Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 33 | iQiyi Vietnam
Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tập 33] Thái tử, Trận Liên Thành trước đó nhờ thái tử ra tay ứng cứu kịp thời, bản vương vẫn chưa kịp đích thân nói lời cảm ơn với ngài.
Ngài đừng hiểu lầm. Đại Thục ta không muốn nhúng tay vào chuyện chính sự của nước khác. Sở Mạc Bắc ta cũng chưa từng có ơn với ai. Hôm đó, ta ra tay trợ giúp chỉ là để trả lại món nợ ân tình của Diêu Mạc Tâm khi xưa.
Cô nói có phải không, Diêu Mạc Uyển? Nếu đã như thế, ta muốn hỏi thái tử. Nghĩa quân Đại Chử ta và Đại Thục vốn không có chút ân oán nào, tại sao các người phải hằn học chèn ép bọn ta? Đánh lén không thành, còn bố trí quân bao vây tiêu diệt.
Đánh lén? Lời xấc xược ấy của ngài cũng được xem là thái độ khi đàm phán sao? Thái tử. Giữa hai ta không có ân oán gì cả. Nếu cứ tiếp tục đánh nhau e sẽ càng có nhiều binh sĩ phải bỏ mạng nơi sa trường, càng có nhiều dân chúng
Rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng. Cho nên, vì lê dân bách tính cũng vì mối duyên phận với Mạc Tâm tỷ tỷ, huynh có thể rút quân không? Ta có thể đồng ý với cô. Nhưng mà, nếu các người đã có yêu cầu thì nhất định phải trả giá. Được.
Không biết thái tử muốn gì? Muốn cô ấy. Ngài có cho không? Thái tử không muốn đàm phán với ta thì cứ nói thẳng, cớ gì phải đùa cợt như vậy. E là vương gia vẫn chưa nghe rõ lời của ta. Chỉ cần Diêu Mạc Uyển làm thái tử phi của ta,
Thì Đại Thục ta sẽ lập tức lui binh. Đây là điều kiện của ta. Thái tử. Bây giờ dân chúng Đại Chử đang ở trong nước sôi lửa bỏng vì Dạ Hồng Dịch, không thể chậm trễ thêm bất cứ giây phút nào nữa. Lần này chúng ta tới đây
Là vì muốn đàm phán với thái tử một cách chân thành. Mong thái tử hãy nhìn nhận một cách nghiêm túc. Nếu ta đã nói như vậy thì tuyệt đối không có một chút đùa giỡn nào. Cô cứ yên tâm đi. Dù cô từng là Hoàng quý phi của Đại Chử,
Nhưng Sở Mạc Bắc ta vẫn sẽ nghênh đón cô về Thục theo đúng lễ nghĩa của nước ta. Ta sẽ không bạc đãi để cô chịu thiệt. Nàng ấy là người phụ nữ của Dạ Quân Thanh ta. Thái tử. Ta khuyên ngài nên rút lại những lời vô lý vừa nãy đi.
Nếu không đừng trách ta không khách sáo. Được. Đây vốn là một cuộc giao dịch. Nếu ngài không đồng ý thì quân ta chắc chắn sẽ không rút lui. Được. Vậy chúng ta sẽ gặp nhau trên chiến trường. Quân Thanh. Ta có lòng tốt khuyên một câu. Chỉ sợ hai người
Sẽ không chịu nổi hậu quả đấy đâu. Quân Thanh. Đi. Quân Thanh. Lúc nãy huynh quá vội vã rồi. Sao không đợi hắn nói rõ nguyên do rồi quyết định. Ta hành quân chinh chiến bao nhiêu năm, chưa từng gặp kẻ nào vô liêm sỉ như vậy. Được.
Nếu Đại Thục hắn đã có ý xấu vậy thì không cần thiết phải tiếp tục hợp tác nữa. Ta lại thấy, Sở Mạc Bắc đưa ra yêu cầu vô lý như vậy chắc chắn có hiểu lầm gì đó. Hiểu lầm? Muội vẫn còn tin tưởng hắn như vậy? Được lắm.
Hắn vừa mới nói có giao tình gì đó với muội, tại sao ta lại không biết? Chẳng qua trước đây ta từng quen biết hắn ở hiệu buôn Tinh Diêu thôi. Huynh đang ghen à? Mùi ghen tuông nồng nặc lên rồi. Dù thế nào đi nữa, thì từ nay về sau
Muội tuyệt đối không được gặp lại hắn nữa. Nếu hắn đã không muốn hợp tác với ta vậy ta sẽ đánh cho hắn không còn mảnh giáp trên chiến trường. Quân Thanh, huynh không được quá kích động. Giao chiến bây giờ là sách lược cuối cùng của hai bên.
Như thế chỉ đúng ý của Dạ Hồng Dịch thôi. Đó là do hắn vô lý trước. Mạc Uyển, ta tuyệt đối không cho phép bất cứ ai cướp muội khỏi ta. Ta sẽ không bao giờ cho phép điều này. Chủ nhân. Thế nào rồi? Tình hình ra sao?
Quả thực như người dự đoán. Sở Mạc Bắc đã ra lệnh cắt đứt lương thực và nguồn nước của Mãng Nguyên. Hắn muốn ép chúng ta bằng việc này. Bây giờ lương thực đã cạn kiệt, các tướng sĩ mỗi ngày chỉ ăn lương thực thô.
Ngày nào các tướng sĩ cũng để bụng đói sao cơ thể có thể chịu nổi chứ? Lương thực trong quân doanh vẫn còn một ít ít nhiều vẫn chống đỡ được mấy ngày. Chỉ là dân chúng trong thành tình hình không lạc quan cho lắm. Đừng giấu giếm thêm nữa.
Có gì cứ nói thẳng đi. Bây giờ khắp nơi trong thành đều là cảnh nghèo đói. Đã có người chết đói rồi. Lưu Sa. Lương thảo trong quân doanh còn chống đỡ được mấy ngày? Chỉ chống đỡ được hai ngày nữa thôi. Nhưng bây giờ ngày nào các huynh đệ
Cũng chỉ ăn một bữa. Mỗi ngày một bữa. Cứ tiếp tục như vậy Mãng Nguyên sẽ xuất hiện cảnh ăn thịt người mất. Cẩm Y. Huynh phái một đội ngũ đi thăm dò nơi có thể đột phá vòng vây đi. Được. Bôn Lôi, Lưu Sa. Chúng ta đi. Được. Quân Thanh.
Lòng huynh cũng rất rõ làm như vậy chỉ giải quyết khó khăn trước mắt, chứ không giải quyết được khó khăn của Mãng Nguyên. Quân Thục viễn chinh chắc chắn lương thực của chúng không đủ để bao vây lâu dài.
Trước đây chúng ta đã đốt kho lương của quân Thục rồi. Bây giờ chúng ta chỉ cần cắt đứt nguồn lương thực của họ, thì có thể chuyển bại thành thắng. Muội yên tâm đi. Ta đã phái Ân Tuyết đi điều tra thăm dò rồi.
Đợi tin tức của cô ấy là được. Cũng không biết tình hình Mãng Nguyên bây giờ thế nào. Nguồn lương thực và nguồn nước cũng bị cắt đứt mấy ngày rồi. Theo thuộc hạ thấy, bây giờ trong thành chắc đã chết đói đầy đường rồi. Đúng thế.
Đã không còn lối thoát nữa rồi. Lẽ nào Dạ Quân Thanh và Diêu Mạc Uyển thà liều chết tới cùng với ta cũng không chịu đầu hàng thật sao? Nếu chúng không đầu hàng, Mãng Nguyên sẽ bị bao vây đến chết. Thuộc hạ đã bày bố trọng binh ở dưới núi thành Bắc,
Cắt đứt con đường đột phá vòng vây duy nhất của chúng. Quân ta viễn chinh, điểm yếu chí mạng nhất chính là cung ứng vật tư. Một khi lương thảo trên đường vận chuyển có vấn đề gì, dù binh mã có mạnh đến đâu
Hậu quả cũng không thể tưởng tượng được. Chắc chắn Dạ Quân Thanh sẽ nghĩ tới điều này. Còn nữa, lúc nãy ngươi nói sơn cốc dễ thủ khó công, vậy ngươi phái trọng binh đi chẳng phải là hành động dư thừa sao?
Chi bằng chia binh bảo vệ đường vận chuyển lương thực. Đây mới là điểm quan trọng nhất. Quả nhiên thái tử suy xét sâu rộng. Thuộc hạ sẽ làm ngay. Khoan đã. Ta hỏi ngươi. Nếu tấn công mãnh liệt, chúng ta có nắm chắc đánh thắng trận này không?
Đánh thắng thì dễ. Chỉ sợ sẽ có lượng lớn quân lính thiệt mạng. Tại sao không tiếp tục bao vây để chúng tự chết mà không cần đánh trận. Ta lo đêm dài lắm mộng. Nghe thám tử báo lại bên phía Nam Cốc đã xuất quân chi viện. Nếu tiếp tục như vậy
Quân ta sẽ phải ứng chiến hai bên cùng lúc. Thắng bại có thể thay đổi trong nháy mắt. Ngươi hãy tranh thủ thời gian làm tốt công tác chuẩn bị tấn công. Nhưng phải nhớ rằng, một khi phá được thành
Nhất định phải bảo vệ tính mạng của Dạ Quân Thanh, Diêu Mạc Uyển và Hàn Cẩm Y. Hiểu chưa? Thái tử. Làm vậy e là không ổn lắm, Hoàng thượng… Ta vốn không muốn đánh trận này. Chỉ vì khó cãi lệnh cha. Ta có giao tình tốt với ba người họ.
Nếu giết họ ta sẽ trở thành kẻ vong ân bội nghĩa. Huống hồ nhiệm vụ phụ hoàng giao cho ta là cưới Diêu Mạc Uyển thì sẽ dừng trận chiến. Ta buộc phải bảo vệ tính mạng cô ấy. Được rồi. Cứ làm theo lệnh đi. Thuộc hạ tuân lệnh.
Với binh lực hiện giờ của chúng ta [Hiệu buôn Tinh Diêu] nếu tấn công chính diện gần như không có phần thắng. Nếu tập kích thì tất cả binh sĩ và dân chúng bị thương đều phải ở lại. Cũng không phải không có khả năng chiến thắng.
Sức uy hiếp lớn nhất của quân Thục là kỵ binh. Nếu chúng ta có thể để bộ binh áp sát giữ chân chúng, để khoảng trống cho kỵ binh quân ta vòng ra đằng sau đánh thẳng vào trung quân. Vậy thì sẽ có khả năng chiến thắng. Nhưng mà… Không được.
Nước cờ này quá nguy hiểm, huynh đang đánh cược bằng tính mạng của các tướng sĩ nghĩa quân. Lúc này nếu không cố giành chiến thắng vậy chẳng lẽ ngồi đây chờ chết sao? Rõ ràng có một con đường dễ dàng hơn, tại sao lại phải ra nước cờ này?
Chuyện này không đơn giản như vậy đâu. Nếu như bọn chúng dùng quỷ kế thì sao? Nếu như mục đích của chúng là muốn bắt muội làm con tin để uy hiếp vậy thì thế nào? Ta đã cho người thăm dò rồi.
Đường thủy duy nhất ở sơn cốc có thể phá vòng vây đã bị quân Thục phong tỏa rồi. Cái gì? Hành động của bọn chúng nhanh thế sao. Vừa nãy ta đã cho người thả bồ câu đưa thư để Nam Cốc xuất binh cứu viện. Mọi người đều bận rộn cả ngày,
Ăn gì đó đi đã. Ta không nuốt nổi. Cô cầm lấy chia cho các tướng sĩ đi. Vâng. Khởi bẩm thống soái, có một người phụ nữ kêu oan ngoài cửa. Trả con trai cho ta, trả con trai cho ta. Con trai của ta. Đại nương, đại nương. Đại nương.
Đại nương đứng dậy trước đi. Nào. Đại nương, sao vậy? Đại nương, chuyện gì vậy? Đám thổ phỉ dưới núi vì cướp lương thực đã giết chết con trai ta rồi. Lẽ trời ở đâu chứ? Cướp lương thực? Đại nương, chắc là có hiểu lầm gì rồi. Hiểu lầm?
Ta tận mắt nhìn thấy bọn chúng giết chết con trai của mình. Có hiểu lầm gì đây chứ? Đại nương, nếu sự thật đúng là như vậy ta nhất định sẽ nghiêm trị không tha, trả lại công đạo cho người. Là hắn. Là hắn giết chết con trai ta.
Trả con trai đây, trả con trai cho ta. Chính là hắn. Người đâu. Có. Bắt lấy hắn. Vâng. Trả lại con trai cho ta. Đại nương. Đại nương. Đại nương. – Thả ta ra. – Đại ca, đại ca. Đại ca cứu ta. Sát hại bách tính,
Bản vương phải xử lý theo quân pháp. Đợi đã. Bây giờ là thời kỳ quan trọng, cho dù cậu ta thật sự cướp lương thực đi nữa đó cũng là vì cậu ta sắp sửa chết đói rồi. Cho dù có tội cũng không đến mức giết chết. Quân Thanh, huynh bình tĩnh lại.
Tha chết cho hắn đi. Phạt nặng là được rồi. Phạt nặng? Các người nghe rõ cho ta. Chúng ta khởi nghĩa là để bảo vệ bách tính không bị ức hiếp. Nếu như chúng ta cũng giống như hắn vậy thì chúng ta có khác gì đám súc sinh nước Chử
Chuyên ức hiếp dân lành chứ? Lôi hắn xuống chém đầu cho ta. Ta xem ai dám động vào cậu ta. Dạ Quân Thanh, ngài giả vờ là thánh nhân gì chứ? Hiện nay quân Thục bao vây thành tính mạng mọi người đều khó giữ ngài còn muốn giết huynh đệ trong nhà.
Sau này ai còn muốn vào sinh ra tử với ngài nữa. Ân chủ, người nói gì đi chứ. Lưu Sa, ngươi bỏ đao xuống. Quân Thanh nói đúng. Bây giờ chúng ta là binh lính, chứ không phải thổ phỉ. Không thay đổi thói thổ phỉ
Chúng ta sẽ không làm được gì đâu. Được. Người của ta, chưa đến lượt người khác động tay. Thả cậu ta ra. Đại ca, đại ca. Đại ca. Huynh hãy nghĩ cách cứu ta, đại ca. Cúi đầu xuống. Đại ca. Người nhà của ngươi ta sẽ chăm sóc thật tốt.
Đại ca, đại ca. Ngài hài lòng rồi chứ? Chúng ta đi. Vương gia, bây giờ chúng ta nên làm thế nào? Chúng ta không thể cứ ngồi im chờ chết được. Sáng sớm mai khởi hành quyết một trận sống chết. Dạ Quân Thanh,
Bây giờ không phải lúc hành động theo cảm tính. Ta không hành động theo cảm tính. Bây giờ chúng ta bị vây trong thành, nước và lương thực cạn kiệt. Nếu cứ tiếp tục thế này cũng chỉ có con đường chết thôi.
Huống hồ ta sẽ không để muội gả cho Sở Mạc Bắc. Điện hạ, ngoài doanh trại có một cô gái tên Diêu Mạc Uyển cầu kiến. Mạc Uyển đến rồi sao? Mau để cô ấy vào. Vâng. Cuối cùng cô cũng đến, để ta đợi khá lâu đó. Thế nào?
Mấy ngày không gặp đã lên mặt rồi. Về tình về lý, thái tử nên lấy lễ tiếp đãi ta. Trên chiến trường chỉ có địch ta, không có bạn bè. Nếu cô đến đây chắc là đã nghĩ thông suốt, đồng ý làm thái tử phi của ta. Gả cho huynh cũng được
Nhưng huynh phải liên minh với nghĩa quân lập tức rút binh, đồng thời phải tiếp tế lương thực. Nực cười. Bây giờ Mãng Nguyên đã là thành chết rồi. Bất kể là thủ hay công cũng chỉ một trận là tất thắng. Tại sao ta phải liên minh với các người?
Có câu kẻ yếu mưu cầu một mảnh đất kẻ mạnh mưu cầu cả thiên hạ. Lẽ nào chỉ một Mãng Nguyên nhỏ bé cũng khiến thái tử thỏa mãn sao? Không hổ là muội muội của Diêu Mạc Tâm đúng là có vài phần khí phách của cô ấy. Chỉ là cô đừng quên
Cô đến đây để làm thái tử phi của ta, để đổi lấy tính mạng của quân dân Mãng Nguyên. Cô có tư cách gì đàm phán điều kiện với ta chứ? Đây chính là những gì ta muốn nói. Nghĩa quân và Đại Thục cùng mưu cầu thiên hạ
Lẽ nào không đủ tư cách hay sao? Lời này có ý gì? Bây giờ thiên hạ chia làm ba. Đại Chử mạnh mẽ, chiếm hết ưu thế địa lý. Còn Nam Cốc bây giờ đã liên minh với nghĩa quân. Lúc này chính là thời cơ tuyệt vời để lật đổ Dạ Hồng Dịch.
Nhưng cho dù như vậy Đại Thục ta có lợi ích gì chứ? Những chuyện như ăn cháo đá bát qua cầu rút ván, chắc thái tử cũng nghe nhiều rồi. Nếu như Nam Cốc và nghĩa quân bị diệt ta nghĩ những ngày tháng sau này của Đại Thục
Cũng không tốt đẹp đâu. Càng huống hồ mấy năm nay các bên phân tranh ít nhiều cũng liên lụy đến bách tính vô tội. Nếu như Dạ Quân Thanh làm vua Đại Chử ta đảm bảo sẽ không bao giờ xảy ra chiến tranh muôn dân bá tánh được yên lành.
Theo như lời cô nói đây quả thực là một chuyện tốt. Chỉ là chiến tranh không ngại dối trá nếu như cô lợi dụng ta… Có ta làm con tin ở Đại Thục lẽ nào thái tử vẫn không an tâm sao? Rốt cuộc Mạc Uyển đi đâu rồi?
Nàng ấy tự đồng ý hôn ước đến quân doanh Đại Thục rồi. Cái gì? Sao cô ấy lại ngốc vậy chứ? Truyền lệnh xuống dưới chuẩn bị khai chiến. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Khởi bẩm Hoàng thượng thám tử báo tin
Hôm nay phát hiện Diêu Mạc Uyển một mình tiến vào quân doanh Đại Thục, đồng ý với điều kiện của Sở Mạc Bắc tình nguyện làm thái tử phi. Tiếp theo nên làm thế nào vẫn mong Hoàng thượng đưa ra chỉ thị. Mạc Uyển ơi Mạc Uyển
Trẫm đã sớm biết ngươi sẽ làm như vậy. Bây giờ ngươi phản bội trẫm, lại phản bội cả tam đệ. Trẫm muốn xem ngươi sẽ giải quyết cục diện này như thế nào đây. Chỉ là phản quân của Mãng Nguyên dường như không có ý đàm phán hòa bình.
Ngược lại còn tập kết giống như muốn khai chiến. Như thế không phải rất tốt hay sao? Đến lúc đó Nam Cốc xuất binh cứu viện trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi. Đợi khi cả hai bên đều tổn thất thảm trọng sẽ là lúc chúng ta xuất binh
Hoàn thành cơ nghiệp thống nhất thiên hạ. Hoàng thượng mưu tính sâu xa thuộc hạ phục sát đất. Còn một chuyện nữa. Đan dược Hoàng thượng cần đã luyện xong rồi. Được. Ngươi lui xuống chuẩn bị đi. Vâng. Mạc Tâm, bây giờ người trong thiên hạ đều nói trẫm
Là hôn quân tàn bạo độc ác. Nhưng thiên hạ có ai thật sự hiểu được trẫm. Với quyền lực này thắng làm vua thua làm giặc. Nhiều năm qua trẫm như bước trên băng mỏng. Có lẽ đến cuối cùng sẽ không đạt được gì cả. Có lẽ chỉ có nàng
Là người cuối cùng bên cạnh trẫm. Tuy trẫm biết có lẽ nàng không thể tỉnh lại nữa. Có lẽ trẫm nên buông tay để nàng an nghỉ. Nhưng trẫm thật sự không làm được. Trẫm nghĩ trên thế gian này chỉ có nàng mới có thể ở bên trẫm. Đàm phán hòa bình?
Đại Thục đàm phán hòa bình đây không phải kế hoãn binh. Bọn họ chắc chắn sẽ không chịu để yên như vậy đâu. Lúc đó các huynh đệ nên làm thế nào? Là thật cũng được, giả cũng được. Sở dĩ Mạc Uyển lựa chọn hy sinh chính là vì muốn giúp đỡ
Sự nghiệp cứu nước cứu dân vĩ đại của huynh. Huynh thật sự muốn phụ lòng cô ấy sao? Nhưng chính vì như vậy ta mới càng không muốn đàm phán hòa bình với Đại Thục. Nếu như đại nghiệp cần một cô gái hy sinh để hoàn thành,
Vậy thì giành được thiên hạ còn có ý nghĩa gì chứ? Uyển Nhi không phải chiến lợi phẩm mà đám đàn ông chúng ta tranh giành trên chiến trường. Ta không thể khinh rẻ nàng ấy như vậy được. Huynh bình tĩnh đi. Mạc Uyển không phải chiến lợi phẩm.
Không ai muốn cô ấy hy sinh. Nhưng, chúng ta gánh trên vai tính mạng của hàng ngàn hàng vạn quân dân Mãng Nguyên. Quân Thanh. Ngày mai, chúng ta thương nghị với sứ giả Đại Thục trước rồi hẵng kết luận, được không? Ta đã mất Mạc Tâm một lần rồi,
Ta không thể mất thêm lần nữa. Ta sẽ đến buổi nghị hòa ngày mai. Huynh yên tâm đi. Mất lần nữa? Câu này nghĩa là sao? Cách biệt quá lớn, thắng thua đã rõ. Thái tử từ bi, không muốn sinh linh lầm than. Nếu đầu hàng [Mãng Nguyên]
Sẽ tha chết cho quân dân trong thành. Thế nào rồi? Quân Thanh đã đồng ý chưa? Dạ Quân Thanh đã chém đầu sứ giả ta phái đi rồi. Gì cơ? Sao hắn không chịu cúi đầu chứ? Trước mắt chỉ có đàm phán hòa bình mới là sự lựa chọn tốt nhất.
Là vì ta Quân Thanh mới mất đi lý trí không màng đại cục như vậy. Hắn đang ép ta. Cứ như thế này ta cũng không cứu được hắn. Chỉ có công thành mới nhanh chóng giải quyết trận chiến này thôi. Cho ta một ngày
Ta có thể thuyết phục huynh ấy, ta làm được. Cô muốn đi sao? Ta sẽ trở lại. Tin ta đi. Không phải ta không tin cô. Ta không tin hắn. Hắn đã vì cô mà bất chấp tất cả như vậy rồi. Nếu lại gặp nhau
Chắc chắn hắn sẽ không dễ dàng cho cô đi đâu. Theo ta thấy chi bằng hẹn hắn ra ngoài như vậy ổn thỏa hơn. Thế nào? Nếu huynh đã khư khư cố chấp như vậy ta cũng chẳng còn gì mà khuyên nữa. Bây giờ cũng giết sứ giả rồi,
Cũng chẳng còn đường quay đầu nữa. Nếu ta mặc kệ Mạc Uyển không làm gì hết, e là kiếp sau ta sẽ sống trong hối hận. Nếu mọi người không muốn đi theo ta tuyệt đối không có ý kiến. Huynh điên thật rồi. Thôi vậy. Điên cũng được, chết cũng được.
Ta đã thề chết đi theo thì sẽ không nuốt lời. Được. Ta đã nghĩ rồi. Muốn thắng trận này, chỉ có thể tấn công bất ngờ. Mong Hoàn tướng quân điều động ba trăm kỵ binh tinh nhuệ, tất cả mặc đồ đen theo ta tập kích ban đêm. Được.
Ta đi chuẩn bị ngay đây. Vương gia. Mạc Uyển cô nương gửi thư đến. Mọi người cứ hành động theo kế hoạch. Ta đi rồi về. Dạ Quân Thanh, ta nói rồi, chỉ sợ hậu quả các ngươi không gánh nổi thôi. Thế nào? Đối thủ như ta cũng đủ tư cách chứ?
Ta từng có rất nhiều đối thủ, nhưng không ai có thể sống sót. Thái tử. Hãy để ta và Quân Thanh nói chuyện riêng một lát. Được. Tại sao không từ mà biệt? Quân Thanh. Huynh hà tất phải vậy? Vì ta, huynh không màng đến hàng ngàn hàng vạn bách tính,
Sao huynh còn tàn nhẫn hơn ta vậy? Vậy muội muốn ta phải làm sao? Có phải muội muốn ta giương mắt nhìn muội gả cho người khác một lần nữa không? Hay là muội muốn kiếp sau ta phải sống trong áy náy và tự trách? Quân Thanh. Tình cảm giữa chúng ta
Không nên trở thành vật cản thực hiện hoài bão của huynh. Mạc Uyển. Từ đầu đến cuối, chúng ta trải qua bao nhiêu chuyện trải qua bao sóng to gió lớn, nhưng muội có nhận ra rằng mọi thứ đều là một mình muội quyết định. Phải. Ta biết muội muốn tốt cho ta.
Muội nghĩ cho bách tính của Đại Chử. Nhưng tại sao muội có từng nghĩ xem muội để lại cho ta cái gì không? Muội chỉ để lại cho ta một kết quả. Chỉ có một kết quả. Muội để lại một mình ta ở đây,
Chịu đựng nỗi áy náy và tự trách vô tận. Trong mắt muội ta rốt cuộc là gì? Dạ Quân Thanh. Ta yêu huynh. Yêu hơn cả tính mạng của mình. Nhưng ta đã nghĩ rồi, so với tình yêu ta càng coi trọng đại nghĩa và lý tưởng hơn.
Cho nên ta xin huynh hãy thiết thực và lý trí. Lấy tính mạng của người khác để thể hiện tình cảm của huynh đó không phải dũng khí, mà là hèn nhát. Làm việc huynh nên làm đi. Nói xong rồi sao? Quân Thanh đã đồng ý liên minh.
Nhi thần tham kiến phụ vương. Tiểu nữ tham kiến Thục Vương. Hóa ra cô chính là Diêu Mạc Uyển. Hôm nay gặp quả nhiên khác với nữ tử bình thường. Thục Vương quá khen rồi. Phụ vương. Nhi thần có tội mong phụ vương trách phạt. Tội gì?
Nhi thần không mang Dạ Quân Thanh và Hàn thành chủ về, còn thỏa thuận với họ cùng lật đổ sự cai trị tàn bạo của Dạ Hồng Dịch. Nhi thần tự cho rằng sau này Thục – Chử ắt có chiến tranh. Nghĩa quân Mãng Nguyên
Có thể giúp Đại Thục chúng ta một tay, nên đã làm trái lại lệnh của phụ vương. Đứng dậy đi. Đây là chuyện tốt. Có tội gì chứ. Trẫm định lấy đại hôn của hai con mời vua Nam Cốc, Dạ Quân Thanh và Hàn Cẩm Y đến đây ký hiệp ước liên minh.
Sau này cùng nhau chống Chử. Vâng, phụ vương. Được rồi. Hai con đi đường mệt nhọc, nên nghỉ sớm đi. Phải rồi. Nhất định phải gửi thiệp mời hôn lễ của hai con đến các nước, để họ tham gia đại hôn của hai con. Vâng. Vậy nhi thần xin cáo lui trước.
Đi đi. Người đâu? Theo ta ra ngoài đi dạo. Thái tử phi. Sắp đến đại hôn rồi người không nên ra ngoài đi lại thì hơn. Lỡ như xảy ra chuyện gì nô tỳ không gánh được đâu ạ. Ta đang ở hoàng cung có thể xảy ra chuyện gì được chứ?
Đây là chức trách của nô tỳ mong người thông cảm cho. Ngươi đang bảo vệ hay trông coi phạm nhân vậy? Ra ngoài đi, ra ngoài. Vâng. Nhớ lấy, cô ấy là thái tử phi mà ta sắp lấy. Chỉ cần ở trong lãnh thổ của Đại Thục Diêu Mạc Uyển làm gì
Đều có bản thái tử gánh vác cho cô ấy. Hiểu chưa? Vâng. Đi đi, đi đi. Huynh đến đúng lúc lắm. Đại hôn chuẩn bị thế nào rồi? Mọi thứ đều chuẩn bị ổn thỏa. Ta còn có một chuyện muốn hỏi huynh. Chuyện gì? Liên quan đến phụ vương huynh.
♫Ánh trăng soi bóng hiên nhà♫ ♫Gặp lại người xưa nơi cỏ dại ven đường♫ ♫Bất giác thấy quyến luyến♫ ♫Cất tiếng xé lòng tạm biệt ngày đã qua♫ ♫Trái tim tàn khuyết chỉ còn lại đôi chút máu nóng♫ ♫Đứng trên rặng mây nhìn người ly biệt♫
♫Yêu và thù hận, văn võ song toàn♫ ♫Đến như hồng nhạn, đi như tên bay♫ ♫Con tim ở ngoài hồng trần♫ ♫Người trong nỗi tương tư♫ ♫Vãng lai không để lại dấu vết♫ ♫Kiếp này chỉ là để gặp nàng♫ ♫Tình chàng và ý ta♫ ♫Giang sơn không thể dối lừa♫
♫Lá rụng là thu đến♫ ♫Ánh nhìn thề hẹn ngày quay về♫ ♫Ánh trăng soi bóng hiên nhà♫ ♫Gặp lại người xưa nơi cỏ dại ven đường♫ ♫Bất giác thấy quyến luyến♫ ♫Cất tiếng xé lòng tạm biệt ngày đã qua♫ ♫Trái tim tàn khuyết chỉ còn lại đôi chút máu nóng♫
♫Đứng trên rặng mây nhìn người ly biệt♫ ♫Ân oán tình thù đợi ta chấm dứt♫ ♫Phượng kia ở chốn Cửu Thiên♫ ♫Con tim ở ngoài hồng trần♫ ♫Người trong nỗi tương tư♫ ♫Vãng lai không để lại dấu vết♫ ♫Kiếp này chỉ là để gặp nàng♫
♫Vận mệnh đơn chiếc, trôi dạt theo khói lửa♫ ♫Hồn phách tái sinh♫ ♫Vẫn tráng lệ như thế♫ Hôm nay là đại hôn của thái tử. Các vị sứ giả vượt đường xa đến chúc mừng trẫm vô cùng vui mừng. Dạ Quân Thanh. Trẫm biết ngươi và thái tử phi
Từng kề vai trải qua sống chết, quan hệ tốt đẹp. Trong ngày tốt lành này có gì muốn chúc mừng không? Vậy tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh. Hôm nay là ngày đại hỉ. Diêu Mạc Uyển ta chúc muội một đời bình an, thiếu ta vẫn hạnh phúc
Mong muội về sau không hối hận không hối tiếc quá khứ. Mong muội và thái tử Đại Thục hòa thuận êm ấm, con cháu đủ đầy. Được. Nói hay lắm. Trẫm mượn lời lành của ngươi chúc hai con hòa thuận êm ấm, con cháu đủ đầy. Nào, cùng uống. Đây là…
Nhuyễn Cốt Tán.