Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 36 | iQiyi Vietnam

Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Tập 36] Ta nói này, thiếu gia Bôn Lôi, ta đã tìm ngài lâu lắm rồi đấy. Sao ngài vẫn còn ở đây thế? Mau đi theo ta để thay hỉ phục, chứ để lỡ giờ lành thì không tốt đâu.

Đợi hai người bái thiên địa xong, thì chẳng phải ngày nào ngài cũng được ngắm nhìn tân nương sao? Cũng phải. Đi thôi, mau lên nào. Đi nào. Thinh Nguyệt. Vương gia, mấy chuyện này ngài cứ để hạ nhân làm là được. Bản vương thích thế. Sao hả?

Thần mặc bộ y phục này trông thần thái đấy chứ. Bôn Lôi thiếu gia ơi, vẫn chưa mặc áo khoác mà. Đợi đã. Hôm nay là ngày đại hôn của ngươi, bản vương sẽ mặc cho ngươi. Nào. Không ngờ, nay làm tân lang, sửa soạn xong cũng ra dáng lắm đấy. Bôn Lôi,

Thinh Nguyệt là muội muội ruột của ta, huynh phải đối xử tốt với muội ấy đấy. Sau này nếu huynh dám làm muội ấy không vui, ta sẽ hỏi tội huynh. Xem cô nói kìa, có thể cưới được Thinh Nguyệt là phúc đức kiếp trước ta tích được. Cô cứ yên tâm,

Ta nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy. Được rồi, đừng nói mấy lời thừa nữa. Thinh Nguyệt đâu? Tiểu thư, không hay rồi. Ngày đại hỷ mà ngươi nói gì vậy? Thinh Nguyệt… Cô ấy xảy ra chuyện rồi. Thinh Nguyệt. Thinh Nguyệt. ♫Ánh trăng soi bóng hiên nhà♫

♫Gặp lại người xưa nơi cỏ dại ven đường♫ ♫Bất giác thấy quyến luyến♫ ♫Cất tiếng xé lòng tạm biệt ngày đã qua♫ ♫Trái tim tàn khuyết chỉ còn lại đôi chút máu nóng♫ ♫Đứng trên rặng mây nhìn người ly biệt♫ ♫Yêu và thù hận, văn võ song toàn♫

♫Đến như hồng nhạn, đi như tên bay♫ ♫Con tim ở ngoài hồng trần, người trong nỗi tương tư♫ Sau này trong cung mà có người bắt nạt muội, muội cứ nói cho ta biết. Ta thay muội dạy dỗ bọn chúng. Thỏ con. Bôn Lôi, huynh nhìn này. Đáng yêu quá. Nhìn này.

Thỏ nướng tại chỗ. Thơm lắm. Huynh. Thỏ con đáng yêu như vậy, sao huynh lại nỡ ăn thỏ cơ chứ? ♫Ánh trăng soi bóng hiên nhà♫ ♫Gặp lại người xưa nơi cỏ dại ven đường♫ ♫Bất giác thấy quyến luyến♫ ♫Cất tiếng xé lòng tạm biệt ngày đã qua♫

♫Trái tim tàn khuyết chỉ còn lại đôi chút máu nóng♫ ♫Đứng trên rặng mây nhìn người ly biệt♫ Hôn lễ vẫn chưa kết thúc, chúng ta còn chưa uống rượu mừng, còn chưa bái thiên địa, đến khăn phủ đầu của muội, ta còn chưa vén, ta không cần biết giờ lành hay không.

Trên có trời cao, dưới có đất dày, Bôn Lôi này nguyện lấy Thinh Nguyệt làm vợ, suốt đời suốt kiếp không rời xa nhau. Thiếu gia Bôn Lôi… ♫Nghe tiếng đao kiếm vung lên, nhìn sông núi chuyển dời♫ ♫Cô độc dũng cảm cũng không cảm động được đất trời♫

♫Chúng ta cũng chỉ là bầy cừu được thả trong bụi gai♫ Hôm nay, nương tử của ta không được khoẻ, ba cái dập đầu còn lại ta sẽ làm thay cô ấy. Hôm nay là ngày đại hôn của Bôn Lôi ta, vậy mà không có người nào đến chúc mừng.

Một người đàn ông như ta, ngay cả vợ mình cũng không bảo vệ nổi. Ta thật là đáng chết. Thinh Nguyệt. Thinh Nguyệt. Thinh Nguyệt. Muội mơ thấy ác mộng thôi. Quân Thanh, sao chàng lại ở đây? Cho đến giờ, ta vẫn chưa thôi sợ hãi vì chuyện của Thinh Nguyệt,

Hễ không thấy nàng là ta lại lo lắng nàng sẽ xảy ra chuyện. Thinh Nguyệt và ta như chân với tay, ta nhất định phải trả thù. Huynh cũng đừng nghĩ nhiều, ta không sao đâu. Thế cục trước mắt mới được định đoạt, chính sự liên miên,

Chàng đi xử lý những việc cấp bách trước đi. Nàng chính là việc cấp bách của ta. Nào, thử món canh nấm tuyết do chính tay ta hầm cho nàng đi. Ngon không? Nếu nàng thấy ngon thì sau này ngày nào ta cũng làm cho nàng ăn. Nàng làm vậy là sao?

Sau này nếu chàng làm Hoàng thượng, nhất định sẽ có cả một bầy thê thiếp. Vết răng này chính là để nhắc nhở người đến tranh giành sủng ái sau này, rằng chỉ có ta mới là người duy nhất có thể không kiêng nể gì với Hoàng thượng. Được, ta hứa với nàng,

Đời này ta tuyệt đối không nạp phi. Đời này kiếp này, chỉ yêu mỗi mình nàng, đến chết mới thôi. Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ tỷ, sao tỷ lại chảy nhiều máu thế này? Tỷ tỷ. Đi đi. Thiên Diện đại nhân,

Bôn Lôi đã dẫn người hộ tống Vi Kỳ vào phủ tướng quân rồi. Bọn chúng hành động cũng nhanh đấy. Truyền lệnh xuống, những người khác hành sự theo kế hoạch. Đêm nay, lũ phản tặc nhất định phải chết. Rõ. Thiên Diện. Ta đã lường trước ngươi sẽ đến đây,

Những tướng lĩnh mà ngươi giết chẳng qua chỉ nhằm đánh lạc hướng. Thuộc hạ đã kiểm tra thi thể rồi, thời gian tử vong là khoảng giờ Tý đêm qua, vết thương do kiếm gây ra, hơn nữa đều là một nhát kiếm đoạt mạng. Bôn Lôi,

Ngươi vừa nói thời gian tử vong của họ đều là trước hoặc sau giờ Tý? Vâng. Vi tướng quân, thi thể của bọn họ được tìm thấy ở đâu? Lần lượt phát hiện ở trong rừng và doanh trại phía Bắc. Hai nơi này cách nhau hơn 30 dặm,

Xem ra là nhiều người hành động cùng lúc. Theo ý của vương gia, thì đây là vụ ám sát tướng lĩnh đầu hàng có tổ chức có kế hoạch? Hơn nữa, nạn nhân đều là những tướng lĩnh chinh chiến nhiều năm, võ nghệ cao cường, người bình thường không thể tiếp cận được

Chứ đừng nói là một nhát kiếm đoạt mạng. Khắp Đại Chử, người có thể làm được điều này… Quân Thiết Huyết. Khiến ta hiểu nhầm mục tiêu của ngươi là Vi tướng quân, thực ra là kế điệu hổ ly sơn, ta mới là người mà ngươi muốn giết, đúng không? Dạ Quân Thanh,

Ngươi là thần tử của Đại Chử mà lại ngang nhiên mưu phản, chẳng lẽ không đáng chết sao? Người ta muốn đánh là Dạ Hồng Dịch chứ không phải Đại Chử. Hắn bất nhân, tàn bạo, hại dân, chẳng lẽ không đáng đánh? Giờ hắn đã tới số,

Sao ngươi còn mê muội không tỉnh ngộ? Nếu bây giờ ngươi bỏ đao xuống, ta sẽ tha cho ngươi. Mơ tưởng hão huyền, dù có chết, ta cũng không khuất phục ngươi đâu. Giết! Ngươi giúp Dạ Hồng Dịch làm nhiều việc xấu như thế, thì chắc ngươi đã lường trước được

Kết cục ngày hôm nay rồi chứ? Muốn giết cứ giết, thắng làm vua thua làm giặc, sao phải nói nhiều làm gì. Dựa vào trí tuệ của ngươi, chắc không nghĩ ra mưu kế như thế. Nói đi, kẻ nào đã sai bảo ngươi? Ngươi cho rằng ta phản quốc phản chủ

Là kẻ bất trung giống ngươi sao? Cho dù có chết, ngươi cũng đừng mong biết được. Được, ta biết là với ngươi, chết còn dễ hơn sống gấp nhiều lần, vậy ta sẽ để cho ngươi sống thật tốt. Sao chẳng có động tĩnh gì thế? Mới có một lúc không gặp,

Mà ta đã thấy nhớ nàng rồi. Nàng đang nghĩ gì thế? Chàng có nhớ, trước đây chàng cũng vẽ một bức tranh như thế không? Trước đây ta không để ý kỹ, hôm nay xem kỹ mới phát hiện ra sự vi diệu của hai người. Có gì vi diệu?

Người mà Dạ Hồng Dịch vẽ ung dung quý phái. Dù là trang phục hay trang sức đều thể hiện tượng trưng của quyền lực, mà quên đi bản thân nhân vật. Còn người mà chàng vẽ thiên về thần thái, thậm chí là biểu cảm nhỏ nhất.

Đây là sự khác biệt giữa hai người. Hắn xem trọng quyền lực, chàng xem trọng tình cảm. Đúng thế, dù là quyền lực hay tình cảm thì hắn đều muốn có được tất cả. Tình yêu và dục vọng chiếm hữu rất giống nhau, trước đây ta cũng đã từng hoài nghi như thế,

Nhưng sau này ta đã hiểu ra, Dạ Hồng Dịch chỉ muốn chiếm hữu ta, giữ khư khư ta ở bên cạnh hắn. Nếu nói áy náy, thì chỉ vì cuối cùng hắn không còn lại gì, còn mất cả tính mạng, khiến người khác không thể không thổn thức.

Nhưng cũng do hắn tự làm tự chịu. Nàng không thấy thực ra hắn cũng rất đáng thương sao? Quân Thanh, hôm nay chàng làm sao thế? Sao lại đa sầu đa cảm thế? Cứ nghĩ đến việc Dạ Hồng Dịch đã từng chiếm hữu nàng là ta lại bức bối trong lòng.

Bất kể là hiện tại hay tương lai, ta chỉ thuộc về một mình chàng thôi. Sau này chúng ta sẽ có rất nhiều rất nhiều con, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau. Đúng vậy. Chúng ta sẽ có rất nhiều con, giang sơn của Đại Chử sẽ do chúng ta cai trị.

Dạ Hồng Dịch chỉ có thể hoá thành một đám bụi trần, bị người đời sau phỉ nhổ. Chủ nhân. Chủ nhân. Ta đến đây để bẩm báo, đám thuộc hạ còn lại của Thiên Diện đã bị bắt. Vương gia nói muốn đến thiên lao cơ mà? Sao lại…

Ta để Bôn Lôi và Hàn Cẩm Y đi rồi. À phải, đã phát hiện nơi ẩn náu của bọn ám vệ Thiên Diện rồi. Cô đi trợ giúp đi. Vâng. Quân Thanh. Còn một chuyện nữa, ta muốn nói với chàng. Đi theo ta.

Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Thật ra trong thân thể ta luôn ẩn giấu một bí mật. Từ khi vào cung, ta đã biết chuyện này. Chỉ có điều ta vẫn không nói cho chàng biết. Thân thể của nàng sao? Ta không nói với chàng

Vì sợ chàng nhất thời kích động mà làm chuyện tổn hại đến bản thân. Nhưng tình hình bây giờ đã thay đổi. Trước mắt đại cục đã định, ta có thể nói ra chuyện này rồi. Muội nói muội là Mạc Tâm ư? Không phải chàng đã biết từ lâu rồi sao? Tỷ tỷ.

Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Mạc Uyển. Tỷ tỷ, tỷ tỷ. -Tỷ tỷ. – Mạc Uyển. Mạc Uyển. Mạc Uyển, là muội phải không? Cô là ai? Sao cô lại trông giống hệt ta? Cô đừng lại đây! Mạc Uyển. Ta là tỷ tỷ của muội đây. Ta… Ta là Mạc Tâm. Tỷ là Mạc Tâm?

Thế ta là ai? Sao ta lại mặc bộ y phục này? Đây là đâu? Sao ta lại ở đây? Mạc Uyển, muội đừng sợ. Để tỷ tỷ từ từ giải thích cho muội nghe. Từ ngày tỷ bị hại trong cung, chúng ta đã dùng thân thể của nhau

Để tiếp tục sống trên đời. Tỷ thật sự là tỷ tỷ của ta? Tỷ tỷ, ta đã tìm được sổ sách của Đậu Thị. Bà ta muốn… Mạc Uyển, Đậu Thị đã bị tỷ tỷ tiêu diệt rồi. Yên tâm đi. [Hóa ra tất cả những điều này] [đều là thật.] Quân Thanh,

Hôm nay chàng sao thế? Nàng… Vì sao nàng lại lừa ta? Ngươi buông tỷ ấy ra. Cô cút ra cho ta. Mạc Uyển. Nàng có biết, suốt khoảng thời gian qua, mỗi ngày ta đều rất ăn năn, mỗi ngày ta đều tự trách bản thân vì đã có lỗi với nàng.

Mỗi ngày ta đều sống trong nỗi đau khổ và tự trách vì đánh mất nàng. Nhưng, nàng lại lợi dụng tình cảm của ta với nàng để đâm sau lưng ta một đao. Vì sao nàng lại đối xử với ta như vậy? Vì sao? Mạc Uyển. Mạc Uyển. Mạc Uyển.

Mạc Uyển, muội tỉnh lại đi. Mạc Uyển. Mạc Uyển. Sao hả? Bất ngờ lắm phải không? Nàng mong trẫm chết như vậy phải không? Có phải sau khi trẫm chết, nàng có thể ở bên Dạ Quân Thanh mãi mãi phải không?

Có phải những gì đã có giữa hai ta đều là giả dối? Từ đầu đến cuối, nàng chưa bao giờ yêu trẫm phải không? Tình yêu của ta với ngươi đã bị ngươi hủy hoại từ lâu. Giờ ta chỉ còn nỗi thù hận với ngươi. Tất cả đều do ngươi tự chuốc lấy.

Là ta tự chuốc lấy? Trẫm vì nàng mà từ bỏ tất cả, mất đi tất cả. Vì sao? Rốt cuộc là vì sao? Thiên Diện, đồng bọn của ngươi đã khai ra nơi ẩn náu của các ngươi, ta đã phái người đến đó rồi. Nếu bây giờ ngươi nói ra

Vẫn còn kịp đó. Ta có thể tha mạng cho ngươi. Có phải ngươi đã giết Thinh Nguyệt không? Thinh Nguyệt? Là ả a hoàn bên cạnh Diêu Mạc Uyển đó ư? Hôm đó ta vốn đi giết Diêu Mạc Uyển, không ngờ ả ta thành kẻ chết thay.

Có trách thì chỉ có thể trách ả yểu mệnh, theo sai người. Nhưng có thể khiến các ngươi phải đau khổ như vậy, ả có chết cũng đáng rồi. Ta giết ngươi. Giết đi. Giết ta đi. Cũng đến lúc rồi. Bôn Lôi. Giết đi. Cái gì cũng đến lúc rồi? Vương gia,

Phát hiện được tờ giấy này ở nơi ẩn náu của bọn chúng. Đây là nét chữ của Dạ Hồng Dịch. Nhìn vết mực thì tờ giấy này được viết chưa lâu. Dạ Hồng Dịch vẫn chưa chết. Mục đích của ngươi không phải là giết ta mà là kéo dài thời gian.

Mạc Uyển gặp nguy hiểm. Mau lên, chúng ta chia nhau ra tìm. Hoàng thượng, Dạ Quân Thanh dẫn người đến rồi. Uyển nhi. Mạc Uyển. Uyển nhi. Mạc Uyển. Mạc Uyển. Mạc Tâm? Mạc Uyển và Mạc Tâm? Mạc Tâm vẫn còn sống ư? Cẩm Y,

Dạ Hồng Dịch đang giam giữ hai người họ, điều quan trọng nhất là phải cứu được họ. Vậy còn đợi gì nữa? Mau đi cứu người. Đứng lại. Tam đệ, cuối cùng ngươi cũng đến rồi. Dạ Hồng Dịch, ngươi thả hai người họ ra.

Ta có thể hứa với ngươi bất cứ chuyện gì. Dạ Hồng Dịch, ngươi thả họ ra đi. Câm miệng. Đã đến nước này, các ngươi còn có tư cách gì ra điều kiện với trẫm? Ngươi bước lên bước nữa ta sẽ giết nàng ấy. Thật là ân ái. Mấy người các ngươi

Tình nồng ý đậm, người có tình cuối cùng cũng bên nhau. Được. Vậy trẫm sẽ cho các ngươi nếm thử cảm giác khi phải mất đi người mà mình yêu nhất, mất đi tất cả. Diêu Mạc Tâm, không phải nàng rất yêu tam đệ của ta sao? Vậy hôm nay,

Nàng đẩy hắn xuống. Nàng đẩy hắn xuống vách núi kia. Bằng không… – Dạ Hồng Dịch. – Dạ Hồng Dịch. Mạc Uyển. Để cô ta chết thay cho các ngươi. Còn không mau làm đi? Mạc Tâm, không sao đâu. Đi đi. Dạ Hồng Dịch. Tỷ tỷ, lần này để ta bảo vệ tỷ.

Mạc Uyển. Mạc Uyển. Mạc Uyển. Mạc Uyển. Mạc Uyển. Hôm nay thiên thời địa lợi thuận theo số mệnh ngày lành tháng tốt Hoàng đế lên ngôi theo ý trời sắp đặt. Hoàng đế Tư Hoằng, cung kính với trời xanh lục hợp là thức theo lời tổ tiên được trời phò trợ

Nay tân Hoàng được nhiều phúc đức ngôn từ cẩn trọng hành sự theo đức lấy đạo làm gốc ban ân cho dân Hoàng thiên ngợi khen vĩnh viễn vô cực. Huynh gian xảo quá. Trông huynh đẹp trai như vậy, làm gì không làm lại đi làm dâm tặc.

Ta nói cho huynh biết, huynh có đẹp trai đến mấy thì cũng là… Tiểu nhân. Cô và ta không hề quen biết, từ nay đường ai nấy đi, có gì mà không được? Nương tử. Ta ở đây, ta ở đây. Huynh cứ yên tâm dưỡng thương. Huynh yên tâm đi.

Lần này chúng ta gặp được người tốt. Huynh nói xem đến giờ ta vẫn chưa có tên. Hay là huynh đặt cho ta một cái tên đi. Niệm Tâm được không? Hay lắm. Cảm ơn huynh. Ta có tên rồi. Nếu không phải cô từng cứu mạng ta, thì giờ cô đã chết rồi.

Huynh bị thương rồi. Để ta xem. Ta… Huynh dẫn ta đi cả buổi chiều rồi, ta xem bây giờ huynh chạy thế nào? Người chết đã chết rồi, người sống vẫn phải tiếp tục sống. Dù huynh có đau khổ đến mấy thì tỷ tỷ cũng không quay trở về nữa.

Không phải cô muốn biết, vì sao Túc thân vương không muốn liên hôn sao? Bây giờ cô biết rồi đó. Niệm Tâm phụng chỉ trở thành người của phủ Túc thân vương. Niệm Tâm có yêu cầu gì, Dạ Quân Thanh đều phải đồng ý. Niệm Tâm luôn đúng. Nếu Niệm Tâm sai,

Thì nhất định là do Dạ Quân Thanh. Tuyệt đối không được quát mắng, vứt bỏ Niệm Tâm. Muội có chắc đây là tất cả những gì muội muốn không? Lòng ta ở kiếp này đã phụ nước mắt của chàng. Đoạn tuyệt với chàng. Kiếp này chỉ mong chàng sống lâu,

Bình an thuận lợi. Nay thân phận hai ta đã khác biệt, vương gia đừng nên gặng hỏi thì hơn. Không phải tất cả mọi chuyện đều cần huynh gánh vác. Muội yên tâm, bản vương nhất định sẽ cho muội một lời giải thích. Vậy vương gia muốn giải thích gì với ta?

Từ nay về sau, muội lên núi đao, ta sẽ đi cùng muội, muội xuống biển lửa, ta sẽ xuống cùng muội. Bây giờ ta cũng bị nhiễm rồi, huynh không thể đuổi ta đi. Ta chỉ muốn nói với huynh ấy mấy câu thôi. Hoàng quý phi nương nương, xin hãy tự trọng.

[Trước đây khi ta nhường lại thiên hạ cho Dạ Hồng Dịch] [không chỉ vì Mạc Tâm] [mà còn vì ta tin huynh ấy.] [Ta tin huynh ấy sẽ trở thành một minh quân,] [hy sinh vì bách tính.] [Cũng vì nàng,] [ta buộc phải đoạt lại thiên hạ này.] Giết! Chỉ có ta

Mới là người duy nhất có thể không kiêng nể gì với Hoàng thượng. ♫Giang sơn này không thể làm dao dộng tình cảm đôi ta♫ ♫Một chiếc lá rơi biết thu đến, một ánh mắt biết ngày về♫ ♫Tâm ở ngoài hồng trần, người chìm trong nỗi tương tư♫

♫Cánh chim bay không mỏi chỉ vì kiếp này được gặp người♫ ♫Giang sơn này không thể làm dao dộng tình cảm đôi ta♫ ♫Một chiếc lá rơi biết thu đến, một ánh mắt biết ngày về♫ ♫Nghe tiếng đao kiếm vung lên, nhìn sông núi chuyển dời♫

♫Cô độc dũng cảm cũng không cảm động được đất trời♫ ♫Chúng ta cũng chỉ là bầy cừu được thả trong bụi gai♫ ♫Dùng máu của chàng nhuộm đỏ áo cưới của ta♫ ♫Mở đường để được ôm lấy nhau♫ Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.

♫Cuối cùng chỉ còn dựa vào tình yêu♫ ♫Tìm một phương trời mới♫ ♫Chắp cánh cho nàng tung bay trong gió♫ ♫Sự cô độc của vận mệnh♫ ♫Cũng tan theo khói lửa♫ Giang sơn tương lai của Đại Chử, ♫Hồn này phách này♫ chúng ta sẽ cùng cai trị. Thời gian qua đi,

Cảm giác mọi thứ đều thay đổi. Mọi vật trên thế gian này đều thay đổi. Ta cũng thay đổi rồi. Ta ngày càng yêu nàng hơn. Quân Thanh, nếu gặp gỡ chàng là định mệnh, vậy thì yêu chàng là nhân quả của kiếp trước.

Những gian khổ trên con đường này đều là một loại tu hành, chỉ vì mong được sống ở nhân gian có chàng.