Full HD | Hà Hoa, Vương Nhuận Trạch | Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 03 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai] [Tập 3] Lâm Lâm. Cha vào triều báo cáo trước đây. Cha, chuyện gì cũng không được thất lễ, đừng để người khác chê cười đấy. Yên tâm đi. Ta nói ngươi nghe, ta sẽ cho các ngươi bạc.

Ngươi bỏ ta xuống. Bỏ ta xuống. Mau lên, ta cho các ngươi… Cứu với, cứu với. Chuyện gì thế? Tiểu thư, có kẻ bắt cóc. – Đi phía kia. – Huynh đệ, cứu ta với. Giết người, cứu ta với. Cứu mạng. Tại sao chúng lại bắt huynh? Chúng…

Chúng là bọn buôn người. Bán huynh? Đúng thế. Giang hồ nguy hiểm lắm. Này này. Tại hạ là Lý Ký không biết tôn danh của cô nương là gì? Sau này chắc chắn ta sẽ đến thăm hỏi để chúng ta luận bàn với nhau.

Mấy chiêu thức hôm nay của cô nương thật sự khiến tại hạ mở rộng tầm mắt. Không biết cô nương học nghệ ở đâu? Chuyện hôm nay huynh không được nói ra ngoài. Cô nương yên tâm. Chuyện hôm nay ta tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài.

Nếu có lời giả dối thì ta sẽ bị sét đánh. Nhỏ tiếng thôi. Cô nương, chúng ta có thể trao đổi danh tính cho nhau biết không? Sau này ở Thịnh Kinh cũng dễ chăm sóc nhau hơn. Huynh không cần biết tên ta.

Đây chẳng phải là nữ nhi của Đường đại tướng quân tiểu thư Đường Lâm Lâm sao? Cô cô. Lão nô nghe nói hôm nay cô về kinh mọi việc trong kinh vẫn như cũ chứ? Âm Âm. Dạo này di phụ, di mẫu có khỏe không? Khỏe lắm.

Ngày nào cũng khen tỷ không ngớt lời. Hôm nay mới về Thịnh Kinh sau này chắc chắn ta sẽ đến thăm di phụ, di mẫu. Âm Âm vẫn như vậy. Không biết muội đã thêu xong con rồng hồi trước chưa? Có cần ta chỉ điểm một chút không?

Đương nhiên là không cần rồi. Không biết dạo này trình độ thêu của tỷ có tiến bộ gì không? Mời cô cô xem, đây là tranh ta thêu. Cô cô xem đi. Đóa mẫu đơn này đúng là thanh thoát quý phái. Mong cô cô chỉ giáo thêm. Mời đi bên này.

Thêu đẹp quá. Tiểu Như. Mệt rồi đúng không, chúng ta về nhà thôi. Tiểu thư, chúng ta cứ thế mà đi có ổn không? Không đi thì làm gì? Từ nhỏ đã bị dạy bảo là phải biết đạo lý như Đường Lâm Lâm.

Nhưng ta chỉ biết kiếm tiền trang trải sinh hoạt bây giờ so tài thêu với tỷ ấy chẳng phải là tự chuốc lấy nhục sao? Cũng đúng. Nhưng mà biểu tiểu thư đúng là tấm gương của các nữ nhi khuê các. Thế em ở lại với tỷ ấy đi.

Tiểu thư. Tiểu thư, em sai rồi. Tiểu thư, đợi em với. Tiểu thư, đợi em với. [Tô Phủ] Lục soát kĩ cho ta. [Hiền Thanh Phúc Cư] Đừng lục soát nữa. Tìm bên kia. Không thể lục soát ở đây được. Quan gia.

– Các người đừng lục soát nữa. – Lục soát bên kia chưa? Cầu xin các người. – Các người đừng… – Mẹ, – đã xảy ra chuyện gì vậy? – Âm Âm. Họ nói cha con tư tàng, đầu cơ trục lợi cống phẩm

Bây giờ ông ấy đã bị cách chức, giam ở Đại lý tự để điều tra rồi. Họ còn nói nhà chúng ta có thể còn giấu tang vật nên tịch thu gia sản, điều tra tận gốc. Con gái.

Bình thường cha con thanh liêm đến bổng lộc còn chẳng đủ nuôi cả nhà. Sao có thể có liên quan đến việc tư tàng, trục lợi cống phẩm? Nỗi oan này nên đi tìm ai để nói lý đây? Ra bên kia. Mẹ, mẹ đợi con.

Các ngươi sang bên kia giúp đỡ đi. Mạc Thừa Phong, sao lại là ngươi? Lục soát kĩ cho ta. Vâng. Ta là thiếu khanh của Đại lý tự phụng lệnh đến điều tra vụ án. Mạc Thừa Phong. Ta muốn biết rốt cục cha ta đã phạm tội gì.

Tô Bân Quyền lợi dụng chức quyền tự ý giấu giếm bảo vật quốc gia là “Thanh Long Quy Hải Đồ” của Trương Hữu Lam có ý đồ phá hoại quan hệ giữa hai nước. Mạc Thanh Phong chúng ta lớn lên với nhau.

Cha ta là người thế nào ngươi là người biết rõ nhất. Chắc chắn là trong việc này có hiểu lầm gì đó. Ngươi sẽ giúp ta, đúng không? Nếu hôm ấy muội đã từ chối ta thì chúng ta đã vạch rõ giới hạn với nhau.

Hôm nay ta chỉ phụng lệnh điều tra mong Tô cô nương đừng làm cản trở công vụ. Âm Âm, trừ phi bây giờ muội cầu xin ta đồng ý hôn sự của chúng ta. Chỉ cần muội làm con dâu của Mạc gia

Ta chắc chắn sẽ cầu xin cha ta giúp muội. Mạc Thừa Phong, chuyện liên quan đến mạng người mà ngươi lại qua loa như vậy. Ta thấy ngươi vẫn nên trở về làm con ngoan của cha mình đi. Ta sẽ tự cứu cha mình không cần ngươi thương hại. Được.

Xét. Xét kĩ cho ta. Dám để sót một chỗ nào ta sẽ hỏi tội các ngươi. Vâng ạ. Đại nhân. Công tử. Bây giờ đã tìm thấy tội chứng ở Tô Phủ vụ án Tô Bân Quyền phá hoại quốc bảo đã đầy đủ chứng cứ. Từ hôm nay

Người của Tô Phủ không được tự tiện rời kinh phải phối hợp điều tra vụ án bất kỳ lúc nào. Nếu dám tự ý rời khỏi Thịnh Kinh một bước thì sẽ bị xử với tội trốn chạy vì sợ tội. Mạc Thừa Phong, ngươi có chứng cứ gì? “Thanh Long Quy Hải Đồ”

Là bức họa độc nhất vô nhị trên đời. Đến giấy vẽ bức họa cũng được hun bằng đàn hương. Dù có bị đốt thành tro mùi hương và màu sắc cũng không như vật tầm thường. Đống tro này chắc chắn là “Thanh Long Quy Hải Đồ”.

Mạc Thừa Phong, dù có dựa vào cái này thì cũng không thể chứng minh cha ta là kẻ lấy cắp nó. Ai mà chẳng biết cha muội chống đối Hoàng thượng nên bị phạt bổng lộc có lẽ ông ta oán hận Hoàng thượng nên lén lút phá hoại quốc bảo.

Phu nhân. Phu nhân, người làm sao vậy? Mẹ, mẹ. Tiểu thư. Mẹ, mẹ tỉnh lại đi. Đi, theo ta về báo cáo. Đi. Phu nhân. Tiểu Như em mau đưa mẹ ta đến trạch viện ở ngoại ô đi. Tiểu thư, vậy người thì sao?

Ta phải ở lại điều tra chân tướng cứu cha ra ngoài. Nhưng tiểu thư Tô Phủ bị niêm phong rồi, người ở đâu? Ta ở Thịnh Kinh có nhiều bạn tất nhiên sẽ có nơi để ở. Em không phải lo cho ta. [Lý Phủ] Có ai không? Đây ạ.

Tiểu thư nhà ngươi có nhà không? Cô là… Ta là Tô Âm Âm. Xin đợi một lát để ta đi bẩm báo. Làm phiền ngươi rồi. [Lý Phủ] Sáng sớm hôm nay tiểu thư nhà ta đã đến Tô Châu với lão gia mấy hôm nay không ở trong kinh.

Đột ngột như vậy ư? [Lý Phủ] Không có nhà. [Vương Phủ] [Hạ Phủ] Cái người này. Ta còn chưa nói gì mà ngươi đã đóng cửa? Đám người này bình thường lúc nịnh nọt ta thì kẻ nào kẻ nấy cũng tỷ muội tình thâm đến giờ thì không kẻ nào ra mặt.

Đúng là lòng người dễ đổi. Không được. Tô Âm Âm, ngươi là nữ nhi được trời chọn. Chắc chắn ngươi sẽ tìm được nơi dung thân rồi cứu cha ra ngoài. Mình phải nghĩ cách mới được. Sao nghe cái tên Trương Hữu Lam và “Thanh Long Quy Hải Đồ” quen thế nhỉ?

[Trương Hữu Lam – Thanh Long Quy Hải Đồ] Nếu đã là tác phẩm độc nhất thì sao lại có một bức họa giống hệt ở hai nơi khác nhau? Đừng hoảng hốt. Có khó đến mấy thì cũng phải điều tra rõ. [Đại lý tự] Tô mỗ bái kiến Lạc đại nhân.

[Tù nhân] Tô Bân Quyền, ngươi đã biết tội chưa? [Tù nhân] Lạc đại nhân ta thận trọng cẩn thận từng việc trong lễ đội mũ của thái tử không dám sơ sót một chút nào vậy ta có tội gì? Ngươi lén lút phá hoại “Thanh Long Quy Hải Đồ”

Khiến cho thiên triều ta không thể giữ lời hứa với phiên bang. Đây không phải là tội ư? Muốn gán thêm tội cho người thì sợ gì không có lý do? Mạc công tử. Phu nhân nhà ta và Âm Âm vẫn ổn chứ?

Người thân của tội thần đã chuyển khỏi phủ trạch. Mạc công tử. Công tử với Âm Âm nhà ta vẫn luôn thân thiết với nhau mong công tử chăm sóc con bé nhiều hơn. Tô Bân Quyền ngươi đừng hòng đáng trống lảng trên công đường bàn chuyện gia đình.

Lạc đại nhân, chuyện này quả thực không hề liên quan đến Tô mỗ, mong Lạc đại nhân xem xét rõ ràng. Ngươi đã quyết không nhận tội vậy thì ta chỉ có thể nhốt ngươi vào nhà lao, chọn ngày xét xử. [Tù nhân] Buông ta ra, ta tự đi được.

[Tô Phủ] Không được. Huynh ấy nhất định sẽ không thu nhận ta. Xem ra ta chỉ có thể đi tìm Lâm Lâm thôi. Nhưng cha từng nói có nghèo đói đến mấy cũng không thể mất mặt. Ta phải về nhà thay quần áo trước rồi lại tìm Lâm Lâm vậy.

Nhà chúng ta ban đêm sao mà trông đáng sợ như vậy chứ? Sư phụ, sư phụ. Sư phụ. Sư phụ, ta gặp ma rồi. Sư phụ, ta gặp ma rồi. Ngươi cũng là người đọc sách thánh hiền. Sao lại nói mấy chuyện hoang đường vậy? Vả lại,

Bây giờ ngươi vẫn chưa đến thời điểm gặp ma. Không phải, không phải, ta thật sự gặp ma mà. Là ma nữ, treo cổ trước cổng Tô Phủ đó. Đúng là hù chết ta mà. Cổng Tô Phủ? Mệt quá đi. Không được rồi, ta phải nghỉ một lát. Cứu mạng. Sư phụ.

Sư phụ, người đừng bỏ ta một mình. Ta sợ mà, sư phụ. Ta biết huynh sẽ đến mà. [Vảy ngược thật sự ở trên người cô ấy sao?] [Vì sao mỗi lần cô ấy gặp nguy hiểm, ta liền xuất hiện?] [Tô Âm Âm.] [Rốt cuộc cô là ai?]

[Cô và Cẩm Nhi rốt cuộc có quan hệ gì?] Cẩm Nhi, muội đừng khóc nữa. [Linh Hậu Hà Úy] Cẩm Nhi, muội cất kĩ cái này nhé. Nó có thể giúp muội cứu người trong thôn. Vảy ngược. Không phải nó rất quý giá với huynh sao?

Cho nên muội nhất định phải giữ gìn nó. Bằng không phụ vương ta mà biết thì ta chết chắc. Cảm ơn huynh, Tiểu Long. Cẩm Nhi, muội là bạn của ta. Ta tin tưởng muội. Muội đặt vảy ngược ở nơi cao nhất trong thôn,

Châu chấu sẽ tản đi, không đến gần thôn nữa. Đến lúc đó muội đem trả cho ta là được rồi. Huynh đợi nhé. Cứu người dân trong thôn xong, ta sẽ trả vảy ngược nguyên vẹn lại cho huynh. [Linh Hậu Hà Úy] [Lục Hợp Vấn Xuân] [Lục Hợp Vấn Xuân]

[Vảy ngược là biểu tượng quý giá nhất của Long tộc.] [Mấy chục ngàn năm mới có một con rồng có vảy ngược.] [Nhưng nếu kẻ có được có mưu đồ xấu] [thì tai họa sẽ bắt đầu ở vảy ngược.] [Con nhất định phải bảo vệ vảy ngược của mình,]

[nhất là phải chú ý con người.] [Họ trời sinh xảo trá] [nhất định không thể để vảy ngược rơi vào tay họ.] Duệ Nhi, mau lại đây. Phụ vương. Mau. Phụ vương ơi. Phụ vương. Cẩm Nhi, muội mau ra đây đi. Mau trả vảy ngược cho ta. Ta muốn về nhà. Phụ vương.

Phụ vương ơi.