanh cho ta! Đình Đình! Đình Đình! Đình Đình! Đình Đình! ♫Ánh trăng soi bóng hiên nhà♫ ♫Gặp lại người xưa nơi cỏ dại ven đường♫ Đình Đình! Đình Đình! ♫Cất tiếng xé lòng tạm biệt ngày đã qua♫

    ♫Trái tim tàn khuyết chỉ còn lại đôi chút máu nóng♫ ♫Đứng trên rặng mây nhìn người ly biệt♫ Dạ Quân Thanh, đúng không? Bản công chúa nhớ huynh rồi. Huynh là người tốt nhất trên đời này. Ta cứ thích đấy, cứ yêu đấy. [Yêu là yêu một đời.]

    [Gặp huynh ta tựa như thiêu thân.] [chỉ biết bay về phía ngọn lửa.] [Đây chính là số phận.] [Đây là chuyện tốt đẹp nhất trong cuộc đời này của ta.] [Tuy từ đầu chí cuối] [giữa ta và huynh đều là giả.] [Nhưng vì danh nghĩa phu thê]

    [huynh vẫn luôn thấy lương tâm bất an] [có lỗi với người trong lòng kia.] [Ta tác thành cho huynh.] [Quân Thanh] [cuối cùng ta có thể không cần yêu huynh nữa rồi.] ♫Tìm kiếm một chân trời, chắp thêm đôi cánh cho nàng♫ ♫Vận mệnh đơn chiếc, trôi dạt theo khói lửa♫

    ♫Hồn phách tái sinh vẫn tráng lệ như thế♫ Hoàng thượng Thệ Hồn gửi một bức mật thư đến. Ca ca. Lâu rồi Đình Đình không gửi thư cũng không biết nó ở Đại Chử sống như thế nào. Hoàng huynh không cần lo lắng. Đình Đình chắc chắn cũng rất nhớ huynh.

    Hôm nay có lẽ có việc trì hoãn nên không kịp gửi thư. Bây giờ ta đã có cảm giác lo lắng của cha mẹ khi con cái đi xa rồi. Từ nhỏ Đình Đình đã mất đi mẫu hậu con bé lớn lên trong vòng tay của ta.

    Ta chỉ hy vọng nó được hạnh phúc, bình an. Nhất định sẽ như thế. Vương thượng đại sự không hay rồi. Đại sự không hay rồi, Vương thượng. Hoảng hốt thế còn ra thể thống gì nữa. Chuyện gì? Khởi bẩm Vương thượng

    Trường Phong công chúa rơi xuống vách núi bỏ mạng rồi. Cái gì? Ngươi nói gì? Nói lại lần nữa. Trường Phong công chúa rơi xuống vách núi bỏ mạng rồi. Bây giờ thi thể đang ở đại điện. Ca ca. Ca ca. Vương thượng. Vương thượng, Vương thượng. Đình Đình.

    Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đang yên đang lành, sao công chúa lại rơi xuống vách núi bỏ mình được? Tham kiến Vương thượng. Tại hạ là Thệ Hồn, phó sứ quân đoàn Thiết Huyết của Đại Chử. Nhận mệnh lệnh của Hoàng thượng Đại Chử

    Truy bắt quân phản loạn Dạ Quân Thanh và Diêu Mạc Uyển. Hai người họ cưỡng ép công chúa muốn mượn thế lực Nam Cốc để mưu phản. Vốn dĩ bọn ta muốn cứu công chúa, nhưng không ngờ lúc phát hiện ra công chúa thì người đã chết thảm dưới vách núi rồi.

    Tại hạ biết chuyện này nghiêm trọng nên đã đưa thi thể công chúa trở về quê hương. Vương thượng người nhất định phải làm chủ cho công chúa. Ngươi là a hoàn của Đình Đình? Nô tỳ là a hoàn được công chúa mua ở chợ. Công chúa hiền lành tốt bụng

    Có ơn nặng như núi với nô tỳ. Nhưng từ khi công chúa gả vào vương phủ, người luôn bị ghẻ lạnh sống cuộc sống không bằng cả kẻ dưới. Mấy ngày trước, dường như vương gia thay đổi tính tình đột nhiên ân cần niềm nở với công chúa

    Lừa người quay về Nam Cốc. Không ngờ rằng chuyến đi này… Công chúa đáng thương của nô tỳ. Đình Đình đáng thương của ta. Xin Vương thượng nén bi thương. Dạ Quân Thanh và Diêu Mạc Uyển làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy tội đáng muôn chết.

    Hoàng thượng Đại Chử đã lệnh cho tại hạ đi bắt hai người họ để an ủi linh hồn của công chúa trên trời. Nhưng bọn họ đã đến biên giới Nam Cốc e là sẽ lợi dụng công chúa, lừa gạt Vương thượng xuất binh.

    Vậy nên tại hạ đã mau chóng đến bẩm báo chuyện này. Nỗi đau mất con gái tựa như khoét thịt, cứa tim. Ta nhất định sẽ khiến Dạ Quân Thanh và Diêu Mạc Uyển nợ máu trả bằng máu. Người đâu? Có. Truyền lệnh của bản vương

    Tăng cường canh phòng biên giới truy bắt Dạ Quân Thanh và Diêu Mạc Uyển. Vâng. Vương gia quay lại rồi. Vương gia. Công chúa đâu? Sao công chúa không quay về cùng mọi người? Thệ Hồn truy đuổi bọn ta đến chân núi, Đình Đình vì cứu ta nên ngã xuống vách núi rồi.

    [Trường Phong công chúa chi mộ] Ta có lỗi với Đình Đình. Cô ấy vì ta mà trả giá nhiều như vậy, đến cả tính mạng của mình cũng không tiếc mà hy sinh vì ta. Nhưng ta lại không thể làm gì được cả. Bây giờ chuyện duy nhất ta có thể làm

    Chỉ là lập bia mộ cho cô ấy mà thôi. [Trường Phong công chúa chi mộ] Cho dù dùng tính mạng của mình cũng không thể báo đáp ân tình của cô ấy đối với ta. Quân Thanh đây không phải lỗi của huynh. Là Dạ Hồng Dịch.

    Là Dạ Hồng Dịch giết chết Đình Đình. Bây giờ chúng ta phải phấn chấn lên. Chúng ta không được để Đình Đình hy sinh vô ích như vậy. Lúc đầu khi Đình Đình đề nghị đến Nam Cốc xin trợ giúp chẳng phải cũng vì nghĩ cho bá tánh trong thiên hạ sao?

    Nếu như linh hồn Đình Đình ở trên trời nhìn xuống cô ấy nhất định sẽ không hy vọng thấy huynh sa sút tinh thần như vậy đâu. Quân Thanh nhiệm vụ cấp bách bây giờ của chúng ta là phải ra khỏi khu rừng rậm này, đi đến Nam Cốc.

    Chúng ta bị nhốt ở cánh rừng này đã nhiều ngày nếu còn không nghĩ cách ra ngoài sớm muộn cũng sẽ chết ở đây. [Trường Phong] Nam Cốc nằm ở phía nam Long Đằng. Chỉ cần chúng ta dựa theo sao Bắc Cực sẽ tính được phương hướng ra khỏi núi.

    Hãy thu dọn rồi lập tức xuất phát. [Trường Phong] Vương gia. Vương gia. Sao rồi? Thuộc hạ thăm dò được tin tức Hàm Dục, vua của Nam Cốc đã biết chuyện vương phi rơi xuống vách núi rồi. Hơn nữa còn cho rằng

    Chuyện này do vương gia và tam tiểu thư gây ra. Bây giờ đã cho phong tỏa Nam Cốc nhằm truy bắt chúng ta. Hơn nữa còn hạ tối hậu thư nhất định phải để vương gia và tam tiểu thư đền mạng.

    Xem ra Thệ Hồn nhanh hơn chúng ta một bước rồi. Nếu cứ như vậy nghĩa quân không được Nam Cốc chi viện nữa. Bây giờ chủ nhân vẫn còn phải gánh trên vai tội danh giết người của Mạc Tu Hữu. Phải đó. Bây giờ trong thành đang ồn ào sục sôi.

    Chúng ta có trăm cái miệng cũng không giải thích được. Sự việc vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn. Nhiệm vụ cấp bách hiện giờ chính là giải thích rõ ràng ngọn ngành sự việc với vua Nam Cốc.

    Ta tin rằng, linh hồn Trường Phong công chúa ở trên trời cũng không hy vọng phụ thân của cô ấy bị kẻ gian lừa gạt. Quân Thanh ta đi thương lượng với Hàm Dục giải thích rõ ràng hiểu lầm này. Không được.

    Việc này quá mạo hiểm, thế lực của muội lại yếu ớt. Hơn nữa chuyện công chúa rơi xuống vách núi ta có trách nhiệm không thể chối bỏ. Ta đi giải thích với vua Nam Cốc. Các tướng sĩ cần huynh cứ để ta đi đi. Huống hồ

    Huynh là phu quân của Trường Phong công chúa. Hàm Dục vừa trải qua nỗi đau mất con gái, bây giờ chắc chắn sẽ trách cứ huynh nhiều hơn. Đứng lại. Bôn Lôi, truyền lệnh xuống dưới, trông chừng Mạc Uyển, không được rời khỏi doanh trại nửa bước. Ân Tuyết.

    Nếu như ngươi không muốn chủ nhân của mình rơi vào nguy hiểm thì hãy trông chừng cô ấy cho ta. Dạ Quân Thanh. Đợi chúng ta bình tĩnh lại rồi thương lượng chuyện này sau. Dạ Quân Thanh, huynh có biết bây giờ tình hình nguy cấp,

    Không được chậm trễ bất cứ giây phút nào hay không? Vương gia. Không cần nhiều lời. Thay ta chăm sóc tốt cho Mạc Uyển. Đề phòng truy binh. Vương gia, mọi việc đều phải cẩn thận đấy.