Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 6] [Ninh Phủ] Ninh Tu Duệ. Dáng người của loài rùa các huynh đều đẹp vậy sao? Ninh Tu Duệ, huynh làm gì đấy? Cách xa ta một chút. Đừng có tiến lại gần.
– Cứu với. – Đừng kêu. Ninh Tu Duệ, huynh làm cái gì đấy? Người đâu? Đừng có kêu nữa. Ta biết rồi. Chắn hẳn mỗi lần khi tâm trạng cô dao động kịch liệt thì ta sẽ bị cô triệu hoán đến. Vậy huynh bỏ tay ra trước đi được không?
Tim cô đập chậm trước đi. Ta bình tĩnh, bình tĩnh lại đã. Đợi chút. Huynh mau mặc cái này vào. Nhanh lên, mau mặc lên đi. Đây là y phục của nữ tử. Đừng có quan tâm nhiều như vậy. Ta nói huynh biết… Bình tĩnh lại đi. Bình tĩnh
Ta đang bình tĩnh mà. Huynh mau mặc y phục vào đi. Nhanh lên, nhanh lên. Bây giờ huynh thế này ta thực sự không nghe được không nghe được những gì huynh nói. Ninh Tu Duệ. Hít thở sâu. – Được. – Hít thở sâu. Hít thở sâu, hít thở sâu.
Nhanh lên, mau mặc vào đi. [Lục Hợp Vấn Xuân] Ninh Tu Duệ. Mau mặc y phục vào đi, nhanh lên. Tại sao cô luôn triệu hoán được ta đến? Sao ta biết được? Có phải vảy ngược ở chỗ cô không? Vảy ngược, vảy ngược.
Lúc gặp ta, huynh có thể nói chuyện khác không? Ta đang cố gắng tìm giúp huynh rồi mà. Ninh Tu Duệ, huynh làm gì vậy? Huynh mau đi đi. Sư phụ, người ở trong đó ạ? Bình tĩnh lại. Ta biết, ta đang cố bình tĩnh mà. Chắc chắn là Tô Âm Âm kia
Lại giở trò gì rồi. Tô Âm Âm, cô mở cửa ra. Chẳng phải huynh thần thông quảng đại lắm sao? Khí thế oai phong lẫm lẫm lúc ở vách núi trước đây đi đâu rồi? Là oai phong lẫm liệt. Mở cửa.
Đã là lúc nào rồi mà huynh còn để ý đến cái này? Rốt cục huynh có đi được không? Ta cũng muốn đi. Tô Âm Âm, cô mở cửa ra cho ta. Cô bình tĩnh lại đã. Thả lỏng. Thả lỏng, thả lỏng. Ta biết rồi, huynh đi theo ta. Đi theo ta.
Tô Âm Âm cô mà còn không mở cửa thì ta phá cửa đấy, ta nói cho cô hay. [Lục Hợp Vấn Xuân] Sư phụ, sư phụ. Tô Âm Âm cô đưa sư phụ ta đi đâu rồi? Người đâu? Ngươi tìm sư phụ thì ngươi đến phòng hắn đi đến chỗ ta làm gì?
Ban nãy rõ ràng ta nghe thấy giọng của người ở đây có phải cô giấu sư phụ ta đi rồi không? Sư phụ ngươi lớn như vậy sao có thể ở phòng ta được? Không đúng. Rõ ràng ban nãy ta nghe thấy giọng của người. Sao lại không thấy sư phụ đâu?
Ta thấy ngươi ngủ đến lú rồi ấy. Mau về phòng đi. Tô Âm Âm, ta cảnh cáo cô có ta ở đây cô đừng hòng mơ tưởng đến sư phụ ta, biết chưa? Mau đi đi. [Lục Hợp Vấn Xuân] – Mau đi đi. – Đừng động vào ta.
– Đừng động vào ta. – Đi đi. Ninh Tu Duệ, huynh có thể ra rồi đấy. Hắn đã đi rồi. Hắn đã đi rồi. Ninh Tu Duệ? Rùa nhỏ? Rùa nhỏ? Đi đâu rồi nhỉ? Chẳng lẽ biến hình rồi bò đi rồi? Xem ra quả đúng là vảy ngược ở trên người mình.
Ngày mai mình phải nghĩ cách lấy vảy ngược ra để trả lại cho rùa nhỏ. [Ninh Tịnh Chí Viễn] Sư phụ. Sao sư phụ ở thư phòng mà cả người ướt nhẹp vậy? Chẳng lẽ ban nãy người ở phòng của Tô Âm Âm thật? Ta… mới đi tắm về
Rồi đến thư phòng lấy quyển sách về đọc. Sư phụ, bồn tắm của người có cánh hoa ư? Cánh hoa gì? Làm gì có? Sao tự dưng lại biến mất vậy? Muộn như vậy rồi mà ngươi chưa đi ngủ? Là bài tập sư phụ giao chưa đủ nhiều sao?
Cũng không sớm nữa sư phụ người mau đi nghỉ đi đừng có thường xuyên thức đêm như vậy thì hại sức khỏe lắm. Ta không làm phiền người nữa. Phụ vương. Có phải hoa biển nở trên cây biển là loài hoa đẹp nhất không?
Chỉ có Long tộc mới có loài hoa biển này. Nhìn thấy hoa biển rồng sẽ biết mình sắp về đến nhà rồi. [Nơi có hoa biển] [mới là ngôi nhà mình nên về.] [Ninh Tịnh Chí Viễn] [Ninh Tịnh Chí Viễn] Sư phụ, sư phụ. Sư phụ. [Ninh Tịnh Chí Viễn]
Sư phụ, người nhìn này. Người nhìn Tô Âm Âm kìa. Người nhìn cô ta đi. Người nhìn đi. Người nhìn kìa. Quả nhiên nữ nhân của sư phụ không tầm thường. Yên tâm chắc chắn ta sẽ giúp huynh lấy vảy ngược ra ngoài. [Lục Hợp Vấn Xuân] [Ninh Tịnh Chí Viễn]
Sư phụ, ta không hiểu tại sao người không cho ta chạm vào người nhưng lại dây dưa với nữ quỷ đầu óc có vấn đề kia. Rốt cục cô ta đã nói gì với người? Ta cảm thấy lúc trước ở trong bể nước
Không thể hoàn toàn kích thích tiềm chất của vảy ngược. Thế nên hôm nay là cơ hội cuối cùng của ta. Lâm Lâm, chắc chắn tỷ sẽ giúp ta đúng không? Muội nhanh lên, ta còn phải đến tú phường nữa. Lát nữa hễ xảy ra nguy hiểm gì
Thì tỷ phải cứu ta ngay đấy, tỷ biết chưa? Mỹ nhân đệ nhất Thịnh Kinh ta đây mà gặp bất trắc gì thì người ở Thịnh Kinh sẽ không tha cho tỷ đâu đấy tỷ biết không? Thế rốt cục muội có nhảy hay không? Được, ta nhảy, ta nhảy.
Ta chuẩn bị đã. Lâm Lâm, tỷ làm ta sợ chết đi được. Lâm Lâm tỷ nghĩ ta dùng cách chạy thế này có phải sẽ khiến tim đập nhanh hơn rồi vảy ngược sẽ hiện ra ngoài hay không? Không được. Ta cảm thấy ta vẫn chưa kích thích đủ
Ta chạy thêm vòng nữa. Tỷ đợi ta đấy nhé. Tô Âm Âm, ta muốn về nhà rồi. Đợi ta một lát. Thế nào rồi? Ôi mẹ ơi. Vảy ngược của muội đã hiện ra chưa? Không được, không được rồi. Không được rồi. Ta thấy về ăn cơm thôi. Đi thôi.
– Đói chết đi được. – Đi nào. Ta nói muội này, muội đúng là hay nghĩ vớ vẩn. Đống tiểu thuyết chí dị kia cũng không dám viết như vậy. Nhưng biết đâu phải tìm cách ở trong tiểu thuyết chí dị thì sao? Ta phải về Tô Phủ xem lại mới được.
Muội đừng làm bừa. Đại điện hạ đã tìm thấy nơi định cư của nhị điện hạ rồi. Duệ Nhi thế nào rồi? Nhị điện hạ vẫn ổn ạ. Thế thì tốt. Vậy tin tức về vảy ngược thì sao? Vẫn chưa có tin gì ạ. Thuộc hạ đã phái người ngày đêm điều tra.
Được. Trước khi có tin tức của vảy ngược thì nhất định phải chăm sóc tốt cho Duệ Nhi. Vâng thưa đại điện hạ. Tô Âm Âm này từ bé đến giờ cứ lúc nghĩ thế này lúc nghĩ thế kia quay đi quay lại đã chẳng thấy đâu rồi. Bắt cướp.
Sao mình vừa ra cửa thiên hạ đã loạn lạc thế này? Có ai không? Đường Lâm Lâm ngươi, ngươi là nữ nhi khuê các không… không được đánh nhau. Nữ hiệp, nữ hiệp. Công phu của nữ hiệp thật sự trác tuyệt. Lần này lại khiến tại hạ mở rộng tầm mắt rồi.
Xem xem có thiếu thứ gì không đi. Bội phục. Bắt hắn lại. Đứng lên. Không được nhúc nhích. Xin hỏi vị anh hùng nào đã chế ngự được kẻ xấu này? Là huynh ấy. Trời ơi. Nữ hiệp làm việc tốt lại không muốn để lại danh tiếng ta thích quá đi mất.
Xin hỏi tôn danh của anh hùng? Không cần khách sáo. Làm việc tốt không để lại danh tính. Còn ngươi nữa, tên trộm kia lần sau đừng để ta bắt gặp. Gặp phải ta, ta lại đánh ngươi tiếp. Nữ hiệp. – Đưa đi. – Đi. Nữ hiệp. Đau, đau, đau.
Là ta, là ta. Huynh là ai? Ta là người lúc nãy. Chúng ta quen biết. Quen biết, quen biết, quen biết. Huynh tìm ta có chuyện gì? Ta, không phải. Cô thả ta ra đã. Nữ hiệp, cô không nhận ra ta nữa sao? Thì là.
Hai ngày trước cô từng cứu ta tại đây. Nhớ ra rồi chứ gì? Huynh. Ta nói cho huynh biết chuyện ngày hôm đó không được nhắc lại. Nữ hiệp, nữ hiệp, nữ hiệp. Nữ hiệp. Ta xin giới thiệu lại bản thân. Ta tên Lý Ký. Ngưỡng mộ nữ hiệp võ công cao cường,
Khí chất bất phàm, nghĩa hiệp dịu dàng nên đến để bái cô làm sư phụ. Ta nói lại lần nữa. Chuyện ngày hôm đó không được nhắc lại. Vậy ta có thể biết tên của cô nương không? Huynh không cần phải biết. Ta sẽ còn đi tìm cô.
Huynh không tìm được ta đâu. Tìm được. [Tô Phủ] Mình nhớ rõ ràng là để ở để ở đây mà. Quan phủ tịch thu sạch sẽ thật, không để lại thứ gì đáng tiền. Mình phải mau về thôi. Chắc Ninh Tu Duệ đang tìm mình.
Đừng lên tiếng, trong nhà có người, đi mau. [Ninh Phủ] Sợ chết mất, sợ chết mất. Đừng sợ. Tô Phủ tối như mực sao lúc nãy cô biết có người? Nói thẳng ra là thiên phú. Ta đây từ nhỏ đã nhạy cảm với những thứ lấp lánh, giống như là đá quý, vàng,
Hổ phách. Cho dù chôn dưới ba tấc đất cũng bị ta phát hiện dễ dàng. Nhưng nhà ta đã mắc nợ lâu thế rồi sao lại có thứ lấp lánh chứ. Vì thế ta đoán, có lẽ là kẻ trộm. Nhưng giờ nhà ta nghèo thế vậy mà chúng còn có ý định này.
Vậy đêm hôm cô đến đó làm gì? Trước đây ta từng nhìn thấy thứ liên quan đến vảy ngược trong một cuốn sách. Vì thế ta muốn quay về xem thử có thể tìm ra cách kích hoạt vảy ngược hay không. Cuối cùng cô đã hiểu
Đạo lý vật trả về cho chủ cũ. Nhưng nói ra thì tại sao huynh lại xuất hiện ở đó? Là thiên phú. Con người này kỳ lạ thật. Mạc công tử. Đây là thứ mới mẻ mẫu thân chuẩn bị cho công tử nghe nói rất khó chiều, phải nuôi bằng nước biển.
Hôm nay đem ra cho Mạc công tử chơi đùa. Bổn công tử đến để nghe nhạc. Bổn công tử là người đã có vị hôn thê. Công tử. Cô trông cũng tàm tạm nhưng vẫn kém hơn cô ấy. Công tử, sao công tử còn nhớ mãi không quên cô ta?
Tô Âm Âm chẳng qua chỉ là đồ ti tiện. Cô ta không xứng được công tử thích. Cô là cái thá gì chứ. Chuyện của ta không đến lượt cô nói chen vào. Cút. Cút. Người thì không có gì thú vị nhưng cá lại khá thú vị đấy.
Có phải ta đã nói rồi không? Ngoài ta ra không ai được động vào Tô Âm Âm. [Có người muốn động vào Âm Âm?] [Lẽ nào là cha ta?] Ninh đại học sĩ, ngươi tức giận rồi sao? Quen biết ngươi bao lâu nay lần đầu tiên ta thấy ngươi bực tức đấy.
Đúng thật là thú vị. Ninh Tu Duệ người khắp thành đều không biết ngươi không phải người phàm. Ngươi cẩn thận chút đi. Người tìm ta sắp đến rồi. Đến lúc đó nếu bị họ nhìn thấy ngươi dùng pháp lực thì đừng trách ta vạch trần tất cả.
Quả nhiên ngươi cũng bỉ ổi y hệt cha ngươi. Lần sau còn dám động vào Tô Âm Âm thì không còn ai vớt ngươi từ dưới nước lên đâu. Công tử. Công tử. Công tử không sao chứ? Công tử thấy thế nào rồi? Ninh Tu Duệ, ngươi chờ đó cho ta. [Ninh Phủ]
[Ninh Tịnh Chí Viễn] Tên Ninh Tu Duệ này không biết chạy đi đâu mất rồi. Lén la lén lút trước cửa phòng ta làm gì? Ta lo lắng cho huynh. Không cần lo lắng. Không có ai dám tùy tiện vào Ninh Phủ. Cũng phải. Huynh không phải là người mà.
Không có việc gì đừng tùy tiện ra ngoài. Tên Ninh Tu Duệ này chẳng có chút tình người nào cả. Mình là vì ai chứ. Ninh Tu Duệ. Đồ không biết điều. Đồ rùa thối tha. Đồ rùa to xác. Đây là máu của Ninh Tu Duệ sao?
Ninh Tu Duệ, có phải huynh bị thương không? Tô Âm Âm. Có phải cô khiến sư phụ ta bị thương không? Không phải. Ngoài cô ra thì còn ai? Yên lặng hết cho ta. [Mạc Phủ] Đồ vô dụng. Thuốc cũng không biết bôi, cút đi cho ta. Lui xuống đi, lui xuống đi.
Mạc Tiểu. Có. Điều tra cho ta. Điều tra rõ xem làm thế nào mới có thể đẩy Ninh Tu Duệ vào chỗ chết. Công tử, lúc trước công tử cũng biết tên đó quả thực là đao thương không đâm được. Chúng ta còn chẳng thể lại gần hắn. [Nước biển.] Mạc Tiểu.
Công tử. Tìm cách nào đó tung tin nơi Gia Lại ẩn náu đến Ninh Phủ. Nhưng công tử, nếu để Ninh Tu Duệ biết thì chúng ta bị lộ mất. Vậy nếu hắn không thể trở về thì sao? Không thể trở về?
Công tử, thuộc hạ e là chúng ta mới không thể trở về. Tên đó xuất quỷ nhập thần mấy lần giao đấu chúng ta đều không thể khiến hắn bị thương chút nào. Chỉ sợ lần này không bắt được người mà còn vuột mất nhân chứng thì mất nhiều hơn được.
Cứ làm như ta nói. Vâng. Nhưng lão gia đã nói… Vậy thì đừng để cha ta biết. Đi đi, đi đi. Vâng. Ninh Tu Duệ. [Ninh Phủ] Sao cô biết ta ở đây? Cô làm gì trong thành mà chẳng gây ra náo loạn lớn.
Lần trước Ninh Tu Duệ đưa cô đi từ Tế Vũ Các người cả thành đều biết cô đang sống ở Ninh Phủ. Cũng phải. Ta là Tô Âm Âm mà lại. Hôm nay cô đến đây có chuyện gì không? Ta không đến tìm cô, đến đưa thư cho Ninh đại nhân.
Đưa thư cho huynh ấy? Hai người rất thân sao? Ta thay huynh trưởng của ta đại lý tự khanh Lạc Lạp đưa thư đến. Cô nói dối. Cô đừng làm loạn, đây là chính sự. Cô không được vào. Cô đưa thư cho ta là được rồi. Đưa ta, đưa ta, đưa ta.
Thôi được, vậy cô nhất định phải đưa thư cho đại nhân. Việc liên quan đến cơ mật của Lạc Phủ ta và Ninh đại nhân. Được, ta biết rồi, ta biết rồi. Cô mau đi đi. Ninh Phủ không chào đón cô. Cô đừng quên đó. Biết rồi, biết rồi.
[Nhân chứng Gia Lại đang ở Quỷ Thị] Ninh Tu Duệ, Ninh Tu Duệ. Đi đâu rồi? Ninh Tu Duệ. Ninh Tu Duệ. Xem ra chỉ có thể dựa vào chính mình. [Ta đến Quỷ Thị bắt Gia Lại] Đứng lại, không được chạy. Đợi ta. Ngươi chạy chậm thôi. Chạy đi đâu mất rồi?
Đợi ta, đợi ta. Đứng lại, ngươi đứng lại cho ta. Ngươi chạy chậm thôi. Chúng ta, chúng ta nghỉ lát rồi chạy tiếp được không? Tránh ra, tránh ra. Cô nương, mau tránh ra.