Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 05 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 5] Con rùa nhỏ như huynh không hiểu được đâu. Cô nói cái gì? Ta nói sau này ta sẽ làm nương tử của rồng,

Huynh cho ta mượn tiền, chắc chắn sẽ không chịu thiệt đâu. Ăn nói hồ đồ. Lúc chào đời có rồng xuất hiện thì cô sẽ gả cho con rồng đó sao? Vậy thế gian sẽ có biết bao nữ nhân làm nương tử của rồng chứ?

Lời của cô quá là nực cười. Còn nữa, sao cô chắc chắn cô sẽ gả cho con rồng đen đó? Ninh Tu Duệ, đây là lần đầu tiên huynh nói với ta nhiều lời như thế. Còn nữa, huynh nổi giận cái gì chứ?

Chỉ là ta cảm thấy lời của cô quá hoang đường. Nếu còn không đi thì đừng về nữa. Cô muốn làm gì? Ninh Tu Duệ. Ta biết, ta có vảy ngược, ta rất đặc biệt với huynh. Thế nên sau này chuyện vảy ngược cứ giao hết cho ta.

Còn huynh cứ giao bí mật của huynh cho ta. Được không? Tất nhiên, ta biết ta hy sinh nhiều như thế, huynh cũng không cần áy náy đâu. Sau này chuyện của cha ta giao hết cho huynh đấy. Ta tin huynh. Chúng ta cùng cố gắng. Cố lên.

Sao cô ta có thể nói lời làm khó người khác một cách chân thành như thế? Tô Âm Âm. Ta chưa đồng ý gì với cô hết đâu. Tới xem đi nào. [Long Tộc Quái Đàm] Vâng, đa tạ khách quan. “Long Tộc Quái Đàm” mới ra mắt. [Tuyệt Đại Long Phi]

Khách quan. Mời ngài xem, toàn sách mới đấy. [Ninh Phủ] Điều tra vụ án Tô Bân Quyền thế nào rồi? Nghe nói sau vụ việc, nhân chứng của Tư lễ giám là thái giám Gia Lại đã biến mất như bốc hơi khỏi thế gian.

Người ta đồn là do Tô Bân Quyền giết người diệt khẩu trước. Ta hiểu Tô Bân Quyền. Chắc không liên quan đến ông ấy. Đi điều tra xem gần đây Gia Lại đã đi những đâu, tiếp xúc với những ai. Vâng, đại nhân. Ninh Tu Duệ, Ninh Tu Duệ.

Đi ra từ cửa phụ. Huynh đang ngồi đây vẽ tranh à. Vẽ tranh mệt mỏi đầu óc lắm. Nào, để ta rót trà cho huynh. Đây là bộ ấm sưu tầm duy nhất của Bạch Dao triều Lý. Không sao, không sao đâu. Huynh xem, bộ ấm trà này cũ thế rồi.

Ta thấy tiền sảnh nhà huynh còn nhiều lắm. Hay hôm nào ta phân loại vứt bớt giúp huynh nhé? Không cần. Cô đi nghỉ đi. Huynh đừng làm căng như thế. Trong phủ huynh lạnh lẽo thế này, ta sợ huynh vẽ tranh một mình sẽ thấy sợ. Vậy đi, huynh cứ việc vẽ,

Ta sẽ sắp xếp những thứ khác. Đống sách cổ điển tịch của huynh xem xong nên cất đi. Nào, nào, để ta dọn dẹp giúp huynh. Huynh cứ ngồi đó. Xin lỗi nhé. Hôm nào vào được Tô Phủ, huynh cứ vào chọn mấy món huynh thích. Nếu huynh không thích cái nào

Ta sẽ mua cái mới cho huynh. Đắt mấy cũng được. Để ta rót trà cho huynh. Huynh đừng giận nữa. Bớt giận đi. Đừng cử động. Đừng làm gì hết. Cầu xin cô. Ra khỏi thư phòng của ta. Thế này thì ra kiểu gì? Ninh Tu Duệ. Thực ra hôm nay ta tới

Vì có một việc nhỏ xíu muốn nhờ huynh. Cô còn việc gì? Huynh xem, huynh biết những thứ dưới biển như thế, huynh có cách nào chuyển lời đến rồng đen khổng lồ giúp ta không? Tô Âm Âm. Cô đừng được voi đòi tiên. Mau đi ra. Được, biết rồi.

Khách quan, có gì cần viết thay không ạ? Ngươi đến nơi này, xem giúp xem bà lão nhà này có sống yên ổn không. Mua cho bà ấy chút đồ ăn. Được, được, được. Được. Người đâu rồi? Để hắn chạy mất rồi. Đám vừa nãy là kẻ nào?

Ngươi theo ta về báo cáo, để kẻ dưới tiếp tục điều tra. [Mạc Phủ] Mạc công tử. Thái giám của Nội vụ tư cùng bảo quản cống phẩm với Tô Bân Quyền hôm ấy đã xử lý sao rồi? Công tử yên tâm.

Ta đã sắp xếp hắn ở chợ vàng thau lẫn lộn, trong đó có tai mắt của chúng ta ở khắp nơi. Muốn bay cũng không bay nổi. Có điều… Có điều sao? Nói mau. Mấy hôm nay hình như có một vài kẻ khác

Âm thầm hỏi thăm về tên thái giám mất tích này. Quả nhiên, như cha ta đã nói có kẻ thấy Tô Bân Quyền gặp nạn ngồi không yên rồi. Đi. Tăng thêm nhân lực điều tra rõ cho ta xem rốt cuộc kẻ nào phái đám người đó tới. Vâng. Còn nữa,

Trông kĩ tên thái giám Nội tư vụ đó, Công tử yên tâm, ta đang coi chặt chẽ rồi. Bà cụ nhà hắn đã được ta chăm sóc lâu rồi. Có bà ta trong tay chúng ta, tên thái giám đó chúng ta bảo gì hắn phải nghe nấy. Dù có bị bắt

Hắn thành nhân chứng hay mồi nhử còn chưa chắc đâu. Vậy thì tốt. Phải rồi. Âm Âm… Sao rồi? Tai mắt báo rằng Tô Âm Âm ra vào Ninh Phủ hàng ngày. Có lẽ được Ninh Phủ cho ở nhờ. Đi theo dõi Âm Âm sát sao cho ta. Có tình hình gì

Phải báo ngay cho ta. Được, Mạc công tử. Âm Âm. Tại sao sau cùng muội vẫn đến Ninh Phủ? Báo. Báo. Hoàng thượng, có tin của thái tử rồi. Nói mau. Lần trước lúc chúng thuộc hạ vây bắt thái tử… À không, không phải. Lúc chúng thuộc hạ mời thái tử trở về,

Thái tử được cứu bởi một cô gái trẻ có thân thủ mạnh mẽ. Sau đó cô ấy đánh người của chúng thuộc hạ chạy hết. Nhưng sau đó… Ngươi nói vào chuyện chính đi. Chúng thuộc hạ đã tìm được nơi ở của thái tử. Ở đâu?

– Ở ngay… – Ký Nhi ở chỗ ta. Các ngươi lui hết đi. Vâng. Thầy. Lần nào người có việc cũng không nói trước với ta, khiến ta bối rối quá. Dạo này trong phủ bận rộn, chuyện của Ký Nhi tạm thời bị trì hoãn. Bận rộn?

Trước giờ đại học sĩ ít giao du với bên ngoài, chẳng ai dám quấy rầy. Tại sao lại bận rộn vậy? Gần đây có cho một người ở nhờ. Ngoài Ký Nhi, thầy còn cho người khác ở nhờ? Động lòng trắc ẩn nhất thời thôi.

Lần này thầy tới không chỉ để nói với ta chuyện của Ký Nhi đâu nhỉ? Vụ án Tô Bân Quyền gây xôn xao cả thành. Ngài nghĩ sao? Tô Bân Quyền rất bảo thủ, vụ này không phải do ông ta làm. Nhưng, từ khi ta có ký ức đến nay

Chưa bao giờ thấy thầy hỏi về chuyện trong triều. Sao hôm nay người lại chủ động hỏi ta về Tô Bân Quyền? Lẽ nào người mà thầy thu nhận là gia quyến Tô gia? Họ nhờ thầy giúp? Hoang đường. Chưa bao giờ ta hứa với nữ tử chuyện gì cả.

Vậy là người mượn cơ hội này báo thù nữ tử Tô gia đó. Sao ta có thể là kẻ giậu đổ bìm leo như thế? Thầy. Ánh mắt người đã nói cho ta biết đáp án. Hiểu rồi. Ngài. [Phú] Ông chủ. Tô tiểu thư.

Trời nóng thế này mà còn che kỹ thế? Chống nắng, chống nắng. [Báo cho Mạc công tử] Cất cái này trước đi. Hôm nay Tô tiểu thư tới, pha lá trà non mới hái cho Tô tiểu thư. Vâng. Tô tiểu thư đợi chút nhé. Ông chủ, ta nói thẳng nhé.

Ông thấy thứ này bao giờ chưa? Rốt cuộc là thứ gì vậy? Thứ này gọi là vảy ngược. Vảy ngược? Ta đã xem rất nhiều sách cổ mới suy đoán ra được hình dạng của nó. Nghe nói thứ này ở trên mình loài rùa.

Nếu rùa không có nó thì không về nhà được. Nếu đã là vật báu trên mình rùa, thì chắc chắn không dùng được trong phố thị. Biết đâu con rùa đó nghỉ ngơi trên bờ? Biết đâu rơi trên vách núi gì đó. Vách núi? Có lý, có lý. [Phú] Tránh ra, tránh ra.

Vách núi, vách núi. – Đi tìm vách núi ở đâu được đây? – Âm Âm. Muội lại định đi đâu thế? Ta đi đâu liên quan gì đến ngươi? [Phú] Âm Âm. Giờ muội là con gái tội thần. Không ở yên trong nhà, cứ lượn lờ ở Thịnh Kinh rảnh rỗi quá nhỉ.

Sao thế, tới tiệm cầm đồ… Thiếu tiền à? Âm Âm. Nếu thiếu tiền muội có thể tìm ta. Ta chắc chắn sẽ giúp muội. Ta nói rồi, cha ta trong sạch. Hơn nữa, sẽ có người cứu cha giúp ta. Ta không thèm ngươi giả bộ. Hôm nay ngươi tới đây làm gì?

Âm Âm, ta đã bảo muội ngoan ngoãn gả cho ta mà muội không nghe, cứ muốn dây dưa với tên Ninh Tu Duệ đó. Muội… Ngươi tránh xa ta ra, tránh xa ra. Âm Âm, muội biết không. Nếu lúc đầu muội ngoan ngoãn gả cho ta,

Có lẽ mọi việc sau đó sẽ không xảy ra. Ý ngươi là sao? Chuyện nhà ta liên quan đến ngươi phải không? Ta… Muội đừng nói linh tinh. Âm Âm, chỉ cần muội cầu xin ta,

Hôm nay chỉ cần muội cầu xin ta, nhận lỗi, chắc chắn ta sẽ bỏ qua cho muội. Mạc Thừa Phong. Quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi. Ngươi đúng là tên khốn kiếp. Khốn kiếp? Được. Hôm nay ta sẽ đưa Tô đại tiểu thư đến Đại lý tự một chuyến

Để thẩm vấn cho rõ rốt cuộc cô ta có liên quan đến vụ án Tô Bân Quyền tiêu hủy quốc bảo hay không. Ta đã nói rồi. Cha ta trong sạch, cả nhà ta đều trong sạch. Ngươi không có chứng cứ, hà cớ gì bắt ta?

Chỉ vì ta từ chối hôn ước với ngươi thế nên ngươi rắp tâm báo thù Tô gia ta phải không? Hôm nay ngươi đến là cố ý gây chuyện với ta. Tô Âm Âm, muội đừng quá ngông cuồng. Tô gia ở Thịnh Kinh đã lụi bại từ lâu.

Muội đừng tưởng ta không biết muội đem cầm bức họa của cha muội để duy trì vẻ hào nhoáng bên ngoài. Hôm nay ta sẽ cho muội thấy hậu quả của việc chọc giận ta. Ta phải xem xem có ai bảo vệ được muội. Người đâu?

Áp giải Tô Âm Âm, con gái của tội thần đi cho ta. Thưa thầy, có phải người đã động lòng với cô gái đó không? Nếu có, người… Sao vừa nhắc đến cô gái đó là biến mất ngay vậy? Thật là khác thường. Xem ra ta phải đích thân đến thăm hỏi,

Xem xem thế nào, tiện thể kéo tên tiểu tử Lý Ký đó về. Sao thế này? Vừa nãy vẫn còn bình thường mà. Đỡ lấy, đỡ lấy. Sao lại có gió lớn như vậy? Ở đâu ra thế? Ninh Tu Duệ, lại là ngươi.

Ngươi cố tình phá hỏng chuyện tốt của ta phải không? Được. Nếu đã như vậy, thì hôm nay đừng trách ta ra tay độc ác. Ta đã nói, trừ ta ra không ai được động vào cô ấy, bao gồm cả ngươi. Ôm chặt lấy ta. Sợ quá đi mất.

Ninh Tu Duệ, quả nhiên là ngươi có vấn đề. Nhìn cái gì, cút hết cho ta. Còn không mau xuống đi. Ninh Tu Duệ, huynh biết bay ư? Còn có thể bay lâu như vậy. Nhất định là huynh đã luyện được bản lĩnh này ở dưới biển phải không?

Cô cũng biết khá nhiều đó. Ta vẫn luôn thích đọc tiểu thuyết về những câu chuyện kỳ lạ. Thế nên huynh không cần lo sẽ làm ta sợ. Từ nhỏ ta đã cảm thấy mình rất có duyên với biển cả.

Tuy rằng huynh không phải rồng, chỉ là một con rùa nhỏ, nhưng ta vẫn sẽ tiếp tục làm bạn với huynh. Tô Âm Âm, ta đã nói với cô rồi, ta không phải rùa. Cô đã nghe rõ chưa?

Vảy ngược mà huynh nhắc tới là thứ chỉ riêng tộc rùa mới có phải không? Ta là rồng, cô đã nghe rõ chưa? Huynh đừng đùa nữa. Trên thế gian này lấy đâu ra nhiều rồng như vậy.

Không phải huynh định nói huynh là con rồng đen khổng lồ biến thành đấy chứ? Ta không hề đùa. Được, được, được. Huynh là rồng, huynh là rồng. Huynh biến hình cho ta xem đi. Biến hình ư? Giống như là biến thành rồng bay lên, sau đó bay lên khỏi mặt nước.

Làm gì có lý đó. Chột dạ rồi phải không? Ta không cần phải giải thích thân phận của ta với cô. Được. Nếu huynh đã nói huynh là rồng vì sao huynh không trở về biển đi? Ta không thể trở về biển được.

Đó là bởi vì có một cô gái rất giống cô đã lấy mất vảy ngược của ta, hại ta không thể trở về biển đến cả trăm năm, ngàn năm. Cô làm gì vậy? Huynh yên tâm. Hôm nay huynh đã cứu ta, ta nhất định sẽ giúp huynh tìm lại vảy ngược,

Giúp huynh về lại với vòng tay của mẫu thân rùa. Tạm thời cô đừng về vội. Ta đi giải quyết việc bên phía Mạc Thừa Phong đã. Không được nói việc hôm nay với bất kỳ ai. Nếu không ta nhất định… Nếu không huynh sẽ khiến ta vạn kiếp bất phục.

Được rồi, ta biết rồi, huynh yên tâm đi, rùa nhỏ. Sau này đây sẽ là bí mật nhỏ giữa hai ta. Các người phải luôn đề phòng lão già Tô Bân Quyền đó. [Mạc Phủ] Cha, tên Ninh Tu Duệ đó… Các ngươi lui ra trước đi. Vâng, vâng. Cha.

Cha không biết đó thôi, Ninh Tu Duệ chắc chắn không phải người thường. Vừa nãy ở trước mặt con, đột nhiên hắn đưa Âm Âm đi mất. Nhân sĩ trong võ lâm bình thường tuyệt đối không thể có được bản lĩnh đó. Không phải ta đã nói với con rồi sao?

Không được chọc đến hắn. Người này lai lịch khó lường đừng đối địch với hắn. Hiểu chưa? Cha. Đến giờ Phong Nhi vẫn không hiểu, vì sao cha lại kiêng dè tên Ninh Tu Duệ đó như vậy. Ninh Tu Duệ không đơn thuần chỉ là đại học sĩ.

Ta và Tô Bân Quyền là thí sinh ứng thi cùng kỳ khoa cử. Ta đỗ tam nguyên, tổ phụ con lại rất được triều đình trọng dụng. Ta vốn tưởng rằng đỗ trạng nguyên dễ như trở bàn tay, ai biết được giữa đường lại xuất hiện một Trương Hữu Lam.

Hoàng thượng nghe lời hắn lại cho một kẻ không có danh tiếng gì như Tô Bân Quyền đỗ hạng nhất, còn ta lại thành hạng nhì. Sau đó, Trương Hữu Lam lại tố cáo Mạc gia ta cấu kết với ngoại tộc. Để diệt trừ hậu họa,

Tổ phụ con bảo ta trừ khử Trương Hữu Lam. Nhưng ngày hôm đó ta lại nhìn thấy hắn. Vậy ý của cha là mười tám năm trước Trương Hữu Lam vẫn chưa chết? Tóm lại không thể coi thường Ninh Tu Duệ. Con đừng có chọc đến hắn.

Nếu Ninh Tu Duệ thật sự là Trương Hữu Lam, hắn lại bắt tay với Tô gia, vậy đó sẽ là tai họa lớn đối với Mạc gia chúng ta. Chẳng trách cha muốn ra tay với Tô gia. Phải. Lão già Tô Bân Quyền đó, mười tám năm nay

Khiến Mạc gia ta trở ngại trăm bề. Trước khi bọn chúng liên hợp lại, việc của hắn cũng phải nhanh chóng xử lý rồi. Phong Nhi, con không thể chỉ vì Tô Âm Âm mà làm hỏng đại sự. Nhưng cha à,

Âm Âm đã rất nhiều lần từ chối con trước mặt bao nhiêu người, khiến Phong Nhi mất mặt. Không được. Con nhất định phải khiến Âm Âm cầu xin trước mặt con. Cha không cần lo lắng. Cha. – Con… – Con đi đây. Thằng bé này. Người đâu?

Trước khi Phong Nhi hành động, xử lý sạch sẽ Tô Âm Âm đó đi. Vâng. [Ninh Phủ] Hơi nóng, đợi một lát nữa đi. Rồng đưa cô gái bay lên trời, hít khí thành mây, gọi gió làm mưa. Lúc nào thì rồng đen cũng như vậy với mình nhỉ? Ôm chặt lấy ta.

Sao trong lúc này mình lại nghĩ đến con rùa nhỏ đó? Sao huynh lại xuất hiện ở đây? Làm sao ta biết được? Có phải cô giở trò không? Rõ ràng là huynh đột nhiên xuất hiện trong bồn tắm của ta mà lại nói là ta giở trò?