Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 36 | iQiyi Vietnam

Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Tập 35] [Lẽ nào ta chọn sai thật rồi ư.] Tiểu thư, dù ít dù nhiều cô cũng ăn một chút đi. Cô đã không ăn cơm một ngày rồi, như vậy cơ thể nào chịu nổi. Bôn Lôi,

Ngươi và Ân Tuyết dẫn người đến chuyển thi thể của những bách tính bị Dạ Hồng Dịch tàn sát vào hôm ấy về đây. Nhất định phải an táng đàng hoàng. Vâng. Mạc Uyển, ít nhiều gì thì cũng ăn một chút đi, đừng bỏ đói mình. Muội đừng quá tự trách.

Thắng bại trên chiến trường là chuyện bình thường của nhà binh. Huống hồ nhiệm vụ quan trọng nhất trước mắt là phải lấy được Kỳ Thành để ăn nói với Hoàn tướng quân. Ban đầu muội xin huynh rút binh kết quả chúng ta lại trúng mai phục. Bây giờ lại là muội

Cực lực ủng hộ Hoàn tướng quân đi, kết quả hại ngài ấy chết oan. Đây đều là lỗi của muội. Đều là lỗi của muội. Mạc Uyển. Chuyện này hoàn toàn không phải là lỗi của muội. Muội yên tâm, chúng ta nhất định sẽ báo thù

Cho Hoàn tướng quân và tất cả tướng sĩ đã chết. Muội hãy tin ta. Các tướng sĩ, thất bại lần trước và cái chết thảm khốc của Hoàn tướng quân, ta thân là thống soái liên quân có trách nhiệm không thể chối cãi. Ta xin lỗi mọi người tại đây.

Nhưng chuyện đến nước này chúng ta không thể tiếp tục ngồi chờ chết nữa. Dạ Hồng Dịch tàn bạo vô nhân tính lạm sát người vô tội. Nếu bây giờ chúng ta không lật đổ chính quyền tàn bạo của hắn, tương lai cha mẹ, con cái của mỗi người chúng ta

Cũng sẽ rơi vào kết cục như vậy. Ta cầu xin các huynh đệ hãy buông bỏ oán giận đoàn kết một lòng. Chỉ khi chúng ta xốc lại tinh thần mới có thể giữ cho Đại Chử được thái bình. Chỉ khi chúng ta xốc lại tinh thần

Mới có thể bảo vệ được nhiều tính mạng hơn. Chỉ khi chúng ta xốc lại tinh thần, mới có thể an ủi linh hồn của Hoàn tướng quân ở trên trời. Giết Dạ Hồng Dịch, báo thù cho Hoàn tướng quân. Giết Dạ Hồng Dịch, báo thù cho Hoàn tướng quân.

Giết Dạ Hồng Dịch, báo thù cho Hoàn tướng quân. Giết Dạ Hồng Dịch, báo thù cho Hoàn tướng quân. Hoàng thượng. Dạ Quân Thanh đã lùi năm dặm, cắm trại đóng quân đang nghỉ ngơi tại chỗ. Cắm trại đóng quân, dừng quân nghỉ ngơi?

Lần này phản quân bị tổn thất nặng nề, làm vậy cũng dễ hiểu. Bình thường khi chiến đấu Dạ Quân Thanh xem trọng sĩ khí nhất, tuyệt đối sẽ không yếu thế trước kẻ thù. Lần này lại giống như cố ý làm cho trẫm xem vậy. Truyền lệnh cho Vi Kỳ

Nhất định phải tăng cường phòng ngự tuyệt đối không được mất cảnh giác. Vâng. Quân Thanh huynh, Kỳ Thành là vùng đất hiểm yếu dễ phòng thủ khó tấn công, hai mặt đều là hẻm núi vách đá. Huống hồ Vi Kỳ giỏi cố thủ phản công,

Nếu giờ chúng ta tấn công mà không lấy được Kỳ Thành ngay e là chúng sẽ nhân cơ hội phản công. Thương vong sẽ cực kỳ nặng nề. Muốn chính diện phá thành đúng là không dễ. Huống hồ binh lực quân ta vốn không chiếm ưu thế,

Khả năng phá thành trong một lần tấn công là vô cùng nhỏ. Hơn nữa vấn đề cung ứng lương thực càng chí mạng hơn nữa. Ta nghe mà bức bối muốn chết. Chuyện này đâu có phức tạp như vậy. Cách đánh của phản tặc như chúng ta rất đơn giản,

Đánh được thì đánh, không đánh được thì đánh lén, đánh lén không được thì chạy thôi. Ta nói chứ, Kỳ Thành này khó đánh như vậy chúng ta vòng qua đánh kinh thành trước đi. Đánh giặc phải bắt vua trước. Chúng ta tóm gọn hang ổ của chúng

Không phải chuyện này đã xong rồi sao? Huynh cười gì vậy? Dạ Hồng Dịch và Vi Kỳ đều không ngốc, đâu phải huynh muốn sao là vậy. Nhưng mà Cẩm Y cách nghĩ này của huynh rất giống ta. Đúng là trận chiến này chỉ có thể dùng mưu. Đánh giặc bắt vua trước.

Dạ Hồng Dịch vừa khiến quân ta chịu tổn thất, chắc chắn hắn sẽ mất cảnh giác, càng không ngờ chúng ta sẽ phản công nhanh như vậy. Nếu ban đêm huynh và ta có thể xâm nhập nhất định có thể đánh cho hắn không kịp trở tay. Chuyện này đơn giản.

Ban đầu ta có thể một mình xông vào hoàng cung Đại Chử rồi rút lui an toàn, Người thích hợp nhất để làm chuyện này không còn ai ngoài ta. Huynh là thống soái Nghĩa quân nên ở yên trong quân bày mưu tính kế đi. Không được. Chuyện này quá nguy hiểm,

Cần hai huynh đệ chúng ta chung sức hoàn thành. Hay là thế này, huynh đột nhập vào xử lý lính gác thành trước, sau đó đốt lửa làm tín hiệu mở cổng thành. Sở huynh và Mạc Uyển thấy ánh lửa sẽ dẫn binh tấn công cổng thành.

Đến lúc đó quân Chử ắt sẽ rối loạn xông lên cổng thành. Khi ấy ta cần hai người giúp ta giữ cổng thành kéo dài một canh giờ, ta sẽ dẫn một đội tinh nhuệ leo lên bắt sống Vi Kỳ trong đêm. Như vậy có mạo hiểm quá không.

Huynh là thống soái của Nghĩa quân, đây là điều cấm kị của nhà binh. Thành bại đều quyết định ở hành động này. Phải lấy được Kỳ Thành trong vòng một canh giờ. Đi. Thả ta ra. Thả ta ra. Lần sau mà bắt được sẽ không đơn giản như vậy đâu,

Ta sẽ chặt đầu ngươi luôn. Tướng quân. Cho ít đồ ăn đi, tướng quân. Ta ba ngày rồi chưa được ăn cơm. Ngươi chưa ăn cơm ba ngày? Ta còn chưa ăn cơm đây này. Các huynh đệ trên thành canh chừng cẩn thận đấy. Vâng. Vẫn chưa nấu xong à. Sắp xong rồi.

Nào. Có biến. Ân Tuyết. Mau, di dời bách tính trước đã. Vâng. Mấy người, đi theo ta. Vâng. Vâng. Hai người, đi theo ta. Vâng. Mau đi thôi. Mau. Mau, mau đi đi. [Vi Phủ] Bắn. Mạc Uyển. Xông vào thành, giết Dạ Hồng Dịch, báo thù cho Hoàn Hoành tướng quân.

Báo thù cho Hoàn Hoành tướng quân. Giết. Giết. Báo. Tướng quân, kẻ địch đã phá được cổng thành. Mau, bảo vệ Hoàng thượng. Dạ Quân Thanh. Vi tướng quân. Kỳ Thành đã bị phá, bản vương khuyên huynh đừng giãy giụa vô ích nữa. Ngươi tưởng ai cũng như Dạ Quân Thanh ngươi,

Rõ ràng mang dòng máu hoàng thất nhưng lại đoạt quyền mưu phản, để ngồi lên vị trí tối cao không tiếc đạp lên xác thịt của bách tính Đại Chử ư? Nếu hôm nay phải chết trong tay đám phản tặc các ngươi

Thì đó là nỗi nhục lớn nhất của ta. Xem ra Vi tướng quân vẫn chưa biết Hoàng thượng mà huynh luôn miệng hiếu trung đã bỏ mặc tướng sĩ toàn thành tự chạy thoát thân từ lâu rồi. Ngươi nói gì? Tha mạng, tha mạng. Nô tài thật sự không biết gì hết.

Hoàng thượng đâu. Ta hỏi ngươi Hoàng thượng đâu? Tướng quân tha mạng. Hoàng thượng. Hoàng thượng đã về cung rồi. Dạ Hồng Dịch đã lường trước trận chiến này sẽ cực kỳ nguy hiểm nhưng vẫn ra lệnh cho ngươi truy bắt chúng ta để hắn ve sầu thoát xác mà thôi.

Dạ Hồng Dịch bỏ mặc tướng sĩ và bách tính đã không phải lần đầu tiên. Dù như vậy ngươi vẫn kiên trì thề chết trung thành với hắn ư? Kiếp này Vi Kỳ ta hết lòng vì Đại Chử, không hổ thẹn với Đại Chử, với bách tính, và với bản thân.

Vậy Hoàn tướng quân thì sao? Không cần nói nhiều, ta chỉ xin được chết thật thoải mái. Còn những gì ta nợ sư phụ, kiếp sau học trò nhất định sẽ trả lại gấp bội. Ra tay đi. Ta sẽ cho ngươi được chết thoải mái. Sở huynh.

Trước khi qua đời, Hoàn tướng quân từng căn dặn chúng ta, cho dù huynh làm gì đi nữa cũng phải cho huynh một con đường sống. Tiếc nuối lớn nhất của ngài ấy trước khi lâm chung đó là không dạy huynh biết thế nào là trung nghĩa chân chính.

Huynh đi đi. Nhưng nếu để ta phát hiện huynh vẫn muốn trung thành với Dạ Hồng Dịch, ta sẽ không tha cho huynh lần thứ hai đâu. Truyền lệnh xuống, treo đầu Hoàn Hoành lên cổng thành. Trẫm muốn cho đám phản tặc kia thấy kết cục của việc phản bội trẫm.

Đây là bản đồ phòng ngự của Đại Chử, có lẽ sẽ có ích với vương gia. Nếu vương gia và các vị có thể bỏ qua ân oán khi trước Vi Kỳ bằng lòng dốc sức vì nghĩa quân. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết. Giết.

Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Một đám phản loạn. Thiên Diện. Bắt chúng lại cho trẫm. Sao có thể như vậy được. Các tướng sĩ nghe lệnh, bắt chúng lại cho trẫm. Khoan đã. Các vị, ta đợi ngày này bấy lâu nay

Không phải vì muốn làm kẻ địch của mọi người. Hoàng thượng mà mọi người một lòng trung thành ấy hoàn toàn không phải là huyết mạch hoàng thất, mà là con riêng của Trang thái hậu với Lạc Tân tướng quân. Ngươi đang nói cái gì thế?

Trước khi Trang thái hậu vào cung đã qua lại với Lạc Tân. Sau khi bà ấy mang thai ngươi mới trở thành phi tần của Tiên đế. Còn ngươi vì muốn củng cố hoàng vị của mình đã tính kế đầu độc cha ruột của mình ngay trước linh cữu của Trang thái hậu.

Nực cười. Đúng là ăn nói lung tung. Bây giờ hậu cung của Trang thái hậu đã cháy thành tro rồi, ngươi lấy gì làm chứng cứ chứ? Trong lòng ngươi tự khắc biết rõ. Nếu như ngươi chỉ giết Lạc tướng quân thì chắc chắn sẽ hậu họa khôn lường.

Trận hỏa hoạn đó là để xóa sạch vết nhơ về thân thế của ngươi nên ngươi mới cố ý làm vậy. Câm miệng. Trẫm đường đường là Hoàng đế Đại Chử. Trong người trẫm chảy huyết mạch chính thống của hoàng thất. Ngươi dám bôi nhọ hoàng thất bỡn cợt triều thần,

Tội đáng muôn chết. Gia phả Lạc gia trong tay ta sẽ chứng minh rõ những gì chúng ta vừa nói, [Gia phả Lạc gia] tuyệt đối không có chút giả dối. Bên trên này đã viết rõ ràng, Nếu là người có quan hệ huyết thống với Lạc gia

Thì cánh tay bên trái sẽ có một vết bớt màu đỏ. Là thật hay không giơ cánh tay trái của ngươi ra thì sẽ rõ. Nói năng lung tung. Đúng là nói năng lung tung. Các ngươi còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau xông lên cho trẫm?

Lẽ nào ngươi còn không hiểu sao? Từ trước tới nay thứ đáng sợ nhất hoàn toàn không phải là huyết mạch, mà là sự tàn bạo vô nhân tính của ngươi. Dạ Hồng Dịch. Mấy năm nay chỉ cần có người làm ảnh hưởng tới quyền lực của ngươi,

Dù là người thân hay là con dân của ngươi cũng đều lần lượt chết dưới lưỡi kiếm của ngươi. Quân phản loạn. Trẫm muốn các ngươi phải chết. Trẫm muốn các ngươi phải chết. Trẫm mới là Hoàng đế Đại Chử. Đại Chử. Truyền lệnh xuống.

Tất cả những ai tự nguyện đầu hàng trong lãnh thổ Đại Chử đều được nghĩa quân bảo vệ. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế.

Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Túc thân vương vạn tuế. Bây giờ thực sự không biết nên gọi tỷ là gì nữa? Mạc Tâm. Hay là gọi muội là Mạc Uyển đây? tỷ vẫn nhớ

Hồi nhỏ tỷ rất ngưỡng mộ muội. Cảm thấy tên của muội có chữ “Uyển” thật là hay. Lúc đó tỷ còn nghĩ, có phải là do cha mẹ đặt tên cho muội là Mạc Uyển nên muội từ nhỏ đã dịu dàng, trầm tĩnh. Không giống tỷ, chuyện gì cũng làm theo cảm tính.

Bất cứ chuyện gì tỷ cũng phải tranh cao thấp đúng sai, không biết kiểm soát cảm xúc và tính tình. Nhưng mà bây giờ tỷ lại mang tính cách ấy thể hiện trên người muội. Liệu muội có hận tỷ không? Cho dù là muội hận tỷ đi nữa

Tỷ cũng hy vọng muội mau chóng tỉnh lại đánh tỷ, mắng tỷ, quở trách tỷ thế nào cũng được. Muội chính là người thân duy nhất trên đời này của tỷ rồi. Mạc Uyển. Muội mau chóng tỉnh lại đi, được không? [Quan Thư Cung] Nàng đi đâu vậy?

Sao lại về muộn như vậy? Ta còn muốn hỏi chàng đây. Đêm hôm thế này chàng chạy tới phòng của ta làm gì? Ta làm gì sao? Bây giờ dù ta nghĩ gì làm gì cũng không là quá phận nữa. Nàng làm gì vậy? Sao ta lại không phát hiện ra

Miệng lưỡi chàng lại dẻo quẹo như thế? Nàng không thích sao? Không thích thì ta đi đây. Ta không phải là không thích. Chàng thế nào ta cũng thích. Quân Thanh. Nếu như một ngày nào đó chàng phát hiện Mạc Tâm vẫn còn sống trên đời này

Thì chàng sẽ lựa chọn như thế nào? Bỏ đi. Câu hỏi này thật khó trả lời. Không cần trả lời nữa. Ta hỏi nàng. Nàng nghĩ bây giờ nàng là ai? Ta là ai? Cho dù trước kia nàng là ai hay sau này nàng là ai, giây phút này

Nàng chính là nữ nhân của Dạ Quân Thanh ta. Sở huynh thực sự không ở lại thêm mấy ngày sao? Trên đời không có bữa tiệc nào là không tàn cả. Chuyện ta đã hứa cũng hoàn thành rồi, cũng không có lý do gì để ở lại đây cả. Được.

Dạ Quân Thanh ta trước nay không nợ nần ai. Lần này huynh đã giúp đỡ ta trong thời khắc nguy nan. Nếu như sau này có cần tới Đại Chử Dạ Quân Thanh ta sẽ hết lòng giúp đỡ. Ta cũng không phải là vì giúp huynh đâu.

Vậy Sở huynh giúp ai vậy? Huynh nghĩ sao? Mạc Bắc huynh. Cho dù thế nào lần này Đại Chử đã có được sự ủng hộ của vị vua tương lai nước Thục, sau này hai nước tăng cường hợp tác cùng chống giặc ngoài. Hai người cũng không cần ganh đua nhau đâu.

Ta ganh đua sao? Với huynh ấy sao? Huynh ấy còn kém một chút. Quân Thanh huynh, hôm nay cứ như vậy đi, hy vọng sau này gặp lại huynh có thể khiến ta nhìn huynh bằng con mắt khác. Thời gian không còn sớm nữa. Ta khởi hành đây.

Huynh không đợi Mạc Uyển sao? Tiễn ngàn dặm đường cũng vẫn phải từ biệt. Bỏ đi. Không cần để cô ấy buồn bã vì chia ly nữa. Nhưng mà Hàn huynh vẫn dự định tiếp tục ở bên cạnh huynh ấy à. Huynh nói linh tinh gì vậy? Ta với huynh ấy

Từ lâu đã chẳng có qua lại gì rồi. Được rồi, được rồi. Mau khởi hành đi. Sở Mạc Bắc. Bảo trọng. Bảo trọng. [Diêu Phủ] Cao lên chút nữa đi. Qua bên đó một chút. Lấy lại tinh thần hết đi. Vâng. Lau sạch vào nhé. Mau lên cho ta. Vâng.

Đừng làm lỡ giờ lành xuất giá của Thinh Nguyệt cô nương. Thinh Nguyệt của chúng ta thật xinh đẹp. Tiểu thư, cô đừng chê cười ta nữa. Sao có thể chê cười ngươi chứ? Từ nhỏ tỷ muội chúng ta đã cùng nhau lớn lên. Thời gian thấm thoắt trôi qua,

Thinh Nguyệt của chúng ta đã trưởng thành rồi. Bao nhiêu năm nay Thinh Nguyệt luôn đi theo tiểu thư ta thực sự không nỡ rời đi. Thinh Nguyệt… Thinh Nguyệt có thể không gả được không? Ngươi đó, ngươi nói linh tinh gì vậy? Sau này làm vợ người ta rồi

Không thể tùy hứng như vậy nữa. Ta cứ thấy còn thiếu cái gì đó. Như vậy đẹp hơn rồi. Hy vọng cây trâm này có thể phù hộ cho Thinh Nguyệt và Bôn Lôi cả đời bình an, hạnh phúc viên mãn. Thinh Nguyệt. Từ nhỏ muội đã đi theo ta.

Đối với ta, muội cũng giống như người thân của ta vậy. Hôm nay muội xuất giá từ Diêu Phủ. Sau này muội chính là muội muội danh chính ngôn thuận của ta. Nếu Bôn Lôi dám ức hiếp muội thì muội cứ nói với tỷ tỷ.

Tỷ tỷ sẽ dạy dỗ hắn ta cho muội. Tiểu thư. Được rồi. Hôm nay, tân nương không được khóc đâu. Tỷ tỷ hứa với muội, nhất định sẽ cho muội một hôn lễ hoàn hảo, để muội xuất giá trong sự long trọng nhất. Thinh Nguyệt. Thinh Nguyệt. Hôm nay nàng đẹp thật đấy.

Yên nào. Đẹp lắm. Mạc Uyển, nàng biết không? Cảnh tượng lúc này đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của ta. Ta rất sợ ta sợ lỡ như bỗng nhiên ta tỉnh lại tất cả lại trở thành hư vô. Qua đây ngồi đi. Nàng nói cho ta biết đi,

Đây có phải là sự thật không? Đồ ngốc, đau không? Chàng đúng là đồ ngốc mà. Nếu như chàng không thấy đau thì có nghĩa tất cả mọi thứ đều là giấc mơ. Một lát nữa chàng sẽ tỉnh lại thôi. Đau không? Đau. Nói cho nàng biết,

Ta không cần biết bây giờ là thật hay là đang nằm mơ, ta sẽ biến nó trở thành sự thật. Như thế có được coi là biến giấc mơ thành sự thực không? Bây giờ còn thiếu một chút nữa mới biến giấc mơ thành sự thực. Đâu, thiếu cái gì nào?

Chàng cười gì chứ? Đương nhiên là thiếu một hôn lễ như này rồi. Nàng đang nghĩ gì vậy? Không có gì. Không có gì.